Đào Đào Ô Long

Chương 20: Chương 20: Bà Ninh đi du lịch




Tô Đào thật sự bị dọa sợ.

Thật ra thì tối hôm bà Ninh soạn hành lý, bà cũng đã nói qua với Tô Đào, trong lúc bà đi du lịch nước ngoài thì sẽ tìm người chăm sóc cho cô.

Vài phút trước, bà cũng có kể cho cô chuyện Lưu Bác lần này thi rớt, bị cô Ninh Vi dạy dỗ, cho nên Tô Đào vẫn cứ nghĩ có lẽ là cô Ninh Vi sẽ tới đây.

Tiểu cô nương lúc ấy vẫn luôn lắc đầu từ chối nói không cần, nói cô có thể tự chăm sóc bản thân thật tốt.

Nhưng cô cũng không thể ngờ được, người bà Ninh kêu về biệt thự lại chính là Ninh Dã.

Khoảnh khắc thấy người đàn ông kia, cô trong nháy mắt liền sực tỉnh. Theo bản năng muốn nói “Ninh Dã ca ca” cũng biến thành “Ninh Dã ca“.

Hai người đã lâu không gặp, người này so với trước kia có vẻ gầy đi nhưng lại rắn chắc đĩnh bạt hơn, đường nét trên mặt cũng sắc xảo rõ ràng hơn so với lúc trước.

Tô Đào không thể nói được cảm xúc hiện tại của mình là như thế nào, chẳng qua trong nháy mắt trong đầu lại hiện lên cảnh tượng anh nói chuyện với bà Ninh lúc trước, nhất là sau đó, anh lại cau mày ra lệnh cho cô “Lên lầu mặc quần áo đàng hoàng vào.”

Trong nháy mắt trong lòng cô hoàn toàn sụp đổ, cảm thấy vô cùng khó chịu, cổ họng như đang bị vật gì chặn lại.

Sau khi rửa mặt thay quần áo xong, cô không lập tức đi xuống.

Dì bảo mẫu lúc này hẳn là đang đi chợ mua thức ăn, trong nhà chắc chắn chỉ có hai người cô và Ninh Dã, lúc nãy vừa gặp đã vô cùng xấu hổ, Tô Đào nếu đi xuống thì cũng không biết nói chuyện gì.

Hơn nữa thái độ của Ninh Dã... giống như cũng không có kiên nhẫn, suy nghĩ một chút phỏng chừng là bị bà bắt về đây.

Tô Đào liền cảm thấy có chút buồn bã, cô biết mình là một gánh nặng của Ninh Dã, cô vẫn luôn cố tình tránh né anh, nhưng vẫn không thể...

Đang suy nghĩ miên man, cửa phòng ngủ bỗng bị người ta gõ hai cái.

Tô Đào biết rõ người gõ cửa là ai, đứng yên do dự một chút, vẫn là lựa chọn đi ra mở cửa.

Ninh Dã lúc này đang dự vào lan can tầng hai đối diện phòng cô, thấy cô gái nhỏ vừa thò đầu nhỏ ra dò xét tình hình, đáy mắt hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.

Im lặng hai giây, ai nhìn cô nói: “Chúng ta tâm sự.”

Tô Đào không biết anh muốn nói gì với mình, lúc xuống lầu trong lòng liền trở nên bồn chồn.

Tới phòng khách, Ninh Dã cúi người lấy hộp thuốc trên bàn trà, nghiêng đầu châm lửa, thấy tiểu cô nương chậm rì rì đi tới, tùy ý chỉ về phía ghế sô pha bên kia.

“Ngồi yên đó.”

Tô Đào có chút thấp thỏm ngồi xuống, đôi mắt cụp xuống, không có ý định nhìn qua hướng đối diện.

Ninh Dã nhìn tiểu cô nương đối với anh có chút xa lạ, sự bực bội không rõ trong cổ họng ngày một tăng thêm.

Anh cúi đầu gạt tàn thuốc, đôi mắt đào hoa không mang theo bất kì cảm xúc gì, nhạt nhàn nhìn Tô Đào.

