Đệ Đệ Song Sinh Là Thái Tử

Chương 3: Chương 3: Kính Lam Diên




"Cẩm Y, đệ có biết tấm trúc này là cái gì hay không?" Lấy hiểu biết của Liễm Tiêu về Cẩm Y, nàng không tin hắn sẽ hoàn toàn không biết gì về cái này.

"Biết lại như thế nào, không biết lại như thế nào chứ?" Tuy rằng hắn chỉ là giảo hoạt cười, trong nói lại không lộ ra sơ hở gì nhưng Liễm Tiêu làm sao không nhìn ra được chứ. Nhịn không được thở dài.

"Tỷ tỷ, đừng lo lắng, lát nữa chôn vào trong tuyết này sẽ không có ai biết được. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Dù sao tuyết ở sân Kỳ Uyên này bây giờ là không được quét dọn, cho nên đợi đến khi bọn họ phát hiện ra á hả, đoán chừng là đến mùa xuân rồi."

Liễm Tiêu chỉ là sững sờ nhìn hắn. Có lẽ ngay từ đầu hắn đã nghĩ tốt một chiêu hủy thi diệt tích này rồi, thật đúng là... có tiềm chất ác ma sâu đậm mà.

Lúc này, đột nhiên truyền đến một tiếng ho nhẹ.

Liễm Tiêu và Cẩm Y cùng nhau quay đầu đến nơi phát ra tiếng động.

Người đứng ở cách đó không xa, mặc giáp nhẹ màu đỏ vàng, khí thế nghiêm nghị, ánh mắt như đao. Hắn đứng ở trên tuyết, làm cho người ta cảm giác giống như là đang trôi nổi ở trên đó, dưới chân không thấy chút dấu tuyết.

Trong hoàng cung này, người duy nhất mặc giáp nhẹ màu đỏ vàng cũng chỉ có hắn, thống lĩnh thị vệ —— Dung Tắc.

Liễm Tiêu bỗng nhiên suy nghĩ, có lẽ, nàng và Cẩm Y đi loạn khắp nơi trong cung, hắn hẳn là vẫn luôn biết được. Lấy chút bản lĩnh đó của bọn họ, làm sao có thể tránh thoát được tai mắt của người này.

"Thần Dung Tắc tham kiến hai vị điện hạ." Hắn chỉ là ân cần thăm hỏi một tiếng chứ không hành lễ. Đây là đặc quyền của hắn, ngoài hoàng đế ra, hắn có thể không quỳ trước bất kì kẻ nào. Nghe nói, đó là điều kiện mà năm đó khi hoàng đế mời hắn vào cung nhận chức thống lĩnh thị vệ này đã ưng thuận.

Sau đó, Dung Tắc lại chỉ tấm trúc kia, nói: "Hoàng Thượng lệnh cho thần tìm kiếm một thứ."

Liễm Tiêu thở dài, Cẩm Y cũng là lè lưỡi với nàng.

.

Liễm Tiêu và Cẩm Y theo Dung Tắc đi vào khuê phòng Thanh Mặc.

Khuê phòng Thanh Mặc kỳ thực chính là thư phòng. Trước khi Du phi vào cung là một tài nữ vô cùng có tiếng trong triều đình, thường ngày vốn là yêu thích chơi chữ đọc văn thơ. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Cho nên, khi đó vào cung không bao lâu, hoàng đế liền xây cho nàng thêm chỗ khuê phòng này, cất giữ những kỳ thư danh họa (*) trong thiên hạ.

(*)Ty Vy: sách lạ quý hiếm và những bức tranh độc đáo nổi tiếng.

Lúc này, hoàng đế Mộ Duệ đang ngồi trước bàn làm việc, vẻ mặt bình thản, không thấy rõ tâm tư. Du phi ngồi ở một bên, khi nhìn thấy bọn họ bước vào thì ánh mắt chuyển qua đây, lợi hại mà trực tiếp, lộ ra vẻ giận dữ rõ ràng.

Xem ra, trước khi Dung Tắc dẫn bọn họ đến đây thì đã có người vào bẩm báo trước.

Điều này làm cho Liễm Tiêu theo bản năng hơi nhíu mày. Dung Tắc không phải loại người sẽ làm điều thừa thãi, hiển nhiên là có những người khác muốn gây chuyện. Cũng hoặc là mọi thứ đều do Du phi tự biên tự diễn. Trên thực tế, nàng vốn là đang thắc mắc, khuê phòng Thanh Mặc không có khả năng không có người canh giữ, Cẩm Y là như thế nào lấy được tấm trúc đó.

Thôi, cứ xem trò vui trước đi, nước đến thì đất ngăn.

Khi Dung Tắc dâng tấm trúc đó lên thì Du phi liền bước nhanh đến đây, thật cẩn thận nhận lấy, đầy mặt thương tiếc.

Liễm Tiêu chỉ là nhìn, nàng muốn thấy rõ vẻ mặt chân thật và giả dối này, chỉ tiếc, trên sân khấu này, người có sở trường diễn kịch rất nhiều, thật thật giả giả, hoàn toàn không thể nào phân biệt được.

Ba năm trước đây, cho dù lấy tài nghệ vô song mà nổi tiếng trong triều đình, nhưng phụ thân chỉ vỏn vẹn là một học sĩ suốt ngày ở trong phòng viết văn học chữ, không có quyền không có thế, gia thế bình thường như vậy thì chắc chắn nữ tử tài mạo song tuyệt này cũng chỉ có thể gả vào một hộ nhà giàu nào đó mà thôi.

Nhưng sau đó, nàng lại thành con gái nuôi của Thừa tướng, thành Du phi hiện nay.

Trong hậu cung hiện nay, Du phi là nữ tử được sủng ái nhất ngoài Hoàng Hậu, tính tình nàng có vài phần kiêu ngạo, cho nên có đôi khi làm việc không chút kiêng dè, tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n nói chuyện lại không có chút uyển chuyển, nhưng cũng bởi vì tính tình thành thật này mà được hoàng đế yêu thích.

