Đại Thú Tân Nương

Chương 12: Chương 12: Giả bệnh




Từ Liễu Thanh nghe Lạc Nhạn đến nói tiểu thư bị nội thương, hai ngày tới không thể lại đây thỉnh an, lập tức biết nữ nhi lại đang đùa dai, cũng không vạch trần, lại nói với Lăng Viễn Kiếm: “Chàng xem, đánh nữ nhi đến nỗi không xuống giường được, chàng vừa lòng chưa?”

Lăng Viễn Kiếm biết hôm qua xuống tay hơi nặng, chính là không nghĩ lại nặng tới mức ấy, trong lòng lo lắng nhưng ngoài miệng vẫn nói cứng: “Không đánh nặng một chút, làm sao nàng có thể nhớ kỹ bài học này?”

Từ Liễu Thanh làm sao không biết lão gia khẩu thị tâm phi, vì mặt mũi, như thế nào cũng sẽ không thừa nhận mình sai, điểm này Nhan nhi lại thật ra học được từ cha nàng giống đến mười phần, cho nên hôm qua tự nhiên nàng chạy tới nhận tội thực làm cho Từ Liễu Thanh kinh ngạc. Nếu là trước kia, chớ nói không có người nhìn thấy, chính là dù có người thấy thì có chết nàng cũng sẽ không thừa nhận, xem ra đây là công lao của đại tẩu nàng.

Không nghĩ Mạc Tuyền mới vào nhà được hai ngày mà đã khiến cho nữ nhi thay đổi đến vậy, không biết nàng dùng phương pháp gì, có lẽ là do hai người tuổi cũng tương đương nhau, lời nói cũng dễ dàng nghe theo hơn một chút.

Lão gia giáo dục con cái quá mức nghiêm khắc, coi hai đứa như binh lính mà nghiêm túc đối đãi, như thế bảo sao không kích động chúng phản kháng, mà nàng thì lại rất chiều con, cho nên lời nói cũng bị coi như gió thoảng bên tai, chính vì thế mới dưỡng tính cách Hạo nhi và Nhan nhi thành kiêu căng như vậy. Xem ra vị con dâu Lăng gia này về sau chẳng những có thể giúp đỡ phu quân, mà trọng trách dạy dỗ Nhan nhi cũng muốn giao hết cho nàng. Không cầu Nhan nhi có thể giống nàng có tri thức hiểu lễ nghĩa, chỉ cần ít nhất cũng có bộ dáng của một Quận chúa là được rồi, dù sao nàng cũng đã mười sáu tuổi, không sai biệt lắm qua mấy ngày nữa cũng có thể vì nàng mà chọn lựa một vị hôn phu.

Từ Liễu Thanh đứng dậy chuẩn bị đi thăm Lăng Tử Nhan, Lăng Viễn Kiếm rốt cuộc lo lắng không nhịn được muốn đi cùng nàng, Từ Liễu Thanh làm sao có thể để hắn qua, nếu để hắn nhìn thấy Nhan nhi lúc này ở trong phòng vui vẻ, chắc chắn lại nổi giận, cho nên liền khuyên bảo: “Lão gia vẫn không nên đi thì hơn, ta sợ lúc này Nhan nhi cũng không dám gặp chàng, chàng đi sẽ chỉ làm bệnh tình nàng nặng thêm.”

Lăng Viễn Kiếm ngẫm lại thấy cũng đúng, vừa lúc Lăng Phúc tới bẩm báo, nói phủ doãn Tô Châu cho người đến tìm lão gia, nói có chuyện quan trọng cần thương lượng, vì thế liền bỏ qua, thay đổi quần áo xuất môn.

Bên này Từ Liễu Thanh liền mang theo Tu Hoa hướng phòng Lăng Tử Nhan đi tới, thấy không phải Lăng Tử Nhan ở trong phòng chơi đùa mà là có vẻ bệnh nằm trên giường, Dương Mạc Tuyền ngồi bên cạnh nàng, bưng bát cháo đút cho nàng ăn, cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ nàng đã đoán sai, nữ nhi thực sự bị thương không thể xuống giường được?

Người đầu tiên thấy được Từ Liễu Thanh là Bế Nguyệt đang đứng bên cạnh hầu hạ, vội vàng hô một tiếng “phu nhân”, lúc này Dương Mạc Tuyền cùng Lăng Tử Nhan mới biết mẫu thân đến.

