Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ

Chương 107: Chương 107




Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Đàm Trình biến mất gần một tháng, Khương Bình thật sự sốt ruột, mà mỗi đêm đều bị bóng đè không thể ngủ, tinh thần căng cứng, thân thể đã mệt mỏi đến cực hạn.

Biết Đàm Trình bị người đó mang đi, nhưng dù điều tra thế nào, Khương Bình cũng không điều tra được một chút tin tức nào từ người đó, dù xét hộ tịch tìm đến chỗ ở, nhưng cũng không phải.

Bài trừ dần dần từng người từng người nhưng không tìm thấy kết quả, Sắc mặt Khương Bình trông càng khó coi hơn.

Vốn hắn cũng định hỏi Khúc Chí Văn thông tin, vì biểu hiện của Khúc Chí Văn hôm đó nhìn thế nào cũng thấy là có biết người này……

Nhưng, giống như cố tình từ đó về sau, Khúc Chí Văn cũng mất liên lạc. Di động tắt máy, căn nhà thuê cũng không có ai, Khương Bình gọi lên cả Bắc Kinh để hỏi cũng không tìm thấy tung tích của Khúc Chí Văn.

Còn cứ chờ đợi không một chút tiến triển nào như thế, e là sẽ chỉ tìm được thi thể của Đàm Trình!

“Sếp ơi! Quận Lâm Đồng có một vụ tai nạn giao thông!”

Suy nghĩ bị giọng nói ngoài văn phòng cắt đứt, Khương Bình tức giận rống lên: “Mẹ nó, tai nạn giao thông thì tìm cảnh sát giao thông, gọi cảnh sát hình sự làm gì!”

“Không phải sếp ơi,” Cậu cảnh sát trẻ gãi mũi, “Người xảy ra tai nạn là bạn của Đàm Trình, tên Trương Tuấn hay sao ý, em được bạn làm cảnh sát giao thông ở đó gọi hỏi thử, nên muốn báo sếp một tiếng.”

“Trương Tuấn?” Chợt nghe thấy tên đó, Khương Bình sửng sốt, một lát mới nhớ tới đó là ai, vội vàng đứng lên hỏi: “Sao lại xảy ra tai nạn? Cậu ta có sao không?”

“Cậu ta không sao, chỉ bị thương ngoài da, não chấn động một chút, nhưng bên còn lại thì trọng thương, gãy một chân, đang cấp cứu ở bệnh viện…..”

“Lỗi do cậu ta à?”

“Không phải ạ, bạn em nói là bên kia say rượu lái xe, hai xe đâm nhau rất mạnh, hỏng xe đến phân nửa. Trương Tuấn là mạng lớn mới không bị gì. Nếu Trương Tuấn ngồi lên phía trên một chút nữa thôi đã bị ép thành thịt nát rồi.”

Khương Bình không nói gì, chỉ suy nghĩ một lát, rồi hỏi cấp dưới đang đứng trước mặt, “Sao cậu lại nói chuyện này cho tôi…cậu nghĩ thế nào?”

“Hở? Còn nghĩ thế nào nữa sếp……” Cậu cảnh sát trẻ cười cười, một hồi lâu mới nghiêm mặt, hơi do dự nói: “Em thấy vụ tai nạn này xảy ra trong thời gian rất đáng ngờ, Đàm Trình mới mất tích, sau đó bạn thân Đàm Trình xảy ra sự cố. Tai nạn nhỏ thì không sao, nhưng em nghe bạn em bên giao thông nói Trương Tuấn may mắn lắm mới không chết, nên em mới thấy đáng ngờ……”

“Hơn nữa, đường đó rất nhiều xe, tuy rằng là ban đêm, nhưng lại chỉ đụng phải một mình Trương Tuấn, cho nên không giống sự cố mà giống cố tình.”

Khương Bình cũng nghĩ như vậy trong lòng, nếu đúng như giả thiết, thì đối với Trương Tuấn là bị liên lụy, nhưng đối với Khương Bình đang mông lung trong vụ án này, đây có thể là điểm đột phá, một chuyện tốt. Có người muốn giết Trương Tuấn…..

“Giờ Trương Tuấn đang ở đâu?”

“Còn đang kiểm tra ở bệnh viện thành phố, vì ngoại thương vẫn có.”

“Tốt, chúng ta qua đó đi,” nói đoạn, Khương Bình cầm áo khoác mặc vào, “Cậu gọi cho bạn cậu nhờ để mắt đến Trương Tuấn phòng có chuyện bất trắc xảy ra.”

“Vâng!”

Phân phó xong công việc, Khương Bình dẫn theo cấp dưới lái xe đến bệnh viện.

Chỉ khoảng hai mươi phút sau, Khương Bình đã thấy Trương Tuấn ngồi trước cửa phòng cấp cứu.

