Đánh Cược Trái Tim

Chương 46: Chương 46




Âm mưu chết người của khủng long bạo chúa

Một buổi sáng bận rộn như bao buổi sáng khác,Nhi lại vắt chân lên cổ chạy cho kịp giờ.Vừa mới chui đầu vào tầng hầm để xe đã nghe một vài ánh mắt ngưỡng mộ từ các bác bảo vệ cốt cán,những nhân viên vô cùng tận lực bảo vệ công ty cả ngày lẫn đêm.Và dĩ nhiên họ cũng vô cùng bảo vệ ông sếp đáng kính của mình,giống như vị cha già bảo vệ đứa con trai khỏi con quỉ cái hám tiền mà cả công ty đang đồn đại.Dĩ nhiên,ko cần nói cũng biết.Vâng It’s me.Nhi ngậm ngùi vượt nhanh qua những ánh mắt tràn ngập yêu thương đến khinh bỉ của các bác nhân viên cốt cán.Tự nói với bản thân mình sẽ ko sao,tuyệt đối ko sao.Thật may họ ko phải bố cô,cũng ko phải bố chồng.Muốn nhìn ư?Nếu còn có thể nhìn trước khi nghỉ hưu,xin các vị cứ tận hưởng cuộc sống công sở thoải mái đi.

Theo dòng người lũ lượt dắt xe vào bãi,Nhi chán chường cố gắng để bản thân mình ko cần để ý đến những đôi mắt đang lăm le hy vọng cô trượt chân ngã mà chết,hoặc thượng đế mỉm cười có thể ném 1 tảng đá nặng 10 tấn vào thẳng đầu cô ngay trước mặt họ.Được rồi.Được rồi.Tôi cũng biết các người yêu quí công việc của các người,và cái gã đang kiến thiết công việc cho các người vì thế cũng lên ngôi.Được rồi xem hắn làm thần tượng đi,thần thánh luôn cũng được.Có cần tôi giúp mấy người kê đá,mua bát hương,lập thêm cái hòm công đức cho các người mỗi ngày tới thắp hương vái hắn ko?Nhi chán chường phớt lờ tất cả.Hiện tại dù cô có là khủng long bạo chúa cao 6m và nặng 6 tấn thì với lực lượng hùng hậu của cái tòa nhà 30 tầng này cô muốn sống cũng khó thoát.Tốt nhất ko nên gây sự.Một vài người cô có thể trụ hạng,chứ cả trăm người cô ko dẹp lép như con tép mới là lạ.Cô từng đọc tin tức có người đi lễ bị người ta dẫm chết.Cô có thê chấp nhận mình bị boom nổ chết,bị bắn chết,chứ chết cái kiểu dẫm đạp ấy vừa nghe thôi đã thấy muốn sống rồi.

Lầm lũi bước đi trong cái dòng người tất tả ấy Nhi dừng lại chờ thang máy và lại tiếp tục được chìm đắm trong hạnh phúc của người nổi tiếng.Giờ cô mới hiểu,tại sao có một số người nổi tiếng mỗi khi ra ngoài thì phải bịt kín từ đầu đến chân.Nhưng họ sợ người hâm mộ nhận ra chắc ko bằng cô sợ cái tòa bulding 30 tầng này đâu.Người hâm mộ của đám thần tượng chỉ có 1 số ít bệnh hoạn muốn giết thần tượng của mình với tư tưởng khiếm quyết muốn độc chiếm,chứ đám người của cái tòa nhà này ko 1 ai là ko muốn giết cô để giải cứu hoàng tử.Nhi chẹp miệng ca ngợi thời đại mới.Hiện tại chắc cô phải viết lại tiểu thuyết,ko phải công chúa đợi hoàng tử đến cứu.Mà nên viết là hoàng tử bị công chúa bắt đi lên tháp,và các cô gái dân làng muốn đi cứu hoàng tử để được làm công chúa.Sau khi thế lực hùng hậu của họ đã ỷ đông hiếp yếu,ỷ số nhiều đè số ít,lấy thịt đè người khiến công chúa tử nạn.Hoàng tử đang vui mừng vì được cứu nhưng niềm vui thật ko trọn vẹn.Các cô gái bắt đầu giằng co hoàng tử,cô nọ kéo cô kia giằng,kết quả hoàng tử tan xương nát thịt mà chết.Hết truyện.

Vừa nghĩ tới cái cảnh hoàng tử bị gái giằng rồi tử nạn,quả thật lòng Nhi cảm giác vô cùng sung sướng.Ko kìm được lòng dù bị thập diện mai phục cô vẫn khúc khích cười.

“Chào tổng giám!”

Còn đang chìm đắm trong cảnh tượng tươi đẹp,một lâu đài phủ đầy máu của hoàng tử.Đầu óc cô đang trong thế giới hạnh phúc thì cái tiếng động thanh thoát tao nhã của mọi người kéo vụt cô trở về hiện thực.

Tú lẳng lặng đứng ở phía sau,gương mặt điển trai lạnh băng như thường ngày.Đôi mắt có chút mệt mỏi.Nhìn gương mặt tươi cười của cô trái tim hắn cảm giác bồi hồi,nhưng khi nụ cười ấy vụt tắt,hắn lại cảm giác mình trở lại địa ngục.

Nhi quay người lại nhìn chàng hoàng tử vừa bước vào.Thật đáng tiếc khi cô cảm giác lúc anh ta chết vì bị gái giằng có vẻ đẹp trai hơn lúc này.Đôi mắt đen của cô lấp lánh nhìn hắn ta,khóe môi lại ko kìm được hơi nhếch lên mỉm cười.Hoàng Tuấn Tú làm nhiều việc tốt 1 chút,đừng keo kiệt tiền quyên góp từ thiện,nếu ko sẽ có lúc anh thật sự bị gái giằng tới nát người.Lúc ấy đừng nói là tại tôi.

“Đã đến rồi sao?” Tú nhẹ giọng hỏi,đôi mắt nâu buồn rầu nhìn cô.

Nhi bĩu môi,gương mặt bướng bỉnh ko thèm nhìn hắn.Đôi tai của cô lại nghe được 1 vài lời lẽ thật thiếu tính sáng tạo từ tứ phía phát ra.Nào là con hồ ly tinh lại còn tỏ vẻ,nào là cô ta liếc mắt đưa tình với tổng giám đốc.Làm ơn có nói xấu người ta thì ít nhất cũng nói to hơn 1 chút được ko?Nếu họ cảm giác volume của họ còn nhỏ quá để mai cô sắm 1 cái micro mang đi cho họ được chứ?Hơn nữa làm ơn nói vài lời mới mẻ đi được ko?Mấy lời thoại của mấy bà mẹ chồng giàu có nhận xét về cô con dâu tương lai nghèo khổ ấy chỉ có trong mấy bộ phim cách đây 3 thế ký thôi.Làm ơn tiên tiến 1 chút được ko?Xem ít phim thần tượng 1 chút.Hãy mở chuyện cổ tích ra mà đọc đi,có nhìn thấy rất nhiều cô gái nhà nghèo cưới hoàng tử thành lọ lem ko hả?

Còn đang nguyền rủa trong đầu đột nhiên Nhi nghĩ tới điều gì đó,đôi mắt đen của cô sáng long lanh ánh cười,nhìn thẳng vào đôi mắt nâu đang rầu rĩ của hắn.Tú cảm giác tim mình thót lại.Cô đang cười rất đáng ngờ.Mà mỗi khi cô cười như vậy,y như rằng hắn được đi tham quan công viên địa ngục.Cả cơ thể của hắn như một bộ máy được lập trình sẵn để phản ứng,vừa nhìn nụ cười của cô cả người hắn bỗng cương cứng.Đôi mắt nâu lập tức rũ bỏ buồn rầu,trở nên trong suốt cảnh giác.

“Chào buổi sáng sếp tổng.” giọng nói của cô trở nên vô cùng nhẹ nhàng lại ngọt ngào.Bàn tay thon nhỏ vô cùng tự tin ôm lấy cánh tay Tú.Cô thản nhiên dựa sát người đứng cạnh anh vô cùng thân thiết.Sao hả?Muốn xem đuôi của hồ ly.Rất đơn giản.Tôi ko chỉ có 9 đuôi,còn có 10 cái cơ.Các cô muốn độc tiểu thuyết hồ y,đơn giản lắm,để tôi cho các cô biết tôi làm hồ ly tinh còn cao hơn sự tưởng tượng của các cô 1 bậc.Trình độ viết tiểu thuyết của các cô còn kém lắm.Muốn xem đuôi hồ ly của tôi?Ko sao tôi sẽ hào phóng cho các cô xem.

Tú còn đang ngơ ngác nhìn cô đang đứng ngay cạnh mình,bàn tay vẫn đặt trên cánh tay anh vô cùng thân thiết.Tú hơi nhướng mày nghi ngờ.Khủng long con,em lại định giở trò gì đây tiểu quỉ?

“Sếp à,sao mắt sếp lại có quầng thâm như vậy?Trời đất đêm qua sếp ko ngủ được ư?” Nhi làm ra gương mặt vô cùng lo lắng,bàn tay nhỏ nhắn lại ko an vị nhẹ nhàng chạm vào má của Tú.

Tú nhíu chặt mày,cảm giác mình y như con thỏ bị dồn vào đường cùng.Trái tim của hắn cứ nhảy như con loi choi trong lồng ngực.Khủng long,hôm nay em mắc cái chứng gì đây?Ko phải tiến tới rồi cho hắn mất mặt bằng câu ví dụ như “Lại xem Av cả đêm rồi.” hay là, “Tối qua sếp có 1 đêm mặn nồng đến sáng à?” chẳng hạn chứ?Tú vô cùng cảnh giác nhìn sâu vào gương mặt đang cười vô cùng tâm đắc của Nhi.

Nhi thấy được sự hoảng loạn trong đôi mắt của hắn,khóe môi của cô đã cong lại càng cong hơn để lộ ra chiếc răng khểnh tinh quái.Động vật đơn bào đúng là giác quan của động vật nhỉ,nhưng mà đừng lo hôm nay người tôi muốn chơi ko phải anh.Xem như anh may mắn đi.

“Xem ra sếp hôm nay rất mệt mỏi thì phải.Có cần em mát xa giùm sếp ko?” Nhi lại tiếp tục vẫy cái đuôi cáo,giọng điệu ngọt ngào lại quan tâm nhìn tên động vật đơn bào đang sợ đến độ quên luôn cả cách phân chia.Đáy mắt của cô sáng long lanh vô cùng thích thú.Đôi tai thích trí dựng ngược lên nghe ngóng những lời xì xầm khó chịu của đám người đang đứng xem kịch hay.

“Khủng long,em định mượn cớ để giết anh hả?” Tú nhíu mày cúi người xuống ghé sát vào tai cô nhỏ giọng.

Cả đại sảnh tràn ngập những con mắt mở to kinh ngạc nhìn hai người.Nhi đảo đôi mắt đen sáng lấp lánh 1 vòng vô cùng mãn nguyện.Tên ngốc anh thật sự cho tôi 1 cái cớ vô cùng hay. Mọi người muốn xem hồ ly tinh mê hoặc đàn ông phải ko?Được.Hôm nay tôi vô cùng rộng rãi cho mọi người xem miễn phí ko cần trả tiền.

Tú còn đang nghi ngại nhìn con khủng long đang cười đến gian xảo thì đã thấy cánh tay nhỏ bé của cô quàng lên cổ hắn.Hắn chỉ có thể ngẩn ngơ mở tròn mắt nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô ở gần rất gần.Hơi thở nhẹ nhàng của cô phả vào mặt hắn làm cho toàn thân hắn run nhẹ.Đôi mắt đen láy của cô tràn ngập ánh cười làm cho hắn hoàn toàn đảo điên thần hồn,hắn chỉ có thể đứng yên nhìn gương mặt thanh tú của cô đến gần thật gần,tim hắn đập mỗi lúc 1 nhanh,gương mặt hắn nóng lại càng nóng.

