Đạo Mộ Chi Tế Phẩm

Chương 36: Chương 36




A Anh lúc này một lần nữa từ chỗ cánh cửa bên ngoài dò xét tình hình quay trở lại, trên mặt cũng đã mất dần sự lãnh tĩnh thường ngày, lo lắng nói: “Nếu thật sự không thể mở cánh cửa kia ra, tối nay chúng ta sẽ phải chôn thân tại đây. Mặc dù chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ, nhưng có thể nhận ra quái vật ở bên ngoài đã càng ngày càng nhiều, còn có một tin xấu nữa, đạn tiêu hao quá lớn. Dựa theo tốc độ này, sẽ không chống cự thêm được lâu, chúng ta cũng chỉ còn lại đạn quang vinh.” Lời của A Anh khiến tâm những người đứng quanh cửa nguội lạnh, đạn quang vinh chính là viên đạn được dùng để tự sát trong tình huống nguy cấp mà không còn biện pháp nào khác, thật đúng là đạn tận lương tuyệt, trong quỷ thành sẽ không có hy vọng sống sót.

Ngay tức khắc niềm vui sướng khi sắp hoàn thành được nhiệm vụ lần này đã hoàn toàn bị thực tế tàn khốc đập tan, tình hình hiện nay đối với bọn họ mà nói hiển nhiên vô cùng bất lợi.

Không dám nhìn vào mắt phụ thân, Trần Ngọc cúi đầu, đi tới cạnh cửa, từ bên trong balô móc ra một đôi găng tay màu đen đeo lên. Trần Sâm giận tím mặt, đi về phía trước mấy bước, giơ tay lên muốn túm lấy bả vai Trần Ngọc. Trong khoảnh khắc khi Trần Sâm nhìn thấy đôi găng tay màu đen có đính ngân tuyến kia, ngây cả người, buông tay, trầm mặc đứng ở bên cạnh.

Trần Ngọc với đôi găng tay đen vô cùng thuần thục dò xét trên cửa, Mã Văn Thanh đứng ngay tại đó làm công tác đơn thuần hỗ trợ Trần Ngọc ngăn trở tầm mắt của mọi người. Sắc mặt Trần Sâm âm trầm, thấy không rõ biểu tình.

Thẩm Tuyên đứng ở bên cạnh sư phó, trên khuôn mặt nhìn về phía Trần Ngọc mang theo một nụ cười mỉm; Triệu Ly trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc, đứa con trai này của sư phó, ở Trần gia do không được sư phó truyền thụ phân nửa thủ nghệ cho nên vẫn bị coi thường, Triệu Ly đơn giản không tin cửa mà mình không thể mở ra Trần Ngọc có thể mở được.

Khi mọi người ở đây đều hiện lên những ánh mắt khác nhau, trên cửa truyền đến một tiếng rắc, nhìn lại, đôi tay mang găng tay đen của Trần Ngọc đã thăm dò vào ngọc thạch bên trong cửa. Động tĩnh mặc dù nhỏ, nhưng vẫn khiến mọi người từ tuyệt vọng chuyển sang hy vọng.

“Không hổ là con trai của Trần gia, quả nhiên xuất thủ bất phàm.” Dương lão lục nở nụ cười, hướng về phía Trần Sâm ca ngợi.

Ánh mắt Trần Sâm phức tạp chuyên chú nhìn cậu con trai bận rộn ở cạnh cửa, đối với lời khen tặng của người khác cũng chỉ gật đầu một cái.

Lúc này, cửa lại vang lên một tiếng, hé ra khe cửa rộng chừng một tấc, mọi người đều hoan hô. Mã Văn Thanh đứng sau lưng Trần Ngọc cũng thở phào nhẹ nhõm, định vỗ vai Trần Ngọc, lên tiếng: “Ta đã nói cửa này ngươi sao mà không thể mở được cơ chứ, thấy ngươi bận rộn cả một lúc lâu như vậy, ta còn đang suy nghĩ ngàn vạn lần đứng khiến cho ta phải mất mặt a.”

Trần Sâm đứng bên cạnh hai người đột nhiên giơ tay lên, nhanh chóng ngăn cánh tay muốn đập lên người Trần Ngọc của Mã Văn Thanh lại, nhìn chằm chằm Trần Ngọc đầu đầy mồ hôi, hỏi: “Có vấn đề gì?”

