Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ

Chương 110: Chương 110




Chuyển ngữ: Andrew Pastel

“Một bên đã tình nguyện, dù có đánh cuộc thì cũng phải chịu thua…..”

Âm thanh của Đàm Trình chậm rãi lan ra trong không khí.

Người bên ngoài mộ nghe thấy, người bên trong mộ cũng nghe thấy được……

Túc Cảnh Mặc đứng ở nơi tối tăm, lẳng lặng nhìn người thanh niên đứng bên ngoài mộ.

Trước kia cậu ăn mặc rất đơn giản, quần áo giặt nhiều lần, bạc màu cũ kỹ, tuy không quá chú ý đến bề ngoài nhưng vẫn sạch sẽ chỉnh tề, mái tóc ngắn kỳ lạ kia tuy không quá dày, nhưng cũng được chải gọn gàng.

Nhưng bây giờ thì sao?

Túc Cảnh Mặc nhìn Đàm Trình, quần áo đầy bùn đất, cái gọi là mắt kính trên mũi kia như vỡ nát gần hết, tóc ngắn rất dễ chải vuốt, nhưng đầu tóc cậu giờ rối bù xù.

Càng miễn bàn đến sắc mặt quá khác biệt so với lần đầu gặp mặt.

Sức sống tràn trề như ánh mặt trời đó giờ đã biến thành một màu xám xịt vô hồn, sắc mặt như vậy có chỗ nào tốt đẹp được?

Mà những thay đổi như thế…… Đàm Trình đã chấp nhận tất cả….

“Âm dương cách biệt, Đàm Trình, anh cứ như vậy thì có ích lợi gì, anh nghĩ anh thành quỷ hồn là có thể ở bên cạnh Túc Cảnh Mặc mãi sao? Anh có biết Túc Cảnh Mặc đã sắp đến hết con đường rồi không!”

“…… Vậy tôi còn có thể làm thế nào nữa?” Đàm Trình chớp chớp đôi mắt khô khốc, “Anh ấy giữ nơi này bao nhiêu năm, sao tôi có thể nỡ để kỳ vọng của anh ấy sụp đổ?”

“Nhưng mà anh cứ đối xử với anh ta như thế mà anh ta chẳng đáp lại một chút tình nào cho anh, từ đầu tới cuối anh ta chỉ lợi dụng anh mà thôi!”

“…… Tôi biết……”

“Mẹ nó anh thì biết cái gì!” Cái dáng vẻ dù có thế nào cũng vui vẻ cam chiu của Đàm Trình như môt cây kim đâm vào lòng Khúc Chí Văn, “Những thứ anh làm sẽ không bao giờ được hồi báo, tình cảm của anh sẽ chẳng bao giờ được đáp trả! Mệnh định của anh ta không phải là anh! Mà một nửa của anh cũng chẳng phải là cái người chết hơn một ngàn năm này, anh có cố gắng thế nào cũng vô ích thôi!”

Đàm Trình lẳng lặng nhìn Khúc Chí Văn, “Cậu có vẻ đang nói chính bản thân mình?”

“Cái gì?”

“Cậu không thể từ bỏ tất cả vì Khương Bình, nên mới quay sang Đường Gia Minh trở thành một đám người như anh ta, phải không?” Đàm Trình không biết Khúc Chí Văn đã xảy ra chuyện gì với Khương Bình nhưng cậu cũng đoán được một chút. Khúc Chí Văn muốn thành tiên vĩnh sinh, mà lại có tình cảm với Khương Bình, cậu ta phải lựa chọn một trong hai. Mà Khúc Chí Văn giờ đang đứng cùng Đường Gia Minh có nghĩa là Khúc Chí Văn đã lựa chọn……

“Tôi không phải cậu, tôi không bỏ được tình cảm này, tôi đã tìm anh ấy rất lâu rồi……”

Nói xong, Đàm Trình duỗi tay đẩy Khúc Chí Văn đang thẫn thờ, bước nhanh vào đường hầm.

Nhưng vừa vào đường hầm, Đường Gia Minh đã đứng chắn trước mặt cậu.

