Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất

Chương 15: Chương 15: Trèo tường




Tần Vũ Tinh nhìn thẳng phía trước, đưa lưng về phía Hạ Thiên, thấp giọng hỏi: “Anh cứ đi theo tôi làm cái gì?”

Hạ Thiên im lặng không nói, anh bước lên trước một bước dài, đi đến bên cạnh cô, bàn tay dài vươn ra, chạm vào vách tường lạnh lẽo, vuốt lên vuốt xuống, hình như trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

“Tâm tình em không tốt, cho nên tôi muốn đi theo.”

“Ha ha.” Tần Vũ Tinh cười lạnh nói: “Anh thật sự là một người kỳ quái. Tâm tình tôi không tốt có liên quan gì tới anh?” Cô hất cằm lên, nghiêng đầu nhìn Hạ Thiên, ánh mắt mang theo chút tò mò nghiên cứu.

Hạ Thiên ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời, nói: “Trên thế giới này, mỗi người sinh ra đều không có quan hệ. Nhưng dần dần, bởi vì gặp gỡ khác nhau, sẽ từ từ xảy ra quan hệ.”

Phốc… Tần Vũ Tinh vui vẻ, nói: “Mặt dày! Bất cứ điều gì anh nói, đều đi theo phương hướng không thể tưởng tượng nổi.”

“À, em tin duyên phận không?” Hạ Thiên nghiêm túc mở miệng hỏi, âm thanh trầm lặng mang theo cảm xúc có phần run run.

“Duyên phận?” Tần Vũ Tinh lắc đầu, châm chọc nói: “Tôi không tin!” Thật lâu sau, cô nói: “Tôi tin Thượng Đế! Tôi tin thiện ý! Tôi tin Thượng Đế sẽ chỉ dẫn hướng đi đúng cho tôi.”

“Vậy Từ Trường Sinh đã làm lễ rửa tội rồi?” Hạ Thiên chợt quay đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.

Tần Vũ Tinh cắn môi dưới, ấp úng nói: “ Ừ.”

“Nhưng anh ta vẫn phản bội lại hôn ước của hai người. Em nói đi, có phải đây là sự chỉ dẫn của Thượng Đế không?”

“Hạ Thiên!” Tần Vũ Tinh nhíu mày, cao giọng nói: “Không cho anh khinh thường tín ngưỡng của tôi.”

“Được rồi, chúng ta không nói chuyện Thượng Đế, không nói Hạ Thiên. Ừ, em đã suy nghĩ chuyện mấy ngày trước tôi nói với em chưa?”

“Chuyện gì?” Tần Vũ Tinh nhíu mày.

Hạ Thiên liếm môi dưới, ánh mắt sâu thẳm giống như sao trên trời mênh mông không có tận cùng, nhìn cô nói: “Bỏ Từ Trường Sinh, làm bạn gái của tôi.”

Một trận gió lạnh kéo tới, thổi bay tóc trên trán của Tần Vũ Tinh, lộ ra khuôn mặt xinh xắn thuần khiết.

Không khí lạnh lẽo nói cho cô biết, đây không phải nằm mơ, tất cả trước mắt đều là thực tế.

“Tại sao?” Cô không hiểu đột nhiên tất cả lại ra thế này?

“Chuyện tình cảm… thật ra không phải vì sao.” lêȡƱɣð©ɳ Đôi mắt trong sáng của Tần Vũ Tinh khiến Hạ Thiên cụp mắt xuống.

“Anh, là vì Bạch Nhược Đồng hay sao? Bởi vì cô ấy và Từ Trường Sinh làm anh mất mặt, hay làm anh đau khổ?” Tần Vũ Tinh vắt hết óc cũng chỉ có thể nghĩ ra một lý do này.

Tính tình cô bảo thủ lạnh nhạt, cách ăn mặt thông thường, mặt mũi cũng có thể coi như xinh đẹp nhưng đứng trước một người từng trải như Hạ Thiên thì không có gì đáng kiêu ngạo. Thiếu nữ xinh đẹp trong giới nghệ sĩ có thiếu gì!

Cô có tài đức gì mà khiến nam thần trong lòng biết bao nhiêu cô gái mới gặp đã yêu?

Có quỷ mới tin!

Vẻ mặt Hạ Thiên khẽ biến đổi, nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi lẩm bẩm nói: “Nếu nghĩ như vậy sẽ khiến em chấp nhận tôi, vậy thì cứ cho là vậy đi.”

“Vốn là vì Bạch Nhược Đồng rồi… Tôi nghĩ cũng chỉ vì thế mà thôi.” Tần Vũ Tinh khẽ thở dài, thì thầm giống như đang thuyết phục ai.

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn luôn không phải là một cô gái có sức quyến rũ. Đến khi đi học, bạn bè truyền tay nhau tiểu thuyết ngôn tình Đài Loan, duy chỉ có Tần Vũ Tinh là đọc không nổi. Về phần lý do tại sao…

Cô không phải là cô bé Lọ Lem.