Mã Văn Thanh và những người chung quanh đầy vẻ nghi ngờ, Trần Ngọc cười khổ đáp: “Cái cửa này sợ rằng căn bản không thể mở, cơ quan phía trên là song long cuốn.”

Chân mày Trần Sâm cau lại, sắc mặt âm trầm đến gần tra xét.

Đúng lúc ấy, một thanh âm mỉa mai vang lên: “Trần gia đỉnh đỉnh đại danh cũng chỉ đến thế mà thôi, ta đã sớm nhận ra cửa này không thể mở, các ngươi không nên động vào, bây giờ thì tốt rồi, chỉ cần hắn rút tay ra, chúng ta tuyệt đối sẽ gặp nạn, nói không chừng chết còn nhanh hơn so với việc chạy ra bên ngoài.”

Muốn mở cửa có song long cuốn, nhất định phải cắt bỏ hai dây cung bên trong, nhưng chỉ cần cắt đứt, trên cửa sẽ xuất hiện hai hốc nhỏ, phun ra khói độc hoặc cát độc gì đó, tuyệt đối đều là những thứ trí mạng. Có một truyền thuyết về song long cuốn, người mở cửa và cả người đằng sau cánh cửa, kết quả đều thê thảm không tưởng tượng nổi.

Trần Sâm quét mắt nhìn người kia một cái, trầm mặc đưa tay luồn vào trên cánh tay Trần Ngọc, nói với Trần Ngọc: “Chớ khẩn trương, khi ta bảo ngươi rút ra, ngươi liền —”

“Mặc dù là song long cuốn, nhưng ta cũng chưa hề nói ta không ứng phó được.” Mồ hôi trên mặt Trần Ngọc từng giọt từng giọt rơi xuống, nhìn Phong Hàn vẫn bĩnh tĩnh như trước ở bên cạnh dõi theo cậu, ngẩng đầu hường về phía Dương lão lục, Khuơng gia lão gia tử nói: “Bảo những người ở bên ngoài rút về, ta lập tức mở cửa ra, nhưng có thể duy trì không được lâu.”

Dương lão lục cùng Khương gia lão gia tử còn chưa kịp động, Hứa Thiếu An đã phân phó cho rút hết người ở cửa ngoài về, thanh niên này hết sức tín nhiệm cùng nể trọng Trần gia phụ tử.

Tính cả Trần Sâm ở trong, Trần Ngọc nói xong chưa cho bất luận kẻ nào kịp ngăn cản làm mất thời gian của cậu, tay trái vội rút ra ngoài, trên cửa đá phía bên trái xuất hiện một cái hốc, to cỡ bàn tay, xem xét bên trong, Trần Ngọc híp mắt quan sát, sắc mặt chợt biến, không chút nghĩ ngợi, dùng tay bịt kín cái hốc kia lại.

Không ai biết trong động có cái gì, nhưng người nào thông thạo một chút sắc mặt cũng thay đổi. Tuyệt đối dính phải thứ không tốt, Trần gia tiểu tử này không phải là đơn thuần khinh suất, mà chính xác là lá gan quá lớn.

Ngay sau đó, Trần Ngọc diện vô biểu tình lại đem tay phải rút ra, trực tiếp đứng sang bên tay trái, không thèm để ý đến cái hốc bên phải trên cửa. Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào cái hốc bên phải, một dòng chất lỏng màu đen nồng đậm phun ra ngoài.

Khương lão gia tử ngửi ngửi, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Không ngờ lại là dầu hỏa! Nhanh lên, đừng để ai còn bên ngoài nổ súng! Phải hết sức cẩn thận, đừng làm gì tạo ra tia lửa.”

Dương lão lục thần sắc cũng ngưng trọng, lẩm bẩm nói: “Cái thứ này quá nguy hiểm, song long cuốn quả thực có mấy món như vậy.”

Trần Ngọc cau mày thúc giục: “Nhanh đi vào, ta cầm cự không được lâu nữa.”

“Mau nhìn, cửa đã mở!”

“Ta kháo, sống hơn nửa đời người, lần đầu tiên nhìn thấy cửa có song long cuốn bị mở ra.”

Hiện tại, lực chú ý của mọi người đều bị hai cánh cửa mở rộng hấp dẫn, Khương lão gia tử bảo mọi người đeo mặt nạ phòng độc lên, nhanh chóng lui về phía sau cánh cửa.

