Đế Hậu Thiên Tài, Hoàng Đế Đứng Sang Bên

Chương 66: Chương 66: Mẫu hậu, bây giờ trong cung đang xảy ra biến cố 2




"Nếu ngài không tin, Bổn cung cho ngài chứng cứ. Đây là danh sách ghi lại tất cả dược vật Cẩm quý phi sử dụng ở trong cung, mỗi một vị thuốc cũng viết rõ ràng, còn có ghi chú của Dương thái y đã qua đời, đều ghi lại bệnh án. Cẩm quý phi là người phát hiện bệnh tim đầu tiên vẫn kiên trì lâu nhất." Từ ống tay áo Đại Nhi ném ra một tờ giấy cùng một quyển ghi chú trực tiếp nện xuống đất, một người không dám tranh thủ, quay đầu lại bất phân thị phi, giận chó đánh mèo lung tung không đáng để nàng bội phục, không khi dễ hắn cũng không tệ rồi.

Người si tình? Thật là đem ba chữ này giải thích vô cùng tinh tế, thiếu chút nữa ngay cả cơ nghiệp tổ tông cũng mất rồi, thật sự là ngây dại.

. . . . . . . ngu ngốc.

"Bổn cung chỉ kỳ quái, tại sao bà đỡ lại nghe lời ngài, bà ta là người của ngài?" Hiện tại Đại Nhi cần chứng minh gấp, chứng minh Vinh Vương gia có biết âm mưu Nam Việt hay không.

Vinh Vương gia nghe được hai chữ bà đỡ này đột nhiên ngẩng đầu lên, nghẹn đỏ mặt, cặp mắt hoảng hốt. "Không, ta chỉ nói muốn đem hai đứa bé độc chết thôi, nhưng bà đỡ đó lại nói như vậy không đủ báo thù cho Cẩm nhi, bà ta nghĩ ra biện pháp kia, bà ta nói khi còn sống Cẩm nhi đối với bà ta rất tốt, phải báo đáp Cẩm nhi, nên mạo hiểm giúp ta."

"Hừ! Một bà đỡ nho nhỏ có thể có được Dạ Mị bí truyền của Hoàng thất Nam Việt, Vinh Vương gia thật quá ngây thơ rồi." Đại Nhi chê cười, nhưng suy nghĩ sâu hơn, xem ra Nam Việt thật sự đã sớm có dự mưu. Thật may là Văn Nhân Lão Đại Nhân đã đi biên cảnh.

Hoàn hảo chính mình đã nghĩ tới, nếu như muốn im hơi lặng tiếng lừa gạt người cơ trí như tiên đế, người như vậy không có thủ đoạn tuyệt đối là không thể nào, giải thích duy nhất chính là bà đỡ động tay chân chân trên hài tử, đương kim trên đời có thể có loại dược vật Man Thiên Quá Hải này không phải là Hoàng thất Nam Việt là không thể. Như vậy có thể thấy được bà đỡ đó rất có thể là gian tế của Nam Việt, cho dù hiện tại đi tìm cũng tuyệt đối không tìm ra được cái gì.

Điểm này, đêm qua trở về Lãm Nguyệt đã chứng minh rồi, cho nên nàng để cho Lãm Nguyệt đến đấy một chuyến là vì mê hoặc người phía sau lưng, để cho bọn họ cho rằng Đại Nhi chỉ đoán được bà đỡ nhưng cũng không biết nội tình cụ thể. Từ đó thay đổi tình trạng địch trong tối ta ngoài sáng, về sau cũng phòng bị tốt hơn.

Trong lòng không khỏi cảm thán, nếu không phải lúc ấy nội bộ Nam Việt cũng có vấn đề, sợ rằng Bách vương triều đã sớm đổi chủ từ mười mấy năm trước, gian tế ẩn núp sâu như thế chỉ có khả năng là lúc ấy Tiên hoàng đoạt vị đã tiến vào nằm vùng, hoàng cung này không biết còn có bao nhiêu.

