Đế Chế Đại Việt

Chương 257: Chương 257: Chuẩn bị cứu trợ




Cẩm y vệ khác Kim ngô vệ chính là bọn hắn là những người có học thức cơ bản khá cao. Làm việc cũng có đầu óc hơn. Mỗi võ úy thống lĩnh một trăm người đều có những học thức nhất định, đi ra từ Giảng võ trường mới có thể đảm nhận. Có bọn hắn giám sát kết hợp với Ám bộ trong bóng tối lực lượng gián điệp của nước ngoài không lật lên được sóng gió gì.

- Hộ bộ chuẩn bị một chút thu mua lương thực từ trong dân gian, tính toán một chút tiền hỗ trợ cho dân chúng gặp thiên tai.

Thạch Tiến nghe Lý Anh Tú noi liền tỏ vẻ khó khăn nói.

- Bẩm bệ hạ, Hộ bộ hiện tại quả thực không có bao nhiêu tiền. Lương thực có thể lấy từ kho dự trữ ra nhưng lại thêm tiền hỗ trợ Hộ bộ chỉ sợ chống không nổi. Dù sao việc an dân đã ngốn hết của Hộ bộ không ít tiền. Lại thêm những công trình khác Hộ bộ thực sự đem ra không nổi nhiều tiền đến vậy.

Lại là tiền. Lý Anh Tú quả thực hiểu được cảm giác của các vị quân vương trước kia là như thế nào. Người ta nói mọi thứ trong thiên hạ đều là của vua, thế nhưng thực sự nhà vua chính là người nghèo nhất đây. Hiện tại nguồn thu của Đại Việt chủ yếu đến từ việc thu thuế và từ tập đoàn thương mại quốc doanh Đại Việt, số vàng khai thác được Lý Anh Tú một phần dùng để đổi đồng Dinar lấy ngoại tệ, còn phần lớn đều chảy vào trong hệ thống, vì vậy Lý Anh Tú thực sự rất nghèo. Chính vì vậy Lý Anh Tú càng mong muốn tư bản nhà nước được thực hiện. Lý Anh Tú có thể để Đại Việt phát triển theo hướng tư bản chủ nghĩa, thế nhưng tuyệt đối phải nằm dưới sự điều phối của nhà nước, tư bản nhà nước phải mạnh mẽ, khi đó ngân khố mới càng đa dạng nguồn thu.

- Ý khanh là Hộ bộ không thể lấy ra được tiền nữa?

Lý Anh Tú muốn lần nữa xác nhận, Thạch Tiến chỉ có thể gật đầu nói.

- Đúng vậy bệ hạ, hiện tại Hộ bộ nhiều nhất chỉ có thể trích ra được năm trăm quan.

Năm trăm quan, so với thiệt hại mà nói càng như muối bỏ bể. Lúc này Bách hộ bên ngoài đi vào bẩm báo.

- Bẩm bệ hạ, Thái hậu đến.

Lý Anh Tú kỳ quái, Thái hậu sẽ không đột nhiên đến tìm hắn, dù sao sau mỗi ngày khi xong việc hắn luôn đến điện Minh Nguyệt vấn an Thái hậu đây. Lý Anh Tú nói.

- Mời Thái hậu vào đây.

Viên Bách hộ đi ra Ỷ Lan lập tức đi vào. Bình thường Ỷ Lan ăn vận cũng rất giản dị, chỉ có đi đến điện Càn Nguyên và điện Long An thì mới ăn mặc phượng y. Ỷ Lan đi vào Lý Anh Tú lập tức hỏi.

- Thái hậu tìm Trẫm không biết có việc gì?

Ỷ Lan nhìn vẻ mặt sầu lo của Thạch Tiến liền rõ ràng có việc gì, nàng ngẩng đầu nhìn Lý Anh Tú nói.

- Ai gia nghe nói An Bang bị thiên tai liền đến hỏi bệ hạ một chút xem có thể giúp được gì không?

