Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ

Chương 119: Chương 119




Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Nếu là mùa hạ, thì lúc này trời cũng đã tờ mờ sáng, nhưng mùa đông đêm luôn dài, mà mây đen vẫn giăng đầy trời, nên đến giờ trời như vẫn chưa sáng.

Những đòn đánh của Túc Cảnh Mặc đã yếu đi so với lúc trước nhiều, Lâm Tả biết y đã đến cực hạn, trời sáng, thì trận đấu này cũng sẽ kết thúc.

Những oán hồn thoát ra khỏi mộ lúc trước còn đặc nghẹt, giờ đã biến mất hết đến bảy tám phần….. Túc Cảnh Mặc cũng biết sắp đến lượt y, hồn phách của y vốn đã suy yếu, giờ lại còn bấp chấp hậu quả ra khỏi Đại Mộ, Đại Mộ đã sụp, có lẽ y chỉ còn lại hai canh giờ.

Lâm Tả không chết, không thể giải quyết được mối hận trong lòng, tuy y đã đến lúc phải ra đi, nhưng Lâm Tả bị thương cũng rất nặng, thần hồn bị hao tổn, không dùng được thuật pháp, chỉ có thể chạy trốn, nếu dồn hết sức lực cuối cùng, y có thể chắc chắn huỷ diệt được hắn.

…… Nhưng mà

Nhưng mà, y muốn gặp Đàm Trình.

Còn một chút tàn hồn này, chi bằng đến gặp Đàm Trình……, Túc Cảnh Mặc đột nhiên nghĩ cừu hận lúc sinh thời, có sử dụng được gì đâu? Thù hận của y đâu phải chỉ giết Lâm Tả là có thể xóa hết? Lâm Tả nói đúng một câu, nếu không phải cái đám gọi là tiên nhân trên trời quạt gió thêm củi, thì Lâm Tả cũng không thể tự mình hủy diệt cả đoạn lịch sử hơn hai trăm năm. Y giết Lâm Tả, nhưng cũng không thể giết được hết các tiên nhân đứng phía sau, chết một Lâm Tả sẽ xuất hiện thêm Lâm Tả thứ hai thứ ba, rắp tâm hủy diệt Đại Tự.

Đang suy nghĩ mông lung, một bóng hình quen thuộc xuất hiện dưới chân núi Quỳnh Sơn, lòng Túc Cảnh Mặc khẽ run lên, y quay đầu nhìn về phía ấy. Y muốn gặp Đàm Trình, Đàm Trình đã tới tìm y.

Thanh kiếm giơ lên ​​trong tay y từ từ hạ xuống.

Lâm Tả lại không giống Túc Cảnh Mặc, hơn một ngàn năm trước, hắn bị hòa thượng Hư Vân đánh đến phá hủy cả tiên thể, chỉ có thể ở tạm trong thân xác Túc Cảnh Nghiên, mà hơn một ngàn năm sau, không có Hư Vân, vậy mà hắn lại bị phàm nhân Túc Cảnh Mặc đánh cho tan tác như thế! Sao hắn không hận được, sao hắn có thể chấp nhận được như vậy? Thấy Túc Cảnh Mặc do dự, mắt Lâm Tả sáng ngời,

Hắn sẽ không thua phàm nhân, sao hắn có thể bại bởi một phàm nhân được!

Lâm Tả đã nhập ma nhảy ra từ những phiến đá đổ nát, lao về phía Túc Cảnh Mặc với tốc độ cực nhanh!

Phía trên ngọn núi sụp đổ, một luồng kim quang đột nhiên lóe lên từ bầu trời tối, đánh thẳng vào một chỗ tối còn hơn cả bầu trời đêm.

Đàm Trình khập khiễng chạy đến chân núi Quỳnh Sơn, ai ở trong luồng khói đen đặc ấy, cậu biết…. Đàm Trình thấy tất cả, lòng chợt lạnh đi, cậu lạc giọng gọi to: “Cảnh Mặc! Cẩn thận!”

