Dám Kháng Chỉ! Chém

Chương 7: Chương 7: Con đường sống chung với thượng cấp




Trời xanh chứng giám! Khi đó con tưởng rằng Phượng Triều Văn chính là thượng cấp của mình.

Những việc như bưng trà, rót nước, đấm lưng cho thượng cấp, kỳ thực đều nên làm mà?

Nhưng, ngủ trên cùng một chiếc giường với thượng cấp… Chuyện này dù thế nào cũng có chút quái lạ!

Buổi tối hôm ta mới tỉnh dậy, hắn ngồi trước bàn xem báo cáo tình hình chiến sự suốt nửa đêm. Ta ngủ trên giường chẳng biết trời đất gì, mơ thấy một vùng hoang vắng, đầu đau nhức hết sức chân thực, chân thực đến nỗi ta khó mà chịu đựng nổi. Trong mơ ta cũng kêu gào thảm thiết, dường như không biết trốn đi đâu, đương lúc do dự nhìn quanh thì bị người ta ra sức lắc cho tỉnh dậy: “An Dật… An Dật… Tỉnh mau… Đầu lại đau rồi à?”

Ta chớp chớp mắt, cả người mệt mỏi, toàn thân ướt sũng như vớt từ trong nước ra. Phượng Triều Văn mắt hằn tia máu ở ngay trước mặt, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng ta.

Ầy, thượng cấp đây thật xứng với danh xưng, không những quan tâm cơm áo cho thuộc hạ, mà còn chú ý đến cả sức khỏe tâm lý.

Ta mơ hồ hồi tưởng, không nhớ nổi mảnh ghép vụn vặt trong mơ, chỉ ghi nhớ cảm giác đau đầu đến khắc cốt ghi tâm kia một cách sâu sắc. Ta xoa đầu mình, cảm thấy choáng váng, nhắm nghiền mắt lau mồ hôi trên trán: “Ta mơ thấy đầu mình đau lắm… đau lắm, đau khủng khiếp…”

Hắn mặc nguyên quần áo lên giường nằm cạnh ta, vươn cánh tay dài ôm ta vào lòng, bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa đầu. Ta cảm giác tư thế này vừa lạ lùng vừa thoải mái, vòng tay hắn vô cùng ấm áp, khiến người ta không muốn rời xa. Ta dựa vào lòng hắn, lẩm bẩm một câu: “Chẳng trách mọi người lại hết lòng trung thành với bệ hạ, thì ra nếu bị ốm sẽ được nằm chung giường với điện hạ.”

Ta nghe thấy trong giọng nói của hắn thoáng ý cười, hắn nói nửa thật nửa giả: “An tiểu lang, có phải nàng thấy rất vinh hạnh khi được chung giường với bản vương?”

“Nếu không phải vì sợ làm lỡ mất chuyện hôn sự của điện hạ, thuộc hạ hận không thể ngày ngày đau ốm, đêm đêm chung giường với điện hạ ấy chứ!” Trời cao có mắt, khi đó ta thật sự đã quen làm nam nhân rồi.

Phượng Triều Văn kéo dài giọng, nhẹ nhàng nói bên tai ta: “An tiểu lang, nàng nhất định phải nhớ lời mình nói đấy nhé…”

… Hai hôm sau ta liền nuốt lời.

Hắn quyết đấu, giành lấy Tuy thành của Đại Trần. Nghe nói quân Đại Trần khá vô dụng, có lẽ do nguyên soái của họ tuổi già bất tài, lại có tướng sĩ lâm trận chùn chân. Yến nguyên soái dẫn theo con trai triển khai binh mã đánh một trận với Phượng Triều Văn và Vũ Khác cũng đành ôm hận bại trận.

Điền Bỉnh Thanh chỉ vào cha con họ Yến ở đối diện, than thở: “Trung thần tướng tài của Đại Trần chẳng còn là bao.”

Ta nhìn nam tử thiếu niên bên cạnh lão soái trước mặt, chỉ thấy rất quen, nghĩ mãi vẫn không nhớ ra, cuối cùng không nén được liền tán thưởng: “Thiếu niên này quả thực tuấn tú vô cùng!”

Điền Bỉnh Thanh khiếp sợ nhìn ta: “Ngươi nhớ ra rồi ư?”

Ta thản nhiên nhìn lại: “Nhớ ra cái gì? Lẽ nào hắn là kẻ thù giết cha của ta?”

Điền Bỉnh Thanh: “…”

Hắn cứng họng như vậy, chẳng lẽ là do ta đã nói trúng tim đen?

Lúc Phượng Triều Văn về doanh trại, hắn thoắt cái đã bẩm báo lời này với Phượng Triều Văn.

Phượng Triều Văn dẫn một đống đại phu đến vọng, văn, vấn, thiết ta [1], cuối cùng ai cũng lúng túng, “Trong não An tướng quân có tụ huyết, nếu muốn nhớ ra mọi chuyện, e phải đợi đến khi tụ huyết tan hết.”

[1] Vọng, văn, vấn, thiết hay còn gọi “tứ chấn”, là bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y, tạm dịch là: nhìn, nghe, hỏi, sờ.

Sau khi đám người ra ngoài, ta hưng phấn kéo Phượng Triều Văn: “Điện hạ, nói vậy xem ra ta là một tướng quân? Không biết ta đã lập được công lao gì?” Bằng không sao có thể khiến Thái tử một nước hết mực yêu mến?

Hồi đó ta còn chưa từng nghĩ đến chuyện, kẻ được ưu đãi ngoài đại thần vất vả lập công lớn ra, còn có tù binh thân phận cao quý.

Phượng Triều Văn cười mà như không, quan sát ta một lượt từ trên xuống dưới: “Bộ dạng nàng ngốc nghếch thế này, sao mà lập nổi công lao?”

Ta ra sức trừng mắt nhìn hắn, hắn vươn tay vuốt ve gương mặt ta, cười xấu xa: “Nàng thực sự muốn biết thân phận của mình?”

Ta gật gật đầu, bức thiết nhìn hắn chăm chú.

Hắn khó xử nhìn ta, hình như vất vả lắm mới mở miệng: “Thật ra nàng chỉ là con gái của một viên quan Đại Tề hàng lục phẩm, từ nhỏ đã si mê ta điên cuồng, thề phải trợ giúp ta nơi sa trường nên theo ta suốt chặng đường. Ta cảm kích trước tấm lòng của nàng, mặc dù thấy nàng hơi ngố ngố, hơi ngốc ngốc, cũng đành miễn cưỡng thu nạp.”

Ta bị dọa đến đờ đẫn, lùi hẳn một bước về sau, lúc này nhìn thấy Điền Bỉnh Thanh ở bên cạnh run bần bật như lá cây trong gió. Trông hắn quái dị đến đáng thương, lẽ nào do bị những hành vi kinh dị ta gây ra trước kia làm cho sợ hãi quá độ?

Ta cảm thấy, người cha làm quan lục phẩm và người mẹ chưa từng gặp mặt kia của ta thật kì quặc… Sao lại có thể sinh ra đứa con gái quái dị như ta đây chứ?

Hành vi ngu ngốc khiến người đời phải khiếp sợ này thật quá hãi hùng!

Chuyện si mê nam tử chỉ cần để trong lòng tự gặm nhấm là được rồi mà, đem phơi bày trước bàn dân thiên hạ đúng là quá khó xử, quá xấu hổ!

Ta cảm thấy hổ thẹn vô cùng vì chức quan “An tướng quân” này của mình, vốn tưởng rằng ta có được nó do liều mạng quyết tử nơi sa trường, nào ngờ lại là nhờ dùng sắc đẹp mê hoặc.

