Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ

Chương 116: Chương 116




Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Lâm Tả là tên phàm trần của thượng tiên này, là tổ tiên của nhà họ Lâm, không biết đắc đạo phi thăng từ lúc nào, lại càng không biết vì sao bây giờ hắn lại ra thành bộ dáng này, tựa người, không còn giống tiên.

Túc Cảnh Mặc nhìn chằm chằm Lâm Tả, nhịn không được cười nhạo: “Ngươi vì trời mà làm việc, nhưng cuối cùng trời cũng đã từ bỏ ngươi? Nếu ta không nhìn lầm, thì thân thể này là của Ngũ đệ Túc Cảnh Nghiên của ta phải không?”

Không phải y chưa từng gặp qua “Túc Nguy Nhiên” này, chỉ là lần trước thấy, y thật sự bị vẻ ngoài của hắn thu hút, vì không chỉ giống Túc Cảnh Nghiên mà còn rất rõ ràng chuyện của Đại Tự, hơn nữa càng biết những chuyện sau khi y chết…..

Thế cho nên, không lâu trước đây y đã từng nghi ngờ thân phận của Khúc Chí Văn. Vì vốn dĩ, không, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Khúc Chí Văn y đã cảm thấy hơi thở cậu ta giống như đúc với Túc Cảnh Nghiên, tuy vẻ ngoài hoàn toàn không giống, nhưng cái bộ dáng suy nhược và âm ngoan vô tình kia thật sự rất giống Túc Cảnh Nghiên.

Cho nên y đã rất nhiều lần hỏi thử Khúc Chí Văn, nhưng cuối cùng vẫn kết luận, Khúc Chí Văn không có ký ức của kiếp trước……

Chuyện Khúc Chí Văn là Túc Cảnh Nghiên chuyển thế, Túc Cảnh Mặc cũng chỉ nhận ra bằng một linh cảm kỳ lạ, vì nếu suy cho cùng kẻ đang đứng trước mặt này giống Túc Cảnh Nghiên hơn……

Nói thật ra, y cũng không thể khẳng định……

“Lâm Tả? Tại sao ngươi lại nói ta là thần tiên? Tam hoàng huynh, chẳng lẽ ngươi đã quên, năm đó……”

Nhưng Túc Nguy Nhiên còn chưa nói hết câu, núi Quỳnh Sơn sau lưng bỗng dưng phát ra một tiếng vang lớn rung trời, một luồng linh khí phá tan quỷ khí lan tràn trên Quỳnh Sơn, ồ ạt tỏa ra.

Đây là linh khí của Ngột Cốt hiện thế khi không còn trận pháp che dấu…..

Túc Nguy Nhiên quay đầu lại nhìn Quỳnh Sơn, cau mày như đang cân nhắc điều gì, mà hành động của hắn lọt cả vào mắt Túc Cảnh Mặc.

“Sao? Ngươi không đi lấy Ngột cốt kia à, ngươi hao hết tâm lực đợi nhiều năm như thế, chẳng lẽ không phải vì thứ này? Đường Gia Minh chính là hậu bối gia tộc của Hư Vân…..”

Quả nhiên, dù che dấu kỹ đến đâu, vừa nghe thấy tên Hư Vân, đáy mắt hắn phát ra một sự ghen ghét đố kị, nếu nói hắn không phải Lâm Tả thì Túc Cảnh Mặc không thể nào tin.

“Chuyện này không cần ngươi phải lo.” Túc Nguy Nhiên không phát hiện ra ánh mắt Túc Cảnh Mặc, chỉ quay đầu lại cười cười, “Sẽ có người không cho hắn động vào Ngột Cốt.”

Người Lâm Tả nói là ai, Túc Cảnh Mặc đương nhiên biết, Khúc Chí Văn vẫn luôn trốn ở gần đây, nhưng lúc Ngột Cốt hiện thế, cậu ta đã chạy vội đến núi Quỳnh Sơn.

“Ngươi đang định chờ để ngư ông đắc lợi?”