Lý Anh Tú cười khổ cũng không giấu diếm nói.

- Thực sự cũng có khó khăn, Hộ bộ không thể bỏ ra được tiền để hỗ trợ dân chúng. Lần này tổng thiệt hại ước chừng trăm ngàn quan, còn có thể tăng lên đây.

Ỷ Lan chợt mỉm cười nói.

- Bệ hạ không cần quá lo lắng. Lần này hỗ trợ dân chúng thiên tai đương nhiên hội chữ thập đỏ sẽ tham gia.

- Đúng, làm sao Trẫm lại quên mất đây.

Hội chữ thập đỏ vốn là do Lý Anh Tú lập ra trao toàn bộ quyền hành cho Thái hậu, vừa để nàng giải buồn, vừa có thể trợ giúp dân chúng khó khăn. Tính ra hội chữ thập đỏ đã có đến gần hai năm phát triển đi, hắn cũng không hỏi đến liền quên đi. Lý Anh Tú hỏi.

- Không biết hội chữ thập đỏ có thể bỏ ra bao nhiêu tiền đây?

Ỷ Lan đưa ra năm ngón tay nói.

- Hội chữ thập đỏ hiện tại có thể móc ra được năm mươi ngàn quan. Nếu cho Ai gia một tháng thời gian hẳn có thể tăng thêm mười ngàn quan.

- Nhiều như vậy!

Lý Anh Tú cùng quần thần không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Lý Anh Tú không biết gần hai năm quan hội chữ thập đỏ dưới sự chỉ đạo của Ỷ Lan đã phát triển ra toàn quốc, nhận được quyên góp từ dân chúng và các thương nhân đã tích lũy được một số vốn khá lớn. Đại Việt quanh năm ấm no, hội chữ thập đỏ cũng ít đụng đến, chỉ có chính sách an dân là có trợ giúp một chút. Lý Anh Tú càng không biết rằng Ỷ Lan không những phát triển hội chữ thập đỏ trong nước mà còn ra cả một số quốc gia duyên hải, hội này cơ hồ muốn trở thành một tổ chức quốc tế. Nhìn hội chữ thập đỏ có thể bỏ ra nhiều tiền như vậy, lại nhìn quốc khố chỉ có thể ném ra năm trăm quan, Lý Anh Tú thật có cảm giác mất mặt.

- Bẩm bệ hạ, Trần nghi quan cầu kiến.

Lúc này viên Bách hội lại thông báo An Tư cầu kiến, Lý Anh Tú cũng đồng thuận cho vào. An Tư hành lễ với hắn xong liền nói.

- Bẩm bệ hạ, thần nghe nói An Bang bị thiên tai, xưởng rượu và xưởng nước hoa bên này cũng xin góp một chút lực, toàn bộ hai mươi ngàn quan quyên vào quốc khố.

Lý Anh Tú tặc lưỡi, xưởng rượu và nước hoa Lý Anh Tú giao cho An Tư, bình thường hắn đều không quản lấy, không ngờ lại có nhiều tiền đến vậy, đến mức Lý Anh Tú thực sự muốn đỏ mắt. Mặc dù xưởng rượu và nước hoa là do hắn lập nhưng bình thường chỉ rút lấy một phần thu vào quốc khố, hai phần tiền thuế, còn lại bảy phần giao cho An Tư. Hắn không biết rằng An Tư dùng để quay vòng vốn, mở rộng xưởng, hiện tại riêng xưởng rượu đã có đến ngàn công nhân, độc chiếm toàn bộ thị trường nội địa. Lý Anh Tú bất tri bất giác nhìn lại hóa ra hắn có nhiều nguồn thu hơn hắn tưởng, chỉ là hắn quên đi mà thôi. Thế nhưng hắn cũng không thể mặt dày lại thu hồi lại những cổ phần này nha. Nhất là hội chữ thập đỏ, hắn không thể đụng đến.

