Dạy Dỗ Bà Xã Của Mình

Chương 4: Chương 4






Ba ngày sau là Chủ nhật, Phương Tư Hàng đang nằm ngủ trên giường thì chuông cửa vang lên, cô không thể không rời giường, vừa mở cửa ra cô liền đứng ngây ngốc ở cửa.

“Hầu Mặc Khiêm?” Tại sao anh lại đứng trước cửa nhà cô?

“Không lẽ em quên chuyện đã hứa với anh rồi sao?” Hôm nay Hầu Mặc Khiêm mặc một bộ âu phục màu xanh đậm, hai tay đặt sau lưng, thắt cà vạt khiến anh nhìn càng chín chắn hơn, cũng rất đẹp trai.

“Chuyện gì?” Cô không nhớ mình đã hứa gì với anh.

“Quả nhiên là em quên mất rồi.” Hầu Mặc Khiêm cũng không nổi giận, chỉ cười cười nhìn cô, “Lần trước em đã đồng ý sẽ đi cùng anh đến ngày hội thời trang.”

Cô bừng tỉnh, trời ạ, cô hoàn toàn quên mất chuyện này, Phương Tư Hàng nghiêm túc nhìn anh, “Hầu Mặc Khiêm, tôi không muốn đi.”

Bây giờ cô đang rất phiền não, cô hoàn toàn không thể ngờ được, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, Phương Chấn Đào đã nói với tất cả mọi người xung quanh rằng cô muốn kết hôn, đồng nghiệp cũ của cô ở Phương Thị hỏi cô cô mới biết chuyện này, Phương Chấn Đào dùng chiêu này ra tay trước để chiếm lợi thế, thật đúng là ngoan độc.

Hầu Mặc Khiêm tinh mắt phát hiện mắt của cô sưng đỏ, quan tâm hỏi: “Em thiếu ngủ?”

Nếu là bất tỉnh thì càng tốt, Phương Tư Hàng cười cười, “Ừ, thiếu ngủ, cho nên anh tìm người khác đi cùng anh đến ngày hội thời trang đi.”

“Ừ…Bây giờ mới tìm người khác thì muộn rồi.” Hầu Mặc Khiêm nhìn gương mặt mộc của cô, cảm thấy bộ dạng thiếu ngủ của cô cũng thật đáng yêu.

“Làm sao có thể, anh dễ dàng tìm được người mới đúng chứ.” Phương Tư Hàng đuổi anh, lấy tay che miệng ngáp dài, “Tôi phải vào ngủ bù đây, anh tự xử lý nha.”

Không đóng được cửa, lúc này Phương Tư Hàng mới phát hiện cửa đang bị chân của Hầu Mặc Khiêm chặn lại, “Hầu Mặc Khiêm, bỏ chân của anh ra.”

Hầu Mặc Khiêm cười cười rồi đẩy cửa đi vào trong nhà, “Lần trước em còn muốn mời anh uống cà phê mà!” Anh nhắc nhở cô, trong mắt thoáng qua một tia sáng.

“Anh…..” Phương Tư Hàng lập tức đỏ mặt, màu đỏ lan truyền đến tận cổ của cô, khi đó cô ý loạn tình mê mới có thể nói ra lời đề nghị như vậy, thật ra thì không phải cô có ý đó.

“Không được sao?” Vẻ mặt Hầu Mặc Khiêm như đưa đám, “Em lại muốn mua cà phê cho anh uống sao?”

Ách, không phải ý đó, cô suy nghĩ quá nhiều rồi, anh nói là cà phê.

Phương Tư Hàng không thể nói lại được anh, dậm chân xuống đất, “Tôi biết rồi, anh tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống đi.”

Cô như người vô hồn đi về phía phòng bếp, Hầu Mặc Khiêm bắt đầu quan sát nhà của cô, rất sạch sẽ, cũng rất đơn giản, trên giá sách hầu hết đều là những sách liên quan đến thiết kế thời trang, trên bàn máy vi tính đặt một chậu hoa, bên cạnh còn có một khung hình đã cũ.

Anh tò mò cầm lên nhìn, là Phương Tư Hàng chụp chung với Hầu Quả Quả, xem ra tình cảm giữa cô và em gái anh rất tốt.

“Cà phê của anh!” Phương Tư Hàng bưng một ly cà phê cho anh.