Gia đình cô giàu có, thành tích học tập giỏi giang, dáng vẻ xinh đẹp, điển hình là vai nữ phụ lạnh lùng kiêu ngạo trong tiểu thuyết ngôn tình. Cô không có tính cách thân thiện mà trong sách thường viết đến, không có nụ cười sáng rực mà những nam chính yêu thích, càng không có tính cách yểu điệu nhìn thấy động vật nhỏ bị thương mà rơi nước mắt…

Tóm lại tất cả đều hỏng bét!

Tần Vũ Tinh không lên tiếng, lẳng lặng nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, tâm tình có chút phức tạp.

Dáng người anh cao gầy, lưng thẳng tắp, gò má góc cạnh rõ ràng, chiếc cằm kiên nghị hất lên trong màn đêm yên tĩnh, tỏa ra một sức thu hút hấp dẫn lòng người. Tần Vũ Tinh ngắm anh một hồi thì cảm thấy tim đập rộn lên.

Hạ Thiên như vậy mà nói thích cô!

Dù anh không phải là minh tinh, chỉ bằng vào lớp vỏ bên ngoài này cũng khiến đàn bà can tâm tình nguyện vì anh mà vượt lửa qua sông không từ chối, huống chi trên đầu anh còn có vòng sáng. Tuy rằng vòng sáng này đối với cô không đáng một đồng.

“Suy nghĩ gì thế?” Hạ Thiên quay đầu, hình như vẻ mặt có chút lơ đễnh yên tịnh. Anh nhìn chằm chằm Tần Vu Tinh, nói thẳng: “Thật ra tôi không phải là người tốt gì.” Cơ thể Tần Vũ Tinh cứng đờ, cảm giác được một luồng hơi thở nguy hiểm.

Vừa nói dứt lời, Hạ Thiên đã bước đến gần cô, nắm chặt lấy tay của cô.

Tần Vũ Tinh chưa kịp nổi giận thì ngẩn người ra.

Bàn tay của Hạ Thiên ẩm ướt, toàn là mồ hôi.

Gió đêm lạnh lẽo phất qua gò má, ánh trăng dừng lại trên mặt anh. Toàn bộ vườn hoa phía sau thanh tịnh và xinh đẹp, giống như chỉ nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của anh nổi bật dưới ánh sáng mờ nhạt.

“Khẳng định lúc này đã có nhiều người muốn chụp được ảnh của chúng ta. Chúng ta trèo tường ra ngoài thì thế nào nhỉ?” Đột nhiên Hạ Thiên mở miệng nói.

“Hả?” Đầu óc Tần Vũ Tinh trống rỗng.

Không chờ phản ứng của cô, Hạ Thiên kéo tay cô, chạy về hướng ven tường, nói: “Bên ngoài chính là phố Trường An mà người đi đường hay nhắc tới.” Hạ Thiên xếp những tảng đá ở bên góc tường lại với nha, đứng trên đệm lót, đỉnh tường rào vừa lúc ngang hàng với ngực anh.

“Lại đây, tôi đỡ em lên trước.” Hạ Thiên giang hai tay, chờ cô chủ động tiến lên.

Có chút đắn đo, Tần Vũ Tinh do dự, nói: “Chuyện này…”

“Tần Vũ Tinh, cùng lắm chỉ là một bức tường mà thôi.”

“Nhưng mà… cho tới bây giờ, tôi chưa từng làm những chuyện như thế này. Chúng ta cũng có thể đi ra ngoài từ cửa chính mà…”

“Sau đó bị người ta chụp hình? Không ngờ em muốn tiếp nhận phóng viên phỏng vấn!” Hạ Thiên nhíu mày.

“Không phải như vậy.” Tần Vũ Tinh nói thẳng.

“À, vậy là em đang ép tôi ra tay ôm em hả?”

Gò má Tần Vũ Tinh đỏ bừng, rõ ràng bất mãn nhìn về phía anh.

Hạ Thiên bình tĩnh nhìn cô, đột nhiên nói: “Tần Vũ Tinh, có đôi khi chỉ cần em bước thử một bước nhỏ, em có thể nhìn thấy cảnh vật tốt cỡ nào. Tôi chưa bao giờ tin ở số mệnh.”

Tần Vũ Tinh ngớ ra, quay đầu oán giận nói: “Bệnh thần kinh!” Cô đứng lên tảng đá, đưa lưng về phía Hạ Thiên, cảm giác sau lưng có đôi tay lực lưỡng đặt dưới nách của cô, nâng cô lên. Cô không khỏi nhớ tới tình cảnh dầu sôi lửa bỏng lần trước Hạ Thiên đã cứu cô thoát khỏi, không kiềm chế được, hỏi một câu: “Trước khi nổi tiếng, anh làm gì? Hẳn là đã học qua lớp võ thuật?”

Hạ Thiên ngẩn ra, thốt ra được hai chữ: “Sửa xe.”