“Em biết bà ra đi du lịch nước ngoài chứ?”

Tô Đào gật đầu, cũng không nhìn anh, “Biết chứ, trước khi đi bà đã nói với em.”

“Vậy hẳn là em cũng đoán ra được, anh là bị bà ép về đây chiếu cố cho em?”

Tô Đào sửng sốt, hoàn toàn không biết anh đang nói gì, mấp máy môi chần chờ một chút, trả lời: “Bà Ninh chỉ nói là sẽ cho người tới chiếu cố cho em, nhưng em cho rằng bà nói với cô Ninh Vi...”

Nói tới đây, cô ngẩng đầu đánh giá sắc mắt của Ninh Dã, lại bổ sung thêm một câu: “Anh Ninh Dã, em ở bên này không sao đâu, huống hồ còn có dì giúp việc, anh không cần phải tới đây. Em cũng sẽ không mách lại cho bà Ninh, anh cứ yên tâm.”

“Em sẽ không mách lẻo gì, thì dì giúp việc cũng sẽ giữ kín?” Ninh Dã nhàn nhạt liếc cô, ánh mắt nặng nề, cũng không nhìn ra được cảm xúc của anh, “Hơn nữa anh cũng đã đồng ý với bà rồi, em không cần phải bao che cho anh.”

Tô Đào chậm rì rì “Vâng” một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa.

Bốn bề bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường, Ninh Dã thấy tiểu cô nương một chút dư thừa cũng không nói với mình, nỗi bực trong lòng ngày càng sâu hơn.

Anh cũng thật hiểu thể hiểu nổi bản thân tại sao lại đồng ý yêu cầu của bà, tự mình qua đây chuốc lấy sự khó chịu.

Lát sau, anh đem tàn thuốc gạt đi, đứng lên.

“Lại đây ăn cơm trước, dì giúp việc ra ngoài mua thức ăn, đồ ăn đều được hâm sẵn trong phòng bếp rồi.”

Tô Đào có chút chần chừ, nhưng vẫn đi theo anh vào phòng bếp.

Dì giúp việc có lẽ đã biết sáng nay Ninh Dã sẽ qua, buổi sáng toàn làm những món yêu thích của Tô Đào, còn chuẩn bị hai món mà Ninh Dã cực thích ăn nữa.

Hai người một trước một sau ngồi xuống đối diện nhau, lúc sau cũng không ai nói năng gì, Tô Đào ngoan ngoãn cầm đũa im lặng ăn sáng, Ninh Dã vẫn luôn nhìn điện thoại.

- -- “Đinh”

Tiếng thông báo từ trong túi áo của cô vang lên, Ninh Dã giương mắt nhìn qua một chút.

Người gửi là Chung Giai Giai.

Chung Giai Giai: [Đào Đào!!!!]

Tô Đào lặng lẽ nhìn người đối diện một chút, thấy Ninh Dã lúc này cũng không để ý mình, liền nhanh chóng trả lời.

Tô Đào: [Sao thế?]

Chung Giai Giai: [Cậu còn nhớ cái vé xem công chiếu phim của nữ thần mà lúc trước tớ cướp được không? Tớ đã nói với cậu là sẽ đi coi với một chị em cùng fandom trên Weibo đó, nhưng tớ bị leo cây rồi TvT]

Chung Giai Giai: [Cậu có thể đi cùng với tớ không?]

Tô Đào chớp mắt, cũng không biết nghĩ gì, lại trả lời.

Tô Đào: [Mấy giờ vậy?]

Chung Giai Giai: [Giữa trưa đi, cậu ăn xong đến tìm tớ là được.]

Chung Giai Giai nói xong, dường như sợ Tô Đào không đồng ý, lại nhanh chóng bổ sung thêm.

Chung Giai Giai: [Tớ biết cậu cũng không yêu thích nữ thần của tớ là mấy, nhưng một mình tớ đi thì rất kỳ cục đó, hơn nữa vé này lúc trước tớ đã đổ một mớ tiền để mua lại đó, nếu lãng phí cũng vô cùng đáng tiếc nha.]

