Đào Yêu Ký

Chương 5: Chương 5: Chim bồ câu đưa tin




Edit: Nguyệt kỳ nhi

Beta: nàng Hàn Nguyệt (iu dấu), Nhã Vy

Nguồn convert: Lue Trường tồn

______________________________________________________

Nghe một đoàn nhân sĩ thuật lại, lúc đó cục diện chính là máu chảy thành sông, thây phơi khắp đồng.

Không tới thời gian một chén trà, một phần tư người liền té xuống.

Sau cùng, Lý Di Phong phái Võ Đang, đề nghị, đã lớn như vậy chém giết tư thái vô cùng khó coi, không phải là tác phong của võ lâm nhân sĩ, không bằng một chọi một tiến hành tỷ võ.

Mọi người ngại thể diện, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

Nhưng dưới tình huống khẩn cấp, tính công bình không đủ để thể hiện.

Triệu Thiên của Toàn Chân giáo bay liệng, ở trên giang hồ thiếu hiệp Bài Hành Bảng danh liệt thứ ba, võ công cao cường, liên tiếp đánh bại tám tên cao thủ, nhưng bởi vì thể lực tiêu hao quá lớn, cuối cùng lại bị Bình Thời phái Không Động, chịu trách nhiệm rửa rau nấu cơm ,tiểu sư đệ đẩy ngã xuống đất, thảm bại.

Cái này, Toàn chân giáo không phục, bắt đầu đổ máu phái Không Động. Phái Hành Sơn cũng nói loại phương pháp này không hợp lý, lời nói đụng nhau với phái Võ Đang, hai phái lập tức đánh nhau. Còn dư lại môn phái bị lây không khí bực tức, cũng bắt đầu đều tự tìm đối thủ chém giết.

Trong lúc nhất thời, lại trở thành cục diện bọt máu bay đầy trời.

Kết quả cuối cùng : Khách điếm Ngũ nương thành một đống hỗn loạn; ba trăm tên võ lâm nhân sĩ chỉ còn lại có hơn ba mươi người, toàn bộ bởi vì tụ hợp đánh nhau, phạm tội bị bắt bỏ vào đại lao.

Thanh Vô Địch từ đầu tới cuối, đều là đặt ở trên bàn.

Buổi tối hôm đó, mọi người thảo luận sôi nổi nên xử trí như thế nào đối với thanh kiếm này.

Trần Đại Chí nói năng chính nghĩa: “Vì an nguy võ lâm, vì dẹp yên quốc gia, vì hạnh phúc dân chúng, ta cảm thấy được chúng ta hẳn là gác đêm luân phiên, trông chừng thanh kiếm nầy.”

Ngũ nương nhẹ nhàng xoa lưng mỏi: “Tốt, ngươi thay ta gác, ta muốn ngủ.”

Mộ Dung Dật Phong đánh ngáp: “Mặc dù ta rất có hứng thú, nhưng ánh mắt đã không thể mở ra được , ngươi tìm người khác đi.”

Vân thúc, tráng hán, gã sai vặt ánh mắt kiên định: “Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ thiếu gia, không phải là bảo vệ thanh kiếm này.”

Lâm Chi Ý, ý không tốt sờ sờ đầu: “Ta chỉ là kiếm tượng, không biết võ công.”

Đào Yêu chậm rãi nói: “Ta chỉ là đến tìm Phong Thám Lang.”

Nói xong, mọi người cùng nhau đứng dậy, chuẩn bị trở về phòng ngủ.

Phía sau truyền đến giọng nói yếu ớt Trần Đại Chí: “Nhưng mà, đây là nhiệm vụ Huyện thái gia giao cho chúng ta, nếu như kiếm mất tích, toàn bộ chúng ta sẽ bị bỏ tù đấy.”

Ngũ nương từ từ nheo lại cặp bảo quang, ánh mắt sáng như ngọc:“Ngươi đồng ý?”.

Trần Đại Chí sợ cười cười.

Ngũ nương đưa tay đưa đến búi tóc, nhổ xuống chiếc đũa kia:“Ngươi thay chúng ta đồng ý?”

Trần Đại Chí nuốt nước miếng.

