[DBSK Fanfic] – Vương Công Quý Tộc

Chương 4: Chương 4




CHƯƠNG 4

“Kim Jaejoong.” “Jung Yunho.”

Sau khi hai người tự giới thiệu xong, vẫn như cũ không tách nhau ra, khiến cho Changmin tay cầm bánh quy nát tưởng được thả lỏng ai ngờ lại càng khẩn trương hơn, dư lày là dư lào, bọn họ rốt cuộc muốn làm gì, vì sao khí tràng của hai người họ lại cường liệt như vậy, thật đáng sợ.

Thật lâu sau, Jaejoong mới chậm rãi đứng dậy, Yunho cũng đứng lên theo.

Ba tên còn lại bị quên lãng trong phòng nín thở dõi theo từng hành động của hai nười, một đế vương, một nữ vương.

Yunho hai tay đút túi quần, liếc mắt nhìn ba tên đang cố gắng làm mình trở thành không khí, nhận được tín hiệu, ba người bất giác đứng dậy, Jaejoong tự tiếu phi tiếu nhìn bọn họ, ba người đồng loạt run lên.

“Tên?”

“Tớ là Park Yoochun, xin chào.” Yoochun phản ứng lại đầu tiên, vươn tay, Jaejoong bắt tay lại đồng thời gật đầu coi như chào hỏi.

“Em là Shim Changmin.” Changmin theo sát sau đó, nhưng không có vươn tay bởi vì cậu sợ ánh mắt vừa mới nhìn hai người kia bắt tay của Yunho, ánh mắt đó trong nháy mắt rất đáng sợ.

“Jaejoong hyung, xin chào, em là Kim Junsu.” Junsu đã không còn vẻ không thích ứng như vừa nãy, lúc này đã hồi phục tính tình hàng ngày của mình, Jaejoong mỉm cười gật đầu.

Ngay lúc Changmin nghĩ tới không khí cũng tốt hơn hẳn thì

“Yunho oppa, em tới đưa điểm tâm.” Thanh âm nũng nịu mềm mại của một nữ sinh truyền tới từ ngoài cửa, chân mày Yunho cau lại. tuy rằng trên mặt lạnh lùng không biểu hiện gì nhưng Jaejoong vẫn cảm nhận được Yunho đối với nữ sinh phi thường không có hảo cảm.

Yunho dùng ánh mắt ra hiệu cho Changmin, nói thế nào thì hắn cũng rất chiếu cố bọn đệ đệ, đặc biệt là thằng út Changmin, rõ ràng, Changmin gnhe được hai từ “điểm tâm” thì ánh mắt sáng lên như đèn pha ô tô, ánh mắt nó nhìn kim cương cũng không sáng được như thế.

Jaejoong thản nhiên hướng sô pha ngồi xuống, chân gác lên nhau, tay chống cằm, khóe miệng nhếch lên một độ cung thật đẹp, ánh mắt loan loan, đánh giá Jung Yunho đứng bên cạnh.

Yunho biết Jaejoong đang nhìn mình, ánh mắt hơi trầm xuống, sau đó đồng dạng khóe miệng nhếch lên như hiểu được điều gì.

“Vào đi.”

Nghe được lời nói của Yunho, trừ bỏ cửa lớn vẫn đóng kín thì cửa hông nhỏ hơn được mở ra, đây là cửa dành cho những người không thuộc cấp bậc vương dùng.

Yunho ngồi xuống bên cạnh Jaejoong, một phen kéo người nào đó đang trong trạng thái xem kịch vui tới đặt ngồi lên đùi mình, vươn tay ôm trọn chiếc eo con kiến mềm mại, gác cằm lên vai cậu thân mật, Jaejoong cũng không phản cảm rất tự nhiên phối hợp, khóe mắt liếc tới một thân ảnh giai lệ, ghé sát tai Yunho thì thầm: “Nhớ rõ thiếu người ta một cái nhân tình nha ” sau đó nở nụ cười yêu mị thuận tiện dựa vào bả vai vững chắc của Yunho. Nữ sinh mới vừa bước vào nhìn cảnh đó chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn hai người họ tình tứ.