Còn bên trong phần thành thật này rốt cuộc có bao nhiêu chân thật, thì chỉ sợ ngay cả chính nàng cũng không thể thấy rõ.

Cũng bởi vậy mà Liễm Tiêu không thích nàng. Nếu đã muốn lừa gạt người khác thì trước tiên phải gạt được mình. Người như vậy, quá mức thông minh, tâm tư cũng quá kín đáo.

"Xin Hoàng Thượng làm chủ cho nô tì." Du phi quay mặt về phía hoàng đế, chậm rãi quỳ xuống, giọng điệu kiên quyết, hơn nữa còn chứa đựng sự uất ức và tức giận rõ ràng.

"Ái phi đứng lên trước đã." Mộ Duệ bước tới nhẹ nâng nàng dậy, trên mặt là vẻ thương tiếc nhàn nhạt, rồi sau đó ngẩng đầu nhẹ liếc mắt nhìn Cẩm Y, lạnh nhạt mà tùy ý quát khẽ một câu: "Quỳ xuống."

Cẩm Y thoáng cứng người lại, nhưng vẫn là theo lời quỳ xuống.

"A Tiêu, sao cả người lại đầy tuyết như vậy, cẩn thận một hồi bị cảm lạnh, lại đây." Mộ Duệ ra lệnh Cẩm Y quỳ xuống xong, giống như không muốn lại để ý tới hắn. Khi nhìn về phía Liễm Tiêu, sắc mặt lại giây lát biến đổi, bất đắc dĩ mà sủng nịch mỉm cười, lại nhíu mày, buông cánh tay đang đỡ Du phi ra, bước hai bước đến gần Liễm Tiêu.

Liễm Tiêu lại cũng không có nghe lời đi qua đó.

Từ nhỏ, Mộ Duệ đã vô cùng nghiêm khắc với Cẩm Y, Liễm Tiêu có thể thấy được, hắn chính là hy vọng tương lai Cẩm Y có năng lực kế thừa vị trí của hắn. Trên thực tế, nàng cũng không hy vọng Cẩm Y bị nuông chiều thành một công tử bột coi trời bằng vung. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Cho nên, chỉ cần là chuyện Cẩm Y quả thật đã làm sai, quả thật nên bị phạt thì nàng chưa bao giờ đi ngăn cản. Tuy rằng Cẩm Y chưa bao giờ phạm lỗi gì lớn, hơn phân nửa là một chút chơi đùa không ảnh hưởng đến toàn cục mà thôi.

Mà chuyện lần này, vốn Mộ Duệ phạt Cẩm Y như thế nào nàng cũng có thể chấp nhận. Nhưng nàng tuyệt đối không thể chấp nhận, đó là Du phi đứng ở một bên kia, khóe miệng đó thoáng qua một nụ cười, mang theo vẻ đắc ý rõ ràng.

Cho nên, Liễm Tiêu cũng không có đi qua đó mà chỉ là nặng nề hừ một tiếng, một tay kéo Cẩm Y đang quỳ xuống lên. Cho dù nàng biết, chỉ cần thuận theo để cho hoàng đế thoáng phạt Cẩm Y một chút thì việc này có thể trôi qua đơn giản, dù sao, Mộ Duệ vẫn là rất thương Cẩm Y, cho dù thật là Du phi đạo diễn màn kịch này thì cũng không có khả năng chỉ vì một tấm trúc mà mang đến cho Cẩm Y tổn thương quá lớn.

"Tỷ tỷ?" Cẩm Y có chút khó hiểu gọi, Liễm Tiêu ngăn cản, có chút ngoài dự đoán của hắn.

Mà bên kia, Mộ Duệ lại bỗng nhiên nở nụ cười, hỏi: "A Tiêu hôm nay làm sao vậy? Phụ hoàng phạt Cẩm Y, mất hứng sao?" Lời nói thoáng ngừng, nụ cười cũng thu lại, "Chẳng lẽ A Tiêu cho rằng Cẩm Y không có làm sai sao?" Nhưng trong lời nói này vẫn là mang theo mùi vị sủng nịch.

Hắn đối với Cẩm Y cho tới bây giờ đều là vô cùng nghiêm khắc, nhưng đối với Liễm Tiêu thì lại là thật sự sủng ái. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Trên thực tế, trong hậu cung này, người thật sự được sủng ái nhất, xác thực mà nói, hẳn là công chúa Mộ Liễm Tiêu nàng.

Nhếch môi, Liễm Tiêu thẳng tắp nhìn vào mắt hoàng đế, giống như thật sự rất tức giận.

"Là A Tiêu muốn chơi tuyết, cho nên Cẩm Nhi mới đi tìm tấm trúc đó. Nếu sai thì A Tiêu cũng có một nửa lỗi."

Mộ Duệ bỗng nhiên im lặng, sau đó ngược lại hỏi Cẩm Y: "Cẩm Y con nói đi, rốt cuộc con có làm sai hay không?"

Cẩm Y hoàn toàn không muốn liên lụy đến Liễm Tiêu, nhưng đối mặt câu hỏi của Mộ Duệ, hắn vẫn là chần chờ.

Rồi sau đó ngẩng đầu, nhìn thẳng phụ thân, bình thản mà kiên định trả lời: "Cẩm Y không có sai."

Lúc này Liễm Tiêu khẽ nghiêng đầu nhìn Cẩm Y, người ở bên cạnh nàng không nhìn thấy được vẻ mặt nàng, vẻ giận dữ trẻ con trên mặt nàng trong nháy mắt đã biến thất, nàng thản nhiên nhìn xem Cẩm Y, khó mà nhận ra giật giật khóe miệng.

Cẩm Y là biết tâm tư của nàng.

"À?" Mộ Duệ chỉ là như cười mà không phải cười hỏi lại, sau đó nhìn về phía Du phi, hỏi, "Ái phi thấy thế nào?"

