Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển

Chương 8: Chương 8: Hẹn ước đêm trăng tròn




Con sò mềm mại nhất được bao bọc bởi lớp vỏ cứng nhất, viên ngọc sáng đẹp nhất được che giấu tại nơi sâu kín nhất.

Tôi dự đoán nhà trọ của mình sẽ có chút danh tiếng ở trên đảo, nhưng không đoán được nó có chút danh tiếng không chỉ ở trên đảo.

Tối hôm đó, có một vị khách đã dùng điện thoại di động quay lại hai đoạn video: Một đoạn là lúc Ngô Cứ Lam dùng hai tay múa dao, thực hiện kỹ thuật ‘Ngư khoái’; một đoạn là Ngô Cứ Lam ngồi trước bức tường đá loang lổ của ngôi nhà cổ, khảy đàn cổ. Người đó đăng hai đoạn Video lên Vblog của mình, đặt tên là “Bữa ăn tối khó tin”, tốc độ chia sẻ và lượng view tăng nhanh đến chóng mặt, hấp dẫn nhiều hạng người trên mạng đến xem.

Có cô gái chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài, có người say mê hứng thú với âm nhạc cổ xưa, có kẻ chuyên nghiên cứu kỹ thuật ‘Ngư khoái’, còn có dạng mê của ngon vật lạ… Vô số người bình luận trao đổi về “Ung Tử” —— nhóm người trên mạng không biết tên của Ngô Cứ Lam, căn cứ vào mấy câu thơ hắn ngâm, liền xưng hô với hắn là Ung Tử, cách xưng hô tao nhã dành cho đầu bếp thời xưa.

(*) Những comment bình luận của người xem đoạn video

* Thật sự là hoa mắt! Hình ảnh rất đẹp, tôi chỉ có thể xem đi xem lại nhiều lần.

* Rốt cuộc là nhạc gia biết nấu ăn, hay là đầu bếp biết đánh đàn? Có tài thì thôi, còn quá xuất sắc như vậy, xuất sắc thì thôi, còn quá phong cách như vậy, đầy đủ khí chất, có thể… để cho các nam nhân khác sống hay không?

* Đây mới là đàn ông Trung Quốc truyền thống hoàn hảo! Có sách sử làm chứng, năm Thiên Bảo thứ sáu (8.1), Lý Bạch dẫn theo con nhỏ đi ngang qua Trung Đô, có một vị khách không quen biết đến bái phỏng. Lý Bạch trong lòng cảm động, tự mình dùng kỹ thuật “Chước khoái”, cũng vừa thực hiện vừa ngâm thơ. Thơ của Lý Bạch thì không cần phải nói nhiều, có thể lên Baidu mà kiểm chứng, nhưng xin chú ý đến điểm quan trọng, “Là Lý Bạch đích thân múa đao ‘chước khoái’”, Lý Bạch! Lý Bạch! Lý Bạch! Viết được thơ lưu truyền hậu thế, lại còn đao pháp nấu ăn rung động đầu lưỡi! Đây mới là đàn ông Trung Quốc truyền thống hoàn hảo!

(8.1) Thiên Bảo (niên hiệu của Đường Huyền Tông, Lý Long Cơ, năm 742-756)

* Từ lúc Ngụy Tấn Nam Bắc triều (năm 220-589), “Chước khoái” đã không chỉ vì ăn uống, mà còn được người trong cung thưởng thức, “Đầu bếp ra tay, dao chém như bay, mỗi nhát ứng thớt, phiến mỏng rơi đầy” (8.2). Đến thời Thịnh Đường, văn nhân sĩ tử còn coi “Chước khoái” là chuyện phong lưu tao nhã, Vương Duy, Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vương Xương Linh, Bạch Cư Dị… Đều miêu tả “Chước khoái” trong thơ của mình. Giống như Lý Bạch là loại người thân mang võ nghệ, kiếm thuật sao siêu, vẫn thường thường đích thân thi triển “Chước khoái”, “Hà hơi mấy lượt đao chém tới, thịt hồng tựa tuyết hạ bàn không.” (8.3)

(8.2) Trích trong bài “Tây Chinh Phú” (bài phú Tây Chinh) của Phan Nhạc.

(8.3) Trích trong bài thơ trên bức tranh thủy mặc miêu tả cảnh Lý Bạch và Đỗ Phủ cùng thưởng thức “Chước khoái”.

* Đúng là điên rồi! Chủ nhân Vblog trả lời, hắn nghe nói cây đàn cổ đó là do Ung Tử làm! Tự! Mình! Làm! A~ !

* Trong quyển “Lục nghiên trai bút ký: Tử đào hiên tạp chuế” của Lý Nhật Hoa (8.4) cuối thời Minh có viết, ông ta đọc qua cuốn “Chước khoái thư” (Sách về kỹ thuật Chước khoái) có thể do người nhà Đường biên soạn, trong đó có nói đến các kỹ thuật Chước khoái bao gồm “Tiểu hoảng bạch, đại hoảng bạch, vũ lê hoa, liễu diệp lũ, đối phiên phù điệp, thiên trượng tuyến…” (Phiến mỏng nhỏ, phiến mỏng lớn, mưa hoa lê, sợi lá liễu, phiến đối cánh bướm, sợi nghìn trượng…). Đáng tiếc vào thời điểm đó, kỹ thuật Chước Khoái đã thất truyền, Lý Nhật Hoa không có cách nào kiểm chứng chuyện sách ghi lại là thật hay giả. Đoạn video về Ung Tử có thể chính là kỹ thuật Chước Khoái đã thất truyền bấy lâu nay.

(8.4) Lý Nhật Hoa (1565-1635) Là một vị quan thời nhà Minh, là nhà thơ, nhà văn nổi tiếng, cuốn “Lục nghiên trai bút ký: Tử đào hiên tạp chuế” là bút ký ghi lại những sự việc hàng ngày bao gồm nhưng món ngon vật lạ, cầm kỳ thi họa trong nhân gian…, là tư liệu quý giá cho các khoa học gia đời sau nghiên cứu.

May mắn Giang Dịch Thịnh đúng lúc liên hệ được với người khách đã đăng đoạn video kia, nên người đó chỉ trả lời những câu hỏi “điên cuồng” của người xem đơn giản như sau: “Địa điểm thưởng thức bữa tối là ở Nhà trọ Ốc Biển, người đàn ông trong đoạn video là người làm của Nhà trọ.” Những câu hỏi có liên quan đến chủ đề cá nhân của những người khác đều không trả lời.

Nhóm người ở trên mạng tìm những thứ có liên quan đến “Nhà trọ Ốc Biển”, không ít người tìm thấy blog của tôi. Bọn họ giống như thám tử, căn cứ vào mấy tấm hình tôi đăng về nhà trọ, xem xét qua hoàn cảnh, liền kết luận nhà trọ Ốc Biển của tôi chính là nhà trọ Ốc Biển ở trên đoạn video kia.

Nhóm người đó đều nhắn lại, hỏi thăm qua phong cảnh trên đảo, đề nghị chụp thêm nhiều ảnh của Ngô Cứ Lam, muốn xem lại kỹ thuật Chước Khoái, thậm chí có người còn hỏi ba mẹ của Ngô Cứ Lam làm sao có thể nuôi dạy hắn giỏi như vậy, xin truyền lại kinh nghiệm…

Lượng theo dõi blog của tôi từ hơn một trăm người tăng vọt lên một trăm vạn người, lúc trước một ngày không có một cái tin nhắn hôm nay mỗi ngày nhận được hơn một ngàn tin nhắn. Tôi bị người ở trên mạng dọa sợ, thậm chí lo lắng, sợ rằng cái “may mắn” ngoài ý muốn này sẽ khiến Ngô Cứ Lam thêm phiền toái.

Tuy rằng bởi vì không lo nghĩ đến internet, Ngô Cứ Lam rất bất ngờ sự việc lại tiến triển vượt xa hắn dự đoán, nhưng hắn không phải lúc nào cũng để ý giống như tôi. Chỉ lâu lâu cùng tôi nhìn ngó qua để trả lời các tin nhắn.

Giang Dịch Thịnh cười an ủi tôi: “Ít ra chứng minh hắn không phải là tội phạm truy nã, nếu không, hắn đã không thể bình tĩnh nhìn hình ảnh của mình lan truyền trên internet nhiều và nhanh như vậy.”

Tôi đấm một quyền vào người của Giang Dịch Thịnh, hoàn toàn không thể nhận an ủi “vui lòng nhận” của hắn.

