Đạo Tâm Chủng Ma

Chương 884: Chương 884: Tán gái, ta so với ngươi có kinh nghiệm hơn




Bên trong chín mươi chín vương triều của Thánh Tổ hoàng triều, Đại Bàn vương triều tuy không phải cường đại nhất, nhưng mà Đại Bàn vương lại là hiện nay được Thánh Tổ hoàng triều Thánh Thượng tin một bề nhất, đang như mặt trời thời điểm ban trưa, lúc này cho dù Phiếu Miểu Phong thế lực như vậy cũng tuyệt đối không dám dễ dàng làm Đại Bàn vương tức giận, chỉ là Tần Thiếu Phong người này tự xưng là con Đại Bàn vương, làm ra chuyện như vậy, cái này không phải lại bôi đen cho Đại Bàn vương?

Đương nhiên, tất cả mọi người ở đây đều không biết, Tần Thiếu Phong muốn bôi đen cho Đại Bàn vương, ai bảo Bàn Cổ lão khốn kiếp này muốn nói Tần Thiếu Phong là con của hắn, cái tiện nghi này cũng không phải là chiếm không. Mà Hương Ngưng nhìn một bộ bộ dáng đắc ý dào dạt chắp tay sau lưng của Tần Thiếu Phong, chỉ có thể không nói gì, đối với một tiểu hài tử không có bất cứ lực lượng gì như vậy, Hương Ngưng thật đúng là không biết nên làm thế nào.

Nhìn phản ứng của mọi người chung quanh, Tần Thiếu Phong rất hài lòng gật gật đầu, sau đó xoay người nói với Hương Ngưng: “Lúc trước tỷ tỷ nói chỉ cần ở trên cầm nghệ hơn ngươi, ngươi sẽ đi theo người đó phải không? Vậy không biết ta có thể thử hay không?” Tần Thiếu Phong đối với cầm nghệ cũng tính là tinh thông, lại thêm thần hồn Tần Thiếu Phong trợ giúp, vẫn là có thể còn hơn Hương Ngưng này.

Hương Ngưng nghe Tần Thiếu Phong nói buồn cười một trận, một tiểu hài tử bảy tuổi, vậy mà dám khiêu chiến với nàng, đây không phải tự rước lấy nhục sao, vì thế Hương Ngưng liền gật gật đầu, lập tức nói với Tần Thiếu Phong: “Đương nhiên có thể, chỉ cần ngươi có thể ở trên cầm nghệ hơn ta, như vậy Hương Ngưng chính là người của ngươi.”.

Sau khi nói xong Hương Ngưng nhoẻn miệng cười, lập tức tránh ra, Tần Thiếu Phong thấy thế hai tay chắp lưng đi tới trên đài đánh đàn, lập tức ngồi xuống, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại, tiếp theo thần hồn Tần Thiếu Phong vận chuyển lên Thất Tình Lục Dục đại pháp, mặc kệ thần hồn Tần Thiếu Phong hiện tại không đủ uy lực một phần vạn trước đây, nhưng vẫn có thể phát huy ra một chút tác dụng, ít nhất ảnh hưởng cảm xúc người chung quanh đã là đủ rồi.

Tần Thiếu Phong sau khi nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ đến chỉ có đám người Mặc Lãnh Tuyết, tuy chỉ rời khỏi trong thời gian ngắn như vậy, nhưng mà Tần Thiếu Phong nhớ nhung đối với Mặc Lãnh Tuyết các nàng, lại phi thường nồng hậu, mà Tần Thiếu Phong đem một phần loại tình cảm nhớ nhung thật sâu đối với người yêu này hòa vào trên dao cầm, theo Tần Thiếu Phong đạn tấu truyền vào trong lòng mỗi một người ở đây.

Cảm thụ được loại tình cảm nhớ nhung nồng hậu trong tiếng đàn kia, Hương Ngưng đối với tiếng đàn mẫn cảm nhất vậy mà bị cảm động đầu tiên, tiếng lòng nháy mắt liền bị xúc động, loại tình cảm nhớ nhung nồng hậu kia khiến cho Hương Ngưng ở bị cuốn hút trước tiên, trong hai mắt dần dần chảy ra nước mắt, hoàn toàn đắm chìm ở trong tiếng đàn của Tần Thiếu Phong.

