Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ

Chương 112: Chương 112




Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Có thể nghe được cái tên này từ miệng Lý Quốc Hiền quả là một chuyện Đường Gia Minh không ngờ đến.

Đường Gia Minh không kiềm được phải ngửa mặt lên trời cười ha ha, “Quan hệ gì à? Thậm chí bây giờ ông còn hỏi tôi có quan hệ gì với ông ấy?” Đường Gia Minh chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm vào Lý Quốc Hiền, khóe miệng cười cũng phải nhường cho lửa hận ngùn ngụt trong mắt.

“Tôi đi theo ông bao nhiêu năm trời mà ông cũng không nhìn ra khuôn mặt của tôi giống ai?” Đường Gia Minh đi đến bên cạnh Lý Quốc Hiền, cúi người xuống, “Hay là, trong trí nhớ của ông, chỉ có gương mặt thối rữa khi chết đi của bố tôi, mà không phải bộ dáng hằng ngày của ông ấy?”

“Bố của mày?!”

Lý Quốc Hiền cả kinh, ngơ ngác nhìn Đường Gia Minh gầy gộc, kinh ngạc nói: “Không thể! Theo tao biết, con trai của Tề Thắng Khang tên là Tề Chí Viễn, mà mày họ Đường……”

Nhưng vừa nói đến đây, Lý Quốc Hiền bỗng nhiên ngậm miệng, lúc trẻ lão và Tề Thắng Khang thân thiết nhất, cũng có thể xem như là bạn thân. Nhưng có một chuyện làm Lý Quốc Hiền cảm thấy kỳ quái, đó là Tề Thắng Khang rất xót con, hay nhắc đến với mọi người, nhưng cũng không mời người khác về nhà làm khách bao giờ. Mỗi khi lão muốn hỏi về nhà Tề Thắng Khang thăm vợ và con trai, Tề Thắng Khang mọi ngày đạm nhiên sẽ trở nên khó xử. Nên lão ta cũng chưa từng gặp vợ Tề Thắng Khang, chỉ mới nghe nói……

Con trai Tề Thắng Khang tên Tề Chí Viễn, còn người vợ…… Họ Đường……

“Mày lấy….họ của mẹ mày?”

Hỏi câu này, Lý Quốc Hiền không ngờ, Đường Gia Minh chỉ cười to: “Tôi vốn dĩ đã là họ Đường.”

“Đường……” Lý Quốc Hiền đến giờ đã lờ mờ nhận ra, Đường Gia Minh có liên quan đến gia tộc giữ mộ ở Bình Dao kia, và mẹ Đường Gia Minh là người của tộc giữ mộ đó, cho nên năm đó Tề Thắng Khang mới có thể biết nhiều chuyện như thế…..

“A, tao còn tưởng hắn ta phải vất vả lắm mới tìm được vị trí của cổ mộ Đại Tự, không ngờ là dựa hơi mẹ mày, xem ra tài năng cũng chỉ đến thế.”

Đường Gia Minh liếc Lý Quốc Hiền, như nhìn một con kiến vừa đáng thương vừa hèn kém, “Nghiên cứu của ông ấy có liên quan đến nhà họ Đường nhiều thế thệ giữ mộ, nhưng trăm ngàn năm qua đi, ghi chép của nhà Đường với Đại Mộ đã biến mất chẳng sót lại gì. Những tin tức đó là do ông ấy tự mình tìm tòi khám phá ra, ông thua kém ông ấy là sự thật, tựa như hiện tại ông còn không bằng cả Đàm Trình 25 tuổi.”

“Mày nói cái gì!”

“Tôi nói gì tự ông hiểu!” Đường Gia Minh cười lạnh, “Ông cảm thấy ông so được với ai? Thầy Lý à, ông ghen ghét những người giỏi hơn mình, những gì ông dạy cho Đàm Trình nhặt bừa một quyển sách khảo cổ lên cũng có ghi trong đó, còn những kinh nghiệm thật sự ông chưa bao giờ chỉ dạy cho cậu ta.”

“** má mày!”

