Đại Thúc Thượng Ngộ Lang Phần 1

Chương 21: Chương 21




Chương 22

“Tôi chiết khấu cho anh 6%.”

“Thật sự ?”

Lâm Mộ Thiên nở nụ cười, nhưng lại cảm thấy như vậy cũng không tốt lắm, chợt nghe Nhiên Nghị nói.

“Phụ nữu đương nhiên thích hoa lệ, đại thúc cứ yên tâm đi, việc này giao cho đồng chí Thư Diệu, chắc chắn nó làm rất tốt.” Nhiên Nghị lại nhích đến gần, hai tay ôm lấy bờ vai của hắn.

Thư Diệu ngồi bên cạnh, cũng không vui vẻ nhìn Nhiên Nghị.

Lâm Mộ Thiên vốn coi Nhiên Nghị như em trai, đương nhiên cũng không cảm thấy kỳ quái, hơn nữa, Thư Diệu hứa sẽ giảm cho hắn 6%, hắn cảm thấy cũng không nên từ chối tâm ý của người ta.

“Vậy quyết định thế đi !” Lâm Mộ Thiên nhặt gối đầu trên mặt đất lên, hắn cười đến thực vui vẻ, hai người bạn này dường như không để ý đến chuyện hắn thất thố ngày đó.

Bởi vì từ khi hắn về đến nay, bọn họ đều không nhắc lại nửa chữ, điều này làm cho hắn vốn tâm tình bất an, cũng dần trầm tĩnh lại.

Mọi người tựa hồ đều lo lắng , nhắc tới chuyện ngày đó sẽ làm cho hắn khó chịu….

Việc Lâm Mộ Thiên kết hôn, chuyện hôn lễ cứ quấn lấy thân, nay cứ như vậy đã định, hắn cũng rất yên tâm về năng lực của Thư Diệu.

***

Sau khi Vĩnh Trình về, chuyện đầu tiên nghĩ đến là muốn đá cửa, đi vào phòng Lâm Mộ Thiên, Vĩnh Trình là muốn hỏi cho rõ, Lâm Mộ Thiên mấy này nay đi chết ở đâu ?! Tuy rằng người đại hiện đã báo cáo công việc của Lâm Mộ Thiên, nhưng, mỗi tối Lâm Mộ Thiên đều không quay về kí túc xá, cũng không trở về chỗ Tâm Nghi.

Bằng vào hiểu biết của Vĩnh Trình về Lâm Mộ Thiên, cũng biết hắn căn bản chẳng có bạn bè gì, Vĩnh Trình hiện tại rất muốn biết, mấy ngày nay hắn là ở chỗ nào ?!

“đại thúc vừa mới ngủ, cậu cũng đừng quấy rầy anh ấy, tôi thấy mấy ngày nay anh ấy đi làm việc cũng mệt chết đi.”

Nhiên Nghị ngăn cản Vĩnh Trình muốn đá cửa.

“Vĩnh Trình, cậu nên sớm đi nghỉ đi, có gì muốn nói thì cũng để hôm nào, huống chi cậu cũng chẳng có chuyện gì quan trọng mới đúng.” Thư Diệu cầm lấy tờ báo quạt quạt khuyên.

“Các người có ý gì ?” Vĩnh Trình ánh mắt lạnh lùng quét qua hai người, đồng tử kia, lạnh đến mức khiến người ta phải run lên.

“Chúng tôi chính là nói cho cậu hình tượng làm việc nhóm, tuy rằng cậu là ông chủ, nhưng chúng tôi cũng vẫn là “đồng nghiệp” của cậu, hiện tại bên ngoài có rất nhiều tay săn tin tin.” Nhiên Nghị vỗ vỗ bả vai Vĩnh Trình.

“Tránh ra.” Vĩnh Trình lạnh giọng cảnh cáo, gạt tay Nhiên Nghị ra.

“Nếu bị trông thấy, chúng ta coi như hết phim, đối diện tòa nhà có rất nhiều ống nhòm.” Thư Diệu biết Nhiên Nghị không thể thuyết phục Vĩnh Trình, cho nên Thư Diệu cũng nói thêm vào, không muốn chuyện này nháo ra ngoài sẽ có hậu quả gì.

“Tôi cho mấy người biết, nếu rõ ràng tôi là ông chủ của mấy người, mấy người còn dám như vậy, thiếu gia nhà họ Nhiên như vậy chẳng phân biệt được tôn ti, công xưởng của cha cậu có phải không muốn tồn tại à ?” Vĩnh Trình mặt đầy sương lạnh, ánh mắc sắc bén toàn ngập uy hiếp.

Nhiên Nghị dừng một chút.

“Cậu cũng đừng thiếu suy nghĩ như vậy, hở một chút là mang chuyện công xưởng nhà Nhiên Nghị ra, việc công ty, ba của Nhiên Nghị hiện tại tuy là không tốt lắm, nhưng cũng không đến mức tồi tệ ! Hơn nữa Mộ Thiên đã ngủ, cho dù cậu bây giừo có muốn gọi dậy, anh ấy cũng không nhất định sẽ dậy.” Thư Diệu nở nụ cười, cười đến chân mày thoải mái, cực kỳ cao hứng.

