Đại Thúc Thượng Ngộ Lang Phần 1

Chương 46: Chương 46




Ch­ương 84

Nam nhân đại não như có dòng điện đến, nhất thời trong đầu trống rỗng, bị khoang miệng ấm áp kia bao vây, nam nhân nắm chặt lấy lưng sô pha, Thư Diệu phát hiện thân thể nam nhân cứng rắn, vì thế , càng thêm cố gắng hàm chứ thứ đó của nam nhân, hết sức làm cho nam nhân cả người mềm yếu, khoang miệng ôn nhu phun ra nuốt vào thứ ngượng ngùng của nam nhân, nhìn đến hai gò má nam nhân ủng hồng, bộ dáng xấu hộ, anh cảm thấy nam nhân nhìn qua cũng rất đáng yêu, động tác càng trở nên ôn nhu.

“Cậu không cần như vậy, thực bẩn !” Thần trí nam nhân trở nên luống cuống, thân thủ ngăn lại hành vi hoang đường của Thư Diệu, lại bị đối phương dùng sức hấp một cái, hoàn toàn biến thành trở mình không nổi, thân thể vốn đặc biệt mẫn cảm, dưới kích thích mãnh liệt như thế trở nên vô lực giãy dụa.

Hai tay thư diệu cứ cư vậy vuốt ve hai chân nam nhân, miệng hàm chứ thứ xấu hổ của nam nhân cứ ôn nhu phun ra nuốt vào, động tác nhu hòa cùng tư thái nhẹ nhàng khiến cho nam nhân vùng vẫy, đầu lưỡi xẹt qua linh khẩu, cảm giác được cả người nam nhân run rẩy, Thư Diệu để nam nhân ngã vào sô pha, vuốt ve bên trong đùi nam nhân, thuận thế kéo quần nam nhân xuống, kể cả quần lót cũng kéo.

Da thịt của nam nhân bại lộ trong không khí, hơi thở ẩm ướt về khuya khiến cho nam nhân run lên, ngay cả hàng lông trên đùi cũng đứng đứng, Thư Diệu ôn nhu vuốt ve hai viên cầu giữa chân nam nhân, xúc cảm ấm áp mà ướt át kia làm cho nam nhân thở hổn hển, không thể cứ như vậy được, nam nhân muốn trở mình, Thư Diệu lại giữ chặt chân nam nhân, làm cho nam nhân không thể ngồi yên.

Nam nhân rất nhanh phóng thích ở sâu trong Thư Diệu, nam nhân xấu hổ đến sắp chết đi, Thư Diệu vương đầu lưỡi liếm sạch sẽ tinh hoa của nam nhân, hai mắt sáng như tuyết nhìn về phía nam nhân, trong TV, “buổi diễn” của hai nam nhân kia còn tiếp tục, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ mê loạn.

“Thực bẩn….” Nam nhân run giọng, vội vàng lấy khăn mặt, lau miệng cho Thư Diệu.

Thư Diệu không rên một tiếng nhìn nam nhân, anh đưa tay bắt lấy cổ tay hắn, ngăn cản động tác của nam nhân, miệng anh lộ ra một nụ cười, “Một chút cũng không bẩn, thật đấy.”

Nam nhân hoài nghi nhìn anh, thứ đồ vật này nọ sao có thẻ không bẩn, nhưng lại nghi hoặc vì sao Thư Diệu lại nói như vậy, nam nhân không rõ lắm, cho nên hắn cũng không suy nghĩ, chuẩn bị mặc quần vào, như bây giờ cũng quá dọa người.

“Không tin anh nếm thử sẽ biết.” Thư Diệu cúi người đè ép, nam nhân bị đặt trên sô pha, nhận lấy nụ hôn ôn nhu của Thư Diệu, đôi môi mềm mại kia bao trùm lấy nam nhân, nam nhân bị anh hôn đến không phát ra lời, đầu lưỡi bị gợi lên, điểm mẫn cảm trong khoang miệng bị đầu lưỡi của đối phương đảo qua.

Một hương vị chua xót tiến vào kẽ răng, nam nhân vì buộc phải nhận lấy nụ hôn cực kỳ ôn nhu của đối phương mà sửng sốt, đầu lưỡi bị khiêu khích, khi có khi không bị quấn lấy, Thư Diệu tinh tế nhấm mỗi một tấc trên người nam nhân, tuyệt không buông tha, thiển nhu mút vào, giống như âu yếm nhân tình, hai tay còng vuốt ve nơi xấu hổ vừa mới phóng thích xong của nam nhân.

“Cậu đừng như vậy…. Chúng ta không thể….” Đôi môi nam nhân bị hàm chứa, chỉ có thể phát ra thanh âm ưm ưm ư ư, nhưng Thư Diệu cũng không dừng lại, ôm lưng nam nhân, như an ủi, âu yếm mà ma xát, giảo hôn nam nhân, anh thật sự nhớ nhung tư vị này của nam nhân.

Đôi môi chặt chẽ thiếp hợp, nam nhân có thể nghe thấy rõ tiếng song lưỡi quấy vào nhau, cùng với tiếng nước lả lướt, đôi môi nam nhân không thể khép kín, từ khóe miệng nam nhân chảy xuống, dưới kỹ thuật cao siêu của Thư Diệu, nam nhân lâm vào mê mang.