Phượng Triều Văn lặng lẽ nhìn, mắt phượng chứa chan tình cảm, cứ như bị rung động trước tình cảm nồng nàn của ta, hắn tiến lên một bước, vươn tay ôm ta vào lòng. Ta hoài nghi, liệu có phải mình có khả năng làm cảm động đến kẻ lòng dạ sắt đá như vậy chăng. Nghiêng đầu nghĩ ngợi, ta thanh minh cho bản thân: “Thật ra chuyện này cũng không thể trách ta. Thái tử điện hạ có vẻ ngoài đẹp đẽ đến thế, nếu không xảo ngôn, không ức hiếp người khác thì rất dễ khiến nữ tử không biết rõ tình hình si mê điên cuồng. Quả nhiên ‘Yêu nhau thì dễ, sống chung thì khó’, mấy ngày nay ở cùng điện hạ, ta cảm thấy có lẽ mình nên dọn ra khỏi trướng soái, tìm nơi khác ngủ thì hơn.”

Yêu thầm một người là thứ tình cảm thật dễ tan vỡ.

Bây giờ ta đang ở trên đống tàn dư đổ nát sau khi tình yêu thầm kín kia vỡ vụn, do dự nhìn quanh, ta quyết định… có lẽ không cần yêu thầm nữa!

Hắn nghiêm mặt nhìn, hình như định thu lại chức quan của ta. Ta rụt cổ, mặc dù không hài lòng lắm về nguyên do có được địa vị này, nhưng lại không nỡ rời bỏ bổng lộc được hưởng từ chức quan ấy. Nghĩ từ nay về sau còn phải dựa dẫm vào vinh hoa phú quý của hắn, đắc tội với thượng cấp chính là tự gây khó dễ cho cái đầu và cái hầu bao giắt lưng của mình. Trên nguyên tắc bảo vệ cái đầu và cái hầu bao, ta vẫn nên tươi cười lấy lòng thượng cấp.

“Đó là vì ta sợ quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi, ảnh hưởng đến quyết sách của điện hạ thì không ổn mà.”

Hắn liếc nhìn ta: “Nàng cảm thấy mình đẹp tới mức đủ để nhiễu loạn tinh thần của bản vương, ảnh hưởng đến quyết sách của bản vương ư?” Ta sờ thử mặt mình, ta không hề tin tưởng về dung mạo của bản thân, liền xấu hổ cúi thấp đầu vì đánh giá mình quá cao… Không phải mình cứ bảo mình xinh đẹp là xong, còn phải đợi người khác thừa nhận mới được.

Phượng Triều Văn xoa xoa đầu ta hệt như xoa đầu chiến mã: “Bản vương còn nhớ, hai ngày trước An tiểu lang đã nguyện đêm đêm chung giường với bản vương, sao mới có hai ngày đã đổi ý rồi?”

… Có một thượng cấp trí nhớ quá minh mẫn, kỳ thực cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Từ khi ta đóng quân trong trướng soái của Phượng Triều Văn đã gặp phải vô số ánh nhìn.

Trong đó, nổi bật nhất là ánh nhìn của Vũ Khác tướng quân.

Ánh mắt hắn mỗi lần nhìn ta như chỉ muốn chém ta thành nghìn mảnh. Ta nghe nói hắn sử dụng đôi chùy Tử Kim hình bát giác, dũng mãnh hơn người, đến Thái tử điện hạ còn phải xem trọng hắn vài phần.

Thật ra ta hiểu rất rõ tâm trạng này của hắn.

Phái bù nhìn và phái thực lực luôn cạnh tranh quyết liệt, không ai nhường ai.

Hắn hận ta dùng thân hình, khuôn mặt và ánh mắt mê đắm làm rung động Thái tử điện hạ, từng bước tiến vào ở trong trướng soái người, còn mình thì liều sống liều chết, công sức bỏ ra vất vả hơn ta nhiều. Vậy mà đến nay vẫn ở trong một chiếc lều nhỏ, thành ra ánh mắt hắn mỗi lần chạm mặt ta đều cực kỳ khó coi.

Hồi đó ta từng nghĩ vậy á.

Nhưng nay nhớ lại, ta có phần thông cảm với Vũ Khác tướng quân.

Ta nghĩ hắn quả thật muốn đập ta một nhát chết tươi. Vì ta mà trận chiến mai phục bằng hỏa công đã dựng sẵn biến thành trận chiến trong Hoàng Hà cốc chật hẹp, Đại Tề đương nhiên phải chịu hao binh tổn tướng… Hắn hận ta âu cũng là lẽ thường.

Nhưng Phượng Triều Văn nhất quyết không cho hắn cơ hội này, ta cũng phòng bị rất tốt, luôn cảnh giác cao độ trước ánh mắt căm thù của hắn, lúc được đi lại xung quanh, ta như biến thành cái đuôi của Phượng Triều Văn, cả ngày theo hắn đi ra đi vào.

Phượng Triều Văn dĩ nhiên vô cùng hài lòng về sự biết điều của ta, mấy lần nghị sự cùng Vũ Khác, thản nhiên xoa đầu ta trước mặt hắn.

Vẻ mặt bi phẫn của Vũ Khác lọt vào mắt ta, trông hắn hệt như vợ cả bị cướp mất chồng.

Ta rất thích thú vẻ mặt của Vũ Khác tướng quân, bởi vì… nó vặn vẹo khó coi đến nỗi khiến người ta thầm bật cười.

Có khi ta đương lúc hắn và Phượng Triều Văn quân thần hòa hợp, nghị sự bận rộn, bưng trà từ gian sau đi lên trước, ân cần đưa đến trước mặt Phượng Triều Văn: “Điện hạ, trong trà này có thêm mật hoa táo, người nghị sự vất vả, chắc cũng khô họng rồi, uống cốc trà cho nhuận giọng nào.”

Vũ Khác tướng quân mặt mày âm u, ta thấy hắn nuốt miếng nước bọt, nhìn chằm chằm cốc trà thêm mật hoa táo của Phượng Triều Văn một cách thèm muốn, rồi lại nhìn ta bằng ánh mắt lên án kịch liệt.

Có điều ánh mắt và sự lên án kia chẳng tổn thương đến thịt, chẳng chặt đứt nổi xương, xưa nay ta luôn xem nhẹ thứ chẳng đáng để ý tới.

Ta ra phía sau múc một gáo nước lạnh đưa cho Vũ Khác, hắn trừng mắt, không cam tâm nhìn ta…

Tóm lại như sau: Phải nịnh bợ thượng cấp, có thể nịnh bợ thì nịnh bợ, không thể nịnh bợ thì phải tạo ra hoàn cảnh mà nịnh bợ. Còn với đồng sự, hợp thì chơi không hợp thì phắn, gặp cơ hội thì ức hiếp một chút điều chỉnh tâm trạng cũng không tồi… Dù sao Vũ Khác cũng chẳng lo nổi cho cái hầu bao của ta.

Mùa thu này ta sống rất thoải mái trong doanh trại, Điền Bỉnh Thanh thấu hiểu lòng người, cơm ăn áo mặc đều có người chuẩn bị. Thái tử điện hạ đúng là thân con lừa, chỉ cần thể hiện thành ý và cung kính hắn đầy đủ, kỳ thực cũng dễ chung sống. Còn cả Vũ Khác tướng quân làm tăng thêm hương vị cho cuộc sống của ta. Ngoài việc nửa đêm thường xuyên bị ác mộng quấy rầy, ngủ mơ cũng bị Phượng Triều Văn lắc cho tỉnh, không tài nào mộng mị đến sáng, thì ngày tháng trôi qua khá thoải mái.

Đến khi Phượng Triều Văn đánh bại năm châu, ba mươi huyện của Đại Trần, đánh thẳng vào kinh đô, mùa đông đã lặng lẽ đến. Ta sờ lên má mình, không biết nó bỗng chốc trở nên phúng phính từ khi nào, rất mong đợi Phượng Triều Văn đưa ta về triều đón năm mới.

Nghe nói kinh đô Đại Trần ngày Tết náo nhiệt lắm.

Kí ức của ta là một khoảng không trắng xóa, xem như cái Tết lần này sẽ là cái Tết đầu tiên, vậy nên ta vô cùng mong đợi.

