Đại Mộng Chủ

Chương 345: Chương 345: Thảm liệt




Dịch: Độc Lữ Hành

“Lộc tiền bối, ta đi với ngài.” Đại hán râu quai nón dẫn đầu hưởng ứng.

“Chúng ta cũng theo.” Quả nhiên, mấy tên tán tu kia, cũng nhao nhao nói theo.

Trong lúc nhất thời, sắc mặt mọi người tại đây đều trở nên khó coi, không ít người thậm chí quăng ánh mắt tức giận nhìn qua Thẩm Lạc.

“Lộc tiền bối, các vị đạo hữu, chớ nói nhảm.” Lão già trên tám mươi tuổi kia chê cười, muốn khuyên can.

Lão làm sao biết, những người này đã sớm có ý định ly khai.

Lộc Ung cũng chỉ liếc mắt nhìn lão, căn bản không có ý nhượng bộ.

Lúc này, Bạch Tiêu Vân bỗng nhiên đi về phía trước một bước, mấy người Lộc Ung vô thức lui về phía sau một bước.

“Người có chí riêng, chư vị nếu muốn đi, chúng ta cũng không tiện ép ở lại, xin mời đi đi.” Ánh mắt Bạch Tiêu Vân ngưng lại, nói.

Trong khi nói chuyện, một cỗ khí thế vô hình lan ra, nhất thời làm trong lòng tất cả tu sĩ ở đây cuồng loạn.

Thái độ của y và Thẩm Lạc nhất trí, thậm chí càng thêm cứng rắn, đúng là trực tiếp hạ lệnh trục khách.

Vốn không ít tu sĩ có tâm tư khác, tính gây cản trở lời nói Thẩm Lạc, không dám trực tiếp vứt bỏ thân tộc đi theo Lộc Ung, trước mắt xem xét dáng vẻ Bạch Tiêu Vân, lập tức thu hồi tất cả tâm tư không nên có.

Dù sao, so một tu sĩ Xuất Khiếu kỳ và Đại Thừa kỳ thì tin tưởng ai hơn cũng có thể đoán được.

Lộc Ung nhìn khắp bốn phía, trừ mấy người lúc trước đi theo lão, không còn ai xếp hàng đi theo, trong lòng thầm mắng một tiếng, ngoài miệng chỉ có thể cung kính nói: “Vậy vãn bối cáo từ.”

Nói xong, lão hơi ôm quyền, mang theo những người kia rời đi.

Thẩm Lạc nhìn bóng lưng mấy người rời đi, cũng không cảm thấy tổn thất gì, đáy lòng thầm nghĩ: “Cần quyết đoán mà không quyết đoán, tất sẽ bị loạn.”

“Bọn họ... Đi thật, vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?” Đợi những người kia đi xa, Trần Xuyên mới mở miệng hỏi.

“Đợi ta dưỡng thương mấy ngày, thương thế khôi phục một chút, một mình ta đi vào Vu Sơn, tìm kiếm một con đường có thể đi.” Bạch Tiêu Vân trầm ngâm một lát, nói.

“Trong Vu Sơn đại yêu cự ma không phải ít, ngươi một mình đi vào, phong hiểm thực sự quá lớn.” Thẩm Lạc nghe vậy, lập tức chau mày nói.

“Không sai, hành độ đó thực sự quá mức mạo hiểm, không ổn, không ổn...” Những người còn lại cũng nhao nhao khuyên can.

“Trừ cách đó ra, chỉ sợ không còn phương pháp nào khác.” Bạch Tiêu Vân trầm ngâm nói.

“Ta ngược lại còn có một biện pháp, có thể thử một chút.” Lúc trước Thẩm Lạc đã dự tính, lập tức nói.

“Biện pháp gì?” Đám người vội hỏi.

“Đi hướng đông, vòng qua toàn bộ Vu Sơn sơn mạch, đến lúc đó đi qua Trấn Hải quan, lại theo hướng Tây Bắc tiến về Trường An, thế nào?” Thẩm Lạc nói.

Đám người nghe xong, nhao nhao lâm vào trầm tư.

“Như vậy mặc dù đường vòng cực xa... Nhưng tựa hồ an toàn hơn nhiều.” Một người trầm ngâm nói.

“Nhưng hiện giờ vẫn chưa thu được tin tức từ Trấn Hải quan...” Trần Xuyên lộ vẻ do dự, chần chờ nói.

“Bây giờ liên lạc các nơi đã sớm bị cắt đứt, ai biết bên kia có bị công phá hay không, chúng ta tùy tiện chạy tới, chỉ sợ là công dã tràng lấy giỏ trúc mà múc nước.” Một người khác cũng lo lắng nói.

“Về điểm này, kỳ thật không sao. Chư vị có chỗ không biết, Trấn Hải quan bên kia có địa chất đặc thù, dưới mặt đất có nhiều thông đạo địa quật do nước biển sông ngầm ăn mòn vào, đến lúc đó chúng ta có thể từ dòng nước ngầm bí mật đi qua.” Thẩm Lạc giải thích.

