Đại Thú Tân Nương

Chương 10: Chương 10: Tẩu tẩu giúp ta đắp dược ~




Dương Mạc Tuyền đỡ Lăng Tử Nhan về phòng, doạ Bế Nguyệt phải vội vàng chạy ra hỏi có chuyện gì, bộ dáng Quận chúa giống như bị thương rất nặng.

Lăng Tử Nhan chịu đựng cơn đau nhức, nói: “Bế Nguyệt, mặc kệ giờ ngươi nhìn thấy gì, lúc phụ thân hỏi ngươi, ngươi nhất định phải nói ta ở trong phòng tẩu tẩu chưa hề ra ngoài, càng không có bị thương, hiểu không?”

Bế Nguyệt nghe nàng nói như vậy, phỏng chừng lại gặp rắc rối, nhưng có vẻ như không nhỏ. Lão gia truy cứu cũng không cấp bách, trước tiên nhìn xem thương thế của Quận chúa thế nào vẫn quan trọng hơn, vội hỏi: “Tiểu thư, người bị thương thế nào? Có nghiêm trọng không? Có cần kêu đại phu không?”

Lăng Tử Nhan vung tay lên: “Không cần, vừa rồi bị ngã mà thôi, vai bị thương, ngươi lấy giúp ta rượu thuốc xoa bóp là được.”

Bế Nguyện làm sao còn hỏi nhiều, nhanh chóng chạy đi.

Dương Mạc Tuyền đỡ Lăng Tử Nhan lên giường, giúp nàng nằm úp sấp, sau đó nói: “Chuyện thư phòng ngươi không cần lo, ta sẽ giải thích với cha, ngươi dưỡng thương cho tốt đi.”

Loại thương thế nho nhỏ này cũng không khiến Lăng Tử Nhan để tâm, nàng lo lắng nhất là phụ thân trách phạt. Giờ Dương Mạc Tuyền thay nàng gánh vác, thật đúng là cầu còn chẳng được, bất quá người tập võ để ý nhất là nghĩa khí, té bị thương là do nàng khoe khoang võ công, giá sách cũng là do nàng đẩy ngã, không có lý do gì nàng gây hoạ lại để đại tẩu gánh vác, liền nói: “Ngươi không cần giải thích, phụ thân vừa thấy liền biết là kiệt tác của ta, nhưng không có ai chứng kiến, ta chết cũng không thừa nhận là được.”

Dương Mạc Tuyền thấy nàng vì cứu mình mà bị thương, bây giờ còn không để mình chịu trách nhiệm, lòng liền sinh ra áy náy: “Yên tâm đi,ta vừa mới vào cửa, cha sẽ không trách phạt ta đâu.”

Lăng Tử Nhan vừa muốn nói thì thấy Bế Nguyệt cầm hòm thuốc tiến vào, còn có Lạc Nhạn đi theo sau, liền không nói nữa.

Lạc Nhạn vừa tiến vào đã ầm ỹ: “Quận chúa của ta, người làm sao lại bị thương thế này? Người đây là có ý không muốn để cho người khác sống yên ổn a!”

Một tháng Lăng Tử Nhan có thể bị thương ba lần, cũng chỉ có Lạc Nhạn là thiếp thân nha đầu của nàng mới dám nói lên lời oán giận như thế.

Lăng Tử Nhan cũng đã sớm thành thói quen, nói: “Ngươi cứ ba hoa như thế, lúc đến có để người khác thấy không?”

“Yên tâm đi, một người đều không có, lão gia cùng phu nhân còn chưa trở về, tiểu thư người mau xoa rượu thuốc đi, chúng ta về phòng, nếu lão gia trở lại cũng có thể giúp người che giấu tốt.”

Lạc Nhạn cùng Bế Nguyệt đều không tận mắt nhìn thấy tình cảnh vừa rồi, nhưng đều nhất trí nhận định chính Quận chúa tự làm mình bị thương, không làm Quận Vương phi bị thương đã là may lắm rồi.

Lạc Nhạn đi đến trước giường định giúp Lăng Tử Nhan xoa rượu thuốc, Dương Mạc Tuyền lập tức nói: “Ta đi ra ngoài trước.”

Bước còn chưa bước liền chợt nghe Lăng Tử Nhan nói: “Chờ một chút.”

Dương Mạc Tuyền nghĩ nàng còn có chuyện gì, liền ngừng bước hỏi: “Làm sao vậy?”

Lăng Tử Nhan lộ ra biểu tình cực kỳ ai oán đáng thương, nói: “Tẩu tẩu, người giúp ta đi!”

