Đại Thúc Thượng Ngộ Lang Phần 2

Chương 33: Chương 33




CHƯƠNG 235

Edit : Đa Mộng

Beta : Trangki

Lâm Mộ Thiên rất nhanh thì nhận ra hai người trên ngựa _ thanh niên anh tuấn mặc trang phục cưỡi ngựa màu trắng lộ ra ngạo khí kia là Vĩnh Trình, mà thanh niên còn lại mặc trang phục cưỡi ngựa màu đen cá tính phô trương kia là Nhiên Nghị. Hai người song song cưỡi ngự mã chạy như điên, nhìn thấy trường hợp này nam nhân vừa kinh ngạc lại vừa cảm thấy kỳ quái. ( Beta : Bắt gian thì chẳng phải nhanh =.,= )

Sao Vĩnh Trình lại ở cùng Nhiên Nghị?

Hơn nữa kiểu chạy như điên này, hình như là đang thi đấu……

Kỳ thật, hôm nay Vĩnh Trình bồi chú hắn đến cùng Nhiên Nghị bàn bạc, công ty con của Vĩnh Trình chuyển hướng sang bất động sản. Về vấn đề khai thác đất phải cần người của Nhiên Nghị bên kia phê chuẩn, chỉ cần Nhiên Nghị mở miệng thì mọi chuyện không thành vấn đề. Nhiên Nghị yêu cầu lần bỏ phiếu tuyển cử lần sau Vĩnh Trình phải nghiêng về phía hắn như một điều kiện trao đổi, hai người bàn bạc xong đạt được tiếng nói chung. Nhưng người trẻ tuổi đều là tranh cường hiếu thắng, dù sao cũng đã ở trường ngựa, cơ hội đánh bại đối phương này so ra cũng không tồi, vì thế Nhiên Nghị hưng trí dạt dào đưa ra đề nghị đua ngựa.

Nhưng hai người cũng không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp Lâm Mộ Thiên, hơn nữa nam nhân Lâm Mộ Thiên kia thế nhưng có thể cùng Thanh Dương ngồi trên cùng một con ngựa tản bộ. Vĩnh Trình đúng lúc kéo dây cương giữ ngựa dừng lại.

“Sao anh lại ở trong này, sao không ở trong nhà nghỉ ngơi, thời tiết lạnh như thế, anh mặc ít như vậy đi ra không sợ cảm lạnh sao?” Vĩnh Trình sắc mặt không tốt lắm nhìn nam nhân vẻ mặt chột dạ, nhìn nhìn lại cái tay đang đặt bên hông nam nhân của Thanh Dương. Hắn mân môi, thần sắc rất kém, mái tóc đen xoã tung dưới ánh mặt trời tản ra ánh sáng đẹp mắt, tia sáng hoa mỹ kia vào lúc này lại có vẻ thật chói mắt.

Hôm nay ánh dương tuy có chút ấm áp, nhưng dù sao cũng là mùa đông, mặc ít sẽ cảm lạnh. Lâm Mộ Thiên cũng biết kỳ thật Vĩnh Trình là quan tâm y, để ý y, nam nhân nhìn chằm chằm mặt cỏ nhân tạo dưới đất, nhỏ giọng trả lời Vĩnh Trình: “Tôi bồi Thanh Dương đến xem tình hình trường ngựa, tùy tiện cưỡi ngựa, tôi không lạnh……” Y quả thực không lạnh, có Thanh Dương ôm y, y như thế nào lạnh. (=.,=)

Nhiên Nghị kéo cương ghìm lại tốc độ cưỡi ngựa, chậm rãi tiến tới gần:“Thật sự là náo nhiệt, Lâm Mộ Thiên anh đều đã có một phen tuổi không lo ở nhà, còn có hưng trí đi ra cưỡi ngựa, thân thể anh như thế chịu được ép buộc trên lưng ngựa sao?” vẻ mặt Nhiên Nghị vui sướng khi người gặp họa, nam nhân nhìn mà trong lòng phát run, nói xong, hắn còn liếc mắt nhìn Thanh Dương.