Bị cảm động tiếp theo tự nhiên là tiểu thị nữ Nguyệt Nhi, tiểu cô nương vẫn chỉ mười tuổi đối với việc nam nữ còn rất ngây thơ, chẳng qua chính là loại đơn thuần này mới càng dễ dàng bị cảm động, giây lát trong hai mắt Nguyệt Nhi liền tràn ra nước mắt, hoàn toàn đắm chìm ở trong đó. Mà đây vẫn chỉ là bắt đầu, sau đó, các nam nhân trong các phòng ở đây vậy mà cũng bị tiếng đàn của Tần Thiếu Phong cảm động, từng Đại lão gia vậy mà đều khóc lên.

Đến cuối cùng, toàn bộ tầng thứ chín đã là một mảng tiếng khóc, theo tiếng đàn cuối cùng trôi đi, Tần Thiếu Phong nhẹ nhàng đứng lên, mà trong nháy mắt tiếng đàn dừng lại kia, nhất thời, tất cả mọi người đều từ bên trong một cỗ loại tình cảm nhớ nhung thật sâu kia phóng thích ra, toàn bộ một đám đều mang theo nước mắt nhìn Tần Thiếu Phong, bọn họ cũng không thể tin được tiếng đàn của Tần Thiếu Phong vậy mà lợi hại như vậy, có thể câu động cảm xúc trong lòng bọn họ.

Nhất là Hương Ngưng, cho tới nay đều là tự nhận cầm nghệ của mình không ai có thể so sánh, phải biết rằng ở trong ngoại môn đệ tử của Phiếu Miểu Phong, có cầm kỳ thư họa tứ tuyệt, mà Hương Ngưng chính là cầm tuyệt trong đó, có thể nói người cầm nghệ lợi hại nhất bên trong Thánh Tổ hoàng triều chính là Hương Ngưng, nhưng mà hiện tại Hương Ngưng không thể không thừa nhận cầm nghệ của mình không bằng Tần Thiếu Phong.

Cầm nghệ của Hương Ngưng chỉ có thể làm cho người ta say mê trong đó, nhưng mà lại còn chưa đạt tới cảnh giới câu động cảm xúc của người khác, đương nhiên, Tần Thiếu Phong nếu không mượn dùng thần hồn giúp, cũng không có khả năng làm được điểm này, chỉ là Hương Ngưng không biết, cho nên nhìn Tần Thiếu Phong, thần sắc Hương Ngưng cực kỳ cổ quái, trong lòng nghĩ chẳng lẽ mình liền phải đi theo đứa bé trai này sao?

“Thế nào? Tỷ tỷ, cầm nghệ của ta so với cầm nghệ của ngươi, như thế nào?” Tần Thiếu Phong chắp tay sau lưng hướng về Hương Ngưng hỏi, mà Hương Ngưng nghe Tần Thiếu Phong nói, hít một hơi thật sâu, nói với Tần Thiếu Phong: “Hương Ngưng thua, dựa theo Hương Ngưng nói lúc trước, Hương Ngưng về sau chính là người của ngươi.”.

Nghe xong Hương Ngưng nói như vậy, trên mặt Tần Thiếu Phong lập tức liền lộ ra tươi cười cao hứng, lập tức liền nói với Hương Ngưng: “Tốt, vậy mới ngoan, từ giờ trở đi ngươi chính là phu nhân thứ hai của ta, ồ, đúng rồi, ngươi chính là xếp hạng phía trước tiểu công chúa cái gì kia, về sau nàng cũng thành lão bà của ta, ngươi xem, ta đối với ngươi thật tốt.”.

Tiểu công chúa? Tại Thánh Tổ hoàng triều này chỉ có một tiểu công chúa, mà Tần Thiếu Phong lại còn nói tiểu công chúa về sau là lão bà của hắn, hơn nữa còn xếp hạng phía sau Hương Ngưng, vậy cũng quá cuồng vọng rồi, những nam nhân trong phòng chung quanh kia nghe xong Tần Thiếu Phong nói, đều cảm thấy có chút không thể tưởng tượng, Tần Thiếu Phong sao dám nói như vậy? Phải biết rằng chỉ bằng sự tích ngươi đến chơi lầu xanh này, tiểu công chúa người ta cũng sẽ không chọn ngươi.