Chung Giai Giai: Ballballyou*!!!

*Ballballyou: 球 có nghĩa là quả bóng (ball), đồng âm với từ 求 có nghĩa là làm ơn. Nên ballballyou có thể hiểu là “Làm ơn” nka.

Tô Đào lúc này cũng không chần chờ, liền nhắn lại---

Tô Đào: [Không có gì đâu, tớ có thể đi cùng cậu.]

Thật sự thì Tô Đào cũng không bao giờ từ chối yêu cầu cũng những người thân quen, huống hồ gì tình huống hiện tại lại như thế này...

Bên kia, điện thoại của Ninh Dã vẫn không ngừng nhảy tin nhắn, bất quả chỉ khác Tô Đào một điểm, tin nhắn của anh là trong nhóm công ty gửi đến.

Nhân viên A:[Chỗ gặp mặt là ở đâu vậy? Tôi đây nhịn ăn trưa để dành bụng ăn bữa này đó.]

Nhân viên B: [Xem tiền đồ của cậu kìa, đúng rồi, nhà ăn mà Ninh tổng họn, nghe nói trung bình một bữa ăn cũng lên đến bốn chữ số đó.]

Nhân viên A: [Hối hận qua, lúc sáng lỡ ăn cơm rồi....]

Nhân viên B: [Hối hận +1]

...

Nhân viên C: [+10086]

Mọi người đều im lặng xem tin nhắn, sau lại không biết ai gửi tới “Ninh tổng không đi cùng chúng tôi sao?”

Ninh Dã ở công ty cũng không có hoạt động gì mấy, tuy rằng ngày thường vẫn rất kín tiếng, nhưng anh lại có ấn tượng rất tốt với nhóm lập trình viên.

Cũng không có lý do nào khác cả, bởi vì Ninh Dã vô cùng có năng lực.

Dự án lần này triển khai rất thuận lợi, bọn họ biết hơn 80% là công lao của Ninh Dã. Và chính anh cũng tự mình đi viết code để làm hài lòng đối tác, bất cứ ai cũng phải khâm phục anh ở điều này.

Bọn họ vẫn nghĩ khi dự án này hoàn thành, như thường lệ sẽ rủ boss đi liên hoan, nhưng không ngờ lần này anh lại không tới?

Nhân viên A: [Ninh tổng thật sự không tới sao? Tôi còn muốn nói chuyện thêm với anh ấy về chuyện fix bug* lần trước nữa đó...]

Fix bug: hiểu nôm na là những người lập trình viên sẽ sửa mấy lỗi sai trong quá trình viết code đi đi ha, mình cũng không chuyên về mấy cái này T.T

Nhân viên B: [Tôi cũng vậy, tôi vẫn muốn có cơ hội hỏi anh ấy một số chuyện. @N anh không tới thật sao?]

*@N: Wechat của Ninh Dã.

Nhân viên C: [@N đến đi anh ơi! Ninh tổng ơi!! Đến đây rồi chúng ta sẽ cùng nhau liên hoan!!]

Trợ lý Trương từ trước đến giờ vẫn không nói gì trong nhóm chat công ty, lúc này thấy không khí vô cùng náo nhiệt, cũng không nhịn được tag @N một cái, hùa theo mọi người.

Ninh Dã cũng không quá để ý, nhưng bỗng nhiên nghĩ đến cô gái nhỏ đối diện, trằm mặc một chút, cuối cùng cũng trả lời lạ.

Ninh Dã: [Được, tôi sẽ đến.]

Nhân viên trong nhóm chat vì sự xuất hiện của anh mà bùng nổ, spam rất nhiệt tình, nhưng Ninh Dã không xem tiếp, ném điện thoại lên bàn, cầm đũa gắp rau xanh bỏ vào trong miệng.

Lát sau, khuôn mặt không chút biểu cảm, nói: “Dì giúp việc mua đồ về chắc cũng đã giữa trưa, lúc đó cũng sẽ nấu cơm không kịp, bên công ty của anh đang có liên hoan, nên có thể dắt em đi theo ăn uống gì đó.”