Yoochun lần này không có bị khí tràng từ mấy người kia dọa đến, lập tức giữ chặt Junsu, coi như cái gì cũng không nhìn thấy, không nghe thấy mà chúi đầu vào chởi game trên Ipad, Changmin một lòng nhìn chằm chằm hộp điểm tâm trên tay nữ sinh kia chỉ thiếu nước nhỏ giãi ra mà thôi.

“Oppa… Yunho oppa, cậu ta là ai vậy?” Đố kỵ cùng phẫn nộ che kín khuôn mặt Bae SoulGi. Trên đùi Yunho oppa của cô là một nam nhân so với bất cứ nữ nhân nào còn xinh đẹp hơn, nhưng bọn họ lại thân mật như vậy, Bae Soul Gi tôi mặc dù chưa từng được ngồi chỗ đó nhưng sao thằng đó lại có thể ngồi thoải mái đến vậy.

Jaejoong thấy nữ sinh trước mắt tức tối thế còn ngại dường như không đủ xách thêm cả can xăng đổ vào lửa, hai tay vòng quanh cổ Yunho, dùng thanh âm ngọt như mía đường nguyên chất khiến người nghe phải rụng rời nói:

“Hón nỳ (Honey) à…cô ấy là ai vậy?”

Nói xong còn vô cùng hồn nhiên nháy mắt chu môi một cái, vẻ mặt nũng nịu kiểu “mau nói cho người ta biết đi.” Tất nhiên, cậu cảm nhận rõ rệt sự rùng mình của Yunho, à điều này cậu cũng đoán trước được.

“Bảo bối à, em cho rằng cô ấy là ai chứ?” Yunho là ai chứ, mặc dù mắc ói nhưng vẫn rất phong độ diễn tiếp không để lộ ra bên ngoài, thậm chí vừa nói vừa nâng cằm Jaejoong lên, vẻ mặt “em đoán xem”.

Nghe vậy, bọn Yoochun mặc dù bề ngoài đang chúi đầu vào cái Ipad nhưng tai vẫn dỏng cao nghe ngóng tình hình liền rụng rời hết cả chân tay, thực con mẹ nó buồn nôn, bọn họ hảo tưởng muốn rời đi luôn và ngay.

“Đáng ghét còn kêu người ta đoán ” vẫn cái giọng buồn nôn cấp độ S, Jaejoong thẹn thùng dùng tiểu quyền vô lực đánh yêu lên vai Yunho.

“Cô ấy nói là đến đưa điểm tâm, vậy có phải là đầu bếp mới nhà anh mới thuê sao? Nha nhà anh đãi ngộ thật tốt nha, đầu bếp cũng được ăn mặc trang điểm xinh đẹp như vậy…” Jaejoong mân mê miệng, vẻ mặt hồn nhiên hỏi ngược lại Yunho, nói xong còn tự mình ‘khanh khách’ vùi đầu vào lòng Yunho cười vang, ở chỗ người khác nhìn không thấy, nhéo thắt lưng Yunho một cái.

Yunho một tay kia vòng quanh thắt lưng Jaejoong

“Ân…” dự kiến nghe được tiếng kêu của người đó, nhưng lại bị người ta ôm chặt thắt lưng không thở được, Jaejoong nghiến răng, được lắm Jung Yunho, xem lão tử chặt đứt thắt lưng anh thế nào.

Nhưng thanh âm đau đớn đó vang ra vào tai cô nàng nào đó đang đứng thì y như tiếng khiêu khích bén nhọn cộng thêm những hành động vẻ như cực kỳ thân mật giữa hai người càng khiến cô nàng hận thấu xương, tao thế này mà dám nói là đầu bếp, tao quản mày là thằng nào, dám cùng Bae Soul Gi tao đoạt nam nhân, mày chờ xem.

Lòng đố kỵ cùng phẫn nộ đã che kín hai mắt, cô ta tựa hồ đã quên mất nhân vật mới được đám sinh viên trong trường bàn tán cả ngày “Queen”.

Hết chap 4

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.