Đạo Chu

Chương 182: Chương 182: Mọi sự việc chấm hết




“Hô, hô, hô…” Naruto phát ra từng tiếng thở dốc liên hồi. Đôi mắt màu đỏ với đồ án xinh đẹp cũng dần dấn rút đi. Chúng khôi phục màu xanh biếc tuyệt đẹp. Người khổng lồ bao quanh Naruto cũng dần dần ảm đạm và tiêu tán trong không khí. Phía trên, dòng năng lượng Gelel đã hoàn toàn cạn kiệt. Nếu còn thì chỉ là một chút năng lượng vương vãi bám vào những mỏm đá. Toàn bộ năng lượng đã bị linh hồn cùng thân thể Naruto hút cạn.

“Ngài Dan, ngài không sao chứ?” Kankuro chần chờ một chút sau đó mở miệng lên tiếng hỏi. Ánh mắt hắn cũng đề phòng nhìn về phía những ninja làng Lá. Mặc dù ninja làng Lá là những đồng bạn của làng Cát tuy nhiên thân phận Dan khá mẫn cảm. Một khi Dan xảy ra vấn đề, quan hệ giữa làng Cát và làng Sương Mù sẽ biến trở nên không thể khống.

“Naruto…” Sakura chần chờ trong chốc lát rồi lên tiếng hỏi. Bàn tay nàng nắm chặt lại đặt ở trước ngực của mình.

“Naruto…” Rock Lee đang băng bó khắp cơ thể. Đôi mắt sưng húp của hắn đang dán một cái bong băng. Vẻ mặt Lee mang theo khó hiểu hỏi: “Naruto… khi nào cậu đổi tên thành Dan rồi.”

“Thật là phiền phức đây…” Shikamaru đưa tay lên sờ sờ đầu mình. Trong lòng Shikamaru mang theo buồn phiền. Hắn lẩm bẩm với cái môi hơi tều ra: “Mình đã nói chúng ta lên rời đi nơi này trước.”

“Sao cậu có thể nói như vậy được, Shikamaru-kun!” Rock Lee mở miệng lớn tiếng quát lên. Bàn tay nắm lên, hai mắt bốc lên ngọn lửa chiến đấu: “Naruto-kun là một anh hùng. Cậu ấy đã bảo vệ cả thế giới shinobi mà không tiếc hy sinh bản thân mình đem nguy khốn cho thế giới giải trừ. Naruto-kun là đồng bạn chúng ta. Làm sao chúng ta có thể bỏ mặc cậu ấy trước nguy hiểm được?”

“Thế nhưng Lee…” Vẻ mặt Shikamaru theo đó co quắp liên tục. Khoé miệng hắn liên tục co giật vài cái, ngón tay hắn hơi chìa ra rồi nói: “Thế nhưng Naruto là phản nhẫn làng Lá. Cậu đã quên điều này sao?”

“Tớ đâu có quên điều này…” Rock Lee nắm chặt nắm tay, đôi mắt bốc lửa lớn tiếng nói ra: “Naruto chẳng qua đang trong thời kỳ nổi loạn mà thôi! Thầy Gai đã nói như vậy, khi mà cậu ấy thoát khỏi thời kỳ nổi loạn, cậu ấy sẽ trưởng thành và hiểu được những điều mình làm là sai trái. Đến lúc đó cậu ấy sẽ quay về làng Lá mà thôi. Shikamaru, điều chúng ta cần làm là đem cậu ấy trở lại làng Lá.”

“Ây dà…” Lão già lúc này thở ra một hơi. Hắn ngồi phệt lên mặt đất sau đó phả ra một hơi: “Cuối cùng thì mọi nguy hiểm cũng được giải quyết. Naruto, tên cậu là Naruto đúng không nhỉ? Tất cả chúng ta đều phải cảm ơn cậu vì cậu đã cứu nửa lục địa này.”

