Đan Vũ Càn Khôn

Chương 161: Chương 161: Cánh Chu Tước




Theo đôi cánh xuất hiện, cảm giác nóng rực đau nhức đã chậm rãi biến mất, chỉ còn lại một cảm giác lực lượng cường đại tràn ngập, cảm giác duy ngã độc tôn vô tận!

Lúc này Tần Phàm chỉ cảm thấy cả người tràn dâng một cảm giác mạnh mẽ khổng lồ, mà những lực lượng kia toàn bộ tập trung trên đôi cánh màu đỏ như lửa của hắn, nguyên bản năng lượng hỏa nguyên ma chủng tiềm ẩn trong khiếu huyệt thân thể hắn lúc này bị kích thích, năng lượng tràn dâng ngưng tụ thành một đôi cánh!

Theo một loại cảm giác huyền diệu tràn khắp toàn thân, Tần Phàm thử vẫy đôi cánh trên lưng, sóng nhiệt cuồn cuộn tản mát đi ra, sau đó cả thân thể hắn thật nhẹ nhàng bay lên.

Khi Tần Phàm thanh tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang trôi nổi giữa không trung, sau đó hắn rõ ràng cảm thấy được đôi cánh sau lưng mang tới năng lực cường đại như thế nào cho chính bản thân hắn!

Ngự không phi hành!

Vào lúc này Tần Phàm lại có được năng lực ngự không phi hành! Đây cơ hồ là năng lực chỉ chuyên chúc cho võ thánh cường giả!

- Đôi cánh này…

Tần Phàm nhìn thoáng qua sau lưng, đôi cánh màu đỏ như lửa, phát hiện thật giống như đôi cánh của Chu Tước trong truyền thuyết, mỗi sợi lông vũ đỏ lửa đều hiện lên vô cùng rõ ràng, mỗi một lần vẫy cánh đều có thể khiến cho sóng nhiệt chung quanh nổi lên cuồn cuộn, hắn thậm chí mơ hồ cảm giác được nguyên khí dao động bên trong thiên địa.

Đây chính là cảm giác chỉ khi đột phá tiên thiên mới có.

Hiện tại đã cảm giác được nguyên khí, như vậy ngày sau hắn muốn lĩnh ngộ nguyên mạch đột phá tiên thiên cảnh giới sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều!

- Xú tiểu tử, vận khí của ngươi đúng thật là nghịch thiên, còn ở võ sư cảnh giới đã có được năng lực phi hành trên không! Đây chính là nhờ Chu Tước ma chủng cung cấp năng lực cho ngươi: “Chu Tước Dực”! Từ nay về sau, trời cao biển rộng mặc ngươi tung hoành!

Lúc này thanh âm Cổ Mặc vang lên bên tai Tần Phàm, đối với vận khí của Tần Phàm hắn không nhịn được cũng cảm thấy có chút đỏ mắt, nhớ tới năm xưa hắn phải gian nan tu luyện biết bao lâu, phải tiến tới võ tôn cảnh giới mới miễn cưỡng thể nghiệm được cảm giác bay trên bầu trời, muốn tự do phi hành trên không trung, còn cần tu luyện tới cảnh giới võ thánh.

Trong lòng Tần Phàm cũng trở nên kích động vô cùng, ngự không phi hành rốt cục đã được thực hiện trong giờ khắc này! Nhưng hắn lại còn mơ hồ cảm thấy được nguyên mạch tồn tại, đây là thu hoạch ngoài ý liệu!

Kích động vẫy cánh bay vài vòng trên không trung, hắn liền bắt đầu cảm giác được võ khí dần dần hao tổn cực kỳ kinh người, chẳng khác gì thần long hút nước, nháy mắt trong võ điền đã tiêu hao mất một nửa!

- Đôi Chu Tước Dực này hẳn phải dùng nguyên khí làm động lực mới có thể phi hành trong thời gian lâu dài đi.