Một lần nữa Đại Nhi cảm thấy may mắn thời cổ đại này không có điện thoại di động, không có máy vi tính, cuộc sống nhàm chán thì tự xem nhiều kỳ môn bát quái, tạp ký, đàm luận chuyện kì quái, lịch sử đã ghi hoàng thất Nam Việt phong lưu buông thả, cho nên mới phải biết nhiều như vậy. Nàng vẫn tin tất cả mọi chuyện đều có nguyên nhân, tin đồn vô căn cứ như vậy ngoại trừ người có lòng thật đúng là hiếm thấy, huống chi có người sẽ gièm pha Hoàng thất.

Đại Nhi nói ra, Bách Phi Thần và những người khác đánh hơi được mùi vị âm mưu, bàn tay Nam Việt thật đủ dài.

"Vinh Vương gia, Bổn cung nghĩ ngài là bậc công thần, lần này may mắn không tạo thành tổn thất lớn, nhưng Bổn cung muốn hướng Vương Gia muốn một người, hắn không thể không chết."

Vinh Vương gia không nói lời nào thật lâu, để cho tâm tình bình phục. Một lúc lâu mới ngẩng đầu chậm rãi đứng lên. Ánh mắt kìm nén đến đỏ bừng, không chỉ vì Cẩm quý phi, mà còn là sự ngu xuẩn của mình, thiếu chút nữa đã tống táng Bách giang sơn.

"Người nào?" Giọng nói khàn khàn làm cho người ta nghe không ra âm sắc, có thể thấy được hắn đã dùng bao nhiêu khí lực để đè nén tiếng gào khóc. Âm thanh này, từ nay về sau xem như bị phá hủy. Hoàn toàn phá hủy.

"Người đứt một ngón tay ở hoàng cung."

Vinh Vương cau mày, sau một khắc cũng kêu tên của một người.

"Thạch Minh."

"Ở đây." Một người bước ra.

"Người ở chỗ này, ta muốn biết lý do." Đối với phương diện này, Vinh Vương Gia không nhường bước chút nào.

"Bổn cung muốn người, chưa bao giờ cần có lý do." Đại Nhi cười nhẹ, xem thường.

"Không có lý do, ngươi không thể giết người của ta." Người đi theo hắn vào sinh ra tử, không ai có thể tùy ý động đến.

Đại Nhi không để ý đến Vinh Vương gia, chỉ hất cằm lên kiêu ngạo nhìn người gọi là Thạch Minh. "Ngươi muốn tự mình ra tay, hay là muốn sống không bằng chết?"

Ánh mắt của người nọ vào như độc xà bắn về phía Đại Nhi, cũng không nói gì.

"Sợ chết là tốt rồi, Bổn cung thích nhất chính là xương cứng." Nghe được những lời này của Đại Nhi, phía sau lưng, những ám vệ đã từng bị tàn phá cảm thấy toàn thân lướt qua một cổ âm phong, nhất tề run lên.

Nương nương, ngài có chừng mực.

Ngón tay Đại Nhi nhanh như tia chớp, mười mấy cây ngân châm lần lượt bắn ra chẳng phân biệt được trước sau, không thể sai sót đâm vào trên người của Thạch Minh. Không phải Thạch Minh không có lệnh của Vinh Vương không dám né tránh, mà hắn căn bản cũng không nhìn thấy rõ Đại Nhi ra tay từ lúc nào, lúc ý thức được nguy hiểm cũng đã không động được.

"Ngươi!"

"Ta khuyên ngài tốt nhất không nên động vào hắn, Bổn cung đã phong bế mười lăm huyệt mạch ảnh hưởng đến toàn bộ thân thể của hắn. Nếu ngài muốn hắn chết mau hơn xin cứ tự nhiên."

Vinh Vương gia thu tay về, hít sâu một hơi, nói: "Nương nương còn không thả chúng ta đi ra ngoài, hôm nay e rằng các đại thế lực làm phản đã vào hoàng cung rồi."

"Bổn cung cũng muốn, nhưng Bổn cung không hiểu trận pháp, sẽ không mở trận." Đại Nhi giơ hai tay, bất đắc dĩ nói.

