Đan Vũ Càn Khôn

Chương 235: Chương 235: Ly khai Thánh điện. (2)






Cho nên hai ước định này đối với hắn mà nói đều là hết sức trọng yếu.

- Lúc này gia tộc trực tiếp tấn chức Chân Vũ thế gia thượng phẩm, tuy rất đáng cao hứng, nhưng đồng thời thừa nhận áp lực cũng rất lớn.

Trong nội tâm Tần Phàm minh bạch một gia tộc cường đại hay không, không phải chỉ nhìn phẩm giai là được, còn phải xem nội tình cùng lực ảnh hưởng của gia tộc này.

Lần này trước khi Triêu Thánh, Nam Phong Tần gia ở Nam Phong thành coi như có một chút lực ảnh hưởng, nhưng ở toàn bộ Vân Châu, thậm chí là Vân Châu Tây Bắc bộ còn xem như yên lặng vô danh.

Đi đến trên đường đi thông Càn Kinh, Tần Phàm quay đầu nhìn thoáng qua Chân Vũ Thánh điện, nhưng lại kỳ dị phát hiện, Chân Vũ Thánh điện kia vậy mà trở nên mờ ảo, cả tòa đại điện cũng dần dần giấu ở bên trong một đoàn sương mù.

Tần Phàm biết rõ đó chỉ là một loại thủ đoạn bảo trì Chân Vũ Thánh điện thần bí cùng siêu nhiên hậu thế mà thôi, cho nên không có đi suy nghĩ.

Lúc này Tần Phàm bắt đầu xem xét trữ vật giới chỉ mà Hoàng bào Thần tôn kia giao cho mình, một trăm triệu Kim nguyên tự nhiên là dùng để đề thăng thực lực tài chính của gia tộc, có khoản tài chính này, có thể trợ giúp gia nghiệp Tần gia mở rộng gấp mấy lần rồi.

Mà bên trong 800 bình linh đan kia, có một nửa là Trúc Cơ Đan, cái đồ vật này ở trước kia là để cho Nam Phong Tần gia nghĩ cũng không dám nghĩ, vậy mà lần thứ nhất xuất hiện là 400 bình, mà những thứ khác đều là Sơ Võ đan cùng các loại đan dược tăng tốc độ tu luyện.

- Chân Vũ Thánh điện này thật là đại thủ bút

Tần Phàm cũng không khỏi không sợ hãi thán phục, tuy hiện tại Cổ Mặc đã có thể khống chế mình hấp thu đan khí, như vậy Tần Phàm cũng có thể luyện chế Trúc Cơ Đan rồi, nhưng luyện chế nhiều Trúc Cơ Đan như vậy, linh dược cần thiết chính là một số lượng không ít, hơn nữa cũng phải phí không ít thời gian, Chân Vũ Thánh điện đã đưa tới, hắn cũng vui vẻ thanh nhàn.

Đã có những đan dược này, như vậy trẻ tuổi một đời của Nam Phong Tần gia có thể đề cao thiên phú cùng tốc độ tu luyện thật lớn, nội tình gia tộc dĩ nhiên sẽ chậm rãi tăng lên rồi. Tần Phàm minh bạch dụng ý của Chân Vũ Thánh điện.

Sau đó hắn quan sát những Trúc Cơ Đan này thoáng một phát, phát hiện tuy thủ pháp luyện dược cùng mình có chút bất đồng, nhưng phẩm chất là rất cao, thậm chí còn ẩn ẩn vượt qua mình

- Nội tình Chân Vũ Thánh điện quả nhiên không phải Chân Vũ thế gia bình thường có thể so sánh.

Tần Phàm thầm nghĩ.

Bất quá tuy trình độ luyện dược của Tần Phàm hiện tại, bởi vì cảnh giới võ đạo cũng đã vượt qua kiếp trước, nhưng đối với một ít lĩnh ngộ thiên địa linh khí, tự nhiên không thể bằng những cường giả kia.

Luyện đan, cũng cần hợp thiên đấy, cho nên trong lòng của hắn cũng rất cân đối, chờ hắn cũng đạt tới cảnh giới Võ Tôn, hắn tin tưởng trình độ luyện đan của mình nhất định còn có thể đề cao thật lớn.

Hôm nay đã có những đan dược này, hơn nữa Tần Phàm lại luyện chế một ít, như vậy nội tình của Nam Phong Tần gia có thể chậm rãi tăng lên, nhưng mà hiện tại sự tình lửa sém lông mày là… bây giờ Tần gia còn không có Linh Vũ sư.

Hiện tại Tần Phàm hắn đã minh bạch, sau Tiên Thiên, muốn vượt qua một đại cảnh giới, là rất khó dùng đan dược phụ trợ, bởi vì nó phải kết hợp cùng tu vi tâm cảnh của một người, còn có các loại cảm ngộ đối với thiên địa.