Tần Phàm thầm suy nghĩ tự nhủ, hỏa nguyên ma chủng tiềm ẩn năng lượng dùng ngưng tụ thành cánh, mà phi hành thì cần đến võ khí làm năng lượng sử dụng, cho dù dùng võ khí không ngừng cũng không theo kịp lượng tiêu hao, chỉ có dùng nguyên khí mới có thể đủ cung cấp năng lượng cho nó.

Dù có chút tiếc nuối nhưng Tần Phàm cũng không quá mức thất vọng, dù sao có thể ở cảnh giới võ sư có được năng lực ngự không phi hành của võ thánh, đây đã là thập phần nghịch thiên!

Chậm rãi rơi xuống đất, Tần Phàm thử khống chế thu hồi đôi cánh trên lưng như lúc khống chế Kỳ Lân Thủ, một trận đau nhức truyền đến, Chu Tước Dực rất nhanh đã biến ảo thành một đôi hình xăm màu đỏ chu sa ngay trên sống lưng của hắn.

Lúc này Tần Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên, thản nhiên nhìn Bành Đông đứng dối diện.

Giờ khắc này hắn đã tràn ngập tự tin!

Tiên thiên võ sư thì thế nào!

Cho dù gặp được linh võ sư hắn cũng không sợ! Ít nhất đánh không lại hắn còn có thể chạy!

- Làm sao có thể! Không có khả năng! Rốt cục là loại vũ kỹ gì? Cho dù là thiên giai vũ kỹ cũng không thể làm cho một võ sư có thể bay lên không, cho dù hắn là tiên thiên thậm chí là linh võ sư cũng khó có khả năng! Chẳng lẽ hắn là võ thánh? Ngự không phi hành xưa nay là năng lực chỉ có võ thánh mới đạt được!

Nhìn thấy một màn vừa rồi, Bành Đông cũng không thể tin được mở to hai mắt, hắn làm sao cũng không tin nổi Tần Phàm lại có thể ngự không phi hành! Hắn cơ hồ cho rằng mình đã sản sinh ảo giác, trong miệng không ngừng lẩm bẩm thì thào như mê sảng.

Hắn vốn muốn bỏ chạy, nhưng Huyền Trọng Vực tăng lên gấp ba mươi lần làm mỗi bước của hắn cực kỳ gian nan. Tốc độ như vậy căn bản không có khả năng chạy thoát, hơn nữa hắn cảm giác được lúc này cho dù hắn muốn sử dụng nguyên khí cũng cực kỳ khó khăn.

Mà nếu muốn liều mạng, nhưng hành động đều cảm thấy vô cùng khó khăn, làm sao mà liều mạng?

Lúc này Bành Đông bị dọa vỡ mật, hắn đã hoàn toàn không còn chút chiến ý.

Nhìn thấy bộ dáng khủng hoảng của Bành Đông, Tần Phàm hờ hững lắc lắc đầu, bây giờ đối phương đã hoàn toàn không còn một chút phong phạm của một tiên thiên võ sư. Đối với hắn mà nói đối phương đã không còn bao nhiêu uy hiếp, thậm chí đã mất đi tư cách trở thành đối thủ của hắn.

Chẳng thể trách Cổ Mặc luôn dặn dò hắn phải giữ tâm tĩnh là trọng yếu nhất, một cường giả nếu mất đi tâm tĩnh, như vậy đã không còn có thể tiếp tục được xem như cường giả.

- Đã tới thời điểm kết thúc.

Trong miệng Tần Phàm thản nhiên nói, sau đó hắn lấy ra một thanh hắc sắc trường đao trong trữ vật giới chỉ, chất lượng thanh đao so với thanh đao lần trước Cổ Mặc hủy hoại tốt hơn rất nhiều.

Tiếp theo hắn hơi bước về phía trước một bước, tuy rằng hiện tại toàn trường đều bị Huyền Trọng Vực của Cổ Mặc bao phủ, nhưng hắn đã sớm có thói quen mài luyện trong Huyền Trọng Vực, cho nên lực ảnh hưởng đối với hắn cũng không lớn như Bành Đông ở đối diện.