Hầu Mặc Khiêm nhận lấy, nhìn cô, “Em không muốn uống sao?”

Xem ra cô còn cần uống một ly cà phê hơn anh, nhìn cô không có tinh thần gì hết.

“Không cần, anhtừ từ uống, tôi rất buồn ngủ, tôi muốn đi ngủ, lúc anh đi nhớ đóng cửa lại dùm tôi.” Cô nói xong liền xoay người đi về phòng ngủ.

Uống cà phê cũng chỉ là một lý do, bởi vì, mỗi lần muốn uống một ly cà phê thì anh lại không thể không nhớ đến dáng vẻ quyến rũ của cô hôm ấy.

Hầu Mặc Khiêm kéo cánh tay của cô, nhìn đôi mắt gấu trúc đang híp lại, anh cười dịu dàng nhìn cô, “Đã hứa thì không thể thất hứa được.”

“A” Phương Tư Hàng không thoải mái khẽ kêu lên một tiếng, nhưng dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê của cô càng nhìn lại càng giống như người yêu muốn làm nũng, chứ không phải đang tức giận với anh.

Hầu Mặc Khiêm bưng ly cà phê lên, khi cô định mở miếng nói chuyện thì anh đưa ly cà phê vào miệng cô, cô lập tức mở mắt, “Trời ạ, tôi quên bỏ đường rồi.”

Cô lè lưỡi, vẻ mặt vô cùng đau khổ, đôi mắt đang híp lại cuối cùng cũng mở ra, “A, đắng chết thôi.”

“Ừ, xem ra em tỉnh rồi, đi thôi.” Hầu Mặc Khiêm đặt ly cà phê xuống bàn, kéo tay của cô đi về phía cửa chính.

“Này, tôi không muốn đi đâu.” Cô thật không muốn đi mà, sao anh cứ giả điếc là thế nào, tại sao vẫn không nghe cô nói, cô tức giận hất tay của anh ra.

Rốt cuộc Hầu Mặc Khiêm cũng dừng bước, anh quay đầu lại nhìn cô, Phương Tư Hàng đột nhiên cảm thấy mình như vậy có vẻ quá hung dữ rồi, nhưng cũng không thể trách cô mà, người thiếu ngủ sẽ rất dễ nổi giận nha!

Hầu Mặc Khiêm bước một bước dài về phía trước, lập tức kéo cô vào trong ngực, giữa hai người không còn một kẽ hở, “Ở đây….Còn dính một ít cà phê.” Tay anh nhẹ nhàng lau môi giúp cô.

Anh đang làm cái gì? Anh đang làm gì với cô vậy? Phương Tư Hàng sững sờ nhìn ánh mắt thân mật của anh.

Mà ngón tay Hầu Mặc Khiêm lại lưu luyến môi của cô không muốn buông tay, “Aiz, hình như không thể lau sạch được.”

Phương Tư Hàng nghe anh nói như vậy, theo bản năng lè lưỡi liếm liếm cánh môi, bỗng nhiên đầu lưỡi quét qua ngón tay cái của anh, cô kinh ngạc rụt lưỡi lại, mà ánh mắt Hầu Mặc Khiêm nhìn cô càng ngày càng tha thiết, sủng nịnh, dư âm nhiệt độ của cà phê lan tỏa trong miệng, cô cảm thấy gò má của mình đang nóng bừng.

“Lau sạch rồi.” Anh lên tiếng, giọng anh có chút khàn khàn.

Phương Tư Hàng nuốt nước miếng, vội vàng gật đầu, “Ừm”

“Vậy đi thôi.”

“Ừm…….Hả?”

“Em đồng ý đi rồi nha.” Hầu Mặc Khiêm mỉm cười, vẻ mặt thỏa mãn.

Không phải, cô chỉ theo thói quen mà gật đầu thôi, không phải đồng ý, a, ghê tởm, tại sao cô lại đỏ mặt, giọng nói của cô bị mèo tha đi đâu rồi???

Hầu Mặc Khiêm nắm tay cô, anh cao 1m80 đứng bên cạnh cô, khiến cô phát hiện ra đây cũng là lần đầu tiên cô có cảm giác mình giống như một con chim nhỏ nép vào ngực người khác, cảm giác này thật kỳ lạ, cũng thật là…….tốt!

“Tư Tư….”

Anh đang gọi tên ai vậy?

“Đi thay quần áo thôi.”