Cái giá lạnh của đất Tề nằm ngoài sức tưởng tượng của ta.

Không biết do thân thể có vấn đề, hay não có vấn đề mà ta vừa đặt chân lên đất Tề đã mong mình hóa thành cầm thú, toàn thân đều mọc lớp lông dày rậm rạp để chống chọi với giá lạnh.

Chỉ tiếc nguyện vọng này quá xa xỉ, ngay cả ông trời cũng không thể đáp ứng ta, ta đành đặt mình vào trong hầm đá là nước Đại Tề này tiếp tục chịu đóng băng.

Thái tử điện hạ Phượng Triều Văn lại khác, chắc vì bản chất hắn chính là một con cầm thú hung hãn, cho nên sự biến đổi bên ngoài chẳng ảnh hưởng bao nhiêu. Cho dù hắn không có lông thú dày dặn, khoác áo dài đi trong tuyết vẫn cứ oai hùng như cây tùng cây bách, chẳng hề run rẩy, thực khiến người ta phải tán thưởng.

Ta nghĩ hoài không hiểu tại sao lại như vậy nên toàn tìm cơ hội thích hợp động chạm da thịt hắn. Ví dụ lúc bưng trà đưa nước, ta theo đà kề sát tay hắn một chút, cảm nhận thấy sự ấm áp hoàn toàn khác so với chân tay lạnh buốt của mình, trong lòng ta hơi thất vọng… Ăn cùng một loại cơm, uống cùng một loại nước, mặc cùng một loại quần áo, tại sao nhiệt độ cơ thể lại khác biệt đến thế?

Phượng Triều Văn bị ta dí lạnh một hồi, đầu óc đang vùi trong đống tấu chương liền ngẩng dậy, thuận mắt chăm chú nhìn lên người ta, rồi lại vội vàng vùi đầu vào tấu chương. Nhưng một tiếng sau, Điền Bỉnh Thanh đến thu dọn đống văn thư hắn xem xong, hắn bèn thờ ơ sai bảo: “Mang lò sưởi tay đến đây.”

Điền Bỉnh Thanh méo mặt đứng ngoài xe ngựa, hơi rụt cổ không chịu nhúc nhích.

Ta liếc nhìn trời đông tuyết phủ hoang vu ngàn dặm bên ngoài, đội cận vệ của Thái tử đang gấp rút lên đường, bất chấp gió tuyết. Ta cũng nghĩ yêu cầu này hơi gây khó dễ cho người khác, vội thể hiện rằng mình rất nóng, hoàn toàn không cần đến mấy thứ như lò sưởi.

Phượng Triều Văn ngẩng đầu liếc nhìn ta, rồi lại cúi đầu tiếp tục bận rộn.

Điền Bỉnh Thanh vẻ mặt cảm kích, ôm một chồng tấu chương dày cộp ra phía sau gọi người đem đi.

Nhưng ngày hôm sau, ta vừa tỉnh dậy đã lập tức hối hận vì quyết định nóng vội ấy của mình.

Chuyện này nói ra có hơi mất mặt.

Trên đường về nước, ta ngồi cùng một xe ngựa với Phượng Triều Văn, sáng tối bên nhau, chuyện này vốn chẳng có gì, nửa năm nay ta ngủ chung giường với hắn vẫn bình an vô sự. Nhưng sáng sớm hôm đó tỉnh dậy, đối diện với mảng da thịt trần trụi ngay trước mặt, ta lập tức đờ đẫn.

Cơ thể ta được bao bọc bởi một vòng tay mạnh mẽ, mang theo hơi thở ấm áp chưa từng xuất hiện suốt nhiều ngày nay. Đêm qua ta ngủ rất ngon, cũng không bị ác mộng ghé thăm, nhưng ta thà ngủ mơ thấy ác mộng còn hơn tỉnh dậy rồi lại phải đối mặt với hiện thực khiếp đảm này.

Ta run rẩy, khẽ di chuyển nửa khuôn mặt của mình đang dán chặt lên lồng ngực kia, thấy vết nước miếng trên đó mà ta khóc không ra nước mắt… Ta lén ngửa đầu nhìn, phía trên là đôi mắt phượng sáng ngời, không biết có phải do mới tỉnh ngủ hay không, giọng nói của Phượng Triều Văn hơi biếng nhác: “Tỉnh rồi à?”

Ta bị hắn dọa sợ chết khiếp, giật thót tim, hoảng hốt đáp: “Chưa tỉnh! Nhất định là lại gặp ác mộng rồi!” Trên đầu là bộ mặt hắc ám như muốn giết người của Phượng Triều Văn, ta chui tọt vào chăn, không chịu ló ra nữa.

Phượng Triều Văn không nói nhiều, tung chăn ra rồi gọi Điền Bỉnh Thanh đến thu dọn, giúp hắn rửa mặt súc miệng.

Ta nhìn theo bóng dáng cao lớn của Phượng Triều Văn, trong xe ngựa sức ép lại càng rõ rệt, chỉ thấy chút không khí trong lồng ngực dần dần cạn kiệt, không chịu được, ta bật ra một câu: “Điện hạ, hay là đêm nay ta sang ngủ trong xe ngựa của Điền Bỉnh Thanh?”

Điền Bỉnh Thanh đang vừa hầu hạ Phượng Triều Văn, vừa tranh thủ lúc rảnh rỗi quay đầu nháy mắt ra hiệu với ta đang rúc trong chăn, nghe thấy lời này liền run lẩy bẩy, vội lắc đầu cự tuyệt: “Xe ngựa ta chật rồi… ngồi kín rồi…” Nói xong, hắn nhanh chóng nhảy xuống xe.

… Hôm qua ta không nên tốt bụng ngăn cản, bắt hắn xông pha gió tuyết hoang vu tìm lò sưởi về mới đúng!

Không lâu sau, khi chuyện này lặp lại nhiều lần, ta cũng quen ngủ khò trước khi run vì lạnh, trong mơ ta dựa sát vào nơi ấm áp, sáng tinh mơ tỉnh dậy thản nhiên lau chùi vết nước bọt dính trên lồng ngực Phượng Triều Văn, mỉm cười chào hỏi: “Điện hạ, buổi sáng tốt lành!” Ta buộc phải thừa nhận: Dựa dẫm vào một lồng ngực rắn rỏi ấm áp, đó chắc chắn là cách sưởi ấm tốt nhất.

Nghe nói nữ tử Đại Tề kết hôn sớm, như ta từng này tuổi còn chưa kết hôn đều thuộc loại quái dị.

Ta nghĩ, chắc cũng do đất Tề lạnh lẽo, nữ tử trải qua mùa rét thật cách khó khăn, buộc phải tìm một khuôn ngực rắn rỏi ấm áp để sống qua đông tàn giá buốt đây.

Ở Đại Tề, ngự uyển mát mẻ, trắng xóa một màu, đẹp thì đẹp thật, chỉ là lạnh quá đỗi.

Ta sống tại tẩm cung Thái tử của Phượng Triều Văn, không được ra ngoài nửa bước. Sau khi hắn về nước, có rất nhiều chuyện phải giải quyết, thường thì nửa đêm mới có thể nhìn thấy bóng dáng.

May thay những món ăn mà nhà bếp lớn trong đông cung làm ra rất hợp khẩu vị ta, vừa cay vừa tươi, khiến ta mơ hồ cảm thấy trước kia hình như mình vẫn thường xuyên ăn món thế này, cũng coi như tìm lại chút dư vị quen thuộc.

Điền Bỉnh Thanh mấy lần dỗ ta ra ngoài đi lại vận động, đều bị ta viện cớ cự tuyệt. Mãi đến khi có lần Vũ Khác tới gặp Phượng Triều Văn, được nước ra sức thể hiện sở trường châm biếm cười nhạo ta. Ta lại vô cùng hứng thú miệng lưỡi sắc bén của hắn, lẽ nào ăn cơm mấy hôm ở tửu lâu ngoài cung thật sự có thể khiến một người cù lần biến thành mồm mép sắc sảo ư?

