Đầu Gỗ, Em Nghĩ Em Yêu Anh Rồi

Chương 11: Chương 11: Phiên ngoại: Chờ đợi




Lúc đó chú ý tới anh, có thể là bởi vóc dáng anh rất cao.

Giữa một đám học sinh trung học, anh có cái vẻ tài trí hơn người, giữa

một đống giáo viên, anh như hạc trong bầy gà, lưng rất cao lại thẳng,

khiến cô chú ý tới.

Trừ lần đó, cô còn phát hiện bờ vai anh rất vững chắc, áo sơ mi màu

trắng chói mắt, khố đen khiến anh thoạt nhìn rất cao tráng, cái làm cô

chú nhất là mái tóc đen cắt cụt ngủn, làm anh có cái vẻ của một thiếu

niên ngây ngô, đứng giữa những người cùng tuổi lại vẫn toát lên sự già

dặn.

Cánh tay anh rất rắn chắc, bàn tay rất lớn, tay cô áp trên tay anh

nhìn như tay trẻ con, cô nhìn anh không chớp mắt, đi thẳng ra trước

cửa trường dạy.

Giữa cơn mưa phùn dai dẳng, tư thái của anh khiến cô chú ý.

Trầm ổn, tĩnh mịch, bốn phía đang ầm ỹ, nhưng bầu không khí bao quang

anh lại rất bình thản.

Tầm mắt của cô dừng chân ở đó một lát, rồi lặng lẽ dời đi, ngồi trên

xe của bạn trai, ôm chặt thắt lưng anh ấy, chiếc xe gào thét phóng

qua, lướt qua trước mặt anh, ngay cả nhìn anh cũng không ngước lên.

Sau ngày đó, những lúc tan học Giang Lăng Lục thường lơ đãng chú ý tới anh.

Anh là học sinh trường bên cạnh, đó là một trường có tiếng, còn cô lại

đến từ một ngôi trường tiếng tăm chẳng mấy tốt đẹp gì, hai người ở gần

nhau, lại như cách xa cả bầu trời. Học sinh hai bên cũng hết sức hạn

chế giao tiếp, trong lòng đều khinh thường đối phương, thỉnh thoảng

còn xảy ra xung đột.

Những lúc đứng ở cửa chờ bạn trai, cô lại nhìn anh.

Dần dần, những chuyện về anh lan đến tai cô, không phải cô cố ý nghe

ngóng, mà là vì anh rất nổi danh.

Mới mười bảy tuổi, đã là quán quân võ thuật cả nước, thanh danh truyền

khắp các tỉnh, chuyện về anh còn được đưa lên báo.

Cô biết được anh là người của trấn Hoa Đào, trấn nhỏ này cô có biết,

cách nơi này không xa, nhưng bầu không khí lại khác xa.

Hoa Đào là trấn phồn vinh nhất trong tỉnh, thôn cô ở lại hẻo lánh, số

dân không vượt quá trăm người, đất đai cằn cỗi không đáng nhắc tới.

Cô còn nghe nói lúc anh bảy tuổi đã được đạo quán Đồ gia thu dưỡng,

nuôi nấng thành người kế nghiệp, tuy rằng là cô nhi, nhưng cha mẹ nuôi

đối với anh vô cùng tốt, coi anh như con đẻ.

Anh lớn lên giữa đạo quán, là đại sư huynh được mọi người kính trọng,

thành tích ở trường cũng vô cùng tốt, được hiệu trưởng khen ngợi,

người người yêu mến.

Thật là một người may mắn!

Giang Lăng Lục hơi mỉa mai nghĩ, thản nhiên nhìn hình bóng cao lớn

đang đi ra cửa, đối phương rất trầm ổn, có người nói tạm biết với anh

anh chỉ gật đầu mỉm cười, trừ lần đó ra, ánh mắt chưa từng chuyển qua

một ai.

Ha, là một người giỏi giang, nên có thể khinh thường không thèm nhìn người khác?

Giang Lăng Lục thu hồi tầm mắt, khóe miệng vẫn mỉa mai bĩu môi.

Một người may mắn như vậy, thực làm người ta phải ghen tị, cùng là cô

nhi, so với cô anh lại hạnh phúc hơn nhiều.

Cô chưa từng nhìn thấy ba mẹ, được bà ngoại nuôi lớn từ nhỏ, chỉ nghe

nói mẹ cô bỏ trốn theo người ta, ba cô là con ma men, sớm đã chết, mấy

tin đồn này cô nghe được từ miệng người trong thôn, những người đó nói

thế nào cô cũng mặc kệ, gần đây cô đã không còn muốn nghe.