Người đàn ông thản nhiên nói, đôi mắt đào hoa cụp xuống, cũng không nhìn cô.

Tô Đào bên này sửng sốt, hai giây sau, nhỏ giọng từ chối: “Không cần đâu, em cùng bạn học đã hẹn lát nữa đi xem phim, anh vội thì cứ việc đi trước, không cần để ý đến em.”

Bàn tay đang cầm đũa của Ninh Dã chợt dừng lại, lát sau, giọng nói nén chút tức giận: “Tùy em.”

-

Chung Giai Giai hẹn cô lúc 12 giờ trưa sẽ gặp nhau.

Tô Đào ăn sáng xong liền quay về phòng, vẫn luôn đọc sách đến gần 11 giờ mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.

Ninh Dã sau đó cũng quay về phòng nghỉ ngơi, Tô Đào cũng không để ý anh có ra ngoài hay không.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi liền mở phòng ra ngoài, trùng hợp cửa phòng bên cạnh cũng mở ra.

Người này trên người đã thay đồ khác, dường như mới tắm xong, tóc còn hơi âm ướt.

Thấy Tô Đào ra, anh hỏi: “Bây giờ đi sao?”

Tô Đào gật đầu.

Người đàn ông hơi rũ mắt xuống liếc cô, cầm chìa khóa chỉ xuống cầu thang, “Xuống lầu trước đi, anh tiện đường chở em đi qua.”

Tô Đào có chút kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn anh.

“Không cần đâu, anh Ninh Dã, mặc dù tài xế cũng không có ở nhà nhưng trạm xe buýt cũng gần đây, đi hai bước là em có thể ngồi xe buýt rồi.”

Thấy tiểu cô nương liên tục từ chối, Ninh Dã liền muốn bật cười. Anh im lặng rồi bước tới gần cô.

Thân hình anh cao lớn vạm vỡ, lúc tới gần còn mang theo mười phần áp bách, nhịp tim của Tô Đào không hiểu sao bỗng tăng nhanh hơn.

“Em tính về sau vẫn luôn trốn tránh anh như thế này sao?

“...”

“Nói chuyện.”

Tô Đào rũ mắt, lát sau, lại chậm rãi mở miệng: “Em biết trước kia là em vẫn luôn chủ động tới gần anh làm anh khó chịu, em cũng suy nghĩ lại và cũng thấy nó phiền thật, cho nên em mới...”

“Anh có nói phiền sao?” Người đàn ông từ trên nhìn xuống, giọng điệu nhàn nhạt cắt ngang lời cô.

“Anh cũng không có nói qua, nhưng mà...”

“Nếu có phiền thì anh sẽ nói thẳng ra với em, không cần em suy đoán lung tung.”

Ninh Dã không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa, xoay người xuống lầu, cuối cùng, ném lại cho cô một câu, mang theo vài phần áp bức và tuyệt đối không cho phép cô từ chối---

“Xuống lầu, anh chở em qua đó.”

Chiếc xe lao vun vút trên đường, nhưng bên trong lại vô cùng yên tĩnh.

Tô Đào ngồi ở ghế phụ, thân hình nhỏ nhắn nép vào cửa xe, mặt vẫn luôn nhìn ra cửa sổ.

Trong xe thoang thoảng mùi hương bạc hà mát lạnh, rất giống với mùi của anh.

Đèn đỏ phía trước sáng lên, người đàn ông ngồi ghế lái dẫm phanh lại.

Trong lúc đếm ngược thời gian, anh một tay đỡ tay lái, tay còn lại còn lại chống đầu liếc nhìn Tô Đào.

Tiểu cô nương dù trang điểm nhưng cũng không khác lúc bình thường là mấy, outfit vô cùng đơn giản, áo hoodie và quần đùi, bên trong còn mặc thêm một chiếc quần tất, mái tóc dài ngang lưng được cô buộc lên một nửa sau đầu. Lúc này cô không quay đầu lại, từ góc độ của Ninh Dã, chỉ có thể nhìn thấy một đoạn cô trắng nõn của cô.