Nhi ghé sát má kề má với hắn,đôi môi mềm mại đỏ hồng của cô nở 1 nụ cười tinh quái,giọng nói trong trẻo của cô phả từng hơi thở quyến rũ vào vành tai của hắn.

“Sao mặt sếp lại nóng thế này?Có phải sốt rồi ko?”

Sau cái đụng chạm má mà người ngoài nhìn vào như cảnh tuyên ngôn tình yêu của nam chính và nữ chính với 1 nụ hôn nhẹ nhàng trong sáng lên má.Nhi đắc ý rời đi gương mặt thẫn thờ của tên động vật đơn bào ngốc nghếch,cô nở 1 nụ cười vô cùng đắc ý.Liếc ánh mắt đen sinh động sáng như sao của mình 1 vòng những gương mặt đang ngơ ngác nhìn 1 màn,cô thấy vô cùng thỏa mãn.Giờ cô đã hiểu tại sao nữ thứ trong mấy bộ phim truyền hình lại luôn luôn cười sáng lạng mỗi khi hại được người rồi.Quả thật cảm giác vô cùng thỏa mãn.

Tú vẫn đang đứng chết chân tại chỗ,gương mặt đờ đẫn giơ bàn tay lên chạm vào má mình,dường như vẫn còn hơi ấm từ làn da mềm mại của cô để lại.Lần đầu tiên trong 6 năm, cô chủ động chạm vào người hắn.Có phải là 1 dấu hiệu tốt hay ko?Hay phải nói có lẽ hắn còn có cơ hội?

Trái ngược với những mong chờ của Tuấn Tú,Nhi hiện tại đang vô cùng tận hưởng chiến thắng mà ko hề để ý có 1 con động vật đơn bào đang đứng trơ ra như bức tượng nhìn cô chờ mong.Nhi quay người kiêu hãnh bước đi,vô cùng hào hứng nhìn những ánh mắt nửa ngạc nhiên,lại ghen tị đến bức bối của các cô gái trong đại sảnh.Nhi thỏa mãn nở nụ cười nửa miệng,đôi mắt đen láy của cô lấp lánh sáng vô cùng kiêu ngạo nhìn họ.Giờ thì các người hiểu thế nào là hồ ly tinh rồi chứ?

Nhưng người ta thường bảo đêm xuân mau tàn,và hạnh phúc thường mong manh.Lòng dạ đàn bà thì là vực sâu ko đáy.Vì quá mải mê với niềm vui chiến thắng,con khủng long đã hoàn toàn quên rằng,sự đáng sợ của ghen tị là như thế nào.Lòng ghen tị của 1 người có thể giết chết người đó,nhưng lại càng có thể giúp người đó giết chết kẻ thù.

Một đôi giầy cao gót thanh tú lộ ra bàn chân yêu kiều trắng trẻo,thật vô cùng tốt bụng giơ ngang chắn ngay đường thẳng tiến thang máy của con khủng long.Và dĩ nhiên cái gì đến cũng phải đến.

Nhờ lực hấp dẫn của người đàn ông hấp dẫn nhất thế giới,hay còn gọi là trái đất,Nhi theo đà mà lao thẳng vào vòng tay người đàn ông hấp dẫn nhất ko thể cưỡng lại.Ngay khi cô tưởng rằng mình sắp hôn đất mẹ tới nơi,thì cô lập tức cảm thấy eo mình bị 1 gọng kìm ôm chặt.Cô vừa được cứu thoát bởi sự hấp dẫn chết người trong gang tấc.Nhi dần dần mở đôi mắt to tròn ra nhìn điều kì diệu vừa xảy ra.

Một vòng tay to lớn đang nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.Gương mặt điển trai của Tú dựa sát vào vai cô,hơi thở của hắn nhẹ nhàng mơn trớn làn da mong manh của cô.Nhi cảm thấy rõ được hơi thở gấp gáp của hắn,đôi mắt nâu chăm chú nhìn cô như 6 năm trước hắn vẫn luôn nhìn.Đôi khi ánh mắt này làm cho cô thật lúng túng.Cho nên cô luôn luôn vờ như ko nhìn thấy sự khác thường trong đôi mắt hắn,luôn lờ đi những ánh sáng dưới đáy mắt nâu của hắn.Bởi vì nếu như ko giả vờ ko biết bản thân cô cũng ko biết phải đối diện với ánh mắt đó như thế nào.

Tú hơi nhíu mày,đôi mắt nâu xao động nhìn cô,hắn ko tự kìm chế được thở phào nhẹ nhõm.Thật khiến cho người ta lo lắng,khủng long em lớn từng này rồi đi đứng cũng phải nhìn đường chứ.

Nhi cảm giác như hắn có gì đó rất bất thường,cho nên theo bản năng của loài thú cô lập tức muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn.Vừa mới định dẫy dụa thì bộ não vi tính của cô lại nhớ ra 1 việc.Ko phải mình đang là hồ ly tinh sao?Đã là hồ ly tinh thì phải diễn cho trót chứ.Nhi mỉm cười tinh quái.

“Ko sao chứ?” giọng nói của Tú trầm xuống,đôi mắt nâu lo lắng nhìn từ trên xuống dưới thân thể cô xem có chỗ nào ko ổn.Hắn thật sự đã quên hiện tại hắn với cô đang sát đến mức nào.Có lẽ bởi hắn đã quen với những va chạm với cô,quen với việc kéo cô lại bên người.Có lẽ cơ thể hắn đã xem việc dính chặt vào cô là 1 điều đương nhiên có thể.

“Ko sao cả!” Nhi ngọt ngào nở 1 nụ cười với hắn.Nhưng trong não bộ của cô lại đang thầm nguyền rủa.Động vật đơn bào chết tiệt,dịch chuyển ngay thân dưới của anh ra khỏi hông của tôi.Đáng chết.Tôi đóng giả hồ ly tinh quả nhiên anh đến chiếm tiện nghi.Còn ko mau buông ra,diễn cũng diễn xong rồi.Anh định bám dính lấy tôi đến bao giờ hả?

Mặc cho cô đang tìm cách đứng lùi ra phía sau,đôi bàn tay to lớn kia vẫn dính chặt lấy chiếc eo mềm mại của cô.Nhi nở 1 nụ cười vô cùng miễn cưỡng,cô cảm giác như toàn bộ răng của cô sắp mẻ tới nơi.

“Động vật đơn bào,anh tranh thủ đủ chưa?Bỏ ra được rồi đấy!” cô rít lên dưới khóe miệng vô cùng nhỏ chỉ đủ cho hắn có thể nghe được.

Tú thản nhiên cười,bàn chân bắt đầu bước đẩy cô đi về phía thang máy riêng của hắn.Nhi miễn cưỡng bước theo vừa đi vừa ngoái đầu nhìn những gương mặt đang phừng phừng lửa hận mà trong lòng cảm giác vô cùng mát dạ.Thiệt thòi 1 chút nhưng làm cho cả chục con người tức đến muốn chết thì thật sự có hy sinh thân thể cũng đáng.Cô vô cùng thỏa mãn mỉm cười.

Đợi đến khi cửa thang máy đóng lại,trong thang máy chỉ còn có 2 người 1 nam 1 nữ đứng vô cùng im lặng.Lúc này Nhi mới có thể thoải mái mà cười ra tiếng.

“Có chuyện gì mà vui vậy?” Tú thắc mắc nhìn Nhi.

Nhi che miệng lại,cố gắng kìm chế sự vui sướng của mình.Cô bình thản lắc đầu.

“Ko có gì!” khóe môi vẫn ko đừng được mà cong lên.Cứ nghĩ tới những gương mặt xinh xắn trang điểm cực cẩn thận,miệng thì há hốc,cằm ở dưới đất,mà mắt trợn lên trời mới thích thú làm sao.Các người muốn xem hồ ly tinh,đơn giản lắm.Muốn viết kịch bản tình yêu?Cũng đơn giản luôn.Để tôi diễn cho mà xem.

Tú nhướng mày nhìn Nhi đang vô cùng vui vẻ.Dù trong lòng rất hoài nghi,nhưng lại có chút cảm giác vì nụ cười vui vẻ của cô cũng trở nên vui vẻ.Nhi còn đang đắm chìm trong cái ko khí gọi là hạnh phúc,đôi mắt đen đang cười đến sáng lấp lánh thì lại đụng phải 1 thứ.Làm cho nụ cười của cô cũng vụt tắt.

“Sếp tổng!” giọng nói của cô vô cùng dịu dàng.

“Chuyện gì?”

“Tới lúc nào sếp mới dừng việc sàm sỡ nhân viên cấp dưới lại?” giọng nói của cô vẫn rất ngọt ngào nhưng lại như một cú đấm nã thẳng vào mặt người đối diện.

Tú im lặng ko nói gì.Dĩ nhiên anh ko thể nào có bất cứ lời nào để biện hộ việc mình đang làm.Khổ 1 điều là bản tính đàn ông của anh lại ko cho anh bỏ tay ra.Được rồi.Xem như là viện cớ cho tâm hồn bất chính của anh đi.

“Sếp tổng,ko phải tối qua mải xem phim cấp 3 cả đêm nên giờ ngủ gật ko nghe tôi nói gì đấy chứ?” giọng nói trong trẻo của cô lại vang lên nã thêm 1 quả rocket vào thẳng người Tú.

Biết ngay mà,làm sao có chuyện cô có thể tử tế mà tha cho tôi.Còn may hiện tại chỉ có 2 người.Cô hôm nay thật sự quá từ bi đấy khủng long ạ.

“Còn nói nữa thì tôi lại càng ôm chặt đấy!” Tú thản nhiên viện cớ.

“Chứ ko phải dù có thế nào cũng ko bỏ ra sao đồ dê già?” Nhi lập tức vứt ngay cái giọng ngọt ngào,gương mặt vô cùng khó chịu nhả ra từng chữ với giọng nói thờ ơ.

Tú mỉm cười.Khủng long rất thông minh,cũng vô cùng hiểu ý hắn.Mặc dù biết là ko còn hy vọng nhưng thật sự bản năng của hắn vẫn ko chịu dừng lại.Cái này em ko thể trách anh được.Là em tạo cơ hội cho anh thôi.

“Vậy là ko bỏ phải ko?” Nhi nhướng mày nhìn hắn.

Tú lặng thinh ko nói lời nào.Dù sao cũng ko có ai ở đây em có thể làm anh mất mặt thì cứ làm đi.Cũng chả ai biết.Tú đang vô cùng tự đắc vì ko có người quấy rầy,thì chỉ sau có 1 tích tắc anh phát hiện thì ra chính vì ko có người quấy rầy mới là sự đau khổ của hắn.

Nhi hoàn toàn ko kiêng nể vì vốn chẳng có ai đáng để cô kiêng nể ở đây.Vô cùng nhiệt tình cô huých thẳng vào mạng sườn của cái tên dâm tặc đang thừa nước đục thả câu phía sau lưng mình.Tú đau đớn vội vàng gập người lại thu tay về ôm bụng.Nhi lập tức xoay người,đôi mắt đen lấp lánh,khóe miệng mím chặt nhìn hắn hằn học.Anh tưởng tôi để cho anh hưởng lợi mãi hả?Đừng mơ đi cưng.Cô lập tức đặt 2 tay lên vai hắn,định ko thương tình mà lên gối nhằm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất của đàn ông mà hành sử.Lần này cô cho hắn phải bò lê dưới sàn đừng mong đứng dậy.

Lập tức hiểu được hành động tiếp theo của cô là gì,Tú rất nhanh lấy 2 tay đỡ lấy đầu gối của cô.

“Ko phải chỗ đó!”