Thanh Dương đương nhiên nghe ra là Nhiên Nghị đang trào phúng mình thông qua việc làm tổn hại Lâm Mộ Thiên, dùng lời nói để kích thích hắn. Bất quá hắn cũng không để ý, dùng giọng nhẹ nhàng nói với Nhiên Nghị và Vĩnh Trình :

“Bên này không cho phép đua ngựa, xin hai vị tuân thủ quy củ, nếu cứng rắn muốn chơi trò chơi nguy hiểm này, nếu xảy ra vấn đề về an toàn, trường ngựa chúng tôi sẽ không phụ trách.” Giọng hắn rất thong thả, rất lười biếng, trong giọng nói ẩn chứa một ít từ tính đặc biệt mê người.

“Nếu bang chủ Thanh Dương đã mở miệng, chúng tôi đương nhiên cũng không có hứng thú so tài nữa.” Nhiên Nghị cười đáng giận đến cực điểm, tay lắc lắc dây cương, hắn đến giờ mới thôi không nhìn nam nhân.

Vĩnh Trình không có mở miệng nói chuyện nhưng từ thái độ có thể thấy hắn mất hứng.

Lâm Mộ Thiên cũng không nghĩ tới sự tình lại trở nên như vậy, Nhiên Nghị và Vĩnh Trình đương nhiên cũng mất đi hứng thú đua ngựa. Ánh mắt Vĩnh Trình phi thường để ý nhìn chằm chằm tay của Thanh Dương, mấy lần hắn đều cau mày, mà Nhiên Nghị cũng lấy một loại tư thái đứng xem náo nhiệt, thưởng thức bộ dạng nam nhân ở trong hoàn cảnh này, dần dần trở nên không biết làm sao.

Thanh Dương không dấu vết lấy ra cái tay đặt ở bên hông nam nhân. Mất đi độ ấm trên cánh tay Thanh Dương, nam nhân có chút không thích ứng, nhưng Thanh Dương như vậy lại làm cho y buồn rầu.

Dưới ánh mắt nghi hoặc của nam nhân, Vĩnh Trình đem sự tình hôm nay đơn giản nói cho nam nhân. Vĩnh Trình cũng biết nam nhân không thích Nhiên Nghị, nam nhân cũng không nguyện ý nhắc tới Nhiên Nghị. Hiện tại hắn cùng Nhiên Nghị một chỗ nên phải cho nam nhân một giải thích hợp lý, vì tránh cho nam nhân suy nghĩ miên man nên hắn đã nói sự thật.

Mấy người giằng co, nam nhân lại không biết nên làm sao thu xếp, y chỉ thấy may mắn là Lâm Việt và Thư Diệu không có tới, nếu không lại càng thêm hỗn loạn. Nhiên Nghị tựa như một quả bom hẹn giờ, không có lúc nào là không làm cho nam nhân cảm thấy lo lắng đề phòng.

“Các cậu không nhận ra à, xem đại thúc của chúng ta đã bị dọa đến choáng váng kìa, ngay cả lễ phép cơ bản nhất cũng không có. Anh không tính đem Thanh Dương và Vĩnh Trình giới thiệu với nhau sao?” khóe miệng Nhiên Nghị gợi lên một nụ cười tà ác. Hắn mặc trang phục cưỡi ngựa tinh tế khéo léo giống như ác ma đến từ địa ngục, khi cười rộ lên lộ cái cằm thật đẹp, trong đôi mắt tràn ngập hơi thở tà mị.

“……” Lâm Mộ Thiên sắc mặt hơi trắng nhìn Nhiên Nghị _ Nhiên Nghị người này rốt cuộc lại muốn làm chuyện gì đáng giận nữa đây ?!

Rất nhanh, trực giác không tốt của nam nhân liền ứng nghiệm .

“Anh không muốn nói, tôi liền thay anh nói cũng được.” Nhiên Nghị hướng ngựa chen vào giữa hai con ngựa của ba người, rất “ nhiệt tình ” giới thiệu Thanh Dương và Vĩnh Trình với nhau.

“Vị này là Vĩnh Trình, cùng Lâm Mộ Thiên có quan hệ không bình thường, còn có thể ngủ cùng giường.”

Lâm Mộ Thiên nhắm mắt, y không lời nào để nói.

Vĩnh Trình nhẹ mân môi, không có trả lời.

