Đại Thúc Thượng Ngộ Lang Phần 2

Chương 20: Chương 20




CHƯƠNG 209

Edit : Đa Mộng

Beta : Trangki

Lâm Mộ Thiên trở lại biệt thự của Lâm Việt thu dọn đồ đạc của mình rồi lưu lại một phong thư cho Lâm Việt và Thư Diệu, y quyết định không cần giáp mặt nói với bọn họ. Tuy rằng sau này có thể sẽ khiến bọn họ bất mãn, nhưng y đã lưu lại thư sau đó mới rời đi, mấy vệ sĩ kia cũng như trước đi theo y. Lâm Mộ Thiên cũng không ngăn cản, tùy ý bọn họ cố thủ ở khu phố nhỏ gần đó.

Y biết mấy vệ sĩ kia khẳng định đã thông báo cho Lâm Việt biết, dù sao sớm hay muộn cũng biết, y cũng không có tính giấu diếm địa chỉ nhà y với bọn họ. Y chỉ muốn ở một mình, chỉ đơn giản như vậy.

Sau khi an bài xong chuyện bên này, Lâm Mộ Thiên lại mã bất đình đề (= ngựa ko ngừng vó, tức chỉ vô cùng bận rộn, làm việc không ngừng nghỉ) chạy về trường quay, dùng gần một tháng thời gian quay xong bộ phim mới. Vô luận y đi đến đâu bên cạnh cũng đều có vệ sĩ đi theo, thời gian một tháng này, y không có nhìn thấy Lâm Việt cũng không có thấy qua điện thoại của Thư Diệu. Thậm chí y có chút hoài nghi, bọn họ rốt cuộc đã xem thư chưa, duy độc Vĩnh Trình vẫn duy trì liên hệ với y.

Tiệc hoàn công đêm đó.

Sau khi Lâm Mộ Thiên tham dự buổi tiệc trở về ngôi nhà mới thuộc về mình, cảm giác thoải mái trước nay chưa từng có khiến toàn thân toàn tâm y sảng khoái. Chỉ cần ở nhà, mỗi ngày y đều xem tin tức đêm khuya, này đã trở thành một loại thói quen.

Y vừa ngồi xuống không lâu, điện thoại trong nhà vang lên.

Đã trễ thế này mà ai gọi đến vậy?

“Alo……” Lâm Mộ Thiên kẹp điện thoại ở bên tai, lấy đệm dựa qua, chuẩn bị đổi sang tư thế thoải mái để nghỉ ngơi.

Lúc này.

Đầu điện thoại bên kia truyền tới một giọng nói quen thuộc……

“Là tôi.” Giọng nói của đối phương rất lãnh đạm, mang theo sự tùy hứng không chút để ý.

Nhất thời tâm Lâm Mộ Thiên đều nhảy tới cổ họng, y trở nên bất an, trở nên bàng hoàng, ngay cả thân thể y cũng trở nên cứng còng. Y khẩn trương nắm chặt điện thoại, nghe giọng nói quen thuộc như thế, tư vị trong lòng y đang ngưng đọng lại. Dù đối phương không xưng tên mình ra, nam nhân cũng có thể nghe ra, chủ nhân giọng nói lạnh lùng thản nhiên này là Nhiên Nghị!

“Cậu…… sao cậu biết số điện thoại nhà tôi?” Y nhớ rõ y chưa nói qua cho bất luận kẻ nào ! Sao Nhiên Nghị lại biết……

Nhiên Nghị ở đầu kia điện thoại đắc ý nở nụ cười.

“Đã trễ thế này, cậu tìm tôi có chuyện gì?” Nam nhân khẩn trương nắm ống nghe, trong lòng bất an, rất lo sợ.

Nhiên Nghị dần dần thu hồi tiếng cười, bắt đầu không kiên nhẫn ở đầu kia điện thoại mệnh lệnh nam nhân: “Ít nói nhảm, loại chuyện nhỏ nhặt này với tôi mà nói không tính là khó. Muốn biết hành tung của anh, tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại tìm người tra một chút sẽ biết anh ở nơi nào. Bây giờ anh lập tức xuống dưới lầu cho tôi.”

Trước giờ Nhiên Nghị đều tự tin như vậy, có địa vị, có quyền lợi, ngay cả cách nói chuyện cũng rất cường ngạnh.

“Tôi…… Tôi không.” Nam nhân khó xử cự tuyệt.

Lâm Mộ Thiên muốn ngắt điện thoại, lại bị giọng nói không kiên nhẫn của Nhiên Nghị ngăn trở: “Anh nghĩ rằng tôi muốn đến tìm anh sao? Lần này tôi tìm anh là có chuyện quan trọng muốn nói với anh, là nói chuyện chính sự. Tôi cho anh thời gian ba phút, nếu sau ba phút anh không xuống đây, tôi chỉ còn cách trực tiếp đi lên.”