Cuộc sống của cô quá bần cùng, bà ngoại chỉ có thể dựa vào việc đi

nhặt rác để nuôi dưỡng cô, đối với việc học hành cô cũng không có hứng

thú, nhưng bà ngoại lại cứ bắt cô đọc sách, nói thế nào cũng không

chịu cho cô đi làm thuê.

Cô cũng đã chán ghét cái thôn này rồi, mỗi lần bắt gặp những ánh mắt

kì thị, cô chỉ thấy chán ghét, thế nên luôn lang thang cùng bạn trao ở

ngoài, rất muộn mới về nhà.

Cô không phải học sinh ngoan gì, thanh danh ở trường cũng không quá

tốt, đánh nhau hút thuốc đều đã từng, còn chưa liệt vào hạng đàn chị,

nhưng cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu.

A! Đúng rồi, cô nhớ một đàn chị trong trường cũng là người trấn Hoa

Đào, quan hệ với người đó cũng không tồi.

“Sư huynh!”

Mới nghĩ tới đây, ở cửa đã lao ra một bóng người, lao thẳng tới bên người đó.

Cô giương mắt nhìn qua, chỉ thấy đàn chị nổi danh trong trường đang

sùng bái lôi kéo tay người đó, vui vẻ nói chuyện, mà anh lại cúi đầu,

cực kỳ kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt vẫn yên tĩnh như trước, nhưng lại

nhiều thêm một tia dịu dàng.

Sư dịu dàng đó làm khoé mắt cô hơi co lại.

“Tiểu Lục.” Bạn trai ngừng xe đến trước người cô.

Cô thu hồi tầm mắt, ngồi trên xe máy, xe chạy qua ven đường, mà ánh

mắt người đó vẫn dừng lại trên người cô gái kia.

Từ hôm đó, cô không còn phóng tầm mắt tới anh nữa.

Càng nhìn càng thấy chướng mắt, không biết vì sao, mỗi khi nhìn thấy

anh, tâm trạng cô lại rất kém, thôi thì đành nhắm mắt làm ngơ, bỏ thói

quen đứng ở cửa chờ bạn trai.

Một ngày, cô thấy không thoải mái, sắc mặt trắng bệch rời khỏi trường

học, bạn trai chưa tới đón, một mình cô bước đi, bụng âm ỉ đau, đau

đến mức cô toát mồ hôi lạnh.

Thở sâu, cô ôm bụng tựa vào tường, từ từ nhắm hai mắt nhẹ nhàng hít thở.

Hôm nay ăn phải đồ gì sao?

Cô nhớ là không có mà! Nhưng thời gian sinh lý…… Cô sững sỡ, đột nhiên

nhớ ra kỳ kinh nguyệt của mình hình như đến chậm, ngày đó của cô

thường rất chuẩn, lần này lại muộn tới nửa tháng.

Nghĩ vậy, mồ hôi lạnh trên người càng nhiều.

“Bạn học, bạn không khoẻ à?”

Giọng nói trầm thấp từ phía trên truyền đến, lập tức cô cảm nhận được

sự ấm áp đang tiến tới gần.

Cô run run mở mắt ra, nhìn thấy một khuôn mặt ôn hoà, cặp mắt yên tĩnh

đó đang nhìn cô chăm chú, trong mắt có một ánh quan tâm.

“Sắc mặt bạn kém quá, có khỏe không?”

Không khoẻ! Cô đau đến phát điên, nhìn tư thái anh thoải mái, làm cô

thấy thực khó chịu, mà vì khó chịu, nên cô càng đau.

Kinh ngạc nhìn anh, cô thầm nghĩ trong lòng.

Thấy cô không nói lời nào, sắc mặt đối phương vẫn không đổi, vẫn ôn

hòa như vậy, ngay cả mày cũng không nhíu,“Muốn mình mang đi gặp bác sĩ

không?”

Cô bĩu môi, làn môi trắng nhợt hơi nhếch.“Không.”

“Nhưng……”

“Mình mang thai.” Có thể! Mặc dù chưa chứng thực, nhưng cô cố ý nói

như vậy, muốn nhìn xem phản ứng của anh như thế nào.

Sắc mặt anh lại vẫn bình tĩnh, như thể đang nghe cô nói câu “Thời tiết

tốt thật”, một chút biến hóa cũng không có.

Không kịp nghĩ, cô không nhịn được thốt ra một câu.“Bạn muốn kết hôn

với mình sao?”

Lần này, cô thấy ánh mắt anh hiện lên chút kinh ngạc, bèn nở nụ cười.

Rốt cục, sự yên tĩnh kia cũng tiêu tan.

“Mình thấy là……”

“Được!”

Hả? Cô ngẩng đầu, sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt.

“Mình cưới bạn.”

Cô trừng mắt nhìn anh, cặp con ngươi đó vẫn bình tĩnh, không dậy nổi

một tia gợn sóng.