Nhưng tiếng gọi đã chậm, lúc Túc Cảnh Mặc nhận ra Lâm Tả đến gần, cũng đã không kịp né tránh, Túc Cảnh Mặc chỉ có thể dùng quỷ khí còn sót lại chém một nhát kiếm. Thanh kiếm có thể chém đứt hồn phách cắt qua người Lâm Tả, mà đồng thời tán hồn ấn của hắn cũng đập vào người y.

“Ta, thắng……” thân xác thuộc về Túc Cảnh Nghiên trừng to hai mắt, trưng ra một nụ cười dữ tợn, chậm rãi ngã xuống.

Nhưng mà Túc Cảnh Mặc đã không rảnh để bận tâm.

Tán hồn ấn là tích tổ thiên sư Trương Ngôn Lăng mượn từ lão quân linh quan pháp, để tự tạo nên một bộ pháp dùng để hủy diệt ác quỷ, nhưng tuy đã tạo ra, ông ta lại cấm hậu nhân không được sử dụng.

Bởi vì này thuật pháp không đơn giản chỉ là đuổi quỷ, mà nó có thể đuổi thận giết tuyệt quỷ hồn, là một thuật pháp bất nhân từ, nên sẽ không cho phép sử dụng. Nhưng, chỉ là không cho phép sử dụng, mà chưa từng cấm đạo sĩ không thể học, nói một đằng làm một nẻo, đó là bộ mặt thật của những tiên nhân này.

Bị tán hồn ấn đánh trúng, Túc Cảnh Mặc ngay lập tức cảm thấy hồn phách y chấn động mãnh liệt, giống ngàn vạn chỉ con kiến gặm cắn mà vỡ nát ra, nguyên bản linh hồn tụ thành hình như bị thứ gì đó nghiền nát, đánh tan ra! Tâm trí đã rối tung, nhận thấy mình sắp mất ý thức, Túc Cảnh Mặc lại không hề hoảng hốt.

Vì vốn dĩ y đã biết được kết cục của mình rồi mà, chẳng phải sao? Như bây giờ, cũng chỉ là bị hồn phi phách tán trước mấy canh giờ mà thôi……

Nghiêng người nhìn Lâm Tả, mấy chùm sáng từ thi thể tràn ra ngoài bay về phía xa, Túc Cảnh Mặc không biết đó là gì. Cũng không biết Lâm Tả đã chết hay đã chạy thoát, nhưng mà dù không chết thì nhát kiếm của y đã cắt qua thần hồn, ngàn năm sau cũng đừng hòng hóa thành hình người.

Nghĩ như vậy, Túc Cảnh Mặc cảm thấy bình thường trở lại, thật ra y nên thoải mái từ lâu mới đúng. Y đã chết 1600 năm hơn, cũng kiên trì 1600 năm, dù chưa bảo vệ cho Đại Mộ, nhưng ít ra cũng có thể khẳng định, cho dù không có đại mộ này, sau này cũng sẽ có một người như vậy, vì y đào ra bí mật của Đại Tự này.

Có lẽ vì tâm tình thoải mái, hoặc cũng có lẽ là do ảo giác, từ không trung chậm rãi hạ xuống, Túc Cảnh Mặc cảm thấy tốc độ hồn phách tiêu tán chậm lại một chút.

Đàm Trình bám vào đống đổ nát thê lương dưới chân núi, liều mạng leo đến chỗ Túc Cảnh Mặc, Túc Cảnh Mặc cũng bước lại phía Đàm Trình.

Cơn mưa trộn với tuyết hỗn loạn không biết đã tạnh từ khi nào, mây đen đầy trời cũng dần tan, đến khi cả hai đứng trước mặt nhau, phương đông đã hừng lên tia sáng..

Mà Đàm Trình lại chỉ có thể thấy một hình bóng mờ nhạt đứng trước mặt mình……

Trái tim dường như tan vỡ, máu đang rỉ ra, hình dáng người trước mắt đã trở nên trong suốt mờ nhạt như một con dao sắc lẻm khoét sâu vào lồng ngực cậu, làm nghẹn cả yết hầu, khiến Đàm Trình như không thở được.