Lúc này, Du phi lại bỗng nhiên khẽ thở dài, nói: "Hoàng Thượng, vừa rồi nô tì chỉ là nhất thời tức giận mà thôi. Kỳ thực, tuy đây cũng không coi như là vật ngự ban, nhưng dù sao cũng là Hoàng Thượng tự tay vẽ ra. Thế nhưng, nếu đã bị điện hạ lấy đi thì vậy cũng không sao, nô tì vốn chỉ là lo lắng trong cung có nô tài không có mắt, dám làm ra chuyện trộm cướp như vậy. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Chỉ là..." Nàng bỗng nhiên thở dài, "Tấm trúc này thế nhưng bị cầm đi chơi như vậy, thật sự là tức đến giậm chân mà."

Du phi, cho tới bây giờ nàng đều là một nữ tử thông minh, bởi vì, nàng hiểu được khi nào có thể thoải mái để mình kiêu ngạo, khi nào lại nên biểu hiện hào phóng khéo léo, ví dụ như, nàng hẳn là cũng đã sớm nhìn ra, Mộ Duệ không định cứng rắn theo đuổi việc này, lại ví dụ như, nàng hẳn là cực kì rõ ràng, Mộ Duệ ghét nhất chính là thân là hoàng tử lại làm ra hành vi quên thân phận của mình như thế.

Liễm Tiêu bỗng nhiên hiểu được, không phải Du phi muốn hoàng đế trừng phạt Cẩm Y một lần hai lần, mà là muốn phá hư ấn tượng của Cẩm Y ở trong lòng hắn. Nhưng Liễm Tiêu không rõ, Du phi không có con cháu thì vì cái gì mà tính kế như thế.

"Cẩm Y không có trộm, trước khi lấy Cẩm Y đã hỏi rồi!" Trước khi Mộ Duệ giận tái mặt, Cẩm Y lại là mở miệng trước, vẻ mặt ngây thơ.

Chỉ là, lời này làm Liễm Tiêu lặng lẽ cúi đầu cụp mắt, dấu đi ý cười chợt lóe rồi biến mất. Vẻ mặt Cẩm Y giả bộ ngây thơ ra sao, nàng là cực kì rõ ràng.

Mộ Duệ không nói gì, chính là ý bảo hắn tiếp tục nói.

"Lúc đó Cẩm Y đã hỏi nó rồi, có thể mượn đi một lát được không."

"Con đã hỏi ai?" Mộ Duệ nhướng mày, hỏi.

"Tấm trúc vẽ đó á." Tràn ra tươi cười, ngây thơ mà đơn giản, Cẩm Y trả lời như chuyện đương nhiên, cũng làm mọi người ngây ngẩn cả người.

"Điện hạ, tấm trúc vẽ đó là đồ vật, như thế nào có thể trả lời chứ." Vẻ mặt Du phi vốn đã bình tĩnh giống như bởi vì lời Cẩm Y nói mà lại tức giận, quay đầu nói với Mộ Duệ, tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n "Nô tì cũng không phải muốn Hoàng Thượng trừng phạt điện hạ nghiêm khắc, chỉ là hy vọng điện hạ biết lỗi mà thôi. Thật đúng là một đứa nhỏ, thế nhưng lại lấy loại lý do này để qua loa trốn tránh trách nhiệm." Cười khẽ một tiếng, không chút che giấu trào phúng ở trong đó.

Có điều, nàng xưa nay đã như vậy, Mộ Duệ ngược lại không để ý. Nhưng đối với Cẩm Y, hắn cũng không có trách mắng, mà là như có chút suy nghĩ nhìn hắn một cái. Cẩm Y cho tới bây giờ luôn là đứa nhỏ thông minh, điểm này, làm phụ thân như hắn, là lại rất rõ ràng, cho dù là bối rối, hắn cũng không có khả năng tìm một lý do như vậy để biện hộ.

Sau đó, liền nghe Cẩm Y lại nói tiếp: "Tỷ tỷ từng nói với Cẩm Nhi, thế gian vạn vật đều có linh tính, không phải lúc trước Du phi nương nương cũng từng nói, tranh này có linh tính sao? Phụ hoàng còn nói có lẽ ngày nào đó tu luyện thành tinh, đắc đạo thăng tiên nữa kìa."

Lời này của hắn, thật sự làm cho người ta trong lúc nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.

Cẩm Y nói xác thực là sự thật, nhưng lúc ấy cũng chỉ là nói vui đùa mà thôi, cũng không nghĩ tới hôm nay sẽ bị hắn vặn lại để dùng.

Chẳng qua, Mộ Duệ lại không nói gì nữa, hắn chỉ là bỗng nhiên nhìn xem Liễm Tiêu, cười nhẹ nói: "Thế gian vạn vật đều có linh tính à, không nghĩ tới A Tiêu của trẫm, tuổi còn nhỏ, thế nhưng có thể nói ra lời có ý tứ thâm sâu đến thế."

Giả vờ làm ra vẻ khó hiểu ngước mắt nhìn, rồi sau đó mím môi cười, mang theo vài phần ngoan ngoãn và kiêu ngạo, Liễm Tiêu trả lời: "Thưa, đó là mẫu hậu dạy."

Ánh mắt Mộ Duệ bỗng nhiên không còn sâu thẳm khó hiểu như trước nữa, chỉ là giật mình cười, nói: "Vậy ngược lại nếu là lời nàng ấy nói thì khó được con nhớ kỹ như vậy."

"Mẫu hậu dạy, Liễm Tiêu chưa từng quên bất kì câu nào." Khi nói như vậy, nàng mỉm cười, giọng nói rõ ràng mà trong sáng.

Mộ Duệ lại là bỗng nhiên sửng sốt, nhìn nàng, ánh sáng đáy mắt chuyển động, nhưng nháy mắt tiếp theo liền lại xoay người đi.

Ánh mắt như vậy, trong trí nhớ của Liễm Tiêu đã từng nhìn thấy rất nhiều lần, lúc đầu có chút khó hiểu, sau đó, dần dần thấy rõ ràng, tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n hắn đang xuyên qua nàng, nhớ lại cái gì đó. Mà đối với dự sủng ái nàng, có lẽ đó là có liên quan tới người hoặc chuyện gì đó mà hắn muốn nhớ lại.

.