Anh vô cảm thu hồi tầm mắt, rồi lại nhìn về phía trước, lơ đãng nói: “Sao lại không gọi là anh trai nữa?”

Cô gái nhỏ sửng sốt, không nghĩ tới anh sẽ đột nhiên nói chuyện, càng không nghĩ tới anh sẽ hỏi chuyện này.

“Lúc trước không biết chuyện, nên mới gọi anh trai... nhưng như vậy thì người khác chắc chắn sẽ hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta, cho nên em...”

Người bên kia cũng không biết là đang suy nghĩ gì, vài giây sau, lại nói: “Bà nội rất quan tâm chúng ta, mặc dù hôn ước này cũng không còn nữa, nhưng mọi chuyện đều có thể như bình thường. Em cũng không cần phải trốn tránh anh, trước mặt bà Ninh cũng không nên như vậy, bà sẽ nghĩ là anh khinh thường em đó.”

Lúc này vừa chuyển qua đèn xanh, Ninh Dã tiếp tục lái xe.

Tô Đào bên cạnh im lặng một hồi lâu mới chậm chạp “vâng” một tiếng.

Rạp chiếu phim sát bên trung tâm thành phố, đi một chút liền tới nơi. Tô Đào nhìn từ xa đã thấy Chung Giai Giai đang đứng chờ, cô nhanh chóng xuống xe.

Lúc đóng cửa, cô chừng chờ một chút, cuối cùng vẫn nói: “Anh Ninh Dã, hẹn gặp lại.”

Cửa xe đóng lại “Rầm” một tiếng, sắc mặt Ninh Dã nhàn nhạt cũng không thể hiện bất kỳ cảm xúc gì.

Anh cũng không vội, tùy ý nghiêng đầu hút thuốc.

Bên kia, cô gái nhỏ đang cùng chị em tốt đi vào trong rạp, vì hôm nay có sự kiện nên vô cùng đông đúc, bóng dáng cô nhanh chóng hòa vào dòng người.

Ninh Dã vẫn hút thuốc, vừa định nhấn ga rời đi, giây tiếp theo bỗng nhiên dừng lại, đôi mắt hiện lại một tia nguy hiểm.

-

Chung Giai Giai đã nhanh chóng giành được vé, liền đăng ảnh lên vòng bạn bè.

Trong lớp có rất nhiều bạn học để lại bình luận, Lý Triết cũng thấy, liền hỏi cô đi với ai.

[Việc của cậu à?]

Lý Triết ngay tức khắc liền chắc chắn cô đi với Tô Đào. Vì vậy, để tạo điều kiện cho người anh em chí cốt và tiểu khả ái kia vô tình gặp được nhau, cậu ta cũng cố gắng giành được hai vé.

Thời điểm tới rạp, cậu huých huých tay Trần An Bắc cười cười.

Tớ nghe nói mấy vé này được vào trước, do có mấy diễn viên với đạo diễn bên kia, nên trước tiên chúng ta phải im lặng. Sau đó thì lượn một vòng qua tìm hai cậu ấy, sau đó chúng ta thương lượng với mấy người bên cạnh Tô Đào đổi chỗ, cái này cũng tính là hai cậu đi xem phim riêng đi.”

Ly triết đã biết chuyện anh em mình tỏ tình bị từ chối, cho nên lúc này nói xong, lại gãi đầu bổ sung: “Loại theo đuổi con gái chắc cũng phải tốn một chút thời gian, tớ thấy nhiều người cũng như vậy, hơn nữa tiểu khả ái nhà cậu còn giỏi giang như vậy, cậu cũng nên cho cậu ấy thêm chút thời gian. Cậu tin tớ đi, chỉ cần cậu kiên trì, trước sau gì thì cậu ấy cũng bị cậu làm cho cảm động.”

Trần An Bắc không quá để ý, mỉm cười gật đầu, “Vào trước đi.”

-

Chung Giai Giai mua được vé ngồi ở hàng sau cùng, lại ở góc khá xa, nếu muốn nhìn màn hình thì phải nghiêng đầu qua.