“……”

“Đến lúc đó quấy rầy đến hàng xóm anh, vậy không liên quan tôi nhé, ha ha……” Nhiên Nghị ở đầu kia điện thoại cười lạnh.

Lâm Mộ Thiên cúp điện thoại, thay thường phục liền xuất môn _ nhanh như vậy Nhiên Nghị đã tìm đến y, đáy mắt ôn hòa của Lâm Mộ Thiên tràn ngập bất đắc dĩ lại lo lắng. Dựa vào quan hệ của Nhiên Nghị, nếu muốn tìm y kỳ thật cũng không khó, y không có cách nào tránh né mà cũng không thể tránh né.

Ngoài cửa lớn của tiểu khu có một chiếc Rolls-Royce thân dài đang dừng, Nhiên Nghị mặc một chiếc áo gió thiết kế đơn giản, đứng dưới ngọn đèn mờ nhạt, bông tuyết chậm rãi rơi lơ lửng xung quanh hắn rồi rải rác trên mặt đất.

Bất tri bất giác thì ra đã là mùa đông, thời gian qua thật nhanh, nhanh đến nỗi khiến cho người ta khó có thể bắt lấy……

Lâm Mộ Thiên chậm rãi đi qua, trong miệng y thở ra nhiệt khí, hình thành sương mù thản nhiên phiêu tán trong không trung. Lúc Nhiên Nghị nhìn thấy y, vẻ mặt không chán ghét như xưa nhưng rõ ràng chờ không kiên nhẫn, khóe miệng hắn gợi lên một tia cười tà khó có thể phát hiện.

Lâm Mộ Thiên lập tức nhận thấy được nguy hiểm (yếu bóng vía thật =.,=), y cảnh giác hỏi Nhiên Nghị: “Cậu tìm tôi có chuyện quan trọng gì sao? Mời cậu nói mau…… Tôi……” Y nói còn chưa xong, cánh tay đã bị giữ chặt.

Lần này lại rất nhẹ… khiến cho Lâm Mộ Thiên có chút cà lăm. Y nghi hoặc ngẩng đầu, phát hiện ánh mắt Nhiên Nghị trở nên khó có thể nắm bắt. Hai người cứ như vậy giằng co, đôi mắt Nhiên Nghị dưới ánh đèn u ám, lắng đọng cảm xúc nào đó mà không muốn người biết.

Vậy kia rốt cuộc là cái gì?

Ngay cả chính y cũng có chút không nắm bắt được!

“Anh thật cả gan, dám một mình chạy sang đây mua nhà riêng. Xem ra Lâm Việt đối với anh cũng không có gì tốt, bằng không giờ anh cũng sẽ không ở trong này.” Nhiên Nghị cười nhạo nam nhân, nhưng tay hắn ngược lại nắm chặt cánh tay y.

“Đau quá, mời cậu buông tay!” Y cau mày, muốn mở tay Nhiên Nghị ra, lại bị Nhiên Nghị kéo lên xe.

“Không được lộn xộn, tôi mang anh đi nơi này.” Nhiên Nghị đem y nhét vào trong ngực, không cho y lộn xộn, còn không quên nhắc nhở tài xế lái xe : “Tài xế, giờ lái xe tới Thư gia.”

“Vì sao phải đến Thư gia? Là Thư Diệu có chuyện gì sao?” Lâm Mộ Thiên bản năng ngẩng đầu, y khẩn trương bắt lấy cánh tay Nhiên Nghị. Ý thức được hành động của mình có chút quá khích, y lại ngượng ngùng thu lại, nhưng ánh mắt nghi hoặc lại chưa từ trên mặt Nhiên Nghị dời đi khắc nào.

Trong lòng y có loại dự cảm bất hảo, Nhiên Nghị hơn nửa đêm chạy tới tìm y, dẫn y tới nhà Thư Diệu? Thư Diệu phát sinh chuyện gì sao? Hay đã xảy ra việc gì ngoài ý muốn……

“Thư Diệu không có việc gì, anh hãy lo cho chính anh một chút trước đi, đại minh tinh.” Giọng điệu Nhiên Nghị mang theo châm chọc.

Hắn buông lỏng hai tay kiềm chế nam nhân ra. Hắn không nhìn tới biểu tình giờ phút này của nam nhân, hắn chán ghét, cảm thấy nam nhân đối với ai cũng là một thái độ, ở trong mắt nam nhân tựa hồ tất cả đều ngang hàng, hắn bắt đầu chán ghét cái thế giới quan cân bằng này của nam nhân. (editor: là sao? T.T) (beta: Nghĩa là trong mắt của thúc không có ai đặc biệt, ko có ai quan trọng hơn, các anh công trong mắt bác đều giống nhau, kiểu có cũng được bỏ cũng được nên Nhiên Nghị mới tức giận. Dù bác bị anh ấy hành thế nhưng vẫn ko coi trọng ảnh nên thằng bé nó dỗi ấy mà :v ) (editor: =.,=)

“Tôi không hiểu ý của cậu.” Nam nhân thật nghi hoặc.