"Hoàng Hậu nương nương giá lâm —— "

Kính Lam Diên, mẫu thân của Liễm Tiêu và Cẩm Y, Hoàng Hậu hiện nay của vương triều họ Mộ. Nàng đột nhiên xuất hiện ở khuê phòng Thanh Mặc làm Mộ Duệ có chút ngoài ý muốn. Hắn thoáng bất đắc dĩ cười cười, tiến ra đón, cười khẽ hỏi: "Lam Diên, không phải nàng cũng là đến thay Cẩm Y cầu tình chứ?"

Kính Lam Diên bỗng nhiên mím môi cười, nói: "Ngày nào hắn không quậy ra một ít họa thì sẽ không sống yên ổn. Thiếp nào có nhiều thời gian rỗi như vậy thay hắn cầu tình. Bất quá, chàng nói ai thay hắn cầu tình?"

"Còn có thể có ai, đương nhiên là A Tiêu."

Nghe vậy, nàng nhìn nhìn Liễm Tiêu và Cẩm Y, rồi sau đó tùy ý nói: "Nếu vậy lần này chắc chắc là Cẩm Y không sai."

Lời này làm cho Mộ Duệ nhịn không được sửng sốt, sau đó nở nụ cười.

"Cười cái gì!" Kính Lam Diên quét mắt nhìn hắn, khóe miệng khẽ nhếch mang theo chút giận dữ.

"Lam Diên à, nàng thiên vị cũng quá rõ ràng rồi đó." Mộ Duệ cười khẽ trêu chọc một câu.

Nàng chỉ là mỉm cười trả lời: "A Tiêu rất hiểu biết, nếu con bé đã mở miệng cầu tình thì chắc chắc lỗi sai không ở Cẩm Y. Hơn nữa, tấm trúc vẽ này vốn là đồ vật, chẳng lẽ chàng muốn vì một đồ vật mà phạt nặng Cẩm Y sao?"

"Mẹ con các nàng, đạo lý cái sau nhiều hơn cái trước, cái sau đúng lý hợp tình hơn cái trước." tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Mộ Duệ giống như có chút không biết nên khóc hay nên cười cảm thán, ngược lại nhìn về phía Du phi ở bên cạnh, "Du phi quyết định đi, tấm trúc vẽ này vốn là của nàng."

Mộ Duệ đẩy quyền quyết định này sang Du phi, nhưng cho dù là người hơi có mắt nhìn một chút cũng có thể nhìn ra được, hắn đã sớm không định truy cứu việc này. Du phi cũng không ngốc, đương nhiên biết cái gọi là thuận nước giong thuyền.

"Nô tì đã sớm nói rồi, việc này chỉ là nhỏ thôi, nay ngay cả Hoàng Hậu cũng bị kinh động, ngược lại là thiếp không đúng!" Mang theo vài phần oán giận vài phần ý cười, nửa thật nửa giả nói một câu như vậy.

Ban đầu lúc Kính Lam Diên bước vào thì Du phi liền hành lễ với nàng, nhưng lúc ấy Lam Diên chỉ là tùy ý liếc mắt nhìn nàng một cái. Mà lúc này, nàng mới hơi gật đầu với Du phi.

Ngay từ đầu, mặc kệ là miệng cười hay là giận dữ, Kính Lam Diên đều thủy chung lộ ra một bộ trầm tĩnh. Không thể tưởng tượng được, bên trong hậu cung này thế nhưng lại có người có thể bình yên tĩnh lặng như thế. Kỳ thực, lúc trước khi Liễm Tiêu nghe hai ma ma kia nói tâm tính Hoàng Hậu quá mức ôn hòa nhân hậu thì nàng đã từng nghi ngờ, nhưng sau đó dần dần tin tưởng. Đồng thời, cũng hiểu được, ôn hòa nhân hậu, cũng không có nghĩa là ngu dốt.

Cái nữ tử im lặng này, cũng có trí tuệ và kiên cường của nàng.

Kính Lam Diên, dòng họ Kính sau lưng nàng là danh môn tướng soái tay cầm trọng binh, năm đó theo hoàng đế Thái Tổ Nam chinh Bắc chiến, lập ra không ít công lao hãn mã. Có lẽ là không muốn dính vào trận phân tranh này mà cho tới nay, dòng họ Kính chưa bao giờ có người làm văn thần, cũng chưa từng có tiền lệ nữ tử dòng họ Kính vào cung, bọn họ vẫn đều là im lặng canh giữ ở lãnh thổ biên cương, tiên thiếu để ý tới triều đình lung tung này, kéo không thỏa thuận, cũng không động đậy được.

Mà lúc trước Kính Lam Diên vào cung, dòng họ Kính kỳ thực là có phản đối. Bất quá, từ khi Mộ Duệ mười tuổi vẫn luôn ở dòng họ Kính, sáu năm sau mới trở về cung. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Còn duyên cớ nội bộ này thì lại là một phen khúc mắc khác. Mộ Duệ và tỷ muội dòng họ Kính, Kính Lam Diên và Kính Thanh Loan, có thể xem như thanh mai trúc mã, cho nên, đã hai người đều là lựa chọn như vậy, sau đó người của dòng họ Kính cũng lại không kiên trì nữa.

.

"Hoàng Thượng, nô tì bỗng nhiên suy nghĩ, thủ vệ này cũng quá lơi lỏng, điện hạ thế nhưng có thể dễ dàng lấy trúc vẽ như thế."

Này cũng là vấn đề mà lúc nãy Liễm Tiêu còn đang thắc mắc. Vốn định trở về sau đó hỏi Cẩm Y một chút, không nghĩ tới Du phi ngược lại hỏi ra trước. Mặc kệ có phải là nàng sắp xếp hay không, lúc này đề xuất ra, người sẽ bị liên lụy tới, chỉ có thể là Dung Tắc.

Mộ Duệ nghe vậy, cũng là bỗng nhiên nở nụ cười, hơn nữa, trong nụ cười nhưng lại mang theo rõ ràng tự hào.

"Này chỉ trách Dung Tắc!" Theo lý, này quả thật có thể nói là trách nhiệm của thống lĩnh thị vệ - Dung Tắc, nhưng xem vẻ mặt của Mộ Duệ, ý tứ của lời này hiển nhiên không thể hiểu như mặt ngoài.