“Bạn……” Cô nghĩ là mình bị đau đến choáng váng, thành ra nghe lầm.

Ai ngờ, anh lại lặp lại.“Mình cưới bạn.”

Mở lớn miệng, Giang Lăng Lục nghi ngờ anh có bệnh, đang muốn mở miệng,

bụng lại đột nhiên đau nhức, cô cắn răng, đau đến mức thở không nổi,

trước mắt tối sầm, ngã xuống.

Trước lúc ngất đi, trong đầu còn vang vọng câu nói kia của anh –

“Mình cưới bạn.”

Lời vừa ra khỏi miệng, không chỉ nàng kinh ngạc, ngay cả hắn cũng bị

lời nói chính mình dọa, nhưng là không biết tại sao, hắn cũng không

hối hận chính mình nói ra lời này, thậm chí lại lặp lại thêm một lần

nữa.

Mà hắn còn chưa kịp đợi cho của nàng hồi phục tinh thần, liền hôn phớt qua nàng.

Hắn ôm nàng đến bệnh viện, nghe bác sĩ nàng bị viêm đại tràng, cũng

không có j nguy hiểm lắm, hắn mới nhẹ nhàng thở ra, rồi sau đó kinh

nguyệt của nàng đến, hắn đỏ mặt, nhờ y tá giúp nàng xử lí.

Hắn giúp nàng nằm viện, gọi điện thoại cho ba má, bảo ba má ko cần lo

lắng, mà hắn một bên trông chừng nàng.

Đến buổi tối, nàng tỉnh lại.

Hắn cùng nàng nói chuyện, nhìn ra được trên mặt nàng không được tự

nhiên, nhưng hắn làm như không thấy, cố ý ngồi ở bên người nàng, chiếu

cố nàng.

Tranh luận mãi vs hắn, nàng lại nhắm mắt ngủ, nhưng ngủ cũng không an ổn.

“Ba…… Mẹ……” Nàng vô thức kêu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn có điểm

bất an, như là lo lắng tìm cái gì, giống như đứa trẻ đầy bất lực.

Hắn tiến lên, nhẹ vỗ về mặt của nàng, nhẹ giọng trấn an nàng.“đừng sợ,

ta ở đây.”

“Ba mẹ……” Nàng như muôn bắt đc cái gì đó, mà hắn vững vàng cầm tay

nàng, một tay kia đặt nhẹ lên trán nàng.“Ngoan, ngủ đi!”

Như cảm nhận được ôn nhu của hắn, nàng thôi nói lời vô nghĩa, an ổn ngủ.

Nhìn như vậy nàng, trong lòng hắn không khỏi nổi lên một chút mềm mại,

trong nháy mắt, hắn đột nhiên hiểu được chính mình vì sao để ý nàng.

Là trong mắt nàng có cảm giác tịch mịch? Tuy rằng nàng che giấu rất

khá, nhưng cùng là cô nhi, hắn thấy rõ sự tịch mịch của nàng, bảy tuổi

hắn cũng trải qua sự tịch mịch này.

tịch mịch trong mắt Nàng câu động tâm của hắn, làm cho hắn chú ý đến

nàng, sau đó dần dần để ý, tại một khắc kia, nàng lộ ra yếu ớt, làm

cho tâm của hắn toàn bộ mềm đi.

Nghĩ đến chính mình nói muốn kết hôn vs nàng, hắn không khỏi nở nụ cười.

Lời này là thật, chứng tỏ hăn đã thích nàng từ trước, tâm hắn nhất

quyết, nhưng là hắn không vội. Bọn họ còn nhỏ, mà nàng, vẫn chưa đối

vs hắn tâm động.

Mà hắn có thể chờ đợi, chờ nàng lớn lên, chờ nàng sáng tỏ, chờ nàng

cảm nhận hắn.

Hắn bắt đầu bảo vệ nàng, yên lặng.

Hai người lần đầu tiên phát sinh quan hệ, khi nàng say, đột nhiên hôn

hắn, mà hắn bởi vì việc nàng phải rời đi, trong lòng không khỏi buồn,

phóng túng chính mình uống liền mấy chén, lý trí cũng nhiễm mấy phần

men say.

Say rượu tỉnh lại, nhìn đến ảo não của nàng cùng kinh ngạc, hắn không

hé răng, vì nàng tìm một lí do chính đáng.

Đối vs nàng mà nói đó là điều ngoài ý muốn ko đáng nhắc tới, nhưng đối

vs hắn cũng là lần đầu tiên đáng quý trọng, hắn ôm chính mình thích cô

gái.

Sau đó, nàng rời khỏi trấn nhỏ. Nàng nghỉ nhất định sẽ trở về, mà hắn

cũng chờ nàng trở về, hắn thường lui tới, ở phía sau nàng chờ đợi.