Giang Dịch Thịnh cười to, “Anh phát hiện ở trên mạng người bị bệnh thần kinh đúng là có không ít, mấy tin nhắn của bọn họ thật sự là hết thuốc chữa, anh cảm thấy mình còn rất bình thường!”

Tôi nhìn Ngô Cứ Lam trên đoạn video, lại nhìn Giang Dịch Thịnh đang ở bên cạnh, cũng hiểu được bản thân thật sự rất bình thường!

Từ lúc Nhà trọ Ốc Biển gặp may mắn trên internet, mỗi ngày đều có rất nhiều người gọi điện thoại đến hỏi phòng thuê trọ, nhưng tất cả tôi đều không nhận.

Tôi cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy hiện tại khách hàng muốn đến đây đều không phải thật sự muốn ở trọ, bản thân tôi đang rất vất vả đối phó với phiền phức, chẳng lẽ lại kêu người khác đến để rước thêm phiền phức?

Huống chi, hiện tại tôi đã thuận lợi vượt qua khủng hoảng kinh tế, còn phát hiện ra phương pháp kiếm tiền khác thích hợp hơn, rõ ràng đã bỏ quên kế hoạch mở nhà trọ ban đầu.

Chuyện này xuất phát từ nhiều loại nguyên nhân. Những khách hàng đã nếm qua “Ngư khoái” tối hôm đó thường hay đến Nhà trọ ăn cơm. Bởi vì nhân công ở trong nhà đơn giản chỉ có tôi và Ngô Cứ Lam, nên thực đơn trong ngày chẳng được phong phú, hoàn toàn quyết định bởi việc ngày hôm đó Ngô Cứ Lam ra chợ mua được cái gì. Chính xác là, hắn mua được cái gì, thì làm cái đó. Đương nhiên, khách hàng cũng có thể gọi điện thoại đến đặt hàng trước, chỉ cần Ngô Cứ Lam mua được, hắn đều có thể làm.

Lúc đầu, tôi còn lo lắng như vậy sẽ ảnh hưởng đến kinh doanh, không ngờ khách hàng chẳng những không cảm thấy Ngô Cứ Lam làm vậy là không tốt, mà ngược lại càng thích đến nhà trọ Ốc Biển ăn cơm. Sau đó tôi biết được, nhiều nhà hàng nổi tiếng ở thành phố lớn có thức ăn đa dạng phong phú cũng đều làm như vậy. Bởi vì nguyên liệu nấu ăn mua trong ngày mới có thể đảm bảo đủ tươi ngon và đủ hương vị.

Tài nấu ăn của Ngô Cứ Lam khỏi phải bàn, hoàn cảnh dùng cơm có thể nói cũng hoàn mỹ. Cây cối hoa lá trong nhà đều có chút tuổi, theo thời gian toát ra vẻ cổ kính đặc biệt, cho dù có trang trí thêm cũng không bằng được tự nhiên, những khách hàng tới dùng cơm dần dần thích Nhà trọ Ốc Biển. Bạn bè dẫn theo bạn bè, miệng truyền miệng, nhà trọ Ốc Biển nhanh chóng nổi tiếng như một quán ăn ưa thích ở trên đảo.

Niềm vui ngoài ý muốn của tôi chính là, những khách hàng đến dùng bữa, nhìn thấy những món đồ trang sức bằng ốc của tôi đều rất thích, hỏi tôi bán hay không. Tôi đương nhiên kiếm được tiền liền thương lượng, giá cả so với buôn bán ở bến tàu có cao hơn chút ít, dần dà không để ý, nó cũng trở thành một thứ kiếm ra tiền.

Tôi không muốn Ngô Cứ Lam quá vất vả, nên mỗi ngày chỉ tiếp đãi khoảng mười người khách, đại khái có thể kiếm được hai ba trăm đồng, thường thường tôi còn bán được mấy thứ linh tinh từ ốc biển, có khi là mấy chục, có khi là mấy trăm. Tôi tính toán lại sổ sách, trừ đi chi phí hằng ngày và tiền lương của Ngô Cứ Lam, mỗi tháng có thể dư ra ba bốn ngàn, tôi cảm thấy như vậy đã đủ, nên không cần kinh doanh Nhà trọ.

Tôi đang ngồi trước cái vòi nước ở trong sân, thì điện thoại đột nhiên vang lên.

Tôi lau sạch tay, lấy cái điện thoại ra, là Chu Bất Văn gọi.

“Đầu To?”

“Đúng vậy là anh! Nghe Giang Dịch Thịnh nói bây giờ em không kinh doanh nhà trọ nữa, mà bắt đầu kinh doanh quán ăn?”

“Vâng! Kinh doanh quán ăn thật ra rất tốt, em cảm thấy kiếm tiền cũng đủ chi dùng, không muốn thêm vất vả, nên không cần phải kinh doanh nhà trọ.”

“Vậy có còn hoan nghênh anh đến ở không?

“Đương nhiên, lúc nào cũng được, khi nào thì anh đến?”

“Đợi khi nào anh xử lý xong công việc, sẽ đến.”

“Được, em chờ anh đến.”

“Em làm kinh doanh, không có cuối tuần, lúc nào cần nghỉ ngơi thì nên nghỉ ngơi, không cần phải quá mệt mỏi! Có khi nên đi ra ngoài một chút, xem phim, đánh bóng… Chú ý đến sức khỏe của mình.”

“Được, em biết rồi!”

Tôi cúp điện thoại, suy nghĩ, liền nhận ra Ngô Cứ Lam từ lúc lưu lạc đến đây, tôi luôn ép buộc hắn làm việc kiếm tiền, không cho hắn được nghỉ ngơi ngày nào, cũng không dẫn hắn ra ngoài thư giãn. Tôi lập tức quyết định, biết sai liền sửa, nhanh chóng cho mình và Ngô Cứ Lam một ngày nghỉ.

Tôi gọi điện thoại cho Giang Dịch Thịnh, nói hắn biết, lâu rồi không có nghỉ ngơi, tôi muốn đưa Ngô Cứ Lam rời bến đi chơi, hỏi Giang Dịch Thịnh có muốn đi cùng hay không. Giang Dịch Thịnh không chút do dự nói sẽ đi cùng, hắn còn hứa hẹn sẽ lo liệu sắp xếp hết thảy, bảo tôi chuẩn bị đồ ăn thật tốt là được.

Buổi chiều thứ bảy, bốn giờ rưỡi, mặt trời ngã về tây, không còn phải chịu phơi nắng giữa trời nóng rực lửa, Giang Dịch Thịnh thuê một chiếc thuyền nhỏ, đưa tôi và Ngô Cứ Lam rời bến đi ngắm mặt trời lặn, dùng bữa tối.

Sau khi chạy hơn một giờ, đến được địa điểm theo kế hoạch. Giang Dịch Thịnh cho thuyền dừng lại, hắn lấy ra bộ dụng cụ lặn (gồm kính, ống thở, chân vịt), hỏi: “Anh biết dùng cái này không?”

“Không biết.” Ngô Cứ Lam cảm thấy hứng thú lật xem chân vịt, cùng ống thở và kính bơi.

“Kỹ năng bơi của anh thế nào?” Giang Dịch Thịnh hỏi.

Ngô Cứ Lam sững sờ một chút, chậm chạp nói: “Rất tốt.”

“Bể bơi sâu hai thước anh có thể lặn tới đáy không?”

“Có thể.”

“Vậy không thành vấn đề.” Giang Dịch Thịnh ngồi phía đối diện Ngô Cứ Lam, cầm lấy kính bơi, ống thở và chân vịt, làm qua một lần cách mang bộ bơi lặn vào, “Bộ bơi lặn này dùng rất đơn giản, anh có kỹ năng bơi tốt, học sẽ rất nhanh.”

Ngô Cứ Lam nhìn thấy tôi ngồi không nhúc nhích, “Em không xuống bơi sao?”

Tôi lắc đầu, “Em không bơi.”

Giang Dịch Thịnh cười nhạo, “Em ấy trước đây có rơi xuống biển một lần, thiếu chút nữa là chết đuối. Từ đó về sau, em ấy bị ám ảnh, học bơi như thế nào cũng không thể học được. Tôi và Đầu To cố gắng hết sức, chỉ có thể để em ấy mặc áo phao, ở trong nước bơi qua bơi lại một chút rồi thôi. Nếu không có áo phao, muốn em ấy xuống nước, em ấy sẽ nghĩ anh muốn giết em ấy, sẽ liều chết phản khán!”

Tôi có chút xấu hổ, giải thích nói: “Nhiều người cũng không biết bơi vậy, đâu chỉ có mình em!”