". . . . . ." Vinh Vương im lặng, nương nương ngài có thể đáng tin một chút hay không. Hiện tại là thời khắc mấu chốt sống chết a.

Chợt mọi người nghe được một loạt tiếng bước chân nghiêm chỉnh, sắc mặt cũng ngưng trọng, bước chân chỉnh tề nghiêm cẩn như thế, hẳn là quân đội không thể nghi ngờ.

Tới mau như thế.

Bách Phi Thần thấy thế, bước nhanh đến phía trước ngăn ở trước mặt Đại Nhi và Thái hậu. "Dương Dương, mang mẫu hậu và Đại Nhi đi, ta chặn phía sau." Giọng nói không lớn, để lộ ra kiên quyết lại làm cho người ta không cách nào kháng cự.

"Đi nơi nào?" Thái hậu và Bách Tử Tà. . . Được rồi, bây giờ là Bách Phi Dương. Thái hậu và Bách Phi Dương vẫn không nói gì, trên mặt Đại Nhi hiện ra nụ cười trêu chọc.

"Nơi nào cũng được, ta chỉ muốn các ngươi được an toàn." Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, Bách Phi Thần có chút luống cuống.

"Nơi nào an toàn?"

"Lúc này nàng có thể đừng bướng bỉnh như vậy hay không!" Bách Phi Thần chợt quay đầu lại, đã mất đi vẻ bất đắc dĩ và cưng chìu thường ngày, ở trước mặt Đại Nhi, bộ dáng trở nên cuồng bạo.

Đám người Bách Luyến U, Dao Kỳ bị thái độ của Bách Phi Thần hoảng sợ hết hồn. Rốt cuộc Hoàng thượng muốn cường thế một lần, không dễ dàng a.

Đôi tay giam cầm thật chặt hai vai của Đại Nhi, thái độ vô cùng kiên định: "Trước kia nàng náo thế nào cũng tùy nàng, người ta giương oai với nàng như thế nào, nàng ứng phó thế nào ta mặc kệ. Cho dù thật sự đẩy Lan phi xuống nước, dùng Vu Cổ thuật, ta đều có thể dọn dẹp tàn cuộc cho nàng. Nhưng lần không giống nhau, tình thế trước mắt thật sẽ chết."

Trong đôi mắt của Bách Phi Thần có một loại gì đó Đại Nhi đọc không hiểu. Có lẽ chỉ có bản thân Bách Phi Thần mới hiểu, đó là tim đập nhanh.

Hắn đau thương, bởi vì mọi chuyện sắp xảy ra trước mắt cho dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra, không ai muốn làm vị vua mất nước. Huống chi, sau tối nay, hắn sẽ không còn được gặp lại Đại Nhi, không còn nghe được nàng nói chuyện, không còn nhìn thấy nụ cười trong mắt nàng, lúc đấu võ mồm với mình, rất bình tĩnh đáng yêu.

Hắn quả quyết, lúc sống còn, hắn không thể buông tha bách thần dân tướng sĩ, cho dù chết cũng không thể, hắn có kiêu ngạo của hắn, giữa sống và chết, giữa Đại Nhi và thần dân, hắn gian nan làm ra lựa chọn, vẫn lựa chọn người sau. Chỉ vì vị trí của hắn ngồi ở chỗ đó, phải vì thiên hạ phụ trách, cho dù chết cũng tuyệt đối không lui về phía sau nửa bước. Thế nhưng hắn lại biết, Đại Nhi hiểu niềm kiêu ngạo của hắn, hiểu sự lựa chọn của hắn, bởi vì Đại Nhi muốn, tuyệt không phải là một nam nhân chỉ biết trốn tránh không có khí tiết.

Trong mắt của hắn đau nhói, chỉ vì mình quá không biết quý trọng, lúc có thể chạm tay lại không quả quyết, không nói cho nàng biết rõ tâm ý của hắn. Hôm nay, hắn muốn khắc hình bóng nàng vào linh hồn, cho dù chết đi cũng sẽ không quên. Nếu quả như thật có kiếp sau, hắn nhất định sẽ tìm được nàng lần nữa, chỉ muốn nói rõ cho nàng biết, hắn yêu nàng.