“Thẹn quá thành giận à? Không phải ông là giảng viên nho nhã học thức sao? Sao bây giờ lại chửi thề rồi? Lý Quốc Hiền à Lý Quốc Hiền, đừng nghĩ tôi không biết, vì sao sau khi Giang Ba chết lại đồng ý đào đường hầm thông vào mộ thất, lại còn cho Đàm Trình đi theo phụ trách khai quật,” nói tới đây, Đường Gia Minh đến gần túm lấy cổ áo Lý Quốc Hiền,

“Đó là bởi vì ông sợ, Đàm Trình gặp quỷ quái nhưng không chết, sau bao nhiêu năm đây là lần đầu, theo tính tình Đàm Trình, biết càng nhiều cậu ta sẽ càng nghi hoặc và hứng thú với Đại Mộ này.

“Phải biết rằng, Đàm Trình tưởng như là người bình tĩnh,nhưng thực ra còn si mê khảo cổ hơn cả Giang Ba, người như vậy, chỉ cần bất tử, sớm muộn gì sẽ trở thành cột chống mới của giới giáo dục, ông sợ trò giỏi hơn thầy, ông sợ người sau vượt người trước, ông sợ một ngày kia danh tiếng Đàm Trình sẽ lớn hơn cả tên ngụy quân tử ông! Ông muốn cậu ta phải hết!”

Dứt lời, Đường Gia Minh ghét bỏ hất Lý Quốc Hiền ra xa.

“Ha ha,” bị người khác vạch trần mặt nạ đáng ghê tởm, Lý Quốc Hiền cười dữ tợn nói: “Vậy thì sao? Nói đến cùng, Tề Thắng Khang bố mày đã chết, Đàm Trình chắc cũng không sống thêm được bao lâu nữa, mà Lý Quốc Hiền tao thì vĩnh viễn sống sót, lịch sử cũng sẽ biết chỉ có tao, Lý Quốc Hiền tao đào ra đoạn lịch sử bị vùi lấp, bổ sung thêm một vương triều cho lịch sử Trung Hoa!”

Cái vẻ mặt của Lý Quốc Hiền này đến cả Khúc Chí Văn bên cạnh nhìn cũng thấy gai mắt, cậu vươn tay định làm thuật pháp khóa miệng ông ta lại, nhưng mà thuật pháp còn chưa kịp thi triển thì đã biến thành kim quang tan biến mất.

Có thể hóa giải thuật pháp của Khúc Chí Văn chắc chắn không phải là người đơn giản, hơn nữa, cậu và Đường Gia Minh lại không hề phát hiện có người tiếp cận?!

Khúc Chí Văn và Đường Gia Minh cảnh giác, nhìn quanh bốn phía.

Nhưng đợi một lúc đâu, núi non yên tĩnh trừ tiếng gió thì không còn một tiếng động nào khác, Khúc Chí Văn và Đường Gia Minh liếc nhau, thấy Đường Gia Minh gật đầu, Khúc Chí Văn mới mở miệng cất cao giọng nói:

“Không biết là vị tiên gia nào đang ở xung quanh, hai chúng tôi tài hèn sức mọn không nhận ra ngài ở đây, khiếp đảm trong lòng, mong tiền bối hãy hiện thân.”

Giọng nói quanh quẩn trên ngọn núi trống trải, nhưng không ai đáp lại, Khúc Chí Văn càng cẩn thận, “Thỉnh tiền bối hiện thân.”

Nhưng dù cậu nói cái gì, trên núi này như không còn ai khác, không nghe thấy tiếng, cũng không cảm giác được hơi thở nào khác, Đường Gia Minh thấy thế thấp giọng hỏi nói: “Tôi nhớ cậu từng chọc vào ba bán tiên, hay là ba người đó đến trả thù?”

“Không đâu,” Khúc Chí Văn nhíu mày nói: “Lúc trước đi trộm đồ của ba người đó, tôi đã đoán họ sắp sửa phải chịu thiên kiếp (*), có lẽ chỉ trong vài năm nữa thôi. Bọn họ sốt ruột tìm Thần Khí về, mà tôi cũng trốn họ mấy năm nay, lúc ấy bọn họ động thủ với Khương Bình chỉ càng thu ngắn thời gian bị nhận thiên kiếp, từ đó về sau họ cũng chưa xuất hiện qua nữa, động phủ của họ cũng không có ai…… Đã đến giờ, vẫn chưa tìm thấy Thần Khí, họ chỉ đành phải đi khỏi đây, chịu thiên kiếp thôi.”