- Phá Nguyệt Trục Vân!

Thanh âm trầm thấp vang lên từ trong cổ họng Tần Phàm, giơ lên trường đao, khí thế cả người hắn bỗng nhiên biến đổi!

Đúng lúc này, năng lượng khí lưu cuồng bạo khắp bốn phía đều bị hút tới, toàn bộ đều dũng mãnh tràn vào thanh hắc sắc trường đao trong tay Tần Phàm, mà đồng thời võ khí của hắn cũng điên cuồng bắt đầu khởi động, rất nhanh đã tràn ngập khắp cả thân đao.

Vô hạn áp súc, chỉ còn chờ đợi một khắc bùng nổ!

Giơ cao hắc sắc trường đao trong tay, trên sống đao khí xoáy cuồng bạo vờn quanh, chân của Tần Phàm lại bước tới trước một bước, thân thể hắn giống như nặng hơn mấy ngàn cân, giẫm lên mặt đất trước mặt thành một hố đá thật sâu!

- Oanh!

Một trận tiếng xé gió đinh tai nhức óc từ vách núi vang lên, nguyên bản năng lượng tráo vây quanh Tần Phàm bị phá vỡ, khí kình cường đại trong nháy mắt xé rách không khí, năng lượng vô cùng cuồng bạo chỉ trong nháy mắt liền bạo phát ra!

Hỏa hồng sắc quang hoa xông thẳng về phía trước với tốc độ cực nhanh, khí lưu cuồn cuộn nóng rực dẫn phát ra thanh âm “tư tư” tựa hồ như muốn lập tức bốc cháy cả không khí, một đao này mang theo năng lượng do Chu Tước Dực còn lưu lại bên trong, uy lực so với trước kia khi Tần Phàm rời khỏi Hoàng Nguyệt sa mạc không biết đã mạnh hơn bao nhiêu lần!

- A…

Nhìn thấy đao khí khủng bố bao trùm trời đất bổ tới, Bành Đông đối diện không cách nào tránh né, trên mặt lộ ra thần sắc tuyệt vọng, vừa mới phát ra tiếng thét thê lương, sóng nhiệt ngập trời trước mắt lập tức liền đem hắn nuốt sống.

- Ba!

Tiên thiên võ giáp của Bành Đông trong nháy mắt bị phá hủy!

Uy lực đao thế vẫn chưa lui, tiếp theo trực tiếp chém xuống trên thân thể của Bành Đông, máu tươi cuồng phun, mưa máu tung tóe, chưa đầy nửa khắc bụi mù tán đi, một khối thi thể huyết nhục mơ hồ chậm rãi ngã xuống phía sau, nặng nề rơi lên mặt đất.

- Hô…

Tần Phàm nhẹ nhàng thở ra một hơi, lập tức có cảm giác vô cùng suếu. Địa giai cao cấp vũ kỹ xác thực tiêu hao năng lượng cực kỳ khổng lồ, nhưng uy lực làm cho hắn cảm thấy hết sức hài lòng. Càng làm cho hắn không thể tưởng được chính là sau khi kích hoạt Chu Tước Dực trong công kích còn có thể mang theo năng lượng hỏa nguyên, điều này tương đương với nguyên khí công kích, để cho một chiêu này của hắn đại tăng uy lực!

Nếu như vậy, cho dù trước ngày triêu thánh hắn chưa thể đột phá được tiên thiên võ sư, nhưng trong lúc đối chiến cùng thập đại hành hương giả, hắn cũng có được sức liều mạng.

Ngẩng đầu nhìn lên thi thể cách đó không xa, không tiếp tục quản tới, hắn lại hướng theo phương xa bước lên con đường triêu thánh.

Đường còn thật xa, nhưng hắn có tin tưởng đi tới cuối cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.