Du phi có chút không rõ cho nên cười cười.

Mà Liễm Tiêu cũng là không rõ, Dung Tắc đã đắc tội Du phi khi nào.

"Quả thật là lỗi của thần." Dung Tắc đứng dậy, hơi cúi người, trên mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt như trước, "Là thần dạy điện hạ chút khinh công, điện hạ có tư chất rất tốt, thị vệ trong cung cũng không chắc có thể phát hiện hành tung."

"Đó là sư phụ khanh lợi hại! Khinh công của Dung Tắc khanh là tuyệt nhất thiên hạ mà, bất quá không nghĩ tới, khanh thế nhưng chịu dạy cho Cẩm Y."

Dung Tắc chỉ là nhợt nhạt giật giật khóe miệng, mang theo vài phần hờ hững vài phần kiêu ngạo.

Vì sao Mộ Duệ lại để cho người như Dung Tắc ở lại trong cung, hơn nữa ủy thác trọng trách, đây là điều Liễm Tiêu nghĩ hoài vẫn không rõ. Dung Tắc hẳn là người của giang hồ, không bị thế tục ràng buộc, trường kiếm giang hồ tiêu dao mà đi. Mà Mộ Duệ lại như thế nào tín nhiệm một nam tử vẫn chưa thu được phần kiêu ngạo đó như vậy chứ?

Có lẽ, đó lại là một câu chuyện xưa khác.

Lúc này, Liễm Tiêu không có tâm tư đi tìm tòi nghiên cứu chuyện này, nàng chỉ là kéo kéo tay áo Cẩm Y, nháy mắt với hắn hất cằm phía Dung Tắc ra hiệu.

Cẩm Y thoáng ngơ ngác, lập tức ngầm hiểu, nhoẻn miệng cười, cúi người hành lễ với Dung Tắc, cung kính gọi: "Sư phụ!" tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Toàn bộ trong hoàng cung, người có võ công tốt nhất đó là Dung Tắc, đã có Mộ Duệ mở miệng, Dung Tắc lại không phản đối, vị sư phụ này nào có thể bỏ qua được chứ.

Lúc này Hoàng Hậu cũng là mỉm cười, mang theo vài phần vui vẻ.

Mà Dung Tắc chỉ là khẽ gật đầu một cái, ánh mắt lại là nhìn sang Liễm Tiêu.

Khi Liễm Tiêu phát hiện thì thắc mắc nhìn nhìn hắn, đáy mắt một mảnh trong suốt.

Ngay từ lúc còn rất nhỏ, nàng đã học được như thế nào sắm vai một đứa nhỏ ngây thơ đơn giản.

Lúc mới tới thế giới này, không muốn khóc không muốn cười, chỉ đắm chìm trong thế giới của mình. Nhưng hôm nay, sớm đã hiểu được, trong hoàng cung ngươi lừa ta gạt này, ngụy trang tiện lợi mà hoàn mỹ như vậy, không biết lợi dụng thêm thì thật sự rất đáng tiếc.

Còn sư phụ An mà bọn họ nói, chính là lão học giả nổi tiếng trong triều đình và dân gian. Hắn vốn đã ẩn cư nhiều năm, là hoàng đế mời riêng đến cho Cẩm Y. Nhân vật như vậy hơn phân nửa là tính tình có chút cứng rắn, cho nên, hắn vốn không muốn rời núi, nhưng sau đó gặp qua Cẩm Y, lại kiểm tra hắn một hồi rồi dường như hơi thích tiểu tử kia, cho nên liền vui vẻ đồng ý, thu cái đệ tử này. Bất quá từ chối nhận bất kì quan chức gì, cho nên, mọi người đều gọi hắn là sư phụ An.

Đôi khi, Liễm Tiêu cũng sẽ theo Cẩm Y cùng nghe sư phụ An giảng bài. Bất quá, hắn dạy phần lớn là kinh sử tử tập (cách phân loại sách vở thời xưa: Kinh điển, Lịch sử, Chư tử, Văn tập), Liễm Tiêu thật sự không có hứng thú lớn. Huống chi, tuy rằng thời không bất đồng, nhưng mấy thứ này căn bản giống nhau, cái gì nên đọc, nàng đã sớm đều đọc qua ở kiếp trước, chỉ là về phương diện lịch sử có không quen một chút mà thôi.

.

Dọc theo đường nhỏ lót đá trắng, đi vào trong viện. Đi không được bao lâu, Liễm Tiêu liền ra hiệu tất cả thị nữ đi theo đều lui xuống, sau đó kéo Cẩm Y lại.

Có chút khó hiểu nhìn Liễm Tiêu, Cẩm Y không rõ vì sao nàng đột nhiên giữ mình lại.

"Đang suy nghĩ gì đó?" Liễm Tiêu lại đột nhiên hỏi như thế.

Cẩm Y thoáng ngẩn ra, khẽ cười, lắc lắc đầu, nói: "Không nghĩ gì cả." Xoay người lại muốn tiếp tục đi đến phía trước.

Lần này, Liễm Tiêu không giữ hắn nữa, cũng không nói chuyện. Bất quá, Cẩm Y đi không được vài bước, liền ngừng lại, quay đầu nhìn Liễm Tiêu.

Liễm Tiêu biết Cẩm Y sẽ dừng lại, Cẩm Y cũng biết, Liễm Tiêu hiểu hắn, cho nên không ngăn cản mà là đợi hắn tự dừng lại.

Hắn có chút ảo não mím môi, nhẹ gọi: "Tỷ tỷ!" tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Trong giọng nói mang theo vài phần thầm oán. Cẩm Y kỳ thực là hy vọng nàng sẽ giữ mình lại.

Nhưng Liễm Tiêu chỉ là liếc mắt nhìn hắn, mặt mày trong trẻo nhưng lạnh lùng, hỏi: "Thế nào, không đi nữa à?"

Cẩm Y bĩu bĩu môi, mang theo vài phần giận dỗi, quay đầu đi chỗ khác.

Liễm Tiêu nhịn không được khẽ thở dài.

