Đế Cuồng

Chương 159: Chương 159: Một giọt kim huyết




Ở vòng một, Đại Tế Tửu toàn thân ngứa ngáy, loại nhiệt huyết khinh cuồng tuổi trẻ này đã vạn năm rồi chưa từng thử lại, thật sự khiến người ta phải nhớ nhung. Nhớ năm xưa ông ta cũng là một thanh niên lòng đầy nhiệt huyết như bọn Đại Ngưu, Đả Cẩu, Sổ Tư, Đế Long… Sau khi trải qua trăm ngàn trận chiến thì mới tôi luyện được một thân tu vi cường hãn giúp cho bản thân mặc dù không phải Đế giả, nhưng vẫn khiến Đế giả chân chính hoảng sợ.

Không khổ luyện, không tắm máu cường giả cùng thế hệ mà muốn trở thành hào kiệt một phương ư? Đúng là mơ mộng hão huyền!

Đại Tế Tửu nhìn Đế Long đang chiếm thế thượng phong trước Sổ Tư, nhưng theo ông ta tính toán thì chưa tới một trăm chiêu nữa Đế Long tất bại. Sát khí không đủ, huyết khí không mạnh, ngạo khí không có, tâm cơ thủ đoạn lại càng thua kém Sổ Tư, nếu Đế Long mà thắng được thì mới là chuyện bất ngờ.

Đan Ngư Yêu Đế cũng biết điều này, vẻ mặt cực kỳ âm trầm, không ai đoán định nổi trong lòng y có suy nghĩ gì.

- Hắn tới rồi, một khi hắn bước chân vào vòng hai chín thì toàn bộ bất chấp giết chết hắn!

- Có phạm quy không?

- Có Đan Ngư Yêu Đế ở đây, trời sập xuống đã có ngài gánh, sợ cái gì kia chứ?

Ba trăm yêu tộc có kẻ hoảng loạn khi thấy Độc Cô Minh đã vượt qua vòng thứ bốn mươi, toàn thân bốc cháy, nhưng đôi mắt lại sáng ngời tỏa ra thần quang, Thiên Nhai kiếm trong tay hắn phản chiếu ánh trăng vằng vặc khiến ai nấy lạnh cả tóc gáy. Tuy nhiên, cũng có một số thánh tử tu vi cao như Tử Dực và Thạch Đầu thì biểu tình rất tự tin, mong chờ vào một trận quyết đấu đỉnh cao với hắn.

- Thú vị! Nếu trong tình huống bình thường đây sẽ là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm, đủ sức lọt vào tốp hai mươi của Nhân Giới Chí Tôn bảng. Chỉ là hắn quá xốc nổi, bản thân không phải thể tu, cũng không có huyết mạch bẩm sinh như yêu tộc mà dám cả gan xông một mạch từ vòng sáu mươi đến ba mươi, căn bản là tự tìm đường chết…

Tử Dực không khinh địch, y đánh giá thiên thời, địa lợi và nhân hòa xong thì chắc mẩm phần thắng sẽ nghiêng về phía mình.

Thạch Đầu mỉm cười, tuy cơ thể vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn dõi theo từng bước chân của Độc Cô Minh. Y không quan tâm lắm đến trận chiến giữa Sổ Tư và Đế Long. Mấy trăm chiêu đầu tiên kết thúc, chỉ cần là người từng vào sinh ra tử, trải qua tắm máu huyết chiến đều sẽ nhận ra Đế Long chẳng có gì đặc sắc ngoài một thân thể tiên thiên sở hữu huyết mạch quá cao. Đây là hậu quả của việc được yêu tộc bao bọc bảo vệ quá nhiều, chẳng khác nào một thanh bảo kiếm rơi vào trong tay một kẻ thất phu không hiểu kiếm đạo.

- Tới đây, cao thủ nhân tộc trẻ tuổi ta đã gặp mười tám vị, họ không ai điên cuồng như ngươi… Hy vọng ngươi sẽ không khiến chúng ta thất vọng!

Hào kiệt là gì?

