Đan Vũ Càn Khôn

Chương 374: Chương 374: Dạ đàm. (1)




Cổ Mặc trầm ngâm một hồi nói ra:

- Vừa rồi thời điểm Tần Hạo Dương kích phát bảo vệ trên người hắn kia, có lẽ Võ Thánh sẽ biết Tần Hạo Dương đã xảy ra chuyện, sau đó hắn dùng đại năng lực tìm được vị trí Tần Hạo Dương, rồi cứu hắn đi

- Năng lực của Võ thánh vậy mà khủng bố như vậy, cách xa nhau ngàn dặm, thậm chí vạn dặm cũng có thể cứu người đi?

Tần Phàm nhớ tới khí tức cường đại kia, biết rõ uy áp kia đích thật chỉ có Võ Thánh mới có thể có. Mà hắn cảm thấy Võ Thánh này cùng Thánh chủ mà hắn ở Chân Vũ Thánh điện bái kiến rất bất đồng.

Khí tức của Thánh chủ là cho người một loại siêu nhiên Thoát Tục, không dính nhân khí, mà Võ Thánh này thì là như mưa gió Lôi Đình, cường hoành Bá Đạo, thời điểm hắn chém ra một đao cuối cùng kia, thậm chí còn ẩn ẩn cảm giác được một loại run rẩy.

- Không phải Võ Thánh nào cũng có năng lực khủng bố như vậy, mà là năng lực của vị Võ Thánh này quá kinh khủng mà thôi.

Cổ Mặc phân tích nói:

- Võ Thánh bình thường cũng không có năng lực cách xa nhau ngàn dặm cứu người đi, mà Võ Thánh của Càn Kinh Tần gia kia, xem ra đã tu luyện tới Võ Thánh hậu kỳ, lĩnh ngộ đến thiên địa pháp tắc đặc thù, cho nên mới có được loại năng lực này.

- Võ Thánh hậu kỳ? Tự mình cảm ngộ đến thiên địa pháp tắc?

Tần Phàm đối với cái khái niệm này cũng có chút mơ hồ.

- Hiện tại rất khó nói cho ngươi tinh tường, ngươi biết rõ Võ Thánh kia phi thường lợi hại là được rồi.

Cổ Mặc hít sâu một hơi, sau đó có chút kiêng kị nói:

- Thậm chí đã vượt qua năm đó thời kỳ bản Võ Thánh toàn thịnh rồi

- So với lão đầu ngươi năm đó còn lợi hại hơn?

Tần Phàm nghe đến đó không khỏi chấn trụ trong lòng, hắn biết năm đó Cổ Mặc rất lợi hại, hắc hỏa kia có thể nói là đốt cháy vạn vật, mà Võ Thánh của Càn Kinh Tần gia kia, vậy mà so với hắn còn mạnh lớn, như vậy nếu như hắn muốn giết mình, chẳng phải là như chơi sao.

- Thi triển loại năng lực ngàn dặm cứu người này, có lẽ phải bỏ một cái giá lớn, vị Võ Thánh này chịu bỏ một cái giá lớn tới cứu Tần Hạo Dương, có thể biết hắn đối với Tần Hạo Dương thập phần coi trọng.

- Vừa rồi cổ khí tức cường đại kia, có lẽ là muốn chấn nhiếp ngươi, nhưng tiểu tử ngươi vẫn dám chém vào Tần Hạo Dương, đoán chừng vị Võ Thánh kia đối với ngươi hoàn toàn không để cho hắn mặt mũi rất tức giận, tóm lại ngày sau ngươi cẩn thận một chút.

Cổ Mặc lại tiếp tục nói.

Nghe thấy Cổ Mặc nói, Tần Phàm không khỏi chau mày, hiện tại Tần Hạo Dương cũng không biết có bị giết chết hay không, nhưng hắn đã khiến một Võ Thánh phát bực, tình huống này đối với hắn thập phần bất lợi.

- Bất quá ngươi cũng không cần quá lo lắng, ta nghĩ chỉ cần ngươi không phải gặp hắn, hoặc là cách hắn rất gần, Võ Thánh của Càn Kinh Tần gia kia hẳn là khinh thường tự mình đến đuổi giết Linh Vũ sư nho nhỏ như ngươi. Dù sao đã đến cấp độ như hắn, thường thập phần chú trọng thân phận, hơn nữa đều là tu luyện cùng tìm hiểu pháp tắc, không có chuyện quan trọng gì, là sẽ không xuất thủ.

Cổ Mặc thấy Tần Phàm như vậy, liền thoáng an ủi hắn nói.

Tần Phàm nhẹ gật đầu, bất quá trong lòng của hắn cũng thập phần tinh tường, lúc này nếu như là Tần Hạo Dương kia chết thì tốt, ít nhất không có người chứng minh việc này là mình làm, dù sao Võ Thánh kia càng lợi hại, cũng không có khả năng cách xa như vậy còn nhận ra mình là người Nam Phong Tần gia.

