Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 194: Chương 194: Tỏa Hồn, Ly Trần




“Hồng Trần?”

Liễu Khanh Nhan thì thào nói nhỏ.

Việc đã đến nước này, còn có thể kéo dài tới khi nào, Tỏa Hồn Thảo cùng Ly Trần Thảo cũng đã chuẩn bị tốt, kéo dài cũng không phải biện pháp.

“Vậy... Vậy bắt đầu đi.”

Mấy người họ đều trầm mặc không nói. Mà ngay cả Tiểu Bạch cũng im lặng ngồi ở một bên.

Mặc Dạ đem Lạc Hồng Bụi ra ngoài. Hắn tựa như đang ngủ say, không có bất kỳ thống khổ, cũng không có bất cứ biểu lộ gì. Hắn an tĩnh nằm ở một chỗ, cũng không để ý tới phàm trần có bất cứ chuyện gì.

Ly Hồn Thảo dài khoảng năm tấc, nhưng chỉ lấy ba tấc, nếu lấy sai chính là hại chết người. Hai loại cỏ để gần kề không khác biệt, nhưng lại có khác biệt một trời một vực, lấy sai thứ tự cũng là giết người.

Băng Cơ dùng dược rất cẩn thận. Liễu Khanh Nhan một mực ở bên cạnh quan sát Lạc Hồng Bụi nuốt vào. Rất nhanh hắn liền mở mắt.

Hắn tựa như biết rõ chung quanh đã phát sinh chuyện gì. Đầu tiên, hắn nhìn Liễu Khanh Nhan cười cười, an ủi.

“Khiến ngươi lo lắng. Ta đã không có gì.”

Sau đó hắn nói lời cảm tạ Băng Cơ.

“...... Trên người của ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Không thể nào là bởi vì lấy đi chút hương khí mà có thể bị như thế.”

Liễu Khanh Nhan thắc mắc.

Những ngày qua bọn họ không ngừng truyền nội lực cho Lạc Hồng Bụi để ngăn chặn hồn phách thoát ra. Nếu như không có mấy người này hỗ trợ, hiện tại Lạc Hồng Bụi đã không còn.

“Nói đến cái này cũng có chút dài dòng. Ta nói ngắn gọn. Khanh Nhan còn nhớ rõ chỗ ngươi nhìn thấy ta không, ta nói chính là lần đầu tiên?”

“Thương Ngô Chi Uyên......”

Liễu Khanh Nhan kinh hãi không thôi. Chỗ kia cũng sớm đã bị sang bằng, đã hoàn toàn thay đổi.

“Đúng, chính là chỗ đó. Từ ngàn năm trước ta xuống chốn hồng trần đã một mực canh giữ Thương Ngô Chi Uyên. Chỗ gốc cây cổ thụ lá vàng kim tại Thương Ngô Chi Uyên, có một quan tài đá...... Cái kia đã từng là của ngươi. Tiên Đế vì ngươi mà tạo ra. Chỉ là khi ta cảm thấy đến thời điểm, thần hồn của ngươi đã bị diệt, mà ngay cả sợi tóc trên áo của cũng không còn. Ta tìm quần áo ngươi đã từng mặc và pháp khí để chỗ đó. Ngươi là hoa tiên biến thành, mà ngươi rơi vào nơi chiến trường chém giết, có trăm ngàn oan hồn, để làm cho hồn phách của ngươi có thể chuyển thế, cần phải có nơi sạch sẽ không hề có trọc khí, một chỗ thanh tĩnh. Năng lực của ta yếu ớt, chỉ có thể uống máu để làm khế ước, như vậy mới có thể trấn áp. Chỉ là ta thật không ngờ hóa ma lại đến, Thương Ngô Chi Uyên liền triệt để sụp đổ. Ta cùng với Thương Ngô Chi Uyên có liên kết, Thương Ngô Chi Uyên gặp nạn ta cùng gặp nạn.”

Lạc Hồng Bụi nhìn về phía Minh Vũ với ánh mắt cảm kích.

“May mà Minh Vũ tới kịp lúc, nói cách khác đừng nói là hồn phách thoát ly, mà ngay cả mảnh nhỏ hồn phách cũng không thể tìm được. Băng Cơ nói không sai, ta cũng không phải bởi vì mất đi linh khí nguồn gốc mà trọng thương, mà là có Huyền Cơ khác.”

Lạc Hồng Bụi nói ra nguyên do, mọi người mới biết được vì sao. Trong nội tâm lập tức thổn thức không thôi.

Mặc Dạ đã lộ ra diện mạo thực, Lạc Hồng Bụi cũng đã phát hiện.

Trong mắt hàn ý đen tối không rõ.

Liễu Khanh Nhan thấy hắn bình yên vô sự, trong lòng cũng dễ chịu rất nhiều. Nhưng nghĩ đến ba ngày sau, một chút cao hứng cũng bị tan biến không còn một mảnh.

Lạc Hồng Bụi thoạt nhìn vui vẻ, loại cảm giác hạnh phúc khi chết đi sống lại.

“Ta thấy các ngươi lần này chuẩn bị rất nhiều đồ vật cùng lương khô. Đây là chuẩn bị đi chỗ Hồng Hoang sao?”

Lạc Hồng Bụi cũng nghe bọn họ thảo luận. Hắn không hề đề cập tới chuyện Ly Trần Thảo.

Hắn không nói, mọi người cũng không nói. Ý Lạc Hồng Bụi mọi người đã biết rõ. Vì không muốn Liễu Khanh Nhan phiền nhiễu nên Lạc Hồng Bụi chuyển hướng chủ đề. Tử Hiên cùng mấy người kia lúc này rất có ăn ý phụ họa.