“Ông nói nhiều rồi đấy ông già, tôi chẳng qua chỉ đang làm những gì mình cần phải làm thôi!” Naruto lạnh nhạt đáp lại: “Ông nghĩ sao vậy cơ chứ? Chẳng qua là việc tôi nên làm thôi. Cũng cảm ơn cái thứ năng lượng này, sau khi hấp thu nó xong sức mạnh tôi tăng thêm một bậc đấy.” Vừa nói hắn quay đầu lại nhìn về phía Gaara và Kankuro nói: “Chúng ta đi thôi!”

Gaara trầm mặc một chút sau đó cũng đi leo Naruto. Kankuro cũng vậy. Vậy mà ba người đi vài bước thì Rock Lee đã tập tễnh cơ thể mình đứng ra ngăn chặn trước ba người. Kankuro lập tức đề phòng nói: “Người này…”

“Naruto… quay trở về làng cùng chúng mình đi!” Lee lập tức mở miệng nói.

“Đúng vậy…” Sakura nắm tay đặt ở trước ngực mình. Đôi mắt mang theo tha thiết nhìn về phía Naruto nói: “Naruto, quay về cùng chúng mình đi! Chúng ta sẽ cùng nhau nắm tay thay đổi làng Lá làm cho làng trở nên tốt hơn. Không chỉ có cậu nữa, mà còn có cả Sasuke. Mình sẽ đem cả cậu ấy tìm trở về. Đến lúc đó đội bảy chúng ta lại một lần nữa trở lại như trước kia.”

“Mình đã nói rồi!” Naruto nhắm mắt lại thật chặt, giọng nói khẽ mấp máy: “Các cậu chưa bao giờ đặt mình vào tình trạng của tớ nên các cậu đâu có hiểu. Các cậu đều có cha mẹ cả có lẽ từng là như vậy. Như Sakura và Shikamaru, các cậu còn cha mẹ để làm nũng.” Đôi mắt Naruto mở ra, ở sâu trong đôi mắt hắn mang theo buồn bã cùng mệt mỏi: ”Các cậu chẳng thể hiểu người không có cha mẹ là như thế nào đâu. Anh hung lại phải sống như một con chó ghẻ ở trong làng bị người chửi rủa làm nơi chút giận. Không có ai thương tình con chó ghẻ này vì họ coi nó là quái vật mang đến bất hạnh cho họ. Cái cảm giác đó các cậu không hiểu đâu!?”

“Naruto-kun, mặc dù tớ không hiểu…” Lee còn muốn nói gì đó những đã bị Naruto đánh đứt.

“Tránh ra…” Đôi mắt Naruto trừng lớn nhìn về phía Rock Lee. Ánh mắt hắn mang theo cả sự tức giận.

“Các vị ninja làng Lá, xin nhường đường …” Gaara ôm hai tay trước ngực đi về phía trước. Giọng nói hắn cực kỳ kiên quyết: “Người các vị đang chắn đường là Dan mà không phải Naruto. Vị khách nhân này cực kỳ quan trọng đối với Phong Quốc và làng Sương Mù. Tôi không hy vọng mọi người vì việc này ảnh hưởng đến quan hệ giữa làng Cát và làng Lá.”

“Lee… từ bỏ đi!” Shikamaru trong lúc này lên tiếng kèm theo thở dài ra một hơi: “Naruto, cậu ấy sẽ không quan về với chúng ta đâu.”

“Thế nhưng…” Lee lại muốn nói gì đó đã bị Shikamaru cắt đứt lần nữa.

Shikamaru đan hai tay xen vào với nhau, thái độ hắn thoáng trở nên lo lắng. Thế nhưng hắn vẫn cố gắng biểu hiện ra bình tĩnh: “Thân phận Naruto hiện giờ khá mẫn cảm. Chúng ta cần vì làng Lá và Hoả quốc suy nghĩ. Lee, tạm thời dừng lại ở đây. Chúng ta còn có rất nhiều cơ hội mang cậu ấy quay về.”