Nhiên Nghị càng đắc ý làm trầm trọng thêm, hắn hướng Vĩnh Trình “giới thiệu” Thanh Dương: “Vị này là Thanh Dương, là bang chủ Thanh bang, cũng là Lâm Mộ Thiên ……”

“Tôi là bạn Mộ Thiên, cũng là bạn rất tốt của anh ấy thời học sinh.” Thanh Dương ngắt lời Nhiên Nghị, đúng lúc hóa giải xấu hổ. Đôi mắt lười biếng của Thanh Dương lẳng lặng nhìn chằm chằm Vĩnh Trình: “Rất vui được quen biết cậu.” hắn lễ phép mở màn.

“Hân hạnh.” Vĩnh Trình nhẹ nhàng gật đầu, tự nhiên hóa giải không khí xấu hổ giữa mọi người.

Qua sự “ giới thiệu” của Nhiên Nghị biết được thân phận Vĩnh Trình sau, Thanh Dương nhịn không được nhìn Vĩnh Trình vài lần. Nhưng Vĩnh Trình vẫn có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm bả vai hơi run run của nam nhân. Thanh Dương đương nhiên cũng phát hiện khoảnh khắc hai người xuất hiện ở đây, thân thể nam nhân liền trở nên cứng ngắc; đương nhiên hắn biết nam nhân đang khẩn trương, hắn vươn tay chậm rãi vỗ vỗ ngực nam nhân.

Động tác mềm nhẹ giống như an ủi này của Thanh Dương làm cho nam nhân rất nhanh đã bình tĩnh lại. Chỉ là những lúc khiến nam nhân cùng lúc đối mặt bọn họ, y luôn nhịn không được muốn chạy trốn.

Vĩnh Trình trầm mặc nhìn chằm chằm hai người cùng cưỡi một con ngựa. Thanh Dương lười biếng dựa vào đầu vai nam nhân, nam nhân cúi đầu không nói gì, còn Nhiên Nghị lại ở một bên cười lạnh.

Hắn thật muốn nhìn nam nhân này rốt cuộc còn có thể chống cự được tới khi nào, cho dù vừa rồi Thanh Dương thay nam nhân giải vây, cũng chỉ có lúc này thôi, nam nhân này cũng không thể tránh ở bên cạnh Thanh Dương cả đời!

Thanh Dương dùng giọng miễn cưỡng, thong thả nói:“Các cậu cứ tự nhiên, tôi cùng Mộ Thiên còn có chuyện muốn nói nên không cùng các cậu được.” Hắn lên tiếng rời đi trước, cái dạng người nào mà hắn chưa gặp qua, hiện tại hắn cũng không muốn ai tới quấy rầy hắn.

Vĩnh Trình không thèm để ý gật gật đầu, còn Nhiên Nghị lại thờ ơ nhếch khóe miệng. Lúc này, chú của Vĩnh Trình cùng vài vị nghị viên đi tới làm cho Vĩnh Trình và Nhiên Nghị không thể phân thân. Mà Thanh Dương rất là phiền chán mấy lão gia của giới chính trị này, nhưng mấy lão gia này lại có vẻ rất thích Thanh Dương, tranh nhau mời Thanh Dương.

Vì thế, bữa cơm đêm đó cứ như vậy được định sẵn, đương nhiên Vĩnh Trình và Nhiên Nghị cũng tham gia bữa cơm này. Trong bữa cơm này, Lâm Mộ Thiên thân là vai phụ phối hợp diễn chỉ có thể yên lặng ngồi ở bên cạnh Thanh Dương, sắm vai trò bằng hữu; mà Vĩnh Trình cả đêm cũng chưa nói chuyện, còn Nhiên Nghị ngồi ở bên cạnh hút xì gà. Bị mấy lão nhân mời mấy ly, vốn Lâm Mộ Thiên không nói gì, lại sau mấy ly rượu thì bị say……

Có lẽ mọi người đều biết, Lâm Mộ Thiên uống rượu vào sẽ trở nên rất phiền toái, hơn nữa lại nói rất nhiều, thậm chí sẽ phân không rõ đối tượng, phát tiết lung tung, nhưng lại thật mê người…… (=.,=)

Đêm đã khuya.

Mấy lão già này được cấp dưới nâng đi rồi, Nhiên Nghị và Vĩnh Trình hôm nay cũng uống không ít rượu. Hai người vẫn phi thường thanh tỉnh ngồi ở trên ghế, nhìn nam nhân cả người đều quấn lên trên thân Thanh Dương.