Thời gian ở chung với Cẩm Y, nàng có nhiều hơn ai khác, cũng hiểu được tâm tư trong từng ánh mắt mỗi vẻ mặt của hắn hơn ai khác.

Từ lúc bước vào khuê phòng Thanh Mặc tới giờ, hắn liền vẫn không mấy vui vẻ, tuy rằng hắn che giấu rất tốt, nhưng Liễm Tiêu vẫn là nhìn ra được một chút manh mối.

Cho nên, nàng cũng biết, hắn bướng bỉnh không chịu nói cái gì, chỉ là hy vọng nàng sẽ hò hét hắn mà thôi.

Dù sao vẫn chỉ là một đứa nhỏ, tuổi còn nhỏ, dù cho giả vờ được kiên cường mà ổn trọng ở trước mặt mọi người thì cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, muốn có nơi có thể bày ra tất cả cảm xúc thật của mình.

Liễm Tiêu rất muốn cứng rắn không để ý tới hắn, nàng không hy vọng Cẩm Y có một mặt yếu đuối như vậy, nhưng vẻ mặt có chút uất ức đó, lại làm cho nàng hơi đau lòng.

Vì có thân phận hoàng tử, cho nên nhất định kể từ lúc hắn ra đời trở đi, liền bị đặt lên vị trí mọi người chú ý. Từ bé, phụ hoàng quản giáo hắn nghiêm khắc, mẫu hậu đối với hắn lại luôn thờ ơ, các đại thần trong triều đình này thì luôn giờ giờ phút phút nhìn mỗi lời nói hành động của hắn, mà người hầu hạ xung quanh lại đều là một bộ gương mặt kính cẩn, còn các phi tần và hoàng tử công chúa khác thì từ lúc thoáng hiểu biết một chút, liền bắt đầu xa lánh hắn, nhìn chung, chỉ là hài hòa ngoài mặt.

Đế hậu đối Liễm Tiêu đều là cưng chiều vô song, mà Cẩm Y, trên thực tế, chưa từng có ai dùng loại cưng chiều thật sự đúng cách để đối xử với hắn.

Liễm Tiêu nhớ tới kiếp trước, lúc mười tuổi mình bị buộc phải lớn lên (về tâm trí) trong một đêm. Cho nên nàng có thể hiểu được tất cả cảm giác của Cẩm Y, hiểu được cái loại cảm giác tự bắt buộc mình phải quên khóc quên đi sự yếu đuối này. Chính nàng mang theo trí nhớ kiếp trước sinh ra, nhưng lại dường như quên mất một điều, đó là dù sao hắn vẫn chỉ là một đứa nhỏ bảy tuổi, có trí tuệ trưởng thành sớm như thế nào thì vẫn chỉ là một đứa nhỏ.

Muốn nhớ lại lần gần nhất hắn khóc là khi nào thì lại phát hiện thật sự không nhớ gì cả, giống như đã là chuyện thật lâu thật lâu trước kia. Những cảm xúc giấu giếm đó, rốt cuộc hắn đã ẩn nhẫn bao lâu?

Vì thế, trái tim bỗng nhiên mềm xuống.

Đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má hắn, mỉm cười, dịu dàng hỏi: "Cẩm Nhi, làm sao vậy?"

Giọng điệu như vậy, làm cho Cẩm Y thoắt cái cởi bỏ ngụy trang kiên định, nhìn Liễm Tiêu, vẫn mím môi như trước, trong hốc mắt bỗng nhiên ứa nước, lại vẫn là bướng bỉnh không chịu khóc ra. Cho dù mãi đến khi đôi mắt chỉ khẽ nháy một cái, nước mắt không tự chủ được rơi xuống, thì cũng vẫn là cắn răng không chịu kêu ra một tiếng.

Nhìn hắn như vậy, lòng Liễm Tiêu chợt đau, rất khó chịu rất khó chịu.

"Tỷ tỷ..." Nhẹ nhàng gọi, hắn lại không nói thêm gì nữa, giống như không biết rốt cuộc nên nói cái gì, cũng hoặc là có quá nhiều lời muốn nói mà không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Cẩm Nhi không cần phải nói gì cả, tỷ tỷ đều hiểu được."

Đúng vậy, nàng đều hiểu được. Hiểu được tất cả những uất ức của hắn, cũng hiểu được trong lòng hắn ẩn dấu rất nhiều câu hỏi vì sao. Khẽ quay đầu qua chỗ khác, nàng bỗng nhiên cảm thấy ngay cả mình cũng muốn khóc.

Thấy nàng như thế, Cẩm Y lại liền luống cuống.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Cẩm Nhi không sao. Tỷ tỷ đừng khổ sở, tỷ tỷ như vậy càng làm cho Cẩm Nhi thêm khổ sở."

Thoáng làm dịu lại tâm trạng, đè nén những cảm giác buồn bã kia xuống đáy lòng, Liễm Tiêu nhìn Cẩm Y, mỉm cười nói: "Cẩm Nhi, nhớ kỹ, mặc kệ xảy ra chuyện gì, mặc kệ tương lai sẽ gặp cái gì, tỷ tỷ vẫn sẽ luôn ở bên cạnh Cẩm Nhi."

"Mãi mãi sao?" Đôi mắt màu băng lam, óng ánh đủ loại màu sắc.

Lòng hơi cứng lại, cái từ mãi mãi này, quá mức tốt đẹp, cũng quá mức hư ảo.

Nhưng Liễm Tiêu vẫn là đáp: "Mãi mãi." Thẳng đến khi bên cạnh hắn có một nữ tử khác cùng sóng vai đứng thẳng với hắn. Đó chính là lúc nàng nên bước ra khỏi cuộc đời hắn.

"Được, Cẩm Nhi và tỷ tỷ sẽ mãi mãi ở cùng một chỗ."