Khi Phương Tư Hàng còn đang ngây ra thì Hầu Mặc Khiêm đã mang cô đến công ty rồi.

Trong phòng trưng bày hàng mẫu của công ty có đủ các loại trang phục, muôn vàn kiểu dáng và màu sắc, cô nhìn bộ lễ phục trong tay anh, trên trán nhất thời hiện lên ba đường hắc tuyến, không phải anh muốn cô mặc bộ đó chứ?

“Nếu như dẫn em đi, đương nhiên phải để em mặc lễ phục của công ty thiết kế rồi.” Hầu Mặc Khiêm cười he he nói.

Nhưng mà bộ lễ phục này……

“Tôi không mặc.”

“Tại sao? Em mặc lên sẽ rất đẹp đó!” Hầu Mặc Khiêm cầm bộ lễ phục giơ giơ trước người cô để ướm thử.

“Tôi không mặc váy.” Phương Tư Hàng cắn răng, nhấn mạnh từng chữ.

“Đàn ông còn có người mặc váy, tại sao em không thể mặc?” Hầu Mặc Khiêm muốn tìm ra nguyên nhân.

Phương Tư Hàng lẳng lặng nhìn bộ lễ phục, mặt không chút thay đổi nói: “Trước kia có một người nói tôi mặc váy nhìn như Hầu Mặc Tử mặc tạp dề, bộ dáng rất tức cười.”

Ánh mắt mang theo ý cười của Hầu Mặc Khiêm từ từ trở nên lạnh lẽo, nhưng anh vẫn cười cười nói với cô: “Cho nên từ đó đến giờ em cũng không mặc váy nữa?”

“Chỉ mặc duy nhất một lần đó.” Cũng làm cho cô trở thành trờ cười cho thiên hạ.

“Nếu như, anh nói là nếu như, nếu như em mặc bộ lễ phục này lên mà không đẹp, vậy thì anh sẽ mặc váy, có dám cược hay không?” Giọng của anh gần như dụ dỗ, thật dịu dàng.

Phương Tư Hàng suýt chút nữa bị anh chọc cười, cô không có ác ý nhưng vẫn liên tưởng đến dáng vẻ mặc váy của anh, thật sự….rất hùng vĩ, dù rất buồn cười nhưng cô vẫn lắc đầu.

Hầu Mặc Khiêm cũng không muốn vì như thế mà nửa đường bỏ cuộc, ngược lại anh đưa tay ôm hông của cô: “Vậy anh đành giúp em mặc thôi.”

Mắt thấy anh tính toán cởi quần áo của cô, anh thật sự muốn thay cô thay lễ phục, cô sợ đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, mặc dù nhìn bề ngoài cô không giống con gái, nhưng nội tâm cô vẫn là con gái à nha.

“Buông tôi ra, Hầu Mặc Khiêm, nếu không tôi sẽ kiện anh tội quấy rối tình dục.” Phương Tư Hàng tức giận đẩy anh ra.

“Phương Tư Hàng, vậy em muốn như thế nào?” Hầu Mặc Khiêm lạnh lùng nhìn cô.

Trước giờ Hầu Mặc Khiêm chưa từng lộ ra vẻ mặt này với cô, trong lúc nhất thời cô cảm thấy kinh ngạc, người hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi, cô sảng khoái nói: “Được…Được rồi, nếu như tôi mặc lên mà khó coi, anh sẽ phải mặc.”

Hầu Mặc Khiêm không nói gì chỉ nhìn cô, trong lòng anh cười thầm, Phương Tư Hàng bĩu môi với anh rồi đi về phía phòng thử đồ.

Hậu quả của sự tức giận chính là, Phương Tư Hàng không mặc váy đã rất lâu rồi, thế nhưng bị Hầu Mặc Khiêm khiêu khích, cô đành khuất phục.

“Xong rồi.” Phương Tư Hàng lôi kéo chân váy, vẻ mặt khó chịu, dù như vậy, ngực của cô lại có một cảm giác rất kỳ diệu, cô len lén nhìn anh, tim cũng bắt đầu đập nhanh hơn.

Đợi một lúc lâu, Phương Tư Hàng thấy Hầu Mặc Khiêm không nhúc nhích, cũng không nói chuyện, hoàn toàn không có phản ứng gì, cô xoay người định đi về phía phòng thử đồ.