Dương Mạc Tuyền lập tức nghĩ đến vừa rồi Lăng Tử Nhan ở thư phòng trộm hôn nàng,giờ lại muốn mình giúp nàng đắp dược, tức là cần phải cởi bỏ y phục, mặt liền có chút đỏ, vội vàng lắc đầu: “Không được, ta đi ra ngoài trước.”

“Nếu ngươi không giúp ta, vậy rõ ràng là không muốn thương thế của ta tốt lên, đau chết ta cũng kệ đi, dù sao nha đầu Lạc Nhạn chết tiệt kia mỗi lần giúp ta bôi thuốc đều là như muốn lấy mạng ta mà.” Lăng Tử Nhan lại còn đùa giỡn.

Dương Mạc Tuyền vẫn lắc đầu: “Vậy để Bế Nguyệt làm đi!”

Lăng Tư Nhan nói: “Bế Nguyệt ra tay so với Lạc Nhạn còn ác hơn, ta mới không thèm.”

Dương Mạc Tuyền vẫn cảm thấy có chút không ổn, nhíu mày do dự.

Bế Nguyệt cùng Lạc Nhìn nhìn Dương Mạc Tuyền, đồng thời bất đắc dĩ buông tay. Quận chúa của các nàng chính là người không biết phải trái như thế.

Nhìn bộ dáng Lăng Tử Nhan nhất định nói được làm được, Dương Mạc Tuyền không có biện pháp, đành phải đáp ứng, xoa dược mà thôi, cũng không phải đại sự gì, liền nói với Lạc Nhạn: “Đưa thuốc cho ta.”

Lạc Nhạn đem hòm thuốc đưa cho Dương Mạc Tuyền, cùng Bế Nguyệt khoanh tay đứng cạnh giường.

Thương ở chỗ nào không thương, lại bị thương trên lưng, tay Dương Mạc Tuyền lơ lửng giữa không trung hồi lâu mới cởi y phục Lăng tử Nhan, vừa chạm vào lại nghe Lăng Tử Nhan nói chờ một chút, lập tức rút tay về, hỏi: “Còn có chuyện gì sao?” Thanh âm lại có chút run rẩy nhè nhẹ.

Lăng Tử Nhan nói với Bế Nguyệt cùng Lạc Nhạn: “Hai người các ngươi ra ngoài trước đi! Không có ta phân phó, không được tiến vào.”

“Tiểu thư, nhiều người giúp đỡ vẫn…” Lạc Nhạn còn chưa nói xong đã bị Bế Nguyệt lôi đi.

Dương Mạc Tuyền nhìn các nàng đi ra cửa, đột nhiên thấy Bế Nguyệt quay đầu, vừa lúc chạm phải ánh mắt nàng, mặt không khỏi đỏ lên, vội cúi đầu, như thể mình làm sai chuyện gì.

Bế Nguyệt có chút kinh ngạc đóng cửa lại, lôi kéo Lạc Nhạn còn đang lải nhải đi xa.

Trong phòng chỉ còn Dương Mạc Tuyền cùng Lăng Tử Nhan. Dương Mạc Tuyền sợ Lăng Tử Nhan còn nói gì nữa nên mở miệng hỏi: “Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy ta liền giúp ngươi bôi thuốc.”

Chỉ nghe thanh âm rầu rĩ của Lăng Tử Nhan: “Không có.”

Dương Mạc Tuyền hít sâu một chút, điều chỉnh tốt hơi thở, đưa tay cởi y phục Lăng Tử Nhan, vì Lăng Tử Nhan nằm úp, cởi được dây lưng ra thì không thể cởi tiếp được nữa, đành phải nói: “Ngươi còn có sức tự cởi y sam không?”

Lăng Tử Nhan vội vàng nói: “Có thể.”

Nàng cũng không biết mình làm sao vậy, ma xui quỷ khiến thế nào lại muốn Dương Mạc Tuyền thượng dược, không phải là có suy nghĩ không an phận gì, chính là nằm trên giường lại ngửi thấy từ người nàng truyền đến một cỗ hương thơm dễ chịu, liền muốn cùng nàng ở chung một chỗ trong chốc lát. Đến lúc Dương Mạc Tuyền phải giúp nàng cởi áo mới cảm thấy thẹn thùng, chịu đựng đau đớn, cởi ra ngoại sam, đem trung y kéo đến thắt lưng, trên người chỉ còn mỗi một cái yếm, lại càng xấu hổ, cả khuôn mặt đều vùi vào trong chăn.