Nàng nghĩ, có lẽ bất kể bao nhiêu năm trôi qua, nàng cũng sẽ nhớ rõ, đã từng có một người như vậy, hắn từng dùng giọng nói non nớt kiên định đó nói, đời này, bọn họ sẽ mãi mãi ở cùng một chỗ. n Có lẽ, lúc đó hắn còn chưa hoàn toàn hiểu được mãi mãi ở cùng một chỗ rốt cuộc là câu nói sâu nặng mà bất đắc dĩ như thế nào, lời thề quá mức tốt đẹp như vậy thường thường đều là không ngăn nổi sóng gió vận mệnh. Nhưng đến sau này, rất nhiều năm tháng trôi qua, hắn quả thật vẫn chưa từng quên lời thề lúc nhỏ đó.

.

Cẩm Y vốn là tính tình trong sáng, lại còn chỉ là một đứa nhỏ, cảm xúc tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Lời Liễm Tiêu nói, làm cho những ưu buồn của hắn trở thành hư không.

"Được rồi, trước tiên đi rửa cái mặt. Mắt hồng hồng, một hồi sư phụ An nhìn thấy, không chừng sẽ chê cười đệ đó." Liễm Tiêu kéo Cẩm Y qua, liền đi đến tẩm cung (phòng ngủ) uyển Tử Tịnh.

Cẩm Y chỉ là miễn cưỡng đi theo, không sao cả trả lời: "Cứ nói thức đêm chép sách là được."

Liễm Tiêu nghe xong, nhịn không được cười lên tiếng.

Cẩm Y thật sự không phải là một học sinh nghe lời, nhưng lại thật sự rất thông minh, cho nên, sư phụ An thường không làm khó được hắn.

Trò lại làm thế này thế kia liền phạt trò chép sách! Này đã trở thành câu cửa miệng của sư phụ An.

Bởi vì biện pháp duy nhất để trị hắn, chính là chép sách, đặc biệt là chép cuốn sách đã sớm học thuộc lòng. Cẩm Y ghét nhất là loại chuyện tẻ nhạt này.

"Nhưng ngày hôm qua sư phụ An phạt đệ, đệ còn chưa có chép hết đúng không." Liễm Tiêu thật trực tiếp nhắc nhở hiển nhiên đã đả kích đến hắn.

Cẩm Y thoắt cái bày ra khuôn mặt khổ sở, khoa trương thở dài, ra vẻ già dặn nói: "Thật sự là biết vậy chẳng làm mà." Cúi đầu, nói tiếp, "Sớm biết như vậy khi đó liền giả vờ ngốc một chút, cũng sẽ không đưa tới lão sư như bây giờ."

Liễm Tiêu cong cong khóe miệng, nói: "Không có sư phụ An, tất nhiên cũng sẽ có những người khác, dù sao vẫn là trốn không thoát."

"Nhưng những người khác cũng không hẳn sẽ vô lại như sư phụ An." Cẩm Y gần như là nghiến răng nghiến lợi trả lời.

Lời này làm cho Liễm Tiêu thoáng nở nụ cười. Quả thật, Cẩm Y luôn thường lấy lý do kì quái đỉ trốn tránh đi học. Lúc đi học cũng sẽ thất thần, hoặc là quang minh chính đại nằm ngủ. Nhưng rất kỳ quái là, mỗi lần sư phụ An vừa đến gần là hắn liền có thể lập tức phục hồi tinh thần lại, hơn nữa, mặc kệ sư phụ An hỏi hắn cái gì hắn cũng không trả lời sai.

Nhưng thực không may, cho dù như thế, sư phụ An vẫn có thể tìm ra lý do để phạt hắn chép sách. Tuy rằng Cẩm Y thường xuyên là gặp chiêu đỡ chiêu, chạy thoát hơn phân nửa trừng phạt, nhưng dù sao vẫn sẽ có lúc sơ sẩy.

.

"Đang được phúc mà không biết hưởng phúc!" Đột nhiên xuất hiện một giọng nói làm cho Liễm Tiêu và Cẩm Y dừng bước.

"Lạc Minh tham kiến hai vị điện hạ."

Thiếu niên 11, 12 tuổi, khuôn mặt rõ ràng là thanh tú non nớt, nhưng vẻ mặt lại là nghiêm túc, đi đứng cẩn thận, có vẻ vô cùng già dặn. Mặc chiếc áo xanh thẵm trên người, càng tăng thêm vài phần thận trọng.

Liễm Tiêu chỉ là mỉm cười khẽ gật đầu một cái.

Cẩm Y cũng là nháy mắt thu lại tất cả ý cười, vẻ mặt thoắt cái nghiêm chỉnh lại, lạnh nhạt mở miệng: "Miễn lễ." Rồi sau đó quét mắt nhìn Lạc Minh, còn nói thêm, "Ngươi chỉ là người trợ giúp đọc sách, chuyện của bổn điện hạ, vẫn là không cần ngươi xía vào."

"Không sai, Lạc Minh chỉ là người trợ giúp điện hạ đọc sách, chuyện khác của điện hạ, Lạc Minh sẽ không đi quản lý, nhưng duy chỉ có chuyện đọc sách, vẫn là mong điện hạ chú tâm một chút, có thể bái làm học trò của sư phụ An, là chuyện biết bao người tha thiết ước mơ." Lời Cẩm Y nói cũng không có dao động được một chút vẻ mặt của Lạc Minh, vẻ mặt hắn vẫn nghiêm túc như trước.

Liễm Tiêu không tiếng động thở dài.

Cẩm Y không thích hắn. Bởi vì chỉ có khi đối mặt với người hắn không thích thì Cẩm Y mới có thể trưng ra cái dáng vẻ kiêu ngạo của hoàng tử này. Chẳng qua, tính tình hắn như vậy, cũng khó trách Cẩm Y không thích.

Lạc Minh là người trợ giúp đọc sách mà hoàng đế sắp xếp cho Cẩm Y.

Tuy Cẩm Y đã sớm hiểu được dưới loại tình huống nào nên thu lại tính tình vui đùa, an phận thủ thường, nhưng này cũng chỉ là giả vờ giả vịt mà thôi. Gạt những người khác còn được, nhưng làm sao có thể tránh được cặp mắt kia của hoàng đế Mộ Duệ.