Ngũ nương khẽ mỉm cười, hồn xiêu phách lạc: “Trần Đại Chí, lá gan của ngươi thật là càng lúc càng lớn .”

Vừa dứt lời, Trần Đại Chí liền phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, vang tận mây xanh.

Tất cả mọi người quay lưng, không đành lòng quan sát một màn thảm kịch này.

Ai cũng không muốn bị bỏ tù, cho nên mọi người chỉ có thể lên tinh thần, thay phiên chiếu cố bảo kiếm.

Tráng hán,gã sai vặt chia ra canh giữ ở trước cửa khách điếm, hậu viện, trên nóc nhà.

Những người còn lại, ở trong đại sảnh thay phiên gánh trách nhiệm.

Vòng thứ nhất Mộ Dung Dật Phong và Đào Yêu.

Hai người ngồi ở trước bàn, an tĩnh nhìn kiếm.

Mộ Dung Dật Phong cau mày: “Ngươi cảm thấy tại sao thanh kiếm này lại gọi là Vô Địch?”.

Đào Yêu suy nghĩ một chút: “Bởi vì phía trên nó có khắc hai chữ Vô Địch.”

Mộ Dung Dật Phong hỏi nữa: “Vậy Hiên Viên lão nhân tại sao muốn khắc lên hai chữ Vô Địch?”

Đào Yêu nữa suy nghĩ một chút: “Bởi vì nó gọi là Vô Địch.”

Mộ Dung Dật Phong: (*+﹏+* ) tại sao lại chuyển trở về rồi?

Mộ Dung Dật Phong quyết định buông tha cho cái đề tài này, ngược lại hỏi: “Trần Đại Chí nói cho ta biết, cha ngươi là Phong Thám Lang?”

Đào Yêu hỏi: “Hắn nói cho ngươi lúc nào?”

Mộ Dung Dật Phong nói: “Mới vừa rồi ở trong nhà vệ sinh, hắn đang ngồi cách vách ta, cũng không quá lúng túng, như hàn huyên nguyên nhân ngươi tới đây.”

Đào Yêu nói: “Vậy sao.”

Mộ Dung Dật Phong hỏi nữa: “Phong Thám Lang thật sự là cha ngươi sao?”

Đào Yêu suy nghĩ một chút: “Có thể.”

Mộ Dung Dật Phong không hài lòng lắm với đáp án này: “Tại sao là có thể? Mẹ ngươi không nói cho ngươi biết sao?”

Đào Yêu lắc đầu: “Không.”

Mộ Dung Dật Phong cau mày: “Tại sao?”

Đào Yêu yên lặng thật lâu, lâu đến Mộ Dung Dật Phong cho là mình còn nói nói bậy, đang muốn chuyển đề tài, lại nghe thấy Đào Yêu nhẹ giọng nói: “Bà ấy điên rồi.”

Lần này, đổi lại là Mộ Dung Dật Phong yên lặng .

Gió từ khe cánh cửa lùa vào, ánh nến được dụ dỗ, bắt đầu đong đưa vòng eo.

Cuối cùng, Mộ Dung Dật Phong vẫn không nhịn được hỏi: “Đã như vậy, ngươi làm sao biết Phong Thám Lang có thể là cha ngươi?”

Đào Yêu nói: “Ta có danh sách.”

Mộ Dung Dật Phong tò mò: “Danh sách gì?”

Đào Yêu nói: “Danh sách những người đàn ông mẹ ta từng tiếp xúc.”

Mộ Dung Dật Phong miệng hút gió lạnh: “Tiếp… Sờ?”

Chẳng lẽ mẹ nàng là một danh kỹ?

Đào Yêu gật đầu: “Tỷ như, đã nói chuyện, hoặc là gặp qua một lần.”

Mộ Dung Dật Phong thở dài: “Thì ra là ý tứ này… Đúng rồi, danh sách là ai đưa cho ngươi?”

Đào Yêu nói: “Chim bồ câu đưa tin.”

Nghe vậy, Mộ Dung Dật Phong hiểu rõ.

Chim bồ câu đưa tin trong chốn võ lâm là một truyền kỳ.

Bọn họ biết võ lâm hết thảy.