Thẳng đến khi nàng thật sự quyết định cư trú ở trấn nhỏ này, trong

lòng hắn không nói hết đc vui mừng, hắn biết nàng lần này trở về, sẽ

không rời đi nữa.

Nhưng hắn không nghĩ tới nàng lại uống rượu, mà lần này, bởi vì nàng

quyết định ở trấn nhỏ công tác, tin tức này làm cho hắn đã quên đi hạn

chế, cũng uống say, đến khi tỉnh lại, hai người lại cùng nhau nằm ở

trên giường.

Lần này, hắn nhìn đến trên mặt nàng ảo não, mà trong lòng hắn cũng có

không nói nổi cái gì.

Tại sao có thể như vậy…… Xem ra về sau hắn thật sự không thể gặp mặt nàng.

Hắn không tiếng động rời khỏi giường, đang suy nghĩ nên như thế nào mở

miệng, nàng liền chủ động trước.

Nàng nói với hắn –

Lên giường là ngoài ý muốn.

Nghe được lời của nàng, trong lòng hắn âm trầm, biết trong lòng nàng

vẫn đang không có hắn, khuôn mặt có chút cô đơn, chính là hắn đưa lưng

về phía nàng, nàng không phát hiện ra.

Hắn theo ý nàng, đối vs nàng, hắn đều dung túng.

Ai ngờ nàng lại đưa ra yêu cầu làm bạn giường, hắn kinh ngạc nhìn

nàng, nhìn nàng ngắm thân thể hiện rõ khát vọng.

Sau đó, hắn ở trong lòng cười khổ.

Nữ nhân này không thích hắn, lại thích thân thể hắn!

Hắn nên cự tuyệt sao? Nếu cự tuyệ.t hắn tiếp cận nàng như thế nào đây?

Hắn chất phác, không dùng ngôn từ hoa mĩ, mà nàng lại ko hề để ý tới

hắn.

Nhận thức vài năm này, nàng luôn cách hắn rất xa, rất ít chủ động cùng

hắn tiếp cận.

Có lẽ, đây là một cơ hội.

Hắn nghĩ, đáp ứng đề nghị của nàng, ai ngờ bốn năm trôi qua, hai người

trừ bỏ tiếp xúc thân thể, tình cảm vẫn đang không có tiên triển — nữ

nhân này thừa hưởng hết sự ôn nhu của hắn, cũng không báo đáp lại!

Mà hắn, chờ rất nhiều năm, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, còn như vậy

nữa, nàng vẫn sẽ không thuộc về hắn, của nàng ánh mắt giống nhau không

có hắn.

Có lẽ, hắn không nên lại dung túng nàng, không nên ngốc nghếch chờ đợi.

Hắn chủ động chấm dứt, lãnh đạm cùng nàng tạo khoảng cách, không hề

cho nàng yêu thương của hắn.

Lần này, hắn không hề chờ đợi, hắn lựa chọn buông tay. Sau đó, chờ

nàng đuổi theo, chờ nàng bắt lấy hắn.

Nhìn xem cùng tay hắn nắm lấy tay nàng, Thạch Hạo Nhiên mỉm cười.

“Cười cái gì?” Giang Lăng Lục liếc hắn một cái.

“Không có gì.” Hắn lắc đầu, định buông tay nàng ra.

Nàng cũng không cho hắn rời đi, tay nhỏ bé dùng sức cầm aty của hắn,

mi tiêm khinh chọn, cằm phục phịch, thực bá đạo nâng lên.“Đừng nghĩ ta

sẽ buông tay ngươi.”

“Ngươi nắm tay ta như vậy, ăn thịt nướng như thế nào?” vẻ mặt Của hắn

rất là bất đắc dĩ, chính là ánh mắt cũng rất dung túng, cũng không còn

muốn giãy khỏi tay nàng.

Nàng liếc mắt một cái, thực tự nhiên trả lời:“Ta đút cho ngươi nha!”

Nói xong liền xoa gắp một miếng thịt đua tới miệng hắn.

Nàng còn ghi hận đại hội thịt nướng năm trước, hắn cùng tiểu Tĩnh vô

cùng thân thiết trước mặt nàng?

Xem bộ dáng của nàng, Thạch Hạo Nhiên chỉ biết nàng còn nhớ chuyện năm

trước, nhưng hắn không nói ra miệng, theo ý của nàng, sau đó nhìn nàng

vừa lòng nở nụ cười, hắn cũng nở nụ cười.

Dung túng nàng, yêu nàng, sủng nàng, sớm trở thành thói quen của hắn.

Giống như hắn nói, nàng không buông tay, hắn cũng không buông tay.

Cảnh xuân dào dạt, hắn ôm nàng vào trong ngực — cả đời bảo

vệ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.