Hương Ngưng nghe Tần Thiếu Phong nói cũng sửng sốt một chút, lập tức thần sắc có chút cổ quái hướng về Tần Thiếu Phong hỏi: “Người nào là đệ nhất phu nhân?” Hương Ngưng đối với vấn đề này ngược lại là rất ngạc nhiên, chẳng lẽ nói tiểu hài tử bảy tuổi này đã có phu nhân? Cái này cũng quá làm cho người ta không có cách nào tiếp nhận rồi.

Tần Thiếu Phong nghe xong Hương Ngưng nói, hắc hắc cười cười, lập tức nhìn về phía tiểu thị nữ Nguyệt Nhi, sau đó nói: “Đương nhiên là Nguyệt Nhi ngoan của ta.” Tiểu thị nữ Nguyệt Nhi ở thời điểm nhìn thấy Tần Thiếu Phong nhìn về phía nàng, giống như là ý thức được cái gì, cả mặt đỏ bừng lên, đợi đến sau khi Tần Thiếu Phong nói ra, càng là xấu hổ đến không dám ngẩng đầu, nàng chính là tuyệt đối không nghĩ tới Tần Thiếu Phong sẽ nói như vậy, phải biết rằng nàng chỉ là một thị nữ!

Mà các nam nhân chung quanh nghe xong Tần Thiếu Phong nói càng là cảm thấy không thể tưởng tượng, một tiểu thị nữ, một nữ tử lầu xanh, vậy mà đều xếp hạng phía trước tiểu công chúa Thánh Tổ hoàng triều, trước không cần nói tiểu công chúa này có thể coi trọng ngươi hay không, cho dù coi trọng ngươi, cũng sẽ không đáp ứng ngươi xếp hạng như vậy, tiểu công chúa người ta thân thể ngàn vàng, dù thế nào cũng có thể là đệ nhất phu nhân.

Sau khi Tần Thiếu Phong nói xong, liền đi tới bên người tiểu thị nữ Nguyệt Nhi, sau đó kéo tay nhỏ bé của Nguyệt Nhi thẹn đến muốn chui xuống đất, sau đó nói với Nguyệt Nhi: “Nguyệt Nhi, thấy được không? Ca ca lợi hại chứ? Đi ra chuyển động một vòng liền kiếm được một lão bà ấm ổ chăn, hắc hắc, về sau cần phải thường xuyên đến, để ca ca ta tìm nhiều cho ngươi vài tỷ muội.”.

Sau khi nói xong liền kéo tay Nguyệt Nhi hướng về bên ngoài đi đến, mà các nam nhân trong các phòng ở đây đều là vẻ mặt phát đen, ngài dạo một hồi này còn chưa đủ, còn muốn thường xuyên đến? Chỉ thanh danh này của ngài nếu truyền ra ngoài, tiểu công chúa Thánh Tổ hoàng triều kia có thể coi trọng ngươi mới là lạ, đương nhiên, chuyện hôm nay con Đại Bàn vương chơi lầu xanh tuyệt đối sẽ ở thời gian đầu tiên truyền khắp toàn bộ Thánh Tổ hoàng triều, phải biết rằng đối thủ cạnh tranh củA Đại Bàn vương rất nhiều cũng là gắt gao nhìn chằm chằm tất cả chuyện của Đại Bàn thành.

Nhìn Tần Thiếu Phong xuống lầu, Hương Ngưng nhìn bóng dáng Tần Thiếu Phong, vẫn có chút không có biện pháp tiếp nhận sự thật này, mà lúc này, Từ Nương bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt nàng, hiển nhiên cũng đã biết chuyện vừa rồi, chẳng qua Từ Nương lại không nói gì, chỉ là gật gật đầu đối với Hương Ngưng, mà Hương Ngưng lập tức liền ôm lấy dao cầm hướng về Tần Thiếu Phong đuổi theo.

