Đại Nam Tử - Tiểu Nàng Dâu

Chương 9: Chương 9




Nàng dựa theo đường cũ mà chạy, tuy rằng càng lúc càng gần, nhưng trong lòng lại không dám thả lỏng, cho đến khi tiến vào toilet nữ, cũng may nàng nhớ được đem râu trên mặt cùng trái cổ giả gỡ xuống, vừa vào cửa nàng nhanh chóng tháo búi tóc, vì thế mọi người chỉ nhìn thấy một nữ nhân điên loạn tóc tai bù xù mà không phải là một nam nhân với chòm râu trên mặt, cho nên trong toilet nữ không hề vang lên tiếng thét chói tai nào, bởi vì bên trong chỉ có hai nữ nhân. Nàng không để ý ánh mắt của hai nữ nhân kia nhìn nàng như quái vật, vội vàng bắt đầu thay quần áo, nàng đoán chừng bản thân chỉ tốn không đến mười giây đã thay đổi sang nữ trang một cách hoàn hảo, tóc được búi thành búi tóc nữ sĩ đơn giản, còn gắn hai đóa hoa mua cho Triệu Đông ở phía sau đầu.

Nàng vừa thay đổi xong, chợt nghe được tiếng bước chân nặng nề vào toilet nam ở cách vách, nàng tạm thời không dám đi ra, đợi đến khi cách vách bắt đầu vang lên âm thanh ồn ào liền chạy nhanh ra ngoài, nàng không đi đường thẳng, mà là đi khắp hang cùng ngõ hẻm đến cửa trấn Nam. Khi nàng chạy đến nơi thì những người cùng đi với nàng lúc sáng đã ngồi lên xe chờ nàng, Chu Mạch liền thở phào nhẹ nhõm, nàng đặt mông ngồi trên xe bò của Hồ đại gia, không để ý Triệu Đông đang chu môi cao giọng bất mãn với nàng: "Nương, người đã đi nơi nào, mọi người đều đang đợi người đấy." Nàng hướng về phía mọi người cười hì hì hai cái, liền đem gói đồ đang kẹp dưới nách gắt gao ôm vào trong ngực, bên trong là hai mươi lượng bạc nàng đã liều mạng may mắn mới có được.

Nghĩ tới đây Chu Mạch liền bình ổn hô hấp sau đó lại cười ha ha như đứa ngốc, Triệu Đông nhìn chịu không được liền lắc lắc cánh tay nàng, Chu Mạch không quan tâm, ngược lại còn nghiêng đầu hôn một cái lên khuôn mặt đáng yêu của Triệu Đông. Lưu tẩu tử ngồi bên cạnh cũng oán trách trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, nhưng cũng không có oán giận cái gì.

Sau khi xe của Hồ đại gia về đến đầu thôn, Chu Mạch đưa cho ông ta ba đồng tiền, nói là trả luôn phần Lưu tẩu tử. Lưu tẩu tử từ chối mãi không được, Chu Mạch cũng không để ý nàng ta, liền nắm tay Triệu Đông đi về hướng Triệu gia.

"Tiểu Mạch, muội nói gần đây muội đều không có khoản thu nhập nào, ta sao có thể không biết xấu hổ mà lãng phí tiền của muội, tuy đây chỉ là mấy đồng tiền lẻ." Lưu tẩu tử ngượng ngùng oán trách nói.

"Tẩu tử, tỷ nói như vậy là chỉ thấy bề ngoài, tỷ xem tỷ đã dẫn mẹ con muội đi trấn trên ăn cơm ngon như vậy, muội sao có thể nhẫn tâm lại để cho tỷ tốn kém nữa! Hơn nữa, chỉ dựa vào mấy đồng này cũng không thể thành người giàu có được." Chu Mạch cười hì hì, nàng là người gặp chuyện vui thì tinh thần thoải mái. Hiện tại nhìn cái gì cũng đều cảm thấy vui vẻ, đặc biệt là nhìn thấy Lưu tẩu tử hòa ái dễ gần, nữ nhi Đông Nhi hoạt bát, nàng càng vui vẻ hơn.

Ba người các nàng đi tới trước cửa nhà Chu Mạch thì tách ra, Lưu tẩu tử nói hôm nay khuya rồi, bảo Chu Mạch ngày mai hãy đến nhà nàng lấy kim chỉ, Chu Mạch gật đầu đồng ý, sau đó nàng dẫn Đông Nhi vào nhà.

"U, còn biết trở về nga, giờ này là giờ nào rồi, còn biết về nhà sao, ta cho rằng có người lần đầu tiên đi trấn trên, tìm không thấy được đường về nhà chứ?" Vừa mới bước vào sân Chu Mạch đã nghe được giọng điệu chanh chua của đại tẩu Lí Cúc Hoa.

Chu Mạch cũng không để ý nàng ta, nắm tay Triệu Đông đi về hướng phòng của mẹ con nàng, Lí Cúc Hoa thấy Chu Mạch không trả lời nàng, cho rằng nàng chột dạ muốn chạy, liền cất cao giọng.