Nhi tức giận nhìn hắn chặn chân mình ngon lành,đôi môi hồng tươi mím chặt khó chịu.Còn đang định phát ngôn cho hắn 1 bài ca hy vọng thì.

Dinh.

Thang máy bật mở,sau lưng họ chính là tầng cao nhất của công ty.Toàn bộ 4 cô gái phòng thư ký mở tròn mắt nhìn vào trong cầu thang.Một cô gái đáng quay lưng về phía cửa,còn chàng trai thì đang cúi người rất thấp đôi bàn tay đang chạm vào đầu gối của cô gái.Cái tư thế này giống như là..

Cả văn phòng đột nhiên im lặng,mọi ánh mắt đều tập trung vào 2 con người vừa xuất hiện trong thang máy.Tú lập tức đứng thẳng người dậy,trở lại trạng thái lạnh băng thường ngày.Hắn che miệng ho khan 1 tiếng nhìn con khủng long,chỉ cầu mong cô đừng gây thêm bất cứ hành động quá khích nào nữa.

Nhưng sự lo lắng của hắn lại quá thừa thãi,bởi vì khi có khán giả xuất hiện thì khủng long vĩ đại của chúng ta lập tức vẫy cái đuôi hồ ly của mình.Gương mặt thanh tú của Nhi lập tức chuyển qua chế độ tươi cười dịu dàng,cái bộ mặt giận dữ bực dọc bị cất vào giấu tận sau trong bụng.

Tú mơ hồ nhìn nụ cười mưu mô của cô dò xét.Lần này lại là chuyện gì nữa?Em ko định trực tiếp lên gối anh tại chỗ chứ.Tú vô cùng cảnh giác,2 chân cũng tự động đứng khép lại.Cảm giác được cô đang bắt đầu cử động,cả người hắn giật bắn lại sợ hãi.Nếu em thật sự muốn lên gối,làm ơn vào văn phòng rồi hãy xử lý được ko?

Đôi cánh tay nhỏ nhắn của Nhi vươn tới,Tú lo ngại lùi lại,nhưng hoàn toàn ko còn kịp nữa.Tú nhắm mắt lại lo lắng chờ đợi giờ hành hình của con khủng long.Nhưng 2 giây,3 giây,4 giây.. Sao ko thấy đau chút nào nhỉ?Thấy hơi kì lạ,hắn len lén mở dần mắt trái.Khi cái đồng tử màu nâu của hắn vừa được nhìn thấy ánh sáng ban ngày,lập tức cả cơ thể hắn trở nên sững sờ.

Cô gái trước mặt hắn với gương mặt trắng trẻo,khóe môi hồng đượm đang mỉm cười,đôi mắt đen lấp lánh nheo lại vui vẻ.Gương mặt cô vô cùng xinh xắn,với nụ cười ấm áp nhìn hắn.Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc ca vat bị lệch của hắn,đôi môi mỉm cười tươi tắn lại dịu dàng. Tú cảm giác như mình đang nằm mơ,cái giấc mơ mà có lẽ hắn vô cùng chán ghét chính bản thân mình.Hắn đã vô số lần ngu ngốc nằm mơ,một cuộc sống nhìn thấy cô mỗi khi tỉnh giấc,nghe cô nói vô cùng dịu dàng câu chào buổi sáng,và rồi khi hắn chuẩn bị đi làm cô sẽ vui vẻ đưa cho hắn áo khoác,chỉnh lại cho hắn cà vạt,với nụ cười dịu dàng trên môi và nói “carvat lệch rồi.Giờ mới đẹp trai!”.

“Cà vạt bị lệch rồi.” Nhi mỉm cười dịu dàng hài lòng nhìn chiếc cà vạt đã được thắt lại ngay ngắn,đôi mắt đen nheo lại lóng lánh như mặt sông dưới ánh sáng mặt trời.Nhi nhẹ nhàng vuốt lại cổ áo,xốc lại vạt áo vest cho hắn vô cùng thân thiết cười đến dịu dàng.

Mặc dù cô ko cần phải quay lưng lại,nhưng trong lòng cô vô cùng hả hê khi tưởng tượng những gương mặt hot girl của phòng thư ký đang tức tối như bà mẹ chồng khó tính thế nào.Mới nghĩ đã thấy vui ko chịu nổi rồi.Mới tưởng tượng đã đủ thỏa mãn,nếu được thị phạm thì còn vui tới chừng nào.Nhi mỉm cười đến lung linh nhìn Tú còn đang ngơ ngác đứng trước mặt,nụ cười vô cùng hiền dịu,nhưng bên trong ẩn chứa âm mưu sâu xa.T3 chết tiệt,ngơ ngác cái gì?Tôi lại ko cần anh đứng há hốc miệng như con cá ngão ở đó.Vẫn tiếp tục tươi cười Nhi vô cùng tự nhiên khoác tay Tú xoay người lại,nhẹ nhàng cười dịu dàng.

“Đi thôi!”

Tú ngơ ngẩn nhìn gương mặt của cô mà nghe trái tim mình lại điên đảo.Khủng long,em muốn anh mắc bệnh tim phải ko?Cứ dằn vặt nhau thế này ư?

Hắn hoàn toàn trở thành chú cún con trung thành,chỉ biết bước theo sau chân cô chủ xinh xắn.Nhi thỏa mãn khoác tay hắn đi trên thảm đỏ danh dự,nhìn 1 loạt các gương mặt đang trợn mắt phùng mang như mấy chị diễn viên nữ chính trong sáng bắt gặp người yêu đi với bồ nhí.Nhi thản nhiên bước qua hành lang đầy những gương mặt xinh xắn đang trợn mắt,chu mỏ vô cùng cute.Trong đầu cô thầm nghĩ,các cô gái,ở đây ko có cái máy ảnh nào hết,cố gắng trợn lòi mắt ra cũng ko giúp cho các chị trông cute chút nào đâu.Làm ơn nhặt cái quai hàm đang rơi xuống đất lên đi nào.Ko phải mọi người thích tiểu thuyết hồ yêu sao?Tôi chỉ mới vẫy có 1 cái đuôi,mới chỉ là chương mở đầu thôi.Cho nên đừng quá ngạc nhiên như thế.Tiểu thuyết còn dài,mà tôi còn chưa trổ hết tài năng quyến rũ người khác ra mà.Đừng phát điên quá sớm.Ko thì tôi sẽ thất vọng vì ko có khán giả đấy.

Trong lòng cô hết sức hả hê,mặc dù đã cố làm ra vẻ vô cùng bình thường,nhưng khóe miệng vẫn ko kìm lòng được mà hơi cong lên.Nhìn những gương mặt đang tập đếm bẳng chữ cái,mắt chữ O mồm chữ A,Nhi tự hỏi có cần phải mời giáo viên lớp 1 về làm 1 lớp bổ túc cho họ ko nhỉ.

Tú hoàn toàn ko để ý tới mấy gương mặt ở phòng thư ký,trong đầu chỉ đang mải đuổi theo suy nghĩ về cô.Khoác tay nhau thân thiết như vậy,trái tim hắn lại thổn thức.Hắn chỉ còn biết bất tri bất giác mà bước theo cô như con vẹt lập lại động tác của người khác.Phải.Hắn thừa nhận hắn vô cùng dễ dàng bị dụ dỗ.Hắn thừa nhận hắn rất ngốc nghếch trước mỗi cái hố cô đào cho hắn. Nhưng dù có bị cô lừa xuống địa ngục,thì ít nhất trên quãng đường rơi xuống đáy vực,hắn vẫn có thể ở cạnh cô 1 chút thời gian.Cho nên hắn vẫn sẽ bước.

Người ta vẫn bảo chưa thấy quan tài chưa đổ lệ quả nhiên ko sai.Cho nên người suy nghĩ vô cùng ngây thơ + ngu ngốc bởi vì tình yêu hiện tại đang vô cùng hối hận khi bị ma nữ dụ dỗ đi vào địa ngục.Tú thầm nguyền rủa chính mình,đáng lý ko nên tin cô ấy.Tuyệt đối ko nên đi theo. Hắn cảm giác mình đúng là rất ngu ngốc,ngay cả đứa trẻ con cũng ko bằng.Bọn trẻ con bây giờ tuyệt đối ko đi theo người lạ,tinh thần cảnh giác rất cao.Còn hắn?Một người đàn ông đã 26 tuổi vẫn ngu ngốc đi theo 1 người chắc chắn sẽ đập mình xuống vực.Cái câu có thể theo cô đến bất cứ đâu,hắn rút lại.Chắc chắn ko bao giờ suy nghĩ ngu ngốc như vậy nữa.

Nhi thản nhiên hừ lạnh 1 cái,đôi mắt đen láy cao ngạo nhìn cái gã đang quì mọp xuống đất đau đớn vì vừa bị cô tấn công.Trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.Đáng đời tên dê già.Muốn lợi dụng sờ mó hả?Đi tìm người khác đi.Nếu ko anh chết chắc với tôi.Lạnh lùng lườm cảnh cáo hắn 1 cái,cô lập tức xoay người tiến về bàn làm việc của mình.

“Sếp tổng,anh định nằm đó đến bao giờ?” cô vô cùng tàn nhẫn tươi cười nhìn hắn.

“Trần Hiểu Nhi,cô dám hành hung lãnh đạo công ty hả?” Tú cắn chặt răng,cố gắng giữ vững thân người,nhưng 2 chân hoàn toàn ko thể đứng thẳng,cảm giác đau đớn làm hắn toát mồ hôi.

“Vậy sếp phải tự hỏi mình làm gì nên tội để bị hành hung chứ?” Nhi nhướng cặp lông mày lên,đôi mắt đen lấp lánh nhìn thẳng hướng đối diện,khóe miệng hồng tươi nở 1 nụ cười vô cùng đắc thắng.

Tú cắn chặt môi dưới,lại nghe thân thể của mình biểu tình.Khủng long độc ác,em đúng là tyrannosaurus mà.Tàn bạo,độc ác.Em có biết nhà anh chỉ có mình anh ko hả?Nếu sau này ko có người nối dõi em định bồi thường thế nào đây?Tú căm phẫn đến ứa nướ mắt nhìn cô,vừa đau vừa giận thì ra là cái cảm giác nữa.Thật sự rất muốn xông vào đánh cho cô 1 trận.

Nhi ngồi chống tay vào bàn,thản nhiên quan sát cái gã đang đau đớn kia vô cùng thích thú.Nhìn cô lúc này y như đứa trẻ con được vào sở thú xem động vật,cô vừa cười vừa khẽ lắc lắc đầu vẻ vô cùng thương xót.

“Sếp tổng xem ra sếp đau ko nhẹ.Có cần tôi đăng ký hộ sếp 1 cuộc hẹn với bác sĩ phụ khoa ko?” đôi mắt đen của Nhi lấp lánh nhìn hắn tươi cười nhả ra vài chữ.

“Trần Hiểu Nhi,tôi ko phải con gái!!” Tú tức giận đến mặt mũi biến sắc gầm lên từng tiếng nhìn cô căm thù.

“Oh.Xén chút thì quên!” cô vô cùng ngây thơ vô số tội chu cái mỏ lên thành hình chữ o đáng yêu,đôi mắt mở to ngạc nhiên nhìn hắn như người vừa phát hiện ufo.Và hiện tại đang nhìn thấy người ngoài hành tinh hẹn hò.

“Trần Hiểu Nhi!” Tú cắn chặt hàm răng rít từng chữ,hơi thở cũng trở nên gấp gáp nóng bỏng.Chỉ hận ko thể đá văng cô ra khỏi cửa.

