Dạo Chơi Đất Kinh Kỳ

Chương 34: Chương 34: Cảnh cáo




Edit: uyenchap210

Lần đâu tiên Vương Hi thấy bất lực như này.

Phùng Cao thì cảm kích vì nàng vẫn chạy đến dẫu trời đã tốt mịt.

- Giờ không còn sớm nữa, cũng có đại chưởng quỹ hỗ trợ nên chúng ta cứ đợi tin thôi. Hôm nay, muội ở lại nghỉ đi, có chuyện gì thì mai lại nói.

Vương Hi đờ đẫn gật đầu. Phùng Cao sai a hoàn đưa vú Vương đi dọn dẹp phòng cho Vương Hi, sau đó ngồi xuống bàn sách nói chuyện với nàng:

- Muội đừng lo quá. Huynh nghĩ chắc không phải đại sự gì đâu. Muội lạ gì y thuật của sư phụ nữa. Mà dẫu sư phụ không xem được bệnh thì cũng cũng có cách thoát thân.

- Chỉ sợ không chỉ là chuyện xem bệnh.

Vương Hi hoang mang, nhắc đến Trần Lạc và Nhị Hoàng tử:

- Rốt cuộc họ tìm Phùng gia gia để làm gì? Họ Kim kia lại quen biết Trần Lạc, liệu Phùng gia gia đi chuyến này có liên quan đến lần trước không?

Phùng Cao nghe vậy thì lập tức hối hận:

- Huynh hỏi qua, nhưng sư phụ chỉ nói là họ muốn tìm hiểu về dược tính. Biết có chuyện phát sinh thì lúc ấy huynh đã hỏi rõ ràng rồi, chứ không để sư phụ gạt đi dễ dàng như thế.

Vương Hi nghe mà nhíu mày, hỏi:

- Đại chưởng quỹ không biết Trần Lạc và Nhị Hoàng tử tới tìm Phùng gia gia ạ?

- Huynh không kể với ông ấy. - Phùng Cao vội tới độ đỏ hai con mắt. - Sư phụ bảo chuyện này càng ít người biết càng tốt. Huynh thấy từ ngày sư phụ từ chối, họ không quay lại nữa nên cứ tưởng họ đã từ bỏ rồi.

Nói rồi huynh ấy bật dậy.

- Huynh phải kêu người đi báo tin cho đại chưởng quỹ ngay.

Đại chưởng quỹ biết đến càng nhiều thì càng có nhiều thông tin cung cấp cho họ Tạ.

- Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đã. - Vương đứng lên theo, trầm giọng. - Không thể trách huynh được. Huynh không biết lai lịch của họ Kim kia. Mà lúc Trần Lạc và Nhị Hoàng tử tới lại không che giấu thân phận, ai biết họ sẽ sai khiến người khác gây khó dễ cho Phùng gia gia? Huống chi, những điều này chỉ là suy đoán của chúng ta, chưa chắc đã liên quan đến họ. Chúng ta không thể hoảng loạn. Còn bên đại chưởng quỹ, sớm mai ta báo với ông ấy cũng không muộn.

Kinh thành là trung tâm của một nước. Bất kể nhà nào làm ăn ở cái đất này cũng sẽ cử chưởng quỹ tài giỏi bậc nhất đến quản lý. Đại chưởng quỹ của Vương gia cũng không ngoại lệ. Vương Hi tin dù nói cho ông ấy biết chuyện này thì ông ấy cũng có khả năng xử lý.

Nhưng Phùng Cao nào ngồi yên được. Huynh ấy cuống tới độ đi quanh phòng đã đành, mà miệng còn lẩm bẩm:

- Tất cả là tại huynh, nếu huynh chú ý hơn thì chúng ta đã không bị động như vậy. Dạo trước, huynh quen được một ngự y của Ngự Y viện. Sáng mai, huynh sẽ bảo chưởng quỹ đi gặp người ta, để xem có thể dò hỏi được gì không. Trần Lạc và Nhị Hoàng tử tìm sư phụ, khả năng cao là vì thân quyến của họ. Ta có thể biết chuyện này có liên quan đến họ không...