"Ai u, Chu Mạch, trong mắt ngươi càng ngày càng không có trưởng bối, đại tẩu nói chuyện với ngươi ngươi cũng không chịu trả lời."

Chu Mạch dừng lại bước chân, quay đầu nhìn về phía Lí Cúc Hoa, một mặt ngây thơ hỏi: "Đại tẩu, vừa rồi tẩu có nói chuyện với ta sao? Ta chỉ nghe đến ngươi nói có người lần đầu tiên đi trấn trên thôi."

Lí Cúc Hoa sửng sốt một chút, nàng không nghĩ tới Chu Mạch sẽ trả lời nàng như vậy, khoảng thời gian trước dưới sự chèn ép của bà bà Tôn Thị, nhóm nữ tướng Triệu gia không ai dám đem móng vuốt tấn công Chu Mạch, nhưng đã qua hơn mười ngày, Chu Mạch cùng lúc trước cũng không có thay đổi gì quá lớn, vẫn giống lúc trước không nói tiếng gì, không làm gì cũng không cùng mọi người nói chuyện, chỉ biết cắm đầu làm việc, nhưng nàng ta lại nhớ tới bản thân gần đây đã phải chui vào nhà bếp một đoạn thời gian làm cho toàn thân thường xuyên dính đầy khói dầu thì liền tức giận, công việc này vốn là của Chu Mạch. Nàng đã thật lâu vào buổi chiều không có đi đến cây hòe ở đầu thôn cùng người ta tám chuyện. Lí Cúc Hoa càng nghĩ càng thêm tức giận, hướng về phía Chu Mạch hét lên: "Cả nhà hôm nay chỉ có một mình ngươi đi trấn trên, ta không gọi ngươi thì gọi ai? Đừng có giả bộ hồ đồ với ta!"

Chu Mạch vừa định phản bác, liền nhìn thấy bà bà Tôn Thị từ nhà chính đi ra, hướng ra sân quát: "Nói nhảm cái gì đấy! Ta mấy ngày nay đau đầu, cũng không để cho ta yên tĩnh được sao!" Nói xong trừng mắt nhìn Lí thị, "Vợ lão đại, lúc này là lúc nào, sao vẫn còn không đi nấu cơm! Lát nữa mọi người trở về lấy cái gì ăn!"

Nói xong lại nhìn thoáng qua Chu Mạch, "Vợ lão nhị, ngươi đã về thì hãy đi phòng bếp giúp một tay, ta thấy vết thương trên đầu ngươi cũng đã tốt lên rồi, về sau cũng nên mở to mắt một chút, chủ động một chút." Nói xong không đợi hai vị đang đứng trong sân trả lời liền quay đầu vào nhà.

Tôn Thị đây là đánh mỗi người năm mươi đại bản đấy mà, Chu Mạch hiểu rõ thái độ của mẹ chồng, đoán chừng lão thái thái cảm thấy bản thân đã dung túng nàng nửa tháng cộng thêm sáu mươi văn tiền ngày hôm qua, cảm thấy đối với chuyện nàng bị vỡ đầu đã có sự bù đắp, về sau sẽ rất khó để cho Tôn Thị có thể thiên vị cho nàng.

Tuy biết rõ điểm này, nhưng khi vuốt gói đồ có hai thỏi bạc nặng trịch trong lòng, Chu Mạch quyết định không so đo có thiên vị cho nàng hay không đều được, trong nhà có gạo thì trong lòng không hoảng hốt.

Vì thế nàng trưng ra bộ mặt tươi cười, Chu Mạch cung kính đáp: "Dạ, nương!". Sau đó dắt Triệu Đông Nhi tiến vào phòng, khi vào phòng trước tiên nàng tháo gói đồ nhỏ trên người Đông Nhi xuống, rồi để con bé đi rửa mặt, thừa dịp Đông Nhi đi ra ngoài, nàng vội vàng đem hai mươi lượng bạc trong gói đồ lấy ra, tìm kiếm khắp phòng một chỗ không dễ dàng bị người phát hiện để giấu bạc, nàng tìm kiếm cao thấp trái phải nửa ngày, rốt cục cũng tìm thấy ở phía dưới một cái rương gỗ nằm dưới giường ngủ có một chỗ, nàng dùng một cái cuốc nhỏ mua ở chợ trên đào cái lỗ nhỏ, đem bạc chôn xuống lắp đất lại như cũ, sau đó đem rương gỗ đè lên chỗ vừa đào.

Xong mọi chuyện, nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, chậm rãi đi ra ngoài rửa mặt sau đó bước vào phòng bếp, phát hiện đại tẩu Lí thị đang sửa sang lại vỉ hấp, kỳ thực cái gọi là làm cơm chiều chính là đem bánh bao hấp nóng một chút, xào một chút rau dưa. "Đại tẩu, tôi đến giúp tẩu, tẩu xem tôi nên làm gì?"

Lí Cúc Hoa lườm liếc Chu Mạch một cái, "Đương nhiên là ngươi nhóm lửa, ta xào rau, bánh bao đã để vào nồi rồi, ngươi đậy nắp rồi nhóm lửa là được."