Nam nhân Lâm Mộ Thiên này, như thế nào rượu vào một cái liền trở nên không có hình tượng gì đáng nói, còn giống như một đống bùn quấn ở trên người Thanh Dương, chết cũng không chịu buông tay……

Là một minh tinh, lại còn là một ngôi sao có sự nổi tiếng nhất định, y như thế nào có thể làm ra chuyện tổn hại hình tượng như vậy. Nhưng Lâm Mộ Thiên cũng là người, cũng sẽ có lúc bất mãn, cũng sẽ có lúc cần phát tiết. Tuy rằng bình thường chuyện gì cũng ngậm miệng không dám nói, nhưng sau khi uống rượu sẽ không như vậy. Quản ngươi là Thiên Vương lão tử thì ở trong đôi mắt say lờ đờ mông lung của y đều chẳng có vẻ gì lạ. (=.,=)

“Không biết uống cũng đừng học người ta cậy mạnh, muốn dùng rượu để chứng minh mình là một nam tử hán, ý tưởng này không khỏi cũng quá buồn cười .” Nhiên Nghị ở bên cạnh cười nhạo nam nhân ngu xuẩn.

Vĩnh Trình đi dìu nam nhân lại bị nam nhân bỏ qua một bên, cả người nam nhân đều dán lên trên thân Thanh Dương, ở trong lòng Thanh Dương cạ qua cạ lại, miệng còn phát ra tiếng ah ô.

Không biết xấu hổ!

Thật sự là không biết xấu hổ!

Lão nam nhân này sao có thể không biết xấu hổ như vậy! Chẳng những bám Thanh Dương không buông, miệng còn phát ra âm thanh “ *** đãng” như vậy. Còn lộ ra biểu tình vô tội, đàn ông ba mươi mấy tuổi đầu còn “nhõng nhẽo”, rõ ràng là thiếu chà đạp! (quản ca là Thiên Vương lão tử :v)

Nhiên Nghị trong lòng hung hăng mắng, mắng nam nhân vô sỉ, rác rưởi không biết xấu hổ, thiếu bị x…… (=.,=)

Mà Vĩnh Trình nhìn thấy loại trường hợp này cũng nhíu mày, đáy mắt hắn tựa hồ có tia lửa đang bùm bùm nổ vang. Nam nhân ngốc Lâm Mộ Thiên này có thể có chừng có mực dùm hắn được không? Ở trước mặt hắn còn ôm nam nhân khác, buổi chiều buổi sáng cũng người khác cưỡi ngựa thì thôi đi, hắn không nghĩ vì việc nhỏ mà tính toán chi li. Nhưng hiện tại nam nhân ngốc Lâm Mộ Thiên này cư nhiên còn trước mặt mặt hắn, ở trong lòng Thanh Dương cọ đến cọ đi, còn bỏ tay hắn ra. Vĩnh Trình có cổ xúc động muốn xông lên tát nam nhân mấy bạt tai.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cuối cùng hắn cũng không có dùng vũ lực trấn áp.

Hắn liền cùng Nhiên Nghị ngồi ở một bên nhìn hành động buồn cười lại đáng giận của nam nhân, nam nhân say rượu sống chết quấn quýt lấy Thanh Dương. Vĩnh Trình kéo y, y không thèm nhìn; Nhiên Nghị kêu y, y cũng không dừng. Cái gì uy hiếp, cái gì đáng sợ, cái nào cũng đều quên, chỉ có Thanh Dương nói với y, y ngẫu nhiên còn nhẹ giọng trả lời hai câu.

Thanh Dương vươn ngón tay thon dài lược hiển tái nhợt kia rất tự nhiên luồn vào trong tóc nam nhân, mềm nhẹ vuốt ve mái tóc mượt mà của y.

Nam nhân cơ hồ khóa ngồi ở trên người Thanh Dương, hai tay lung tung ôm chặt Thanh Dương.

“Có làm sao không, có thoải mái hay không?” Thanh Dương vuốt ve lưng nam nhân.

“Không……” Nam nhân yếu ớt trả lời.

“ Vậy về nhà đi.” Thanh Dương nhẹ giọng dỗ nam nhân.

“Không……” Nam nhân uống rượu, sống chết cũng không chịu đi.