Phong Hàn nhìn một chút, đưa tay bao lấy cả bàn tay Trần Ngọc. Trần Ngọc cảm thấy trên tay chợt lạnh, ngẩng đầu nhìn đôi tay dư ra kia, thon dài hoàn mỹ đến mức khiến người ta phải ghen tỵ.

Tất cả mọi người đều biết bây giờ phải tranh thủ thời gian, nhanh chóng tiến vào tầng thứ hai.

Cho đến khi cạnh cửa chỉ lại Trần Ngọc, Phong hàn, Thẩm Tuyên cùng Trần Sâm.

Trần Sâm nhìn chằm chằm Trần Ngọc mấy giây, cắn răng nói: “Ngươi thật là càng ngày càng có tiền đồ, là lửa?”

Trần Ngọc đỏ mặt gật đầu một cái, Trần Sâm hừ lạnh, đi vào bên trong cánh cửa. Thẩm Tuyên cố ý ở lại sau cùng, trong lòng cả kinh, lấy tay ngăn lửa? Thái độ Trần Sâm đối với con trai mình có phải đã quá vô tâm rồi không?

Đúng lúc này, cửa ngoài đã xuất hiện những hình người lung la lung lay lưng gù, bên trong có người thét chói tai, “Là chúng! Chúng đã tới cửa rồi!”

Trần Ngọc đảo mắt liếc nhìn Phong hàn, chợt cười khẽ: “Phụ thân mặc dù biết là lửa, nhưng lại không biết lửa này phun ra rất nhanh. Nếu như ta buông tay, chỉ chưa đầy một giây, ngươi còn chưa vào bên trong, sẽ bị nổ tung ngay cả thi thể cũng không toàn vẹn.”

“Kia đối với ta mà nói rất đơn giản, có điều ta tin ngươi tuyệt đối không có tốc độ nọ.” Phong Hàn hời hợt đáp trả.

Trần Ngọc nhìn đám quái vật cách đó không xa, phía sau mấy cái thân ảnh lưng gù lại có trùng trùng điệp điệp một đám khác, không khỏi cắn răng nói với Phong Hàn: “Vậy ngươi còn chờ cái gì?”

Phong Hàn nhìn cậu nhíu mày, không hiểu: “Dĩ nhiên đang đợi ngươi, không có ta, ngươi làm sao đi vào?” Nói rồi ôm lấy Trần Ngọc, lấy tốc độ mà thường nhân khó có thể so sánh kịp nhảy vào bên trong cánh cửa.

Phía sau hai người vang lên một tiếng nổ mạnh cực kỳ chát chúa, trong biển lửa nóng rực còn xen lẫn tiếng thét gào của vật nào đó. Tiếp đến, cửa đá ầm ầm đóng lại, kín kẽ không một khe hở.

———-

Khi đã an ổn vào bên trong, Trần Ngọc vẫn cảm thấy sợ hãi, vạn nhất Phong Hàn không có ở đây, cậu cho dù còn sống, cũng sẽ bị liệt hỏa thiêu hủy cả khuôn mặt. Nếu như cậu ngày ngày trưng cái gương mặt đó bước ra ngoài, tuyệt đối là đang trả thù xã hội.

Trần Sâm đang chở ở cửa, nhìn thấy Trần Ngọc cùng Phong hàn tiến vào, sắc mặt có hơi hòa hoãn, nhưng vẫn cứng nhắc lại gần, xem tay Trần Ngọc, nói: “Ông nội cho ngươi vật này, không được phép làm mất.” Lại liếc mắt sang Phong Hàn bên cạnh, xoay người đi về phía trước.

Thấy không bị mắng, Trần Ngọc thanh tĩnh lại. Không cam lòng nghiêng đầu nhìn Phong Hàn một cái, vị kia rõ ràng không yên lòng đang quan sát bốn phía. Trần Ngọc không biết nên cảm thấy xui xẻo hay may mắn, kể từ khi gặp được Phong Hàn, tựa hồ tất cả nguy hiểm đều do Phong Hàn hỗ trợ hóa giải. Trần Ngọc một lần nữa thấu hiểu, mặc dù nhân cách và tính tình của Phong Hàn đều rất ác liệt, nhưng coi như là đồng nghiệp của Phong Hàn, ở một phương diện nào đó, nói thật ra thì cũng không quá tệ.