“Thế nhưng…” Lee vẫn lặp lại câu này lần nữa. Đến cuối cùng Lee lại xụp xuống mi mắt rồi tránh ra một bên. Naruto dưới sự hộ tống hai người nhanh chóng rời đi nơi này. Đến khi ba người đã đi xa được một đoạn, Lee mới khó hiểu quay sang Shikamaru nói: “Shikamaru, vừa rồi là cơ hội tốt tại sao?”

“Lee…” Shikamaru trầm ngâm một chút rồi đưa ra câu trả lời: “Quả thực vừa rồi là Naruto suy yếu nhất mà tớ biết từ trước đến nay.”

“Cái gì?” Sakura kinh ngạc hô lên: “Vậy vừa rồi chẳng phải là cơ hội tốt nhất chúng ta có thể đem Naruto mang về làng Lá sao?”

“Sakura…” Shikamaru thở ra một hơi: “Chúng ta đều mang thương trong người. Mặc dù Naruto rất yếu nhưng ai cũng không biết trong tay cậu ấy còn có con bài chưa lật nào! Hơn nữa, thân phận cậu ấy hiện giờ khá mẫn cảm. Cậu cho rằng Gaara và Kankuro, họ sẽ đồng ý để chúng ta mang cậu ấy rời đi sao? Chưa kể đến ba người chúng ta vốn đã chẳng còn sức chiến đấu!”

“Cảm ơn hai cậu…” Bước lên phía trên, Naruto trông thấy được bầu trời cũng băt đầu xuất hiện ánh sáng buổi ban mai. Khoé miệng Naruto tự giễu cười, một nụ cười không rõ ý vị. Hắn quay ra nói lời cảm tạ với hai người: “Lần này tôi đã mặc nợ các cậu rồi!”

“Cậu là Naruto còn là Dan?” Gaara ôm ngực của mình trả lời. Kankuro cũng nhìn về phía Naruto. Chính bản thân Kankuro cũng muốn hỏi lại câu này.

“Nó quan trọng sao?” Naruto nhíu mày hỏi lại. Thấy được Gaara trầm mặc không nói, Naruto mở miệng đáp: “Dan cũng tốt, Naruto cũng vậy. Chỉ là một cái tên gọi thôi! Đối với làng Cát, tôi lợi nhiều hơn so với hại. Các cậu chỉ cần biết điều đó là được rồi!”

“Chúng tôi hiểu rồi!” Gaara lập tức đáp lời. Giọng nói hắn vẫn vang lên đều đều: “Quả thực Naruto cùng với Dan không quan trọng. Cậu vẫn là cậu mà thôi! Bây giờ, tôi cũng đã hiểu vì sao cậu nói tôi hạnh phúc hơn cậu quá nhiều. Tôi không biết phải nói gì với cậu thế nhưng tôi vẫn phải nói với cậu một lời. Thù hận chỉ đem cậu đưa đến con đường không đường về mà thôi!”

“Cảm ơn đã nhắc nhở!” Naruto cười nhạt nhìn về phía Gaara: “Thế nhưng Gaara, cậu không giống với tôi. Vả lại…” Trầm mặc một chút, Naruto cười nói: “Có lẽ cậu nói đúng nhưng tôi không có cách nào buông bỏ. Sau khi huỷ diệt làng Lá, tôi sẽ từ bỏ. Đến lúc đó, chúng ta vẫn còn có thể gặp nhau nếu không phải ở hai bên đối lập, tôi sẽ mời cậu hai chén rượu.”

“Hy vọng là như vậy!” Gaara hơi trầm mặc một chút rồi gật đầu. Hắn nhìn thấy Naruto đi từng bước hướng về phía xa rời đi.

