Đầu Xuân

Chương 38: Chương 38




Buổi tối ngày đầu tiên tổ chức đại hội thể thao không có hoạt động gì, cũng không yêu cầu tự học buổi tối, học sinh được hoạt động tự do. Buổi tối hôm sau là hội diễn văn nghệ. Mấy người ngồi cùng một bàn ăn cơm tối mà mỗi người nghĩ một kiểu.

Lý Tử Khâm nói về nhà sớm thì chán quá, thế là kì kèo muốn đến ký túc xá của Hạ Lệnh Tân chơi. Chương Khải muốn tha cái bóng đèn này đi, nhưng Lý Tử Khâm không biết ý, cứ muốn đi theo Hạ Lệnh Tân. Chương Khải hết cách, liếc nhìn Hạ Lệnh Tân, anh đau đầu đồng ý. Chương Khải tỏ vẻ “Anh em hy sinh vì ông”, theo Lý Tử Khâm đến ký túc xá của anh. Lam Xu ăn cơm xong là đi trước, cô không muốn nhìn cảnh Hạ Lệnh Tân và Trần Tịch ở chung với nhau một chút nào. Vừa nãy ăn cơm Hạ Lệnh Tân không ngừng gắp thức ăn cho Trần Tịch, cũng chỉ có đồ ngốc Lý Tử Khâm mới không nhìn ra cái gì.

Lý Tử Khâm đến ký túc xá là kéo ghế ngồi xuống, bảo Hạ Lệnh Tân lấy bài Poker ra chơi. Trần Tịch hoảng sợ, Hạ Lệnh Tân có bài? Ký túc xá không được đánh bài, lỡ bị giáo viên phát hiện thì sao?

Hạ Lệnh Tân mặt không chút thay đổi, anh nói: “Không có, vứt lâu rồi.”

Lý Tử Khâm thất vọng thở dài, cúi đầu nghĩ ngợi, đột nhiên cười gian: “Thế thì ông mở máy tính ra, chúng ta xem phim đi!”

Hạ Lệnh Tân thấy cậu ta như vậy thì trực giác thấy không có chuyện gì tốt, cau mày nói: “Ông muốn xem cái gì? Sao không đến rạp chiếu phim?”

Lý Tử Khâm hừ hừ: “Một mình tôi đến rạp chiếu phim xem phim chán lắm, người ta có đôi có cặp, tôi đi chịu ngược à? Tôi không đi! Nhanh nhanh nhanh, tranh thủ thời gian, mãi mới có một đêm tự do, đừng lãng phí.” (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Chương Khải cũng nói giúp: “Ông cho cậu ta xem đi, xem xong chúng tôi về nhà.” Cậu ta nỗ lực nháy mắt ra hiệu.

Hạ Lệnh Tân biết cái tính tình của Lý Tử Khâm, đành phải mở máy tính ra ném cho cậu ta cho cậu ta tự chơi, mình thì kéo một cái ghế ra ngồi cạnh Trần Tịch, đọc sách làm đề với cậu, thuận tiện xoa bóp sờ sờ.

Trần Tịch đỏ mặt tránh đi, lặng lẽ quay đầu lại nhìn Lý Tử Khâm và Chương Khải, thấy Chương Khải cúi đầu chơi điện thoại, Lý Tử Khâm thì đưa lưng về phía họ chơi máy tính mới thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Đừng quậy.”

Hạ Lệnh Tân căn bản không sợ, nghiêng đầu hôn cậu một cái, cũng cười nhỏ giọng trả lời: “Cứ quậy đấy.” mặt cậu càng đỏ hơn.

Chương Khải bất cẩn nhìn toàn bộ quá trình:...

Cậu ta yên lặng cầm điện thoại xoay người, tự giác đưa lưng về phía hai người. Lúc này Lý Tử Khâm hào hứng gọi họ: “Nhanh nhanh, đến đây.”

Chương Khải ngồi ngay cạnh cậu ta, xoay ghế đến gần nhìn, vỗ đầu cậu ta mắng: “Ông có điên không!” Nói xong muốn tắt máy tính đi.

Lý Tử Khâm che máy tính không cho cậu ta sờ vào, không giận mà cười hì hì: “Đừng ngại mà A Khải tử, anh em sao không xem phim với nhau được? Lệnh Tân, tiểu Tịch Tịch, mau đến đây, anh hai dạy các em học!”

Trần Tịch kinh ngạc quay đầu lại, Hạ Lệnh Tân đi đến cũng đánh cho cậu ta một cái, cau mày nói: “Tắt, ai cho ông xem ba cái thứ này.”

Lý Tử Khâm quật cường: “Tôi không tắt. Cấp hai bảo xem các ông không xem, còn không cho tôi xem, lên cấp ba rồi làm gì mà không cho tôi xem? Tôi vẫn chưa biết phim AV là thế nào đâu! Đêm nay là đêm định mệnh, là lúc chúng ta trưởng thành! Ai cũng phải xem! Có phải là anh em không thế!”