Nhiên Nghị bắt đầu không kiên nhẫn :“Rõ ràng đem hắn nâng đi có phải xong không ? Chẳng lẽ phải bồi hắn cả đêm như vậy?” Tuy rằng không có cứng rắn muốn hắn lưu lại, nhưng không biết vì sao hắn còn chưa muốn chạy. Cho dù là nhìn hành động của nam nhân sau khi say rượu, hắn cũng đã nhìn hơn nửa giờ, đêm nay nam nhân uống rất nhiều, say có chút thái quá .

“Có thể nâng anh ta đi tôi đã sớm nâng, cậu không phát hiện vừa rồi anh ta trực tiếp bỏ qua tôi sao.” Nhắc tới chuyện này Vĩnh Trình liền phiền, cho tới bây giờ hắn còn chưa bị người khác vứt một bên như vậy, quả thật mất mặt.

“Nếu các cậu có việc thì về trước đi, tôi đưa anh ấy trở về.” Thanh Dương tỏ thái độ, hắn miễn cưỡng ôm nam nhân, nam nhân gắt gao dựa ở trong lòng hắn, giống như hai người bên cạnh chỉ là cái nền.

“Tôi có rất nhiều thời gian.” Nhiên Nghị cười lạnh.

“Tôi không quen về nhà sớm như vậy.” Vĩnh Trình không yên lòng trả lời, ánh mắt lại nhìn chằm chằm nam nhân thật đáng giận kia. Nhìn thấy nam nhân sau khi uống rượu đối với Thanh Dương thân mật như thế, trong lòng hắn có chút tư vị không rõ.

Thanh Dương không có nói nữa, hắn cúi đầu nhìn nam nhân, hơi thở của hắn đều phả vào trên gương mặt vì uống rượu mà trở nên nóng bỏng của y. Cảm giác ái muội lại ngứa ngáy kia không ngừng khiêu khích ý chí nam nhân……

Lúc này.

Lâm Mộ Thiên thần chí không rõ ngẩng đầu, chủ động hôn lên đôi môi hơi lạnh của Thanh Dương, miệng y còn nỉ non nói sảng: “Thanh… Thanh Dương…… Tôi rất thích cậu……”

Trong âm thanh yếu ớt lại mang theo một chút nức nở, làm cho người ta có chút đau lòng. Âm thanh áp lực thật lâu này, không thể nghi ngờ trở thành một quả bom, mãnh liệt nổ bùng giữa mấy người. (tiếng sấm giữa trời quang :v)

Nhất thời, trong phòng lặng ngắt như tờ, mà tiếng hôn môi đau khổ triền miên phát ra do thần cánh hoa quấy động kia, vào lúc này có vẻ dị thường rõ ràng. Nam nhân đắm chìm ở trong thế giới của riêng mình kia, đã sớm thần chí không rõ……

Lâm Mộ Thiên đã sớm quên bên cạnh còn hai người, đang dùng ánh mắt đã lạnh xuống đến âm độ, nguy hiềm nhìn chằm chằm nam nhân đang chủ động hiến hôn. (chết moẹ giồi :v)

===

CHƯƠNG 236

Edit : Đa Mộng

Beta : Trangki

Vĩnh Trình vốn muốn chờ đến khi nam nhân tỉnh rượu sau sẽ đem y đi, bởi vì Thanh Dương và Nhiên Nghị tóm lại mà nói có chút không tiện. Nhưng bình thường khôn khéo như hắn lại không nghĩ rằng nam nhân sau khi say rượu lại trình diễn một trò khôi hài hoang đường này.

Cái gì mà Thanh Dương tôi rất thích cậu?

Mấy lời buồn nôn như vậy, cũ rích như vậy, ngu ngốc như vậy, căn bản không phải lời mà nam nhân sẽ nói ra. Nếu là bình thường, cho nam nhân trăm lá gan, nam nhân cũng không dám nói, nhưng lần này, nam nhân tựa hồ cũng say quá mức, trực tiếp thổ lộ còn không nói, còn muốn chủ động hiến hôn. Vĩnh Trình vốn vẫn nhẫn nại cố nén, nhưng lúc nhìn thấy nam nhân chủ động hôn Thanh Dương, cả người hắn đều sắp tức điên; bất quá càng nhiều cũng là khổ sở _ Nam nhân ngu ngốc Lâm Mộ Thiên này rốt cuộc đang làm cái gì? Cư nhiên ở trước mặt mặt hắn hôn nam nhân khác!