“Làm việc.Làm việc thôi!” Nhi thấy hắn gầm lên lập tức chuyển sang bộ mặt công nhân cần mẫn.Ông sếp nào chả mong nhân viên chăm chỉ,có ai lại tức giận với nhân viên đang cần mẫn làm việc được chứ.Nhi vớ lấy những giấy tờ trên mặt bàn,lập tức chăm chú vào số dữ liệu mà bơ đi gã sếp khó chiều đang tức tối đến trợn ngược mắt vô cùng căm phẫn nhìn hắn.

“Đừng giả vờ!” bàn tay của to lớn của Tú dập mạnh xuống mặt bàn,đè chặt tờ giấy cô đang cầm xuống mặt bàn.

Nhi hơi nhíu mày,nhìn lên phía hắn với đôi mắt đen lấp lánh ẩm ướt.Đôi môi hồng của cô cong lên vẻ buồn bực.Trông gương mặt cô lúc này như con mèo nhỏ đang mở to mắt nhìn người trước mặt vô cùng ngây thơ.Và mỗi khi cô dùng gương mặt này thì Tú lại chỉ có thể ngậm miệng mà nuốt nước bọt.

“Sếp tổng.Thời gian ko còn sớm.Sếp tập trung làm việc chút đi,đừng làm phiền người khác nữa!” Nhi vô cùng ngây thơ nói như một nhân viên chân chính muốn làm việc mà ko được.

Tú chỉ có thể thở ra 1 hơi,lại nhìn gương mặt vô tội của cô.Được,anh đầu hàng.Nhấc bàn tay đang đè giầy tờ của cô ra,hắn quay người tiến về bàn làm việc của mình,bực dọc ngồi xuống ghế.Đôi mắt nâu lại vô thức liếc sang phía đối diện,chỉ có thể nhìn thấy 1 gương mặt đang chăm chú nhìn tài liệu với khóe môi mỉm cười.Tú chỉ còn biết lắc đầu chịu thua.

Mặc dù nói là làm việc,nhưng thật sự tâm trạng của anh hoàn toàn chẳng thể tập trung vào công việc 1 chút nào.Ánh mắt còn mải đuổi theo cô gái bướng bỉnh ngồi ở góc phòng kia.Nhi đang ngồi tra xét số liệu ở tập tài liệu hắn mới đưa cho cô,đôi mắt đen chăm chú lượt theo từng con số hoàn toàn ko để ý tới cái tên đang đầu óc vắt ngọn cây ở đối diện.

Tú trầm lặng ngồi trên ghế đôi mắt nâu dán vào con khủng long đang chuyên tâm làm công việc phía đối diện,tâm hồn hoàn toàn bị con người của thời kì đồ đá kia cuốn hút.Hắn cứ y như nhà khảo cổ tìm ra 1 cổ vật mà mình ko ngờ tới,làm cho bản thân hắn cũng ko thể rời mắt đi.Hắn trở nên càng ngày càng trầm tư,hắn đã từng nghĩ từ bỏ,ko muốn tổn thương thêm nữa.Nhưng hiện tại hắn phải làm sao?

Còn đang đăm chiêu suy nghĩ thì cánh cửa văn phòng hắn vang lên tiếng gõ cửa.Bị kéo lại với thực tế tàn khốc,hắn hơi nhíu mày lạnh băng nói.

“Vào đi!”

Cánh cửa phòng bật mở là cô thư ký xinh xắn của hắn,với đôi giầy cao gót quyến rũ bước vào.Cô gái xinh đẹp với những đường cong hoàn mĩ,gương mặt như thiên sứ tiến lại phía hắn.Vô cùng uyển chuyển cô gái đặt 1 tập tài liệu trước mặt hắn,đôi mắt lá liễu liếc nhìn hắn đưa tình,cả người hơi cúi xuống,để cho chiếc áo sơ mi của mình làm nốt công việc còn lại,khoe khoang chiếc áo lót hàng hiệu cùng với đôi gò bồng đảo có thể làm người ta xịt máu mũi.

Tú hơi nhíu mày,gương mặt lạnh băng ko có chút cảm giác.Nhìn thì có vẻ là hàng hiệu,nhưng xem ra chất lượng ko được tốt cho lắm,có là hàng hiệu cũng chỉ có thể xem là hàng fake mà thôi.Hắn chán nản tự rủa thầm,nếu muốn khoe khoang thì làm ơn chọn loại có phẩm chất 1 chút.Mất công người dùng hàng hiệu như hắn chỉ nhìn 1 cái cũng biết là hàng fake rồi.Thật hỏng mắt.Đã thế còn chắn hết màn ảnh của hắn,làm hắn ko nhìn thấy con khủng long đâu.Hắn thở ra 1 cái chán nản,cuối cùng thì họ tới đây để show hàng cho hắn thưởng lãm,hay là họ đến để đi làm?Kể từ ngày hắn tới làm việc,dù hắn ko hề muốn để ý nhưng vì những nàng thư ký chuyên nghiệp của công ty cứ mỗi ngày tới đưa tài liệu,lại 1 lần khom lưng cúi mình với hắn.Mà mỗi lần hắn lại phát hiện dường như cổ áo của họ hạ dần từng centimet.Đôi khi hắn tự hỏi là hắn thuê người làm thư ký,hay hắn đang làm chủ lầu xanh ko biết.

Cô thư ký xinh đẹp dường như cảm thấy hình như cúc áo của mình mở vẫn chưa đủ,có lẽ ngày mai cô nên cài bắt đầu từ cái thứ 5,chứ ko phải cái thứ 4.Cô gái thông minh lập tức tự rút kinh nghiệm cho bản thân,cô tự thấy bản thân mình có thừa lực hấp dẫn,nhưng từ hơn 1 tháng nay kể từ khi vị giám đốc này đến nhận chức chưa 1 lần liếc cô tới 1 lần.Cứ y như pho tượng sống ở cửa đền.Chẳng nhẽ cô thiếu sức hấp dẫn đến thế?Ko.Ko thể nào.Hôm qua cô đi xuống thang lầu,chân chỉ cần hơi mở ra 1 chút đã có người nhìn tới hộc máu mũi,lẽ nào lại ko có lực hấp dẫn,hoặc là..Cái này vô cùng ko có khả năng.

“Tài liệu gì đây?” Hắn chả có tâm trí liếc mắt nhìn cái đề tựa liền hỏi.Phải kí thì nên kí nhanh nhanh để có thể đuổi cái em thích uốn éo cộng khoe hàng này ra ngoài càng sớm,màn hình 90’’ của hắn càng ko bị chắn sớm từng ấy giây.

“Thưa tổng giám đốc là báo cáo của phòng kinh doanh ạ!” cô thư ký vô cùng ngoan ngoãn lại tiếp tục cúi sâu hơn 1 chút.Có lẽ sợ rằng độ cao của lưng mình còn chưa đủ tầm thấp cho sếp có thể nhìn 1 cách tổng quát.

Tú hừ lạnh 1 tiếng ko nói gì,lạnh nhạt ko thèm liếc mắt.

“Kí ở đâu?” hắn chán nản hỏi cho xong việc.

Dường như chỉ đợi có thế,cô gái xinh đẹp lập tức ưỡn ngực,ngẩng cao đầu,bàn chân cố gắng nện thật vang như trống giục ra hiệu cho cái con hồ ly đang ở góc phòng,ta đang tiến vào lãnh địa của ngươi đây.Để xem cái đuôi hồ ly của cô bị tôi dẫm như thế nào.

Nhi bị tiếng kim loại nện xuống nền đá hoa cương làm cho mất tập trung,cô hơi nhướng mày ngước mắt nhìn lên.Lập tức bắt gặp ngay bà chị kiêu hãnh của phòng thư ký,nện góc giầy xuống sàn như thể sợ người ta ko biết mình đi giầy cao gót.Nhi hơi nhướng mày,khóe miệng nhếch lên.Xem kìa xem kìa.Đường cong cũng thật cong,mông cũng có để mà lắc sang phải sang trái,chân thẳng tắp,mặt mũi xinh xắn.Nhưng mà.. Tôi lại ko phải là điếc,chị ko cần phải nện giầy như thế đâu.Thật đáng thương cho đôi giầy cao gót của chị,cũng đáng thương cho cái nền nhà.Chị gái muốn khiêu chiến thì nên dùng cách viết chiến thư đi,vừa ko gây ảnh hưởng trật tự,lại ko làm tổn hại tài sản công ty.Và 1 điều nữa,chị cúi người còn chưa đủ thấp,hay cổ áo của chị còn chưa đủ trễ?Chà chà cỡ này chắc là cỡ D.Cũng ko tệ.Chỉ đáng tiếc cái tên động vật đơn bào ấy bị biến thái,cho nên sẽ ko biết hưởng thụ.Hắn bị ngược luyến chị gái ko biết sao?Thật đúng là phí công tốn sức lại ko có hiệu quả.Nhi khẽ lắc đầu mặt vô cùng thương cảm.

Cô gái thư ký nhẹ nhàng đến bên người vị giám đốc trẻ,vô cùng tao nhã ghé thật sát bàn tay anh ta,cúi gập người xuống để cho diện tích tiếp xúc với cánh tay anh ta càng nhiều càng tốt.Miệng vô cùng ngọt ngào nở 1 nụ cười,cộng thêm chiếc áo chỉ cài từ cúc thứ 4 khiến cho người bên cạnh có cơ hội chiêm ngưỡng toàn diện từ vật chất,cho tới tinh thần,từ nhỏ tới lớn,từ hình dáng,đến kích thước vô cùng rõ ràng.Khổ nỗi cái vật thể lạ ấy chạm vào cánh tay hắn mềm mại,xôm xốp lại khiến cho bản thân hắn thấy vô cùng khó chịu.Cuối cùng họ tới để làm việc,hay là họ đến để kiếm ông chồng nhiều tiền?Cuối cùng có ai chịu tập trung làm việc ko đây? (

Hắn chán ngấy đến tận cổ chỉ muốn cô ta biến cho nhanh lập tức hạ bút kí.Kí xong lập tức đưa tài liệu cho cô ta,rút ngay cánh tay bị cái vật thể to lồ lộ của cô ta đè.Cảm giác mùi nước hoa sộc vào mũi vô cùng khó chịu,làm cho cái đầu của hắn quay cuồng mà nhức như búa bổ. Cái loại hương thơm cao cấp này thật quá độc hại với sức khỏe,hắn thầm nghĩ.

Nhưng dường như cô gái thư ký của hắn lại ko nghĩ như vậy.Người ta thường bảo,não bộ con người là một chiếc máy tính vĩ đại nhất.Và cũng chính vì quá vĩ đại,chính vì công năng quá cao cho nên đôi khi cũng vì quá hiện đại mà thành hại điện.Điển hình như tình trạng hiện nay.Bộ não vô cùng thông minh của cô nàng thư ký chuyên nghiệp hiện tại đang ngồi viết văn trong hộp sọ với 1 trí tưởng tượng vô cùng bay xa.Người ta hay gọi là tưởng bở,hay là quá đa tình. Hoặc có thể nói chị có một tinh thần tự tin cao tựa núi và sâu tựa biển.Nhi nhìn thấy gương mặt khó chịu của Tú mà trong lòng ko khỏi cười thầm.Cô hiểu rõ cái ánh mắt đó là ánh mắt chán ghét đến mức nào của cái tên mắc bệnh công tử kia.Nhưng phải công nhận hắn ta hiện tại kiềm chế tốt hơn nhiều so với mấy năm trước.Theo kinh nghiệm của cô thì bình thường hắn sẽ thản nhiên mà nhả đi mấy chữ “Cút ngay cho tôi!”.Nhưng hiện tại hắn đang cắn chặt răng để chịu đựng.Đúng là vô cùng đáng thương.Mà mặc cho dáng vẻ đáng thương chỉ muốn thỉnh hồn lướt đi của hắn,thì cái oan hồn với vòng 1 cỡ D vòng hai 60 và vòng 3 90 vẫn hoàn toàn ngây thơ ko biết gì.Vẫn còn đang vô cùng trong sáng mà quyến rũ hắn bằng cách hắn ghét nhất.Ko biết cô nên tặng bà chị này danh hiệu nữ anh hùng dũng cảm,hay phải tặng bà ta cúp những người có bộ não quá thông minh nhưng lại bị sử dụng sai cách đây?