“Nhiều người không biết bơi, nhưng bọn họ không phải là con cháu của ngư dân, cũng không phải là người có ông cố là ‘tiểu ngư’ như em đâu.” Giang Dịch Thịnh nói với Ngô Cứ Lam: “Cho đến bây giờ, hỏi mấy lão ngư dân lớn tuổi, người nào có kỹ thuật bơi giỏi nhất, họ sẽ kể truyền thuyết về ông cố của em ấy cho anh nghe. Nghe nói năm đó, không có dụng cụ bơi lặn hiện đại như bây giờ, ông ấy đã có thể lặn xuống hơn hai mươi thước, anh nhìn đứa cháu gái ‘đáng cười vào mặt’ này xem, ngay cả học bơi mà cũng không học được!”

Tôi trừng mắt liếc nhìn Giang Dịch Thịnh một cái, dặn dò nói: “Đừng có đi bắt tôm hùm, nhìn Ngô Cứ Lam đi, anh ấy lần đầu tiên dùng đến bộ bơi lặn đấy.” Rồi hướng Ngô Cứ Lam nói: “Anh theo sát Giang Dịch Thịnh, đừng bắt tôm hùm ở sâu quá, an toàn là trên hết.”

Giang Dịch Thịnh kiểm tra qua bộ bơi lặn Ngô Cứ Lam mặc vào, sau khi xác định không có vấn đề gì, hắn dẫn đầu nhảy xuống thuyền, Ngô Cứ Lam theo sát hắn cũng nhảy xuống.

Hai người bơi xung quanh thuyền, Giang Dịch Thịnh hướng dẫn cho Ngô Cứ Lam cách dùng ống thở và chân vịt, tôi xem bọn họ một lát, phát hiện kỹ năng bơi của Ngô Cứ Lam cực kỳ tốt, hắn rất nhanh đã học được, nên yên tâm.

Giang Dịch Thịnh trở lên thuyền, hắn đưa cho Ngô Cứ Lam một đôi bao tay màu đen và một cái túi màu xanh lam làm bằng lưới có thể quải được trên lưng. Giang Dịch Thịnh đeo bao tay, cầm túi lưới làm mẫu, “Khi bắt tôm hùm, nên bơi phía sau nó, như vậy sẽ không bị nó kẹp vào người. Sau khi bắt được, trước hết trồi lên mặt nước, bỏ tôm hùm vào túi lưới, rồi quải ở trên lưng, như vậy là có thể tiếp tục đi bắt con thứ hai.”

Sau khi Ngô Cứ Lam tỏ vẻ hiểu được, Giang Dịch Thịnh nói: “Tối nay có tôm hùm ăn hay không, để coi tay nghề của chúng ta thế nào.” Nói xong, hắn dẫn theo Ngô Cứ Lam cùng nhảy xuống thuyền, hướng ra phía xa bơi đi.

Tôi lấy camera, vừa chụp hình, vừa nhìn Ngô Cứ Lam theo Giang Dịch Thịnh ở trong nước biển trồi lên lặn xuống.

Vì phòng ngừa nắng cháy da hoặc bị sứa làm bị thương, bộ đồ bơi lặn bao kín cả thân người, chỉ lộ ra phần cổ và một chút ở chân. Giang Dịch Thịnh thường xuyên bơi lặn trên biển, nên có làn da màu đồng khỏe mạnh rắn chắc, còn Ngô Cứ Lam thì trắng nõn, may mắn thân hình của hắn thon dài, động tác mạnh mẽ, nên không có… chút cảm giác yếu ớt.

Vận khí của Ngô Cứ Lam phi thường tốt, rất nhanh hắn liền bắt được ba con tôm hùm, Giang Dịch Thịnh thì lại chẳng thu hoạch gì, hắn chế giễu Ngô Cứ Lam, nói: “Anh thật đúng là ngơ ngác đánh chết sư phụ già.”

Ngô Cứ Lam mỉm cười, không nói gì. Hắn leo lên thuyền, trút cái túi lưới đang bị dính mấy con tôm hùm càng to vào cái thùng bằng thiếc, trong cái túi lưới xanh lam còn rơi ra không ít sò biển.

Tôi cầm lấy cái khăn đã chuẩn bị sẵn, đưa cho hắn, “Lau khô một chút, cẩn thận cảm lạnh.”

Ngô Cứ Lam nhận khăn, lau khô tóc và thân người.

Tôi nói với Giang Dịch Thịnh vẫn còn đang ngâm mình trong nước biển: “Ba con tôm hùm đã đủ ăn rồi, anh còn muốn bắt nữa sao?”

Giang Dịch Thịnh nói: “Đương nhiên! Ăn của người khác bắt có ý nghĩa gì? Chờ anh bắt được con lớn hơn, mấy con của Ngô đại ca sẽ đem đi vứt hết!” Hắn nói xong, phất tay với chúng tôi, sau đó bơi ra xa.

Ngô Cứ Lam ngồi bên cạnh tôi, dựa vào khoang thuyền, thoải mái duỗi thẳng đôi chân.

Hắn không nói tiếng nào, lấy một con trai biển không lớn không nhỏ đưa cho tôi.

Tôi cầm ở trong tay, do dự một chút, nói: “Tuy rằng trai biển còn tươi ăn sống có mùi vị rất ngon, nhưng em ăn không quen.”

Ngô Cứ Lam vẫn không nói tiếng nào lấy lại con trai biển từ trong tay của tôi.

Hắn nhanh nhẹn dứt khoát cạy vỏ con trai, ăn nó. Sau đó, hắn túm tay của tôi, từ trong miệng phun ra một viên ngọc màu đen, viên ngọc nhẹ nhàng rơi lên bàn tay tôi. (8.5)

(8.5) Ngọc trai đen: Thường là ngọc của hai loài Pinctada margaritifera Linne, phân bố nhiều ở Nam Thái Bình Dương, trong khu vực quần đảo Polynesia của Pháp, Okinawa, và quần đảo Cook. Loài trai này đặc biệt có thể phát triển khoảng 12 inch đường kính và sản xuất một loạt các ngọc trai màu đen thường được gọi là “Ngọc trai Tahitian” hay “ngọc trai đen.” Các màu sắc tự nhiên của ngọc trai phát triển bởi loài trai này bao gồm ánh sáng bạc / trắng, màu xám, màu xám đen, cam, vàng, xanh lá cây, xanh dương, tím, và đen.

Tôi trợn tròn mắt, ngơ ngác hỏi: “Cho em sao?”

Ngô Cứ Lam quay đầu, mặt không chút thay đổi ngắm nhìn mặt biển cuối ngày, “Tôi nhớ phụ nữ các em rất thích mấy thứ nhàm chán như vậy.”

Tôi nhìn vật nhỏ bé đang ở trong lòng bàn tay —— một viên ngọc màu đen không lớn không nhỏ, cũng không có gì đáng giá, nhưng nó là do Ngô Cứ Lam chính mình bắt được từ biển, tặng cho tôi.

Nghĩ đến động tác lưu loát dứt khoát của hắn lúc nãy, tôi hỏi: “Có phải anh đã sớm biết bên trong con trai này có ngọc?”

Ngô Cứ Lam thản nhiên liếc mắt nhìn tôi một cái, “Nếu không, em cảm thấy tôi vì cái gì mà đi bắt con trai này?”

Tôi cực kỳ buồn bực, nếu vừa rồi tôi nguyện ý ăn sống con trai, sẽ có thể ngạc nhiên vì chính miệng của mình ăn đến viên ngọc, sau đó liền kinh ngạc phun nó ra. Bất quá, nghĩ đến bộ dáng Ngô Cứ Lam dùng miệng phun ngọc thật sự rất gợi cảm, tôi lại cảm thấy như vậy cũng rất tốt.

Tôi nắm chặt viên trân châu ở trong tay, “Cảm ơn anh!”

Ngô Cứ Lam thản nhiên nói: “Tùy tay nhặt được thôi!”

Tôi có chút bất đắc dĩ, đàn ông khác đều tỏ ra “Anh đã hy sinh cho em rất nhiều, hãy mau tới cảm kích anh đi”, nhưng hắn thì ngược lại, lúc nào cũng bày ra bộ dáng “Tôi cái gì cũng chưa làm, em đừng bao giờ cảm động.”

Nhưng hắn quên tôi là một cô gái lớn lên từ biển, nên biết rất rõ: Con sò mềm mại nhất được bao bọc bởi lớp vỏ cứng nhất, viên ngọc sáng đẹp nhất được che giấu tại nơi sâu kín nhất.

Tôi đang ngắm nhìn viên ngọc màu đen, Ngô Cứ Lam đột nhiên hỏi: “Trước đây em rơi xuống biển là chuyện gì xảy ra?”