Phùng Cao cho rằng, nếu chuyện này thật sự liên quan quan đến Trần Lạc và Nhị Hoàng tử thì sẽ rất khó để cứu Phùng đại phu. Coi như họ Tạ đồng ý giúp đỡ, nhưng họ Tạ cũng đâu thể liều mình đắc tội với hoàng thất chỉ vì một đại phu được.

Vương Hi lại đang im lặng suy nghĩ. Nếu điều tra ra chuyện này liên quan đến Trần Lạc và Nhị Hoàng tử thì nàng nên làm gì?

Và thời gian vẫn không ngừng trôi trong lúc họ tìm cách.

Vú Vương rón rén đi đến. Phòng nghỉ cho khách đã được chuẩn bị xong.

Nhưng Vương Hi ngủ sao được.

Phùng Cao bèn khuyên nàng:

- Muội ngủ sớm đi, mai còn có tinh thần lo chuyện của sư phụ.

Vương Hi hiểu được ẩn ý trong đó. Huynh ấy đang hy vọng nhờ vả vào Vĩnh Thành Hầu. Nàng nghĩ nghĩ rồi nói:

- Vĩnh Thành Hầu chưa chắc đã giúp được. Chúng ta cứ tìm hiểu vì sao họ Kim kia lại mời Phùng đại phu đi đã.

Phải chẩn đúng bệnh thì mới bốc đúng thuốc.

Phùng Cao gật đầu.

Chưởng quỹ hớt hả chạy vào:

- Thưa cậu, thưa Đại tiểu thư, Kim đại nhân đưa Phùng đại phu về ạ.

- Cái gì? Bây giờ á?

Người trong thư phòng đều kinh ngạc, không thể tin vào tai của mình.

Lúc này đã đến giờ giới nghiêm rồi mà.

Chưởng quỹ không kịp kể rõ với mọi người, chỉ có thể vội vàng nói:

- Tôi cần chuẩn bị cái này, xin cậu chủ mau theo tôi qua đây.

Sau đó, ông ấy chạy bay đi như lúc đến.

Phùng Cao ngăn Vương Hi cũng muốn đi:

- Vậy để huynh đi xem sao! Muội chờ ở đây, dù có chuyện gì cũng phải bình tĩnh.

Vương Hi gật đầu mà lòng nặng trĩu.

Họ Kim kia có ý gì?

Đưa Phùng đại phu về giờ này để thể hiện năng lực của y, để cảnh cáo bọn họ đừng hòng chống đối ư? Thế tại sao y lại mời Phùng đại phu đi?

Vương Hi đang định dặn Phùng Cao mấy câu thì bên ngoài đột nhiên vang lên một trận cười lớn:

- Hiệu thuốc này của ông được đó. Ta thường ở bên Nam thành, nếu không nghe người khác nhắc đến thì không biết còn có một hiệu thuốc như này. Không phải mãnh long thì không qua sông, xem ra y thuật của Phùng đại phu cao siêu hơn ta tưởng tượng nhiều!

Đó là giọng của một nam tử mà Vương Hi không biết. Giọng điệu ấy kiêu căng, ngạo mạn, khiến nàng nhớ đến những mệnh quan triều đình mới tới Tứ Xuyên nhậm chức. Mà hơn nữa, giọng nói ấy lại ngày một gần, chứng tỏ y đang đi về phía này.

Nàng trầm mặt.

Phùng Cao bèn đẩy nàng:

- Muội về phòng trước đi.

Vương Hi nghĩ nghĩ rồi đáp:

- Thôi để muội tránh sau bình phong đi. Y đột nhiên đến, muội có thể nhận là cháu gái của Phùng đại phu.

Phùng Cao thấy như vậy vẫn nguy hiểm. Nhưng giọng của Phùng đại phu đã rất gần rồi:

- Kim đại nhân quá khen! Người trong kinh thành nhường tôi để tôi có thể kiếm bát cơm ăn thôi, y thuật cao siêu gì đâu.

Phùng Cao sợ bây giờ ra ngoài sẽ chạm mặt nên đành đồng ý để Vương Hi tránh sau bình phong.

Vương Hi vừa ra sau bình phong thì Phùng đại phu đã dẫn vị Kim đại nhân kia vào.