(*) Thiên kiếp: Khi một người làm điều gì đó vi phạm các nguyên tắc của trời cao thì phải chịu trừng phạt.

“Vậy……” Đường Gia Minh nghĩ đến người mấy ngày trước cứ bám theo cả hai, do dự nói: “Cái kết giới ở nhà cậu là dùng Thần Khí làm trung gian, người có thể dễ dàng hủy kết giới này thật sự tồn tại trên đời sao?”

“……”

“Ba bán tiên kia còn không thể bắt cậu, vậy mà có người dễ dàng phá được kết giới, nói thật, Khúc Chí Văn, nếu đứng theo góc nhìn của một nhà khảo cổ học, tôi rất tò mò, thật sự là ai đã hủy diệt đoạn lịch sử này của Đại Tự mà không hề để lại một chút dấu vết nào.”

“Hắn tên là Túc Cảnh Nghiên.”

“Túc Cảnh Nghiên……” Tên này Đường Gia Minh biết, chủ nhân Đại Mộ Bình Dao chính là hắn? “Cậu chắc chứ? Cậu đã gặp qua chưa?”

Khúc Chí Văn gật gật đầu, “Hắn rất giống Túc Cảnh Mặc……. Thật ra tôi vẫn luôn nghĩ, có khi nào Túc Cảnh Nghiên có thể chưa chết hay không……”

“Không chết?” Câu nói này làm hai mắt Đường Gia Minh sáng rực lên, “Ý cậu là, năm đó Túc Cảnh Nghiên dùng Ngột Cốt trường sinh bất lão? Không, không, nếu hắn có thể làm như thế, hắn phải có thuật phép như thần tiên rồi!”

“Tôi không biết……”

“Vậy lúc trước là hắn bắt Đàm Trình đi? Mục đích của hắn là Đại Mộ này? Nếu là hắn cũng muốn giữ lại Đại Mộ……”

Khúc Chí Văn không nói gì, cậu đột nhiên nhớ tới mấy ngày trước, khi Túc Cảnh Mặc mang Đàm Trình vào trong mộ có nói lại một câu: “Tính mạng một kẻ khờ dại như thế, trong mắt trẫm đúng là chẳng đáng một đồng, cho nên, trẫm không muốn.”

Ý Túc Cảnh Mặc là gì?

Túc Cảnh Mặc không muốn lấy mạng Đàm Trình thì anh ta đang tính toán điều gì? Trên đời này trừ Đàm Trình, sẽ chẳng có người thứ hai cam tâm tình nguyện ở lại Đại Mộ đó……

Trong lòng có một suy đoán, nhưng Khúc Chí Văn lại không dám tin vào.

Không, không thể đâu, có lẽ Túc Cảnh Mặc nói thế chỉ để gây rối tính toán của cậu. Đàm Trình đang ở trong mộ, chỉ cần Đàm Trình chết, họ có giải bao nhiêu trận pháp cũng vô dụng. Tiểu trận ở tám góc có thể giải được, nhưng trận pháp trong mộ thất chính cần phải có máu Đàm Trình…..

Cùng với sự tiêu vong của Túc Cảnh Mặc…..

Nói đến cùng, mấu chốt để cởi bỏ trận pháp Đại Mộ vẫn thuộc về Túc Cảnh Mặc.

Khúc Chí Văn biết việc này, thân là chủ nhân Đại Mộ, Túc Cảnh Mặc càng biết rõ, nếu trận pháp biến mất, y cũng biến mất, mà y tiêu vong, Đại Mộ cũng sẽ bị huỷ hoại cùng, trừ phi, có người cam tâm tình nguyện trước khi Túc Cảnh Mặc tiêu vong thay thế y thành chủ nhân mới của Đại Mộ, mà trên đời này chỉ có duy nhất một kẻ ngốc chịu làm việc ấy……

Cánh tay biến mất và hồn thể đã nửa trong suốt dù không thoải mái thế nào, Túc Cảnh Mặc cũng cố gắng nhẹ nhàng nâng Đàm Trình lên. Đã nhiều ngày chưa động đậy, giờ mí mắt Đàm Trình khẽ run, y biết cậu đã sắp tỉnh rồi.