Không có gì phải giấu diếm, tôi sảng khoái nói: “Là chuyện lúc em bảy tuổi. Ba mẹ cãi nhau đòi ly hôn, ông nội muốn níu kéo tình cảm của bọn họ, nên gọi bọn họ về đảo chơi vài ngày. Mẹ của em và mẹ kế không giống nhau, bà ấy rất tôn kính ông nội, chỉ là không kính trọng ba em thôi. Chúng em một nhà ba người trở về hải đảo, ông nội cố ý dong thuyền, đưa ba, mẹ và em rời bến đi chơi. Em nhớ rõ ngày đó thời biết đặc biệt tốt, trời trong xanh, không có một chút gió, mặt biển bình lặng như gương. Ông nội ở trong khoang thuyền nghỉ ngơi, em ở trên biển nghịch nước, ba mẹ ngồi ở mép thuyền trông chừng em, khi đó là em đang bơi.

Tôi cười khổ, “Kết quả bọn họ vừa nói xong vài câu, liền cãi ầm lên. Chân của em bị chuột rút, đột nhiên sặc nước, nhưng bọn họ cãi nhau quá chú tâm, không có ai để ý đến em, em liền bị chìm sâu xuống nước. sau chuyện đó, em không nhớ gì cả, chỉ biết mình thiếu chút nữa là chết đuối, là ông nội đã cứu em. Ba mẹ em sau khi bình tĩnh lại, liền quyết định ly hôn, cảm ơn trời đất, rốt cuộc em không cần phải nghe bọn họ cãi nhau nữa.”

Ngô Cứ Lam trầm mặc nhìn tôi.

Tôi nhún vai, cười nói: “Nếu em nói hoàn toàn không có khó chịu, nhất định là nói dối, nhưng nếu nói cho đến bây giờ em vẫn còn khó chịu, thì cảm thấy mình thật bất thường! Đã qua nhiều năm như vậy, mẹ đã có gia đình mới, đứa con mới, ba cũng có gia đình khác, đứa con khác, em cũng có cuộc sống của riêng mình, tất cả mọi chuyện đều là quá khứ, nên để nó qua đi!”

Tiếng la to của Giang Dịch Thịnh đột nhiên truyền đến, “Anh bắt được một con tôm hùm rất lớn này!”

Tôi và Ngô Cứ Lam đều nghe tiếng quay lại, Giang Dịch Thịnh một tay khua nước, một tay giơ một con tôm hùm rất lớn lên cao.

Tôi hướng hắn phất tay, ý bảo chúng tôi đều đã nhìn thấy.

Ngô Cứ Lam không đầu không đuôi, nói: “Lát nữa tôi nướng hào cho em ăn.”

Tôi nắm chặt viên ngọc màu đen trong lòng bàn tay, mỉm cười gật gật đầu.

Trong ánh nắng chiều tà dần buông, chúng tôi có một buổi tiệc hải sản phong phú.

Ăn uống no say, chúng tôi về đến nhà cũng đã hơn chín giờ, sắc trời hoàn toàn tối đen.

Chúng tôi mang theo một chai rượu đỏ, Giang Dịch Thịnh phải lái thuyền, nên chỉ nhấp môi mấy cái, Ngô Cứ Lam cũng chỉ uống vài hớp, còn hơn phân nửa là do tôi uống. Men rượu lâng lâng, con đường trên khu phố cổ lại gập ghềnh, tôi bước đi lảo đảo, nhìn qua rất nguy hiểm, Ngô Cứ Lam không thể không đỡ lấy cánh tay của tôi.

Nhà của Giang Dịch Thịnh đến trước, hắn cười tủm tỉm phất tay chào tạm biệt với chúng tôi, sau đó đóng cổng lại.

Ngô Cứ Lam tiếp tục giúp tôi đi về phía trước.

Hai người chúng tôi còn chưa đến cổng sân vườn, Ngô Cứ Lam đột nhiên dừng bước. Tôi khó hiểu hỏi: “Anh không mang theo chìa khóa à? Trong túi xách của em có.”

Ngô Cứ Lam đẩy tôi vào góc tường của sân vườn, nhấn mạnh giọng nói: “Trốn ở đây đừng cử động.” Nói xong, hắn chạy vài bước, dựa vào tảng đá hơi nhô ra trên tường, dùng lực theo đầu tường, phóng vào trong sân.

Cảm giác ngà ngà say còn lại đều tiêu tan, tôi trợn mắt nhìn bức tường sân nhà mình, giống như chưa từng trông thấy nó. Bức tường cao hai thước rưỡi, hắn có thể dễ dàng nhảy qua như vậy sao?

Một người đột nhiên mở cánh cổng, chạy ra khỏi sân, trong bóng đêm chỉ thấy có vật gì đó bay ra, va vào cái bảng hiệu “Nhà trọ Ốc Biển”. Tấm bảng rơi xuống, rơi thẳng vào đầu của người nọ, hắn lảo đảo, mềm nhũn người ngã trên mặt đất, bất tỉnh.

Tôi trợn mắt há mồm nhìn một lúc lâu, đột nhiên nghĩ tới Ngô Cứ Lam chỉ có một mình ở bên trong… liền lập tức vọt vào trong, chân giẫm phải mảnh vụn của tấm biển hiệu, bị nghiêng ngã té nhào, chúi nhũi người vào sân.

“Tiểu La?” Giọng nói lo lắng của Ngô Cứ Lam.

“Em không sao!”

Tôi vội vàng ngồi dậy, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy, ở trong sân, một gã đàn ông thân hình cao to đang thủ thế đánh nhau với Ngô Cứ Lam. Ngô Cứ Lam tay không, còn người kia trong tay cầm một con dao găm sáng loáng, hung tợn đâm tới, mỗi lần giống như xẹt ngang qua thân thể của Ngô Cứ Lam, tôi nhìn mà mất hết hồn vía.

Ngô Cứ Lam một chút cũng không khẩn trương, hắn còn rảnh rỗi quay đầu lại nhìn tôi chằm chằm, bực bội nói: “Sao không ở bên ngoài chờ?”

Tôi run run nói: “Cẩn thận! Em, em đi… báo nguy!”

Tôi run rẩy lấy cái điện thoại ra, đột nhiên ánh mắt trừng lớn, sợ tới mức một cử động nhỏ cũng không dám.

Đại khái bởi vì nghe được tôi nói sẽ báo nguy, gã đàn ông cầm con dao vài lần muốn chạy thoát, nhưng đều bị Ngô Cứ Lam ngăn lại, hắn lập tức phát điên, không quan tâm, bắt đầu liều mạng đâm tới tấp vào Ngô Cứ Lam.

Trong ánh dao loang loáng dày đặc, Ngô Cứ Lam giống như lấy đồ ở trong túi, thân thủ trực tiếp, nhẹ nhàng đoạt lấy con dao, tay kia bóp chặt cổ họng của đối phương, giống như cái gọng kìm, chặt chẽ cố định gã kia ở trên tường. Đối phương còn cố ý phản kháng, Ngô Cứ Lam nâng tay, cả thân người của gã kia bị nhẹ nhàng nhấc lên cao, hai chân hổng trên mặt đất, toàn thân của hắn đều bị dồn hết ở cổ, hắn cơ hồ không thở được, rất nhanh mất hết sức lực.

Ngô Cứ Lam nhìn hắn sắp chịu không nổi, hạ tay xuống một chút, làm cho hai chân của hắn được chạm đất, “Các ngươi là ai? Muốn cái gì?”

Gã kia cất giọng khàn khàn, nói: “Chúng tôi là mấy tên trộm vặt, tối nay vô tình đi ngang qua đây, thấy trong nhà không có ai nên vào thử vận may, không ngờ gặp phải vận hạn…”

“Đúng vậy sao?” Ngô Cứ Lam hừ lạnh, cầm lấy con dao, làm bộ muốn đâm tới.

“Đừng!” Tôi thét lên ngăn lại.

Ngô Cứ Lam dừng động tác, hắn nhìn chằm chằm gã đàn ông kia, kề sát mặt, thì thầm vào tai gã kia mấy câu, sau đó buông lỏng tay, gã kia té trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.

Ngô Cứ Lam quay người lại nhìn tôi.

Tôi biểu tình kinh hãi, ánh mắt dại ra nhìn hắn.

Đôi mắt của Ngô Cứ Lam trở nên ảm đạm, hắn tiện tay ném con dao lên đất, xoay người hướng vào phòng trong.