“Ngươi cảm thấy không thể à?” Túc Nguy Nhiên cười cười, “Thiên nhãn 200 năm mới có một người có được, nhưng đời này lại tự dưng xuất hiện ra hai người cùng một lúc.”

“Thứ này ta đã nghe Hư Vân nói qua.”

Bởi vì Hư Vân chính là người có thiên nhãn lúc đó.

“Thiên nhãn Khúc gia thừa kế vốn là của Hư Vân, năm đó trước khi Hư Vân chết, hắn tặng lại thiên nhãn cho một tiểu đạo sĩ, vì muốn chặt đứng huyết mạch hỗn loạn của Đường gia này.”

“Thiên nhãn sau đó được Khúc gia thừa kế, nhưng đến chết hắn cũng không ngờ rằng Đường gia lại chấp nhất với tiên nhãn như thế. Mỗi một thế hệ sẽ luôn lựa ra một nam một nữ có thể nhìn thấy ma quỷ, để sinh hạ hài tử……”

“Hơn một ngàn năm, huyết mạch đáng sợ này lại tạo cho thế gian một đôi thiên nhãn.”

“……”

“Bố của Đường Gia Minh là Tề Thắng Khang, vốn là người họ Đường, vừa sinh ra thì giả vờ như bị mất, để cho một cặp vợ chồng họ Tề nhặt được…..” Túc Nguy Nhiên nói tới đây phụt cười thành tiếng, như cười nhạo huyết mạch này, “Đến chết Tề Thắng Khang cũng không thể tưởng tượng được, vợ mình…… lại là thân thích……”

Những điều này Túc Cảnh Mặc đều đoán được, năm đó Hư Vân xuất gia, đó là bởi vì Đường gia điên cuồng theo đuổi đắc đạo, tham vọng tạo ra một cặp nam nữ nhà Đường cùng có thiên nhãn hết hợp cùng nhau, để đôi mắt này sẽ được di truyền thẳng từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Nhưng cuối cùng Hư Vân lựa chọn xuất gia……

“Cho dù hắn đã tính toán như thế, nhưng vẫn không thể xóa bỏ được cặp thiên nhãn kia, vẫn giữ lại cặp thiên nhãn tội ác đó trên trần đời.”

Lời Túc Nguy Nhiên lọt vào tai Túc Cảnh Mặc nó lại mang một ý nghĩa khác, Lâm Tả này tuy là thượng tiên, lại không có tuệ căn như Hư Vân. Hư Vân tuy là người, quy y Phật môn, nhưng đạo pháp lại mạnh hơn Lâm Tả rất nhiều, chỉ cần nhìn trận pháp thôn Ninh Hóa là biết, tiên gia cũng không thể hóa giải.

Lâm Tả thật sự đố kỵ với Hư Vân.

“Nhưng mà có lẽ ngươi đã bại bởi tay hắn phải không? Nếu không, ngươi sẽ không thành bộ dạng như thế này. Chỉ là ta không biết, vì sao Túc Cảnh Nghiên lại đồng ý để cho thần tiên ngươi tá túc vào thân thể hắn.”

“Ngươi khẳng định ta không phải Túc Cảnh Nghiên?”

“À,” Túc Cảnh Mặc không nói tiếp, chỉ khẽ cười nói, “Ngươi muốn ngư ông đắc lợi nhỉ,”

“Thì sao?”

“Vậy để xem Khúc Chí Văn có giống như ngươi mong muốn hay không.”

Túc Cảnh Mặc nói đến đây, y bay lên trời. Núi Quỳnh Sơn đang tỏa kim quang khắp nơi, hiển nhiên, tên hậu nhân Đường gia kia đã lấy Ngột Cốt ra!

Khúc Chí Văn xưa nay không bao giờ ngồi chờ chết, thuật pháp Đường Gia Minh hạ trên người cậu tuy rất mạnh, nhưng dù gì cậu ta cũng không phải đạo sĩ bình thường. Lúc nãy tránh trong chỗ tối, cậu đã mượn sức sự phản phệ của thiên nhãn, trước khi Đường Gia Minh lấy Ngột Cốt ra đã cắn nuốt thuật pháp của hắn không còn một mảnh.