Có lẽ, cậu nên thử cùng Phong Hàn giảng hòa câu thông, sau đó trở thành bằng hữu. Nếu như Phong Hàn thực không có chỗ để đi, nhà cậu trọ cũng có thể tạm thời chứa chấp hắn.

Trần Ngọc vừa suy nghĩ kế hoạch cho cuộc sống tốt đẹp an nhàn sau này, vừa ngẩng đầu quan sát tầng thứ hai.

Tầng này so với tầng thứ nhất đơn giản hơn rất nhiều, chung quanh bày mấy cái thanh đồng đỉnh cự đại sáu chân, mặt trên phủ đầy màu xanh gỉ đồng, bốn phía đỉnh điều khắc hình mặt người. Khiến cho Trần Ngọc hai mắt tỏa sáng chính là ngay giữa rất nhiều mặt người đó rõ ràng có một con vô quan điểu đang đứng.

Ở giữa những chiếc đỉnh là thạch đài cao cỡ nửa người, phía trên để một cái hộp nhỏ. Hứa Thiếu An mở cái hộp ra, bên trong chỉ có một bức họa, vẽ một cái đỉnh kỳ quái. Hứa Thiếu An trên mặt không lộ vẻ vui mừng, có thể thấy đây cũng không phải là thứ hắn muốn tìm.

Khương lão gia tử thấy bức tranh thế nhưng cả người run rẩy, kích động nói: “Trên bức tranh này chính là Đỉnh Thần Nông.”

“Một cái đỉnh?” Có người hỏi.

“Không, không phải là một cái đỉnh bình thường, tương truyền đây chính là cái đỉnh mà năm đó Thần Nông dùng để luyện chế dược vật , được coi là một trong thập đại thần khí thời thượng cổ, có thể luyện chế ra kỳ dược thần tiên khó cầu. Trong dã sử cũng có nhắc đến, thời Chiến quốc có người đã từng trông thấy được cái đỉnh này, sau đó liền mất đi tung tích. Không ngờ, nữ vương nơi này lại có bức họa cái đỉnh kia, nếu như chúng ta thật sự tìm được Đỉnh Thần Nông trong quỷ thành, đây chính là vật có giá trị liên thành.” Khương lão gia tử nhìn cái đỉnh được vẽ trên bức họa cảm thán, “Chỉ có điều không biết nữ vương dùng thần khí này luyện chế ra cái gì?”

“Hắc hắc, thời ấy bậc đế vương chẳng phải rất thích được trường sinh bất lão sao, chả trách Tần Hoàng Hán Vũ truy tìm những thứ này.” Dương lão lục nói.

Trần Ngọc đang nhìn không chớp mắt, đột nhiên cảm giác được có người lôi kéo ống tay áo của cậu, xoay xoay đầu, liền thấy khuôn mặt cau có của Mã Văn Thanh, len lén lại gần nói: “Mau dẫn con trai nhà ngươi về, ta nhẫn nó lâu lắm rồi, kể từ khi ngươi ném nó cho ta, nó vẫn không ngừng cắn ta.”

Trần Ngọc quay đầu lại, tiểu báo tử đang cố gắng duy trì ánh mắt ta cái gì cũng không làm nhìn cậu, vừa vô tội vừa nhu thuận. Thấy Trần Ngọc đi tới, phốc một tiếng liền nhảy đến trên người Trần Ngọc, quay đầu về phía Mã Văn Thanh nhếch miệng, lộ ra mấy cái răng nanh, không biết là uy hiếp hay là cười nhạo, ngay sau đó uốn éo thân thể mập mạp, xoay cái mông về phía Mã Văn Thanh.

“Ta kháo, thật không có gia giáo, Trần Ngọc tiểu tử ngươi đừng cản ta, ta không đánh nó không được!” Mã Văn Thanh hùng hổ tiến tới.

“Ngươi đứng đắn một chút, ngươi xem nơi này hình như không có minh khí?” Trần Ngọc thấp giọng nói.

Mã Văn Thanh lập tức ngừng lại, hồ nghi nhìn hai bên, đáp: “Không có, cho dù mấy cái thanh đồng đỉnh này đáng tiền, lớn như vậy, ta cũng không mang đi được, mà có mang được ra ngoài, cũng không bán được.”