Mới có mấy hôm mà!

Vũ Khác đã từ một thanh niên lạnh lùng, mặt mày âm u nơi sa trường biến thành một thanh niên phẫn uất, ngôn từ sắc bén rồi?

Điền Bỉnh Thanh tỏ ý vô cùng sẵn lòng đi với ta ra ngoài cung tìm hiểu xem sao, nhưng ta cảm giác là do hắn thèm ăn thì có…

Lúc hai người chúng ta ngồi tại tửu lâu ngoài cung, gọi một bàn đầy món để ăn cho đã đời thì đại sảnh dưới lầu đang rất hỗn loạn. Vũ Khác mặc chiếc áo choàng thư sinh đã giặt đến nỗi bạc phếch, khẩu chiến với đám nho gia, bàn chuyện mang lại phúc lợi cho bách tính thiên hạ.

… Ầy, hễ là chuyện bôn tẩu mang lý tưởng cao đẹp giải phóng toàn nhân loại, luôn khiến người khác mến phục vô điều kiện.

Đám thư sinh kia phản đối kịch liệt sự tàn bạo của chiến tranh cùng việc thảo phạt liên miên hao người tốn của. Ta chợt nghĩ, có lẽ Phượng Triều Văn xuất binh đánh Đại Trần cũng không được hoan nghênh.

Vũ Khác dốc sức phơi bày chuyện kích động nông dân tạo phản và thống nhất thiên hạ, chuyện bách tính không thể tiếp tục chịu đựng nỗi khổ lưu lạc bởi chiến tranh mà vì đại nghĩa diệt thân. Đến cả tiểu nhị của tửu lâu cũng nghe chăm chú, hai mắt sáng quắc, hận không thể vứt ngay giẻ lau đi giải phóng bách tính Đại Trần đang sống trong lầm than khổ cực dưới ách thống trị của bạo quân.

Tuy ta không quen biết vị Hoàng đế Đại Trần kia, nhưng ta rất thông cảm với hắn.

Chiêu này của Phượng Triều Văn thật nham hiểm.

Sức ép dư luận đôi khi không thể lường trước, chỉ dựa vào mấy nho sinh nghèo thì sao có thể ngăn chặn bước đường chiến tranh?

Trong vòng mấy chục năm nay, các quốc gia giao chiến liên miên, chẳng có lấy một phút yên ổn, không chỉ riêng bách tính một nước phải chịu đựng nỗi khổ lưu lạc. Bách tính đã không còn khăng khăng bám trụ quê cha đất tổ mà lang thang khắp nơi, tìm kiếm mảnh đất yên ổn để dừng chân.

Ngay cả ông chủ của tửu lâu cũng kéo tay áo lau nước mắt, nhớ nhung sâu sắc cơ nghiệp và dinh thự của tổ tiên nơi đất Hàn, nghe nói Thái tử điện hạ đã bình định đất Hàn nên ông đang định bỏ việc về quê lo liệu sản nghiệp tổ tiên.

Có lẽ “thiên hạ quy thuận” là như thế nhỉ?

Ta nghĩ, có lẽ thời khắc vị Hoàng đế Đại Trần kia thoái vị vong quốc cũng không còn xa nữa.

Dịp Tết này, Phượng Triều Văn hầu như toàn ở trong Hoàng cung, hắn từng muốn dẫn ta theo, nhưng bị ta nghiêm khắc cự tuyệt: “Điện hạ, hiện tại hạ thần đang tự kiểm điểm hành vi phóng đãng trước đây, nên ở đông cung tu tâm dưỡng tính.”

Thật ra ta cảm thấy, tay nghề của đầu bếp đông cung khá hợp khẩu vị mình, lạ nước lạ cái, chịu đựng những ánh mắt khó hiểu, không những không làm hỏng khẩu vị của ta mà còn khiến ta hứng thú dào dạt, quả thực hại bất cập lợi.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là sau khi hắn đi, ta lại phải ngủ một mình trên chiếc giường lớn. Mặc dù có thị nữ ngày đêm hầu hạ bên cạnh, ngộ nhỡ gặp ác mộng thì cũng có người lắc cho tỉnh dậy, tránh làm ta chìm trong ác mộng quá lâu, nhưng sống lưng ta vẫn lạnh buốt.

Thiếu đi lồng ngực rắn rỏi ấm áp, đông này có hơi buồn một chút.

Khóe môi hắn hơi cong lên, căn dặn người hầu trong cung chuẩn bị vài chiếc Ngân Huân Cầu[2], xong xuôi mới đến Hoàng cung dự tiệc tối.

[2] Ngân Huân Cầu là một loại lư hương bằng bạc, được đúc thành hình cầu rỗng, hương liệu dùng để đốt được đặt bên trong, cho dù quả cầu có chuyển động như thế nào, hương liệu hoặc tinh dầu trong quả cầu đều giữ được cân bằng không bị nghiêng đổ.

Điền Bỉnh Thanh cùng ta ăn bữa cơm tất niên, đứng dưới mái hiên ngắm pháo hoa bắn xa tít phía hoàng cung, rồi đem mấy chiếc băng đăng[3] tới đốt trong sân. Ta đi qua đi lại như con thoi giữa những chiếc đèn, bỗng thấy mơ hồ.

[3] Băng đăng hay còn gọi “Đèn băng” là nghệ thuật điêu khắc trên băng, khi trưng bày có kết hợp với thắp đèn, tạo nên vẻ đẹp lung linh kì ảo.

Ta không tìm ra nổi chút cảm giác quen thuộc nào từ khung cảnh như thế!

Ta khẳng định mình từng sống trong giàu sang, vì ta chưa từng thấy lạ lẫm với những món mình ăn, những vật mình dùng. Nhưng thứ sáng lấp lánh đẹp như mơ trước mắt kia, ta hoàn toàn chưa bao giờ nhìn thấy.

Điền Bỉnh Thanh ở bên cạnh ta chỉ vào cặp đèn Song Ngư gần đó, cười hi hi kể cách chế tác. Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, giọng nói lanh lảnh của tiểu thái giám loáng thoáng bên tai, giây phút đó ta dường như lạc vào cơn mê, âm thanh lướt qua rất nhanh, ta còn chưa kịp nghe đã bị ai đó gọi: “Tiểu lang đang đợi ta sao?”

Dưới băng đăng, nam tử đứng đằng xa dáng người cao lớn, khí phách hiên ngang, ngũ quan tuấn mỹ, trên gương mặt phảng phất ý cười, sải bước tiến đến, rất nhanh đã tới trước mặt ta.

Hắn vươn tay chạm lên mặt ta, lạnh thấu xương. Ta bỗng bừng tỉnh, run rẩy một lát rồi vươn tay chạm lại vào cổ hắn, thấy hắn hiếm khi rùng mình vì lạnh, ta hớn hở vô cùng.

Hắn tiến lên trước cầm tay ta đặt vào lòng bàn tay mình chà chà, từ hắn toát lên sự biếng nhác trong làn hương rượu vương vít trên người, “Vừa nãy tiểu lang đang nghĩ gì vậy?”

Ta luôn cảm thấy từ “tiểu lang” hắn gọi hàm chứa ý trêu đùa khó nói, nhưng vẫn chưa tìm được nguyên nhân. Ta thầm đoán chắc ngày trước ta từng làm chuyện ngốc nghếch gì đó khiến hắn buồn cười, cho nên mang ý trêu đùa là phải thôi. Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, chậm rãi đáp: “Chỉ là nhìn băng đăng ta cảm thấy có chút lạ lẫm ấy mà, hình như đối với ta đó là thứ rất mới lạ…”

Đồng tử hắn đột nhiên co lại, hắn cười, xoa đầu ta: “Đúng là não nàng bị va đập nên có vấn đề rồi, đến chuyện này mà nàng cũng quên. Khi nào tới ngày mười lăm, khắp thành toàn là băng đăng, ta sẽ lại dẫn nàng xuất cung đi xem, nàng chắc chắn sẽ nhớ ra.”