Tuy rằng chỉ có thể tạm thời khôi phục được một nửa sức mạnh, nhưng vẫn đủ để đối phó với Đường Gia Minh hiện giờ!

Đỉnh núi Quỳnh Sơn tỏa kim quang mạnh nhất, Ngột Cốt không còn bị trói buộc phát ra kim quan tinh lọc oan hồn xung quanh.

Thấy thế Khúc Chí Văn vội vàng thu lại tất cả bồ câu quỷ dẫn đường, tạo một kết giới bao bản thân lại, mới dám bước vào luồng kim quang này.

Kim quang này không phải tự bản thân Ngột Cốt có, Ngột Cốt là xương của hung thú thượng cổ, tuy là thần cốt, nhưng lại không thương tổn đến quỷ hồn, nhưng kim quang lại lại có thể tinh lọc hồn phách. Chỉ có những con lừa trọc đầu mới thích làm mấy chuyện như này. (xin lỗi hơi báng bổ nhưng nguyên văn ẻm nói vậy..), Phật quang quá thánh khiết, không chỉ có quỷ,cả con người cũng không thể tùy tiện bước vào luồng phật quang, chỉ cần tâm hồn có một chút tà niệm thôi cũng sẽ bị phật quang này tinh lọc cả người.

Khúc Chí Văn nghĩ có lẽ người thiết lập trận pháp này đã suy xét đến tình huống trận pháp bị hủy diệt, nên cố ý thiết lập phật quang này để hạ những kẻ có tà niệm muốn chiếm được Ngột Cốt.

Nghĩ như vậy, Khúc Chí Văn càng kính nể người lập nên trận pháp này hơn, không chỉ có tinh thông đạo pháp, mà cũng vận dụng thành thạo Phật hiệu, lại còn là người rất cẩn thận.

Cũng không biết Đường Gia Minh giữa luồng phật quang đã ra sao rồi.

Nhưng còn chưa thấy Đường Gia Minh, đột nhiên có một thanh dao bay xẹt vào người cậu, Khúc Chí Văn theo phản xạ nghiêng người né tránh, chưa kịp hoàn hồn, lại thêm một đợt tấn công thẳng vào lưng cậu!

Khúc Chí Văn rất giỏi đạo pháp nhưng thể lực rất yếu, ngày thường chạy bộ còn không nổi, đừng nói đánh nhau. Dù có thể nhận ra được hơi thở phía sau, nhưng cũng không kịp né tránh, chỉ có thể cắn răng nhanh chóng làm thuật pháp, đưa tiểu quỷ tới đỡ cho cậu đòn đánh này.

Khúc Chí Văn quay đầu lại, quả nhiên Đường Gia Minh đang đứng phía sau cậu ta, cầm Ngột Cốt trong tay, tạo kết giới che phật quang bên ngoài.

“Đưa Niết Bàn cho tao mau lên!”

Niết Bàn Đường Gia Minh nói là Thần Khí để dùng sử dụng Ngột cốt, thứ này Khúc Chí Văn vẫn luôn giấu kỹ, vốn dĩ cũng không tin Đường Gia Minh, nên dĩ nhiên cậu cũng chưa từng lấy nó ra.

“Không phải nói không cho, anh cầm Ngột Cốt, lại không có Niết Bàn thúc giục, mà tôi tuy có Niết Bàn lại không có Ngột Cốt……” Khúc Chí Văn thật cẩn thận chú ý bốn phía, sợ Đường Gia Minh lại tạo ra bẫy rập gì, nói với Đường Gia Minh: “Tôi có thể đưa cho anh, nhưng anh phải chia một nửa Ngột Cốt cho tôi.”

Tuy nói là phân một nửa, nhưng Khúc Chí Văn nhìn khối cốt trong tay Đường Gia Minh, cũng hiểu chỗ còn lại này không đủ cho hai người sử dụng.