“Em đi đâu đó?” Hầu Mặc Khiêm nhanh hơn một bước túm được tay của cô.

“Đi thay đồ.” Cô không nhìn anh, hai mắt nhìn chằm chằm chân của mình.

“Tại sao?” Hầu Mặc Khiêm xoay người cô lại đối diện với anh, “Nhìn không đẹp mới được thay ra, không phải sao?”

Anh nói vậy là có ý gì? Anh cảm thấy cô mặc váy nhìn thế nào? Được không? Phương Tư Hàng nghi ngờ nhìn anh, “Anh cảm thấy tôi mặc rất đẹp sao?”

“Anh thật tinh mắt!” Bất luận là y phục hay trang sức đều rất hợp với cô.

Phương Tư Hàng cũng sẽ không vì anh nói vậy mà trở nên tự tin, trên đời này còn rất nhiều người không đành lòng làm tổn thương người khác mà lựa chọn nói dối để an ủi người đó, Hầu Mặc Khiêm chính là người như vậy, cô tin chắc là thế.

Không biết Phương Tư Hàng lấy hơi sức ở đâu ra, cô thoát khỏi tay của anh đi về phía phòng thay đồ, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Có quỷ mới tin anh.”

Đột nhiên một loại sức mạnh như mãnh thú đè ép cô lên trên tường, cô bị dọa sợ liền hét lên, “Anh, buông tôi ra.”

Cường thế trời sinh của Hầu Mặc Khiêm áp chế cô, cô giống như một con ruồi bị vỗ lên tường, không thể cử động được.

Ngữ điệu lạnh lẽo của anh thì thầm bên tai cô, “Anh nói sai chỗ nào?”

Giọng nói lạnh buốt giống như gió đêm hè, tuy không có hơi nóng, nhưng sức tàn phá lại rất mạnh.

Phương Tư Hàng nuốt nước miếng, không hiểu vì sao một người đàn ông luôn mỉm cười với cô nay lại trở nên bí hiểm như vậy?

“Anh…..” Hầu Mặc Khiêm ôm chặt hông của cô, cùng cô rời đến đứng trước gương, một tay nâng cằm của cô lên, buộc cô nhìn cô gái trong gương, “Em tự mình nhìn đi, xem anh có nói sai chỗ nào không?”

Không có cách nào, Phương Tư Hàng không thể làm gì khác hơn là nhìn mình trong gương, ở trong gương, hai người một trước một sau, tư thế rất thân mật, cô giống như con mồi sa vào mạng nhện, tuyệt đối sẽ trở thành món điểm tâm ngon miệng của nhền nhện.

Một bộ lễ phục màu xanh dương với những đường cong tinh tế, cô giống như hải âu xinh đẹp giữa biển cả, bộ lễ phục mang phong cách đơn giản nhất, để lộ xương quai xanh khêu gợi của cô, trước ngực xếp lại càng làm tăng thêm vài phần nữ tính, không thể phủ nhận, cô gái trong gương rất……..kiều diễm.

“Thấy thế nào?”

Hầu Mặc Khiêm nhìn vào mắt cô, thấy được cô rất thích bộ lễ phục này, cũng thấy được sự tự ti của cô, lần đầu tiên anh cảm thấy đau lòng, vì một người con gái mà đau lòng.

Cô gái tự tin, cô gái tự ti………..

Hai loại người này anh đều đã gặp, nhưng chưa từng có ai giống như cô, vừa tự tin lại vừa tự ti, cô rất tự tin về những bản thiết kế của cô, lúc nào cũng có thể phát huy thiên phú của riêng mình, nhưng cô cũng rất tự ti, khi đứng trước một cô gái xinh đẹp thì lại luôn cho rằng mình không có gì giống con gái.

Cô như vậy lại khiến cho anh nghĩ đến Thạch Lưu, bề ngoài nhìn rất cứng rắn, kỳ thật, nội tâm lại vô cùng yếu ớt.

“Rất đẹp.” Phương Tư Hàng khó có thể tự kiềm lại nhìn mình trong gương, cô không ngờ khi mình mặc bộ lễ phục này, váy - thứ cô căm ghét nhất lại có hiệu quả như vậy.