Ầm, ầm… Núi lửa ở Phong Ấn Mộ đã bắt đầu phun trào. Đoàn ninja làng Lá, làng Sương Mù cả làng Cát cũng đứng ở trên đỉnh núi cao nhìn về phía ngọn núi lửa phun dưới ánh mặt trời buổi sớm mai. Maito Gai lúc này ôm hai tay trước ngực cười nói: “Chà, kết thúc như vậy cũng là mãn nguyện lắm rồi!”

“Họ làm thế nào mà làm cả một ngọn núi lửa phun luôn thế nhỉ?” Hatake Kakashi ôm hai tay trước ngực dung mắt cá chết nhìn về phía nơi xa.

“Lần này quả thực là nguy hiểm mà…” Thiếu nữ xinh đẹp Temari của làng Cát mở miệng chất vấn nói: “Ninja làng Sương Mù thực sự là bất chấp hậu quả như thế sao?”

“Đội trưởng, tôi đưa con bé đó một lễ tang tuyệt đẹp được không?” Raiga dùng ánh mắt khó chịu nhìn sang Ao nói. Ao chỉ cảm giác đầu đau đau, hắn đưa tay lên sờ sờ trán mình.

Bóng dáng ba người từ cơn khói mù của bụi đất bước ra. Shion bị Uzumaki Karin vác trên lưng. Shion trong lúc này lầm bầm lần nữa: “Thân thể cô đúng là chả có chút nữ tính nào mà. Khó chịu chết đi được!? Để tôi xuống đi!” Cằm nàng hất ra như muốn mệnh lệnh đối phương phải nghe nàng nói.

“Con chó!?” Karin giận dữ nắm chặt tay thành nắm đấm. Tuy nhiên thấy được mọi người nàng lại cố gắng chấn tĩnh và giữ hình tượng thục nữ.

“Không tệ đâu, cậu nhóc!” Ao khuyến khích đưa cho hắn một tiếng khen ngợi.

“Cậu nhóc…” Một thanh viên trong đám thất kiếm nói: “Thế nào, có hứng thú hay không tham gia vào thất kiếm chúng ta?”

“Thất kiếm thì tạm thời thôi đi, tôi mới có hơn năm tuổi thôi!” Vẻ mặt cậu nhóc bình tĩnh đưa tay ra phất phất. Hắn thấy được Shion đang đứng ở vách đá nhìn về phía phương xa, nơi núi lửa đang phun trào. Khoé miệng hắn nhếch lên nói: “Nghĩa vụ nữ pháp sư của cô kết thúc tại đây rồi nhỉ? Mà cô tiên đoán cũng chẳng đúng gì cả, tôi đâu có chết. Thế nên sau này đừng đổ lỗi cho số mệnh gì đó nhé!”

“Không, chắc sẽ còn cái khác!” Dan nghe thấy Shion nói như thế thì kinh ngạc. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Shion nghe thiếu nữ tiếp tục nói: “Tôi nhận ra điều đó khi tôi đang ở bên trong hắn. Sự sống Mouryou nảy sinh từ tâm địa của những người xấu. Nếu có một Mouryou thứ hai hay thứ ba xuất hiện phải có ai đó ngăn chặn hắn. Và phải cũng có họ đặc biệt là một cậu nhóc kỳ quái nhỏ tuổi.”

“Hả!?” Dan nhíu mày nhìn về phía Shion.

“Tôi không đổ lỗi mọi thứ lên định mệnh hay số phận nữa.” Nàng quay lại nhìn về phía Dan nói: “Làm một nữ pháp sư là nhiệm vụ của tôi! Thấy thế nào, Dan!?” Đôi mắt nàng lại nhìn thẳng về phía trước và nói: “Và sức mạnh của tôi phải được truyền lại cho nữ pháp sư nối dõi. Dan, cậu vẫn nhỏ nhưng cậu sẽ lớn lên một ngày…” Shion nhìn về phía Dan rồi nở nụ cười: “Khi cậu lớn lên, cậu sẽ giúp tôi chứ?”

“Biến thái….”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.