Lớn, hội nghị chốn võ lâm hằng năm nội dung đều phải giữ bí mật.

Nhỏ, các vị chưởng môn mỗi ngày mấy lần đi nhà vệ sinh, đại tiện, tiểu tiện họ đều biết.

Trong chốn võ lâm mỗi một người, mỗi một ngày phát sinh mỗi một chuyện, bọn họ cũng đều biết được rành mạch rõ ràng.

Giống như trước, bí sử trong chốn võ lâm, bọn họ cũng rõ như lòng bàn tay.

Tỷ như, Tuệ An sư thái lén lút vụng trộm với đại sư sinh một đứa con gái, nữ tử này gần đây còn trở thành chưởng môn Nga Mi được người đề cử.

Lại tỷ như, Võ Đang, Triệu Lục Hiệp thừa dịp trời tối len lén tiến vào gian phòng củaTriệu tứ hiệp, sau bên trong có truyền ra tiếng động mờ ám.

Chim bồ câu đưa rất nhiều tin tức đáng giá, có bảng giá bề ngoài làm chứng.

Một: hỏi thăm người nào đó về cuộc sống, quy luật tình huống ( tỷ như giấc ngủ tình huống, ăn cơm tình huống, vào xí tình huống ), giá khởi đầu một ngàn lượng, các nhân sĩ môn phái tầng dưới chót 1500, nhân sĩ trung tầng năm ngàn.

Hai: cấp bậc chưởng môn một vạn lượng.

Hay hỏi thăm võ công người nào đó chiêu thức tình huống, giá khởi đầu một vạn lượng, các nhân sĩ môn phái tầng dưới chót một vạn một ngàn lượng; nhân sĩ trung tầng hai vạn hai; cấp bậc chưởng môn năm vạn hai.

Ba: Hỏi thăm người nào đó là nam hay nữ, nam nhân hoặc là nữ nhân nhà ai, giá khởi đầu năm vạn hai, các nhân sĩ môn phái tầng dưới chót năm vạn một ngàn lượng; trung tầng nhân sĩ bảy vạn lượng; chưởng môn cấp bậc mười vạn lượng.

Phụ chú: tin tức xác thực độ cao đạt chín phần, không có hiệu quả sẽ bồi thường.

Nói như vậy, danh sách trên tay hẳn là thật.

Mộ Dung Dật Phong bỗng nhiên nghĩ đến: “Phần này danh sách nhất định tốn của ngươi không ít bạc.”

Đào Yêu gật đầu: “Ta bán nhà.”

Mộ Dung Dật Phong không hiểu: “Vậy ngươi không gia đình rồi?”

Đào Yêu lắc đầu: “Đó là nhà, không phải gia đình.”

Mộ Dung Dật Phong hỏi: “Có thể cho xem danh sách kia một chút không?”

Đào Yêu đổ một tờ giấy ra từ trong một túi gấm, đưa cho hắn.

Mộ Dung Dật Phong nhìn kỹ, nói: “Ngươi tại sao ;ại tìm Phong Thám Lang trước? Có phải ngươi nghi ngờ hắn nhất không?”

Đào Yêu lẳng lặng nói: “Không, là bởi vì tên họ hắn chữ viết nhiều nhất.”

Mộ Dung Dật Phong: “…”

Mộ Dung Dật Phong hai ngón xoa ánh nến, nhàn rỗi hỏi: “Ngươi tốn nhiều sức như vậy đi tìm cha ngươi, là vì muốn biết rõ chuyện năm đó của ông ta và mẹ ngươi, hay là vì muốn ông ta chịu trách nhiệm, nói một tiếng xin lỗi?”

Đào Yêu nói: “Ta chỉ là muốn cho ông ta nhìn một vật.”

Mộ Dung Dật Phong tò mò: “Thứ gì?”

Đào Yêu không nói gì thêm.

Mộ Dung Dật Phong hiểu, nếu Đào Yêu không muốn trả lời một vấn đề, như vậy đáp án của vấn đề người khác vĩnh viễn cũng không biết được.

Cho nên hắn buông tha, ngược lại hỏi: “Như vậy, ngươi biết Phong Thám Lang sao?”

Đào Yêu lắc đầu.