“Đúng vậy, pháp khí trong thiên hạ ở Hồng Hoang là nhiều nhất. Đã đến chu kỳ ba trăm năm, cơ hội đến tất nhiên là không thể bỏ qua. Hơn nữa thiên hạ lúc này đã không yên ổn, tu luyện sao kịp, còn không bằng cầm một bảo bối trong tay. Hồng Hoang chính là kho báo trong thiên địa. Nói không chừng vào đó có thể gặp phải kỳ ngộ tốt, không chừng có thể đắc đạo thành tiên.”

Lời này là Liễu Khanh Nhan nói.

Đây cũng là tâm tư mọi người.

“Đúng vậy, ta nhớ đã từng có người ở bên trong bắt được không ít ma thú làm sủng vật. Trong lúc đó không chỉ có ma thú, còn có rất nhiều thần vật thời thượng cổ rất lợi hại. Tu vi có thể ngang trời đất.”

Minh Vũ lục lọi trí nhớ trong đầu.

Hắn nuốt những oán linh hồn phách. Tất cả trí nhớ đó vẫn còn lưu giữ, có thể nói là từ xưa đến nay đều có.

“...... Vì vậy, xem ra rất nhiều người đã đến đó.”

Liễu Khanh Nhan nói.

Nhiều người như vậy, chém giết tranh đấu là khó tránh.

Liễu Khanh Nhan nghĩ mình chỉ có một đóa Cửu Thiên Bích Liên, Tiên Kiếm trong tay cũng bị mất. Mà trời đất rung chuyển, yêu ma đều xuất động đã không giống bình thường rồi.

“Cái này có là gì, chúng ta nhiều người, hơn nữa yêu ma cũng không phải là đối thủ của chúng ta. Chỉ cần mấy người chúng ta đồng tâm hiệp lực, thiên hạ này còn có ai là đối thủ của chúng ta. Những pháp bảo tiên khí còn không phải là vật trong bàn tay của chúng ta sao.”

Tử Hiên tự ngạo nói.

“Được rồi, nói không bằng làm, chúng ta bây giờ chuẩn bị. Đem tất cả đồ đạc gói ghém kỹ càng, xuất phát lên đường.”

Liễu Khanh Nhan đề nghị, mọi người đều không có ý kiến.

Bởi vì Hồng Hoang ba trăm năm mới mở ra, thời gian là hai năm. Nói cách khác sau khi đi vào, hai năm mới có thể đi ra.

Theo Tử Hiên nói, bên trong rất kỳ quái, có những dị thú hung tàn vô cùng. Hơn nữa thời tiết Hồng Hoang cũng quỷ dị, không phải gió thì chính là mưa. Trước khi đi vào phải chuẩn bị kỹ càng, nếu không muốn bị dị thú giết chết hay chết vì đói.

Nghe Tử Hiên nói như vậy, mọi người đều không nói gì. Họ đi chuẩn bị lương khô, quần áo, nước, vật dụng thỏa đáng.

Những thứ này Minh Vũ cùng Tử Hiên lo liệu. Bởi vì bận tâm thân thể Liễu Khanh Nhan, cho nên những vật này mua về chất đầy một cái phòng, mấy người bọn họ chia ra bỏ vào không gian tùy thân. Cứ bỏ thêm vào, thêm vào đến khi không còn khe hở mới thôi.

Hồng Hoang ở trung tâm đại lục.

Từ trong khách điếm đi ra, mấy người Liễu Khanh Nhan dùng ngự kiếm phi hành đi gần một ngày đường hành trình. Bởi vì bọn họ tu vi thâm hậu, cũng tận hết khả năng nên vượt qua rất nhiều rất nhiều tu chân giả cũng dùng ngự kiếm phi hành.

Khi Liễu Khanh Nhan thấy Hồng Hoang thì cửa Hồng Hoang đã mở ở ngày thứ ba. Vào giờ Tý ngày thứ năm cửa sẽ đóng, hai năm sau mới mở ra. Thời gian cửa mở lúc này chỉ có một ngày. Qua một ngày cửa sẽ đóng, phải đợi thêm ba trăm năm sau mới mở cửa lần nữa.

Cho nên sau khi đi vào, phải cẩn thận ghi nhớ thời gian.

Ban ngày phơi nắng, còn chịu gió thổi tro bụi đầy trời.

Hồng Hoang ở chính giữa sa mạc, cát vàng chói mắt.

Rất xa đã thấy một cột sáng từ mặt đất vọt thẳng lên trời, khí thế bàng bạc. Đây cũng là hào quang của những pháp khí phát ra, rất chói mắt.

Hồng Hoang.

Trong ba trăm năm cột sáng không tồn tại, như hoàn toàn biến mất trong thiên nhiên.

Bầu trời bao la, hào quang chiếu ra bốn phía. Cánh cửa cực lớn đã mở ra. Hào quang màu bạch sáng lập loè, thấy không rõ bên trong là vật gì. Trong thời gian năm ngày mở cửa, có thể tự do ra vào. Nhưng chưa có ai vào Hồng Hoang mà ở thời gian ngắn đã đi ra.

Lạc Hồng Bụi đã dùng Tỏa Hồn Thảo một ngày, nói cách khác Liễu Khanh Nhan còn ở chung cùng hắn chỉ còn hai ngày mà thôi.

Khi thời điểm tiến vào, Lạc Hồng Bụi đột nhiên gọi Mặc Dạ.

Hai người bọn họ liếc nhau một cái liền hiểu ý. Lạc Hồng Bụi nhìn về phía Liễu Khanh Nhan nói.

“Ta cùng hắn đi ra ngoài một lát, nói một ít lời, sẽ trở lại sau.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.