Không đúng, không liên quan đến váy, mà là……..Cô nhìn trộm Hầu Mặc Khiêm, là anh đang làm nền cho cô, cô có sự mềm mại của con gái, không còn cứng rắn như trước nữa, giống như cô vốn là một viên đá đầy góc cạnh, dưới sự dùi mài của Hầu Mặc Khiêm, cô dần dần trở nên tròn hơn, sáng hơn, có sức hút hơn.

“Cảm ơn.” Cô nhẹ nhàng nói, giọng nói cũng không giống như trước, như vậy cũng không sao cả, mềm mại hơn một chút….cũng tốt.

“Còn thiếu một thứ.” Chỉ là một buổi biểu diễn thời trang, cũng không cần quá chú ý đến trang phục, nhưng nên có thì không thể thiếu.

Hầu Mặc Khiêm xoay người cô lại, nhìn dáng vẻ sững sờ của cô, từ trong túi lấy ra một thỏi son môi, mở nắp, một tay giữ cằm của cô, một tay tỉ mỉ giúp cô tô son.

Son môi?

Phương Tư Hàng không dùng mỹ phẩm, cô chỉ dùng sản phẩm chăm sóc da, bình thường chỉ dùng nước hoa hồng, thỉnh thoảng đắp mặt nạ, nếu như để cho cô tự trang điểm, thật sự cô cũng không biết làm thế nào.

Cảm giác được môi mình nhớp nhớp, cô không thoải mái ngọ nguậy, Hầu Mặc Khiêm đau đầu mà nói một câu: “Không được ăn.”

“Tôi đâu có ăn.” Cô chỉ không có thói quen dùng son môi mà thôi.

“Không được cử động.” Sau khi xác thực cô không ăn son môi, anh đưa tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của cô, “Không nhất định phải cắt ngắn, gương mặt em rất hợp với tóc dài.”

“Đó là anh muốn thế.” Phương Tư Hàng chê cười, cô không thích bị người đàn ông này nhìn thấu, xem ra anh còn hiểu rõ về cô hơn cô, hiểu cô thích hợp với loại quần áo nào, trang sức gì, kiểu tóc nào hợp với cô, anh đều rõ hơn cô.

Có vẻ anh quá quan tâm đến cô rồi, cô có một loại cảm giác không thoải mái, còn có một chút sợ hãi, bị người đàn ông nhìn thấu như vậy, xưa nay chưa từng có.

Hầu Mặc Khiêm không nói gì, chỉ xoay người cô lại để cô nhìn vào gương, sự thật mạnh hơn lời nói.

Anh nói không sai, anh chọn bộ lễ phục này rất hợp với cô, màu xanh dương nhạt thiết kế nghiêng vai làm nổi bật lên khí chất tao nhã của cô, sắc môi màu đào làm cô càng thêm nữ tính, mềm mại, nếu như cô để tóc dài giống như anh nói, quả thật không còn gì để chê trách.

“Với chiều cao của em, chọn một đôi giày màu bạc đế bằng thôi,” Giầy quá cao sẽ làm cô nhìn rất cao lớn.

Phương Tư Hàng không hề dị nghị mang vào đôi giày anh đưa, “Cảm ơn anh.”

Giọng của cô nhẹ đến không thể nhẹ hơn được nữa, khóe miệng Hầu Mặc Khiêm khẽ nhếch lên, “Là anh phải cảm ơn em mới đúng, nếu như em cho anh leo cây, anh sẽ rất thảm.”

Vui vẻ kết thúc đề tài trước đó, anh nắm tay cô kéo cô đi ra ngoài, “Buổi biểu diễn thời trang sẽ bắt đầu lúc hai giờ chiều, nên đi thôi.”

“Ừ.” Cô đáp một tiếng, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, anh cầm tay cô như vậy có phải rất thân mật rồi không?

Kết quả Hầu Mặc Khiêm vẫn nắm tay Phương Tư Hàng cho đến khi hai người bước vào hội trường của buổi biểu diễn thời trang, khi khởi động xe anh lại lợi dụng lúc cô ngẩn người mà nắm tay cô, đến khi bước vào cửa hội trường, Phương Tư Hàng lập tức rút tay ra, chỉ khoác hờ vào cánh tay của anh.

Tay trong tay là cử chỉ thân mật giữa hai người đang yêu, nắm tay, Phương Tư Hàng cũng không có thói quen này.