Ta cười hi hi gật đầu, chẳng chút khách khí dí bàn tay đóng băng lạnh buốt lên cổ hắn, cười ha ha khi hắn cứng mặt vì rét.

Thái tử Đại Tề anh tuấn uy vũ bất phàm giữa vạn quân, lại có thể để lộ vẻ mặt như thế này, quả thật khiến ta rất vui.

Hồi đó ta đã quên quá khứ, cũng chẳng nhìn thấy tương lai, thứ ta có thể nắm giữ thật chặt chỉ có khoảng khắc hiện tại vui vẻ và người trước mặt ta lúc này, còn cả lồng ngực kề sát sau lưng trong lúc ngủ mơ, ấm áp tới mức khiến ta phải lặng lẽ rơi lệ.

Băng đăng trong Tết Nguyên Tiêu ở kinh đô Đại Tề quả danh bất hư truyền. Nào là rồng cuộn hổ chồm, phượng múa rồng bay, quan âm ngồi đài sen, chú bé cầm đèn… vô số tạo hình điệu khắc trên băng khiến người ta hoa cả mắt, nhìn không xuể.

Đám người ồn ào chen chúc, dường như người trong cả kinh đô đều ra đường vậy. Nữ tử đất Tề mang tác phong dũng mãnh quả cảm, lúc nào cũng có cô to gan tỏ tình với Thái tử điện hạ: “Chàng đã có người yêu chưa?”

Ta và Điền Bỉnh Thanh nhìn nhau cười, thầm trao đổi kết quả tính toán: “Đã là người thứ mười lăm rồi.”

Có điều đi được một lúc, Phượng Triều Văn đã làm cho mười bốn tâm hồn thiếu nữ nát tan, khóc lóc quay về. Đêm rằm người và trăng đều đoàn viên như vậy, thế mà… trong lồng ngực của Thái tử điện hạ chứa trái tim bằng đá cứng rắn đến cỡ nào đây?

Thực khiến người khác thất vọng!

Điền Bỉnh Thanh nhìn ta bằng ánh mắt cảm thông, ta thấy ánh mắt này của hắn quá vô lý, đang định thanh minh, sau gáy bỗng bị ai đó nắm chặt, nửa người bay vọt lên, ngay sau đó liền rơi vào một vòng tay ấm áp quen thuộc. Ta ngẩng đầu nhìn, chiếc cằm đường nét sắc sảo của Thái tử điện hạ nhanh chóng lọt vào tầm mắt.

Hắn cúi đầu, mắt phượng sáng rực, nhẹ nhàng đặt lên môi ta một nụ hôn. Trong lúc ta đờ đẫn, hắn thản nhiên nói: “Cô nương, tại hạ đã vướng bề giai thất, thật không dám làm lỡ tuổi xuân của cô nương.”

Ta ngơ ngác quay đầu nhìn từ trong lòng hắn, hai mắt thiếu nữ kia đã đỏ ngầu, nhưng nàng bỗng mỉm cười: “Do ta quá đường đột rồi!” Sau khi nhìn thấy ta đang ở trong lòng Phượng Triều Văn, vẻ mặt quái dị như đông cứng trên gương mặt nàng… rồi nàng ôm gương mặt đẫm lệ chạy mất…

Ta sờ lên mặt mình, thầm nghi ngờ dạo này mình ăn uống quá độ, thể trọng và tướng mạo đã thay đổi đến nông nỗi khiến người và thần đều phẫn nộ, bằng không tại sao cô nương này lại khóc lóc thê thảm thương tâm như thế?

Khóe môi Phượng Triều Văn hơi cong lên, hắn xoa xoa đầu ta: “Vừa lòng chưa? Vẫn muốn xem trò vui à?”

Ta ngỡ ngàng: “Điện hạ, trông ta có xấu xí khủng khiếp đến vậy không?” Có thể dọa một thiếu nữ xinh đẹp phải bật khóc tại chỗ này!

Thái tử điện hạ khó xử nhìn, dáng vẻ như muốn nói lời thật lòng nhưng sợ đả kích đến ta, trước vẻ mặt tha thiết chờ đợi một sự khẳng định, cuối cùng hắn thở dài một tiếng: “Thật ra… nhìn kỹ cũng chấp nhận được…”

… Thái tử điện hạ, người phải mang tình cảm sâu sắc vĩ đại đến nhường nào mới có thể bao dung ta đây?

Gương mặt của Điền Bỉnh Thanh đứng ở một bên sắp lên cơn co giật, rõ ràng hắn rất tán đồng với những lời này của Thái tử điện hạ. Ta hận không thể đạp vài cái thật mạnh lên mặt hắn, giúp hắn khôi phục trạng thái bình thường, nhưng bởi Thái tử điện hạ đang nhìn chằm chằm, nên ta đánh chó phải ngó mặt chủ… Chắc không nên manh động thì tốt hơn…

Nghĩ một lát ta thấy vô cùng chán nản, vội vùng ra khỏi lòng Phượng Triều Văn, xoa xoa bụng: “Hay là về nhà ăn cơm đi…”

Vẻ ngoài xấu xí không phải lỗi của ta, nhưng ra ngoài dọa người chính là tội của ta.

Phượng Triều Văn dắt tay ta, khẽ cười: “Thật ra, khi tâm trạng không tốt ăn gì đó ấm ấm cũng không tệ.”

Đây có gọi là an ủi không?

Ầy, cái giá cho sự an ủi của Thái tử xem ra không hề rẻ… Ta tạm tiếp nhận là được rồi.

Những khoảng trống hoang vắng trong cuộc sống tinh thần luôn cần bù đắp bằng cuộc sống vật chất phong phú, như vậy mới có thể giúp ta gắng sức tiến lên phía trước!

Tạm thời không bàn về cuộc sống tinh thần của bách tính nơi kinh đô Đại Tề, cuộc sống vật chất của họ quả thực rất phong phú, Phượng Triều Văn kéo tay ta đi qua năm đại tửu lâu náo nhiệt ồn ào, khách khứa tấp nập, đồ ăn thơm lừng là Tân Như Quy, Hồng Nhạn Lai, Thái Hương Cư, Nhất Phẩm Lầu, Chí Vị Nồng, đến thẳng một… sạp hoành thánh nằm trong ngõ hẻm đối diện Chí Vị Nồng… rồi hắn dừng lại.

Ta thầm nhủ: Nhất định là điện hạ không mang tiền, không mang tiền, không mang tiền… Vì ta thực sự có thể ăn được cả chậu thức ăn ấy chứ!

Đang định mở miệng khuyên nhủ, Phượng Triều Văn bỗng hất áo bào ngồi xuống, tư thế kia là tư thế danh môn vọng tộc thường ngồi trong trướng soái lúc nghị sự… tiếc rằng trong ngõ quá tối, chẳng ai nhìn thấy.

Các bạn nói xem, nếu ngồi thế này trong một đại tửu lâu nào đó như Chí Vị Nồng hay Hồng Nhạn Lai, tiểu nhị có cặp mắt tinh nhanh kia chắc hẳn sẽ vội ra cung nghênh xu nịnh ngay ấy chứ?

Đáng tiếc là sạp hoành thánh này của một cặp vợ chồng trung niên mở ra, người vợ nhìn thấy Thái tử điện hạ cũng chẳng biết đây là Thái tử đương triều, cũng không biết xu nịnh, mà mỉm cười thân quen: “Đến rồi à? Vẫn như cũ chứ?”

Phượng Triều Văn gật đầu, kéo tay áo ta lôi đến ngồi yên cạnh mình.

Điền Bỉnh Thanh cũng ngồi xuống chiếc bàn nhỏ kề bên, lớn tiếng nói: “Thím Thái, cho cháu thêm chút rau thơm.”