Tiếng “leng keng”của con dao rơi trên đất, khiến cho khẩn trương và sợ hãi cực độ của tôi dần biến mất, tôi bước một bước thật dài đến bên cạnh Ngô Cứ Lam, lôi kéo cánh tay, xem xét thân thể của hắn, “Anh có bị thương không? Trong nhà này chẳng có gì đáng giá, mà cho dù có gì đó đáng giá, cũng không đáng giá bằng sinh mạng! Sao anh phải đánh nhau với bọn chúng? Anh điên rồi sao? Còn tay không đoạt con dao sắc bén như vậy, anh nghĩ anh là ai chứ…”

Ngô Cứ Lam dường như hoàn toàn không ngờ đến phản ứng của tôi, hắn giống như con rối gỗ, tùy ý cho tôi đùa nghịch, tôi kiểm tra hắn từ đầu đến chân, xác định Ngô Cứ Lam không bị thương, mới thở hắt ra một hơi, nói: “Làm em sợ muốn chết! May mắn anh không có bị thương!”

Ngô Cứ Lam nhìn tôi chằm chằm, giống như nói chậm từng chữ, hỏi: “Vừa rồi em sợ hãi như vậy… là sợ tôi bị thương?”

“Vô nghĩa! Chẳng lẽ em sợ mấy tên trộm bị thương sao?” Tôi vừa nói, vừa nhìn tứ phía, xác định không có ai trông thấy, liền hung hăng đá một cước vào tên trộm đang nằm bất tỉnh ở trên đất, sau đó nói với Ngô Cứ Lam: “Không thể dùng dao đâm bọn chúng được, pháp luật không cho phép, sẽ bị trừng trị, nhưng… chúng ta có thể đánh lén.” Tôi tỏ vẻ lén lút chạy vào thư phòng, cầm một quyển sách đi ra, đưa cho Ngô Cứ Lam, “Dùng cái này đánh lên người bọn chúng, sẽ không để lại dấu vết.”

Ngô Cứ Lam cầm quyển sách, ngây ngốc nhìn tôi.

Tôi nói: “Anh đánh đi! Khi nào anh đánh xong, em sẽ báo nguy.”

Ánh mắt của Ngô Cứ Lam càng lúc càng sáng lên, đột nhiên, hắn nở nụ cười, tựa như mặt biển đang phủ đầy bóng tối nặng nề, liền có ánh trăng rẽ mây tỏa sáng, khiến cho biển cả trong phút chốc lấp lánh ánh bạc. Hắn cười vỗ quyển sách vào đầu tôi, “Em học được cái này ở đâu?”

“Ở trên TV, cảnh sát đánh người xấu toàn là dùng cách này.” Phim Mỹ, phim Hàn, phim Hồng Kông đều diễn như vậy, tôi rất tin tưởng phương pháp này tuyệt đối hiệu quả.

“Em gọi điện thoại cho Giang Dịch Thịnh, bảo cậu ta lập tức qua đây, chúng ta vào phòng ngồi chờ.”

“Vâng.” Tôi hoàn toàn không biết nên xử lý tình hình trước mắt thế nào, Giang Dịch Thịnh từ nhỏ đến lớn là kẻ khôn lanh khéo léo, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện quỷ, sự việc giao cho hắn xử lý, đích thực tốt hơn rất nhiều.

Sau khi Giang Dịch Thịnh đến, nhìn thấy cảnh tượng ở trong sân nhà chúng tôi, hắn chẳng có ngạc nhiên, mà là dại mặt ra không nói được tiếng nào.

Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho Giang Dịch Thịnh nghe qua một lần. Giang Dịch Thịnh vừa nghe, vừa dường như có điều gì suy nghĩ nhìn về phía Ngô Cứ Lam, chốc lát lại nhìn mấy tên trộm đang bất tỉnh nằm trên đất.

Ngô Cứ Lam giống như cái gì cũng không biết, hắn bình tĩnh đi từ phòng này sang phòng khác, xem xét có bị mất đồ vật gì hay không.

Giang Dịch Thịnh gọi điện thoại báo cảnh sát, hai mươi mấy phút sau, hai người cảnh sát thở hồng hộc tiến vào. Giang Dịch Thịnh nói với cảnh sát, chúng tôi rời bến đi chơi, khi về đến nhà thì đụng mặt hai tên trộm đang đột nhập khoắng đồ. Bọn chúng hốt hoảng muốn chạy trốn, một tên không cẩn thận bị cái bảng hiệu đột nhiên rơi trúng đầu hôn mê bất tỉnh, còn một tên thì bị chúng tôi khống chế.

Cảnh sát lay tỉnh hai tên trộm, sau đó tra hỏi bọn chúng.

Tôi vốn có chút khẩn trương, nhưng mặc kệ cảnh sát hỏi cái gì, hai tên trộm cũng đều gật đầu thừa nhận, nhìn qua có chút hồ đồ, đại khái bọn chúng cảm thấy dù sao cũng bị bắt rồi, cái gì khác cũng không quan trọng.

Bởi vì sự việc xảy ra đơn giản, trộm cũng bị bắt tận tay, không có người nào bị thương, trong nhà cũng không có mất đồ vật gì. Cảnh sát làm xong thủ tục điều tra, liền mang theo hai tên trộm rời khỏi.

Khi ra khỏi cửa, hai vị cảnh sát cẩn thận hơn một chút, nhìn lên mái hiên của cổng sân vườn, rồi lại nhìn tấm bảng hiệu rơi trên mặt đất, cảm thán nói: “Thì ra có bảng hiệu rơi xuống thật!”

Chờ cảnh sát đi khỏi, tôi vội vàng mở miệng nhanh hơn Giang Dịch Thịnh: “Khuya lắm rồi, tất cả mọi người nghỉ ngơi đi! Mặc kệ xảy ra chuyện gì, ngày mai hãy nói.”

Giang Dịch Thịnh hiểu được thái độ của tôi, hắn lập tức nuốt mấy điều nghi vấn trở lại, ngáp một cái nói: “Ngủ ngon!” Sau đó lay động đi ra khỏi nhà.

Tôi khóa cổng và cửa nhà lại thật kỹ, xoay người đi lên lầu. Vừa đi, vừa cảm thấy trong lòng có chút hoảng sợ, tôi quay đầu lại nói với Ngô Cứ Lam: “Tối nay anh có thể ngủ bên cạnh phòng của tôi không?”

“Được.” Ngô Cứ Lam cùng tôi đi lên lầu, đưa tôi đến tận cửa phòng, “Yên tâm đi, không có ai trốn trong tủ quần áo, hay ở dưới gầm giường cả, tôi đã kiểm tra toàn bộ rồi, cam đoan một con chuột cũng không có.”

Tôi “xì” một tiếng bật cười, thần kinh căng thẳng nãy giờ bỗng chốc thả lỏng, “Sao anh đoán được em sẽ lo lắng này nọ?”

“Chẳng lẽ phim truyền hình em hay xem đều không phải diễn như vậy sao?” Ngô Cứ Lam tỏ ra bộ dáng “chuyện này mà còn khó đoán sao”.

Tôi xấu hổ, “À…đúng là có như vậy, nhưng phòng lớn quá cũng không tốt, có người đứng ở góc phòng chắc cũng không biết.”

Ngô Cứ Lam nói: “Tôi ở ngay phòng kế bên, thính giác của tôi rất nhạy, có chuyện gì chắc chắn sẽ biết, em có thể an tâm đi ngủ.”

“Em biết rồi!” Tận mắt chứng kiến “thân thủ” của hắn tối nay, tôi hoàn toàn tin tưởng vào hắn, không chỉ là hai trên trộm, chỉ sợ hai đặc công được huấn luyện bài bản, hắn cũng có thể thoải mái khống chế.

Sau khi tắm rửa một cách nhanh chóng, tôi lên giường nghỉ ngơi. Bởi vì biết Ngô Cứ Lam ở cách đó không xa, tuy đã trải qua một trận sợ hãi, tôi cũng không còn chút e ngại, nằm trên giường không bao lâu thì ngủ thiếp đi.

Sáng sớm, sau khi rời giường, tôi phát hiện Giang Dịch Thịnh đã ở trong sân. Hắn vừa ăn điểm tâm, vừa nhìn Ngô Cứ Lam làm việc.

Tôi mang đôi dép kẹp, lẹp xẹp đi xuống lầu, múc một bát cháo, ngồi bên cạnh Giang Dịch Thịnh, gia nhập vào “hàng ngũ nhìn ngó”.

Ngô Cứ Lam đang làm một cái bảng hiệu khác, nó được điêu khắc hoa văn gợn sóng, so với tấm biển trước kia đẹp hơn rất nhiều. Tôi và Giang Dịch Thịnh đều rất bình tĩnh, đối với một người mà ngay cả đàn cổ cũng làm được, thì thứ nhỏ bé này thật sự không đáng để nhắc tới.