Trấn Hải quan ở cảnh nội Vũ Châu, gần Đông Hải, Thẩm Lạc kỳ thật chưa bao giờ đi qua.

Về những tin tức dòng sông ngầm này, hắn cũng là thấy qua trên một ít cổ tịch, trước mắt nói nhiều như vậy là vì ổn định lòng người.

“Nếu vậy, ngược lại quả nhiên là thượng sách.” Trần Xuyên suy nghĩ một phen, gật đầu nói.

Những người còn lại cũng cảm thấy phương pháp này có thể thực hiện, nhao nhao gật đầu phụ họa.

“Nếu mọi người không dị nghị, lại chỉnh đốn nửa ngày sau, tiếp tục xuất phát.” Bạch Tiêu Vân kết luận.

Không có bọn người Lộc Ung, tăng thêm lúc trước tại Kiếm Môn quan tổn thất nhân thủ, cả đội ngũ tu tiên giả, cũng còn lại bất quá chừng hai mươi người, bách tính bình thường càng tổn thất nặng nề, chỉ còn sót lại hơn trăm người.

Chi đội ngũ với sĩ khí sa sút tới cực điểm này, dưới Bạch Tiêu Vân dẫn đầu, khó khăn đi theo hướng đông quanh co.

...

Thời gian nhoáng một cái, đã mấy tháng sau.

Vũ Châu địa giới, trong một vùng núi liên miên chập chùng, mấy trăm con cóc màu xanh hình thể to lớn, giữa khu rừng liên tiếp nhảy vọt lao nhanh, đè nén sơn lâm dày đặc liên miên, không ngừng cuốn lên trận trận khói bụi.

Màu da toàn thân những con cóc màu xanh này giống như thanh đồng, phía trên mọc lít nha lít nhít u cục tuyến độc, phía trên là một tầng kết tinh màu xanh tựa như bột phấn, theo gió bay lả tả.

Chỗ bột phấn rơi xuống đất, bất luận hoa cỏ hay cây cối, trong nháy mắt khô héo biến vàng, ngay cả bùn đất trên mặt đất cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, nhiễm lên một tầng vết tích màu xanh sẫm, như biến thành đất chết.

Trên lưng một con cóc khổng lồ cầm đầu là một lão giả khoanh chân ngồi, thân hình thấp bé, mặc trên người một kiện áo lục thập phần rộng lớn, bị dáng người to mọng của con cóc áp chế.

Khuôn mặt lão giả xấu xí, cái trán vừa rộng lại bẹp, cái mũi dẹp lại tẹt, hai con mắt ngược lại lớn đến lạ kỳ, phối hợp với một cái miệng cóc đầy đặn rộng thùng thình, giống như một con cóc già đã thành tinh.

Hai tay lão giả bão nguyên trước người, tựa hồ đang ngồi xuống, từ cái cằm đến cổ phồng lên hai cái bọc lớn, theo tiết tấu lão hô hấp lắc lư liên tục, bên khóe miệng lại có hai sợi khí độc màu xanh sẫm bốc lên.

Đúng lúc này, lão giả nhìn đỉnh đầu hú lên một tiếng bén nhọn, ngay sau đó, có một đạo âm ảnh khổng lồ ở giữa không trung bay quanh tới, đáp xuống bên này.

Lão giả như con cóc thu hồi tư thế bão nguyên, ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy một đầu Kim Điêu to lớn dài chừng một trượng, đang giang hai cánh xà xuống. Lúc sắp hạ xuống, nóthu hai cánh lại, toàn thân lông vũ vàng óng ánh lập tức bị lưu quang bao trùm, hóa thành một nam tử trung niên đầu đội Hoàng Kim Quan.

Nam tử có dung mạo tuấn lãng, lông mày tà phi nhập tấn, hai mắt sắc bén hàm quang, một cái mũi ưng uốn cong vừa vặn, thoạt nhìn không có nửa điểm hung ác nham hiểm, chỉ là thần sắc thập phần lạnh nhạt.

“Nhìn mặt Chuẩn Chi đạo hữu như vậy, chắc là không tìm ra những kẻ như chó nhà có tang kia rồi?” Lão giả như con cóc mở miệng trước, cười hỏi.

“Hừ, lão Cáp Mô, ngươi cũng đừng cười ta, những đồ tử đồ tôn kia của ngươi, không phải cũng bị người ta đùa bỡn quanh sao, tìm lâu như vậy, cũng không thấy những người kia.” Nam tử mũi ưng tên Chuẩn Chi, hừ lạnh một tiếng nói.

“Được rồi, mục đích chúng ta tới nơi này cũng không phải vì tìm những người kia, bất quá chỉ là sâu kiến kéo dài hơi tàn mà thôi. Chúng ta phải nhanh đi Đông Hải trợ giúp, nếu chậm trễ, thật là được không bù mất.” Lão giả như con cóc nghe vậy cũng không tức giận, chỉ khoát tay áo, khuyên nhủ.

“Không được, xem hành tung những người này, bọn hắn rõ ràng đi về phía đông, nói không chừng chính là đi tới Đông Hải, ta nhất định phải tìm ra bọn hắn.” Chuẩn Chi chau mày, trầm giọng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.