Cô gái thư ký xinh xắn nhìn ra được dáng vẻ bất thường của tổng giám đốc,nhưng lại cho rằng giám đốc đang khó ở vì bản thân cô.Xem như mồi câu của cô ko phải hoàn toàn vô dụng. Cho nên cô phải thừa thế xông lên.Cô nhướng mày nhìn sang con hồ ly đang thậm thụt ở sau bàn vô cùng đắc thắng.Hạng người như cô làm được,ko lẽ tôi ko làm được?Liếc mắt cao ngạo vô cùng khinh thường nhìn cô.Ngươi biết phe phẩy đuôi ko lẽ ta ko biết?

Nhi ko thể nào nhịn được,chỉ có thể ngồi lén lút cười.Bà chị thật trẻ con.Muốn vẫy đuôi?Được mời bà chị.Tác giả muốn tham gia tác phẩm?Vô cùng đơn giản mời bà chị cứ tham gia.Bà chị là tác giả em chỉ là nhân vật phụ,làm sao dám đắc tội với bà chị.Nhưng mà,viết tiểu thuyết lại ko hiểu được tính cách nhân vật,đến lúc bị hại thê thảm thì đừng trách ai nha.Nhi vô cùng chờ mong bắt đầu đặt tập tài liệu sang 1 bên,đặt 2 bàn tay lên bàn,người cũng hơi hướng về phía đối diện chờ đợi kịch vui.

Chị gái xinh đẹp thư ký ko thèm để ý đến vẻ mặt ngóng đợi của Nhi,lập tức quay lại với công việc chính của mình.Cô ta khinh thường với con nhỏ vắt mũi còn chưa sạch bên kia,làm sao cô ta có nhiều kinh nghiệm như cô được,hơn nữa cô ta cũng ko có mặt nào hơn cô.Kết cấu,mặt tiền chẳng có gì hơn cô cả.Cô ta có thể làm hồ ly tán tổng giám ko lẽ cô ko được?Cô gái nheo lại con mắt lá liễu mê người,trong con ngươi ánh lên 1 tia sáng kì quái.

“Á!” một tiếng kêu vô cùng thanh thoát toát ra từ người đẹp.

Nhi ở phía đối diện gương mặt như à lên một tiếng hiểu rõ vấn đề.Còn tưởng chị gái có sức tưởng tượng phong phú,ai dè lại xài cái chiêu cũ rích từ thế kỉ trước,mỹ nữ ngã vào lòng anh hùng.Khổ nỗi tâm trạng anh hùng của mỹ nữ hôm nay thật sự ko tốt.Mỹ nữ ơi,anh hùng của chị là tiểu nhân chính hiệu đấy.Xem ra chị ko mau đứng dậy thì anh ta sẽ đá bay chị ra ngoài.

Cô thư ký ngã gập người nằm gọn gàng như con mèo vắt ngang đùi của Tú.Hắn cảm giác đã đau đầu lại càng đau,hiện tại ngay cả chân hắn cũng đang bị 2 vật đè ép đến đau đớn.Khốn thật.Cô ta có phải là con người ko?Chỗ đó của cô ta là silicon thì cô ta cũng phải thấy đau chứ.Lại còn mặc cái loại hàng fake vừa cứng vừa ráp làm hắn nổi cả da gà.Thật khó chịu.

Chị thư ký yêu kiều ngẩng gương mặt xinh xắn của mình lên.Hàng lông mi dài hơi run run e thẹn,đôi má hồng đào ngại ngùng,đôi môi bóng mềm mại thẹn thùng nói rất nhỏ.

“Em xin lỗi.Em bị trẹo chân nên!” giọng nói vô cùng nhỏ nhẹ,như cô gái mới lớn chưa từng đối diện với tình yêu.

Nhi gật gù tán thưởng.Nữ chính diễn xuất ko tồi.Vừa nghĩ cô vừa bóc gói bánh Gap ra cho 1 que vào miệng vô cùng khoái trá tiếp tục thưởng thức nghệ thuật.

Tuấn Tú nghe rõ tiếng rắc của chiếc bánh bị cô cắn gẫy,lập tức đảo mắt nhìn sang phía đối diện.Khủng long đáng ghét,lại lôi ghế ra thưởng thức nghệ thuật ngay trước mặt hắn.6 năm trước thấy hắn bị gái theo cô ta cũng làm y như vậy.Vô cùng ung dung,lôi bánh ra ăn xem kịch hay.6 năm sau vẫn y chang.Em có tính người ko hả?

Nhi chăm chú nhìn 1 màn gương mặt hắn đang dần đỏ lên,đôi mắt long lên nhìn ra hướng cô.Cô cắn rắc thêm 1 miếng bánh,cố nuốt cho trôi rồi nhún vai vô tội.Đừng nhìn qua phía này nha.Cũng đừng nhìn vẻ oán trách vậy nha.Lần nãy tôi ko phải đạo diễn,trợ lý đạo diễn cũng ko,biên kịch cũng ko nốt,thậm trí ngay cả hậu kì cũng ko phải.Cái kịch hay này tôi chỉ đóng vai trò khán giả giúp tăng doanh thu ủng hộ đoàn làm phim thôi nhé.Cho nên,đứng có nhìn hướng này oán trách nha.Tôi lại ko phải là bạn gái anh nữa,nhìn tôi oán hận làm gì?Nam chính vấn đề của anh hiện tại là sử lý tình huống,ko phải mở tròn mắt ngây thơ cute để lừa tình khán giả nha. Tập trung chuyên môn đi đại ca.

Tú cắn răng vô cùng bực bội.Khủng long bao năm vẫn cứ là khủng long mà.Dù cho có bao nhiêu người vây lấy hắn thì cô ta vẫn cứ thản nhiên kê ghế xem kịch hay.Cứ như đang xem phim thần tượng,hắn có bị giằng co thế nào thì cũng ko liên quan đến cô.Chưa bao giờ thấy giai đẹp bị gái giằng hả?Dù sao anh ko phải người yêu em cũng là sếp của em,cũng nên có tình người 1 chút chứ.

“Cô ko sao chứ?” giọng nói lạnh băng có chút miễn cưỡng phát ra.

Chị gái thư ký chưa thấy quan tài chưa đổ lệ,chưa nhìn núi sập chưa biết mình gặp nguy,chưa bị xé quần áo chưa biết gặp dâm tặc,vẫn vô cùng ngây thơ cùng vô tội diễn trọn vai diễn của mình.

Đôi mắt xinh xắn của chị khép hờ để hàng lông mi đen dài run rẩy,đôi môi cũng run lên khe khẽ lắc đầu,nhưng thân thể của chị lại vẫn như miếng kẹo cao su dính chặt vào đùi của ông giám đốc đang ngồi trên ghế.Thậm chí chị còn vô cùng thông minh hơi hơi cử động,va va chạm chạm vào người vị giám đốc.

Tuy Nhi ko thể nhìn thấy chị ta làm gì vì vướng chiếc bàn làm việc,nhưng có thể nhìn thấy búm tóc của chị ta nhô ra khỏi mặt bàn cử động,cô chỉ có thể vô cùng thán phục.Quả là hết lòng vì vai diễn.Có phải bỏ mạng cũng phải diễn đến cùng.Thật là đáng khâm phục.Vừa gật đầu tán thưởng diễn xuất của nữ chính cô lại lấy thêm 1 que bánh Gap đưa lên miệng thích thú chờ đợi màn 2.

Còn đang đưa bánh Gap lên miệng,răng còn chưa chạm vào bánh để cắn thì lập tức đã nghe 1 tiếng động rầm trời làm cô giật mình,ko chủ ý mà cắn cả vào môi.

“Thế tại sao còn ko mau đứng lên cho tôi!” một tiếng rống lớn từ cổ họng của cái tên từ đầu đến cuối đang kìm chế rất tốt vang dội cả văn phòng.Ko khí đột nhiên trở nên trầm trọng đến nghẹt thở.

Cô gái thư ký mở to đôi mắt lá liễu của mình,vô cùng kinh ngạc nhìn con người mặt mũi lạnh băng ở trước mặt.Ko phải là anh ngại vì cổ áo em quá trễ sao?Em đã tiến thêm 1 bước hộ anh rồi còn gì.

Đồ ngốc là hắn ta đang vô cùng chán ngắm cảnh đồi núi thiên nhiên.Chị ko biết mới lọt lòng hắn đã ghét sông nước núi non,8 tuổi đã biết vặt cây đốt rừng,lúc hắn 18 tuổi đã phá hoại ko biết bao nhiêu núi non của con nhà người ta rồi à?Chị lại còn dẫn hắn đi ngắm cảnh.Đúng là dẫn người ăn chay đi vào quán thịt thú rừng,mà dẫn thổ phỉ vào chùa đọc kinh.

Chị thư ký vẫn tiếp tục ngơ ngác.Em có chỗ nào ko tốt?Có chỗ nào ko bằng con hồ ly kia?Tại sao sếp lại nổi giận?

Ế.Ế.Đừng kéo theo tôi vào nha.Chuyện tình hồ ly là chị viết.Tôi chỉ thuận tiện tham gia vai phụ chơi thôi.Chứ liên quan gì mà so sánh?Nhưng công nhận,người chị đẹp hơn tôi,mặt cũng xinh hơn tôi,ánh mắt cũng phát điện đến nghìn von.Đáng tiếc là cái tên biến thái kia có xu hướng hơi bệnh hoạn mới ko nhận ra ưa điểm của chị.Ko phải lỗi của chị,cho nên đừng buồn.Là tại sở thích đàn ông của hắn,ko phải lỗi tại chị đâu.Nhi gật gù vẻ hết sức thương cảm.

Tổng giám đốc em có chỗ nào chưa tốt?Anh có thể nói,em có thể sửa.Hay áo của em quá dày?Hay áo lót của em ko đủ gợi cảm?Hay là cúc áo của em vẫn quá cao?

Ko phải,ko phải.Áo của chị mà mỏng thêm nữa chi bằng chị ko cần mặc luôn cũng được rồi. Áo lót của chị đã đủ độ nóng rồi,còn muốn nóng nữa à?Hay dùng luôn dây da quấn quanh người giống mấy em trong AV nhật đi.Cúc áo còn quá cao?Lạy chị làm ơn cúi cái đầu nhìn xuống chiếc áo của chị 1 lần trước khi phát biểu ý kiến được ko?Còn sợ quá cao?Chi bằng khỏi cài cúc luôn đi chị.

Nhi mặc dù trong lòng rất muốn thuyết trình thêm một vài chi tiết nhưng Tú hoàn toàn ko để cô tiếp tục đánh giá thêm nữa.Hiện tại hắn chỉ cảm giác vô cùng tức giận.Con khủng long thì vểnh râu lên nhìn hắn chịu khổ hoàn toàn ko làm gì hết.

“Còn ko mau đứng lên!” Hắn tức giận mà hét toáng lên.

Cô gái thư ký vội vội vàng vàng đứng dậy,tay chân luống cuống ko rõ nên xốc lại quần áo,hay nên chỉnh lại chính trái tim đang đập rầm rập của mình.Ko phải cô chưa từng thấy giám đốc nổi nóng,nhưng người giám đốc nổi giận chủ yếu là các sếp phó ko làm được việc.Còn với chị em phụ nữ giám đốc luôn tỏ ra nhã nhặn.Như có lần nhìn thấy một cô gái chat ym trong giờ giám đốc cũng hoàn toàn ko khiểm trách chỉ mỉm cười ngó lơ.Vậy mà giám đốc hôm nay lại..