Quả nhiên, sắc mặt xanh xám của Đàm Trình dần trở lại bình thường, hô hấp cũng mạnh dần lên.

Túc Cảnh Mặc không khỏi cong môi thành nụ cười.

Chờ khi Đàm Trình đã mở hai mắt, Túc Cảnh Mặc mới mở miệng nói: “Ngươi ngủ cũng thật lâu.”

Bên tai là giọng nói quen thuộc, nhưng cảm giác đầu váng mắt hoa khi vừa tỉnh lại vẫn mạnh mẽ như cũ, cảnh vật trước mắt đều chao đảo, mắt kính không biết rơi ở đâu, Đàm Trình chỉ có thể nheo mắt, hít sâu một hơi mới có thể cố gắng mở miệng nói: “Cảnh Mặc?”

“Là ta.”

Nghe được giọng đáp trả, Đàm Trình nở nụ cười. Vì đã vài ngày chưa được ăn cơm, cơ thể Đàm Trình mềm nhũn không có chút sức lực nào, dựa vào người Túc Cảnh Mặc, Đàm Trình lắc lắc đầu, lúc này cậu mới thấy rõ khung cảnh xung quanh một chút.

Chỗ này, đang ở trong mộ?

Nghĩ như vậy, Đàm Trình nghiêng người nhìn Túc Cảnh Mặc, y cách cậu rất gần, cậu có thể rõ ràng trông thấy hồn phách Túc Cảnh Mặc đã nửa trong suốt, còn có cánh tay đã biến mất…..

Đồng tử mắt thắt chặt, Đàm Trình nghẹn ngào quát: “Sao lại thế này! Cảnh Mặc..tay của anh…không, không thể, Cảnh Mặc, anh không thể đi……”

Nhưng Đàm Trình còn chưa nói hết câu, Túc Cảnh Mặc đã rướn người sát vào, áp cánh môi lành lạnh lên môi cậu.

Đàm Trình sửng sốt một cái chớp mắt, ngay sau đó cậu vươn tay mạnh mẽ ôm chặt lấy Túc Cảnh Mặc, như phát điên mà cắn xé đôi môi của người trong lòng ngực, muốn Túc Cảnh Mặc nuốt vào dương khí của mình, muốn y khôi phục lại bộ dạng ban đầu……

Nhưng mà dù có làm thế nào, Túc Cảnh Mặc cũng không muốn thấp thụ một chút dương khí nào, cánh tay biến mất cũng vẫn như cũ.

“Anh khôi phục lại đi mà….. Túc Cảnh Mặc, em không sợ chết, em từ bỏ tất cả, chỉ cần anh khôi phục lại nguyên dạng, được không? Anh đồng ý đi, được không?”

Run rẩy cầu xin, không biết khi nào nước mắt Đàm Trình đã chảy, lăn xuống giữa hai cánh môi, nhiệt độ nóng bỏng như thiêu cháy cả tim gan Túc Cảnh Mặc…..

Hương vị chua xót lan tràn ra từ giữa hai phiến môi, Túc Cảnh Mặc nghĩ, nếu y có xúc cảm, thì cái hôn này của Đàm Trình sẽ làm y cảm thấy đau đớn trên da thịt, tựa như sự đau đớn trong lòng y lúc bấy giờ…..

Chậm rãi nâng tay khẽ vuốt gò má Đàm Trình, Túc Cảnh Mặc hôn vụn lên môi Đàm Trình, lên gò má, hôn qua nước mắt……

“Đàm Trình…… Đàm Trình…… Không sao, ta không sao đâu,” Túc Cảnh Mặc nhắm hai mắt, che dấu sự đau đớn sắp phải tràn ra từ đáy mắt.

“Ta rất nhanh sẽ ổn thôi.”

Khi Túc Cảnh Mặc mở mắt lần nữa, cặp mắt kia bỗng trở nên đỏ ngầu, mà cũng trong nháy mắt đó, toàn bộ quỷ khí lan tràn trong Đại Mộ này và cả Ninh Hóa, tất cả biến mất……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.