Mặt mày Trương Tuấn hơi tái nhợt, môi run nhè nhẹ, có lẽ đã bị trận tai nạn xe này dọa sợ, cậu ta trông rất hoảng hốt, ngay cả khi Khương Bình đi đến trước mặt, cũng rất lâu Trương Tuấn mới hoàn hồn ngẩng đầu.

“Đội trưởng Khương?”

Khương Bình gật gật đầu, “Phải, sao cậu ngồi ở đây?”

Biết Khương Bình đã biết ngọn nguồn, Trương Tuấn cười khổ: “Anh ta chưa qua khỏi cơn nguy kịch, còn đang phẫu thuật……”

“Tôi nghe cấp dưới nói rồi, chuyện này cậu cũng không có trách nhiệm.”

“Tôi cũng biết.” Giọng Trương Tuấn run rẩy, “Nhưng dù gì cũng là một mạng người mà….. Nghĩ như thế nào cũng không thể nhẹ nhõm, đặc biệt là sau khi biết quỷ thần có tồn tại……”

Điểm này Khương Bình cũng đồng cảm.

“Người nhà cậu đâu? Không tới?”

“Tôi không báo với họ, đỡ cho họ phải lo lắng.”

Không nói tiếp đề tài nài, Khương Bình nhìn người đi qua lại trước mặt,

“Người cậu còn có vết thương, não cũng chấn động, cậu nên nghỉ ngơi. Chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện đi.”

Trương Tuấn cũng là người thông minh, Khương Bình là cảnh sát hình sự, tai nạn giao thông không phải việc của hắn, mà giờ Khương Bình đến đây dĩ nhiên cũng không phải chỉ để an ủi cậu mà còn có chuyện khác.

Trương Tuấn gật gật đầu, “Anh tìm chỗ đi, có anh chắc mấy anh giao thông kia không cần bám dính lấy tôi nữa đâu.”

Giữa trưa có rất nhiều bác sĩ đi ăn cơm, văn phòng trống rất nhiều, Khương Bình chào hỏi người quen rồi cùng với Trương Tuấn đến đó ngồi nói chuyện.

Khương Bình cũng không giấu diếm, nói thẳng ra mục đích mình đến gặp Trương Tuấn.

“Thật ra đây cũng chỉ là suy đoán, nhưng không phải không có căn cứ. Xảy ra tai nạn ngay vào lúc này, cậu thậm chí con suýt chết.”

Khương Bình thấy Trương Tuấn nhíu chặt mày. Hắn không biết cậu ta nghe hắn nói xong, cũng bắt đầu nhận ra vấn đề. Người khác không biết đêm đó cậu lái xe đi đâu làm gì, nhưng bản thân cậu chẳng lẽ không biết?

Trước đó hai ngày cậu ta tham gia tiệc hội của trường như thường lệ, Trương Tuấn nghĩ Lý Quốc Hiền sẽ muối mặt vì vụ poster mà không dám tham gia, chẳng ngờ ông ta cũng tới.

Nhưng mà Trương Tuấn cũng không tiếp xúc nhiều với Lý Quốc Hiền, cậu ta trò chuyện nhiều với một vị giáo sư, chính là cái người trong tiệc mừng khởi công của Lý Quốc Hiền say rượu nói cho Trương Tuấn một ít ‘chuyện lúc trẻ’ của lão ta.

Đã một tháng không liên lạc được với Đàm Trình, Trương Tuấn và Ngô Hải lo lắng đến phát điên, giờ lại tình cờ gặp được vị giảng viêng uống rượu vào là nói ‘mê sảng’, Trương Tuấn bèn lân la đến nói chuyện, nói nhiều uống cũng nhiều, Trương Tuấn không uống rượu liền làm theo ‘đạo lý bình thường’ là đưa giảng viên về nhà, tiện thể ở lại uống trà, nghe giảng viên này kể lại chuyện cũ ở đại mộ thôn Ninh Hóa lúc ấy.

Lúc này, Trương Tuấn mới biết được, hóa ra năm 1999, bốn sinh viên dưới trướng Lý Quốc Hiền đã chết một cách kỳ quái, mà bốn học sinh đó cũng từng trộm đi đào đường hầm thông vào mộ thất……

Tin này bị đè xuống, chưa bàn đến Lý Quốc Hiền có chống lưng hay không thì lúc đó xã hội đang chủ trương theo chủ nghĩa khoa học, xuất hiện quái lực loạn thần sự tình mê tín dị đoan thì cũng không cho phép truyền bá, huống chi Lý Quốc Hiền cũng thật sự quen biết với ‘bên trên’ rất nhiều……

Sau đó các sinh viên thiệt mạng đều chỉ bị nói nguyên nhân là vì núi non hiểm trở nên xảy ra tai nạn chết, trường học bồi thường mấy chục ngàn tệ.