“Cười cái gì, cũng không nói gì cậu, cậu đương nhiên không biết đau.” Nhiên Nghị ủ rũ đi đến ngồi trên sô pha, hút một hơi thuốc. “Tôi đã cho đại thúc uống thuốc ngru rồi, cậu có kêu cũng không tỉnh.” Nói xong, khóe miệng vẽ lên một nụ cười bí hiểm, so với bình thường còn có thần sắc ẩn dật.

“Ai cho cậu cho thằng đó uống thuốc ngủ ?” Sắc mặt của Vĩnh Trình lạnh thêm vài phần, lạnh lùng đến mức khiến người ta không rét mà run.

Vĩnh Trình không chịu được bất kỳ ai đụng đến Lâm Mộ Thiên, nhất là việc tổn thương thân thể, nếu Lâm Mộ Thiên xảy ra chuyện, sẽ không có cách nào làm việc, sẽ không thể có tiền….

Trừ bỏ chính Vĩnh Trình, ai cũng không có tư cách làm việc này.

Nhiên Nghị không thể, Thư Diệu cũng không thể, những kẻ khác lại càng không.

Chương 23

Vĩnh Trình căn bản là không nóng nảy, anh so với ai cũng có thế lực, có thể chậm rãi chơi đùa, ha hả.

“Thằng đó giờ rất mạnh, cậu hiện tại khí thế rất yếu.” Thư Diệu mỉm cười đùa với Nhiên Nghị.

“Có yếu thì chỉ yếu với cậu thôi, nó mạnh thì cứ để nó mạnh, dù sao nó cũng chẳng mạnh được bao lâu nữa.” Nhiên Nghị búng ngón tay, vẻ mặt anh tuấn lộ ra vài phần thâm ý.

“Nói thế cũng được.”

Hai người trong phòng khách, ý vị thâm trường nhìn nhau cười.

Ngày đó sau khi ra khỏi giường, Lâm Mộ Thiên liền cảm thấy cả người không thoải mái, tay đau, chân nhức, cổ mỏi, cả người như bị đinh tán vào, hắn rõ ràng là nủ, nhưng cảm giác như vừa mới chạy cả ngàn dặm, ngay cả hai tay hai chân như nhũn ra.

Người trong nhà trọ đã rời khỏi, khi hắn đi vào thu âm, phát hiện bốn người kia đã đến, hắn thật áy náy, bắt mọi người phải chờ hắn.

Lâm Việt cùng Vĩnh Trình thấy hắn cũng không nói gì, mình làm việc mình.

Mà Nhiên Nghị cùng Thư Diệu lại dùng ánh mắt quỷ dị nói không nên lời nhìn Lâm Mộ Thiên, Lâm Mộ Thiên cũng hiểu được thực không tự nhiên, hắn nghĩ muốn mở miệng hỏi hai người, nhưng hai người khi thấy hắn nhìn qua thì không hẹn mà cùng cúi đầu, xem ca từ, khiến hắn không hiểu ra làm sao.

Làm sao vậy ?

Như thế nào hôm nay bọn họ đều kỳ quái như vậy ?

Loại ngày kỳ quái như vậy, vẫn cứ dị dạng cho đến ngày Lâm Mộ Thiên kết hôn, ngày hôm ấy, Lâm Mộ Thiên mời rất nhiều người trong nhà của Tâm Nghi, vì góp đủ số, làm cho hôn lễ thêm phần náo nhiệt, bạn của Nhiên Nghị và Thư Diệu cũgn đến, không khí càng vui.

Hôn lễ đương nhiên là bí mật cử hành, vì hắn là một ngôi sao, không thể công khai sinh hoạt cá nhân, như vậy sẽ khiến cho các fan hâm mộ phản ứng.

Hôn lễ ngày hôm ấy tiến hành rất thuận lợi, Lâm Mộ Thiên cũng uống rất nhiều, Vĩnh Trình không ngừng rót cho hắn, mà Nhiên Nghị cùng Thư Diệu cũng không ngừng thay hắn chắn rượu, Lâm Việt là chỉ nhìn mọi người uống hết ly này đến ly khác, hơn nữa nơi này tựa hồ không có gì đáng giá cho Lâm Việt lưu luyến, liền chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, Lâm Việt trảo được hắn, hắn thần tình đỏ bừng, chỉ có thể kinh ngạc nhìn Lâm Việt.

Chương 24

Lâm Việt nhìn Lâm Mộ Thiên nồng nặc mùi rượu đến tận trời, chán ghét nhíu mày, giờ phút này, vẻ mặt ghét bỏ kia của Lâm Việt, để cho Lâm Mộ Thiên nhìn thấy, tất nhiên Lâm Mộ Thiên sẽ rất sửng sốt.

“Cậu có chuyện gì ? Ực….” Lâm Mộ Thiên do uống khá nhiều, hắn cảm thấy có hơi thất lễ, vội vàng che miệng mình.

