Đế Hậu Thiên Tài, Hoàng Đế Đứng Sang Bên

Chương 90: Chương 90: Chánh bài phu quân 2




"Nhị Sư Huynh. . ." Đại Nhi vừa thấy bên trong Thiên Nhai Túc Quán chen lấn cũng không có chỗ đặt chân, vẻ mặt ủy khuất nhìn Cung Bắc Thiếu, chỉ thiếu chút nữa ôm lấy hắn chảy nước mắt rồi.

Cung Bắc Thiếu tay phải nâng trán buồn bực không thôi, nha đầu này không thể đần một chút sao? Dường như hắn chưa từng nói mình có quan hệ gì với Thần Binh Thành.

"Đi phủ Thành Chủ đi, ta có thiếp mời." Còn chưa mở miệng nói, chợt nghe Thảo Mộc dùng giọng nói đặc biệt nhẹ nhàng trên mặt mang theo nụ cười.

Đại Nhi cũng không đáp lời, vẫn nhìn chăm chú vào Cung Bắc Thiếu, bộ dáng ngươi không mở miệng ta không đi.

"Sợ ngươi rồi, đi thôi." Cung Bắc Thiếu im lặng, chỉ mong mấy ngày này nha đầu này an tĩnh một chút. Nhưng không lâu sau, hắn bắt đầu cảm tạ quyết định sáng suốt của chính hắn.

Phủ Thành Chủ là kiến trúc đồ sộ nhất Thần Binh Thành, diện tích so với Sơn Trang thế gia còn lớn hơn mấy phần. Bố cục rất tốt, tọa lạc phía Bắc nam, mà bên trong cũng không giống như bên ngoài lộ ra bén nhọn mạnh mẽ. Ngược lại có mấy phần thanh nhã.

Sau khi vào cửa, Đại Nhi vẫn dùng ánh mắt ai oán nhìn Cung Bắc Thiếu, Thảo Diệp nhìn cũng cảm thấy cả người sợ hãi. Vì không để cho mình bị ánh mắt của Đại Nhi nhìn thủng vài chỗ ở trên người, Cung Bắc Thiếu tiện tay ném ra một ngọc bội trực tiếp lôi kéo Thảo Diệp nhanh chóng chạy đi.

Nhìn Cung Bắc Thiếu chạy trối chết, tâm tình của Đại Nhi thật tốt. Hừ, đã đến nhà lại không nói thẳng thắn với Tiểu Nương, không ngược ngươi thì ngược ai.

"Tiểu Thiên, bảo người hầu đưa ngươi đưa đến chỗ ở, thu xếp xong còn phải đi bái kiến Thành chủ đấy." Đại Nhi xoay người nhìn Mộc Vân Thiên không có thay đổi gì, khuôn mặt tươi cười cười ngọt ngào.

"Ừm, thu xếp xong đi xem ngươi." Mộc Vân Thiên nở nụ cười sâu hơn, rất cưng chiều nhìn Đại Nhi gật đầu một cái.

“Tốt."

Dao Kỳ bị choáng váng rồi. . . . . .

Tiểu thư muốn đạp Chủ Thượng sao, Chủ Thượng, ngài tự cầu nhiều phúc thôi. Trong lòng Dao Kỳ vì Bách Phi Thần mặc niệm ba giây đồng hồ. Chỉ là nhìn Mộc công tử đối với Đại Nhi tốt như vậy, ngược lại đáy lòng có mấy phần tò mò trước kia bọn họ có quen biết hay không.

"Tiểu thư, chúng ta đi đâu?" Đặt câu hỏi vĩnh viễn đều là Dao Kỳ, thông minh như Tiểu Vũ không tính, Dịch Phong phụ trách lắng nghe hoặc là khinh bỉ.

Đại Nhi nhíu mày, nhìn một nha hoàn đang đi tới, ra hiệu.

"Vị tiểu thư này, nô tỳ mang ngài đi Bắc Đấu Các." Kỳ quái, thiếu gia nhà mình đột nhiên trở về, hơn nữa chưa bao giờ tiếp đãi người ngoài, an bài một vị cô nương ở Bắc Đấu Các của mình nhưng vẫn rất kinh nghiệm, cúi chào đối với đám người Đại Nhi, liền dẫn đường ra phía trước.