Thế gian có lời đồn rằng mỗi thời đại trước khi hủy diệt đều sẽ nảy sinh ra những cường giả đội trời đạp đất, dùng sức bản thân thay đổi cả càn khôn. Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…

Bá Luân là anh hùng thời thái cổ, Kiếp chủ là kẻ diệt đạo thời thượng cổ, đây chính là hai nhân vật phong vân nhất trong lịch sử nhân tộc vẫn còn được chúng nhân nhớ đến. Ngoài ra trong thời đại của họ vẫn còn có vô số những hào kiệt khác. Tây Phong Lĩnh Chủ cũng có thể xem như một vị hào kiệt. Tay không đánh chết Thần Chủ, phong ấn Diêm La Quỷ Chủ, chặn đội quân Quỷ giới và Thần giới tại Thiên Khanh, mặc dù sau cùng vẫn lạc chết đi nhưng vẫn khiến cho vạn thế kính ngưỡng. Có người gọi ông ta là anh hùng, nhưng cũng có người cho rằng Đông Hoa Nhân Chủ mới là anh hùng. Trong thời đại của mình, Đông Hoa tuy không mạnh mẽ bằng Tây Phong nhưng lại là người hy sinh vì nhân tộc nhiều nhất. Nếu không có Thái Hoàng kiếm để nhân tộc tin rằng Bạch Hoàng không bỏ rơi bọn họ, chỉ e mọi người đã sớm bỏ cuộc, buông tay chịu trói trước sức mạnh khủng khiếp của ngũ giới còn lại.

Hào kiệt là một danh xưng được xây dựng trên vô số máu và nước mắt. Bọn họ có ai không là nhân vật phong vân khinh cuồng ở thời đại của mình. Dưới mỗi bước chân của bọn họ chứa đầy xương cốt của anh tài cùng thế hệ, cũng có nước mắt hồng nhan không bao giờ có thể phai nhạt. Tây Phong Lĩnh Chủ cường đại như thế, rắn rỏi như thế, dùng lực chứng đạo, nhưng ông ta cũng có vợ con, cũng có nuối tiếc sau khi nhắm mắt không thể nào bù đắp.

Mà Đông Hoa Nhân Chủ cũng vậy, khi chết đi rồi cũng có người mỗi năm đều tới trước Tuyệt Vọng Ma Uyên vì ông mà rơi nước mắt. Tuổi thọ người ấy vì là Đế cảnh mà kéo dài tới cả ba vạn năm. Ba vạn năm, bao nhiêu nước mắt đã rơi, nhân thế có ai mà đếm nổi kia chứ?

Khinh cuồng, khuấy đảo phong vân chỉ là bước đầu để trở thành hào kiệt. Những tang thương sau đó nếu không trải qua thì vĩnh viễn không thể hiểu thấu.

Độc Cô Minh dùng Bách Bộ Hồng Trần lướt tới vòng thứ ba mươi, thân thể của hắn tuy bốc cháy ngùn ngụt nhưng bên trong da thịt lại ẩn chứa sức mạnh hết sức kinh khủng khó lòng miêu tả thành lời. Đệ Lục Tiểu Chuyển ở cấp một đã thành! Mà Tiểu Tranh Mệnh Thuật của hắn tuy chỉ mới vừa sáng tạo ra nhưng sau khi liên tục vận chuyển thì đa số khiếm quyết đều được bù đắp, càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Điều khiến Độc Cô Minh kinh hỷ nhất là Trường Sinh huyết của hắn từ màu đỏ nay lại xuất hiện một chấm vàng, đây là biểu hiện của sự lột xác sang cảnh giới Kim Huyết. Chỉ một giọt Kim Huyết này thôi mà đã khiến tốc độ hồi phục của hắn được thúc đẩy gấp mười lần, mọi vết thương nhanh chóng liền lại sau khi bị lửa nóng thiêu đốt. Quả không ngoa khi nói một khi Kim Huyết đại thành thì chặt đầu, chặt tay chân cũng có thể ngay lập tức mọc trở lại. Tuy nhiên để toàn bộ máu trong người biến thành Kim Huyết rất khó, e rằng không mất mấy trăm năm thì không thể làm được.

- Ta đã tới!

Khoảnh khắc chân hắn chạm vào vòng thứ ba mươi thì lửa trên người hắn đã tắt hẳn, mọi người đều sửng sờ nhìn bộ dáng mới của hắn lúc này.

- Da dẻ hắn căng tràn sức sống, đâu có giống đám yêu tộc đang cố hết sức chống chọi kia chứ?

- Chắc chắn là Trường Sinh thể, chỉ có Trường Sinh thể mới sở hữu năng lực hồi phục kinh người như vậy. Thảo nào hắn xông một mạch vào vòng thứ ba mươi, hóa ra tự tin vào thể chất của mình…

- Nhưng mà tóc tai hắn cũng cháy rụi luôn rồi?