“Sửa xe?” Tần Vũ Tinh kinh ngạc nói. Cô vừa quay đầu lại, cằm lướt qua đỉnh đầu Hạ Thiên, bộ ngực vừa vặn ngang tầm với chóp mũi của anh, hai người không khỏi nhìn thẳng vào mắt của đối phương, sau đó gương mặt nóng lên.

“Bám vào.”

Tần Vũ Tinh vội vàng lấy lại tinh thần, hai tay chống lấy đầu vách tường. Dưới sự giúp đỡ của Hạ Thiên, chân phải giẫm lên, leo lên ngồi trên đầu tường.

Trước mắt là phố Trường An trống trải.

Bóng đêm dần khuya, phố Trường An sáng rực, người đi đường và xe qua lại nhưng ít đi rất nhiều. Cô ngồi xuống đùi trên đầu tường, đường nhựa phía dưới có vẻ hơi xa, cô thật không dám nhảy xuống.

Động tác Hạ Thiên nhanh nhẹn, chống hai tay, nhấc chân đu lên rồi ngồi xuống bên cạnh cô, nói: “Bắc Kinh nhiều hẻm nhỏ, từ nhỏ tới lớn em không leo nóc nhà sao?”

Tần Vũ Tinh sửng sốt, nói: “Không có. Tuy rằng lân cận trường học của chúng tôi là những thôn nổi tiếng trong thành, nhưng chỗ làm của cha mẹ tôi đều chia phòng, tôi chưa từng ở nha trệt.”

Hạ Thiên ừ một tiếng, nói: “Trước kia, có rất nhiều đêm tôi ngủ trên nóc nhà.”

Tần Vũ Tinh khẽ cười, nói: “Anh cầm tinh con khỉ mà, chuyên môn trèo cao.”

Hạ Thiên không lên tiếng, một lúc sau mới nói: “Tôi là cô nhi.” Giọng nói của anh bình thản kỳ lạ, giống như toàn bộ thế giới này đều trở nên yên tĩnh vì câu nói này của anh.

Xa xa trên bầu trời tối đen không có tận cùng, giống như một tấm lưới bao phủ trói trọn bọn họ với nhau, che khuất một ngày mùa đông gió lạnh phương Bắc.

Đúng là nét mặt Hạ Thiên bình thản không gì lạ, giống như đang nói đến một sự việc rất đổi bình thường. Anh không cảm thấy thân thế của mình đáng thương, thậm chí mặt mày còn lộ ra vài phần kiêu ngạo, khiến Tần Vũ Tinh không biết nói gì.

Thật lâu sau, cô mấp máy môi, nói: “Thật xin lỗi.”

Hạ Thiên tùy ý nhìn cô rồi cười khẽ một tiếng: “Em nói xin lỗi với tôi làm gì? Kế tiếp không phải là lời kịch cẩu huyết chỉ có trên TV mới nói ra được chứ? Thông cảm? Tôi thật sự không cảm thấy làm cô nhi là khổ… Em nhìn xem thành phố này, rất nhiều nơi đều là thi công, so với công việc nhọc nhằn phải dùng nhiều sức, tôi cảm thấy mình thật may mắn.”

Tần Vũ Tinh lắc đầu, rồi lại gật đầu. Nếu dựa theo tình tiết trong phim truyện đô thị lúc tám giờ trên đài truyền hình Hồ Nam, cô sẽ sinh ra lòng thương hại vì câu chuyện cô nhi này của anh sao? Sau đó trở nên dài dòng lảm nhảm xâm nhập sinh hoạt của anh?

Nghĩ đến đây, Tần Vũ Tinh nở nụ cười. Hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi cả hai đều bật cười.

“Cho em!” Hạ Thiên lấy một thỏi chocolate từ trong túi ra, đưa cho cô.

Tần Vũ Tinh nhìn chằm chằm Ferrero màu vàng rực rỡ, nhìn không được, nói: “Vào thời điểm này mà anh lại nghĩ tới chuyện lợi dụng thời cơ à?” Cô vừa dứt lời thì có chút hối hận, sợ Hạ Thiên suy nghĩ lung tung, cho rằng cô muốn ám chỉ điều gì.

Nhưng mà hình như Hạ Thiên không để ý lắm, nhìn ánh mắt sáng ngời của cô, nói: “Rõ ràng là em ngốc, chạy trốn mà không mang theo lương thực thì làm sao thành công!”

“Vậy tiếp theo mình đi đâu? Ai về nhà nấy sao?” Tần Vũ Tinh nghiêng đầu nhìn anh. Theo lý thuyết thì cô phải về nhà, chỉ là lúc này, trong lòng cô có chút buồn bực. Nếu về nhà thì sẽ bị mẹ tra hỏi đủ thứ vấn đề, nghĩ tới thôi đã thấy đau đầu.

“Tôi… dẫn em tới chỗ này…” Hạ Thiên cụp mắt xuống, do dự nói.

“Được!” Tần Vũ Tinh đồng ý quá nhanh khiến Hạ Thiên sửng sốt.

Anh ngẩng đầu, môi mím lại, nhẹ nhàng thốt lên: “Tốt!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.