Nhi nhìn gương mặt xinh xắn đang tái mét của cô gái khẽ thở dài.Đáng thương.Quá đáng thương.Giờ biết sợ thì quá muộn rồi.Đừng để vẻ ngoài của hắn lừa bịp.Hắn mà nho nhã thì chắc chắn mọi người trên thế giới đều có thể là thánh hiền.Tội phạm giết người cưỡng bức cũng có thể làm quân tử.Thật sự quá ngây thơ.Đáng thương.Đáng thương.Nhi vô cùng thương hoa tiếc ngọc mà trong lòng ko khỏi lắc đầu.

Tú nhìn cô cứ gật gù như thánh hiền đọc sách,đầu lắc qua phải lại qua trái vô cùng tâm đắc.Biết rõ trong cái bộ não khó lường của cái sinh vật đã tuyệt chủng từ bao nhiêu thế kỷ trước đang cảm thán thay cho số phận nhân vật nữ đang đứng cạnh hắn.Em muốn thương người khác hả?Được.Anh cho em xem ai mới là kẻ đáng thương hơn.Em hay là cô ta?

“Trần Hiểu Nhi!” hắn vô cùng lạnh lùng nói,đôi mắt nâu hướng về phía cô sắc nhọn như khối băng.

Nhi nuốt nước bọt.Lại nữa.Đồ động vật đơn bào ko có tí nơ ron thần kinh nào,tại sao cứ mỗi lần có chuyện anh lại phải lôi tôi vào cho bằng được thế hả?Tôi ko phải là đại não của anh nha.Muốn thoát thân thì phải tự mình suy nghĩ chứ?Nếu nghĩ ko ra thì tự phân chia ra mà nghĩ.Nhiều người dễ làm việc,sao cứ phải gọi đến sinh vật bậc cao là tôi làm gì?

“Trần Hiểu Nhi,phiền cô tới đây 1 chút!” nhìn thấy cô ko có động tĩnh gì là chịu nhấc người khỏi ghế,hắn cắn chặt răng gằn từng chữ.Ngữ âm càng lúc càng trầm nặng như đá tảng.Đôi mắt nâu hằn học nhìn Nhi cứng rắn.

Nhi nuốt nước bọt.Lại ra vẻ sếp rồi.Lại nữa lại nữa.Bản tính công tử bột của anh ta lại lên cơn nữa rồi.Thượng đế ơi,có phải kiếp trước tôi đắc tội gì với ngài hay ko?Để kiếp này ông đối xử với tôi như vậy?Gặp ai ko gặp lại gặp đúng cái tên này.Vậy mà con ranh kia còn nói hắn có tình cảm với mình.Cậu tới đây mà xem cái kẻ có tình cảm với tôi là thuộc dạng tình cảm nào.Ngọc, cậu thật vô cùng tinh tường.Hắn đúng là có tình cảm với tôi.Là thù từ 10 kiếp còn chưa trả hết.

Nhi miễn cưỡng đứng dậy khỏi bàn,đôi mắt lờ đờ đầy oán hận.Gương mặt xinh xắn cúi xuống nhìn sàn nhà.Đôi môi hồng tươi tràn sức sống nhướng lên chán chường.Ngoài việc mỗi ngày sai bảo tôi anh còn có thể làm gì đây động vật đơn bào?Tôi là thư ký thực tập của anh,giúp anh sắp xếp công việc cộng lịch trình,kiểm tra lại giúp anh số liệu cần dùng,chứ ko phải bảo kê giúp anh thoát khỏi hội con gái nha.Nếu muốn tôi làm bảo kê phải trả thêm tiền đó.Nhi vô cùng chán nản bước tới đứng bên cạnh bà chị còn đang trong trạng thái hoảng loạn tâm lý ko biết nên cài nút áo hay kéo lại váy bên cạnh mình chán nản.Nữ chính xem ra còn nhát gan hơn cô tưởng. Thế này ko thể tặng kỉ niệm trương tổ quốc ghi công được rồi.

Tú nhướng mày nhìn gương mặt vô cùng khó chịu của cô,trái tim lại cảm giác chộn rộn,khóe môi tự động cong lên.Gương mặt phụng phịu như con mèo của cô đối với hắn vô cùng đáng yêu.Đôi khi hắn ko thể kìm chế được lòng mình mà kéo cô chui vào trong lòng,và điển hình chính là lúc này đây.

“Á!” Nhi hét lên 1 tiếng khi cô còn đang vừa đứng nhận xét nữ chính đã bị ngay nam chính dở trò.Ko phải xui vậy chứ?Đi xem phim 4D cũng ko thực đến thế này.Có ai đời diễn viên kéo khán giả vào cuộc ko?

Tú thản nhiên để Nhi ngồi trên đùi mình,vô cùng thỏa mãn mỉm cười với cái cô gái đang mắt chữ O mồm số 0 ở trước mặt mình.Nhìn cho rõ 1 chút.Đừng bao giờ diễn mấy trò lố lăng đó trước mặt tôi lần nữa.Tôi có người khác rồi.Understand?

Nhi thở ra 1 cái.Làm ơn nghĩ đơn giản thêm chút nữa được ko ông nội?Muốn mang tôi ra làm bia đỡ đạn cho ông cũng phải hợp lý 1 chút.Anh ko thể nghĩ ra cách nào bớt đơn giản hơn 1 chút à?Cái trò lôi kéo người khác làm bia đỡ đạn,tôi là người đã có chủ đã lỗi mốt từ thế kỷ trước của trước của trước của trước rồi.Ông chưa nghe câu đồn có địch đánh mới đã sao?

Chị gái thư ký trước đây thì mặt xanh mét,sau chỉ 1 giây thì biến thành đỏ gay vì tức giận.Thật chỉ muốn giậm chân kéo Nhi ra khỏi lòng giám đốc ngay lập tức.Nhưng lại ko thể làm gì đôi trẻ,nên chỉ có thể giẫm chân mà lao ra cửa kéo lại chút mặt mũi.

Nghe 1 tiếng rầm của cánh cửa đóng lại,Nhi nheo 1 mắt thở hắt 1 tiếng.Xem ra người đẹp tức giận vẫn đẹp là sai rồi.Người có đẹp mấy mà tức giận trông vẫn ko khác gì ma nữ là mấy.Đào đâu ra vẻ đẹp cơ chứ.

Tú nhìn cánh cửa đóng lại vô cùng thỏa mãn.Lại nhìn con khủng long đang ngồi trong lòng mình cảm giác rất dễ chịu.Cô đang ngồi trên đùi hắn,hắn có thể cảm nhận rõ nhiệt độ của cô cùng chiếc quần bò đang ma sát lên chiếc quần âu của hắn,cảm giác được cánh tay nhỏ bé dưới ống tay áo đang chạm vào ngực hắn.Mùi hương thoang thoảng từ người cô lan tỏa trong ko khí,thanh tẩy đi cái mùi hương nồng nặc lúc nãy làm hắn vô cùng thoải mái.

Nhi nhìn gương mặt thỏa mãn có tính bệnh hoạn của động vật đơn bào.Đôi mắt đen khinh thường nhìn hắn với nửa con người,đôi môi bĩu 1 đường ghẻ lạnh.Xong nhiệm vụ rồi phải ko?Đạn tôi cũng đỡ cho anh rồi.Boom nguyên tử cũng ko hại anh rơi 1 sợi tóc,chỉ khổ tôi thảo nào cũng bị chị ta chỉnh đón 1 trận nên thân.Lại bị anh hại thêm 1 cú.Nhi chán chường thở dài.Cô nghĩ mình nên đứng dậy thoát khỏi cái tên ưa lợi dụng người khác này.Dù sao bảo vệ cô cũng đã bảo vệ xong rồi.Làm bia cũng tròn nhiệm vụ rồi.Giờ cô về chỗ ngồi được rồi chứ?

“Đi đâu?” thấy cô có dấu hiệu đứng dậy hắn liền nhăn mặt hỏi.

“Về chỗ!” Nhi thản nhiên trả lời.Ông nội ông còn muốn con làm cái lò sưởi cho ông sưởi ấm chắc?Anh ko thấy tôi nặng,nhưng tôi cũng thấy người anh như khúc gỗ,làm tôi ê cả mông.Thà về ngồi ghế đệm của tôi vẫn êm hơn nhiều.

Hắn thở ra 1 tiếng đành miễn cưỡng mà buông cô ra.Dù sao cũng ko còn lý do gì viện cớ cho việc hắn giữ cô lại ôm ấp.Chẳng nhẽ nói hắn thích ôm cô.Chắc chắn cô sẽ ko thương tình mà gào lên “Thì ra ko chỉ biến thái về ngôn ngữ,anh còn thuộc dạng thích ôm ấp.Đúng là bệnh toàn diện!”.Hắn có thể đảm bảo.Cô ta chắc chắn sẽ nói như vậy.Hoặc có thể còn nặng nề hơn.

Kim đồng hồ trong văn phòng chậm rãi chạy đi.Nhi lại tiếp tục vùi đầu vào mấy con số vò tai bứt óc nghĩ tới luận văn tốt nghiệp.Còn đang suy nghĩ thì đã nghe hắn nói.

“Mang chỗ giấy tờ này đi photo thêm 6 bản.Chiều có cuộc họp cần đấy!” hắn lạnh băng nói.

Nhi rời khỏi chỗ.Cuối cùng cũng có việc mà làm.Cô vui vẻ cầm tập giấy đẩy cửa ra ngoài văn phòng.Vừa ra tới cửa đã nghe cái giọng khó ưa của ông con giời ko sợ thiên hạ chưa đủ loạn phía sau nói với theo.

“Nhớ pha thêm cho tôi 1 cốc café!”

Nhi siết chặt tay nắm cửa hơn,gương mặt nhíu chặt tức giận,cô cắn chặt môi dưới bực bội nhả ra vài chữ “Đã biết!” rồi dậm mạnh chân bước ra ngoài.

Vừa thở dài vừa chán chường ấn nút coppy.Cô chán nản nhướng mày nhìn ánh đèn chạy dọc theo mép giấy.Nếu như hiện tại có ai đó nói với cô “Cô bị đuổi việc” chắc chắn cô sẽ vô cùng biết ơn mà cảm động tới rơi nước mắt.Ko phải vì buồn vì đuổi việc,mà là quá vui vì bị đá bay ra khỏi cái công ty này.

“Cô còn chưa chịu cút đi?”

Nhi mở tròn mắt.Ai có đạo đức như vậy?Có phải bồ tát sống tới cứu cô ko?Đôi mắt đen của cô lấp lánh hy vọng,gương mặt tươi cười quay người lại phía sau để xem ân nhân của mình là ai.Nhưng vừa quay người lại gương mặt của cô lập tức sụp xuống như nguồn điện bị quá tải.Vừa lóe tia lửa điện,còn kèm theo khói bụi và mùi khét.

“Sao hả?Bây giờ cô còn dám thái độ với tôi?” cô thư ký xinh đẹp đứng khoanh 2 tay cao ngạo nhìn cô.

Nhi thở dài.Hóa ra lại là bà chị.Còn tưởng ai có quyền uy đến giúp đuổi việc cô.Ví dụ phó giám đốc nào đó,hay là trưởng phòng nhân sự.Hoặc bất cứ 1 ai ở chức vụ giám đốc chẳng hạn.Chứ ko thể là 1 cô thư ký chỉ biết khoe vòng 1 gợi cảm,vòng 2 nhỏ nhắn,và vòng 3 cong tớn vừa bị đá bay khỏi phòng tổng giám đốc.Nhi chán nản quay người lại tiếp tục làm con robot ấn nút và kẹp tài liệu,ko nên để ý chị gái đang nổi giận kia.Dù sao chị ta cũng đáng thương hơn là đáng giận.