Lăng Tử Nhan đương nhiên làm bộ giãy dụa một phen, Dương Mạc Tuyền vội vàng đè nàng lại, sau đó hướng Từ Liễu Thanh hành lễ: “Nương, người đến rồi, thân thể Nhan nhi suy yếu không thể cử động, không xuống giường được.”Kỳ thật cũng chỉ có Dương Mạc Tuyền mới để ý nhiều đến cấp bậc lễ nghĩa như vậy, nghĩ Lăng gia dù sao cũng là Vương phủ, cái gì cũng đều phải theo quy củ, lại không biết bình thường Lăng Tử Nhan ở trước mặt Từ Liễu Thanh cũng luôn không biết lớn nhỏ là gì.

Từ Liễu Thanh khoát tay áo: “Không sao.” Trong lòng lại âm thầm lấy làm kỳ quái, nữ nhi hôm nay lại ngoan như vậy, còn muốn xuống giường hành lễ với nàng, thật sự là mặt trời mọc đằng tây mà, xem ra nàng quyết định như thế là đúng đắn. Kéo góc chăn Lăng Tử Nhan dịch ra một chút, hỏi: “Cha không ở đây,ngươi thành thật nói với nương, là bị thương thật hay giả?”

Dương Mạc Tuyền còn bên cạnh, Lăng Tử Nhan sao có thể nói là thật, gật gật đầu nói: “Là thực sự bị thương mà.” Lại còn đem chuyện buổi chiều hôm qua miêu tả thực sinh động lại một lần, đương nhiên không quên thêm mắm dặm muối.

Từ Liễu Thanh nghe được không tin liền hỏi Dương Mạc Tuyền, tuy Dương Mạc Tuyền biết Lăng Tử Nhan nói quá, nhưng thương thế trên người nàng không giả một chút nào, khi Từ Liễu Thanh hỏi cũng liền gật đầu xác nhận, lúc này Từ Liễu Thanh mới tin lời Lăng Tử Nhan, cũng dặn dò: “Vậy con nghỉ ngơi cho tốt đi, Mạc Tuyền, con theo ta một chút.”

Dương Mạc Tuyền theo Từ Liễu Thanh ra ngoài, đi đến bên hồ Từ Liễu Thanh mới mở miệng nói: “Mạc Tuyền, con cũng thấy đấy,tuy Nhan nhi là nữ tử gia thế, nhưng tính tình bất hảo, con là tẩu tẩu mới quá môn, vậy mà nàng lại lập tức gây ra hoạ lớn đến thế.”

Dương Mạc Tuyền vội vàng nói: “Chuyện này không thể hoàn toàn trách Nhan nhi, Mạc Tuyền cũng có phần sai.”

Từ Liễu Thanh ngắt lời nàng: “Ta biết con là hảo hài tử, bản tính Nhan nhi cũng không phải quá hư, chính là không chịu nghe lời, ta xem nàng hôm nay nhận sai, lại còn biết lễ phép, tất cả đều nhờ con, cái gọi là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, ta đã nghĩ nhờ con từ nay về sau giúp ta bảo ban nàng nhiều một chút.”

“Con?” Dương Mạc Tuyền có chút giật mình, vốn tưởng mẹ chồng nàng kêu nàng ra đây là để dặn một ít gia quy, không nghĩ tới lại bảo nàng quản giáo Lăng Tử Nhan.

Từ Liễu Thanh nói: “Ta biết là có chút làm khó dễ con, Hạo nhi tuỳ hứng, đêm tân hôn chạy đi đâu biệt tích, khiến còn vừa tiến nhập gia môn liền phải ở phòng không, giờ lại đem Nhan nhi giao cho con, quả thật có phần ép buộc, nhưng ta cũng không có cách nào. Mắt thấy Nhan nhi càng lớn, nếu không được dạy bảo tốt, tương lai gả đến nhà phu quân sẽ chỉ bị người ta ghét bỏ, việc này khiến người làm mẫu thân như ta làm sao nhẫn tâm được?”

Dương Mạc Tuyền bị nàng nói làm cho động dung, mặc dù không biết vì sao lại để nàng bảo ban Lăng Tử Nhan, nhưng không đành lòng cự tuyệt, nhân tiện nói: “Nếu nương không hiềm Mạc Tuyền tài sơ học thiển, vậy ta đáp ứng người, nhưng ta chỉ sợ không làm được như nương kỳ vọng.”

Từ Liễu Thanh nghe thấy nàng đáp ứng, lập tức vui mừng nói: “Chỉ cần con nguyện ý dạy bảo, ta tin tưởng Nhan nhi có thể học tốt, ta xem ra Nhan nhi thực rất thích người đại tẩu là con.”