- Bệ hạ, Ai gia ngày mai muốn đích thân đi đến An Bang một chuyến, mong bệ hạ phê chuẩn.

Tuy Lý Anh Tú không gò bó sự tự do của Ỷ Lan, nhưng dù sao nàng cũng là hoàng tộc, không thể tự tiện đi ra ngoài được. Lý Anh Tú nghĩ đến địa vị của nàng liền nói.

- Trẫm chuẩn tấu, hơn nữa ba ngày sau Trẫm cũng muốn đích thân đi đến An Bang để thăm dân chúng một chút. Cũng rất lâu rồi Trẫm chưa trở lại.

Quả thực từ khi đến và gặp Elina lần đó Lý Anh Tú cũng chưa từng trở lại. Lần này quần thần cũng không phản đối. Bệ hạ đi xuống thăm dân chúng gặp thiên tai quả thực là việc tốt, thu mua lòng dân.

- Vậy Ai gia liền trở về chuẩn bị một chút.

Việc tiền bạc được giải quyết mọi người đều thoải mái. Tuy chưa thể đủ để đền bù thiệt hại, nhưng vấn đề cấp bách trước mắt cũng đã được giải quyết. Lần này Lý Anh Tú cũng không có ý định lại quyên góp. Đại Việt quanh năm chiến tranh đã hao tổn không ít, dân chúng lại thắt lưng buộc bụng quyên góp sẽ ảnh hưởng đến sức mua, kinh tế sẽ bị ảnh hưởng.

Ngày hôm sau Đinh Lễ đã dẫn theo một ngàn Cẩm y vệ lập tức đi về phía An Bang, lần này nhiệm vụ của bọn hắn không chỉ là hỗ trợ An Bang giữ an ninh mà còn là đi tiền trạm. Quốc vương đến thăm dân công tác an ninh sao có thể khinh thường.

Tinh Thiều bên này nghe nói triều đình đã có đủ tiền, lương thực đang đưa đến cũng dễ dàng hơn không ít. Trận bão này quả thực quá bất ngờ, hắn đều phản ứng không kịp. Thành An Bang lại nằm sát biển đương nhiên bị thiệt hại nặng nề. Bị thiệt hại nhiều nhất không thể nghi ngờ là thương nhân các nước, bọn hắn đưa hàng lên bờ xong thuyền cũng neo đậu trên bến cảng, bão đến thuyền bị sóng đánh chìm. Dù sao An Bang không phải là Giác Long, không có một cái vịnh lớn như vậy. An Bang chỉ thuần túy là một cái cảng nước sâu, bình thường sóng yên biển lặng, thế nhưng bão tố đến liền lập tức lãnh đủ. Tinh Thiều ngay sau khi bão qua lập tức phái nhân thủ đi dò la khắp vùng, nông thôn chủ yếu là cây cối, hoa màu bị gió quật ngã, một số nơi bị sạc lỡ, may mắn An Bang dân số thưa thớt nên cũng không có thiệt hại về người, thế nhưng những nông dân cũng cần phải hỗ trợ, nhất là dựng lại nhà cửa. Nhân thủ của Tinh Thiều thực sự có hạng, thành quản đại đội bất quá trăm người, nha dịch cũng không bao nhiêu, bọn hắn không đủ khả năng vừa bảo vệ, vừa hỗ trợ xây dựng An Bang. Tình trạng bất ổn bắt đầu xảy ra ở một số nơi, tuy không lớn nhưng rõ ràng đây là một dấu hiệu không tốt.

May mắn chính là sáu ngày sau khi bão qua một ngàn Cẩm y vệ đến được An Bang, áp lực của Tinh Thiều lập tức giảm xuống không ít. Lúc này từ ngoài cảng biển An Bang vậy mà xuất hiện một đội tàu năm chiếc tiếp cận đến, bên trên cờ của bọn hắn in hình một bông hoa hồng màu đen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.