“Bây giờ là thế nào?” Nhiên Nghị ở bên cười lạnh, ánh mắt hắn lạnh đến mức làm cho người ta phát run, hắn không kiên nhẫn đập bàn, “Lâm Mộ Thiên, anh tốt nhất tỉnh táo nhanh lên cho tôi, bằng không anh chờ xem, chúng tôi cũng không có thời gian cùng anh ở trong này nháo. Nếu bị phóng viên chụp được trò hề của anh, nhìn anh làm sao lăn lộn ở trong giới showbiz.”

“Cũng không ai bảo cậu chờ.” Vĩnh Trình cũng căm tức. Hắn không nóng không lạnh tiếp lời, đem lửa giận chuyển tới trên người Nhiên Nghị; Nhiên Nghị bị nghẹn nói không nên lời, tức giận đến mức chụp cái bàn mắng Lâm Mộ Thiên.

Thanh Dương cũng không có cự tuyệt nam nhân hiến hôn, nhưng hắn cũng không có đáp lại. Nam nhân chủ động mút vào đôi môi hơi lạnh của hắn, nam nhân lung tung hôn Thanh Dương, Thanh Dương cũng chỉ bình tĩnh ngồi. Trong đôi mắt ẩn dưới hàng mi đã có vài tia dao động khó có thể phát hiện.

Nụ hôn nhỏ vụn của nam nhân dừng ở trên môi Thanh Dương, ngốc ngốc mút vào đôi môi đối phương. Thanh Dương kéo nam nhân đang say rượu ra, nhưng nam nhân lại chủ động dán lên, tới tới lui lui vài lần. Vĩnh Trình nhìn xem sắc mặt càng ngày càng kém, dĩ nhiên cũng ghen tị muốn xông lên tát nam nhân mấy bạt tai.

Tên không biết xấu hổ này ……

Nhiên Nghị vẻ mặt u ám đứng lên, âm trầm đi về phía cửa, hắn không muốn ở tại chỗ này xem nam nhân uống say không còn biết gì làm chuyện mất mặt xấu hổ. Hơn nữa tên Vĩnh Trình kia nhìn bộ dạng cũng sắp nổi bão, nhưng hắn còn chưa đi ra khỏi cửa lại nghe thấy nam nhân nỉ non một câu: “Tôi thật rất thích……” Nhiên Nghị cũng không nhẫn được nữa, hắn vòng trở về, túm nam nhân từ trên người Thanh Dương bắt đứng lên.

Nhiên Nghị đem nam nhân ném ở trên sô pha, chỉ vào mũi y bắt đầu chửi ầm lên: “Anh rốt cuộc còn biết xấu hổ hay không, nam nhân như thế nào có thể nói với nam nhân là tôi thích cậu ? Anh có phải khiếm thao hay không ? ”

Nhiên Nghị mất khống chế rồi.

Nam nhân say rượu một chữ cũng chưa nghe vào. Thanh Dương đối với hành vi cùng lời nói Nhiên Nghị cũng bất mãn, ánh sáng nơi đáy mắt bình tĩnh của Thanh Dương trở nên càng ngày càng sâu. Mà Nhiên Nghị mang vẻ mặt đầy lửa giận, căm tức nam nhân, thật hận không thể tát con ma men này vài bạt tai. Giờ này khắc này, Vĩnh Trình lại dị thường im lặng ngồi ở bên cạnh, ánh mắt hắn lấp lóe không ngừng nhìn chằm chằm nam nhân say khướt.

Thanh Dương đem nam nhân đang ngã trên sô pha ôm vào trong ngực, vốn nam nhân còn có chút không thoải mái, thì giờ trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều. Hành động này lại vô tình mang đến cho Nhiên Nghị kích thích song trọng.

“Bệnh quỷ, anh ngồi bên kia thì cứ an vị bên kia đi, không dưng lại chạy tới làm cái gì?” Nhiên Nghị bắt đầu dõng dạc giáp mặt chỉ trích Thanh Dương. Hắn không biết vì sao mình lại giận như vậy, thế nhưng vì một nam nhân uống say đắc tội Thanh Dương. Dù sao nói cũng đã nói ra miệng, muốn thu lại cũng không được, hắn chết tiệt phát hiện, Lâm Mộ Thiên cư nhiên còn có thể đả động tư duy của hắn.

Không tốt, tình huống này rất không ổn !