Giang Dịch Thịnh nhìn thấy hắn đã làm gần xong, liền buông bát cháo xuống, chạy vào thư phòng, tự giác chủ động lấy giấy và bút mực, chuẩn bị viết chữ. Lần trước, bốn chữ “Nhà trọ Ốc Biển” là do hắn viết. Lúc còn học trung học, tác phẩm thư pháp của Giang Dịch Thịnh giành được giải thưởng hạng nhất ở trên đảo, tuy rằng đã nhiều năm không có luyện tập, nhưng mỗi lần hắn khai bút đều “chủ yếu là có viết” là đã hơn tôi gấp trăm lần.

Giang Dịch Thịnh viết xong, tự giác phát huy lòng tốt, hứng trí bừng bừng bảo tôi vào xem.

Tôi và Ngô Cứ Lam một trước một sau đi vào thư phòng, tôi nhìn nhìn, không chút để ý khích lệ hắn: “Không tồi, so với lần trước đẹp hơn nhiều.”

Giang Dịch Thịnh sắc bén hỏi Ngô Cứ Lam, “Anh cảm thấy sao?”

Ngô Cứ Lam không nói tiếng nào, đi đến trước bàn học, nhấc bút lên, thoăn thoắt, hàng chữ hiện ra lưu loát mạch lạc.

Trình độ của tôi có hạn, không biết thưởng thức. Giang Dịch Thịnh thì nhìn đến mê mẩn thần sắc, thì thào nói nhỏ: “Thanh phong xuất tụ, minh nguyệt nhập hoài.” (Dịch thơ: “Gió thoảng tay áo, trăng sáng hòa tâm.”)

Ngô Cứ Lam hạ bút, nói với tôi: “Dùng chữ của tôi, tốt hơn của Giang Dịch Thịnh.”

Tôi nhìn đến người bạn thân Giang Dịch Thịnh, đương nhiên hắn… không chút do dự mà đồng ý.

Ngô Cứ Lam cầm chữ của chính mình, đến khắc vào tấm bảng. Giang Dịch Thịnh nhồi chữ viết của mình thành một cục, ném vào thùng rác.

Tôi vỗ vào lưng hắn, “Gì chứ? Giận à?”

Giang Dịch Thịnh thở dài, “Em đó! Đúng là không biết sợ! Em có biết tám chữ “Thanh phong xuất tụ, minh nguyệt nhập hoài.” mà cổ nhân dùng để đánh giá là nói đến chữ của ai không?”

“Không biết.”

“Vương Hi Chi.” (8.6)

(8.6) Vương Hi Chi (303 – 361) là nhà thư pháp nổi tiếng thời Đông Tấn trong lịch sử Trung Quốc. Thư pháp của Vương Hi Chi được đánh giá là thiên biến vạn hoá, lồng ý tưởng vào chữ. Ông cho rằng: bút lực phải sắc như dao, nhanh nhẹn biến hoá, hoặc trầm ổn tĩnh lặng.

Tôi cười chắp tay, “Cảm ơn!”

“Không cần cảm ơn, Ngô Cứ Lam tự làm được cũng tốt thôi! Tiểu La, chuyện tối hôm qua, với viết chữ ngày hôm nay, em thật sự không có lo lắng gì sao?”

“Lo lắng chứ! Em đang suy nghĩ qua nhiều loại khả năng.”

“Loại khả năng gì?”

“Anh ấy là đặc công, đã qua huấn luyện nghiêm túc, cho nên sẽ có nhiều kỹ năng khác với người bình thường.”

“Ờ ——” Giang Dịch Thịnh đang uống nước, không thể mở miệng, giọng mũi cứ nghèn nghẹn, sau khi nuốt xuống mới nói: “Như Matt Damon trong “The Bourne” (8.7), phải không?”

(8.7) The Bourne là loạt phim hành động nổi tiếng dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Robert Ludlum. Diễn viên Matt Damon vào vai Jason Bourne một sát thủ mất trí trên hành trình tìm lại ký ức của mình. Trên con đường đầy hiểm nguy này Jason Bourne luôn phải đối mặt với những âm mưu và cạm bẫy của CIA. Loạt phim gồm 4 phần mang tên (The Bourne Identity, The Bourne Supremacy, The Bourne Ultimatum, The Bourne Legacy) do hãng Universal Pictures sản xuất, 4 phần đạt doanh thu tổng cộng khoảng 1,3 tỷ USD.

“Anh ấy xuyên không tới đây.”

“Phụt ——“ Giang Dịch Thịnh phun hết ngụm nước vừa uống ở trong miệng ra ngoài, vừa ho khan vừa nói: “Em bị nhiễm ‘Bộ Bộ Kinh Tâm’ rồi sao? Mấy thứ phim truyền hình nhảm nhí đó ít xem chút đi!”

Tôi chán ghét đưa hai miếng khăn giấy cho hắn, “Vậy anh có cao kiến gì?”

“Anh không biết! Bởi vì trong đầu anh một chút manh mối cũng không có, nên mới lo lắng cho em. Em nói đi nếu người em thích là Đầu To…”

Tôi thủ thế ra ý dừng lại, tức giận nói: “Ngô Cứ Lam sẽ nói hết cho em biết.”

“Khi nào?”

“Nhanh thôi.”

Đêm mai chính là đêm trăng tròn mười lăm. Tôi có linh cảm, vào đêm trăng tròn, Ngô Cứ Lam sẽ nói cho tôi biết hắn là ai, và hắn từ đâu tới.

Ngày trăng tròn trong tháng này, vừa đúng lúc là ngày 15 tháng 8 âm lịch, không chỉ là tết Trung Thu mỗi năm một lần, mà còn là sinh nhật lần thứ 26 của tôi.

Bởi vì sinh nhật âm lịch rất đặc biệt, nên từ nhỏ đến lớn tôi chỉ mừng sinh nhật vào ngày tháng âm lịch.

Năm nay, ông nội không còn để tặng quà sinh nhật cho tôi nữa, nên tôi quyết định lấy “hẹn ước đêm trăng tròn” của Ngô Cứ Lam làm quà sinh nhật cho mình.

Nghĩ đến buổi tối ngày mai, tôi cực kỳ khẩn trương, Ngô Cứ Lam thì tựa hồ hoàn toàn quên mất lời hứa của mình, hắn dường như chẳng có việc gì để làm.

Tôi có chút mất tinh thần làm việc buôn bán hàng ngày, nên nói với khách hàng, bởi vì ngày mai là lễ Trung Thu, quán được nghỉ hai ngày.

Tôi cũng chẳng có gì để làm, tối đến vừa ngã người trên ghế sa lon xem TV, vừa cầm điện thoại xem blog của bạn bè. Cho dù là trên TV, hay trên internet, tất cả mọi người đều bàn luận về đêm Trung Thu năm nay.

Bản tin nói: “Lễ Trung Thu năm nay chính là thời điểm cách 52 năm trái đất gần mặt trăng nhất. Bởi vì trái đất tự quay và mặt trăng quay quanh nó, nên đêm nay, ở phía đông Châu Âu, Châu Phi, Châu Nam Cực, Châu Bắc Mỹ và Châu Nam Mỹ sẽ nhìn thấy trăng tròn trước tiên, tới đêm mai, đến lượt phía đông Châu Á, Châu Đại Dương sẽ được chiêm ngưỡng mặt trăng lớn nhất trong vòng 52 năm qua.”

Tết trung thu còn có hiện tượng thiên văn đặc biệt, khiến cho giới truyền thông tập trung sự chú ý, càng lúc càng bàn luận xôn xao: “Tối mai, bạn sẽ cùng ai ngắm mặt trăng tròn và lớn nhất trong 52 năm qua? Có nghĩ tới sẽ được cầu hôn dưới ánh trăng lớn nhất trong 52 năm qua không?”

Tâm trạng của tôi vô cùng phức tạp, tình cảm nhỏ bé của một người như tôi vậy mà lại có liên hệ với chuyện thiên văn đại sự, vốn chỉ là ngày đặc biệt dành cho tôi, lại giống như biến thành ngày đặc biệt của rất nhiều người.

Sau khi ăn cơm chiều, tôi không muốn xem TV nữa, nên hỏi Ngô Cứ Lam có muốn ra ngoài tản bộ một chút hay không, hắn nói “Được.”

Chúng tôi đi dọc theo con đường nhỏ trong khu phố cổ, hướng về phía đỉnh núi.