Đến Bắc Đấu Các, Đại Nhi không khách khí chiếm đoạt một gian phòng ngủ thoải mái nhất của Cung Bắc Thiếu ….. nha hoàn khuyên giải không có kết quả cũng đành phải để mặc cho Đại Nhi, ngoại trừ Thảo Diệp, ai kêu vị này là người duy nhất được Cung Bắc Thiếu cho phép bước vào Bắc Đấu Các, hơn nữa còn là mỹ nhân, gây chuyện không tốt, nếu trở thành Thành chủ phu nhân đời sau, cũng không thể đắc tội.

Đã lâu Đại Nhi chưa được lăn lộn trên giường lớn co dãn cực tốt, cảm nhận tư vị giường thân ái xa cách đã hai mươi ngày. Dao Kỳ nhìn Đại Nhi nằm ở trên giường có chút buồn ngủ, bất đắc dĩ lắc đầu. Những ngày qua tiểu thư nhà mình thật mệt mỏi muốn chết rồi. Rón rén đi ra ngoài đóng cửa lại, không quấy rầy giấc ngủ của Đại Nhi.

Đại Nhi thật mệt mỏi, ôm chăn liền tiến vào mộng đẹp, trong mộng nằm mơ thấy biển hoa, cả vườn hoa đào tranh nhau đua nở, xinh đẹp như tiên cảnh nhân gian, mình vừa lòng ngồi ở trên ghế xích đu uống trà, nhìn gương mặt Bách Phi Thần mặc y phục tiểu thái giám hành lễ chào hỏi mình, đi theo phía sau một đám thái giám, cung nữ, thị vệ, ngẩng đầu nhìn lên, mẹ nó tất cả đều là khuôn mặt của Bách Phi Thần, dọa Đại Nhi giật mình.

Nhắm mắt lại, Đại Nhi bất mãn chu miệng, nói lẩm bẩm: "Bách Phi Thần đáng chết, Tiểu Nương ngược chết ngươi."

Chọc cho Bách Phi Thần bật cười, toàn thân áo đen chẳng biết xuất hiện tại bên trong phòng từ lúc nào. Trong mộng còn muốn ngược ta...ta đắc tội với nàng sao. Ngược đi ngược đi, chỉ cần nàng vui vẻ, ngược thế nào đều được.

Một chút ý cười hiện lên trên khuôn mặt tuấn mỹ, mắt xếch lười biếng khẽ nhếch lộ ra nhu tình khắc cốt, cúi người xuống thận trọng đắp kín chăn cho mỗ nữ nào đó ngủ như chết.

Sợi tóc đen trong lúc lơ đãng từ vai tế chảy xuống, lọn tóc xẹt qua gò má mềm mại của một mỗ nữ. Mỗ nữ không kiên nhẫn đưa ra tay xoa gương mặt một cái, lật người ngủ hơn nén hương.

Lúc Đại Nhi ngủ, Bách Phi Thần một mực cùng chăn đấu tranh, buồn cười nhìn Đại Nhi từ đầu giường ngủ thẳng cuối giường, cảnh tượng không khỏi quen thuộc, lại giống như tự giễu lắc đầu một cái. Lẩm bẩm nói:

"Cho dù quên mất nàng, nhưng nơi này vẫn đập vì nàng." Một tay che ngực, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Đại Nhi vẫn nhắm chặt hai mắt.

"Nếu không thể nhớ lại nàng lần nữa, vậy thì bắt đầu từ bây giờ lại lần nữa quen biết nàng, tin tưởng nàng, bảo vệ nàng, yêu nàng." Thấy cảnh tượng tương tự, tim của hắn không nhịn được co rút đau đớn, điều này làm cho ý hắn biết, trước kia giữa hắn và Đại Nhi có chút trở ngại không thể phai mờ. Hôm nay có một cơ hội như vậy, hắn sẽ không để cho loại cảm giác này tồn tại nữa, hắn sẽ toàn tâm toàn ý chỉ vì một mình nàng mà sống, trở thành duy nhất của nàng.

Đây là lời thề cả đời hắn đối với nàng.

Đại Nhi tuyệt đối bị đói tỉnh giấc !

Một giấc này Đại Nhi ngủ thẳng tới sau giữa trưa ngày thứ hai, nhìn thấy Đại Nhi tỉnh lại, Cung Bắc Thiếu kích động thiếu chút nữa trực tiếp đi tới ôm một cái. Lại ngại vì mỗ nữ để ý lòng trả thù quá cường hãn mới cố chịu đựng.