Lúc hai cô đi tới, hai bên đã đầy người, bên cạnh lối đi bên trái là một chỗ đơn, một bên là một cô gái đeo kính, bên phải là một cặp tình nhân.

Sau khi ngồi xuống, Chung Giai Giai thở dài.

“Cậu thấy chưa! Chỗ này vô cùng đông! May là tớ nhanh tay sớm, chứ không là vé second-hand cũng không có đâu.

Tô Đào không nói gì, nơi này xác thật cũng rất đông đúc.

Lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến một giọng nói----

“Tô Đào? Chung Giai Giai?”

Tô Đào nhìn sang, thấy Lý Triết và Trần An Bắc.

Lúc thấy bọn họ đang đi qua bên này, Tô Đào liếc Chung Giai Giai một cái, đối phương lập tức phản ứng lại, nhanh chóng lắc đầu.

“Không phải tớ rủ hai cậu ta! Tớ không liên quan gì hết!”

Chung Giai Giai biết chuyện Trần An Bắc tỏ tình với Tô Đào, cũng biết chị em tốt từ chối thẳng thừng cậu ta, cô trừ khi bị ngốc mới rủ hai cậu ta tới đây!

Tô Đào mấp máy môi. Bên kia, hai nam sinh cũng đã đến gần.

Lý Triết nói trước, cậu ta cười cười: “Chúng ta thật có duyên nha, đi xem phim còn có thể gặp nhau.“. ngôn tình hay

Cậu ta nói xong, cũng chào hỏi cặp đôi kia: “Anh đẹp trai chị đẹp gái ơi, chúng ta có thể đổi chỗ không? Bọn em là bạn học, muốn ngồi gần nhau. Vé em mua là chỗ hàng phía trước, chút nữa có thể xem diễn viên chính thật gần nha, anh chị tuyệt đối không bị thiệt thòi.”

Cặp đôi nhìn vé, thật sự là hàng ghế phía trước, cũng không nói gì, đổi chỗ với cậu ta cũng tiện mà.

Sau khi ngồi ổn định, Lý Triết đẩy đẩy Chung Giai Giai bên cạnh, sau đó nhỏ giọng nói thầm với cô: “Cậu cũng Trần An Bắc đổi chỗ đi?”

Chung Giai Giai bây giờ đang cảm thấy vô cùng có lỗi với chị em tốt, làm sao có thể nghe theo Lý Triết được.

Cô trừng mắt liếc cậu ta một cái, giọng điệu không chút khách khí: “Cậu có bệnh? Đổi chỗ gì chứ, nếu không muốn thì lên phía trước ngồi lại đi!”

Lý Triết sợ hãi, bĩu môi, “Không đổi thì không đổi, hung dữ làm gì chứ.”

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Tô Đào vẫn luôn yên lặng nhìn về phía trước, không hề cử động. Trần An Bắc nhìn cô, lúc sau, kéo áo Lý Triết.

“Bỏ đi, mau ngồi vào.”

Bên ngoài, Ninh Dã cũng vừa đi vào, bên cạnh còn có nhà sản xuất của bộ phim.

Nhà sản xuất lúc trước có gặp qua Ninh Dã, hơn nữa lần này nữ chính Trịnh Điềm cũng từng dính tin đồn với anh, cho nên lúc cửa vừa mở, ông ta chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra anh.

Ông ta nhiệt tình chào đón, còn tưởng rằng anh tới đây vì Trịnh Điềm, nào ngờ ông còn chưa hỏi, vị thiếu gia kia chỉ nhàn nhạt trả lời: “Không có gì cả, tôi đi tìm người thôi.”

Kết thân với anh luôn vô cùng có lợi, huống chi anh còn được coi như Phật lớn (?), sau này không chừng có thể lợi dụng được đôi chút.

Cho nên ông ta không hề nói tiếng thứ hai, trực tiếp dẫn anh vào phòng chiếu.

“Ninh tổng, cậu muốn tìm người ở đâu?”

Ninh Dã không nói, tùy ý lướt qua một nhóm người ngồi đó, cuối cùng nhìn vào góc trong cùng, sắc mặt anh hơi trầm xuống.