Ta ngơ ngác nhìn hai chủ tớ, chẳng nhẽ Thái tử Đại Tề đánh Đông dẹp Tây mà nghèo đến nông nỗi này à?

Thím Thái cười đáp lại, không lâu sau đã bưng ra ba bát hoành thánh lớn đặt lên bàn.

Ta buồn tủi nhìn ngó sang tửu lâu Chí Vị Nồng ồn ào tiếng người, thơm nức mùi thịt phía đối diện, ngửi hít vị cay nóng của thức ăn, nước bọt không kìm được liền trào ra…

Phượng Triều Văn nhai từ tốn, cứ như đang ăn sơn hào hải vị, mãi lâu sau mới nuốt xuống một miếng hoành thành, mắt phượng chớp chớp: “Sao thế, không đói à?”

Ta khuấy hoành thánh trong bát mình, cảm thấy ước mong được ăn một bữa no say đã vỡ tan nên vô cùng hụt hẫng, lại không dám kháng nghị, chỉ dám nhỏ nhẹ hỏi han: “Điện hạ, có phải quốc khố trống rỗng chăng?”

Người đối diện mắt phượng ẩn chứa ý cười, gật đầu thừa nhận: “Sao Tiểu Dật biết?”

Ta hất cằm ra hiệu cho Phượng Triều Văn nhìn sang Chí Vị Nồng phía đối diện, vẻ mặt hết sức cảm động, chậm rãi khuyên nhủ: “Điện hạ cả ngày vất vả vì quốc gia xã tắc, lại nỡ khắt khe với bản thân, thật khiến cho hạ thần đau lòng. Sao điện hạ có thể không yêu quý thân thể mình như thế?”

Hắn khẽ nhếch mày, ngừng lại một lát: “Vậy theo như nàng nói, ta nên bổ sung quốc khố trống rỗng ra sao?”

Đúng lúc một đám người chè chén no nê đi ra từ trong Chí Vị Nồng, ta bỗng thấy có cách, lòng thầm vui vẻ, “Việc này có gì khó?” Chỉ thẳng đám người kia: “Cướp của người giàu chia cho người nghèo… Cướp xong, việc đầu tiên phải làm là cứu giúp bản thân trước…” Tốt nhất là nên tới Chí Vị Nồng, đánh chén một trận đã đời rồi tính.

Điền Bỉnh Thanh “phù” một tiếng, không hiểu hắn đã bê bát hoành thánh trốn sau sạp hàng từ khi nào, chỉ nghe thấy tiếng ngáy khò khò, say ngủ đến nỗi chẳng nghe thấy chuyện xung quanh nữa.

Phượng Triều Văn vốn đang hơi ưu sầu, lúc này cũng đã tươi cười, giơ tay búng lên trán ta: “Nàng thật là dã man!” Rồi bắt đầu ăn chẳng màng thế sự.

Ta uất ức xoa đầu mình… Thật ra ta đã rất từ bi rồi, ít nhất cũng chưa từng nói rằng sẽ “giết người giàu chia của cho người nghèo”, “giết” và “cướp” khác nhau một trời một vực đấy nhá!

Thời buổi loạn lạc, tích trữ của cải, kiêu hùng tranh giành, không phải chuyện thường thấy nhất sao?

Về tới cung, Phượng Triều Văn sang thư phòng xem tấu chương. Ta nghe thấy cung nhân xì xào, hôm nay là sinh nhật của Mẫn An công chúa, Hoàng hậu sửa soạn đại yến vì ái nữ, thiệp mời Thái tử điện hạ đã gửi đến đông cung từ sớm, nhưng cung nhân chẳng một ai có gan đưa tận tay Phượng Triều Văn.

Ta lén hỏi Điền Bỉnh Thanh, Điền Bỉnh Thanh lườm ta: “An tướng quân đúng là đầu đất!”

Ta sờ lên đầu mình, thấy lời hắn nói không khách quan, không công bằng, liền vung nắm đấm: “Hôm nay nếu ngươi không chịu nói rõ ràng ta ‘đất’ ở chỗ nào, cẩn thận ta xử ngươi!”

Đứng trước bạo quyền, ta không tin hắn dám điêu toa nửa lời!

Thời gian vừa rồi hắn và ta rất thân nhau, lúc không có Phượng Triều Văn bọn ta hay trêu đùa không kiêng kị, bởi vậy hắn nói toạc móng heo: “Hôm nay điện hạ không vui, ngươi không cảm thấy sao?”

Không vui ư?

Phượng Triều Văn lúc vui thì mặt lạnh lùng, lúc không vui mặt cũng lạnh lùng, thỉnh thoảng cười với ta một cái cũng là chuyện hết sức khó khăn. Ta quả thực không thể phân biệt nổi mặt hắn lạnh lùng là vui hay không vui… Thật ra ta cảm thấy xưa nay hắn chưa từng để lộ ra ngoài cảm xúc vui mừng gì đó.

“Sinh nhật Mẫn An công chúa, điện hạ không tới cung chúc mừng em gái mình có phải vì Hoàng hậu bất công chăng?” Không ngờ Phượng Triều Văn còn có tính nhỏ nhen ích kỉ.

Điền Bỉnh Thanh thở dài một hơi: “Thái tử điện hạ là do Tiên Hoàng hậu nương nương sinh ra…”

Ồ, thì ra là Hoàng hậu nương nương bây giờ là mẹ kế của Phượng Triều Văn.

Ta nghĩ ta hiểu rồi.

Xưa nay mẹ kế chẳng mong gặp gỡ đứa con riêng có tiền đồ mà người vợ trước sinh ra.

Điền Bỉnh Thanh để lộ vẻ mặt “ngươi chả biết gì cả”, nói: “Cái ngày Mẫn An công chúa ra đời, Tiên Hoàng hậu nương nương băng hà…”

Ta thấy dường như mình bỗng mềm lòng, tận sâu trong tim nảy sinh một thứ cảm xúc quả thực không nên có với Thái tử điện hạ: Thông cảm!

Mặc dù hắn xuất thân danh môn quyền quý… nhưng thân thế lại chẳng ra sao. Sống trong môi trường Hoàng thất phức tạp méo mó thế này, ngoài việc trầm ngâm ít nói, tính cách hơi u ám một chút ra, thì hắn lớn lên nhân cách cũng không bị lệch lạc, hơn nữa còn văn võ hoàn tài, quả thật không dễ dàng.

Điền Bỉnh Thanh có lẽ khá ngưỡng mộ và kính trọng Tiên Hoàng hậu nương nương, lại lẩm bẩm nói: “Hằng năm cứ đến sinh nhật của Thái tử điện hạ, Tiên Hoàng hậu nương nương đều sẽ tự tay làm một bát hoành thánh… phu nhân mà tối nay ngươi nhìn thấy kia chính là thị nữ thân cận của người, hoành thành bà ấy làm có mùi vị giống của Tiên Hoàng hậu tới tám phần…”

Ta cảm thấy… không thể khống chế cảm xúc của mình được nữa…

Thái tử điện hạ điềm nhiên ngồi trong sạp hàng nhỏ đối diện Chí Vị Nồng ăn hoành thánh, khiến lòng ta bỗng thấy nao nao… Sau này, có lẽ ta không nên tới Chí Vị Nồng ăn cơm thì hơn…

Chắc do Điền Bỉnh Thanh đã nói những lời này, tối nay lúc Thái tử điện hạ quay về, ta vô cùng ngoan ngoãn chăm lo cho hắn, không những giúp hắn cởi áo thay giày, mà còn lần đầu tiên rót cho hắn chén trà.

Hắn nâng chén trà, khó hiểu nhìn ta.

Ta… chẹp, sự thông cảm này thật khó biểu hiện mà, không cẩn thận là có thể khiến đối phương ngứa mắt.

Nhưng ta chẳng thể dùng sự giận dữ để trấn áp cảm xúc chua xót này, đành quay mặt đi, ngắm màn trướng màu vàng kim trong tẩm điện, lắp bắp nói: “Hoành thánh… Hoành thánh hơi mặn… Điện hạ uống nhiều nước chút đi.”