Nhiên Nghị vui sướng khi người gặp họa nở nụ cười, hắn phủi bông tuyết nơi đầu vai, trào phúng nam nhân ngây thơ: “Ba ba Thư Diệu là người thông minh, lần này Thư Diệu vì anh ném công ty, thiếu chút nữa đem cơ nghiệp lão ba hắn hủy diệt, anh cho rằng ba hắn còn có thể cho phép anh ảnh hưởng Thư Diệu sao?”

“Cậu…… rốt cuộc cậu có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.” Nhiên Nghị lạnh lùng nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, đường cong hàm dưới của hắn rất đẹp, nhưng ánh mắt hắn lại làm cho nam nhân cảm thấy cả người rét run.

“Cậu tính đem tôi giao cho ba Thư Diệu xử lý? Hay là muốn tôi ra mặt giải thích?”

Y không rõ vì sao Nhiên Nghị luôn muốn đối với y như vậy, nếu chán ghét y thì đừng để ý đến y, không cần chạm vào y, không cần đối mặt nói chuyện thì tốt rồi, vì sao cứ cố tình muốn tra tấn y như vậy!

Nam nhân có ngốc có đần cũng biết tình thế trước mắt, y thấp giọng nói: “Tôi đã chuyển ra ngoài, thái độ của tôi rất rõ ràng, vì sao cậu luôn không buông tha tôi. Cho dù cậu dẫn tôi đến, cũng sẽ chỉ khiến Thư Diệu khó xử trước mặt ba cậu ấy……”

Nhiên Nghị không nói chuyện, trong lòng lại dần dần lo lắng, vốn hôm nay hắn từ cục chính trị trở về muốn hẹn Thư Diệu ăn cơm, không nghĩ tới Thư Diệu lại vì Lâm Mộ Thiên mà bị nhốt trong nhà. Vì để cho bác Thư tha thứ Thư Diệu, hắn đành phải đáp ứng mang nam nhân đi gặp ông ấy.

“Anh biết không?” Nhiên Nghị cau mày, nắm cằm nam nhân, không kiên nhẫn nhắc tới chuyện hắn không muốn nói, “Ngày đó anh rời nhà trốn đi, Thư Diệu trở về gây sự với Lâm Việt, tất cả đều là vì anh mà thôi.

“……”

“Lần trước lúc anh ‘mất tích’, Thư Diệu vì anh mà mặc kệ chuyện công ty, hắn đi tìm anh khắp nơi. Hiện tại công ty hắn xảy ra vấn đề, anh lại vụng trộm chuyển đi, hơn nữa Lâm Việt cùng hắn tranh cãi, em trai anh giờ lại đang cùng Thanh Dương liên thủ thu mua công ty Thư Diệu!”

“Cái gì?” Nam nhân thật kinh ngạc, không nghĩ tới Thanh Dương cũng bị cuốn vào trận tranh chấp lợi ích này.

“Tôi nói anh thật đúng là chuyên gia gây họa.” (ca ms là chuyên gia gây họa *ném đá*)

“Sao lại có thể……” Nam nhân lắc đầu, không muốn chấp nhận sự thật.

“Lâm Việt cũng không phải ngu ngốc, có thứ tiện nghi, chẳng lẽ hắn còn không thêm một chân vào. Tôi đã tìm người điều tra, hắn đến tìm Thanh Dương, đưa ra đề nghị thu mua công ty Thư Diệu. Mình hắn nuốt không được nên phải tìm người hợp tác cùng nhau phân chia với hắn.”

Đáy mắt Nhiên Nghị nổi lên tức giận, hắn bất mãn Thư Diệu để ý nam nhân! Cũng bất mãn nam nhân đối với Thư Diệu khẩn trương! (thần kinh =..=)

“Sẽ không .”

“Sao lại không? Tháng này chẳng phải hắn không có tìm anh sao? Hắn rõ ràng biết anh ở đâu, nhưng hắn để anh qua một bên, chuyên tâm đi đối phó Thư Diệu, tìm vài vệ sĩ nhìn nhất cử nhất động của anh. Anh cho là vì sao hắn có thể chịu được? Hắn muốn giải quyết Thư Diệu trước mới chậm rãi tìm anh, đến lúc đó hắn tùy tiện diễn mấy màn kịch, anh sẽ lại ngoan ngoãn nghe lời.” Nhiên Nghị nói thẳng thừng, lời nói vừa ngoan độc lại vừa táo bạo.

Lâm Mộ Thiên không thể tin được, đoạn thời gian trước hai người còn ở chung rất tốt, bây giờ lại vì y “ trốn đi” mà gây giằng co như thế.