Nghe nói rất lâu trước kia trên đỉnh núi có một ngôi miếu cổ xưa thờ bà tổ ở trên đảo, nên ngọn núi này được gọi là núi Bà Tổ, khu phố ở đây cũng kêu là phố Bà Tổ. Cũng không biết là từ khi nào, miếu Bà Tổ bị đổ sụp, ngư dân đã đến nơi khác xây miếu mới, nên nơi này chỉ còn lại cái tên.

Núi Bà Tổ không cao lắm, nhưng trên núi cỏ cây xanh tốt, dưới chân núi đá ngầm san sát, đứng trên mỏm đá hình mỏ chim ưng nơi không bị rừng cây che chắn, có thể nhìn bao quát khắp mặt biển bao la.

Tối hôm nay, gió nhẹ thoang thoảng, không gợn chút mây, ánh trăng trên biển nhìn sáng tỏ khác thường.

Tuy rằng ngày mai mới là mười lăm, nhưng mặt trăng đêm nay đã rất tròn. Tôi vẫn không biết đến sự thật, chính mình vẫn mang tâm lý nặng nề, cảm thấy ánh trăng kia thật lớn, không thể nâng được lên cao, sẽ lập tức rơi xuống.

Tôi rối rắm lo nghĩ cả ngày, rốt cuộc không nhịn được, liền lấy hết dũng khí hỏi: “Tối mai chính là đêm trăng tròn, anh có nhớ đã nói với em những gì không?”

Ngô Cứ Lam trầm mặc nhìn ánh trăng, sau một chớp mắt, liền nói: “Bổi tối ngày mai, chúng ta gặp nhau tại bờ biển lần trước em đã nhìn thấy tôi.”

“Là dưới chân núi Bà Tổ, bãi đá ngầm em thường hay đến sao?”

“Ừ.”

Tôi vốn cảm thấy có nhiều điều muốn nói, nhưng thời khắc này, trong bóng đêm tĩnh lặng, đứng bên cạnh Ngô Cứ Lam, nhìn mặt biển bao la lấp lánh dưới ánh trăng, nghe tiếng sóng biển rì rào, đột nhiên tôi cảm thấy nên lập tức hưởng thụ thời khắc này, tất cả những chuyện khác hãy chờ đến ngày mai!

Đột nhiên Ngô Cứ Lam lảo đảo thân người, ngã sấp xuống, tôi vội vàng đỡ lấy hắn, “Anh sao vậy?”

Ngô Cứ Lam nói: “Không có gì, chỉ là chân bị chuột rút một chút…” Hắn ngậm miệng lại, tập trung tinh thần nghe ngóng, ánh mắt dần dần trở nên cực kỳ sắc bén.

Tôi bất an hỏi: “Sao vậy?”

“Có người ẩn núp trong rừng cây, đang từ từ đến gần chúng ta, bốn người.”

Tôi rất muốn có chút lạc quan, định nói rằng “Chắc là mấy người hàng xóm tản bộ vào buổi tối”, nhưng bản thân cũng cảm thấy hoàn toàn không thể nào.

Tôi nói: “Là kẻ xấu sao? Bây giờ chúng ta chạy xuống chân núi, khi nào chạy đến con đường nhỏ thì hô lớn tiếng lên, khẳng định sẽ có hàng xóm nghe được.”

Ngô Cứ Lam nói: “Hiện tại tôi không thể chạy.”

“Em giúp anh chạy.”

Ngô Cứ Lam không chấp nhận đề nghị của tôi, “Bốn người này chắc chắn có ý đồ không tốt. Như thế này, tôi bảo chạy, thì em chạy. Tôi sẽ ngăn cản bọn họ lại, em đi tìm thêm người đến đây giúp đỡ.”

“Không được, em muốn ở cùng anh…”

Ngô Cứ Lam dùng ánh mắt sáng quắc nhìn tôi chằm chằm, “Tôi không sao, nhưng nếu em kiên quyết muốn ở lại, tôi vì phải bảo vệ em, chắc chắc sẽ có chuyện. Đừng khiến em trở thành điểm yếu của tôi, đó mới là giúp đỡ lớn nhất.”

Tôi chỉ có thể nghe lời, “Vâng.”

Ngô Cứ Lam bảo tôi giúp hắn đến một gốc dừa ở gần đó để tựa người vào.

Lúc này tôi mới hiểu được, đích thực tôi không thể nâng đỡ Ngô Cứ Lam cùng chạy. Đôi chân của Ngô Cứ Lam cứng ngắc giống như khối đá, chỉ đi có vài bước ngắn, tôi và hắn đều mệt đến vã mồ hôi.

Ngô Cứ Lam nhờ tôi lấy cho hắn mấy viên đá nhỏ. Hắn cầm ở trong tay, nói với tôi: “Cố gắng hết sức chạy xuống chân núi, đừng nghĩ quay lại giúp tôi, tôi sẽ không sao.”

Tôi cắn chặt môi, gật đầu.

Ngô Cứ Lam nói: “Chạy!”

Tôi nhanh chân hướng về con đường mòn ở trên núi mà chạy, trong đám cây cối, có người nhào ra muốn bắt tôi lại, nhưng còn chưa kịp đến gần, một viên đá đã xé gió hướng đến trước mặt hắn, hắn không thể không né người tránh đi, tôi vọt ngang qua người hắn chạy như bay xuống núi.

Hắn còn muốn tiếp tục đuổi theo tôi, lại có thêm một viên đá nữa bay về phía hắn, hắn chỉ có thể tìm cách lách người né tránh.

Ngô Cứ Lam tựa vào cây dừa, một tay tung hứng viên đá, một tay giơ ra ngón trỏ, ngoéo với hắn một cái. Cử chỉ đầy vẻ khiêu khích và khinh miệt.

Gã đàn ông giận tím mặt, nói với đồng bọn, “Xử lý thằng kia trước.”

Tôi chạy mãi chạy mãi, trong lòng lo lắng, nhịn không được quay đầu nhìn lại —— dưới táng cây dừa, bốn gã đàn ông trên tay đều cầm dao găm, cùng nhau vây quanh tấn công Ngô Cứ Lam. Ngô Cứ Lam bởi vì chân không thể cử động, chỉ có thể tựa sát vào cây dừa, thân thế bị động phải tự bảo vệ chính mình. Bốn gã đàn ông phát hiện hắn có chút khác thường, hai người tấn công hắn từ hai bên, hai gã còn lại dựa vào lỗ hổng phòng vệ của Ngô Cứ Lam, tay nắm chặt dao găm, hung hăng hướng hai đùi của Ngô Cứ Lam đâm tới.

Trong lòng đau xót, tôi xoay người chạy trở lại, giọng nói của Ngô Cứ Lam truyền đến: “Tiểu La, nghe lời!”

Giọng nói của hắn vẫn như thường ngày, bình tĩnh không chút sợ hãi, nhưng hai tiếng “Nghe lời” kia đặc biệt có uy lực, khiến tôi lập tức dừng bước.

Tôi cắn răng, xoay mạnh người lại, ngậm nước mắt, liều mạng chạy về hướng chân núi.

Nghiêng ngả lảo đảo chạy tới cuối con đường nhỏ, đã có thể nhìn thấy ánh đèn lập lòe trên trên khu phố cổ, tôi vừa chạy, vừa lớn tiếng kêu lên: “Cứu mạng! Cứu mạng! Có ai không? Có ai không…?”

Giang Dịch Thịnh là người đầu tiên lao ra khỏi nhà, hắn lớn tiếng hỏi: “Tiểu La, có chuyện gì?”

Tôi thở hồng hộc, nói: “Ngô Cứ Lam đang ở mỏm đá Mỏ Ưng, dưới một gốc dừa, có bọn xấu…cầm dao…”

Giang Dịch Thịnh lập tức bước nhanh, hướng lên chân núi chạy thục mạng. Vài người hàng xóm cũng lục đục đi theo sau hắn, hướng lên trên núi.

Tốc độ của tôi không bằng bọn họ, sau khi tôi chạy lên đến đỉnh núi, liền thấy một nhóm người vẻ mặt cổ quái đang tụ tập dưới táng cây dừa.

Tôi lo lắng chạy qua, “Ngô Cứ Lam…”

Dưới gốc cây không có một bóng người, không có Ngô Cứ Lam, cũng không có mấy gã đàn ông xấu tấn công chúng tôi.

Tôi choáng váng.

Một người hàng xóm đi xung quanh nhìn một lượt, nói: “Thẩm La, có phải cháu gặp ác mộng hay không? Không có ai cả!”

Tôi vừa lo vừa sợ nói: “Nhất định là mấy người đó đã bắt Ngô Cứ Lam đi.”

Tăng đại thúc nói: “Cháu đừng có gấp, Giang Dịch Thịnh đã dẫn người đến chỗ khác tìm rồi.”