Trương Tuấn ra khỏi nhà giảng viên, ông ta nói với Trương Tuấn: “Có một số người vì lợi ích riêng tư đã quên đi bản tâm ban đầu của một nhà khảo cổ học, rồi hại rất nhiều người. Báo ứng cũng sẽ xảy ra sớm thôi. Cậu Trương, tôi thấy được cậu là một người rất hiểu chuyện.” Nói tới đây giảng viên dừng một chút, “Còn có cái cậu tên Đàm Trình…. Đi theo Lý Quốc Hiền, thật sự đáng tiếc……”

“Cậu ấy…… đúng thật là người si mê khảo cổ ……” Tuy bây giờ cũng đã chia bớt một nửa sự si mê cho nữ quỷ kia…… (nữ =]])

Cả hai ngày sau Trương Tuấn đều đến nhà giảng viên hỏi thêm chuyện, mà tối hôm qua trên đường từ nhà giảng viên về, cậu ta bị tai nạn giao thông……

Nói hết những việc này cho Khương Bình, Trương Tuấn mới hít sâu một hơi, “Mấy ngày hôm trước tôi với Ngô Hải gọi cho anh hỏi chuyện Đàm Trình, anh bảo không cần lo lắng, nhưng giờ thì tôi thấy có vẻ không như thế. Nếu không nhờ may mắn có lẽ tôi đã chết rồi.”

“…… Nói thật, tôi biết có người bắt Đàm Trình đi, nhưng làm cách nào cũng không điều tra ra được tung tích kẻ đó.”

“Không thể điều tra?” Trên đời này còn có người anh không thể điều tra? Không phải trong truyền thuyết là anh có thể đào ra được lý lịch cả tổ tông người ta sao?

Vẻ mặt của Trương Tuấn hoàn toàn biểu lộ tất cả suy nghĩ trong bụng cậu ta, Khương Bình lắc lắc đầu, “Thật sự là không tìm thấy, không biết tên họ địa chỉ mà tìm trong 1.4 tỷ người, quá khó khăn.”

“Vậy anh có nghĩ vụ tai nạn của tôi cũng là do kẻ đó gây ra hay không?”

Lời Trương Tuấn làm Khương Bình ngẩn người, không biết vì sao trong lòng hắn luôn có cảm giác người này không hèn hạ đến mức làm những chuyện đâm dao sau lưng người khác, nhưng mà theo lý trí thì Khương Bình không thể phủ nhận khả năng này.

Nghĩ rằng có lẽ do mình bị mảnh hồn phách kia ảnh hưởng, Khương Bình cắn chặt răng, nhíu mày nói: “Có thể, nhưng tôi cảm thấy Lý Quốc Hiền khả nghi hơn.”

“Vì mấy ngày nay tôi đi dò la chuyện của ông ta?”

“Đúng vậy.” Khương Bình thở dài một hơi, “Mấy ngày nay Lý Quốc Hiền chịu rất nhiều sức ép, cậu còn đi dò hỏi chuyện của ông ta như vậy, có khi ông ta quá khích nên đã làm nên một số chuyện. Nếu ông ta đã từng gây ra những chuyện đó trong quá khứ, thì hành vi của cậu là đang muốn tống ông ta ngồi tù rồi, nên ông ta phải ra tay.”

“Nhưng mà tôi hơi không hiểu, sao Lý Quốc Hiền có năng lực lớn đến thế, có thể cho người khác cùng chết với tôi? Cái người còn đang nằm trong phòng cấp cứu ấy, làm thế nào ông ta chịu hy sinh mạng sống của mình được cơ chứ?”

Khương Bình nhìn Trương Tuấn, thấp giọng nói: “Cậu có biết vừa nãy tôi nghe được tin gì từ cấp dưới không?”

“Cái gì?”

“Người đâm vào cậu bị ung thư thời kỳ cuối.”

Vừa dứt lời Trương Tuấn cảm giác đầu ong vang lên một tiếng, cậu há miệng thở dốc, không biết phải nói gì.

“Có lẽ là dùng nhiều tiền để mua mạng, vì bệnh của ông ta…… Sớm muộn gì cũng chết.”

“……Mẹ kiếp……” Trương Tuấn nghe đến đây cũng chỉ có thể phun ra một câu chửi thề, “Mẹ nó, mấy tên này rốt cuộc muốn làm cái gì!”

“Dục vọng có thể làm người ta điên cuồng.”

“Đàm Trình có khả năng còn sống không?”

“…… Tôi không biết.” Hắn thậm chí không biết hắn cứ kiên trì điều tra như vậy, có phản ứng ngược, gây ra những hậu quả nghiêm trọng thêm nữa hay không…… Giống như cấp trên đã từng dặn dò hắn.

Căn phòng chìm vào yên lặng. Một lúc lâu sau Trương Tuấn mới mở miệng nói:

“Khương Bình, Đàm Trình mới là người vô tội nhất…..”

“Tôi biết.”

“Vậy…giờ…… Còn có ai có thể giúp cậu ấy đây…..”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.