Chánh điện Phượng Tê cung, thế lửa đã lan tràn tới cực điểm, ánh lửa ngất trời mang theo hơi nóng lan tràn bốn phía, cho dù cách xa ngoài trăm mét cũng có thể cảm thấy nóng.

Đang lúc Đại Nhi muốn hỏi Bách Phi Thần, hắn làm sao nhớ được chuyện Lan phi rơi xuống nước và Vu Cổ thuật thì tiếng bước chân đã đến cửa.

Con ngươi Bách Phi Thần đột nhiên phóng lớn, ngay sau đó nhíu mày, tay nắm thật chặt hai vai của Đại Nhi vừa buông ra, quay đầu lại.

Đúng là vẫn còn. . . . . . Làm liên lụy tới nàng a.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn hướng cửa, chờ đợi kiếp số sắp tới.

Nghe tiếng bước chân ngoài cửa nhất thời trở nên hỗn loạn, lòng của mọi người đều hiểu. Bị bao vây muốn đi thì càng khó khăn. Ánh mắt không khỏi nhất tề nhìn về phía Đại Nhi. Thấy sắc mặt của Đại Nhi rất cổ quái quan sát bóng lưng Bách Phi Thần, giống như không để vào mắt thiên quân vạn mã phía bên ngoài. Trong lòng không khỏi thở dài một hơi, trong tiềm thức, bọn họ đã xem Đại Nhi là chong chóng đo chiều gió, sức quyến rũ vô hình nào đó trên người Đại Nhi để cho bọn họ tin phục thật sâu. Dĩ nhiên, trong này không bao gồm người của Bách Phi Dương.

Mặc dù không hiểu rõ quan hệ giữa Môn chủ của mình và hoàng gia, nhưng nhìn tình huống rõ ràng cho thấy quan hệ không cạn. Dưới sự hướng dẫn của Liễu Phàm, An Ngôn và Xích Nhan, vốn ban đầu người của Bách Phi Dương bao vây kẻ địch từ nửa bên trái, lại tạo thành vòng bảo hộ. Nộ Vân rất an tĩnh đứng ở sau lưng Bách Phi Dương, yên lặng không nói gì.

Chung quy vẫn không thể quay về a.

Nộ Vân tự giễu, vốn muốn nhìn Bách Phi Thần và Hoàng thất giải hòa, lại không nghĩ rằng Vinh Vương gia muốn hủy diệt Bách giang sơn. Xem ra thật sự là không trở về được rồi. Mặc dù tiếc nuối nhưng chưa từng hối hận, Bách Phi Dương có thể vì hắn như thế, hắn cũng có thể chết vì Bách Phi Dương. Cho dù Bách Phi Dương nói lúc hắn biết đã quá chậm, nhưng thật sự chậm sao?

Làm xong an bài, liền cảm thấy có mấy người đi vào trong. Ánh mắt của mọi người không khỏi trở nên âm lãnh, phát ra sát khí, bây giờ bọn họ cùng ý tưởng, cho dù đối mặt với thiên quân vạn mã, giết một người đủ vốn, giết hai người sạch kiếm.

Không thể không nói, lòng trung thành của người Tử Tà Môn và ám vệ vào thời khắc này biểu hiện vô cùng tinh tế, không có chút nào hốt hoảng, không có ai chạy trốn, cũng không có một câu oán hận.

Người tới mặc nhung trang, trong tay cầm ngân thương bước chân vững đi đến, ngọn lửa đỏ rực chiếu rọi khuôn mặt già nua nghiêm túc, bởi vì quanh năm chinh chiến mà luyện thành một thân khí thế chấn sơn hà không nén được lộ ra ngoài. Giống như ở trên chiến trường hắn chính là linh hồn của quân đội, bất diệt bất tử.

Người tới chính là một đời Quân Thần của Bách vương triều, thần thoại bất bại Minh Quốc Công. Sau lưng là Minh Lạc, cũng mặc nhung trang, ánh mắt lạnh lùng như sắt, không ôn nhu như liễu, khác xa với trước kia.