Vương Dương ca ca nói: “Để bọn anh đi tìm lại xung quanh một lần nữa thử xem, Tiểu Ngô lớn tướng như vậy, muốn bắt hắn đi không phải dễ đâu.”

Vài người hàng xóm phân tán ra, dọc theo con đường xuống núi tìm kiếm.

Tôi đột nhiên nhớ tới cái điện thoại đã mua cho Ngô Cứ Lam, hắn đã đồng ý với tôi bất kể khi nào ra ngoài đều phải mang theo. Tôi lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho hắn.

Một giọng nữ dịu dàng truyền đến: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.”

Tôi không từ bỏ, gọi hết lần này đến lần khác, trên điện thoại vẫn phát ra câu nói kia.

Hơn một giờ sau, mọi người tìm khắp núi Bà Tổ, vẫn không tìm được Ngô Cứ Lam, kể cả bốn gã đàn ông xấu xa nọ.

Dựa theo lời nói của tôi, cùng với Ngô Cứ Lam, có tổng cộng năm người đàn ông, núi Bà Tổ lớn như vậy, cho dù thế nào cũng không thể không tìm thấy gì.

Tuy không ai nói ra, nhưng tôi cảm giác được, tất cả mọi người đều không tin tôi.

Tôi muốn nói “Ngô Cứ Lam đích thực đã biến mất”, ít ra, câu này có thể chứng minh những lời tôi nói là sự thật.

Giang Dịch Thịnh giữ chặt tôi lại, nói nhỏ bên tai tôi: “Ngô Cứ Lam là người trưởng thành, phải đợi ít nhất 48 giờ sau, cảnh sát mới có thể giải quyết. Cho dù bây giờ em có báo nguy, cảnh sát cũng chỉ từ từ xem xét thôi.”

Tôi chỉ có thể đem mấy lời định nói nuốt hết trở về.

Đám người dần dần giải tán, mấy người hàng xóm có lòng hảo tâm lặng lẽ dặn dò Giang Dịch Thịnh, bảo hắn nên mang tôi đến bệnh viện kiểm tra một chút.

Tôi đứng ở đỉnh núi, vừa đau khổ, vừa luống cuống, nghĩ thế nào cũng không hiểu được, năm người đàn ông to lớn như vậy, liền có thể biến mất mà không để lại chút dấu vết nào sao?

Tôi hỏi Giang Dịch Thịnh: “Anh có tin lời em nói không?”

“Tin.” Không đợi tôi tỏ ý cảm tạ, Giang Dịch Thịnh chậm rãi nói: “Em có nói với anh nhìn thấy người ngoài hành tinh, anh cũng sẽ tin.”

Tôi mắt ngấn lệ, đấm hắn một cái.

Giang Dịch Thịnh vội vàng nghiêm túc nói: “Em kể lại sự việc cho anh nghe một lần nữa, chúng ta cùng nhau phân tích để xử lý.”

“Ăn xong cơm tối, khoảng tám giờ, em và Ngô Cứ Lam ra ngoài tản bộ, đi dọc theo con đường mòn lên núi, đi tới mõm đá Mỏ Ưng cao nhất…Sau đó, xuất hiện bốn kẻ xấu…”

Tôi đi đến dưới gốc cây dừa, đứng tại vị trí Ngô Cứ Lam đã đứng, “Anh ấy đứng ở đây.”

Giang Dịch Thịnh nhanh chóng đẩy bả vai của tôi, làm cho tôi đứng dựa vào gốc dừa, hắn vừa xem xét bốn phía, vừa nói: “Chân của hắn đột nhiên bị chuột rút nghiêm trọng, như em nói không thể cử động, nơi này đích thực là nơi đứng tốt nhất. Gốc dừa vừa có thể bảo vệ lưng của hắn, vừa giúp hắn đánh lạc hướng cho em có cơ hội trốn thoát.”

Phía sau cây dừa là rừng dương rậm rạp, bên trái là con đường mòn xuống núi, phía trước là bãi đất trống có đám cỏ dại mọc thành bụi, bên phải chính là vách núi của mỏm đá Mỏ Ưng, trên vách đá mọc thưa thớt vài cây ngô đồng thấp bé cùng một ít loài dây leo không biết tên.

Tôi và Giang Dịch Thịnh sau khi xem xét qua một vòng, không hẹn mà cùng đưa mắt về phía mỏm đá Mỏ Ưng. Phía dưới là những lớp đá to lởm chởm, sóng biển không ngừng cuồn cuộn vỗ vào vách đá, bắn tung tóe những đóa hoa bọt biển màu trắng xóa lên cao.

Nếu trên mặt đất không tìm thấy người, vậy bọn họ có phải đã nhảy xuống biển?

Tôi nói: “Còn một con đường nhỏ có thể thông đến bãi biển bên kia núi, chính là nơi chúng ta thường hay chơi trước đây.” Bãi biển phía bên kia là bãi đá ngầm, đi lại không được thuận tiện, là nơi trước đây tôi, Giang Dịch Thịnh và Đầu To thường xuyên đến chơi.

“Anh quen thuộc nơi này hơn em nhiều! Nếu bọn họ mang theo Ngô Cứ Lam, tốc độ không thể nhanh được, đi xuống dưới chân núi ít nhất cũng phải mất mười mấy phút. Mà bãi đá ngầm kia không phải dễ đi, từ chân núi đến bờ biển ít nhất cũng phải mất mười mấy phút nữa. Sau khi lên núi không thấy Ngô Cứ Lam, anh đã lập tức chạy qua bên kia sườn núi, từ trên cao nhìn ra xa, tuyệt đối không có ai.”

“Có lẽ anh nhìn không rõ.”

“Em nhìn đi, hôm nay là ngày trăng sáng nhất.”

Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trăng đặc biệt lớn ở trên cao, không nói tiếng nào.

Giang Dịch Thịnh nói: “Anh lo lắng, còn bảo Lê đại ca đi dọc theo con đường đó tìm thêm một lần, cũng không phát hiện được gì.” Lê đại ca là ngư dân, đối với nơi nào có thể đỗ thuyền đều rõ như lòng bàn tay, chỉ cần có người rời thuyền từ chỗ nào đó, anh ta nhất định sẽ phát hiện.

Tôi nhìn chằm chằm vào mỏm đá Mỏ Ưng, nói: “Chẳng lẽ bọn họ từ trên này nhảy xuống?”

Giang Dịch Thịnh nói: “Không thể nào! Từ đây mà nhảy xuống, chín chết một sống. Bọn họ đáng để mạo hiểm như vậy sao?”

Tôi tức giận nói: “Cái này không thể, cái kia cũng không thể, chẳng lẽ người có thể bay lên trời sao?”

“Càng không thể nào! Cho nên khẳng định chỉ có một thứ có thể.” Giang Dịch Thịnh do dự một chút nói: “Bốn gã kia nhất định không mang Ngô Cứ Lam theo. Đây là bờ biển, muốn giấu một người sống thì không dễ dàng, nhưng làm biến mất một kẻ chết cũng không phải khó…”

Tôi lớn tiếng nói: “Không thể nào! Ngô Cứ Lam tuyệt đối không có việc gì!”

Giang Dịch Thịnh không lên tiếng, nhưng tôi càng biết rõ hắn muốn nói gì. Nếu bốn người kia hung ác tàn bạo trước hết đã giết chết Ngô Cứ Lam, ném thi thể của hắn xuống biển phi tang, sau đó ngụy trang thành người thường tản đi, rất nhanh sẽ tìm thấy đồng bọn, thuận lợi trốn thoát.

Tôi theo bản năng nhìn về phía mỏm đá Mỏ Ưng, vách núi nhô ra lẳng lặng ở trên không . Hướng thẳng mặt biển bao la, liếc mắt nhìn qua, là vô biên vô hạn, bất kỳ dấu vết gì cũng sẽ bị xóa sạch.

Tôi giống như bị thứ gì đó hung tợn đâm vào mắt, lập tức nhắm mắt lại, ôm đầu, không dám nhìn nữa.

Giang Dịch Thịnh khuyên: “Chỗ cần tìm đều đã tìm rồi, em có ở lại đây nữa cũng vô ích, chi bằng về nhà ngồi chờ. Chỉ cần Ngô Cứ Lam không có gì, hắn khẳng định sẽ tìm cách về nhà.”

Trong một lúc, tôi không thể nghĩ ra cách nào khác, đành đi theo Giang Dịch Thịnh về nhà, trong lòng ôm một phần vạn hy vọng, có lẽ Ngô Cứ Lam đã về đến nhà rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.