“Này tôi đang nói chuyện với cô đấy.Cô đừng tưởng có sếp lớn chống lưng thì cô ko coi ai ra gì phải ko?Loại con gái như cô chẳng qua là có chút thủ đoạn thôi còn dám lên mặt với tôi.Cái loại bán thân lấy tiền tiêu như cô ở đây lên mặt với ai chứ?Này quay lại.Tôi đang nói chuyện với cô đấy!” cô ta càng ngày càng đề cao âm lượng.

Nhi thở dài lắc đầu.Thật đáng tiếc cho 1 thân hình đẹp,gương mặt xinh xắn mà miệng lưỡi thì như con rắn độc.Nhưng mà tôi ko có lấy thân kiếm tiền.Nhi mở to đôi mắt đen láy sáng như sao nhìn cô gái đối diện,hàng lông mày thanh tú giương lên cương nghị,khóe môi hồng lại nở 1 nụ cười tinh quái.

“Bà chị nói xong chưa?” cô mỉm cười hỏi,bàn tay cầm lấy tập tài liệu đã coppy xong mang đi.

“Con ranh đứng lại.Tôi còn chưa nói xong.Cái loại như cô ngựa non háu đá cô tưởng cô có thể giữ được người như giám đốc sao?Đừng có mơ.Cô cũng chỉ là món đồ chơi của giám đốc thôi.Loại người như cô chơi chán giám đốc sẽ đá văng đi!” chị gái thư ký vô cùng nhân từ giảng đạo lý với cô.

Nhi nhướng mày nhìn cô gái trước mặt,nụ cười trên môi càng ngày càng tươi để lộ ra chiếc răng khểnh tinh quái.

“Tôi có là đồ chơi hay ko ko liên quan đến chị.Đó là chuyện của 2 người chúng tôi.Hay là bởi vì bản thân chị muốn làm đồ chơi cũng ko được nên đến trách tôi?” chị muốn mắng chửi người ta?Được tôi nói cho chị biết.Tôi lại ko phải nhân vật nữ chính bị chửi còn im lặng cúi đầu mà nghe lời.Chị nghĩ chỉ số IQ của tôi chỉ có 1 chữ số thôi chắc.

“Cô.. Cô.. cái con hồ ly khốn kiếp này.Cô dám nói tôi như vậy?” chị gái thư ký lại 1 lần nữa gặp được bất ngờ lý thú trong ngày.Cô ta còn tưởng mắng cô cô chỉ im lặng mà nghe,rồi lặng lẽ rời phòng ko dám nói câu nào.Còn tưởng cô ta là chiếc gối cho cô muốn đánh muốn đập,muốn trút giận thế nào cũng được.Ai dè cô ta còn thản nhiên nói trắng trợn ra suy nghĩ của cô.Quá đáng.Vô cùng quá đáng.

“Tại sao tôi ko dám nói?” Nhi thản nhiên mở mắt kinh ngạc hỏi lại bà chị gái xinh xắn kia.Nhìn thấy gương mặt đơ ra của nữ chính,cô cảm thấy những bực dọc bị cái tên T3 kia hành hạ cũng giảm bớt phân nửa.Nhi mỉm cười vô cùng tự nhiên bước về phía cửa hành lang.Khi đi qua ngang người bà chị gái xinh xắn cô ko quên thể hiện sự cảm thông sâu sắc của mình với nữ chính.

“Đúng rồi còn 1 điều nữa.Lần sau nếu chị có muốn cho tổng giám thưởng ngoạn cảnh đẹp xuân sang của chị,tốt nhất đừng mặc áo lót màu đỏ.Anh ta rất ghét màu này.” Nói rồi cô vô cùng thỏa mãn mà bước đi qua người chị thư ký.

“TRẦN HIỂU NHI!!” chị gái thư ký ko thể nào kìm chế nổi cơn giận này.Cô ta còn dám nói.. dám nói về chuyện cô làm hướng dẫn viên du lich 1 tour tìm về với thiên nhiên cho tổng giám đốc.Cô ta.. cô ta.. làm sao biết giám đốc ko thích màu đỏ?

Nhi vừa nghe tiếng hét vừa nhón nhanh gót chân chuồn lẹ trước khi chị gái kia thay đổi cúi xuống tháo giầy mà quăng về phía cô.Người ta vẫn bảo chó cùn dứt dậu,mà tức giận dễ làm liều.Cô còn muốn sống nha.Nhưng mà cô nói là sự thật.Cái tên biến thái ấy có sở thích vô cùng đặc biệt.Con trai khỏe mạnh nhà người ta thấy màu đỏ nội y gợi cảm,còn cái tên biến thái ngôn ngữ kia lại thấy vô cùng ko vừa mắt.Hắn nói nhìn như máu chả có tí gợi cảm nào,giống y như các cô nàng vừa bị rạch vài đường và đang máu me đầm đìa.Ko rõ là do hắn bị ảnh hưởng bởi mấy phim bạo hành ở cấp độ xxx,hay là do suy nghĩ biến thái thích ngược của hắn tạo ra.Cho nên hắn ta thích màu xanh hơn nội y đỏ.Nhưng điều làm cô thấy ngán ngẩm nhất là ngẫu nhiên cô rất thích đồ lót màu xanh.Nhi mới nghĩ tới đây vội lè lưỡi.Ghê răng quá à nha!

Còn đang lè lưỡi nhón chân chạy lẹ khỏi hiện trường,Nhi hoàn toàn ko để ý tới phía trước là đường đất hay vực thẳm.Lập tức cô va ngay vào 1 bức tường rắn chắc có nhiệt độ là 37độ C. Mặc dù chỉ là tai nạn nhẹ,nhưng vì đang lè lưỡi ra ngoài,nhờ cú va đập mà làm cho cô cắn ngay vào lưỡi.Nhi kêu lên 1 tiếng nhăn mặt.Cảm giác trong miệng có mùi vị tanh tanh của máu. Cái này gọi là quả báo ư?Ko phải chứ?Tôi có lòng tốt khuyên bảo cô gái kia,sao lại hại tôi cắn phải lưỡi chứ?Ông trời ông có biết cái lưỡi này quan trọng thế nào hay ko?Vũ khí lợi hại nhất của tôi ko phải là đôi chân hay tay đâu,là cái lưỡi có thể làm người ta câm lặng đấy.Ông đầy đọa tôi lại ko cho tôi vũ khí phòng ngự chắc.Đồ dã man.Kẻ nào?Là kẻ nào dám làm cho con cưng của ta bị thương?Nhi tức tối đảo mắt lên cái bức tường xuất hiện giữa hành lang đầy tức giận.Vừa chạm vào gương mặt của bức tường,cô lập tức suy sụp.Tinh thần của cô lập tức trở thành thiếu phụ mẫn cảm với cảnh tượng trước mặt.

Nhi chán nản cúi xuống nhặt mớ giấy tờ đang vương vãi dưới đất,gương mặt chán chường với bực tức hòa trộn khiến cho cơ mặt cô muốn căng ra lại ko thể căng.Tú thấy cô cúi người cũng vội vàng cúi người xuống nhặt họ cô.

“Làm gì mà chạy như ma đuổi thế?” hắn hỏi.

“Ko có gì.” Còn ko phải là gặp ma?Gặp anh có khác nào gặp ma đâu chứ.Giống như 1 phút trước cô vô cùng tức giận muốn biết là kẻ nào gây họa cho cô.Nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt anh tuấn của hắn xuất hiện,cô rõ ràng cô gặp họa cắn phải lưỡi đã là may mắn lắm rồi.Nhi lơ đễnh thầm nguyền rủa,vừa ngẩng mặt lên nhìn hắn.

Trong 1 khắc Tú cảm giác tim mình trật 1 nhịp,rồi sau đó là liên hồi liên hồi réo vang như chiếc đồng hồ báo thức.Hắn.. hắn..

Nhi mở tròn mắt,nhìn đôi mắt nâu trong vắt của hắn rất gần.Chiếc mũi cao thẳng của hắn đang chạm vào mũi cô.Và đôi môi mỏng của hắn.. hiện tại.. đang.. dính chặt vào môi cô.Là.. là hôn ư?Ko phải chứ?Biết ngay mà.Biết ngay mà.Gặp anh là y như rằng gặp họa.Cái tên động vật đơn bào kia,sao anh phải ngồi sát vào tôi thế hả?Đã thế tôi ngẩng mặt lên thì anh nên cúi đầu xuống chứ?Sao cứ học đòi theo người ta để bây giờ môi chạm môi rồi đấy thấy ko hả?

Cả 2 người đều ngừng thở trừng mắt nhìn nhau,môi vẫn khẽ chạm vào môi đối phương khiến họ cảm giác rõ độ ấm của kẻ đối diện.Tú cảm giác cả người mình hiện tại như quả cầu nhiệt, hơi thở của hắn trở nên phập phồng,hoặc là bản thân hắn sợ chỉ cần 1 hơi thở nhỏ cũng có thẻ khiến cô rời đi.

Từ trong phòng coppy,chị gái thư ký sau 1 hồi kinh ngạc vội vàng chạy theo Nhi.Và thật sự hôm nay cô thầm nguyền rủa bản thân mình.Cô hôm nay quả là đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác.Quá sức ngạc nhiên.Vừa rồi là con nhỏ kia khiêu khích,giờ nó còn trắng trợn.Cái này là công khai tình cảm.Đúng.Là công khai tình cảm.

Nhi hơi nhíu mày lại vì vẫn ko thấy cái tên động vật đơn bào ko có não kia cử động.Người ta vẫn bảo máu lên não chậm quá cho nên mới phản ứng chậm,còn hắn ngay cả não cũng ko có để máu lên chứ đừng nói gì phản ứng.Hắn ko dời đi thì cô dời đi.Nhi dứt đôi môi mềm mại của mình ra khỏi môi Tú,làm cho hắn đột nhiên thấy hụt hẫng vì thiếu nguồn nhiệt.Nhi chán nản liếc hắn 1 cái rồi tự động đứng lên trước,thoát khỏi cái tình huống quái gở này.Xem phim thấy nhiều cảnh vô ý hôn nhau của 2 nhân vật chính lãng mạn đến tê tái rồi.Nhưng mà sao cái vô ý này của cô chả có tí lãng mạn gì ráo,có lãng xẹt như sao chổi thì có.Tú ngơ ngác đứng dậy theo cô,gương mặt quay sang nhìn xung quanh lúng túng.Ko phải vì bị mọi người nhìn thấy 2 người vừa chạm môi.Chỉ là hắn ko dám nhìn thẳng gương mặt cô.

Nhi đứng dậy tay xốc lại tập hồ sơ,trên mặt hoàn toàn là bất mãn.Hôm nay đúng là bước khỏi ngõ ko chọn ngay.Gặp toàn chuyện xui xẻo.Đôi mắt đen của cô vô tình lướt qua cái bóng dáng xinh xắn đứng ở phòng coppy.Nhìn gương mặt xinh đẹp quyến rũ đang trợn ngược nhìn cô căm phẫn,trong lòng cô lại như mở cờ trong bụng.Trên vỏ đại não của cô đột nhiên phát sinh ra 1 ý tưởng vô cùng đặc sắc.Nhi đảo đôi mắt đen láy nhìn những gương mặt xinh xắn đang trợn ngược nhìn cô nửa muốn thiêu sống,nửa lại thèm thuồng muốn xé nát cô ra ăn vã.Khóe môi cô nở 1 nụ cười nửa miệng.Các chị muốn làm thịt tôi đến thế sao?Vậy thì trước khi tôi bị hại chết cũng ko nên để các chị sống chứ nhỉ?Nhi mỉm cười tinh quái,đôi mắt đen lấp lánh ánh lên 1 tia xảo quyệt.Đôi bàn tay nhỏ bé của cô đột nhiên luồn vào trong bàn tay to lớn ấm áp của tên đang đứng đối diện,làm cho hắn trong phút chốc tim bắn ra ngoài,tâm hồn cũng loạng choạng như say rượu.Hắn vô cùng bối rối đến hít thở cũng ko thông chăm chú nhìn cô,đôi mắt nâu trong veo ko ngừng xao động,cổ họng thì khô cứng lại.Cô định làm gì?