Lâm Việt bình tĩnh nhìn hắn, đáy mắt có vài phần bất mãn, gã Lâm Mộ Thiên này rốt cục có biết xấu hổ hay không ? Chỉ uống chút rượu mà thôi, hắn thế nhưng cả hai bên tai đều đỏ, nữ nhân cũng không dễ đỏ như hắn, hơn nữa, hắn từ năm ngoái đã đến tuổi ông chú rồi.

“Anh hôm nay kết hôn, tôi cũng khôgn có gì tặng cho anh, anh sẽ không trách tôi đi.” Lâm Việt đến gần hắn, gần gũi khiến hắn có hơi khó chịu, hắn thậm chí cảm giác được hô hấp của Lâm Việt, hơi thở ấm áp kia liền phả vô bên tai của hắn.

Ầm ầm.

Trong đầu hắn, giống như bị bổ ra, lâm vào một mảnh hỗn loạn.

“Anh hai…”

“Đừng gọi tôi là anh, xin cậu đấy.” Lâm Mộ Thiên ôm lấy hai tay, hắn thực sợ hãi xưng hô này, sợ hãi hành vi không liêm sỉ của mình.

Hắn một mực cực lực tránh đi, hắn hy vọng ai cũng không cần nhắc tới, coi như cái gì cũng không phát sinh, nhưng chính là….

Chính là ngay lúc hắn sắp quên, Lâm Việt vì cái gì muốn đả kích vào vết sẹo này, hắn ôm lấy hai tai, không muốn nghe, hắn muốn tránh xa khỏi Lâm Việt.

“Cậu hận tôi như vậy, cậu hiện tại lại bảo tôi là “anh ruột” của cậu, cậu lần trước lại đối với tôi làm ra cái chuyện kia, cậu cũng xem ba của tôi là ba cậu, giờ cậu lại châm chọc gọi tôi là ‘anh hai’, rốt cục anh muốn làm gì ?” Lâm Mộ Thiên nóng nảy, rượu vừa lên , liền dũng cảm đẩy Lâm Việt hai cái.

Kết quả, đẩy không được, Lâm Việt đứng vững như Thái sơn, khôgn có nhúc nhích, Lâm Mộ Thiên dùng khí lực như con mèo nhỏ, trong mắt Lâm Việt còn không bằng con kiến.

“Muốn làm anh.” Lâm Việt tuôn ra một lời kinh thiên.

Nhất thời, Lâm Mộ Thiên mở to hai mắt ! Hắn lần này hoàn toàn bị lời nói của Lâm Việt khiến cho nói không nên lời, một cỗ nhiệt lưu bừng trong đầu hắn, hắn bị lời nói của Lâm Việt đánh trúng.

“Đây là trước công chúng, cậu đừng xằng bậy, hôm nay tôi lại là chú rể, buổi tối còn phải động phòng, cậu là khách quý…. ” Lâm Mộ Thiên say khướt nhắc nhở hắn.

Tâm lý Lâm Mộ Thiên kỳ thật gấp đến độ muốn khóc, nhưng hắn là đàn ông, không phải nói muốn khóc là có thể khóc, khóc xong thì chẳng còn chút tôn nghiêm.

Nam nhân nếu khóc, chính là không có cốt khí, ít nhất trong đầu Lâm Mộ Thiên, hắn cho là như vậy, cho nên dù hắn có bị Lâm Việt cưỡng bách, cũng không lưu lại nửa giọt nước, đương nhiên dưới loại tình huống thế này, hắn cũng không có thể cười được.

“Anh còn khí lực đi động phòng sao ? Bà xã anh chỉ sợ không muốn cho anh làm đâu.”

“Ưm, nếu cô ấy không cho tôi, thì… cho ai chứ ? Đâu có thể nào là cậu… cậu sao không…” Lâm Mộ Thiên liền đẩy ra Lâm Việt.

Lúc này, Lâm Việt không cẩn thận bị hắn đẩy ra, nhưng Lâm Việt nghe đến Lâm Mộ Thiên nói cái gì đi động phòng, liền cảm thấy được cực kỳ buồn cười, Lâm Mộ Thiên loại người trời sinh bị “áp” này, còn có thể đi ôm đàn bà sao ?

Lâm Việt lần trước cùng Lâm Mộ Thiên làm, phản ứng của Lâm Mộ Thiên thực mới lạ, không cần nghĩ cũng nhìn ra được Lâm Mộ Thiên là lần đầu tiên, ở tính sự này, Lâm Mộ Thiên căn bản là khôgn có kinh nghiệm.

“Vợ anh cái loại đàn bà đó, tặng cho tôi, tôi cũng không muốn, còn phải đi súc miệng.” Lâm Việt căn bản không hiếm lạ, anh muốn đàn bà ư, còn rất nhiều, chẳng như Lâm Mộ Thiên gã nam nhân này, tìm một ả đàn bà cà lăm làm vợ ?

“Tôi cũng không phải tặng cho cậu, cậu có muốn cũng không được.” Lâm Mộ Thiên say khướt, cước bộ lảo đảo trái phải loạn đi.

Lâm Việt kéo hắn trở lại, dộng mạnh lên tường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.