Đan Vũ Càn Khôn

Chương 275: Chương 275: Dị biến. (1)




Ads Lúc này Cổ Mặc bỗng nhiên nghi ngờ nói:

- Dựa theo lẽ thường, ở chỗ này xuất hiện một tòa thành thị nhân loại như vậy, những yêu thú cao cấp kia chắc chắn sẽ tổ chức tiến công mới đúng, như thế nào ngược lại cách xa nơi này?

- Chẳng lẽ những yêu thú này thực bị Trấn Yêu Thành này trấn áp?

Tần Phàm cũng cảm thấy kỳ quái.

- Ta nghĩ có lẽ có hai khả năng, một chính là yêu thú đã tiến công qua, nhưng mà không làm gì được Trấn Yêu Thành này, cho nên rút lui, mà một khả năng khác thì là ở bên trong Trấn Yêu Thành này, có đồ vật hoặc là người có thực lực để cho những yêu thú này đều sợ hãi.

Cổ Mặc nghĩ thoáng một phát nói ra.

- Vào xem một chút đi.

Tần Phàm gật gật đầu, lúc này hắn đã cách Trấn Yêu Thành càng ngày càng gần, mà càng tới gần, càng cảm giác được Trấn Yêu Thành kia truyền đến cho mình uy áp cực lớn, ở trước mặt thành thị này, hắn cảm giác mình trở nên vô cùng nhỏ bé.

Mà lúc này, hắn đã có thể rõ ràng trông thấy vòng lưu quang bảo hộ như ẩn như hiện bên ngoài Trấn Yêu Thành kia, đem trọn thành trì đều bao phủ ở bên trong, lộ ra thập phần thần bí.

Hơn nữa tất cả cây cối ở chỗ này cũng bị chặt sạch, bốn phía đều là trống rỗng, hẳn là để cho nhân loại trong thành trì có thể sớm phát hiện yêu thú đánh lén.

- Bốn thạch trụ này không biết làm cái gì?

Đi đến nơi cách Trấn Yêu Thành chưa đủ mười dặm, Tần Phàm ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện mấy nơi hẻo lánh xung quanh Trấn Yêu Thành kia có tất cả bốn cột đá cực lớn xuyên thẳng Vân Tiêu, thượng diện điêu khắc một ít đồ án huyền bí, không biết có công dụng gì.

- Nếu như bản Võ Thánh không có đoán sai mà nói, bốn thạch trụ này hẳn là một Thượng Cổ trận, dùng để cung cấp năng lượng cần thiết cho vòng bảo hộ lưu quang, chỉ là cụ thể do cái gì tạo thành thì không rõ ràng.

Cổ Mặc hồi đáp.

- Vòng bảo hộ lưu quang này ngăn trở đường đi.

Mà khi Tần Phàm đi đến cách cửa thành ước còn một dặm, trước mắt hắn xuất hiện một vòng bảo hộ lưu quang năm màu, ban đầu hắn ở phía xa xem còn tưởng rằng là bao phủ trên tường thành, nhưng hiện tại mới phát hiện là cách hơn một dặm.

- Hơn nữa ở đây cũng không có ai trông coi?

Tần Phàm cau mày, ở chỗ này vốn đã cách Trấn Yêu Thành không xa, nhưng không nghe thấy bất kỳ thanh âm gì, thậm chí cũng không có trông thấy bất luận bóng người nào.

- Bản Võ Thánh cũng dò xét không đến tình huống bên trong Trấn Yêu Thành, bất quá vòng bảo hộ lưu quang cái hẳn là sẽ không bài xích nhân loại, ngươi trực tiếp đi vào đi.

Lúc này thanh âm Cổ Mặc truyền đến.

Tần Phàm thử vươn tay ra, quả nhiên đơn giản xuyên qua màn sáng kia, vì vậy hắn gật đầu, sau đó liền đi vào.

Oanh!

Mà vừa đi vào màn sáng này, Tần Phàm liền cảm giác được một cỗ niệm lực cường đại lao vào trong đầu mình, để cho tinh thần ý chí của hắn vào lúc đó cũng trở nên buông lỏng.

- Đây là có chuyện gì?

Tần Phàm cảm thấy trong thức hải truyền đến một cảm giác đau đớn.

- Tiểu tử, ngươi sao rồi?

Lúc này Cổ Mặc cũng phát hiện Tần Phàm dị thường, vội vàng truyền âm hỏi.

Vào lúc này Tần Phàm chỉ cảm thấy trong đầu của mình nhiều ra một cổ niệm lực cường đại, một cổ niệm lực này đang không ngừng công kích tinh thần ý chí của hắn, tựa hồ là muốn mạnh mẽ phá bỏ ý thức hải của hắn.

Rất thống khổ!