Con người sinh ra có cốt trung, cho nên mới sẽ có câu “cân xương đoán mệnh” (*), người sinh khác thời điểm, khác canh giờ, trọng lượng xương cũng sẽ thay đổi, và mệnh số được định ra từ đó.

Xương của Khúc Chí Văn nặng ba lượng tám chỉ, nếu muốn sửa mệnh, thì cần một trọng lượng Ngột Cốt tương ứng bổ sung là được. Nhưng mà nếu muốn hoán cốt……

(*) (Đây là phép coi tử vi từ ngày tháng năm giờ sinh đổi ra trọng lượng chứ ko phải cân nguyên bộ xương theo nghĩa đen nha. Ví dụ tui sinh 20/8/1995 âm lịch thì xương của tui nặng 4 lượng 6 chỉ. Càng nặng thì càng giàu/sướng á.)

Mà khối cốt trong tay Đường Gia Minh…… Nhìn thế nào cũng không quá bảy lượng.

Túc Cảnh Mặc lấy cho Đàm Trình quá nhiều rồi…….

“Hả, phân một nửa sao?” Đường Gia Minh cười lạnh nói: “Mày cần bao nhiêu chẳng lẽ tao không biết? Khối cốt này chỉ khoảng sáu lượng bảy chỉ, Khúc Chí Văn, mày đâu phải chỉ muốn sửa mệnh, đắc đạo thành tiên thì phải hoán cốt, bản mệnh của mày vốn quá nhẹ, muốn hoán cốt phải cần rất nhiều Ngột Cốt mới được, theo tao thấy mày phải cần ít nhất là sáu lượng.”

“Nhưng mà anh chỉ muốn sửa mệnh! Ngươi còn sống, nếu muốn trường mệnh, chỉ cần một hai mảnh Ngột Cốt là được!”

“Khúc Chí Văn, tao có từng nói cho mày chuyện này chưa nhỉ?”

“Chuyện gì?”

“Bố của tao, Tề Thắng Khang, tuy đã chết nhiều năm, nhưng vẫn còn thi thể……”

Đường Gia Minh nói đến đây, Khúc Chí Văn đã quá rõ ràng. Nếu Đường Gia Minh muốn cứu sống bố hắn, dĩ nhiên không chỉ cần một hai mảnh Ngột Cốt……

“Hơn nữa,” Chân mày Đường Gia Minh không giãn ra mà ngược lại còn nhăn chặt hơn, “Nói đến cùng, chuyện Ngột Cốt có thể khởi tử hồi sinh, trợ người phi thăng cũng chỉ là truyền thuyết, cho tới bây giờ cũng không ai chứng thực nó có phải là sự thật hay không……”

“Thì sao? Anh đừng nói lấy bố anh ra làm thí nghiệm nhé? Ngột Cốt chỉ có một chút, không đủ cho anh làm thế đâu, mà tôi lại càng không đồng ý.”

Nói xong, Khúc Chí Văn lại thấy Đường Gia Minh quỷ dị cười cười, bụng cậu gióng lên tiếng chuông cảnh báo, Khúc Chí Văn vội vàng lui về phía sau, ngay lập tức mặt đất cậu đang đứng bỗng trồi lên những cánh tay xương, giãy giụa bò lên từ lòng đất.

“!”

Xương khô? Tại sao lại có xương khô!

Chẳng lẽ……

Khúc Chí Văn đột nhiên ngẩng đầu, khó tin nhìn Đường Gia Minh đang cười khằng khặc, “Anh đánh thức hài cốt của mấy ngàn người trong hố bồi táng từ khi nào!”

“Oắt con mày giảo hoạt thật sự, mà tên Túc Cảnh Mặc kia càng khó đối phó, nếu tao không chuẩn bị sẵn sàng thì sao có được thứ này đây?”

Vừa dứt lời, Đường Gia Minh vỗ vỗ tay, chỉ trong khoảnh khắc, dưới ánh phật quang, ngàn vạn hài cốt dần bò đến gần Khúc Chí Văn.