Phiếu Miểu Phong ở Thánh Tổ hoàng triều mở nhiều lầu xanh như vậy, trừ dùng để tìm hiểu tin tức, quan trọng hơn lại là vì thẩm thấu đến bên trong các vương triều của Thánh Tổ hoàng triều, mà Đại Bàn vương này tuy rằng vừa quật khởi không bao lâu, nhưng mà tiềm lực thật lớn, cho nên tự nhiên là đối tượng Phiếu Miểu Phong thẩm thấu.

Trước kia còn mãi chưa có cách nào tiến vào Đại Bàn vương phủ, một lần này Tần Thiếu Phong đến lại có thể cho Hương Ngưng thuận lợi tiến vào Đại Bàn vương phủ, cho nên làm người phụ trách Ỷ Thúy Các, Từ Nương tự nhiên là ngầm đồng ý chuyện này, để cho Hương Ngưng theo Tần Thiếu Phong về Đại Bàn vương phủ, mà Hương Ngưng cũng hiểu dụng ý của Từ Nương, đương nhiên, lúc này hứng thú của Hương Ngưng đối với Tần Thiếu Phong cũng rất lớn.

Cầm nghệ của Tần Thiếu Phong làm cho Hương Ngưng rất cảm thấy hứng thú, càng làm cho Hương Ngưng cảm thấy hứng thú là Tần Thiếu Phong mới bảy tuổi sao háo sắc như vậy, nghĩ đến đầy đặn của mình hai lần bị Tần Thiếu Phong đánh lén, Hương Ngưng nhìn Tần Thiếu Phong đi ở phía trước nàng, chính là muốn đi lên cho Tần Thiếu Phong một cước, đương nhiên, loại cảm giác khác thường này, cũng làm cho Hương Ngưng cảm giác rất bất thường.

Sau khi về tới Đại Bàn vương phủ, Tần Thiếu Phong dẫn Nguyệt Nhi về tới biệt viện của mình, mà Hương Ngưng thì được an bài ở viện tử bên cạnh, sau đó Nguyệt Nhi liền đi phân phó phòng bếp nấu cơm cho Tần Thiếu Phong. Mà lúc này, A Đại đến nói với Tần Thiếu Phong: “Thiếu gia, Đại Bàn vương bảo ngài đi qua một chút.”.

Tần Thiếu Phong đã sớm biết Bàn Cổ sẽ tìm đến mình, vì thế liền hướng về thư phòng của Bàn Cổ đi đến, đi tới trong thư phòng của Bàn Cổ, thấy Bàn Cổ đang ngồi ở nơi đó chờ mình, Tần Thiếu Phong cũng không hành lễ với Bàn Cổ, trực tiếp ngồi ở trên một cái ghế, nói với Bàn Cổ: “Nói đi, tìm ta có chuyện gì?”.

“Ừm, không tồi, một ngày thời gian liền tu luyện ra thánh lực.” Bàn Cổ không trả lời vấn đề của Tần Thiếu Phong trước, mà là nhìn một chút tình huống tu luyện của Tần Thiếu Phong trước, mà Tần Thiếu Phong tuy ẩn tàng tình huống tu vi, chẳng qua lại không trốn được ánh mắt của Bàn Cổ. Sau đó Bàn Cổ lại hướng Tần Thiếu Phong hỏi: “Ngươi hôm nay làm như vậy là dụng ý gì?”.

Đây tự nhiên là là chỉ chuyện đi chơi lầu xanh, Bàn Cổ ngược lại không trách Tần Thiếu Phong, chỉ là muốn hỏi dụng ý của Tần Thiếu Phong, mà Tần Thiếu Phong nghe xong Bàn Cổ nói cười cười, lập tức nói: “Những cái này ngươi không cần quan tâm, ngươi chỉ cần nhớ rõ, tán gái, ta so với ngươi có kinh nghiệm hơn là được rồi.”.

Những lời này của Tần Thiếu Phong nói ngược lại một chút sai cũng không có, tán gái, Tần Thiếu Phong quả thật so với Bàn Cổ có thiên phú hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.