Mộ Dung Dật Phong đắc ý mở quạt, đang muốn quạt, chợt nhớ tới cái gì, vội vàng cất kỹ quạt, sau đó uống một ngụm trà, từ từ nói về chuyện hắn biết về Phong Thám Lang.

Phong Thám Lang họ Phong, nhưng tên của hắn nhưng có rất ít người biết.

Hắn là trộm, kỹ thuật cao siêu, trộm đồ dễ dàng như lấy đồ trong túi, cho nên liền có ngoại hiệu là Phong Thám Nang(*), nhưng người trong giang hồ không biết nhiều chữ lắm, cho nên Nang lại truyền thành Lang.

(*)Phong Thám Nang: Thám là dò xét, Nang là túi.

Đây chính là nguồn gốc cái tên Phong Thám Lang.

Phong Thám Lang là trộm.

Bất kỳ nghề nghiệp ám muội nào, chỉ cần ngươi bò được đến đỉnh núi là có thể nhận được tôn trọng của người khác, hơn nữa, tên cũng sẽ dễ nghe hơn rất nhiều.

Tỷ như, thổ phỉ giỏi, được gọi là kiêu hùng.

Nữa tỷ như, kỹ nữ giỏi, được gọi là danh kỹ.

Cũng như thế, ăn trộm thành tài, được gọi là thần trồm.

Phong Thám Lang chính là thần trộm.

Hắn không thích vàng bạc châu báu, hắn nói kia là tục khí, hắn thích trộm mấy thứ đồ kỳ quái.

Tỷ như, mõ của phương trượng Thiếu Lâm, tóc giả của chưởng môn Võ Đang, chày cán bột của sư thái Nga Mi.

Đồ mặc dù không đáng giá, nhưng ý nghĩa hết sức to lớn.

Bị hắn trộm đều là võ lâm cao thủ, đồ bọn họ thứ đồ luôn theo bên ngươi, lại cũng có thể bị trộm đi, có thể nghĩ, Phong Thám Lang đúng là hoàn toàn xứng đáng thần trộm.

Vì thế có thể hiểu, Phong Thám Lang gây không ít thù.

Trên giang hồ danh môn chính phái hoặc là tự xưng là là danh môn chính phái nhân sĩ tổ chức vô số lần tiêu diệt, dĩ nhiên, mỗi lần đều là đánh lén Phong Thám Lang trên ý nghĩa lên tới độ cao quốc gia dân tộc. Nhưng bởi vì Phong Thám Lang hành tung bất định, tới vô ảnh đi vô tung, bay tới thổi đi cũng không cảm mạo, kết quả là, mỗi lần đều rơi vào kết quả thất bại.

Năm năm trước, Phong Thám Lang bỗng nhiên mai danh ẩn tích, tất cả mọi người cho là hắn rửa tay gác kiếm, không nghĩ tới năm năm sau, hắn lại lần nữa xuất hiện, tạo nên cảnh mưa tanh gió máu.

Đào Yêu hỏi: “Những người kia làm sao biết Phong Thám Lang ở Sài gia trấn?”

Mộ Dung Dật Phong nói: “Lời đồn đãi Giang hồ.”

Đào Yêu nói: “Là ai truyền ra?”

mày tràn đầy tuấn tú, hắn mỉm cười: “Lời đồn đãi trong Giang hồ, đương nhiên là giang hồ truyền ra.”

Đào Yêu hiểu ý của hắn: không có ai có truy cứu xuất xứ của lời đồn đãi, là thật hay giả.

Mộ Dung Dật Phong thưởng thức cây quạt trên tay:”Thật ra thì, nhân sĩ giang hồ là một nhóm người rất nhàm chán, bọn họ có bởi vì một người không biết tin tức là thật hay giả, từ nam vọt tới bắc, từ đông chạy vội tới tây, sau đó tụ tập lại một lượt, vì một ít chuyện, đánh đánh giết giết.”

Đào Yêu hỏi: “Vậy ngươi tại sao còn xông xáo giang hồ?”

Mộ Dung Dật Phong tiếp tục mỉm cười: “Bởi vì bản thân ta cũng là một người rất nhàm chán.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.