Độc Cô Minh nghe mấy câu trước thì chẳng biểu tình gì, dù sao hắn đã quá quen với việc bị người xung quanh tập trung sự bàn tán lên người mình. Chỉ có câu cuối hắn thấy hơi sai sai, nhưng thật sự trên đầu hắn bây giờ là một cảm giác mát rượi trống trải vô cùng. Khoảnh khắc hắn đưa tay chạm vào đầu mình thì sắc mặt liền biến đổi, biểu tình khó coi tới cực điểm.

- Ta bị trọc đầu rồi a? Vì sao tóc chưa mọc lại?

Nhưng Độc Cô Minh chưa kịp tìm hiểu nguyên nhân thì đã thấy sát khí xung quanh nổi lên, gần tám mươi thiên kiêu yêu tộc xuất hiện ở vòng ba mươi này đồng thời lao thẳng về phía hắn tung ra sát chiêu.

Chứng kiến bọn họ bất chấp quy tắc như vậy, đến Đan Ngư Yêu Đế cũng không nhịn được cơn tức giận, mắng thầm trong miệng:

- Đám hỗn đản này, đều là thánh tử và thiên kiêu tiềm năng mà không có chút khí khái cường giả nào…

Đại Tế Tửu nhìn nam tử áo xám cười cười:

- Độc Cô huynh, phía yêu tộc phạm quy, có nên dừng lại không?

Chỉ thấy nam tử áo xám lắc đầu nói:

- Trên con đường trở thành “nhân giả vô địch”, nếu không thể chinh phục danh hiệu “bách nhân địch” trước, thì làm sao hướng tới những cảnh giới cao hơn?

Phía bên kia, tám mươi thiên kiêu yêu tộc bất chấp tất cả cùng lúc vây lấy Độc Cô Minh. Thần thông, pháp bảo, đạo vận, sức mạnh nguyên thủy… mọi thủ đoạn đều được vận dụng một cách mạnh mẽ và quyết liệt nhất. Không ra tay thì thôi, đã ra tay thì chiêu nào cũng phải phân định sinh tử, đó mới là giao chiến thật sự.

- Sảng khoái!

Độc Cô Minh cười ha hả, ngay lập tức đạo vận chiến và cuồng bùng lên, Tiểu Tranh Mệnh Thuật và giọt kim huyết duy nhất trong người kia cũng vận chuyển đến cực hạn. Hắn biết mình không thể tránh hết toàn bộ công kích, vậy thì cứ xem như mượn chúng làm thứ thúc đẩy Cửu Chuyển Thiên Công tăng tốc đi.

- Giết!

Vô số thần thông, pháp bảo, thậm chí quyền cước hung mãnh của tám mươi thiên kiêu yêu tộc đều đổ dồn lên người hắn. Những âm thanh va chạm kịch liệt diễn ra, chỉ thấy xung quanh Độc Cô Minh là một hư ảnh tinh hà màu bạc dài bảy tám ngàn trượng đang bao phủ lấy cơ thể hắn, đa phần những công kích ập vào đều bị tinh hà này hấp thu biến thành những tinh điểm sáng lấp lánh như sao trên trời.

- Đã nhận mà không trả lễ thì đó không phải đạo của ta!

Độc Cô Minh thét lớn, mặc dù chống đỡ được đa số thần thông nhưng trên người của hắn cũng ngập tràn thương tích. May mắn thay mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát của một giọt kim huyết duy nhất kia, tất cả vết thương trong nháy mắt lành lại rất nhanh.

Khả năng hấp thu công kích của Tinh Hà Chuyển đạt tới giới hạn, nếu không nhanh chóng giải phóng thì tinh hà sẽ nổ tung, biến thành một vụ tự bạo mang tính chất hủy diệt gây tổn thương cho người thi pháp.

Toàn bộ những tinh điểm trên tinh hà đều bay thẳng vào trong Thiên Nhai kiếm của Độc Cô Minh, chỉ thấy hắn làm động tác chém ngang, đây là chiêu Dẫn Thương Khắc Vũ trong Bích Hải Triều Sinh kiếm pháp. Yếu lĩnh là mượn kình lực trong đòn tấn công của đối phương trả ngược lại đối phương. Ở đây Độc Cô Minh vận dụng Tinh Hà Chuyển kết hợp với Dẫn Thương Khắc Vũ, chính là cách kết hợp giữa võ đạo thế gian vào đạo thuật tu chân một cách hoàn mỹ nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.