Phật quang có thể tinh lọc quỷ hồn, nhưng lại không cách nào tinh lọc những bộ xương khô không có ý thức, Đường Gia Minh trốn dưới kết giới, thản nhiên thao tác cho đội quân xương khô di chuyển!

Không phải quỷ hồn dĩ nhiên không thể áp dụng cách đối phó với quỷ, không phải người lại càng không thể mê hoặc tâm trí chúng. Khúc Chí Văn tự mình hiểu lấy, so với việc đánh nhanh với ngàn vạn bộ xương khô này đến kiệt sức, chi bằng……

Hơn nữa dưới chân, núi Quỳnh Sơn càng rung lên mạnh hơn, có lẽ sắp sụp đổ rồi, nếu sụp xuống, chỉ sợ cậu còn chưa thành tiên, đã bỏ mạng ở đây!

“Tôi có thể đưa Niết Bàn cho anh,” Khúc Chí Văn niệm pháp quyết trong miệng, trên cổ tay đột nhiên xuất hiện một chiếc vòng tay điêu khắc chim phượng.

“Nhưng mà Đường Gia Minh, phải chia Ngột Cốt ra một nửa, bằng không, cho dù chết, tôi cũng không đưa vòng tay cho anh đâu.”

“…… Làm sao tao có thể tin mày?”

“Anh chia Ngột Cốt thành hai phần, ném cho tôi, đồng thời tôi cũng sẽ ném Niết Bàn qua cho anh……” Khúc Chí Văn thấy Đường Gia Minh đang suy nghĩ lại tính khả thi, ngay lập tức niệm pháp quyết, triệu hồi hơn một ngàn con bồ câu quỷ dẫn đường. Dưới ánh phật quang chúng bị tinh lọc, phát sáng đâm vào. Đường Gia Minh theo phản xạ nhắm mắt lại, cũng ngay lúc này, Khúc Chí Văn lao ra khỏi kết giới, dịch chuyển tức thời đến trước mặt Đường Gia Minh.

Đến khi Đường Gia Minh tỉnh táo lại và định bảo vệ Ngột Cốt thì Ngột Cốt trên tay hắn đã bị tiểu quỷ sói trên người Khúc Chí Văn lao ra vung chân đá bay lên không!

“Ngột Cốt của tao!!”

Đường Gia Minh vốn định nhảy lên cướp lấy Ngột Cốt, nhưng cơ thể đã chống đỡ không nổi, tức giận làm hắn phun ra một búng máu.

Khúc Chí Văn thấy thế nhảy lên, núi Quỳnh Sơn cũng ngay lúc cậu nhảy lên hoàn toàn sạt lở!

Lộ ra toàn bộ Đại Mộ đào rỗng núi để xây.

“Trẫm quên mất, trong mộ này còn một người sống.”

Túc Cảnh Mặc đến, nhìn Đại Mộ sụp đổ, cười vang nói: “Đàm Trình nói, hắn là bộ khoái của thời đại các ngươi?”

Khúc Chí Văn dĩ nhiên nghe thấy.

Chỉ cách trăm mét trên đỉnh đầu là con đường thành tiên dễ như trở bàn tay, dưới chân lại là mạng sống của Khương Bình…..Còn có Đường Gia Minh đang đuổi sát phía sau…..

Cắn chặt răng, siết chặt nắm tay, Khúc Chí Văn vươn tay phải như muốn bắt lấy Ngột Cốt, nhưng, không biết vì sao, cậu không hề với tới, vì mắt của cậu đang hướng về chỗ sâu trong Đại Mộ, nơi có một người…… Là người cậu đã quyết định từ bỏ……

Nhìn ngọn núi lớn sắp sửa sụp đổ, Khúc Chí Văn cười to lên tận trời, rồi xoay người chạy vào Đại Mộ…..

Không thể bỏ được, cuối cùng vẫn không thể từ bỏ được!



Em Văn, em thắng Túc Cảnh Nghiên rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.