Hầu Mặc Khiêm thâm trầm nhìn cô một cái, liền im lặng dẫn cô đến chỗ ngồi, không biết đơn vị tổ chức thật sự không biết, hay là cố ý muốn xem kịch vui, cư nhiên sắp xếp chỗ ngồi cho đại diện của hai công ty cạnh tranh một mất một còn - Hầu Thị và Phương Thị - ở cạnh nhau, đột nhiên Phương Tư Hàng cảm thấy sau lưng lành lạnh.

“Phương Tư Hàng.” Phương Tư Kỳ kỳ dị kêu lên, thiếu chút nữa thì cô không nhận ra Phương Tư Hàng rồi.

Phương Tư Hàng lại cảm thấy may mắn, hôm nay chỉ có một mình Phương Tư Kỳ tới đây, cô lạnh lùng gật đầu một cái, “Ừ.”

“Làm sao cô vào được đây?”

Phương Tư Kỳ ngồi bên trái Phương Tư Hàng, còn Hầu Mặc Khiêm ngồi bên tay phải, Phương Tư Hàng đang muốn mở miệng, Hầu Mặc Khiêm kéo kéo cánh tay của cô, ghé vào tai cô, “Chúng ta đổi chỗ.”

Phương Tư Hàng cầu còn không được, sảng khoái cách xa Phương Tư Kỳ, Hầu Mặc Khiêm là tổng giám đốc của Hầu Thị, Phương Tư Kỳ có ngu ngốc thế nào cũng không dám gây khó dễ với Hầu Mặc Khiêm.

“Tư Tư đi với tôi tới đây.” Hầu Mặc Khiêm cố tình ra mặt nghênh kích, Phương Tư Hàng không hiểu tại sao anh lại làm như vậy, lại càng không hiểu tại sao anh lại gọi cô là Tư Tư, cả người cô uốn éo không được tự nhiên.

“Tư Tư???” Phương Tư Kỳ cường điệu nói, “Có vẻ Tổng giám đốc Hầu rất thân với cô ấy?”

“Dĩ nhiên.” Sau khi nói xong Hầu Mặc Khiêm liền quay đầu đi, không thèm nhìn Phương Tư Kỳ nữa, lấy một ly nước trái cây trong tay phục vụ đưa cho Phương Tư Hàng.

Phương Tư Kỳ nhìn cử chỉ của hai người họ, híp mắt lại: “Tổng giám đốc Hầu và cô ấy có quan hệ gì?”

Hầu Mặc Khiêm cũng không rảnh để ý đến cô ta, lặng lẽ nhìn Tư Hàng uống nước trái cây, nếu như là người khác anh sẽ nghiêm túc giải thích, còn Phương Tư Kỳ, anh cũng chẳng có gì muốn nói với cô ta.

“Không phải là các người đang yêu nhau đấy chứ?”

Ai mà không biết hai nhà bọn họ luôn luôn đối đầu, nếu như Phương Tư Hàng không biết tốt xấu một mực muốn ở cùng một chỗ với Hầu Mặc Khiêm, thế thì Phương Tư Kỳ cô cũng chỉ có thể nói hai người họ là Romeo và Juliette, sẽ không có kết quả tốt đẹp thôi, Phương Tư Hàng cũng đừng nghĩ sẽ được yên ổn sống qua ngày.

Hầu Mặc Khiêm nghiêng đầu nhìn Phương Tư Hàng, giữ lại một chút thể diện cho Phương Tư Kỳ, Phương Tư Kỳ có ngu ngốc hơn nữa cũng hiểu được nhìn người phải nhìn sắc mặt, cô đang độc thoại sao? Suốt từ nãy đến giờ cô bị người đàn ông này đối xử lạnh nhạt như thế, sắc mặt Phương Tư Kỳ lập tức tái mét, thậm chí cô còn nghe được mấy tiếng cười trộm ở xung quanh, thật đáng chết!

Ánh mát của Phương Tư Hàng vốn hướng về phía sân khấu, nhưng không tự chủ được lại chuyển hướng sang anh, dưới ánh đèn lờ mờ, ngũ quan anh anh tuấn giống như được khéo léo điêu khắc ra, cô nhìn anh liền nhìn đến mất hồn.

Hầu Mặc Khiêm đột nhiên quay đầu lại cười với cô, “Thế nào?”

Phương Tư Hàng nhìn anh, một đôi mắt trong veo như nước suối, cô dời tầm mắt, nhìn điện thoại trong tay, tên người gọi đến hiển thị trên màn hình khiến cô không vui cau mày.