Vị Kim đại nhân kia liếc mắt một cái thì đã bị bức “Ngọc đường phú quý” treo trên tường thu hút. Y lập tức bước tới thưởng thức:

- Ta thấy nhà khác toàn treo “Mãnh hổ hạ sơn” ở trong nhà chính để trấn trạch trừ tà, nhưng không ngờ trong nhà ông lại treo một bức tranh hoa cỏ. Tranh này vẽ đẹp lắm, đường nét tinh diệu, màu sắc táo bạo...

Trong lúc vị Kim đại nhân này đứng đó đánh giá, Vương Hi nhân cơ quan sát y qua khe hở trên bình phong.

Người tầm ba mươi tuổi, dáng cao lớn mạnh mẽ, mặc áo bào đỏ thẫm dệt hoa văn vàng lục hướng tâm, có nước da màu lúa mạch hiếm thấy, mày kiếm mắt sáng, ria mép râu cá chốt. Mỗi cử chỉ, mỗi hành động của y đều bộc lộ sự kiêu căng, ngạo mạn. Nếu không biết lại lịch trước, người ta nhìn vào còn tưởng y là quan to tam phẩm có thực quyền ấy chứ.

Nhưng cũng chính vì vậy càng thể hiện vị Kim đại nhân này không đơn giản —— Đang ở dưới chân thiên tử, nền móng của đế đô mà y dám thể hiện như vậy, chứng tỏ phải có người chống lưng phía sau.

Hoặc sau lưng y không chỉ đơn giản là Trưởng công chúa Bảo Khánh?

Rồi Vương Hi nhìn sang Phùng đại phu. Phùng đại phu vẫn mặc áo bào vải màu xanh đậm như bình thường, thần sắc hơi nghiêm nghị nhưng trên mặt và tay không có vết thương, cử chỉ hành động cũng tự nhiên, có vẻ như không không phải chịu bất cứ tổn hại nào.

Vương Hi thở phào, dựng tai nghe tiếp.

- Nếu đã biết chỗ thì lần sau đến sẽ tiện hơn. - Họ Kim kia cười nói. - Sắc trời không còn sớm, ta không quấy rầy Phùng đại phu nghỉ ngơi nữa. Về chuyện ta đã nói với Phùng đại phu, mong Phùng đại phu suy nghĩ lại rồi hẵng quyết định. Ta chờ tin tốt của Phùng đại phu.

Y nghịch nghịch mấy cái bút lông sói trên bàn sách rồi đột ngột ra về khiến mọi người bất ngờ.

Trước cảnh ai nấy cũng sững sờ, họ Kim kia cười ha hả, vừa sải bước ra ngoài vừa vẫy vẫy tay chào. Phùng đại phu và Phùng Cao lập tức chạy theo tiễn khách.

Chờ khi cái bóng của họ khuất sau tấm phù điêu thì Vương Hi mới ra bước ra từ sau bình phong.

Vì có lệnh giới nghiêm nên kinh thành về đêm như chìm trong bóng tối. Nàng đứng ở bậc thầm của thư phòng mà vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn ở cửa ngoài của hiệu thuốc.

Như vậy đủ thấy họ Kim kia chẳng sợ người khác biết y không tuân theo lệnh giới nghiêm, và chứng tỏ y phách lối cỡ nào.

Khi Phùng Cao đỡ Phùng đại phu quay lại, Vương Hi lập tức đi tới đỡ một bên tay khác của ông, cũng không kìm lòng được mà nói:

- Họ Kim kia đúng là em chú trước đây của Trưởng công chúa Bảo Khánh ạ?

Phùng đại phu biết nàng muốn hỏi điều gì, cười cười nói:

- Chắc Nhu Nhu chưa biết Trưởng công chúa Bảo Khánh lợi hại thế nào nhỉ? Bà ấy như Quán Đào thời Hán Vũ Đế vậy. Huống chi, Đại trưởng công chúa Lâm An còn đó, e rằng tầm ảnh hưởng về sau của bà ấy còn hơn cả Đại trưởng công chúa Lâm An.

Nhu Nhu là biệt danh của Vương Hi.

- Thế là thế sao ạ? - Vương Hi và Phùng Cao đồng thanh.

Phùng đại phu cho rằng, mọi người hoảng loạn sau khi ông được “mời” đi cũng tại một phần ông không chỉ bảo chuyện đời cho Phùng Cao. Nhân đây ông nói thẳng:

- Tuy nói Hoàng đế có thể đăng cơ là nhờ Bạc Thái hậu nâng đỡ, nhưng thật ra lúc ấy lại do Đại trưởng công chúa Lâm Ân đề xuất. Mà để được triều thần đồng lòng ủng hộ cũng lại do Đại trưởng công chúa Lâm An ra tay không ít!