“Anh có thể không tin tôi.” Nhiên Nghị đến gần nam nhân, phát hiện nam nhân thất thần, hắn tăng thêm lực nhéo nhéo hàm dưới nam nhân. Thẳng đến khi nam nhân một lần nữa nhìn về phía hắn, hắn mới chậm rãi, nửa cười nhạo nửa nhắc nhở nói: “Thương trường như chiến trường, anh chưa từng nghe qua sao? Một giây trước là bạn bè, một giây sau có lẽ sẽ trở thành kẻ địch, tôi đã sớm nói qua Lâm Việt vốn luôn hỉ nộ vô thường như vậy, dã tâm của hắn so với ai khác anh hẳn cũng rõ ràng.”

“Cậu không cần gạt tôi, tôi sẽ không tin cậu……” Y không thể tin được sự tình sẽ phát triển trở thành như vậy……

“Không phải tôi lừa anh, là anh tự lừa chính mình. Nói cho anh biết, nếu đã không có anh, bọn họ sẽ không có gì liên hệ, nhiều nhất chỉ xem như người qua đường, người không cùng đường không có tình cảm gì để nói.” Nhiên Nghị nâng cằm nam nhân lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt nam nhân. Làn da kia thật mịn, sờ lên thật thoải mái, làm cho hắn không muốn buông ra.

Vì sao họ lại khiến cho sự việc căng thẳng như vậy!

Đi đến bước đường này, y cũng vô pháp quay đầu, sự tình cũng đã nháo lớn thành như vậy, chỉ có chính y đến cởi nút thắt này.

Nhìn bộ dáng nam nhân có chút đăm chiêu, Nhiên Nghị tiếp tục bổ sung chuyện hắn biết: “Trước kia Lâm Việt còn bận tâm đến sự tồn tại của tôi, hắn nuốt không được phần kia của Thư Diệu. Mà giờ đây hắn cùng ma bệnh Thanh Dương kia kết minh, dựa vào thế lực của ma bệnh kia, hắn có thể giở nhiều thủ đoạn, như vậy hắn sẽ không cần bận tâm đến tôi.”

“……”

“Về phần con ma bệnh Thanh Dương a, có mối làm ăn tiện nghi như vậy đưa lên cửa, hắn khẳng định sẽ làm.” lời Nhiên Nghị nói làm cho Lâm Mộ Thiên có chút vô lực chống cự, sự thật luôn luôn tàn khốc như vậy.

“Thanh Dương không phải ma bệnh……”

Nhiên Nghị cười lạnh: “Không phải ma bệnh thì là cái gì?”

“……” Lâm Mộ Thiên á khẩu không trả lời được, y cảm thấy không có biện pháp cùng Nhiên Nghị nói chuyện.

“Nhìn thấy bác trai, anh đừng nói lung tung là được.”

“……”

“Rốt cuộc anh có nghe tôi nói hay không? Đừng giống như khối gỗ không phản ứng, mau trả lời tôi.”

“……”

Nam nhân lại không nói, Nhiên Nghị thấy bộ dạng y nặng nề thì nổi giận!

Kỳ thật Nhiên Nghị không muốn quản chuyện này, nếu không phải việc này liên lụy đến tương lai Thư Diệu, hắn căn bản sẽ không chen chân vào chuyện giữa bọn họ. Việc làm của Lâm Việt xác thực khiến cho hắn nhìn mà chịu không nổi, hơn nữa con ma bệnh kia có cừu oán với hắn, ân oán này cũng không phải một hai ngày mà thành mà là tích tụ đã lâu, đợi đến giờ bùng nổ quyết liệt!

Một bên là vì hai người anh em của mình, vì nam nhân Lâm Mộ Thiên này hoàn toàn phản bội mà phiền não; một bên cũng là vì nhìn thấy dáng vẻ nam nhân lo lắng mà tâm phiền ý loạn.

Hắn cũng không hiểu bản thân mình vì sao phải nói mấy lời đả kích nam nhân, hắn nhịn không được. Hắn chán ghét bản thân đối với biểu tình của nam nhân càng ngày càng để ý, hắn không muốn thừa nhận hắn chú ý nam nhân.

Nhiên Nghị nhíu mày nhìn về phía Lâm Mộ Thiên bên cạnh, nói không nên lời tư vị trong lòng _ nam nhân Lâm Mộ Thiên này rốt cuộc suy nghĩ cái gì mà có thể thất thần như vậy?

Mà lúc này, nam nhân đứng ngồi không yên nghĩ nên làm sao để đối mặt ba Thư Diệu, dù sao ai cũng không thể dễ dàng tha thứ con mình cùng đồng tính ở một chỗ……

Vừa tổn hại danh dự, vừa tổn hại tôn nghiêm……

“Xuống xe, đến rồi.”