Nhi nhẹ nhàng nở nụ cười dụ dỗ,đôi mắt đen láy nheo lại càng làm cho vệt sáng trong mắt cô tản ra ánh sáng tinh quái,khóe môi mỉm cười để lộ chiếc răng khểnh tà ác.Cô nhón gót chân của mình lên,bàn tay siết chặt hơn tay hắn hơi kéo xuống hướng mình.Cô dần dần nhắm mắt mình lại,đôi môi mềm mại của cô nhẹ nhàng chạm vào đôi môi còn đang run rẩy của hắn.

Cả văn phòng đều trợn tròn mắt nhìn cái cảnh công khai quan hệ giữa thanh thiên bạch nhật của con hồ ly.Cô ta,cô ta dám vẫy toàn bộ đuôi của mình ra giữa ban ngày.

Tú mãi ngơ ngẩn cho tới 5 giây sau mới có thể tin là thật.Cô bầy trò này ra để dụ dỗ hắn,rồi đợi khi hắn bước tới và lọt xuống hố,cô sẽ thản nhiên đứng trên miệng hố mà lấp đất chôn vùi hắn.Nhưng như thế cũng được,chôn vùi cũng ko sao.Chỉ cần là đôi môi mềm của cô đang chạm vào môi hắn.Là cô tự nguyện.Ko phải bởi vì có bạn bè hắn mà phải đóng kịch,ko phải là lúc cô đang ngủ và hắn lén lút hôn cô.Là cô hoàn toàn tỉnh táo và chủ động.Dù là âm mưu gì đi chăng nữa,thì hiện tại hắn đang hôn cô là sự thật.Bàn tay ấm áp của Tú siết chặt hơn bàn tay mềm mại nhỏ nhắn trong tay mình,hắn cúi người thấp hơn,đôi môi chạm vào môi cô chặt chẽ,chiếc lưỡi hắn lại ko an phận mà nhớ nhung cô khôn nguôi.Hắn từ từ tiến tới,muốn mở ra chiếc miệng nhỏ nhắn của cô.Cứ như người đi tìm kho báu thèm khát chiếc rương báu vật.

Ê.Ê.Động vật đơn bào.. Anh.. Này.. Nhi hơi nhíu mày,nhưng chiếc lưỡi nóng ấm của hắn đã ở trong miệng của cô mất rồi.Và cái vật thể mềm mại,nong nóng ấy còn đang đụng chạm vô cùng xuồng xã với vũ khí hàng đầu của cô.Cô rất muốn kháng cự,rất muốn đẩy hắn ra.Nhưng mà.. càng lúc cô lại càng cảm giác người mình mềm nhũn.Hình như là trở lại thời gian trước đây,vào ngày sinh nhật hắn,chiếc lưỡi của hắn cũng cuốn lấy lưỡi cô như thế.Ban đầu là môi chạm môi,rồi lưỡi hắn tiến vào,nóng ấm ẩm ướt.Cứ như chiếc kẹo dẻo cuốn chặt lấy lưỡi của cô.Lúc đầu là đầu lưỡi,rồi càng ngày càng chạm sâu hơn,hắn cuốn lấy cô,dụ dỗ cô phải ra khỏi hang trú ẩn.Nhi bắt đầu cảm giác hô hấp của mình bị hắn hút lấy cả.Cô thầm rủa trong lòng cái tên tham lam,thở cũng ko cho cô thở.Nhưng chiếc lưỡi của cô ko biết từ lúc nào bị sự ấm nóng của hắn cuốn vào,tê dại,cảm giác được vị ngọt nơi đầu lưỡi,mỗi 1 gai vị giác trên lưỡi cô đều như bị 1 dòng điện làm cho tê dại.Cảm giác ấm nóng từ đầu lưỡi lan tràn toàn thân.Giống y như 6 năm trước,dường như thời gian khi cô với hắn cảm tình tốt đã quay lại.Giống như 2 người bạn thân thiết trước đây,ko khoảng cách.Ko phải những lời ra lệnh của hắn,ko phải hắn nói có thể dùng tiền mua cô,càng ko phải đôi khi hắn nổi giận vô cớ như lúc này.Nhớ lại trước đây,dù ban đầu 2 người thật sự hay gây gổ,nhưng sau đó họ trở nên rất thân thiết.Cô cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ bên hắn.Hắn giống như 1 người bạn thân mà cô ko phải che dấu bất cứ điều gì.Đôi khi nghịch nước với nhau cô có thể về nhà hắn tắm rửa thay quần áo,khi cô mệt có thể lên giường hắn nằm ngủ mà ko cần phải lo lắng điều gì,hay thậm trí đi du lịch qua đêm nhưng ngủ chung phòng với hắn cô cũng ko sợ hãi.Nhìn vào có thể nói hắn với cô hay cãi nhau,nhưng cô rõ hơn ai hết đó chỉ là cách thể hiện tình cảm của họ.Việc họ cãi nhau hay đôi khi cô có đánh hắn cũng chỉ đơn giản là trò đùa nghịch trêu ghẹo,hoàn toàn ko có ác ý.Liệu có thể làm bạn của nhau như trước hay ko?Cô thật kì vọng.Nhưng cô đang kỳ vọng cái gì?Hắn hôn cô làm cô bắt đầu suy nghĩ ủy mị rồi ư?

Nhi lập tức rụt nhanh chiếc lưỡi của mình về,bờ môi lập tức rời đi cái nơi nóng ấm của tên đối diện.Ko được.Ko thể để kỹ thuật tốt của hắn làm cho mờ mắt.Cô ko phải người yêu hắn.Trước ko phải.Giờ cũng ko.Hắn hôn giỏi thôi,làm cho cô sa đà,nhưng ko có nghĩa cô có tình cảm với hắn,và hắn có tình cảm với cô.Tuyệt đối ko.Hắn ko phải là hắn của 6 năm trước,cho nên hắn cũng ko còn là tên bạn trai hờ của cô ngày nào.Ko còn là người mặc cô bắt nạt hay gọi hắn là động vật đơn bào nữa rồi.Hắn ko phải.Hắn bây giờ là 1 người đàn ông trưởng thành,lấy việc sai bảo cô là thú vui.Xem cô như con nợ,thậm trí còn nghĩ cô rất giỏi bán thân trả nợ.Hắn bây giờ ko xem cô là Trần Hiểu Nhi của 6 năm trước,và hắn cũng ko phải là hắn của 6 năm trước,ko phải tên T3 suy nghĩ đơn giản hay bị cô chọc cho tức giận đến thở ra khói nữa rồi. Nghĩ tới đây đôi mắt đen của cô trở nên ươn ướt,đôi môi cô mím chặt lại nhìn hắn.Khi hắn bỏ đi cô thấy có chút hụt hẫng.Dù sao cô ko phải bạn hắn ư?Ngay 1 lời chào tạm biệt cũng ko có.Cô còn nghĩ có thể nghỉ hè khi mẹ cô ra viện có thể tới kèm hắn học để thi tốt nghiệp.Nhưng mà,kết quả hắn lặn mất tăm mất tích.Bạn bè mà vậy đó.Hắn chỉ cần xong hợp đồng là ko thèm coi như quen biết chứ gì?Dù sao cô cũng từng là bạn gái hắn 100 ngày,cũng xem như quen biết chứ?Là hắn bỏ đi trước cho nên cô ko cần phải nghĩ tới hắn.Xem như ko có chuyện gì đi.Bạn gái thân thiết?Bây giờ hắn cũng ko phải nữa rồi.

Tú cảm giác tim mình đập rất nhanh,đôi môi hắn run rẩy.Hơi ấm ngọt ngào của cô vẫn còn đọng lại trên bờ môi hắn,vị ngọt ngào của cô vẫn còn dán chặt trên đầu lưỡi hắn.Là mùi vị của cô,6 năm qua hắn vẫn ko thể quên được.Vị ngọt thơm mềm của chiếc lưỡi ướt át,sự mềm mại nao lòng của đôi môi hồng của cô.Tú chăm chú nhìn vào gương mặt cô,đột nhiên trái tim thắt lại,trong 1 thoáng có phải hắn nhìn lầm.Vì sao hắn nhìn thấy đôi mắt đen của cô trở nên ướt át,tia sáng tinh quái vụt tắt thay vào đó có chút yếu mềm.Là hắn nhìn nhầm có phải ko?

Nhi quay đầu tránh khỏi ánh nhìn của hắn.Nhìn gì mà nhìn?Tôi chỉ định cho anh 1 cái hôn phớt thôi,ai dè công tử phong lưu nhà anh lại thích chơi trội,hôn kiểu pháp.Ướt chết đi.Anh là công ty sản xuất nước máy đấy hả?Làm gì mà lắm nước thế.Lưỡi vừa nóng vừa ướt nhoẹt,thật đúng là người thừa sinh lực.Nhi đảo đôi mắt đen láy 1 vòng hành lang,vô cùng thỏa mãn với các gương mặt đang đờ đẫn.Cô mỉm cười đắc ý quay ra phía tên đang đứng đối diện mình,gương mặt xinh xắn nở 1 nụ cười hiền lành.

“Cám ơn sếp vì đã nhặt hộ tài liệu.Em đi pha café cho sếp!” cô vô cùng ngọt ngào cười với hắn,rồi quay người bước đi.Y như cô vợ ngoan hiền dỗ ngọt ông chồng bằng 1 nụ hôn rồi đi vào bếp làm đồ ăn cho chồng.

Cả văn phòng ánh mắt đều dõi theo tướng cô bước đi,ai cũng cảm giác ko khí trở thành đá tảng,hít vào là cảm giác nghẹn ngay lại cổ họng.Ánh mắt ai nấy đều như lựu đạn,có người lại giống rocket,có người là C5,lại có người như cầm M7000 chỉ muốn nhấn nút bắn 1 cái cho con hồ ly kia vỡ sọ.

Nhi thỏa mãn mỉm cười bước đi.Các người muốn có hồ ly tinh,vô cùng đơn giản.Dù sao cũng chỉ là 1 nụ hôn.Cũng ko phải lần đâu tôi hôn hắn.Hôn 1 lần rồi có hôn thêm 1 lần cũng ko vấn đề.Nhưng chọc được mọi người tức chết,thật là hả dạ.Ko phải là tôi cố ý chỉ tại mấy người muốn tôi làm thôi nha.

Nhi vô cùng hý hửng bước đi trên bãi chiến trường sặc mùi thuốc súng,vô cùng thỏa mãn hưởng thụ thành quả của mình,mà ko hề biết cô vừa tự mình đào tử huyệt cho chính mình.Có 1 người con trai vẫn ngây ngốc đứng lặng ở tại chỗ,cố gắng giữ cho trái tim của mình trở lại bình thường mà ko được.

Hoàng Tuấn Tú hiện tại đang vô cùng hoảng loạn.Trái tim của hắn vẫn tiếp tục ko nghe lời như thường ngày,nhưng lần này còn đặc biệt đặc biệt đập mạnh đến độ bản thân hắn cũng cảm giác lo lắng.Cả người hắn trở nên tê dại,lồng ngực hắn từng cơn từng cơn tê buốt chuyền ra khắp người,cảm giác lâng lâng khiến hắn ko thấy được thực tế.Đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng bởi sự thích thú vô bờ mà cả cơ thể hắn đang cảm nhận.Hiện tại hắn hoàn toàn ko thể nghĩ được gì trừ một việc.Khủng long ngu ngốc,lần này là họa do em gây ra.Anh lại yêu em lần nữa mất rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.