Bảo sao!

Vương Hi ngập ngừng:

- Chẳng phải người ta đồn Phò mã của Đại trưởng công chúa Lâm An có rất nhiều thiếp thất ư? Thậm chí, bà ấy còn được ca tụng là người hiền huệ.

Nhìn đâu giống một người dám can thiệp vào chuyện lập người kế vị.

Phùng đại phu cười ha hả, nói:

- Đó là bởi vì Dại trưởng công chúa Lâm An và Phò mã của bà ấy đã mệnh ai người đấy lo từ lâu rồi!

Vương Hi xấu hổ. Đúng là tin đồn hại người mà!

Hai người đã Phùng đại phu ngồi xuống. Vú Vương đặt sẵn đệ dựa trên ghế, sau đó bưng trà Lão quân mi mà Phùng đại phu thích nhất đến, cũng hỏi”

- Người dùng bữa tối chưa? Để tôi xuống bếp làm cho người ít điểm tâm ăn lót dạ trước!

Phùng đại phu vươn vai, tâm trạng tốt lên không ít:

- Chắc mọi người đã lo lắm nhỉ? Thôi cứ hỏi Nhu Nhu và A Cao muốn ăn gì đi. Ta dùng bữa ở phủ Kim rồi. Họ không cắt mất phần cơm của ta, cũng không bất kính với ta nên mọi người khỏi lo. Chỉ là ngay khi hết lệnh giới nghiêm, mọi người phải báo luôn cho đại chưởng quỹ, để ông ấy khỏi phải nhờ bên họ Hạ nữa.

Mọi người gật đầu rồi đi làm việc của mình.

Vương Hi và Phùng Cao ở lại uống trà với Phùng đại phu.

Phùng đại phu không gạt bọn họ:

- Kim đại nhân tìm tới ta vì Trần Nhị công tử và Nhị Hoàng tử. Hoàng thượng mắc bệnh tim, thường cảm thấy khó thở. Nhưng không biết họ nghe được từ đâu bảo ta từng chữa khỏi một ca bệnh như thế nên muốn ta vào cung khám cho Hoàng thượng. Các con cũng biết đấy. Hoàng cung là địa bàn của Ngự Y viện, người không có địa vị, không có quen biết như ta mà vào đấy thì chẳng phải là cướp bát cơm của những ngự y trong Ngự Y viện đó ư? Cướp bát cơm giống như lấy mất mạng người ta. Ta đây còn muốn sống thêm mấy năm nữa, vậy nên đã từ chối khéo rồi, nhưng không ngờ họ lại “mời” ta đi, cho ta ăn ngon mặc đẹp ba ngày rồi gióng trống khua chiêng đưa ta về lúc nửa đêm. Ta đoán rằng họ muốn cảnh cáo ta là đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Nhưng trước khi bệnh tình của Hoàng thượng chuyển biến tốt đẹp, họ sẽ không làm gì ta đâu.

糯糯 - Chữ 糯 có nghĩa là gạo nếp, phát âm là “nuò”, nhưng khi đọc theo giọng Tứ Xuyên, do ảnh hưởng của âm mũi nên lại thành “Luò”, giống với cách phát âm tên của nam chính Trần Lạc 陈珞 - edit by uyenchap210

Công chúa Quán Đào còn được gọi Đậu Thái chủ (竇太主), là một Hoàng nữ và là Công chúa nhà Hán. Bà là con gái trưởng của Hán Văn Đế - Lưu Hằng và Đậu Hoàng hậu. Xét vai vế gia tộc, bà là chị của Hán Cảnh Đế - Lưu Khải, cô ruột của Hán Vũ Đế - Lưu Triệt và là mẹ của Trần A Kiều - Hoàng hậu đầu tiên của Vũ Đế.

Thông qua cuộc hôn nhân của con gái, Công chúa Quán Đào có vai trò quan trọng trong việc lên ngôi của Hán Vũ Đế. Khi đó, Cảnh Đế dưới tác động của bà đã phế truất Thái tử Lưu Vinh và lập Lưu Triệt lên thay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.