“Đàm Trình, tôi nói cho cậu biết, cậu đừng hòng bước một chân vào Đại Mộ này!”

“Sao thế? Anh Đường sẽ xuống tay sao?”

“Đối với cậu tôi không cần xuống……” Đường Gia Minh đang nói đột nhiên im bặt.

Cảm giác được gì đó, mặt Đường Gia Minh tái mét, hắn thấp giọng nói với Khúc Chí Văn: “Cậu ở đây giữ Đàm Trình, có người đã đụng vào trận pháp lúc trước tôi đã giăng bên ngoài đại mộ!”

Thấy Khúc Chí Văn gật đầu, Đường Gia Minh xoay người chạy đến phía đông nam khu mộ.

Đường Gia Minh đột nhiên rời đi, làm Đàm Trình nhẹ nhàng thở ra, dù gì cũng chỉ còn Khúc Chí Văn, Đàm Trình còn có thể có cách giải quyết…… Tìm nhược điểm của cậu ta.

“Anh cho rằng Khương Bình là nhược điểm của tôi sao?”

Đàm Trình cũng biết suy nghĩ của mình không giấu được Khúc Chí Văn, nghĩ một lúc, cậu nói: “Chứ còn gì nữa? Khúc Chí Văn, vừa gặp cậu đã biết cậu là một người không bao giờ chịu giao dịch không lợi ích, giống như lúc trước cậu nói với tôi vậy, vậy mà cậu quá vô tư với Khương Bình đó.”

“Phải, nhưng cho dù tôi có tình cảm với Khương Bình, thì anh ta cũng chưa bao giờ thuộc về tôi, nên sao tôi phải lãng phí tình cảm của mình mà từ bỏ cơ thội thành tiên?”

“Sao cậu chắc chắn anh ta sẽ không là của cậu? Chẳng lẽ cậu thấy tơ hồng trên tay Khương Bình thắt vào người khác?” Đàm Trình thấy biểu cảm của Khúc Chí Văn sau khi nghe câu này thì hơi thay đổi, mất tập trung một chút, thì nhẹ nhàng thở ra, lặng lẽ bước thêm vào mộ.

Trận pháp của Đại Mộ tuy đã suy yếu, nhưng vẫn còn tác dụng, chỉ cần vào bên trong thêm một chút thì Khúc Chí Văn không thể sử dụng thuật pháp nữa. Đàm Trình không thể chống lại Khúc Chí Văn, chỉ có thể nói chuyện để Khúc Chí Văn phân tâm, tìm cơ hội chạy vào mộ thất.

“Anh ấy? Đúng là tôi thấy được tơ hồng, nhưng Khương Bình lại không có dây tơ hồng.” Vì anh ta không có mảnh hồn chứa tình yêu…… mà giờ tuy đã có, nhưng mảnh hồn vẫn chưa thể dung hợp với phần còn lại, nên cũng chưa nhìn ra.

“Không có tơ hồng?” Đàm Trình không ngờ mình chỉ tiện miệng hỏi lại biết được thông tin này, “Sao có thể?”

“Có cái gì không thể,” Khúc Chí Văn nhìn Đàm Trình: “Trên đời này có rất nhiều chuyện lạ lùng, cũng không phải chỉ có mỗi Khương Bình không có tơ hồng.”

“Vậy sao cậu biết một nửa của anh ta là người khác?”

“Anh có biết kiếp trước Khương Bình là ai không?”

“Ai?” Đàm Trình nhíu mày nói: “Cậu biết kiếp trước của Khương Bình? Cậu có thể nhìn thấy kiếp trước của người khác sao?”

“Anh ấy là Ninh Khanh.”

“Ninh Khanh?! Là tướng quân ở đại mộ Bình Dao sao? Sao có thể!”

“Ha,” Khúc Chí Văn cười nói: “Không có gì không thể.”

“……”

Khúc Chí Văn trông không giống như đang nói dối, tin này thật sự khiếp sợ, nhưng lại không quan trọng với cậu……

“Cho nên, cái kẻ có ký ức của Túc Cảnh Nghiên kia có thể để Khương Bình đi dễ dàng vậy sao?”