… Thật ra hoành thánh mà thím Thái làm mùi vị rất được, không mặn chút nào.

Nói xong ta liền quay lại nhìn, bắt gắp ngay ánh mắt ngơ ngác tò mò của hắn. Hắn chỉ liếc nhìn ta, rồi bình thản nói: “Tên Điền Bỉnh Thanh lắm mồm!” Sau đó một hơi uống cạn chén trà, hoàn toàn không nhấp từng ngụm như trước.

Hắn đưa chén lại cho ta, ta tiện tay đặt lên bàn trà sơn mài nhỏ màu đỏ thẫm ở cạnh, trong nháy mắt, chợt bị hắn ôm vào lòng. Nửa năm nay, ta đã quá quen thuộc với khuôn ngực này rồi.

Dường như mỗi đêm ta đều giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, tuy không hề nhớ cảnh tượng trong những giấc mơ đó, nhưng lại nhớ rõ mùi cơ thể nam tính ấm áp này.

Cằm hẳn tì lên trán ta, khẽ mỉm cười: “Đầu gỗ như nàng mà hóa ra cũng có lòng ghê. Ta suýt nữa tưởng rằng nàng là kẻ vô tâm đấy.”

Ta ở trong lòng hắn, rầu rĩ giải thích: “Lòng tốt điện hạ dành cho ta, đương nhiên ta hiểu.”

Hắn cười hì hì, trong giọng nói lãnh đạm giống mọi ngày mang theo chút hơi ấm: “Những chuyện đó đã qua lâu rồi… Trên đời chẳng có khó khăn nào không thể vượt qua, Tiểu Dật nhất định phải nhớ.”

Ta nhấc đầu ra khỏi lòng hắn, ngửa cổ nhìn, nhưng đón chào ánh mắt ta lại là cặp mắt phượng lấp lánh và đôi môi của nam tử dần dần sát lại…

Trong mắt hắn như có ngàn vạn tia sáng phản chiếu khóa chặt lấy ta, những rối ren nảy sinh từ tận sâu trong lòng khiến ta muốn lẩn tránh hắn một cách khó hiểu…

Sau khi hắn tiếp tục hôn ta lần nữa, trước khi đầu óc còn chưa choáng váng, ta đã nảy sinh cảm xúc như thế này: “Thông cảm” là thứ không thể chấp nhận được!

Thông cảm với một con sư tử thì phải chuẩn bị sẵn tư tưởng làm mồi cho nó nhấm nháp từng chút một.

Nến thắp trong điện rất sáng, sự nhiệt tình của hắn đã quét bay dáng vẻ lạnh lùng trước kia, khiến ta bỗng sợ hãi định lùi về sau. Song, nam nhân đang ôm chặt ta sống chết không chịu buông, bàn tay lớn giữ chặt sau đầu ta, hai người càng hôn càng nồng nhiệt, cơ thể nóng hổi dính chặt vào nhau, cách lớp áo bào dày cộp vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của đối phương. Gần nhau thế này khiến người ta chỉ nghĩ đến thiên trường địa cửu…

Nhưng không biết đâu đó trong lòng ta thấy hơi bất an, dường như lí trí sắp sụp đổ hoàn toàn, còn ta đang giãy chết lần cuối, cố thoát ra khỏi bàn tay đang giữ chặt đầu mình: “Điện… Điện hạ… Người không được như vậy…”

Lúc này, mắt phượng hẹp dài của hắn như lấp lánh ánh sáng, thứ ánh sáng trầm mặc đầy sức ép, khiến ta trong phút chốc trở nên lắp bắp.

“Tại sao ta không được như thế?” Hắn áp sát cả lại gần ta, ra sức hôn rồi lại cọ, cọ rồi lại cắn lên cổ ta, mơ hồ hỏi vặn lại.

Một Phượng Triều Văn biếng nhác mà thư thái giống bây giờ với Thái tử điện hạ ngồi ngay ngắn trong quân trướng, mặt lạnh như tiền, thưởng phạt phân minh cứ như hai người khác hẳn. Bộ binh pháp nịnh nọt ta đã vận dụng thành thạo trước đó vài ngày giờ phút này trở nên vô dụng… Ta hận không thể ngay lập tức đi lật xem binh pháp Tôn Tử, đúng là lâm trận mới mài gươm, tìm vội kế sách hữu dụng.

Đáng tiếc cơ thể ta bị hắn siết chặt trong lòng, không có khả năng vùng ra, trán ta đổ mồ hôi, đầu óc ta rối bời, chỉ cảm thấy nơi này quá nguy hiểm, giọng nói phát ra dường như đều kèm theo tiếng khóc: “Người và ta… Ta và người…” Lần này ta thật sự hốt hoảng, nhưng đầu óc gần đây không được thông minh lắm của ta lại không tìm ra lý do cự tuyệt chính đáng.

Tay hắn sờ soạng trên dưới, vừa hôn vừa an ủi bên tai ta: “Lẽ nào Tiểu Dật đã quên rồi, nàng yêu ta say đắm suốt mấy năm trời… Kể cả là trước kia chăng nữa, nàng đã cùng ta chung giường nửa năm, làm sao còn có thể gả cho ai?”

Thật ra từ đầu chí cuối ta luôn cảm thấy chuyện này có gì đó mơ hồ không đúng. Nhưng yêu say đắm một người, nghĩ kĩ lại ta cũng cảm thấy lòng mình chua chát không thôi, có lẽ phần lớn là sự thật.

Mắt phượng của hắn nguy hiểm lướt qua mặt ta một lượt: “Nàng si mê ta đến điên cuồng, không gả cho ta lẽ nào đi làm ni cô?” Bàn tay hắn nhanh nhẹn rút dây lưng ta, áo ngoài liền rơi xuống.

Ặc… Làm ni cô không được ăn thịt, ta không biết mình có nhẫn nhịn nổi chăng.

Đây đúng là thử thách nghiêm khắc chưa từng có trong cuộc đời và khẩu vị của ta!

Ý cười lướt qua trên gương mặt hắn, đôi mắt nghiêm khắc trừng lên với ta: “Đây là quân lệnh!” Ta co rúm lại, hắn vội vàng bổ sung thêm một câu: “Ngoan, không nghe lời là bị đánh đòn đó!” Câu sau dịu dàng hơn hẳn, tay hắn đã chạm lên dây nịt áo trong ở giữa eo ta, cởi bỏ nó trong chớp mắt.

Vô liêm sỉ! Ta trợn mắt nhìn lại, nói không suy nghĩ: “Nếu đã là quân lệnh, sao người không hạ lệnh gọi Vũ Khác tướng quân đến?” Ta xòe nanh vuốt ra, liều mạng nắm chặt lấy bàn tay chuyển động liên tục không chịu yên phận của hắn.

Hắn ngẩng đầu cười hi hi, cắn lên chóp mũi ta một cái, “Vũ Khác tướng quân quá xinh đẹp, ta không nỡ chà đạp.” Không biết bàn tay kia đã vân vê đến đâu rồi.

Ta nghẹn họng nhìn trân trân, không thể tin nổi đây chính là nam nhân ban nãy còn nghiêm mặt đòi đánh đòn ta. Nhưng đối với Thái tử điện hạ đánh không được, mắng không xong như thế này, chỉ có thể tranh cãi đến cùng: “Điện hạ, trong trách nhiệm của hạ thần không có mục thị tẩm!”

Lúc này, gương mặt hắn trở nên dịu dàng như một kì tích, có lẽ ý cười đang ngập tràn, giảm đi vài phần tà khí lạnh lẽo trên chiến trường một cách kỳ lạ, ôm lấy cơ thề ta, mềm giọng khẩn khoản: “Ngoan, đêm nay là bản vương thị tẩm cho Tiểu Dật… Bản vương là người của nàng…”

Ta không kìm chế nổi, run rẩy một hồi.