Giọng nói mệnh lệnh không chút hoang mang của Nhiên Nghị có thể sánh với thời tiết giá lạnh bên ngoài, nháy mắt khiến tâm nam nhân lạnh như băng……

CHƯƠNG 210

Edit : Đa Mộng

Beta : Trangki

Lâm Mộ Thiên bị Nhiên Nghị mang vào Thư gia, ba Thư Diệu phiền não ngồi ở thư phòng. Y đứng ở trước mặt ba Thư Diệu lại cảm thấy vô cùng xấu hổ, Nhiên Nghị liền đứng ở bên cạnh y cùng ba Thư Diệu nói chuyện với nhau, y chột dạ lo lắng nên cái gì cũng nghe không lọt.

“Bác trai, chừng nào thì bác mới bằng lòng thả Thư Diệu ra, chuyện lần này cháu cảm thấy thật có lỗi.” trước giờ Nhiên Nghị chưa từng nói tạ tội với ai, lần này lại mở miệng thừa nhận khuyết điểm.

“Liên quan gì đến cậu, đều là do hắn!” Ba Thư giận dữ, ông vỗ bàn đứng lên, tiến tới trước mặt Lâm Mộ Thiên : “Mệt tôi trước kia còn tin tưởng anh như vậy, con tôi cùng anh một chỗ tôi cũng không ngăn cản. Không nghĩ tới anh lại ảnh hưởng đến nó sâu sắc như vậy, khiến cho nó quên mất cái gì nên làm, cái gì không nên làm!”

“Thật xin lỗi.”

“Xin lỗi thì có ích lợi gì, bây giờ sự việc đã thành ra như vậy rồi, chẳng lẽ chỉ bằng một câu xin lỗi của anh công ty tôi có thể tránh được vận mệnh không bị thu mua sao?”

“Cháu……”

“Vốn tôi còn đối với anh tâm tồn hảo cảm, tôi cảm thấy Thư Diệu và anh cùng một chỗ hẳn sẽ không tồi. Giờ xảy ra loại chuyện này, anh nói làm sao bây giờ, lần này anh hại chết con tôi rồi!” Ba Thư ở trước mặt y buồn bực đi tới đi lui, thậm chí tức giận đến mức muốn động thủ đánh y.

“Bác trai, xin bác bình tĩnh một chút.” Nhiên Nghị ngăn ba Thư Diệu lại, đây là chuyện Lâm Mộ Thiên thật không ngờ. Y thật không ngờ Nhiên Nghị lúc này cư nhiên lại đứng ra ngăn cản, y nghĩ tới Nhiên Nghị dẫn y đến Thư gia chính là muốn để ba Thư Diệu giáo huấn y một trận, nhưng tình huống hiện tại có vẻ cùng trong tưởng tượng của y có điểm lệch khỏi quỹ đạo.

Y không rõ suy nghĩ của Nhiên Nghị, cũng vô pháp lý giải hành vi của hắn.

“Cậu bảo tôi như thế nào bình tĩnh!” Ba Thư vốn luôn rất hiền hoà đã cất cao âm lượng, giọng nói uy nghiêm tràn ngập tức giận khó có thể nói thành lời, “Nhiên Nghị, trước giờ cậu đều rất hiểu chuyện, chuyện lần này là lớn hay nhỏ, cậu phải phân biệt rõ rốt cuộc nên đứng về phía nào.”

Nói xong, Nhiên Nghị không tự chủ được nhìn về phía Lâm Mộ Thiên, phát hiện vẻ mặt nam nhân lúc này không tốt lắm, giống như rất lo lắng ba Thư Diệu sẽ làm khó y. Nhiên Nghị nhìn thấy nam nhân lộ ra loại vẻ mặt này thì trong lòng có gì đó như bị bóc ra, hắn cảm thấy lúc này mình phải làm gì đó.

Sau nửa ngày, Nhiên Nghị mới mở miệng nói……

“Bác trai, kỳ thật chuyện này là do cháu dựng lên.” Nhiên Nghị thản nhiên thừa nhận chuyện này, hắn vừa nói xong đã muốn tát vô miệng mình (:v tát đê~) _ sao lại nói ra lời này, trong lòng tuy rằng cảm thấy có chút gượng ép, nhưng miệng giống như không khống chế được muốn nói đỡ cho nam nhân.

Làm cái gì vậy!

Nhiên Nghị càng ngày càng không hiểu chính mình!

“Cậu nói cái gì?” Ba Thư Diệu kinh ngạc quay đầu lại, kinh ngạc đánh giá Nhiên Nghị thừa nhận “sai lầm”.

Ánh mắt Lâm Mộ Thiên cũng dừng trên sườn mặt tinh xảo của Nhiên Nghị, y không rõ, đối phương chán ghét y như vậy, vì sao lúc này muốn nói đỡ cho y. Ngoại trừ nghi hoặc ra, trong lòng y lại tràn ngập kinh ngạc và không thể tin.