Nhưng nếu như Tần Hạo Dương chưa chết, như vậy hắn nhất định sẽ nghĩ tất cả biện pháp đến báo thù mình, thậm chí Võ Thánh tự mình động thủ cũng nói không chừng.

Nhớ tới vừa rồi mình chém ở trên người Tần Hạo Dương một đao kia, cơ hồ là đã dùng hết toàn lực, nhưng lúc đó bảo vệ Võ Thánh trên người Tần Hạo Dương còn không có hoàn toàn biến mất, triệt tiêu bộ phận lực lượng, hơn nữa khi đó Tần Phàm bị khí tức của Võ Thánh kia ảnh hưởng, chỉ đánh ra bảy phần thực lực.

Bất quá dù sao cũng là tương đương với một kích toàn lực của Linh Vũ sư hậu kỳ, trừ khi khí lực của Tần Hạo Dương kia cũng như mình, xa xa mạnh hơn thường nhân, nếu không rất khó gánh vác được một đao kia.

- Cho dù hắn không chết, nhưng tối đa cũng chỉ còn lại một tia sinh cơ, ngay cả Hồi Xuân Đan cũng không cách nào cứu hắn trở về, theo như suy đoán, hắn hẳn là chết, bất quá còn phải xem thủ đoạn của Võ Thánh Càn Kinh Tần gia kia như thế nào.

Tần Phàm không ngừng suy nghĩ, cuối cùng đưa ra kết luận.

- Chỉ cần Tần Hạo Dương hắn không động Nam Phong Tần gia ta, còn nếu hắn dám tới, ta cũng không sợ hắn.

Tần Phàm cắn răng thầm nghĩ, rất nhanh hắn sẽ tiến vào Chân Vũ thánh địa, ở trong khoảng thời gian này hắn vẫn phải hảo hảo bố trí an toàn của Tần gia thoáng một phát, tuy hôm nay có năm đầu Thiên Sí Hổ thủ hộ, nhưng hắn vẫn cảm thấy không đủ.

Sau đó Tần Phàm nhìn về phía bên kia, phát hiện mấy người Càn Kinh Tần gia đã là nỏ mạnh hết đà, vì vậy hắn liền triệu hồi bốn đầu Thiên Sí Hổ trở lại trong không gian Tạo Hóa Kim Liên, Chu Tước chi dực mở ra, bay về phương hướng Nam Phong thành.

Mà hắn vừa mới bay lên không trung, phía dưới truyền đến trận trận tiếng kêu bi thảm, hắn đạm mạc nhìn thoáng qua phía dưới, liền trông thấy toàn thân những người kia đều dâng lên tiên diễm cuối cùng, sau đó thân thể thiêu thành tro tàn, tiêu tán trong gió, tựa hồ chưa từng tồn tại qua.

Tần Phàm hơi than nhẹ một tiếng, cũng rất nhanh biến mất ở chỗ sâu trong Vân Hải.

- Phụ thân.

Tần Phàm tiến vào tiểu viện của Tần Hồng, trông thấy hắn đang ở dưới ánh trăng, tựa hồ đang suy tư hoặc là lo lắng cái gì.

- Đã đến.

Tần Hồng chậm rãi xoay người, nhìn đứa con trai trước mắt này, hôm nay nó đã cao cùng mình không sai biệt lắm, trên mặt cũng đã không còn nét ngay thơ như trước.

- Phụ thân, con định ngày mai sẽ khởi hành tiến về Chân Vũ Thánh điện.

Tần Phàm mở miệng nói, hắn cũng rất ít khi vào tiểu viện này, càng chưa từng cùng phụ thân ở dưới ánh trăng nói chuyện. Ở dưới ánh trăng nhàn nhạt, hắn thấy hai đầu lông mày của phụ thân mình ưu sầu, nhưng nhìn mình tựa hồ lại tràn đầy vui mừng cùng tự hào.

- Ân, trên đường cẩn thận một chút.

Tần Hồng vỗ vỗ bờ vai Tần Phàm, hôm nay hắn đối với đứa con trai này của mình, đích thật là yên tâm rất nhiều, trong nội tâm cũng vì hắn mà kiêu ngạo, một Linh Vũ sư mười tám tuổi, hơn nữa còn là một vị Luyện Đan Sư, toàn bộ Đại Càn quốc còn có người thứ hai sao?

- Phụ thân, con hơi lo lắng trong tộc.

Tần Phàm do dự một hồi, vẫn là mở miệng nói :

- Phụ thân cũng biết hôm nay Nam Phong Tần gia chúng ta cùng Càn Kinh Tần gia kia đã thế như nước lửa, Càn Kinh Tần gia này chắc chắn sẽ không đơn giản buông tha Nam Phong Tần gia chúng ta, mặc dù nói bọn hắn không dám ngoài sáng làm gì chúng ta, nhưng cũng không thể bài trừ bọn hắn sẽ ngầm động thủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.