Nói xong cậu ta lại quay đầu lại đáng thương nhìn Hạ Lệnh Tân và Chương Khải, lấy lòng, “Hihi, cái này không dài, nửa tiếng, xem xong tôi về nhà, được chưa? Mau mau mau, bắt đầu rồi, mau ngồi vào đây.” Cậu ta ấn phát, Chương Khải không nói gì nện cho cậu ta một đấm, lấy tai nghe điện thoại ra cắm vào, đeo tai nghe lên chơi điện thoại, mặc kệ cậu ta. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Hạ Lệnh Tân đau đầu thật sự, biết không cho Lý Tử Khâm xem thì sợ là cậu ta quậy ký túc xá cả đêm. Lần trước không cho cậu ta xem, cậu ta náo loạn một tuần. Lý Tử Khâm và Chương Khải bị người nhà quản nghiêm, anh thì luôn luôn không có hứng thú, cho nên ba người họ cũng chưa từng tiếp xúc với mấy thứ này, không giống mấy người con nhà giàu khác, học cấp hai đã biết đi bar gọi gái.

Lý Tử Khâm thấy Hạ Lệnh Tân vẫn đứng đó, quay đầu lại kéo anh bảo anh mang ghế đến ngồi xuống, lại bảo Trần Tịch: “Tiểu Tịch Tịch, mau đến đây, cơ hội chỉ có một lần!” Trần Tịch mặt đỏ tai hồng lắc đầu.

Lý Tử Khâm sốt ruột, đứng dậy muốn kéo cậu. Hạ Lệnh Tân ấn cậu ta về chỗ, mắng: “Muốn xem thì xem đi, lôi kéo người khác làm gì!” Nữ chính trong phim bắt đầu cởi quần áo, Lý Tử Khâm mặc kệ, dồn lực chú ý vào máy tính. Chương Khải cắm tai nghe vào máy tính, không cho âm thanh máy tính thoát ra ngoài, xong thì ném cho Lý Tử Khâm, ý là cho tự cậu ta xem. Lý Tử Khâm thấy Chương Khải không xem, Hạ Lệnh Tân cũng không xem, bĩu môi đeo tai nghe lên, chẳng còn nhiệt tình xem phim nữa.

Hạ Lệnh Tân quay lại ngồi cạnh Trần Tịch, trấn an sờ đầu cậu, nói: “Kệ cậu ta, chúng ta làm việc của mình.” Trần Tịch vẫn đỏ mặt, chỉ khẽ gật đầu, lại cố gắng tập trung tinh thần đọc sách.

Lý Tử Khâm xem được 10 phút là tắt máy tính, chọt chọt Chương Khải: “Chẳng vui gì, chúng ta về đi.”

Chương Khải giương mắt nhìn cậu ta: “Không xem nữa à?”

Lý Tử Khâm chột dạ gãi đầu một cái, không thể không biết xấu hổ nói mình thiếu chút nữa bị gợi lên hứng thú, sợ xem tiếp thì không che giấu được, chỉ “Ừ” một tiếng, lại nói với Hạ Lệnh Tân và Trần Tịch: “Chúng tôi đi về đây, bye.” Chương Khải cũng đứng dậy nói tạm biệt, Trần Tịch quay đầu lại phất tay, Hạ Lệnh Tân cũng gật đầu. Thấy Lý Tử Khâm và Chương Khải ra ký túc xá, cậu mới lặng lẽ thở phào.

Hạ Lệnh Tân để bút xuống, nghiêng người sang ôm eo cậu, khẽ hôn mặt cậu, hỏi: “Làm sao thế?”

Trần Tịch bị Hạ Lệnh Tân ôm, không biết làm sao, đột nhiên cảm thấy không được tự nhiên. Cậu hơi né tránh, không dám nhìn anh, chỉ nhỏ giọng nói: “Không sao cả, cậu đừng, đừng ôm tớ, đang đọc sách mà...”

Anh thấy cậu đỏ mặt, biết cậu xấu hổ vì chuyện vừa rồi nên cũng không ép cậu nữa, đáp “Ừ” rồi buông lỏng tay ra quay về ngồi yên, tiếp tục làm đề. Trần Tịch mím môi, chút thất vọng nho nhỏ trong lòng bị đè xuống, cũng tiếp tục đọc sách. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đến 9 giờ, Hạ Lệnh Tân đã gọi Trần Tịch đi tắm rửa: “Cục cưng đừng học nữa, tối nay đi ngủ sớm chút, ngày mai phải thi.” Trần Tịch xem giờ, ngoan ngoãn để sách xuống đi tắm.

Hai người tắm rửa xong nằm lên giường, Hạ Lệnh Tân ôm Trần Tịch vỗ lưng cậu. Trần Tịch ngủ trưa, lúc này lại sớm hơn giờ ngủ bình thường rất nhiều nên cậu không buồn ngủ. Cậu nghĩ ngợi, nhỏ giọng gọi Hạ Lệnh Tân: “Cậu, cậu từng xem... xem loại phim đó bao giờ chưa?”

Anh nhích đầu về sau một chút, nhìn cậu, mỉm cười: “Chưa từng xem, làm sao thế? Cục cưng muốn xem không?”

Trần Tịch đỏ mặt, từ trước tới giờ cậu chưa từng xem phim này, vội phủ định: “Không muốn.” Nói xong lại chần chừ nhìn Hạ Lệnh Tân, “Cậu, cậu muốn xem không?”

Anh yên lặng nhìn cậu, ý cười trong mắt không còn nữa mà chỉ còn sự thâm trầm khác. Hai má cậu nóng lên, ngực căng phồng. Anh chậm rãi trả lời: “Tớ không muốn xem người khác.” Trần Tịch không dám thở mạnh, trái tim lại đập thình thịch.

Quan hệ dần được kéo gần dưới sự nỗ lực của bạn tiểu Hạ:)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.