“Cháu nói, chuyện này là do cháu dựng lên.” Nhiên Nghị nói xong liền giống như ám chỉ nhìn về phía Lâm Mộ Thiên, “Đoạn thời gian anh ấy mất tích kia đều là cùng cháu ở một chỗ, quan hệ của anh ấy và Thư Diệu cũng không phải như bác nghĩ đâu. Thư Diệu chỉ muốn thay cháu che dấu nên đã thừa nhận quan hệ của anh ấy và Lâm Mộ Thiên, kỳ thật……”

“……”

“……”

Hai người bên cạnh đều tò mò lí do thoái thác của hắn, rốt cuộc Nhiên Nghị muốn nói cái gì……

Lúc này.

Nhiên Nghị vươn tay kéo bả vai Lâm Mộ Thiên qua, vô cùng thân thiết ôm y vào trong ngực, ánh mắt kiên định nhìn về phía ba Thư Diệu: “Kỳ thật, anh ấy là người yêu của cháu, bởi vì thân phận đặc thù nên cháu không thể công khai. Hơn nữa đoạn thời gian đó, chúng cháu phải ra nước ngoài bàn chuyện, kết quả trên đường gặp cướp, Thư Diệu lo lắng cháu gặp chuyện không may, mới buông chuyện công ty tìm kiếm cháu.”

“Cậu có biết hậu quả nếu gạt tôi không?”

“Những lời cháu nói đều là sự thật.”

“Nếu là cậu, tôi đây còn có thể hiểu, quan hệ của Thư Diệu và cậu đúng là rất tốt, trước giờ tôi chưa thấy qua Thư Diệu đối với ai tốt hơn so với cậu cả.” Ba Thư Diệu nhìn hắn trong chốc lát, khóe mắt run rẩy phê bình Nhiên Nghị : “Nhưng lần này cậu làm thật có chút quá đáng! Chuyện của cậu tại sao lại đẩy cho Thư Diệu! Cậu và Lâm Mộ Thiên là loại quan hệ gì tôi không muốn xen vào, mặc kệ nói như thế nào, lần này Thư Diệu xảy ra chuyện đều là bởi vì các người!”

“Bác trai, giờ bác có thể thả Thư Diệu ra chưa, dù sao cậu ấy cũng là con của bác.” Giọng Nhiên Nghị lạnh lùng, tìm không ra cảm xúc gì quá mức. Hắn bình tĩnh ôm nam nhân bàng hoàng, hắn mặc kệ, chỉ có nói như vậy hắn mới có thể khiến bác trai thả Thư Diệu ra, nếu không đời này hắn cũng đừng hòng gặp lại Thư Diệu nữa.

“Việc này là do các cậu gây ra, tôi mặc kệ! Hừ, đừng cho là tôi không biết mấy quan hệ loạn thất bát tao này của các cậu (bộ biết hả? o.O), tôi xem như chưa từng sinh ra đứa con Thư Diệu này. Các cậu muốn như thế nào liền như thế ấy, bây giờ tôi sẽ lập tức quay về Mĩ, cục diện rối rắm này các cậu tự mình thu dọn đi!” Ba Diệu Thư tức giận đến nỗi đập vỡ đồ cổ trong thư phòng. Ông tức giận bất bình là vì cơ nghiệp của mình chỉ vì con hắn xử trí theo cảm tính mà bị hủy ở trong tay người ngoài.

Sau khi ba Thư Diệu tức giận rời đi, Nhiên Nghị mới cầm cái chìa khóa tới phòng Thư Diệu, thả Thư Diệu ra. Ba Thư Diệu ra lệnh tôi tớ trong nhà phong kín cửa sổ phòng lại, sợ Thư Diệu chạy.

Lúc Thư Diệu từ trong phòng đi ra, sắc mặt không giống như trong tưởng tượng khó coi như vậy. Xem ra tuy là bị nhốt nhưng hẳn vẫn không tính trải qua cái gì khó khăn, hắn mặc áo ngủ, tóc đen nhỏ vụn rũ ở hai má. Da hắn vốn trắng, hơn nữa cùng với mái tóc đen bóng như mực kia càng khiến màu da hắn nổi bật, trong đôi mắt lóe sáng như viên đá quý đen tỏa ra ánh sáng ôn hòa. Hắn vẫn đẹp trai như vậy, cho dù trên người không có nửa điểm trang sức, chỉ bằng một cái mỉm cười ôn nhu cũng có thể khiến người ta ngây ngẩn.

Thư Diệu nhìn thấy nam nhân nên rất cao hứng, nhưng e ngại Nhiên Nghị ở bên cạnh, hắn không có ôm lấy nam nhân, chỉ là ôn nhu nhìn chăm chú vào mặt nam nhân, nhẹ giọng hỏi đối phương gần đây có tốt không. Nghe lời nói ôn nhu như thế, nam nhân cảm động đến nước mắt đều sắp chảy ra, nhưng lúc này, Nhiên Nghị thật sự muốn ngắt lời, hắn luôn thích cắt ngang đối thoại giữa hai người. (=..= mún tìm bất mãn?)