Nói đến đây, Khúc Chí Văn cười cười, chăm chú nhìn Đàm Trình, “Cho nên Đàm Trình à, đừng có tìm cách vào Đại Mộ này. Tôi nói chuyện này cho anh chỉ là muốn cho anh biết, người đã thuộc về người khác, tôi cũng không muốn tranh giành. Tôi đã lựa chọn con đường của tôi, và sẽ không thể để anh đi vào đó.”

Khúc Chí Văn vừa dứt lời, Đàm Trình liền biết ngay ý cậu ta là gì, vì phần lưng của cậu lúc này như đụng vào một vách tường vô hình, rõ ràng không thấy gì, nhưng Đàm Trình lại không thể vào sâu bên trong lấy một bước.

“…… Cậu làm cái này khi nào?”

“Khi nào? Đương nhiên là trước khi anh đến đây.” Khúc Chí Văn nhìn mây đen càng lúc càng dày đặc trên bầu trời, “Chuyện tôi đã quyết định, cũng không sẽ thay đổi.”

“Vậy sao lúc nãy cậu còn giả vờ như bị lời của tôi ảnh hưởng?!”

“Chỉ là muốn xem thử anh định làm gì thôi.”

“……”

Đàm Trình cắn chặt răng, chớp nhoáng vung tay đấm mạnh lên mặt Khúc Chí Văn.

Khúc Chí Văn bị đánh bất ngờ vào cằm, té ngã trên mặt đất.

“Thư sinh mà đấm người cũng mạnh nhỉ…..”

Đàm Trình nhìn Khúc Chí Văn nằm trên mặt đất, cậu ta bị đánh nhưng cũng không tức giận, mà lại cười to lên. Đàm Trình phải nhíu mày nói: “Cậu cười cái gì?”

“Cười cái gì? Tôi tự cười mình, anh tin không?”

Thật sự không muốn nghĩ đến chuyện cái tên cười to như phát bệnh tâm thần này nữa, Đàm Trình hỏi: “Cậu thật sự không cho tôi vào mộ?”

“Phải, không cho.”

“Vậy đừng trách tôi,” không khách khí……

Nhưng còn chưa nói xong, Đàm Trình chợt cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng lên, vội vàng vươn tay chống lên vách đường hầm, nhưng không có tác dụng. Chỉ một chốc sau Đàm Trình mất ý thức, té xỉu trên mặt đất.

Đàm Trình đột nhiên ngã xuống đất không dậy nổi, làm Khúc Chí Văn hoảng hốt, vội vàng chạy lại Đàm Trình xem mạch đập và hơi thở

Rất giống lúc trước hôn mê, nhịp tim chậm, máu lưu thông chậm, hô hấp yếu……

“Hắn làm sao vậy?”

Sâu trong mộ thất, Túc Cảnh Mặc chậm rãi đi ra, nhìn Đàm Trình ngã xuống đất không dậy nổi, đôi mắt đào hoa cong cong của Túc Cảnh Mặc không có ý cười, hơi nhíu mày, Đàm Trình hình như không có tim đập?

Dĩ nhiên cảm nhận được Túc Cảnh Mặc tới gần, ngẩng đầu, thấy Túc Cảnh Mặc đã trong suốt một nửa, Khúc Chí Văn nhíu mày nói: “Sao….. Sao lại biến thành như vậy? Tôi nhớ lần trước người còn……”

“Trẫm hỏi ngươi, Đàm Trình làm sao vậy?”

Giọng nói lạnh lùng như bảo cậu ta không được xía vào, Túc Cảnh Mặc không hề cười, không có vẻ thoải mái bất cần đời như trước, quanh thân tràn đầy cảm giác áp bách người khác đến từ một vị Đế vương……

Lần đầu tiên nhìn thấy thái độ này của Túc Cảnh Mặc, Khúc Chí Văn cũng dâng lên một cảm giác sợ hãi, mở miệng ấp úng: “Lúc trước anh ta cũng như vậy, mất ý thức, giống như người chết, nhưng….. nhưng sẽ sống lại.”