Lúc này Tần Phàm cảm giác được đầu muốn nổ tung, loại đau đớn này so với thống khổ trên nhục thể còn mãnh liệt hơn nhiều lắm, đó là thẳng đến sâu trong linh hồn, thống thiết nội tâm, thần kinh toàn thân đều đang run rẩy!

- Ah…

Tần Phàm đau đến hét to một tiếng, niệm lực dị thường đến từ bên ngoài này đang không ngừng trùng kích lấy Thức Hải của hắn, tựa hồ là không chiếm được thề không bỏ qua.

Oanh!

Cổ niệm lực kia thật sự là quá mức cường đại, Thức Hải của Tần Phàm rốt cục không cách nào phòng ngự, bị một lần hành động công phá.

Ông!

Cũng vào lúc này, Tần Phàm cảm giác được trong thức hải của mình lập tức xuất hiện một chỗ trống, sau đó liền bị một cổ niệm lực này chiếm cứ.

- Trấn Yêu thành này quả nhiên có cổ quái.

Cổ Mặc thấy Tần Phàm như vậy liền nhướng mày, biết rõ lúc này Tần Phàm gặp phải ngoại lực gì đó ảnh hưởng.

Lại qua một ít thời gian, Tần Phàm phát hiện cổ niệm lực dị thường trong đầu đến từ bên ngoài kia bắt đầu chậm rãi ngưng tụ, cuối cùng kết thành một hình dạng như hạt giống, lơ lửng ở trong thức hải của hắn.

Sau đó hắn liền cảm giác được ý thức của mình bắt đầu chậm rãi biến thành mơ hồ, tựa hồ là bị hạt giống niệm lực này hấp dẫn liên lụy lấy, thời gian dần qua đã mất đi chính mình.

- Tiểu tử, nhanh tỉnh lại, ngàn vạn lần phải chịu đựng!

Thanh âm của Cổ Mặc không ngừng vang lên trong tai Tần Phàm, nhưng Tần Phàm lại tựa hồ như nghe không được.

Ở trong thức hải của Tần Phàm, tinh thần ý chí của hắn đang không ngừng xói mòn, sau đó không ngừng bị hạt giống niệm lực thần bí kia hấp thu.

Mà sau khi tinh thần ý chí của hắn bị hấp thu vào hạt giống niệm lực kia, trải qua cải tạo, lại bị thích phóng đi ra, sau đó những tinh thần ý chí bị cải tạo này liền bắt đầu chậm rãi chiếm lấy toàn bộ Thức Hải của hắn.

Ý thức của Tần Phàm trở nên càng ngày càng mơ hồ, toàn bộ Thức Hải của hắn vào lúc này sắp bị hạt giống niệm lực kia khống chế, chiếm cứ toàn bộ, mà một khi mất đi mình, cũng chính là thời điểm hắn bị hạt giống niệm lực này khống chế.

- Lần này thảm rồi, chỉ có thể liều mạng, tiểu tử, ngươi nhất định phải chịu đựng!

Cổ Mặc không khỏi cau mày, hắn biết rõ hiện tại Tần Phàm ở trạng thái này là bị tinh thần ý chí sự cường đại xâm lấn, còn ở trong thức hải của hắn gieo xuống hạt giống niệm lực, từ đó phát ra mục đích khống chế .

Oanh!

Lúc này Cổ Mặc trải qua tự định giá, thần sắc trở nên cực kỳ ngưng trọng, nháy mắt sau đó, hắn cũng đem niệm lực bản thân trùng kích đến trong thức hải của Tần Phàm.

- Ah…

Lại một cổ tinh thần niệm lực xâm lấn, khiến cho Tần Phàm nhịn không được thống khổ, phát ra một tiếng kêu đau đớn, nhưng mà cũng ở bên trong đau đớn mãnh liệt này, tinh thần ý chí của bản thân hắn cũng nhận được trùng kích, bắt đầu có dấu hiệu sống lại.

- Ta đây là làm sao vậy?

Tần Phàm còn ở vào trạng thái mơ hồ, cảm giác được trong thức hải một mảnh hỗn độn, đồng thời lại có một cổ tinh thần niệm lực cường đại khác đè tinh thần ý chí của hắn xuống, hắn không biết nên làm như thế nào, chỉ là bản năng kiên trì chính mình, không cho những niệm lực kia thừa cơ mà vào.

Nhưng vào lúc này, ở trong thức hải của hắn còn xuất hiện cổ niệm lực thứ ba, bắt đầu chậm rãi hội tụ, ở trước ý thức của hắn thành lập một đê đập ngăn chặn cao lớn, trợ giúp hắn ngăn cản cổ tinh thần niệm lực thứ hai kia.

- Tiểu tử, ngươi có thể nghe được thanh âm của ta không?

Lúc này, một thanh âm vang lên ở trong thức hải của Tần Phàm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.