Nam nhân cũng thấy kỳ quái, nhưng từ sau khi ba Thư Diệu rời đi, Nhiên Nghị như thế nào cũng không nói chuyện với y. Lúc nãy Nhiên Nghị vẫn còn ở trước mặt ba Thư Diệu nói bọn họ là tình nhân, này thật sự là không thể tưởng tượng nổi!

Cho dù là vì khiến cho ba Thư Diệu yên tâm thả Thư Diệu ra, cũng không cần phải dùng phương thức này đi……

Lúc Thư Diệu và Nhiên Nghị nói chuyện, Lâm Mộ Thiên liền im lặng không nói lời nào. Y an vị ở một bên, thẳng đến khi bọn họ bàn xong, y mới ở trước mặt nói với Thư Diệu chuyện y lựa chọn “rời nhà trốn đi” kia. Y nói đơn giản sáng tỏ một chút chuyện mình muốn chuyển ra ngoài, Thư Diệu cũng rất hiểu, không có bao nhiêu khiển trách, ngược lại còn rất tôn trọng lựa chọn của nam nhân, nay tình thế biến hóa mọi người cũng thấy được.

Nửa đêm ba giờ, không ai ngủ được, tôi tớ trong Thư gia toàn bộ đều bị điều đi, trong căn phòng lớn trống rỗng chỉ có ba người bọn họ, trông có vẻ lạnh lẽo. Nhưng cả buổi tối, Nhiên Nghị đều gọi điện thoại liên hệ bên hợp tác, có điều căn bản là không làm nên chuyện gì, Lâm Việt bên kia tung giá thu mua, tất cả các bên hợp tác đều có khuynh hướng chuyển hướng.

“Vẫn không có cách nào sao?” Lâm Mộ Thiên lo lắng hỏi. Giọng y rất nhỏ, ở trong này y không có lập trường gì để nói, vì người đối với Thư Diệu bất lợi là Lâm Việt và Thanh Dương.

Vị trí của y có chỗ khó.

“Em trai anh lần này rất quyết tâm.” Nhiên Nghị buồn bực trừng nam nhân.

Thư Diệu chậm rãi nhắm mắt lại, lúc này, hắn không nói gì. Hiện tại việc hắn có thể làm chỉ là chờ đợi, chờ đợi kết quả sau bình mình, hai tháng trước hắn không xử lý tốt chuyện công ty, bị đối thủ lợi dụng kẽ hở, hơn nữa thêm vào Lâm Việt đả kích. Thực lực của hắn giờ đã bị tổn thương nặng.

“Thật xin lỗi.” giọng nam nhân rất nhỏ, nhưng đủ để cho mọi người nghe rõ. Không ai đáp lại lời y, trong căn phòng lớn lâm vào một mảnh tĩnh mịch, đồng hồ báo thức ở trên tường tí tách quay, âm thanh trống rỗng quái dị kia lại làm người ta lo lắng.

Bởi vì làm anh trai y đây cũng không có biện pháp ngăn cản Lâm Việt.

Lúc gần bình minh, trợ lý Thư Diệu vội vội vàng vàng chạy tới Thư gia, mang đến một tin thật xấu _ công ty Thư Diệu đã bị Lâm Việt và Thanh Dương cấu kết thu mua.

Không có cục diện vãn hồi, chưa đầy nửa giờ, nhân viên hành chính liền tới Thư gia niêm phong gia sản, Thư Diệu chính thức tuyên bố phá sản. Nhiên Nghị tìm rất nhiều người hỗ trợ, kiếm rất nhiều quan hệ, đối phương nghe nói chuyện này có liên kết với xã hội đen nên ai cũng không nguyện ý giao du với kẻ xấu.

Nhà Thư Diệu bị niêm phong, ba Thư Diệu lại quay về Mĩ, giờ chỉ còn lại có Thư Diệu một thân một mình, Lâm Mộ Thiên ít nhiều cũng cảm thấy bản thân có chút trách nhiệm.

“Cậu trước ở nhà của tôi đi.” Nhiên Nghị nói với Thư Diệu.

“Cậu hiện tại không chỗ để ở, qua nhà của tôi đi.” Gần như là cùng lúc, Lâm Mộ Thiên cũng nói với Thư Diệu như vậy.

Nhiên Nghị lạnh lùng trừng mắt nam nhân, nam nhân Lâm Mộ Thiên này cư nhiên chủ động mời Thư Diệu đến nhà y. Lúc này, Nhiên Nghị có cổ xúc động muốn quăng y mấy cái tát, nam nhân cư nhiên chủ động đưa ra lời mời với Thư Diệu.

Hắn khắc chế cảm xúc mình, bảo Thư Diệu tự chọn, dù sao ý tưởng của Thư Diệu cũng không phải thứ hắn có thể tác động. Cuối cùng, Thư Diệu vẫn quyết định đến nhà Lâm Mộ Thiên, Thư Diệu cũng không muốn việc gì cũng để Nhiên Nghị hỗ trợ, nếu không hắn dần dần mất đi giá trị và ý nghĩa tồn tại.