Dương Mạc Tuyền nhìn bờ vai trắng nõn không tỳ vết của nàng, mặt đã sớm đỏ hồng, nàng lớn như vậy còn chưa từng cùng ai thân cận như thế, bất quá nhìn đến một vết bầm tím khá lớn lại thấy đau lòng. Lăng Tử Nhan giả vờ như không có chuyện gì, nhưng hoá ra vết thương lại nặng như vậy. Đổ chút rượu thuốc vào lòng bàn tay, sau đó Dương Mạc Tuyền nhẹ nhàng bôi xung quoanh vết thương một chút.

Lăng Tử Nhan cảm giác được ngón tay nàng di chuyển nhẹ nhàng, ôn hoà trên lưng mình, đầu ngón tay sờ đến chỗ nào, tuy có chút đau đớn nhưng lại thập phần thoải mái, lại nhịn không được rên rỉ thành tiếng, không hề biết Dương Mạc Tuyền nghe thấy thanh âm của nàng còn tưởng mình xuống tay quá nặng, sợ làm vết thương của nàng thêm đau, tay lại càng thêm cử động cẩn thận.

Đợi đến khi xoa thuốc xong thì Lăng Tử Nhan cũng đã sớm ngủ thiếp đi, khoé miệng còn vương nét cười, tựa hồ như mơ thấy chuyện gì vui vẻ. Nhìn nàng như vậy thật cũng không hề thấy phản cảm như lúc trước. Dương Mạc Tuyền nghĩ vậy rồi lại lập tức lắc lắc đầu, đem chăn đắp lên người nàng.

Dương Mạc Tuyền nhặt lên quyển thư tịch đặt trên bàn, đây là lúc nàng rời khỏi thư phòng đã thuận tay mang về.

Thẳng đến khi trời sắp tối Bế Nguyệt mới cầm đèn đến.

Dương Mạc Tuyền đối nàng làm một động tác chớ lên tiếng, sau đó chỉ chỉ lên giường, Bế Nguyệt lập tức hiểu được, nhỏ giọng nói: “Lão gia đã trở lại, đang nổi giận!”

Dương Mạc Tuyền biết khẳng định cha đã nhìn thấy thư phòng bị các nàng phá tanh bành, liền phân phó Bế Nguyệt trông nom Lăng Tử Nhan, nàng đi qua đó nhìn xem.

Quả nhiên Dương Mạc Tuyền đến thư phòng liền thấy Lăng Viễn Kiếm đang đùng đùng nổi giận, Từ Liễu Thanh đứng bên cạnh, còn có hai người đang quỳ dưới đất, người lớn tuổi hơn là quản gia Lăng Phúc, người ít tuổi hơn là gia đinh phụ trách thư phòng.

Chỉ nghe Lăng Viễn Kiếm nói: “Thư phòng bị biến thành như vậy mà các ngươi lại nói không biết, Lăng Phúc, ngươi là quản gia mà lại như thế à? Có phải là càng già càng hồ đồ không? Còn ngươi, ta không phải đã phân phó không chuẩn cho người khác tuỳ tiện vào thư phòng sao? Ngươi dám tự tiện rời khỏi vị trí làm việc?

Gia đinh trông coi thư phòng cũng thực uỷ khuất, hắn bất quá chỉ đi rửa cái tay mà thôi, trở về liền nhìn thấy thư phòng đã bị huỷ thành như vậy, quả thật không biết ai ra vào thư phòng.

Lăng Viễn Kiếm thấy hai người không nói lời nào, lại quát: “Các ngươi nói không nên lời sao? Vậy đi, ta coi như là hai ngươi làm, các ngươi hẳn cũng rõ gia quy hơn so với ta, phạt như thế nào thì không cần ta nhiều lời nữa!”

Hai người đáp ứng: “Vâng, lão gia.”

Dương Mạc Tuyền vội vàng đi vào, trước tiên gật đầu một cái rồi mới nói: “Cha, nương, thỉnh hai người không trách phạt bọn họ, thư phòng là do ta làm lộn xộn.”

“Là con?” Lăng Viễn Kiếm cùng Từ Liễu Thanh đều lộ ra vẻ hoài nghi, xem bộ dáng nàng yếu nhược đến nỗi gió có thể thổi bay như thế, lấy đâu ra khí lực đẩy ngã cái giá sách lớn như vậy?

Dương Mạc Tuyền vội nói: “Là ta, Mạc Tuyền vốn định lấy sử ký ở phía trên cùng của giá sách, chẳng may trượt tay nên mới đẩy ngã, thỉnh cha cùng nương trách phạt.”

Lăng Viễn Kiếm vẫn không tin, nhưng thật ra Từ Liễu Thanh nhìn thấy Dương Mạc Tuyền lại nghĩ đến một người, liền hỏi: “Có phải Nhan nhi gây hoạ không?”