Nhà sản xuất thấy anh im lặng, có chút khó hiểu, chần chờ hỏi anh: “Không có người ở đây sao? Kia... Cậu có gấp không? Nếu không thì mời cậu ở lại xem công chiếu phim?”

Nói thật, lời này hoàn toàn khách sao, ông cũng không nghĩ tới người này sẽ đồng ý.

Nhưng không ngờ tới, giây tiếp theo, Ninh Dã gật đầu: “Được thôi.”

Tiếp đó, anh giơ tay chỉ qua hàng ghế sau cũng.

“Tôi muốn ngồi chỗ đó.”

Không khí xung quanh hàng ghế phía sau vô cùng yên lặng, đâu đó còn có chút xấu hổ.

Chung Giai Giai hiện tại vô cùng hối hận, nếu sớm biết thà cô sẽ lãng phí cái vé này, chứ không thể để chị em tốt chịu đựng cái tình huống này.

Cô khẽ cắn môi, suy nghĩ nửa ngày sau mới dám nói với Tô Đào: “ Đào Đào, hay là cậu về trước đi, nếu cậu cảm thấy xấu hổ, tớ đi cũng cậu.”

Tô Đào cười cười, trấn an cô: “Tớ không sao, tiếp tục chờ phim đi, không phải cậu chờ cái này lâu lắm rồi sao?”

“Nhưng...”

“Không có việc gì thật mà, cứ yên tâm xem phim, đừng vì tớ mà mất hứng.”

Tô Đào thật ra cũng đã nghĩ đến yêu cầu của bạn tốt, nhưng thử nghĩ nếu cô đi trước, Chung Giai Giai chắc chắn sẽ áy náy. Cô không muốn làm chị em khó xử, liền ngồi yên như không có gì.

Cũng may Trần An Bắc ngồi cách cô hai người nên cũng không có nói chuyện gì.

Nhân viên phòng chiếu lúc này bỗng đi tới chỗ bọn họ, cũng không biết người kia nói gì với cô gái đeo kính bên cạnh Tô Đào, bỗng nhiên cô ấy mừng rỡ muốn nhảy cẫng lên.

“Thật sao? Là tôi thật sao?”

Người nhân viên kia gật đầu, cô gái kia cũng không nói tới câu thứ hai, liền đứng dậy theo anh ta rời đi.

Chỗ bên cạnh cô không có ai, Lý Triết đẩy đẩy người anh của mình.

Trần An Bắc chần chờ một chút, nhưng cuối cùng cũng vui vẻ qua ngồi.

Tô Đào trong nháy mắt nhíu mày.

Trần An Bắc dường như không thấy, nghiêng người về phía cô, nhỏ giọng hỏi: “Cậu cũng thích bộ phim này sao?”

“Không phải, tớ chỉ đi cùng Chung Giai Giai thôi.” Trong lòng Tô Đào hiện lên một tia chán ghét, một lúc sau, lại quay đầu nhìn cậu: “Chỗ này có lẽ chút nữa sẽ có người ngồi, cậu chiếm chỗ như vậy thật không được nha.”

“Không sao, hẳn cũng sẽ có một người tới lại, tớ sẽ thương lượng đổi chỗ.”

“....”

Tô Đào trước đây chưa từng gặp tình huống như thế này, sự bực bội trong lòng ngày một tăng thêm, cô đang do dự không biết có nên nói Chung Giai Giai về trước hay không, phía trước, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người.

Người đàn ông vừa đi vào, lúc này đứng trước mặt bọn họ. Thân hình anh ta rất cao, thản nhiên đứng đó, một cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ ập tới.

Chỉ thấy anh ta từ trên cao nhìn xuống ánh Trần An Bắc, ánh mắt có chút lạnh lẽo.

“Đi ra khỏi chỗ của tôi.”

-

Bống Bống Bang Bang: Từ nay về sau, bạn Bống xin hứa sẽ đăng full chương! Xin lỗi vì sự thiếu chuyên nghiệp của ngày hôm qua ('༎ຶོρ༎ຶོ')

9:43 P.M/ 08.09.2022

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.