Cho nên, người giúp đỡ đọc sách này vốn là muốn chọn đứa nhỏ gần tuổi, nhưng sợ cả hai đều là tính tình thích vui đùa, sẽ không thể yên ổn quyết tâm đọc sách, cho nên sau đó liền lựa chọn Lạc Minh.

Lạc Minh cũng là xuất thân từ nhà vương hầu. Tuy không phải là dòng máu hoàng tộc chân chính, nhưng năm đó tổ phụ là mưu sĩ đi theo hoàng đế Thái Tổ giành chính quyền, cũng là hoàng đế Thái Tổ thân phong nhà họ Hầu. Mà Lạc Minh lại còn là người thừa kế chính thống của phủ Lạc Hầu. Có lẽ là liên quan đến cách gia tộc giáo dục mà tuổi còn nhỏ tính tình đã là già dặn như thế.

Cẩm Y hoàn toàn không nghe lời Lạc Minh nói vào trong tai, khẽ hừ một tiếng, xoay người liền đi. Liễm Tiêu bất đắc dĩ lại thở dài.

Mà Lạc Minh lại giống như hoàn toàn không phát hiện vẻ mặt hắn, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh như trước nói: "Sư phụ An đã sắp đến, mời điện hạ thay quần áo sau đó liền đến phòng sách."

Cẩm Y không ngừng bước chân, cũng không quay đầu lại rời khỏi.

Liễm Tiêu cũng là quay đầu nhìn xem Lạc Minh, rồi sau đó liền một đường đi theo Cẩm Y, nhưng trong lòng lại cân nhắc vì sao Cẩm Y lại ghét Lạc Minh như thế. Nếu là liên quan đến tính cách thì còn không đến mức làm cho Cẩm Y có thái độ như thế.

"Vì sao Cẩm Nhi lại ghét Lạc Minh như vậy?" Đối với Cẩm Y, Liễm Tiêu sẽ không giữ những thắc mắc này ở trong lòng.

Nghe thấy câu hỏi của Liễm Tiêu, Cẩm Y thoáng dừng bước, im lặng một hồi rồi mới trả lời: "Nói là giúp đọc sách, chẳng qua là người phụ hoàng phái tới gíám sát đệ mà thôi. Tuy rằng sư phụ An cũng thích quản lý đệ, nhưng lại là bởi vì thật sự muốn dốc tất cả học thức dạy cho đệ. Nhưng có Lạc Minh tồn tại, lại như giờ giờ phút phút nhắc nhở đệ, đệ là một hoàng tử, nhắc nhở đệ, cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Đệ ghét loại cảm giác này."

"Cẩm Nhi không thích làm hoàng tử?" Liễm Tiêu nhẹ giọng hỏi.

"Thích hay không thích, tùy vào đệ lựa chọn sao?

Trong nháy mắt đó, ở chỗ sâu trong đôi mắt màu băng lam đó hiện lên u ám, làm cho Liễm Tiêu nhịn không được nhíu mày.

.

"Lời này thực sự nên cho lão già nhà ta nghe một chút, phỏng chừng hắn sẽ rất vui vẻ." Lại thêm một vị khách không mời mà đến.

Cách đó không xa, thiếu niên áo đỏ miễn cưỡng ngồi trên tay vịn, cũng là gần tuổi với Lạc Minh, bộ dáng ước chừng mười hai tuổi. Bất quá, hiển nhiên, tính tình của hắn và Lạc Minh là hoàn toàn khác nhau, vẻ lưu manh trong ánh mắt đó nhìn một cái không sót gì. tyvybutchi.di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Nhưng không thể không thừa nhận, hắn quả thật là một thiếu niên đẹp, hơn nữa, hai tròng mắt trong trẻo đó, ngược lại làm cho vẻ mặt có chút tuỳ tiện kia của hắn tăng thêm vài phần khéo léo.

"Nguyên đại công tử, nghe Lạc Minh nói, sư phụ An đã sắp đến." Liễm Tiêu tăng thêm giọng điệu nhắc nhở thiếu niên đó.

Thiếu niên mà Liễm Tiêu gọi là nguyên đại công tử này là cháu trai của Thừa tướng đương triều Nguyên Hồng Lâu —— Nguyên Cầm Hoằng, cũng là người mà hoàng đế sắp xếp trợ giúp đọc sách cho Cẩm Y.

Nguyên Cầm Hoằng và Lạc Minh, hai thiếu niên có tuổi xấp xỉ là thế, nhưng tính cách lại là cách biệt một trời một vực, phân biệt hai thế lực lớn nhất trong triều đình từ trước đến nay.

"Đại hoàng tử điện hạ, chúng ta trốn học đi." Thiếu niên cười đến vẻ mặt quỷ dị, trong giọng nói thoáng mang theo trêu chọc. Chẳng qua, hắn cũng không phải là nói giỡn, số lần Nguyên Cầm Hoằng trốn học, có thể sánh bằng Cẩm Y hoặc là hơn.

Có điều, Cẩm Y chỉ là khẽ hừ một tiếng, hoàn toàn không thèm để ý đến hắn, kéo Liễm Tiêu liền tiếp tục đi đến tẩm cung của mình. Phía sau là tiếng cười vui sướng mà trêu tức của Nguyên Cầm Hoằng.

Kỳ thực, lấy tính tình của Nguyên Cầm Hoằng thì vốn là tuyệt đối có rất nhiều đề tài chung với Cẩm Y, khẳng định có thể hợp tác tạo ra một đống rắc rối chồng chất mỗi ngày.

Nhưng, chỉ trách là trước đây khi lần đầu tiên gặp mặt nhau, hai người đã kết một mối thù không nhỏ, xác thực mà nói, là Cẩm Y đơn phương ghét hắn.

Bởi vì khi đó, thấy Cẩm Y luôn bám dính lấy Liễm Tiêu, cho nên hắn giống như là đùa giỡn nói một câu, tương lai nhất định phải cưới Liễm Tiêu đi, xem hắn còn có thể làm sao cả ngày quấn quít lấy nàng.

Lúc ấy Liễm Tiêu là dở khóc dở cười, mà đó cũng là lần đầu tiên, Cẩm Y hoàn toàn giận tái mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.