Chương 85

Hai tay của Thư Diệu luồn vào trong quần áo nam nhân, lo lắng khiến cho nam nhân chấn kinh, cho nên động tác của anh nhu hòa mềm nhẹ, hôn trong chốc lát, nam nhân rốt cục chống đỡ không được, phát ra thanh âm trầm nhỏ, bị hôn đến mức da đầu run lên, hạ thân run rẩy, tích ra dịch tích trong suốt.

Thư Diệu rời khỏi khoang miệng của nam nhân, triền miên tách ra kéo theo một đường chỉ bạc, nam nhân thở hào hển, ánh mắt có chút mê mang, Thư Diệu nghiêng mặt thưởng thức khuôn mặt gần trong gang tấc của nam nhân, có thể cảm nhận được hơi thở lẫn nhau của đối phương, cảm giác như vậy với Thư Diệu mà nói, thật sự rất tuyệt !

“Tin tưởng tôi, được không.” Thư Diệu hôn hôn đôi môi phiếm hồng của nam nhân, hai mắt anh vừa đen vừa sáng, tràn đầy tình sắc mê người, anh bế nam nhân lên khỏi sô pha, đi về phía phòng tắm.

“Thư Diệu, cậu không cần như vậy, ta vẫn coi cậu là bạn.” Nam nhân xấu hổ vạn phần nhìn sườn mặt tinh xảo của Thư Diệu, lúc này, nam nhân vẫn hạ thân xích lõa, bị Thư Diệu ôm vào phòng tắm.

Thư Diệu mở ra vòi nước, nước ấm ào ào chảy xuống, nhiệt khí trong phòng tắm tràn ngập, biến thành một tầng sương mù. Nam nhân cảm thấy bất an, muốn đi ra, nhưng đã đến tình trạng này, Thư Diệu có thể nào để hắn đi, quay người lại liền đem nam nhân đặt trên cửa phòng tắm, ôn nhu ôm lấy nam nhân, hai tay hoạt vào quần áo của nam nhân, vuốt ve thân thể nam nhân, cảm giác được nam nhân cứng lại, anh lật bả vai nam nhân lại, làm cho nam nhân dựa vào cửa, cùng mình đối mặt.

“Vì cái gì không được ?” Thư Diệu nghiêm túc nhìn chằm chằm đôi mắt trốn tránh của nam nhân, thong thả nói, “Mộ Thiên, tôi biết là anh có cảm giác, vì cái gì tôi không thể, tôi…”

“Cậu đừng nói nữa.” Nam nhân xấu hổ nghiêng đầu, không thể nhìn thẳng vào người trước mặt.

Thư Diệu nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng nam nhân, ngón tay nhẹ nhàng ma sát, anh biết kỳ thật là nam nhân cũng có cảm giác, anh không muốn bắt buộc nam nhân cùng mình làm loại chuyện này, nhìn thấy nam nhân tựa hồ có chút kháng cự, trong lòng anh cũng rất khó chịu.

Mộ Thiên là không thích mình thế này sao ? Hay là nói, là không muốn cùng mình tình, nhưng…

Nam nhân rũ mắt, cảm xúc trở nên không tốt lắm : “Cậu đừng nói, cậu không phải là đã có người trong lòng rồi sao ? Cậu làm đau người đó như vậy, còn sau lưng người đó làm chuyện này, đây không phải là thật tình.”

“Tôi là thật tình.” Thư Diệu nắm lấy bàn tay nam nhân, đặt lên trước ngực mình, anh thật sự nghiêm túc nói cho nam nhân, “Người tôi thích, là anh đó… Lâm Mộ Thiên.” Thanh âm của anh rất nhẹ, thực nhỏ, còn lộ ra một ngôn ngữ thành thực, đôi mắt nhu hòa chân tình kia khiến đáy lòng nam nhân sinh ra một cơn chấn động kịch lêệt.

Thư Diệu nói…. thích hắn.

Nam nhân hoàn toàn rối loạn, trước kia Thư Diệu mời hắn đi uống nước, còn mời hắn đi ăn cơm, bình thường vô duyên vô cớ mua quà cho hắn, đây hết thảy đều có giải thích hợp lý !

Như thế nào có thể….

Người bạn trong nhóm lâu như vậy, cư nhiên lại đi thích mình, hơn nữa Thư Diệu là công tử của tập đoàn tài chính, chẳng nhữung có thân phận, địa vị, trong công việc coi như là một nhân vật có tiếng tăm, lời nói của Thư Diệu, khiến cho nam nhân bối rối, có phần sửng sốt.

“Tôi đã có tuổi, cậu thích tôi cái gì ?” Nam nhân nghi hoặc, hắn không rõ bản thân mình có điểm gì đáng giá cho Thư Diệu thưởng thức, hay là Thư Diệu vừa rồi chỉ đùa với hắn, nam nhân cười cười , “Nếu vừa rồi cậu chỉ đùa giỡn, tôi coi như cái gì cũng không nghe thấy, về sau đừng tìm tôi làm ba cái trò đùa này, tôi tuổi lớn, không còn trẻ tuổi như các cậu.” Hơn nữa, trọng yếu là… nam nhân không vui đùa nổi, cũng không muốn tham gia trò chơi của người trẻ tuổi bọn họ, hắn có gia đình, có vợ con.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.