Tuy ở kiếp trước Chu Mạch không có nhóm lửa qua, nhưng vẫn biết nhóm lửa là thế nào, hơn nữa nàng cảm thấy việc nhóm lửa hẳn là việc rất đơn giản, vì thế nàng cũng không nói gì thêm, yên lặng đi đến bếp chuẩn bị nhóm lửa. Nhưng nàng đã đánh giá bản thân quá cao, nàng dùng đá đánh lửa đánh ba lần mới có lửa, thật vất vả đánh được lửa, nhưng lại gặp phải củi bị ẩm ướt không cháy nổi. Nàng nhóm đi nhóm lại cả nửa ngày chỉ làm cho khắp phòng đầy khói đặc, nàng ngồi kế bên bếp lò bị sặc khói bắt đầu ho khan, Lí Cúc Hoa lớn giọng bắt đầu răn dạy: "Chu Mạch, ngươi làm gì thế hử, nhóm lửa thôi mà làm khắp phòng đầy khói đây này!" Bởi vì khói chỉ bay lên trên, cho nên Lí Cúc Hoa đang đứng thái rau đã bị sặc nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Đang đốt lửa Chu Mạch cũng không chịu nổi, nàng chỉ có thể thưa dạ nói: "Đại tẩu, hình như sau khi bị đụng đầu tôi đã quên nhóm lửa thế nào rồi." Nói xong tiếp tục nỗ lực cùng thanh củi trước mặt phân cao thấp, nhưng Lí Cúc Hoa lại chịu không nổi nữa, nàng tức giận mắng Chu Mạch ngu ngốc, sau đó đoạt đá đánh lửa cùng củi đốt, đuổi Chu Mạch đi thái rau.

Vì thế hai người các nàng thay đổi công tác cho nhau, Lí Cúc Hoa tiếp nhận công tác nhóm lửa, Chu Mạch bắt đầu thái rau xào rau, hôm nay là rau muống. Ở thôn quê là rất khó nhìn thấy thịt, kể cả Triệu gia cũng có chút của cải giàu có như vậy mà cũng phải mười ngày nửa tháng mới có chút thịt để ăn. Hơn nữa lúc này là cuối mùa xuân đầu mùa hạ, trong nhà có trồng sẵn một ít loại rau dưa có thể ăn, cho nên bọn họ cơ bản mỗi ngày chỉ là luân phiên thay đổi các loại rau mà ăn, hôm nay rau muống, ngày mai đậu đũa, ngày kia rau xào hạt tiêu, ăn đến nỗi Chu Mạch cảm thấy mặt mình đều xanh giống rau cả rồi.

Hơn nữa đại tẩu Lí Cúc Hoa xào rau giống như luộc vậy, chỉ phải dựa vào muối mà chống đỡ, ăn lâu thêm nữa có thể chết người. Cho nên Chu Mạch rất vui vẻ hôm nay bản thân có cơ hội được trổ tài bếp núc, kiếp trước nàng được sinh ra ở Hồ Nam không chỉ được ăn uống, tài nấu nướng cũng không tệ. Vì thế nàng dựa theo phương thức lúc trước đem rau muống ngắt lá bỏ đi, sau đó cắt thành từng đoạn vừa ăn, lại hỏi Lí Cúc Hoa trong nhà có đậu phụ khô hay không? Lí Cúc Hoa không rõ Chu Mạch muốn đậu phụ khô làm cái gì, bởi vì đậu phụ khô nhà bọn họ đều được tẩm muối để khi đến thời điểm không có rau dưa mới được ăn, bất quá tốt xấu gì cũng có thể lấy ra vài miếng, Chu Mạch đành phải thái nhiều rau muống một chút, trước tiên nàng đem hạt tiêu cùng tỏi cho vào nồi xào cho thơm, sao đó cho rau muống cùng đậu phụ khô vào xào, đậy nắp lại một lát cho tỏi bốc mùi thơm, để nhỏ lửa sau nữa cho thêm chút muối, sau đó dọn ra đĩa đặt lên bàn. Sau khi làm xong món rau muống xào, Chu Mạch lại đem lá rau muống lúc nãy xào cùng chút muối, sau đó lại cho thêm dưa chuột xào thành một món, thêm món dưa muối, cùng canh cà chua thành một bàn bốn mặn một canh, Lí Cúc Hoa nhìn thấy chỉ đứng đó ngây ra một lúc, trước kia vô luận là Chu Mạch nấu cơm hay là nàng nấu cơm đều là một đĩa rau xào thật to, nào có nhiều món như vậy, bất quá nàng ta cũng không nói cái gì, dù sao cũng đều là nhà mình ăn mà thôi, nàng liền than thở một câu rất lãng phí. Chu Mạch cười cười cũng không để ý nàng, sau khi các nàng nấu cơm xong thì huynh đệ Triệu Bá Tuyền từ trong ruộng cũng đã trở về, công công Triệu Đại Ngưu cũng cầm băng ghế nhỏ từ nhà hàng xóm đánh bài trở về, vì thế mọi người bắt đầu ăn cơm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.