Đã chết, rồi lại sống lại? Túc Cảnh Mặc nhìn Đàm Trình ngã quỵ trên đất bùn, im lặng thật lâu.

Giờ hẳn đã tháng chạp, tuy rằng y không cảm giác được cái lạnh, nhưng đang tháng chạp mà Đàm Trình lại ăn mặc ít như vậy…… Mà nằm trên đất bùn này lại còn lạnh thấu xương……

“Cởi bỏ kết giới của ngươi.”

Khúc Chí Văn dĩ nhiên biết Túc Cảnh Mặc nói kết giới gì, đoán được Túc Cảnh Mặc muốn mang Đàm Trình vào mộ, sao cậu ta có thể cởi được?

Khúc Chí Văn không làm gì, chỉ nhìn vị đế vương trước mặt, ánh mắt phức tạp.

“Nói thật, Túc Cảnh Mặc, tuy rằng việc này cũng không liên quan đến tôi, nhưng tôi có một chuyện muối hỏi bệ hạ, Đàm Trình đối đãi với người như thế, thâm tình như vậy, Người thật sự không mềm lòng một chút nào sao? Người như vậy bệ hạ cũng nhẫn tâm lợi dụng sao?”

“Hửm? Còn gì nữa không?”

“Anh ta lẽ ra phải có vợ chăm sóc lo lắng, có sự nghiệp, càng có thể trở thành một nhà sử học nổi tiếng của thời đại này, nhưng chỉ vì Người. Tôi không thể hiểu nổi tại sao anh ta lại vì bệ hạ mà ra đến tình trạng này, thậm chí đã biết ngay từ đầu bệ hạ chỉ toan tính với anh ta, muốn hồn phách, muốn mạng của anh ta…… Vậy mà còn sẽ lựa chọn như thế.”

Túc Cảnh Mặc bỗng nhiên cười gật gật đầu, “Không ngờ ngươi cũng rất quan tâm Đàm Trình.”

“Không thể nói là quan tâm, chỉ là vì anh ta không biết thôi.”

“Vậy ngươi đến cuối cùng có cởi bỏ kết giới hay không?”

“Cởi kết giới để tiễn anh ta đi chết à?”

“Xem ra là không muốn.” Túc Cảnh Mặc cười chậm rãi nâng tay lên.

Một luồng khói đen nhánh cuốn lấy năm ngón tay y, Túc Cảnh Mặc không có chút do dự nào dùng tay cắt mở kết giới tràn đầy Phật quang.

Không ngờ rằng Túc Cảnh Mặc dám vươn tay ra Đại Mộ, còn dám chạm vào kết giới có Phật quang, Khúc Chí Văn thấy kết giới không giữ được nữa, vội vàng ôm lấy Đàm Trình muốn kéo đi, nhưng chỉ trong tích tắc, Đàm Trình đã biến mất trước mặt cậu, xuất hiện bên cạnh Túc Cảnh Mặc, lơ lửng giữa không trung.

Túc Cảnh Mặc không chờ Khúc Chí Văn kịp đứng lên. Y vung tay, một luồng gió lớn cuốn Khúc Chí Văn ra khỏi đường hầm.

Khúc Chí Văn thấy không còn kịp nữa, cậu ta hét to lên: “Đàm Trình chết đi cô độc ngàn năm Người cũng không đoái hoài sao! Mạng của anh ta trong mắt Người không đáng một đồng sao?!”

Túc Cảnh Mặc nghe thế, y dừng bước, quay đầu lại Khúc Chí Văn bên ngoài mộ, một hồi lâu mới cong môi cười nhạt: “Có một vấn để nhỏ, trẫm nói muốn mạng Đàm Trình khi nào?”

“Cái…cái gì?”

“Tính mạng một kẻ khờ dại như thế, trong mắt trẫm đúng là chẳng đáng một đồng, cho nên, trẫm không muốn.”

Những từ cuối cùng nhỏ dần theo từng bước chân y vào sâu trong mộ thất, biến mất trong tiếng rền vang nặng nề khi cửa địa cung đóng lại……

./.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.