Tất cả mọi người cảm thấy áp lực đến từ Minh Quốc Công, không nhịn được được nắm chặt binh khí trong tay, chỉ đợi ra lệnh một tiếng, liền muốn máu nhuộm Sơn Hà.

Mười bước ngắn ngủn mà thôi, lúc này lại có vẻ quá dài. Mỗi bước đi của Minh Quốc Công, một bước giày sắt gõ mặt đá cẩm thạch cực kỳ chói tai, giống như tiếng trống tử vong đang vang vọng, khi Minh Quốc Công dừng lại ở trước mặt Bách Phi Thần, cung tiễn thủ bốn phía trên mặt tường tất cả đều lộ ra, chuẩn bị ổn thỏa xong. Chỉ cần Minh Quốc Công ra lệnh một tiếng, mũi tên rời dây cung, người nơi này trong khoảnh khắc biến thành con nhím không thành vấn đề.

Minh Quốc Công không hề cử động, cứ như vậy nhìn thẳng vào mắt Bách Phi Thần, ánh mắt sắc bén khí thế khổng lồ đụng nhau, đây là một trường đấu không tiếng động.

Bách Phi Dương nhìn lão tướng đứng sững ở trước mặt Bách Phi Thần, rèm mắt rũ xuống suy tư, rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề. Hắn ra lệnh tất cả người nằm vùng trong các thế lực lớn, vào thời điểm mấu chốt dùng thế lực bắt ép chủ tướng đối phương, trừ người dẫn đầu, những người khác không chừa một mống. Làm nhiễu loạn lòng quân để cho bên Đại Nhi dễ dàng hành động, chẳng lẽ thất bại?

Chờ đợi là lo lắng, nhất là trong không khí vi diệu này, đang lúc mọi người không nhẫn nại được nữa. Chỉ thấy tay trái của Minh Quốc Công vung lên áo choàng, ngân thương nắm trong tay chỉ lên trời, cũng quỳ một chân trên đất, hành lễ quân thần của một võ tướng, mở miệng nói: "Vi thần cứu giá chậm trễ xin Hoàng thượng thứ tội, các đại thế lực xông vào kinh thành đã bị bắt, hiện giờ đang ở trong đại lao Hình bộ chờ Hoàng thượng xử lý."

Nghe vậy, mọi người không thể không thở phào nhẹ nhõm. Bách Phi Dương càng thở sâu, cũng may, không phải sai quá thái.

Trong nhóm người tin tưởng Đại Nhi một cách mù quáng, chỉ có Bách Phi Thần bình tĩnh, cho dù trong lòng cũng kinh ngạc không thôi.

"Minh Quốc Công, mời đứng lên, lần này phản tặc có thể sa lưới tất cả đều dựa vào Minh Quốc Công lực bạt sơn hà, có tội gì." Bách Phi Thần cúi người đỡ Minh Quốc Công dậy, nói lời thật lòng.

"Hoàng thượng khen nhầm, nếu không phải diệu kế của Hoàng hậu nương nương và có người âm thầm trợ giúp diệt trừ phần lớn đầu não, sợ rằng lần này cho dù bắt được phản tặc cũng không tránh được đại động can qua." Lúc Minh Quốc Công nói lời này, trong giọng nói không thiếu vẻ tán thưởng. Tán thưởng mưu trí của Đại Nhi, kính nể sự quyết đoán của những người vô danh, lấy thủ cấp quan quân trong vạn người thật dễ dàng, cộng thêm chủ soái hai bên lệnh cho toàn quân, mỗi một bước đều phối hợp với kế sách hoàn mỹ không tỳ vết của Đại Nhi, nếu như không có bọn họ, người của Triển đại nhân phái đi uy hiếp đoán chừng phải chết không ít.

Thì ra Đại Nhi thông tuệ cơ trí như vậy. Những người vô danh là người của Dương Dương phái đi, xem tình hình hôm nay bản thân hắn cảm thấy rất không tự nhiên.