Bạn từng nhìn thấy một con sư tử lắc đầu vẫy đuôi, nịnh nọt ton hót một con thỏ chưa nhỉ?

Ta giãy giụa không lại, cơ thể từ từ nhũn ra trước bàn tay hắn. Hắn thấy thái độ ta dịu dần, vẻ mặt càng thêm sinh động, khom lưng bế ta lên, sải bước đi về phía giường. Cuối cùng, ta lâm nguy không sợ hãi, giãy chết một lần cuối cùng mưu cầu danh lợi cho bản thân.

“Điện hạ, ta muốn thăng quan!”

Nếu đã không trốn được, ta đành giành giật lợi ích lớn nhất vậy!

Hắn ôm vai ta, đờ đẫn một lát, ý cười hiện rõ trên mặt không thể che giấu nổi, chứ chẳng khẽ nhếch khóe miệng như trước kia. Giờ hắn đang cười tươi như hoa nở rộ, đẹp như ánh trăng rằm, khiến ta nhất thời ngắm hắn đến ngẩn ngơ.

Hắn vừa đi vừa gật đầu lia lịa: “Được, được, bản vương thăng quan cho nàng! Thăng quan! Thăng làm Thái tử phi!”

Ta cần phải kháng nghị lần nữa, quy trình thăng quan này của hắn không đúng, như Vũ Khác thì không thể thăng cho chức quan trong hậu cung được… Cơ thể ta bỗng mát lạnh, thì ra ta đã bị hắn đè xuống giường nhỏ, đôi môi bị hắn lấp kín…

Thế này làm sao ta kháng nghị được?

Nam nhân này vừa dịu dàng, vừa bá đạo, trên chiến trường mạnh mẽ vô song, thứ hắn muốn xưa nay chưa từng tuột khỏi tay, ta chẳng qua là một bại tướng mà thôi, sao có thể là địch thủ của hắn?

Đầu óc mơ màng, cơ thể nóng bừng, áo quần trên người không biết đã bị cởi từ khi nào. Trong lúc mơ hồ, chỉ cảm giác bàn tay lớn của hắn lướt qua từng góc nhỏ trên người ta, răng nanh trong miệng hùm cọ vào da thịt đau rát, hạt anh đào trước ngực bị ngậm lấy, dây thần kinh toàn thân lập tức căng như dây đàn. Ta bất giác cong người, lúc rên rỉ thành tiếng dường như ta cũng không nhận ra đó là âm thanh phát ra từ mình… ma mị mà đẹp đẽ…

Nằm dưới cơ thể hắn, đắm chìm trong bàn tay hắn, kề sát đôi môi nóng bỏng của hắn, lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy mình thật khác lạ, lạ tới mức khiến lòng ta sợ hãi.

Hoặc là, trước giờ người hiểu ta không phải bản thân, mà là hắn.

Đêm nay ta thua trận tơi tả, không còn manh giáp, cắn góc chăn đau đớn thương tiếc quốc thổ đã thất thủ. Ta bị quân địch hung hãn xâm phạm, công thành chiếm đất, cưỡng bức dụ dỗ, vừa đấm vừa xoa, giở mọi mánh khóe, thủ đoạn thâm độc, hành vi xấu xa, đủ khiến người nghe phải xấu hổ, người thấy phải che mặt…

Có lẽ chẳng ai dám nghe ngóng ở góc tường đông cung, câu cuối là do ta tự tưởng tượng thôi.

Ngày hôm sau lúc mặt trời đã lên cao, ta bò dậy khỏi chăn nhìn khung cảnh hoang tàn sau trận chiến mà suýt ngừng thở, hận không thể vùi cả cơ thể vào chăn gấm giường đệm, khỏi phải chui ra gặp người khác.

Thái tử điện hạ… hắn… hắn quá cầm thú rồi!

Tên cầm thú đó lúc này đầu đội mũ Tử Kim, người khoác áo lông cáo đen. Chỉnh trang xong xuôi, hắn lại gần nhẹ nhàng kéo đầu ta ra khỏi chăn gấm, đặt nụ hôn như gió thoảng lên má ta, “Tiểu Dật ngoan ngoãn ở nhà đợi bản vương nhé. Hôm nay ta phải ra ngoài thành khao quân, tối sẽ về với nàng!” Bàn tay lớn xoa đầu ta mấy cái rồi mới thỏa lòng rời đi.

Ta đờ đẫn ngồi trên giường, cảm giác trong lòng thật khó tả, nhưng cuộc sống an nhàn như thế này cũng tốt, khiến người ta nảy sinh ý nghĩ muốn đắm chìm vào đó.

Nam nhân khôi ngô tuấn tú, lại vô cùng giàu có. Ta mở bàn tay mình ra, hơn nửa năm nay chưa cầm đao kiếm, mặc dù vết chai vốn có đã mềm đi nhiều, nhưng bàn tay trắng nõn mềm mại thế này có thể nắm chắc mọi thứ trước mắt hay không?

Dường như ngày xưa có người ra sức cằn nhằn bên tai ta: “… Chỉ có nắm chắc mọi thứ trong tay…”

Ta thỏa lòng mãn nguyện với thời khắc vui vẻ ngọt ngào như thế, sống giữa thời buổi loạn lạc lại có người bảo vệ, ta khẽ bật cười, quả nhiên là tại mình nghĩ nhiều thôi…

Qua tháng Giêng, trời ấm dần lên, phía Nam Đại Trần, Hoàng đế Đại Tề hạ thánh chỉ, Phượng Triều Văn thu xếp hành trang chờ xuất phát, chuẩn bị một đòn công kích giành lấy Đại Trần, thống nhất giang sơn.

Ta ngồi trong xe ngựa, xóc đến nỗi rã rời xương cốt.

Ở bên Thái tử điện hạ lâu như vậy, dần dần hình thành những tật xấu không tốt, ví dụ như sợ khổ sợ mệt, chỉ thích ngồi mát ăn bát vàng, da thịt cũng trở nên nõn nà, sờ vào rất mịn màng. Ta bóp đống mỡ thừa trên bụng mình, không dám tin vào tốc độ phì nộn của chúng.

Phượng Triều Văn đã đánh hạ năm châu ba mươi huyện của Đại Trần. Năm nay chưa đến tháng Tư, hắn đã đánh hạ sáu châu còn lại, tiến thẳng vào kinh đô.

Ta được hắn ôm trong lòng, cùng ngồi trong xe hướng về thành lũy kinh đô Đại Trần phía xa xa, ta vô cùng nghi hoặc: “Nơi này ta từng thấy trong mơ.” Rồi quay người qua ôm lấy tay hắn một cách thân mật, nịnh bợ: “Nếu trong mơ ta đã từng đến nơi này, vậy nhất định đang báo trước điện hạ sẽ thắng lợi dễ dàng, mã đáo thành công, một lần hành động đã giành được Đại Trần!”

Trông sắc mặt hắn hơi khó coi, nghĩ kĩ thấy chiêu này của mình không hề sai sót, dù sao thì dạo này ta đã không còn sợ hãi trước những hành vi cầm thú của hắn, nên yên tâm to gan quay người lại, tựa vào lòng hắn, ngoảnh đầu nhìn binh lực bố trí canh phòng của Đại Trần phía trước.

Trên lầu gác thành ban đầu chỉ là những binh tốt trấn giữ, trong chốc lát đã nhìn thấy một tiểu tướng áo bào trắng xuất hiện từ trên lỗ châu mai của thành lũy, ánh mắt chính trực nhìn sang phía bên này.

Ta quay đầu lại, kéo tay Phượng Triều Văn, hí hửng nói: “Điện hạ, điện hạ, ta trông người này cũng rất quen!” Thấy mặt hắn sa sầm, nhưng ánh mắt nhìn ta lại rất phức tạp, ta vội buông tay, ngượng ngùng vò đầu.

Thái tử điện hạ hôm nay thật lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.