“Tôi ra ngoài nghe điện thoại.” Phương Tư Hàng ném một câu cho anh rồi chạy ra ngoài.

“Alo”

“Tối nay về nhà một lát.” Đầu bên kia là giọng lãnh khốc của Phương Chấn Đào.

Giọng Phương Tư Hàng bất mãn, lập tức cự tuyệt, “Không, con còn có việc.”

“Hôm nay cha mời cậu ấy về nhà ăn cơm, con nhất định phải về.” Phương Chấn Đào không cần nói rõ “cậu ấy” là ai, Phương Tư Hàng cũng nhất định biết ông đang nhắc tới ai.

Xem ra Phương Chấn Đào cũng không để ý đến việc cô cự tuyệt, “Con sẽ không về, nếu như cha thích anh ta, vậy cha kết hôn với anh ta đi.”

Hỏa khí nhanh chóng bốc lên, Phương Tư Hàng chịu đủ sự cố chấp của Phương Chấn Đào rồi, cô không hiểu tại sao cô lại có một người cha như thế.

Bình thường, cha cô xem cô như một người tàng hình, chỉ khi nào ông ấy cần đến cô, ông ấy mới chú ý đến sự tồn tại của cô, nhưng sự chú ý ấy còn tàn khốc hơn việc ông ấy coi như không khí, chỉ là muốn lợi dụng cô để kiếm lợi, cô đã sớm không mong chờ ông ấy sẽ yêu thương cô như một người cha thực sự, nhưng vẫn không ngờ ông ấy có thể hèn hạ đến mức bán cô đi như vậy.

Phương Chấn Đào không để ý cô có tức giận hay không, “Cứ như vậy đi, buổi tối phải về ăn cơm.”

Giọng điệu ra lệnh làm Phương Tư Hàng nổi trận lôi đình, nhưng cô còn chưa kịp phát tiết mắng người thì điện thoại đã cúp.

Phương Tư Hàng nắm chặt điện thoại, hai mắt nhìn thẳng vào tường trắng của hành lang, đầu óc bỗng nhiên trống rỗng.

“Em làm sao vậy?” Hầu Mặc Khiêm đợi một lát không thấy cô liền đi theo ra, nhìn thấy một vệt nhàn nhạt âm trầm trong mắt của cô, anh tiến lên bước đến gần cô.

Chỉ cần cô là con gái của Phương Chấn Đào, chỉ cần cô một ngày chưa kết hôn, chỉ cần……..Phương Tư Hàng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, cô quay đầu nhìn người bên cạnh – Hầu Mặc Khiêm.

“Hả?” Hầu Mặc Khiêm cười cười nhìn cô.

“Hầu Mặc Khiêm.”

“Hả?” Phương Tư Hàng đứng trước mặt anh, lần đầu tiên cô phát hiện người đàn ông này cao lớn như vậy, cô khẩn trương nuốt nước miếng, “Tôi……”

“Em làm sao?”

“Anh có muốn kết hôn với tôi không?” Nói ra khỏi miệng, cô thế nhưng lại hỏi anh câu này.

Cảm giác khẩn trương vừa qua đi, cái cảm giác vô cùng xấu hộ lại ập đến, cô cư nhiên dám hỏi anh như vậy.

Phương Tư Hàng xấu hổ, hận không thể đào được một cái hang mà chui vào, cô ho nhẹ một tiếng, đưa tay che miệng, cố gắng che giấu sự bối rối của mình, “Cái đó…..Không cần làm thật……..” Cô chỉ là tùy tiện nói ra.

“Được.” Mắt Hầu Mặc Khiêm lấp lánh như có hàng ngàn ngôi sao đang tỏa sáng, rực rỡ như ánh lửa.

“Anh nói cái gì?” Phương Tư Hàng ngây người.

“Anh nói được, chúng ta kết hôn.” Hầu Mặc Khiêm nghiêm túc nói.

Không phải anh đang nói đùa, tuyệt đối không phải, Phương Tư Hàng cảm giác trong lòng bắt đầu nhộn nhạo, trái tim cũng đập bùm bùm càng ngày càng nhanh, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của cô.

“Lần đầu tiên có một người con gái dám cầu hôn với anh, Phương Tư Hàng, em rất có bản lĩnh.” Anh cười tủm tỉm, bình tĩnh giống như đang thảo luận với cô trưa nay sẽ ăn gì, anh quá bình tĩnh rồi.