Hắn biết nàng rất thông minh, nhưng không nghĩ mưu trí của nàng đã đến loại trình độ này, bất tri bất giác hiểu rõ tính toán của đối thủ, thi triển đối sách, đem một cuộc đại chiến hóa thành khói bụi. Im hơi lặng tiếng còn thắng đẹp như thế.

Bách Phi Thần không cần quay đầu lại cũng biết rõ giờ phút này Đại Nhi tràn ngập nụ cười nhìn hắn, trong lòng không khỏi căng thẳng, muốn xoay người ôm nàng vào trong ngực, lại ngại vì tất cả mọi người có ở đây không thể không biết xấu hổ, liền ngửa cổ không quay đầu lại, tránh làm ra cử động không tốt.

"Minh Quốc Công khiêm tốn rồi." Bách Phi Thần nói một câu khách khí. Sau đó quay đầu lại nói với Thái hậu: "Mẫu hậu, để Dương Dương bồi ngài và hoàng tỷ đi về trước đi."

Ngọc công chúa gật đầu một cái, tối hôm nay đúng là bị sợ hãi. Nhìn thấy Phượng Tê cung bốc cháy liền vội vã chạy đến. "Quả thật Ngự Lâm quân Phó Thống lĩnh cũng tận chức trách rồi." Thái hậu lưu lại một câu có thâm ý khác liền giơ tay cánh tay dắt Bách Phi Dương đi khỏi.

Đám người Liễu Phàm thấy Môn chủ của mình ngoan ngoãn đi theo mẫu thân đại nhân mình, cũng không thú vị, từng người một tản đi. Trong lòng đã hiểu tại sao Môn chủ giao phó không cho đả thương người, thì ra là tính toán như vậy.

Bách Phi Thần căn dặn Đại Nhi đi Lộ Hoa Điện của mình nghỉ ngơi liền cùng Minh Quốc Công và Minh Lạc đi xử lý công chuyện, dù sao chuyện tối nay, quả thật phải phí không ít tâm tư. Xử lý như thế nào hay là phải châm chước mới thật tốt.

Dưới mắt cũng chỉ còn lại mấy người Đại Nhi cùng đám người Vinh Vương gia bị vây ở trong trận pháp, Đại Nhi nhìn thấy Vinh Vương gia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm khi thấy Minh Quốc Công tới cứu giá, mà một người bị Đại Nhi dùng ngân châm chế trụ sắc mặt rất bất thiện.

"Dao Dao, đi biển hoa thu dọn đồ đạc."

"Vâng" Dao Kỳ lĩnh mệnh đi xuống, ngược lại sắc mặt Vinh Vương gia khẽ thay đổi, nàng sẽ không bỏ lại chúng ta ở nơi này như vậy chứ. . . . . .

"Đại Sư Huynh, thương thế của ngươi chưa khỏi, tốt nhất nên ở lại hoàng cung, nếu không, tàn phế cũng đừng trách ta. Thuận tiện chờ sư phụ một chút, nhận thức giang hồ đệ nhất mỹ nam tử Cổ Thiên Hồn, thật sự không muốn sư phụ đẹp trai bị người vứt bỏ." Đại Nhi hung ác nói, nếu không nói nghiêm trọng như thế, thế nào Bách Luyến U cũng sẽ không đàng hoàng.

Lúc Bách Luyến U đen mặt, Đại Nhi lại tăng thêm một câu: "Ta tốt bụng để Cẩn ở lại bên cạnh ngươi ‘phục vụ’ cho ngươi...ngươi sẽ ngoan ngoãn thôi."

Một người nào đó ở trong bóng tối không ngừng đỏ mặt, cùng lúc thấy Thiển Hạ mang theo Tiểu Vũ đi vào.

"Tiểu Vũ, tỷ tỷ dẫn ngươi đi xông xáo giang hồ có được không, thuận tiện gieo họa cho thiên hạ một chút." Đại Nhi khom lưng ngắt gương mặt mập mập đáng yêu của Tiểu Vũ, cười không vui vẻ.

Rốt cuộc vẫn phải quyết định ra đi. Ta tự do rồi!