Đàm Trình chậm rãi bước lên, vươn đôi tay run rẩy muốn ôm chầm người này vào lòng ngực, nhưng lại không chạm vào được gì.

Đàm Trình chưa từ bỏ ý định, đột nhiên nhào đến, nhưng lại xuyên thẳng qua hồn thể Túc Cảnh Mặc, như xuyên qua không khí.

Ngẩn ngơ nhìn bàn tay mình, Đàm Trình cong lưng, phịch một tiếng quỳ xuống đất, cả người run lên từng chặp.

“Ha…… Ha ha ha ha ha ha…..”

Phía sau truyền đến tiếng cười của Đàm Trình, Túc Cảnh Mặc phải nhắm chặt hai mắt, tay y siết thành quyền. Đàm Trình đang cười, nhưng tiếng cười lại quá trống rỗng, quá mức với bi thương, cậu chỉ mượn tiếng cười, gào rống với ông trời mà thôi…….

Túc Cảnh Mặc không dám quay đầu lại nhìn, cho dù là liếc mắt một cái.

“Ngươi biết mà, ta sớm muộn cũng sẽ bước lên con đường này,” Túc Cảnh Mặc mở mắt, thấp giọng nói: “Buông tay thì sẽ tốt hơn.”

Đàm Trình không trả lời, không phải không nghe thấy, mà là cậu không muốn trả lời.

Buông? Làm sao cậu có thể buông!

Không biết vì sao, Đàm Trình cảm giác trái tim mình bị xé tan thành từng mảnh nhỏ, đáng lẽ cậu phải khóc thật to mới đúng, nhưng cậu lại chỉ cười, cười đến nước mắt chảy xuống, cười đến ngực cũng phập phồng đớn đau……

Đàm Trình chậm rãi mở miệng, khàn khàn nói: “Em yêu anh…… Túc Cảnh Mặc…… Em thật sự yêu anh……”

Túc Cảnh Mặc khẽ cười, “Ta biết…”

“Em luôn muốn mỗi ngày mỗi đêm mỗi một thời khắc đều ở bên cạnh anh. ” Đàm Trình đứng lên bước đến trước mặt Túc Cảnh Mặc, nhìn người cậu yêu thương da diết, “Em đi với anh được không?”

Túc Cảnh Mặc lắc lắc đầu, “Đàm Trình, ta đã chết từ rất lâu.”

“Em biết!”

“Mà bây giờ không phải ta đi đầu thai chuyển thế,”

“Em vẫn bên cạnh anh!”

“Đó là hồn phi phách tán! Không có kiếp sau cũng không có kiếp này, dù có đi theo……” Nói đến đây, Túc Cảnh Mặc thấp giọng cười khổ: “Ngươi cũng không bên cạnh ta được.”

“Nhưng em không thể để anh đi như thế,” Đàm Trình đã rối loạn, nhặt bảo kiếm Túc Cảnh Mặc đánh rơi xuống đất lên, chẳng nói chẳng rằng rút kiếm ra khỏi bao.

Túc Cảnh Mặc đột nhiên tối sầm mặt, vội vàng xông lên cản lại, lại phát hiện mình không thể chạm vào Đàm Trình, chỉ phải cuống quít nhặt vỏ kiếp đánh rớt thanh kiếm trong tay Đàm Trình. Cổ Đàm Trình đã bị cứa một đường, máu đỏ tươi chậm rãi rịn ra. Túc Cảnh Mặc tức giận đến mức ném vỏ kiếm lên người Đàm Trình.

Được. Được lắm.

“Ngươi muốn phá hủy cả ký thác cuối cùng của ta sao?” Giọng Túc Cảnh Mặc run lên nhè nhẹ, y lạnh lùng nói: “Nếu biết ngươi không thiết sống thế này, lúc trước ta đã không thèm cứu ngươi!”