Nhiên Nghị ảo não ngồi xuống, hắn lại bắt đầu cười nhạo Vĩnh Trình: “ Bảo bối của cậu thích người khác, hắn nói hắn thích bệnh quỷ này, cậu XX là một tên liệt dương, ngay cả cái bệnh quỷ cũng không bằng.” (“XX” : raw nó vậy nha =..=) ( Beta : Các thím cứ tự động phiên dịch ra một câu chửi nhé, em đề cử Con mẹ nó, vừa nhẹ nhàng lại vừa đủ tâm trạng :3 )

Như thế nào hắn cũng muốn châm ngòi hai câu, nếu không trong lòng hắn không thoải mái. Nhiên Nghị chính là độc đoán như vậy, hắn cũng không sợ đắc tội ai; cho dù đối phương là Thiên Vương lão tử, chọc giận hắn, hắn cũng mắng như vậy.

Thanh Dương cũng không có nói gì nhiều đối với chuyện này, nhưng Vĩnh Trình lại bị lời nói của Nhiên Nghị khiến cho nói không nên lời, trên khuôn mặt anh tuấn kia tràn đầy phức tạp. Nam nhân lại còn nói thích Thanh Dương, điều này làm cho trong lòng hắn thật không thoải mái. Hắn nghĩ tới nam nhân hẳn là thích hắn, bởi vì nam nhân không cự tuyệt hắn hôn, cũng không phản cảm cùng hắn làm tình, nam nhân còn đáp ứng cùng hắn đi nghỉ phép, hơn nữa bọn họ phát triển rất vững vàng mà. Hắn nghĩ cho dù nam nhân không nói nhưng trong lòng nam nhân kỳ thật vẫn thích hắn, nhưng những lời vừa rồi nam nhân nói với Thanh Dương quả thực như một tiếng chuông cảnh tỉnh.

Có ý tứ gì……

Chẳng lẽ là hắn tự mình đa tình? Vĩnh Trình đột nhiên rất muốn cười, nhưng cười không nổi. Hắn chỉ cảm thấy mình thực buồn cười, tuy biết không nên đem mấy lời nam nhân nói lúc uống say trở thành sự thật, nhưng hắn không có biện pháp xem như cái gì cũng chưa nghe. Nhưng khi nhìn thấy tư thái ái muội lúc Thanh Dương ôm nam nhân kia.. là bằng hữu? Chỉ có quỷ mới tin!

“Chúng ta trở về đi, về nhà ngủ tiếp, không cần lộn xộn.” Thanh Dương ôm bả vai nam nhân, hắn lười biếng dặn dò nam nhân đừng lộn xộn. Nhưng chưa ra khỏi cửa, hắn đã không có khí lực dìu Lâm Mộ Thiên, hắn đành phải nhìn về phía Vĩnh Trình. (=.,= lạy ba)

“Tôi mới không cần dìu anh ta, anh ta không phải mới vừa nói thích anh sao, vậy tự anh dìu anh ta đi, không cần tôi hỗ trợ.” Vĩnh Trình nghiêng đầu, tóc đen che lại đôi mắt hắn. Hắn không muốn nhìn nam nhân, cuối cùng hắn rõ ràng ném mấy người kia, một mình đi ra khỏi phòng trước, ngay cả Nhiên Nghị cũng biết Vĩnh Trình là thật giận.

Bất quá, ở trong mắt Nhiên Nghị, đều giận hết thì tốt nhất, đều đem nam nhân này ném đi thì tốt nhất. Hắn cảm thấy kết quả như thế này ngược lại rất thuận tâm hắn.

Nhiên Nghị không đợi Thanh Dương đồng ý, liền túm Lâm Mộ Thiên qua, làm cho cánh tay nam nhân khoác lên trên vai hắn. Hắn cơ hồ là nửa kéo nam nhân ra phòng, Thanh Dương ở bên cạnh nhắc nhở Nhiên Nghị không cần quá thô lỗ, miệng nam nhân vẫn nghẹn ngào kêu đau. Nhiên Nghị không ngừng mắng nam nhân không biết xấu hổ, nghe như vậy, ngay cả Thanh Dương vốn tính tình không tồi cũng muốn cho vệ sĩ xé toạc miệng Nhiên Nghị ra. (:v)

“Đau quá……”

“Đau cái rắm, lại không sáp anh.” Nhiên Nghị không thể nhịn được nữa. Nam nhân này không phải lải nhải bình thường, từ mới bắt đầu đã kêu đau, tiếng nức nở yếu ớt, rất giống âm thanh phát ra lúc làm cái kia, kích Nhiên Nghị nhịn không được chửi thề, gọi nữa hắn liền cứng rắn. (=.,=)

Thanh Dương thản nhiên liếc mắt nhìn Nhiên Nghị một cái: “Cậu chính là dùng loại tiêu chuẩn này lên làm nghị viên? Xem ra nền chính trị về sau sẽ thật thái bình.” Thanh Dương không nóng không lạnh nói xéo.