Dương Mạc Tuyền trở lại trong phòng liền thấy Lăng Tử Nhan ngồi trên giường ngẩn người, bộ dáng sầu mi khổ kiếm, liền hỏi: “Ngươi sao vậy? Có phải vết thương lại đau không?”Lăng Tử Nhan thấy nàng trở về, lập tức hỏi: “Tẩu tẩu, nương tìm người làm gì?” Từ lúc Dương Mạc Tuyền ra khỏi phòng nàng đã bắt đầu lo lắng, tẩu tẩu bị mẫu thân gọi đi, có phải là bị hỏi lại toàn bộ quá trình không? Nếu tẩu tẩu nói thật, nương thông minh như vậy khẳng định sẽ biết nàng nói dối, nàng không thể giả vờ bệnh nữa, nếu để cha biết, khẳng định sẽ phạt nặng.

“À,kỳ thật cũng không có chuyện gì, nương chỉ bảo ta về sau hảo hảo…bồi tiếp ngươi.” Dương Mạc Tuyền nhất thời đem từ “dạy bảo” đỏi thành “bồi tiếp”. Nương nói để cho nàng bảo ban, bất quá là muốn nàng làm tấm gương tốt cho Nhan nhi mà thôi, nếu Nhan nhi muốn học văn, thỉnh tư thục tiên sinh là được, nếu học võ, nàng nửa điểm công phu cũng không biết, hơn nữa phụ thân còn là đại tướng quân, thế nào cũng không tới phiên nàng dạy.

Lăng Tử Nhan nghe vậy mới yên lòng, mặt mày hớn hở, cứ nghĩ nương săn sóc tỉ mỉ, để tẩu tẩu chăm sóc nàng, thế là nàng thật sự chậm rãi “dưỡng thương”, đỡ phải bị buộc không đọc sách thì tập võ, giúp nàng khỏi phải làm một số chuyện không thích.

Dương Mạc Tuyền nào biết ý tưởng của nàng, thấy chén cháo trên bàn vẫn không suy chuyển, liền phân phó Lạc Nhạn đi hâm nóng lại một chút, lại để Lăng Tử Nhan nằm xuống hảo hảo nghỉ ngơi, nàng về phòng trước, tối lại quay lại thăm sau.

Ban ngày ban mặt, làm sao Lăng Tử Nhan ngủ được, liền nói: “Không phải tẩu tẩu vừa đáp ứng nương sẽ ở bên giúp đỡ ta sao?Như thế nào có thể trở về phòng được.”

Dương Mạc Tuyền bận rộn suốt một đêm, lúc sáng sớm mới ngủ được một lát, thật sự rất mệt mỏi, bất quá nghe Lăng Tử Nhan nói vậy, cũng không thể trở về phòng, chỉ nói: “Ta về lấy quyển sách, chờ một chút sẽ quay lại.”

Nhưng Lăng Tử Nhan lại thay nàng suy nghĩ: “Bế Nguyệt về lấy là được, không cần người đi một chuyến đâu.” Nàng sợ Dương Mạc Tuyền trở về có việc trì hoãn sẽ không lại đây, để nàng một mình ở trong phòng nhàm chán.

Dương Mạc Tuyền đành phải nói: “Vậy để Bế Nguyệt đi lấy đi.” Thuận miệng nói chuyện với Lăng Tử Nhan, lại càng buồn ngủ, rốt cục nhịn không được che miệng ngáp một cái.

Lăng Tử Nhan lúc này mới biết nàng buồn ngủ, biết là do nàng chiếu cố mình nên không được ngủ ngon, liền dịch vào trong góc, nói: “Tẩu tẩu, người mệt lắm sao? Lên giường nghỉ ngơi đi.”

Dương Mạc Tuyền tuy rằng rất buồn ngủ, nhưng ban ngày ban mặt lại cùng nàng ngủ chung một giường như thế, lập tức cảm thấy không ổn, vội vàng nói: “Ta không có.”

Lăng Tử Nhan thấy hai mắt nàng đã phiếm đỏ, lại còn nói không buồn ngủ, rõ ràng là nói dối, làm sao chịu, cố ý muốn nàng lên, tranh chấp vài câu, miệng vết thương lại đau, liền a a kêu lên.

Tuy Dương Mạc Tuyền rất không tình nguyện, nhưng cũng không nhẫn tâm thấy nàng động đến vết thương, đành phải đáp ứng, nhưng rốt cuộc cũng không nằm lên giường, chỉ ngồi xuống bên cạnh nàng: “Được rồi, ta ngồi đây, ngươi cũng đừng lộn xộn nữa, cẩn thận đụng tới vết thương.”

Lăng Tử Nhan thấy diệu kế thực hiện được, làm sao còn không nghe lời, chỉ một người hỏi một người trả lời, cùng nàng tán gẫu.