Tuy muốn đột phá đến Linh Vũ sư, thật có một ít đan dược nghịch thiên có thể dung Thiên địa tạo hóa, nhưng mà Tần Phàm hôm nay còn không có đột phá đến Linh Vũ sư, cảm ngộ thiên địa linh khí còn chưa tới cấp độ kia, tự nhiên không có năng lực đi luyện chế những đan dược này.

Mà Hoàng bào Thần tôn kia đã từng nói qua, Nam Phong Tần gia muốn tấn thăng đến Ngũ phẩm Chân Vũ thế gia, còn cần tiến hành một lần khảo hạch, tự nhiên sẽ không biết sự tình gì đều giúp Tần gia giải quyết hết, cho nên bên trong những đan dược hắn đưa tặng này, cũng không có đan dược trân quý như vậy, cho nên hết thảy còn cần chính mình cố gắng.

- Lão đầu, ngươi có khỏe không?

Thấy đã ly khai Chân Vũ Thánh điện khá xa, Tần Phàm liền lo lắng truyền âm cho Cổ Mặc hỏi, vừa rồi hắn cảm nhận được linh hồn Cổ Mặc run rẩy, hơn nữa một mực ngủ đông, không dám có một điểm động tĩnh, tựa hồ là nhận lấy đả kích nghiêm trọng gì đó.

Cổ Mặc không có trả lời.

- Lão đầu?

Tần Phàm còn gọi vài tiếng.

- Hô…

Đã qua hồi lâu, thời điểm cách Chân Vũ Thánh điện đã có mấy dặm, mới nghe được Cổ Mặc thở phào nhẹ nhỏm.

- Không có việc gì đi à nha? Vừa rồi ngươi là chuyện gì xảy ra?

Tần Phàm vội vàng hỏi lần nữa.

- Tên Thánh chủ kia thật lợi hại, đoán chừng hắn từ lúc các ngươi thí luyện phát hiện được ta tồn tại, cho nên khi ngươi tiến nhập Chân Vũ Thánh điện càng là trực tiếp áp bách tinh thần ta, cho nên về sau mới có thể cho ngươi đi gặp hắn. Mà mới vừa rồi, trong phòng Võ Thánh kia, ta thiếu chút nữa sẽ hồn phi phách tán.

Thanh âm của Cổ Mặc còn sợ hãi truyền đến.

Tần Phàm nhớ tới ngày đó Thánh chủ kia thật là quét mắt nhìn mình, khi đó hắn còn tưởng rằng là mình mạo phạm thần uy, nhưng không thể tưởng được là vì phát hiện Cổ Mặc tồn tại.

- Nghiêm trọng như vậy?

Tần Phàm không khỏi nhíu mày, nhưng đồng thời cũng có chút nghi ngờ:

- Vậy cuối cùng tại sao hắn lại bỏ qua ngươi?

- Không biết.

Cổ Mặc lắc đầu nói ra:

- Bất quá ta cảm thấy khí tức người nọ tựa hồ có chút quen thuộc... chỉ là ta cũng là nhìn không tới bộ dáng của hắn.

- Chẳng lẽ lại là người trước kia ngươi quen?

Tần Phàm hiếu kỳ hỏi.

- Có khả năng, bất quá... Ách, bản Võ Thánh đoán chừng không có bằng hữu nào của mình còn có thể sống sót a.

Cổ Mặc có chút xấu hổ nói:

- Trước kia ta đều là độc hành độc lập, bằng hữu không có mấy cái, nhưng cừu gia lại không ít.

- Nếu như là cừu gia của ngươi, vậy hắn càng không có lý do bỏ qua ngươi ah.

Tần Phàm càng thêm khó hiểu.

- Có hai khả năng.

Cổ Mặc phân tích nói:

- Một cái là bởi vì hắn thấy thực lực của ta đã không bằng lúc trước, đối với hắn căn bản không có uy hiếp gì, hơn nữa hắn không biết ta còn có thể thông qua hấp thu đan khí tăng thực lực lên, cho nên không bằng giữ lại ta, để cho ta thống khổ tự động biến mất.

- Ách, ta xem Thánh chủ này không giống là người như vậy a...

Tần Phàm nhớ tới khí tức của Thánh chủ kia, cũng không giống là người tàn nhẫn như vậy, lại tiếp tục hỏi:

- Vậy một nguyên nhân khác thì sao?

- Tâm tính cường giả há là ngươi có thể suy đoán.

Cổ Mặc lắc đầu nói ra:

- Về phần một nguyên nhân khác, cái kia tự nhiên là bởi vì ngươi rồi.

- Bởi vì ta?

Tần Phàm nghi ngờ hỏi lại.

- Ha ha, ngươi ngẫm lại bên trong một đời tuổi trẻ, có bao nhiêu người có thể ở 17 tuổi liền đến trình độ như ngươi? Cho nên Chân Vũ Thánh điện này đối với ngươi ký thác kỳ vọng rất lớn, Thánh chủ kia lưu ta ở bên cạnh ngươi, dĩ nhiên là muốn ta hảo hảo trợ giúp ngươi rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.