“Nhưng anh chưa bao giờ hỏi rằng em có muốn sống hay không!”

“Vậy ngươi nói xem ta phải làm thế nào bây giờ!” Túc Cảnh Mặc cả giận nói: “Ngươi có biết hay không, Đàm Trình, Túc Cảnh Mặc ta tâm tuy lạnh, nhưng lại không phải chết.”

“Trên đời này có một kẻ ngốc cứ lo cho ta như thế, có một kẻ ngốc biết ta tính kế, lại nói với ta rằng ‘em nguyện ý’,” Túc Cảnh Mặc chăm chú nhìn Đàm Trình, “Sao ta có thể không dao động……”

“Nhưng mà em thật sự nguyên ý,” Đàm Trình bước đến phía trước, đôi tay mơ hồ cố gắng vuốt lên má Túc Cảnh Mặc, nước mắt trào ra, “Anh cứ lợi dụng em là được mà……”

Túc Cảnh Mặc vốn tưởng rằng khi đã ra quyết định thì cũng không có gì luyến tiếc, nhưng khi nhìn thấy Đàm Trình như thế, trái tim y vẫn nhói đau, “…… Ngươi nói ngươi ngươi không muốn để ta một mình trông giữ Đại Mộ….. sao ta lại có thể nỡ làm như thế…..”

Y đã từng nghĩ, sau khi y biến mất, vài chục năm sau, khi trên đời này không còn có người tên Túc Cảnh Mặc, Đàm Trình sẽ lấy vợ sinh con, y nghĩ, tình si vốn là của y sẽ trao lại cho người khác, cái ôm ấp vốn dành cho y sẽ thuộc về một nữ tử nào đó và hài tử của cả hai……

Nhưng mà chỉ cần nghĩ như thế, y đã sinh ra ghen ghét với nữ tử còn chưa biết là ai kia……

Túc Cảnh Mặc y từ trước đến nay không bao giờ để cho kẻ nào khác dòm ngó đồ vật của mình. Không phải y chưa từng nghĩ đến sẽ ích kỉ mang theo tình cảm này, mang theo Đàm Trình đi, như vậy sẽ không có nữ tử nào xuất hiện để cùng chung sống sinh con. Những gì thuộc về y, y sẽ không nhường cho người khác, dù chỉ một chút, phải vĩnh viễn thuộc về duy nhất một mình y…

Nhưng mà đến cuối cùng y vẫn không làm được, không phải vì Túc Cảnh Mặc tin Đàm Trình có thể đem lịch sử của Đại Tự ra ánh sáng, mà vì y đau xót…. Không đành lòng để Đàm Trình ở lại Đại mộ đó, không đành lòng giẫm đạp lên tình cảm cậu dành cho y, càng không đành lòng huỷ hoại tương lai của cậu……

Xuyên qua bả Đàm Trình, trông thấy Khúc Chí Văn đang chạy đến phía sau cậu, Túc Cảnh Mặc khẽ cười,

“Đàm Trình…… Ta hỏi ngươi, ngươi thật sự muốn chết cùng với ta?”

“Đúng vậy.”

“Ngươi thích ta?”

“Em yêu anh.”

“Vậy hứa với ta một chuyện, được không.”

Nhìn Khúc Chí Văn đối diện một lát, Túc Cảnh Mặc nhẹ gật đầu với Khúc Chí Văn.

Khúc Chí Văn nhìn cả hai bằng ánh mắt phức tạp, nhẹ thở dài một hơi. Trước khi Đàm Trình trả lời, đầu ngón tay cậu ta vẽ ra một ngôi sao năm cánh, bay về phía Đàm Trình.

Thanh niên cao gầy trước mặt mất đi ý thức nhẹ nhàng ngã xuống đất.

Túc Cảnh Mặc khẽ mỉm cười nhìn thẳng về phía trước,

“….. Hứa với ta, vài chục năm nữa ở kiếp này, ngươi đừng yêu ai khác…… Được không……”

Chỉ là lần này, lại không ai đáp lại lời y nói.

./.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.