Lâm Mộ Thiên còn đang kêu đau……

Bước chân của ba người kỳ thật đã rất thong thả, nghe thấy nam nhân kêu đau, Thanh Dương vươn tay cầm bàn tay nam nhân, ôn nhu cho y ấm áp trong lòng bàn tay.

Nhiên Nghị không dấu vết nhìn lướt qua cái tay hai người đang nắm cùng một chỗ, này quả thực là vô liêm sỉ! Khi tiếng nam nhân kêu đau dần trở nên yếu ớt, hắn đem nam nhân ôm ngang lấy, rớt ra hai tay đang nắm của hai người, hắn vươn chân dài đi nhanh về phía trước.

Rất nhanh, nam nhân đã không loạn kêu đau, ngoan ngoãn im lặng xuống. Nam nhân nhắm mắt lại dựa vào Nhiên Nghị, lông mi y có chút ướt át, miệng còn nhẹ nhàng hô tên “Thanh Dương”.

Thanh Dương đương nhiên cũng nghe thấy, nhưng Nhiên Nghị lại dường như cố ý ôm nam nhân đi rất nhanh, cố ý muốn cho Thanh Dương vốn hành động chậm chạp lại lười biếng theo không kịp. (anh thật có tài ngâm dấm mà :333)

“Lâm Mộ Thiên, anh nếu còn kêu loạn, tôi liền xé rách miệng anh.” Nhiên Nghị làm người xấu để uy hiếp càng thêm tính răn đe.

Nam nhân bất mãn lộn xộn, chỉ cần nam nhân không nghe lời Nhiên Nghị liền vỗ mông nam nhân. Bọn họ đi vào lối đi riêng, dù sao bọn họ đều là nhân vật quan trọng, loại chuyện này nếu để cho phóng viên chụp được, đến lúc đó khẳng định sẽ bị truyền khắp nơi.

Thanh Dương trầm mặc nhìn chằm chằm Nhiên Nghị đem nam nhân ôm ra khách sạn, nhìn tấm lưng Nhiên Nghị kia, hai mắt Thanh Dương có ánh sáng đang lắng đọng lại, toả ra tia nguy hiểm.

Mấy người vừa ra khỏi cửa lớn, xe Vĩnh Trình liền dừng ở bên chân bọn họ. Kỳ thật Vĩnh Trình cũng không có đi, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn không chút biểu tình. Hắn chỉ là ngồi ở trong xe chờ bọn họ xuống, mái tóc đen xoã tung của hắn hỗn độn lại có cảm xúc, quanh thân hắn đều tản ra hơi thở nguy hiểm.

Nam nhân say khướt được đưa lên xe Vĩnh Trình, vì hôm nay là chú Vĩnh Trình mời mọi người, nên mọi người không ngồi xe đến, mà là lên chiếc xe thân dài xa hoa của Vĩnh Trình cùng đến……

Nhiên Nghị đặt nam nhân say rượu ngồi xuống, nhưng nam nhân có chút không nguyện ý, uống say miệng nói thầm vài câu bình thường đối với cuộc sống bất mãn. Trong lúc nam nhân bất an lộn xộn cùng dây dưa giãy dụa thì cúc áo bị Nhiên Nghị kéo, áo nam nhân tuột ra, mở rộng…… da thịt màu mật ong trắng trợn lộ ra trước mặt ba người……

Nam nhân đang trong hôn mê loáng thoáng cảm giác được ngực bị gió thổi tới, có chút lạnh cả người. Y giật giật thân thể, nghe thấy bên cạnh có tiếng hút không khí…… (ba con sói thức tình :333) ( Beta : Sao không chơi xe chấn 4p nhỉ, thế phải kích thích lắm :3 )

===

HẾT CHƯƠNG 236

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.