Đại Nhi được phòng bếp nhỏ ở Bắc Đấu Các làm thức ăn ăn cho ăn no bụng xong nằm ở bên hồ giả vờ ngủ say, Cung Bắc Thiếu chân chó đưa bánh ngọt ngọc trai cho Đại Nhi.

"Tiểu sư muội, ăn ngon không ?" Trên khuôn mặt tinh xảo của Cung Bắc Thiếu cũng đã cười thành một đóa hoa cúc, rất nịnh nọt nhìn Đại Nhi.

"Tạm được. Không ngon như trong cung." Đại Nhi nói trong cung cũng quá kén chọn rồi. Cung Bắc Thiếu cầm bánh ngọt chuẩn bị lui xuống, lúc này Dao Kỳ cầm hộp đựng thức ăn đi tới, lấy ra từng cái trong hộp đựng thức ăn.

"Tiểu thư, ngài thích ăn nhất Phù Dung cao, bánh hạt đào, bánh quế hoa."

Nhìn Cung Bắc Thiếu co quắp một trận, bộ dáng ghét bỏ thật sự quá đả kích người.

Đại Nhi cũng không để ý tới hắn, Phù Dung cao từng miếng từng miếng đưa vào trong miệng, ăn thật ngon.

"Tiểu sư muội. . . . . ." Cung Bắc Thiếu ai oán nhìn chòng chọc Đại Nhi toàn bộ một khắc đồng hồ, lại thấy mỗ nữ không có ý muốn hỏi mình có chuyện gì, không thể làm gì khác hơn là chấp nhận mở miệng, ai bảo hắn có việc cầu người làm chi.

"Hả? Có chuyện mau nói, Tiểu Nương phải ngủ trưa." Nói xong ngáp một cái tượng trưng. "Còn buồn ngủ quá."

". . . . . ." Cung Bắc Thiếu không khỏi kháng nghị trong lòng, từ buổi chiều hôm qua ngủ thẳng xế chiều hôm nay, mới vừa thức dậy chưa tới một canh giờ lại muốn ngủ. Tiểu sư muội, ngươi thật là một hàng ăn vóc người cực tốt lại thêm ngủ. Đáp án dĩ nhiên là một chữ: Heo. Heo có vóc người cực tốt.

"Tiểu sư muội, làm sao ngươi có thể đối với ta như vậy, ngươi biết rõ ràng lòng của ta đối với ngươi, tại sao còn phải hành hạ ta như vậy?" Cung Bắc Thiếu vốn ngồi ở đối diện Đại Nhi, thân thể lập tức cọ đến bên cạnh Đại Nhi, rất khuôn phép ngồi xổm xuống đôi bàn tay trắng nõn hàng năm cầm Chiết Phiến đùa bỡn, gấp rút gấp không ngại cầm lấy tay Đại Nhi để ở trước ngực, đôi mắt đẹp đắm đuối đưa tình nhìn Đại Nhi. Từ tốn nói:

"Đại Nhi, ta thích ngươi."

"Xì." Một bên, Dao Kỳ chợt nhìn thấy bộ dáng Cung Bắc Thiếu nghiêm chỉnh như thế nhịn không được bật cười, bỗng nhiên nghĩ lại, Chủ Thượng lại thêm một người tình địch? Thì ra tiểu thư đắc giá như vậy sao. Lại nhìn Cung Bắc Thiếu không chút nào bị mình ảnh hưởng, vẫn nhìn chằm chằm vào tiểu thư nhà mình, trong lòng chợt dâng lên một ý niệm: vị này giống như không phải nói giỡn. . . . . .

Một hồi lâu không thấy Đại Nhi phản ứng, cứ mặc cho Cung Bắc Thiếu lôi kéo cũng không đáp lại.

Một khắc đồng hồ, ở trong mắt Dao Kỳ khá dài. không khí quỷ dị phát ra bốn phía, chọc cho nha hoàn xung quanh liên tiếp nhìn về bên này.

"Tiểu sư muội cũng không chút cảm động." Cung Bắc Thiếu bĩu môi, không buông tay ra, rũ mi, thoáng qua chút đau đớn, rồi sau đó ngẩng đầu phục hồi lại vẻ thản nhiên tiêu sái của mình, nâng một chung trà cạn chén. Lại một lần nữa thu lại tầm mắt, làm cho người ta không nhìn ra tâm tình gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.