“Anh không ngạc nhiên…..” Mỗi người đều sẽ hiếu kỳ mới đúng, chẳng lẽ anh không tò mò tại sao cô lại nói ra những lời này sao?

“Ừ, anh cũng không nghĩ em lại muốn kết hôn.” Mới không phải, cô mới không muốn kết hôn, cô chỉ là bị buộc cưới, bị bức đến bước đường cùng, không thể tiến cũng không thể lùi, không thể làm gì khác hơn là phải phản công thôi.

“Tôi không nói đùa.” Phương Tư Hàng hung hăng nói: “Anh không cần cho là tôi………”

“Anh cũng không nói đùa.” Cho nên anh mới không hiểu rõ chuyện này, Phương Tư Hàng khẽ cắn môi dưới, “Anh sẽ không hối hận chứ?”

Hầu Mặc Khiêm khẽ cười một tiếng, đưa tay vò rối mái tóc ngắn của cô, bộ dạng do dự của cô cộng thêm tóc ngắn xốc xếch, làm cho anh có loại ý nghĩ muốn ăn cô vào bụng.

“Đừng lo lắng nữa.” Tay Hầu Mặc Khiêm đặt lên gáy của cô, kéo cô sát vào người anh, hai gương mặt gần trong gang tấc, “Đóng dấu trước.”

Cái gì mà đóng dấu? Còn chưa kịp suy nghĩ gì, môi Phương Tư Hàng lập tức bị người đàn ông này tập kích, cô không ngờ anh nói hôn liền hôn, ở ngay trước mặt mọi người, tại sao anh có thể hôn tự nhiên như vậy?

Tay Phương Tư Hàng đặt lên trước ngực anh, thử đẩy anh ra, không ngờ anh lại động tay khiến tay cô vắt qua vai anh choàng quanh cổ anh, bọn họ giống như một đôi không thể chia lìa.

Lưỡi Hầu Mặc Khiêm rất nóng, vừa nhanh vừa mạnh chui vào trong miệng cô, không ngừng quấn lấy lưỡi của cô, thanh âm hưng phấn giao thoa giữa môi và lưỡi vang lên, mang theo tiếng nước chảy thanh thúy, hai má Phương Tư Hàng đỏ lên nhưng không cách nào nói chuyện, anh khiến cô trở nên thẹn thùng như vậy, khiến cô hiểu được giữa nam và nữ có loại thân mật như vậy, không kiêng kỵ như vậy.

Bàn tay của anh khẽ vuốt ve eo của cô, từng cái từng cái, tới tới lui lui, bên hông của cô bởi vì động tác của anh mà từ từ nóng lên, cô khó chịu “ưm” một tiếng, thân thể thử tránh khỏi bàn tay nóng như lửa của anh, không ngờ anh lại trực tiếp kéo cô đến bên tường, lấy một tư thế bá đạo mút lưỡi của cô, đem cô thành món khai vị mà ăn sạch.

Từ từ cảm thụ mỹ vị của món khai vị……Mãi lâu sau anh mới buông tha cho môi của cô, ác ý ghé vào bên tai cô, bàn tay của anh trượt từ eo xuống dưới mông, căng đầy co dãn để cho anh yêu thích, nhẹ nhàng xoa một hồi lâu vẫn không muốn buông tay.

Đóng dấu nữa?

Phương Tư Hàng vội vàng che miệng, tức giận nói: “Không được, anh muốn hôn nữa đi tìm người khác mà hôn.”

Cô cũng không muốn lại vì hôn mà không thể thở nổi.

“Được rồi, thật đáng tiếc.” Hầu Mặc Khiêm để xuống bàn tay tà nịnh, ngược lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, “Về thôi, buổi biểu diễn hôm nay cũng không có gì đặc sắc.”

Hôm nay, hai người bọn họ căn bản chỉ là tới tham gia náo nhiệt, không có ai nghiêm túc xem biểu diễn, ở thêm một lát nữa cũng chỉ phí thời gian.

“Không được.”

Lông mày Hầu Mặc Khiêm nhướn lên thật cao: “Không lẽ em còn muốn xem?”

Phương Tư Hàng cười lạnh, “Buổi biểu diễn này không đẹp mắt, tôi dẫn anh đi xem một kịch vui khác.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.