Mới nói vài câu, Dương Mạc Tuyền liền nhắm mắt lại, nặng nề ngủ thiếp đi, Lăng Tử Nhan thấy nàng ngồi ngủ như thế khẳng định rất khó chịu, liền đưa tay nâng đầu nàng nhẹ nhàng đặt lên vai mình, quả nhiên sắc mặt nàng dãn ra một ít.

Bế Nguyệt tiến vào liền thấy Dương Mạc Tuyền dựa vào vai Lăng Tử Nhan mà ngủ, Lăng Tử Nhan không chớp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Dương Mạc Tuyền, ngay cả nàng tiến vào cũng không biết.

Bế Nguyệt nhẹ nhàng hô một tiếng: “Tiểu thư.”

Lúc này Lăng Tử Nhan mới ngẩng đầu lên nhìn nàng, Bế Nguyệt liền đem sách đưa qua: “Đây là sách thiếu nãi nãi muốn.”

Lăng Tử Nhan cầm lấy: “Biết rồi, khi nào tẩu tẩu tỉnh ta sẽ đưua cho nàng, ngươi ra ngoài trước đi, đóng luôn cửa lại, bảo Trầm Ngư cùng Lạc Nhạn không cần đến hầu hạ.

“Vâng.” Bế Nguyệt đáp ứng liền chuẩn bị đi ra ngoài thì bị Lăng Tử Nhan gọi lại.

Lăng Tử Nhan hỏi: “Bế Nguyệt, người nói có phải tẩu tẩu rất đẹp không? Vẻ mặt tò mò, như thể đây là chuyện mới phát hiện ra vậy.

Bế Nguyệt muốn cười lại không dám cười, nghiêm mặt nói: “Đúng vậy.”

Lăng Tử Nhan nghe được nàng khẳng định, cũng gật gật đầu: “Ta cũng cảm thấy vậy. Tốt lắm, không có việc gì nữa, ngươi ra ngoài đi.”

Lúc này Bế Nguyệt mới đi ra, đến cửa vừa lúc gặp được Lạc Nhạn đang muốn đi vào, vội vàng kéo nàng đi, đến phòng Lạc Nhạn mới buông ra.

Lạc Nhạn nói: “Ta muốn đưa cháo cho Quận chúa, ngươi kéo ta làm gì?”

Bế Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm, thuận tay cầm lấy túi thơm trên bàn ngắm nhìn: “Quận vương phi đang ngủ, Quận chúa không muốn có người đến quấy rầy, cho nên ta mới kéo ngươi về đây, nếu ngươi xông vào, khẳng định sẽ bị Quận chúa mắng.”

Lạc Nhạn bất mãn nói: “Quận chúa tự dưng mắng ta làm gì? Cái gì mà nói ta xông vào, cứ như thể ta làm hỏng hảo sự của Quận chúa không bằng.”

Bế Nguyệt thế mới biết mình lỡ lời, hơn nữa cũng bất quá chỉ là suy đoán của nàng, liền cười nói sang chuyện khác: “Túi thơm này là Anh Tuấn tặng cho ngươi?” Tay chỉ vào túi thơm đang cầm trên tay.

Lạc Nhạn lập tức đoạt lại, khẩn trương nói: “Ngươi làm gì lại tự tiện động vào đồ người ta? Đúng thế thì sao?”

Bế Nguyệt nói: “Không có gì, chỉ thuận miệng hỏi chút thôi.” Nàng nhận ra đôi uyên ương thêu ở mặt trên, đây chính là túi thơm nàng đưa cho Lăng Anh Tuấn.

Lại ngồi trong chốc lát, Bế Nguyệt liền đứng dậy đi đến trù phòng giúp Dương Mạc Tuyền chuẩn bị cơm chiều, lúc đi ra cửa liền vừa lúc thấy Anh Tuấn cùng Tiêu Sái từ ngoài trở về, nàng cúi đầu, ngay cả chào cũng chưa chào đã xuyên qua giữa hai người mà đi. Lăng Anh Tuấn ở phía sau gọi nàng, nàng cũng không dừng bước.

Lăng Tiêu Sái trêu chọc: “Anh Tuấn, ngươi đắc tội với Bế Nguyệt tỷ lúc nào vậy? Nhìn nàng một chút cũng không thèm để ý ngươi.”

Lăng Anh Tuấn vò đầu bứt tai cũng không nghĩ ra cái gì, đành phải nói: “Ta cũng không biết.”

Nhìn Bế Nguyệt sau mấy con đường vòng đã không còn thấy thân ảnh.

_Hết chương 11_

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.