“Ngươi đi lấy cái hộp nhỏ để bức tranh kia tới đây.” Trần Ngọc nháy mắt mấy cái với Mã Văn Thanh.

Mã Văn Thanh lập tức hiểu ý, lẻn qua đám người tới gần.

Lúc này, đã có không ít người vây xung quanh thanh đồng đỉnh khổng lồ, muốn mở nắp ra xem thế nào. Bên cạnh có người khiêng đèn pha hai trăm oát, mấy người hợp lực nâng nắp đỉnh, nhưng nắp đỉnh vẫn không hề nhúc nhích. Khương lão gia tử chỉ huy người đem nắp xoay xoay vài vòng, nghe thấy thanh âm lạch cạch vang lên, lần này quả nhiên nâng được, mặc dù có mặt nạ phòng độc, mọi người vẫn ngửi thấy một thứ mùi tanh hôi bốc lên.

Dưới ánh sáng của đèn pha, có thể nhận ra bên trong là vật chất màu đen đông đặc lại cùng mơ hồ có thể thấy được từng khối từng khối gì đó màu trắng.

“Kia hình như là đầu lâu…” Có người nhỏ giọng nói.

Quả nhiên nếu nhìn kỹ, thứ màu trắng ở ngay sát phía trên là một cái đầu lâu, hai lỗ mắt đen ngòm không tiếng động nhìn chăm chú vào mọi người. Ngay sau đó, mọi người lại phát hiện, trong đám vật chất màu đen đông đặc không chỉ có đầu lâu của một người, bên cạnh còn có một khuôn mặt vặn vẹo vô cùng hoàn chỉnh.

“Vị nữ vuơng bệ hạ này, tựa hồ đối với tà thuật tình hữu độc chung, nàng tìm kiếm biện pháp trường sinh cũng quá kỳ quái.” Khương lão gia tử cảm thán.

“Đây, người này là người trong đội chúng ta!” Từ khi giao nộp vũ khí cho Thẩm Tuyên, Chúc hầu tử vẫn đàng hoàng đợi ở một bên, hiện tại cũng lại gần để xem, chợt la hoảng lên.

Nhất thời tất cả mọi người nhìn về phía Chúc hầu tử, sắc mặt hắn trắng bệch, lui về sau một bước, lẩm bẩm nói: “Quả nhiên, nơi nữ vương yên nghỉ không thể quấy nhiễu, lời nguyền ứng nghiệm rồi. Chúng ta cũng sẽ bị luyện thành thứ quái quỷ đó, tiếp đến bị bỏ vào cái hộp tội ác.”

Dương lão lục chợt cao giọng mắng: “Tiiểu tử ngươi nói lung tung gì đó, lão tử nơi nào cũng đã từng đi qua, lời nguyền là dành cho những kẻ nhát gan. Đây rõ ràng là có người, không, chính là quái vật bên ngoài kia hại chết người của các ngươi. Vừa nãy quái vật kia hỏa thiêu chết không ít, chúng ta đi tiếp, có thể đã không còn lại bao nhiêu nữa. Tầng này nếu không có gì cả, chúng ta lên trên thôi.”

Mọi người mặc dù đồng ý với lời nói của Dương lão lục, nhưng trong lòng vẫn thấy hoảng loạn, song bây giờ nếu nói là lui bước, đã không thể nữa rồi.

Phong Hàn chợt nói: “Đợi đã, đem nắp đỉnh kia đậy lại.”

Dương lão lục nhìn Phong Hàn một cái, cũng không bất mãn khi thấy thanh niên nọ tự chủ trương, trực tiếp chỉ huy cho người đậy nắp thanh đồng đỉnh lại.

“Hẵng khoan, có thứ đã giết bọn họ bỏ vào trong đỉnh, lẽ nào thứ đó cũng sẽ mở được của đá, cũng sẽ mở nắp của thanh đồng đỉnh?” Có người chợt nổi lên nghi vấn.

Thẩm Tuyên hiện tại đã mở ra cánh cửa thông lên tầng ba, tựa hồ chỉ có cửa từ tầng thứ nhất lên tầng thứ hai là mở ra vô cùng khó khăn.

“Đi thôi.” Một câu nói của Trần Sâm khiến cho mọi người từ trong sự nghi hoặc tỉnh táo lại, bất kể là thứ gì, trước cứ rời đi đã rồi tính sau.