"Ưm." Tiểu Vũ nhíu mày ghét bỏ, nhưng không có ngăn cản bàn tay quấy rối của một nữ nào đó.

"Thiển Hạ, giúp ta chăm sóc tốt biển hoa, không cần nhớ ta nha." Đại Nhi nghịch ngợm nói xong, chỉ còn thiếu le lưỡi.

"Vâng, nô tỳ nhất định trông chừng thật kỹ." Thiển Hạ gật đầu, mang theo chút thương cảm.

"Rốt cuộc Tiểu Nương phải đi lưu lạc giang hồ rồi, phốc ha ha ha ha. . . . . ." Tiếng cười càn rỡ truyền ra cực xa, nghe xong mọi người không nhịn được rùng mình. Giống như nhìn thấy giang hồ sẽ một hồi gió tanh mưa máu, khắp nơi kêu rên, đó là cảnh tượng cực kỳ bi thảm đến cỡ nào a.

Vì vậy mọi người đối với sự tích của Đại Nhi ở hoàng cung cùng với tính tình kém cho ra một kết luận: từ này về sau giang hồ không được an bình.

Giờ Mẹo, trên quan đạo kinh thành tiến về phía Phượng Thành, một chiếc xe ngựa rất lớn lộng lẫy không thể nói hết, vào lúc ánh mặt trời sớm mai chiếu rọi, từ từ tiến về phía trước.

"Tiểu thư, tại sao không nói cho Hoàng thượng biết Thạch Minh kia là gian tế của địch quốc?" Dao Kỳ suy nghĩ kỹ mới hỏi ra câu này. Theo tính khí của tiểu thư, Thạch Minh đả thương Tiểu Vương Gia, chính là muôn lần chết cũng khó hết tội lỗi, tại sao còn phải giữ lại? cẩn thận suy nghĩ chuyện này, cũng không hiểu được, giữ lại thì giữ lại nhưng tại sao không nói ra, vạn nhất bọn họ không biết rõ thì làm sao. Đó không phải là thả hổ về rừng sao.

Đại Nhi vẫn xem giang hồ bí lục trong tay, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Ngươi cũng có thể đoán được chẳng lẽ Bách Phi Thần còn không bằng ngươi."

". . . . . ." Tiểu thư, ngài đang khen ta sao?

“Ngọc công chúa nói Ngự Lâm quân Phó Thống Lĩnh thế nào" Lời nói của Ngọc công chúa đều có thâm ý khác, hiện tại Dao Kỳ cũng đang mở rộng tầm nhìn.

"Thạch Minh cũng giống như thế đó." Dễ dàng để cho hàng loạt thích khách vào cung như vậy, thấy Phượng Tê cung bị hỏa hoạn làm như không thấy, nhất định là bị người xuống tử lệnh. Mà Văn Nhân lại bị nàng phái đi ra ngăn trở quân phản loạn, có thể làm chủ, không chỉ còn có một mình hắn. Nếu như hắn bị chế phục, cũng không thể tất cả thị vệ Ngự Lâm quân cũng không có động tĩnh gì, mặc dù không biết dùng biện pháp gì, hắn quả thật có vấn đề. Mà vấn đề còn không nhỏ.

"Ồ." Dao Kỳ không muốn hỏi nữa, cái hiểu cái không, ồ một tiếng, liền ngậm miệng lại. So với tiểu thư, thông minh của mình thật sự còn chờ đề cao.

"Tiểu sư muội muốn đi đâu?" Vẫn nghe hai người đối thoại cười đến nghẹn, Cung Bắc Thiếu buồn cười hỏi, bộ dáng biệt khuất của Dao Kỳ thật sự quá buồn cười.

Đại Nhi ngẩng đầu để sách xuống, liếc nhìn Tiểu Vũ ngủ thoải mái, nhìn về phía Cung Bắc Thiếu nhíu mày nói: "Thần Binh Thành."

"Hả?" Cung Bắc Thiếu giật mình. Thảo Diệp cũng nâng mí mắt liếc nhìn Đại Nhi.

