Đặt Cược Trái Tim

Chương 69: Chương 69: Hi vọng




Bọn người Trình Viện vất vả cả đêm, kết quả cũng tìm được vị trí của An Kiến Ngụy....

Một đêm trôi qua, ông ta vẫn không có động tĩnh hay gọi điện cho Âu Trác Vỹ, chỉ duy nhất gửi một chiếc đĩa CD cho anh, hành động im hơi lặng tiếng của ông ta khiến bọn người Trình Viện cảm thấy kì quái....

-” Vỹ! Theo quan sát trên ngôi nhà gỗ ngọn núi phía Nam, hiện đang có người ở..Mình đã điều tra dân địa phương nơi đó...Mùa này ngôi nhà đấy thường bỏ trống, nên An Kiến Ngụy lấy nơi đó làm tá túc...”

Thay vì xử dụng trực thăng để quan sát mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn..nhưng vì sợ đánh động đến bọn người kia...Nên bọn anh phải trèo lên quả đồi gần đó...nằm vùng cả đêm quan sát bằng ống nhòm....

-” Cậu giúp mình triển khai...mình muốn lên ngọn núi đấy càng sớm càng tốt....”

Âu Trác Vỹ như tìm được ánh sáng, vẻ mặt anh có chút thần sắc...

-” Vỹ..cậu đừng nóng vội....nếu không khéo Quan Chi Âm sẽ nguy hiểm....”

Trình Viện nói rất chí lý...thấy chân mày Âu Trác Vỹ nhíu lại anh ta nói tiếp...

-” Cậu nghe mình nói...Mình đã hỏi thăm, cách một tuần sẽ có người dân nới đó cung cấp thực phẩm cho An Kiến Ngụy....Theo tình hình là tối ngày mai mình sẽ giúp cậu hóa trang thành người đó đưa thức ăn lên...như thế sẽ không bị nghi ngờ”

Bọn người An Kiến Ngụy dù sao cũng là người thành thị, nếu thường xuyên xuất hiện ở vùng biển sẽ bị nghi ngờ mà với bọn họ leo núi lại vất vả không thể nào sành sỏi bằng dân địa phương...Nên An Kiến Ngụy rất khôn ngoan, mướn dân cư nơi đó cung cấp lương thực...

-” Được....”

Dù muốn cứu Quan Chi Âm ngay lập tức nhưng anh lại rất lo lắng cho an nguy của cô....thôi thì chậm mà chắc....

-” Chủ tịch...tôi sẽ đi cùng anh “

Joll muốn bảo vệ Âu Trác Vỹ...

-” Không được! Chỉ có thể một người đi...nếu xuất hiện thêm cậu...Lão ta sẽ nghi ngờ..”

Lời đề nghị của Joll liền bị Trình Viện bác bỏ...

-” Chủ tịch...hay anh để tôi đi...Tôi hứa sẽ đưa Cô Chi Âm trở về với anh “

Bill thật sự không yên tâm..anh ta muốn nhiệm vụ lần này mình phải chính tay làm...

-” Không...Tôi sẽ là người đi....dù có kết quả ra sao, tôi vẫn muốn bên cạnh cô ấy trong lúc này...Các cậu nên nghe theo Viện...”

-” Các cậu đừng lo lắng..chúng ta sẽ hỗ trợ Vỹ...Khi Vỹ phát hiệu lúc đó xác cậu muốn xông pha tôi cũng sẽ không cảng....”

Reng...reng....reng....

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang mọi lời bình luận...Không khí trở nên căng thẳng...

Trình Viện phất tay ngầm ra lệnh...Trình Kha nhìn vào màn hình máy tính gật đầu ra hiệu cho Âu Trác Vỹ...

Âu Trác Vỹ rất bình tĩnh bấm nút nghe máy....quả nhiên người gọi đến không ai khác chính là An Kiến Ngụy....

-” Triết Phàm....mày khẻo không? Có chờ tin từ Chú An không? Haha...”

Tiếng cười ngoan độc ông ta vang lên chói tai...

-” An Kiến Ngụy ông chỉ là con rùa rụt đầu...chẳng dám đối diện với tôi...Tiếng “ chú “ này tôi khinh “

Nghe lời nói mỉa mai của Âu Trác Vỹ...lão ta không lấy gì làm giận...còn cười đến thâm thúy...

-” Haha...Mày rất bản lĩnh hơn hẳn cha mày...Được rồi mày đừng nóng vội...

Mày không sợ làm tao phiền lòng thì con bé Chi Âm sẽ gặp chuyện không may à....

Bùm....giống như mẹ mày ngày xưa à...haha “

Ông ta như một tên điên cuồng chọc khoáy vào vết đau của Âu Trác Vỹ...hai tay anh nắm chặt gân xanh nổi cộm như muốn vỡ cả mạch máu....Anh nghiến răng nói trong giận dữ....

-” Ông nhớ rõ...nếu cô ấy rơi mất một sợi tóc tôi sẽ cho ông chết thật khó coi...”

Giọng cười An Kiến Ngụy tắt lịm...giọng ông ta trở nên nghiêm túc...

-” Mày đừng nhiều lời...Tao mà không vui sẽ đem nó ra cho thuộc hạ tao vui đùa...Tốt nhất mày nên tiết chế lời nói....”

Âu Trác Vỹ mím môi...

-” Muốn gì, ông cứ tìm tôi”

-” Được..nghe đây, bảy giờ tối ngày mai, tao muốn mày đến hầm mỏ bỏ hoang tại khu vực C...Chỉ đi một mình, nếu không mày nên đón xác Quan Chi Âm đi “

Không để Âu Trác Vỹ trả lời, ông ta liền tắt máy....

Trình Kha ngao ngán lắc đầu...

-” An Kiến Ngụy đúng là tên cáo già...cũng may chúng ta đã tìm ra nơi ông ta lẫn trốn..Cứ mà trông chờ vô định vị, công cốc hoàn toàn...”

Ông ta sử dụng phần mềm vô hiệu hóa định vị..thật là tên nham hiểm...

-” Viện! Ngày mai chúng ta sẽ xuất hành lên núi...Nếu không có người đến hầm mỏ, ông ta sẽ nghi ngờ “

-” Không phải 7h tối sau...Bên này chúng ta sẽ xuất phát từ 6h trong một tiếng, dù như thế nào cũng phải cứu được Quan Chi Âm “

Trên lệch nhau trên một tiếng, nếu là cùng giờ chỉ có thể cho người đóng giả Âu Trác Vỹ mà thôi...

-” Cậu nghỉ xem, hắn ta ở dãy núi phía Nam, nhưng lại báo địa chỉ nơi khác cho cậu đến..mình nghĩ nới đó là nơi chỉ đến không thể về...Cũng may ông trời giúp chúng ta, hắn ta lại ra thời gian trên một tiếng...

Ngày mai cậu phải cẩn thận...

Còn nữa thời tiết mưa gió này tuy bất lợi nhưng cũng có lợi với chúng ta...Nào lại đây.... đây là bản đồ của dãy núi phía Nam...”

Trình Viện mở ra bản đồ, những người đàn ông tựu lại quan sát kĩ lưỡng, chỉ mong mọi chuyện tốt đẹp...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.