Chờ cho mọi người đều đã đi qua, Thẩm Tuyên đem cánh cửa một lần nữa khóa chặt lại. Tầng thứ ba cư nhiên không có gì cả, trong đại sảnh trống rỗng, bởi vì có lỗ thông gió, không khí có thể lưu thông, mọi người đều tháo mặt nạ phòng độc ra.

A cát tiến tới bên cạnh Trần Ngọc, thấp giọng nói: “Đại đỉnh vừa nãy chính là nơi chăn nuôi hủy cổ của nữ vương, ta nhìn thấy bên trong còn có thứ động đậy, nơi đó tuỵệt đối không thể ở lâu.”

Trần Ngọc quay đầu liếc cửa đá, cảm thấy lông mao dựng đứng, nữ vương kia rốt cuộc là nghĩ như thế nào, dùng đầy tớ làm mồi cho hủy cổ?

“Ở nơi này nghỉ ngơi tại chỗ một đêm, ngày mai chúng ta tiếp tục đi lên.” Dương lão lục nói.

Mọi người từ lúc vượt qua sông đào bảo vệ thành, đến khi tiến vào trong thành, đều đi không ngừng nghỉ, còn phải luôn phòng bị và đối kháng với quái vật không tên, tinh thần vẫn luôn căng thẳng. Lúc này quả thực rất cần nghỉ ngơi, mọi người trải chăn chiên xuống đất, rồi ngồi xuống. Dùng bếp không khói đun nước nóng, ăn chút lương khô đơn giản.

Ai bài người trực đêm, đại đa số người vừa nằm xuống liền ngủ. Trần Ngọc cũng chui vào trong túi ngủ, mơ mơ màng màng thấy một cái bóng từ từ tiến về phía cậu, trong lúc Trần Ngọc còn mơ hồ, người kia đã ngồi xổm xuống trước gót chân cậu. Con mắt màu trắng nhày nhụa cùng xúc tu trong miệng khiến cho Trần Ngọc lập tức giật mình tỉnh lại, há mồm muốn la, xúc tu liền bóp chặt cổ cậu.

Trần Ngọc vội lấy súng hướng về phía quái vật hình người bắn một phát, kết quả không có đạn, băng đạn rơi mất rồi! Mà người xung quanh đều ngủ say, không ai chú ý đến bên này.

Trần Ngọc cả kinh, vọt người ngồi dậy, tên gác đêm cùng A Cát kỳ quái nhìn cậu. Trần Ngọc khẽ thở hào hển, cười khổ, hóa ra là ác mộng, quả nhiên ban ngày nhìn thấy những thứ đó, đối với cậu không phải không có ảnh hưởng.

Tỉnh dậy cũng không ngủ lại được nữa, Trần Ngọc đem tiểu bảo tử đang mơ mơ màng màng để xuống, khó thấy được Phong Hàn đang ngủ ở bên cạnh cậu. Đắp kín cho một người một báo, Trần Ngọc tiến tới trước mặt A Cát, A Cát đưa cho cậu một chén trà nóng.

A CÁt buồn buồn nói: “Theo tình hình của đoàn người, ta lo lắng đại ca ta e rằng —”

Trần Ngọc vỗ vỗ bả vai hắn, an ủi: “Nghe ngươi nói đại ca ngươi rất lợi hại, nói không chừng hắn đang núp ở nới nào đó, hoặc hắn đã thoát ra ngoài rồi.”

Người gác đêm kia thấy hai người nói chuyện, liền đứng dậy dò xét bốn phía, trước khi đi còn đưa chút lá cây thuốc lá cho Trần Ngọc, nói là nhai hai chiếc có thể đỡ mệt.

Trần Ngọc cùng A Cát lại nói chuyện một lúc, phát hiện thiếu niên kiên cường này kể từ khi đến quỷ thành, cũng có phần thần bất thủ xá, không khỏi có chút đau lòng. Lúc này người gác đêm kia trở lại, sắc mặt hơi đổi.

“Sao vậy?”

Người kia thanh âm run rẩy: “Nhân số không đúng. Lần đầu tiên ta đếm, hình như ít đi một người, khi ấy ta vừa ngủ dậy, cho là bỏ qua vài người; định chốc sau soát lần nữa, kết quả, ta mới vừa đếm lại, thiếu mất hai người.”

-END 36-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.