Nhiên Nghị hờn dỗi rời đi, lúc đi hắn còn lạnh lùng nhìn Lâm Mộ Thiên vài lần, điều này làm cho trong lòng Lâm Mộ Thiên có chút sợ hãi, ánh mắt Nhiên Nghị rõ ràng là đang cảnh cáo hắn.

Sau khi công ty Thư Diệu bị thu mua, hắn ở trong nhà Lâm Mộ Thiên, mấy vệ sĩ của Lâm Việt cũng đã rời đi. Trong khoảng thời gian này Thư Diệu đều chưa xuất môn mà ở ngay trong nhà nghỉ ngơi, Lâm Mộ Thiên thỉnh thoảng có vài lần truy vấn Thư Diệu về kế hoạch sau này. Mà Thư Diệu tựa hồ biết y không thích nhìn thấy Nhiên Nghị, mỗi lần Nhiên Nghị hẹn Thư Diệu, Thư Diệu cũng sẽ không để Nhiên Nghị đi lên mà đều bàn chuyện ở bên ngoài.

Hôm nay, Lâm Mộ Thiên kết thúc công việc rất sớm, gần đây không có bộ phim nào mới, mà gần đây dường như Lâm Việt cũng bề bộn nhiều việc, bận đến nỗi ngay cả chuyện công ty cũng ném cho trợ lý làm, rất ít khi nhìn thấy Lâm Việt xuất hiện ở công ty. Bất quá thỉnh thoảng Lâm Việt vẫn sẽ gọi điện thoại cho y, hỏi tình hình của y một chút.

“Anh hai, anh nghĩ kỹ chưa đó, anh nguyện ý trở về ở cùng em không?” Gần đây Lâm Việt thường nói với y những lời này trong điện thoại, nhưng y đều cự tuyệt, y cảm thấy như bây giờ rất tốt.

Lâm Việt không ép buộc y, chỉ thản nhiên nói: “Vậy anh nghĩ cho kỹ, khi nào muốn trở về, tùy thời đều có thể trở về.”

“Tôi biết rồi, cậu chuyên tâm làm việc đi, tôi tự chiếu cố tốt bản thân.” Mỗi lần, Lâm Mộ Thiên đều sẽ ôn tồn trả lời, dù sao Lâm Việt vừa là em trai y, đồng thời cũng là ông chủ y.

Lâm Mộ Thiên kết thúc công việc sau trở về đến nhà, vừa mở cửa ra Thư Diệu liền tiến lên, ôm y vào trong ngực nhu đến nhu đi, ôn nhu kén áo nam nhân lên, hai tay xâm nhập trong áo nam nhân, chậm rãi vuốt ve lưng y, từng đợt từng đợt kích thích da thịt mẫn cảm kia của y. (=..= ko việc j làm nên nổi máu dê)

“Lúc anh không ở nhà, tôi thật nhàm chán.” Thư Diệu nhẹ nhàng cắn lỗ tai y, đầu lưỡi liếm quanh vành tai kia, rồi ngậm vành tai vào miệng, ôn nhu khiêu khích, kích thích mỗi tế bào thần kinh của nam nhân.

Nhiệt khí thở ra phả vào trên mặt, cần cổ, trên vành tai nam nhân. Hơi thở nhiệt nhiệt kích thích da y ngưa ngứa, cảm giác được hơi thở nóng cháy của Thư Diệu, đôi môi có chút run run của y tràn ra một tiếng, mang theo tiếng “ưhm” rên rỉ yếu ớt.

“Đừng như vậy……” Nam nhân khó nhịn thấp giọng kêu dừng, cảm giác được hai tay ôn nhu của Thư Diệu ở bên hông y vuốt ve qua lại, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng nhu hai cái khiến y chỉ có hút không khí.

“Làm sao vậy?” Thư Diệu ngậm vành tai y, ôn nhu hỏi nam nhân, “Mộ Thiên, anh không muốn sao?”

“……” Nam nhân ngượng ngùng quay qua.

“Chúng ta thật lâu không làm rồi.” con ngươi đen ấm áp của Thư Diệu lại lộ ra vài tia ái muội, giống như trưng cầu ý kiến y.

“Thư Diệu, tôi……”

“Anh không muốn sao?” Thư Diệu dán ở bên tai y, cao thấp vuốt ve thân thể y, ngay cả cái mông rắn chắc của nam nhân hắn cũng không buông tha. Động tác của hắn mềm nhẹ nhu nắn, khiến cho toàn thân nam nhân vì bị kích thích mãnh liệt mà mẫn cảm run run.

“Tôi…… Tôi còn chưa có tắm……” Lâm Mộ Thiên cụp đầu xuống, không tự chủ được có chút mặt đỏ. Kỳ thật y cũng lâu rồi chưa “làm”, bị Thư Diệu sờ như vậy, y thế nhưng đã cứng.

===

HẾT CHƯƠNG 210

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.