Dương Mạc Tuyền không nghĩ tới Từ Liễu Thanh lại vừa đoán đã ra, âm thầm bội phục, bất quá vẫn thề thốt phủ nhận: “Không liên quan đến Nhan nhi, quả thật là lỗi của Mạc Tuyền.”

Lăng Viễn Kiếm thấy nàng kiên trì như thế, vẻ mặt tựa hồ cũng không giống nói dối, có phần tin, cơn giận cũng lập tức tiêu thất, nói: “Nếu là do Mạc Tuyền vô tâm gây nên thì cũng thôi đi. Giá sách đổ không làm con bị thương chứ? Lần sau cẩn thận một chút, với không tới thì để hạ nhân lấy giúp.”

Dương Mạc Tuyền gật đầu nghe lời.

Từ Liễu Thanh biết hoạ này khẳng định là do nữ nhi gây ra, bất quá nếu Mạc Tuyền đã nhận lỗi, lão gia cũng không trách phạt thì cũng sẽ không lên tiếng nữa, nếu để lão gia biết đây là lỗi của Nhan nhi, khẳng định không thể không đánh một trận.

Bên này mọi việc đã định, đang lúc mọi người chuẩn bị trở về phòng, chợt nghe thấy ngoài xa truyền đến một thanh âm: “Cha, thư phòng là ta phá hư, không liên quan đến tẩu tẩu.”

Thì ra lúc Lăng Tử Nhan tỉnh dậy không thấy Dương Mạc Tuyền liền hỏi Bế Nguyệt tẩu tẩu đi đâu, Bế Nguyệt mới nói hai chữ “lão gia” Lăng Tử Nhan đã vội xông ra ngoài, chạy thẳng đến thư phòng, cũng không biết rõ tình hình hiện tại, cứ thế đem tội nhận về mình.

Thế này thực làm khó người trong thư phòng, một người vì nàng đứng ra chịu trách nhiệm, một thì vì nàng mà giấu diếm, Lăng Viễn Kiếm mặt mày đã xanh mét, đứng ở trước cửa chờ nàng.

Lăng Tử Nhan nhìn thấy khuôn mặt phẫn nộ của phụ thân, cảm thấy hoảng sợ, nhưng nhìn đến Dương Mạc Tuyền đứng bên cạnh, sắc mặt có phần buồn phiền liền nghĩ nàng đã bị phụ thân trách phạt, vội vàng cố lấy dũng khí nói: “Cha, giá sách là bị ta làm đổ, tẩu tẩu yếu đuối như thế làm sao có khả năng đẩy nổi, nàng là sợ người mắng ta nên mới thừa nhận, người trăm ngàn lần đừng trách nàng.”

Lăng Viễn Kiếm nghe nàng chính mồm thừa nhận thì đã sớm tin, Nhan nhi tập võ từ nhỏ, đẩy ngã giá sách quả thực dễ như trở bàn tay, lại đoán là nàng bướng bỉnh làm loạn mà gây hoạ, cũng không hỏi quá trình, trực tiếp lạnh lùng nói: “Quản gia, lấy gia pháp đến đây.”

Từ Liễu Thanh bị doạ kinh hãi liền vội vàng khuyên bảo: “Lão gia, bỏ đi mà!”

Dương Mạc Tuyền che trước mặt Lăng Tử Nhan, nói với Lăng Viễn Kiếm: “Nhan nhi cũng vì cứu ta nên mới làm đổ giá sách, nếu cha muốn trách phạt, thỉnh trách phạt Mạc Tuyền, thật sự không liên quan đến Nhan nhi.”

Lăng Viễn Kiếm còn chưa mở miệng thì chợt nghe Lăng Tử Nhan nói: “Không liên quan đến tẩu tẩu, là ta khoe khoang võ công nên mới gây hoạ, muốn phạt vậy nên phạt ta mới đúng.”

Nàng công phu chỉ như mèo ba chân, vậy mà còn dám khoe khoang võ công, Lăng Viễn Kiếm lại động nộ, không đánh không được, còn lặp lại một lần: “Gia pháp!”

Từ Liễu Thanh lại muốn cầu tình thì bị Lăng Viễn Kiếm trừng mắt một cái, cũng không dám lên tiếng nữa. Dương Mạc Tuyền lo lắng nhìn Lăng Tử Nhan, như thế nào nàng lại làm vậy, tình nguyện bị đánh cũng không muốn nói ra sự thật.

Lăng Phúc đã lấy cây roi mây từ trên tường thư phòng xuống giao cho Lăng Viễn Kiếm.

Lăng Viễn Kiếm quát: “Còn không nằm sấp xuống?”

Lăng Tử Nhan liền ngoan ngoãn nằm lên cái ghế trúc đã được chuẩn bị tốt.

_Hết chương 9_

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.