"Thần Binh Thành được xưng là lò tạo binh khí tuyệt thế, tự nhiên ta muốn đi nhìn một chút, ta tạm thời vẫn muốn tự mình đi một chuyến, huống chi trong giang hồ, lời đồn đãi Thần Binh Thành lại tạo ra một Kỳ Binh cái thế, ‘Thúc Hồn Lưu Ly Tiên’ rất thích hợp với Tam Sư Huynh." Lần này nếu không phải Tam Sư Huynh thay thế Hinh Tuyết, nàng làm sao sẽ biết kế hoạch của Vinh Vương gia, làm sao nghĩ ra đối sách không có lầm, phải nói công lao lớn nhất là của Tam Sư Huynh mới đúng.

Chỉ là không biết Triển hồ ly biết Ôn Ngọc tiểu thư dịu dàng như mây là một nam tử thì vẻ mặt sẽ như thế nào. Nhất định sẽ sung sướng đến phát điên, ha ha, nhìn một cái cũng biết hắn là một kẻ phúc hắc, đáng thương cho Tiểu Tam nhà chúng ta. . . . . .

"Tiểu sư muội, muốn tham gia náo nhiệt thì cứ nói thẳng đi, chắc chắn sư huynh không cười ngươi." Bộ dáng Cung Bắc Thiếu như là đừng giả bộ nữa, trên khuôn mặt tinh xảo lộ ra nụ cười xấu xa, nhìn thế nào cũng giống như một hoa hoa công tử quần áo lụa là.

"Ừm, ta đi xem náo nhiệt." Đại Nhi bình tĩnh thừa nhận.

". . . . . ." Thật đúng là thành thực a.

"Mỗi khi Thần Binh Thành ra lò một món binh khí, trên giang hồ sẽ có một lần gió tanh mưa máu, loại náo nhiệt này không tiếp cận thật sự rất có lỗi với bản thân." Đại Nhi giống như cảm khái nói một câu, trong lòng lại tính toán làm sao khiến Thần Binh Thành cho mình lấy ‘Thúc Hồn Lưu Ly Tiên’.

Ngoài xe ngựa, ánh mặt trời đang chiếu sáng rực rỡ, dư âm cuối hè dường như vội vả. Đám người chạy tới Thần Binh Thành còn tâm tâm niệm niệm lần này nhất định phải tới tay như thế nào, như thế nào, nhưng không biết lần này có một đại siêu cấp gieo họa cho giang hồ đang chậm rãi tiến tới gần. Vả lại vừa xuất đạo đã xác định ‘Thúc Hồn Lưu Ly Tiên’ của Thần Binh Thành mới xuất lò. . . . . .

Tóm lại, sau chuyện này, đại danh của Đại Nhi bị người trên giang hồ ghi nhớ trong lòng.

Chỉ vì, nữ tử này là hoa tuyệt thế;

Ngoài Hoa tuyệt thế, nàng còn có thực lực;

Hoa tuyệt thế có thực lực còn chưa tính, mấu chốt là nàng còn có bối cảnh;

Hoa tuyệt thế có thực lực, có bối cảnh còn chưa tính, mấu chốt nhất là bối cảnh của nàng không chỉ có một;

Hoa tuyệt thế có thực lực, có bối cảnh, lại không chỉ có một còn chưa tính, cực kỳ mấu chốt chính là, từng bối cảnh cũng không phải để cho bọn họ có thể trêu chọc;

Hoa tuyệt thế có thực lực, không thể trêu chọc không chỉ có một bối cảnh còn chưa tính, cực kỳ mấu chốt nhất là, nàng còn có núi dựa;

Hoa tuyệt thế có thực lực, không thể trêu chọc, không chỉ có một bối cảnh, có núi dựa còn chưa tính, cực kỳ cực kỳ mấu chốt chính là, núi dựa của nàng không chỉ có một núi;

Hoa tuyệt thế có thực lực, không thể trêu chọc, không chỉ có một bối cảnh, có không chỉ một núi dựa còn chưa tính, từng ngọn núi dựa tùy tiện mang ra một cái cũng có thể đè chết một đám bọn họ. . . . . .

Không thể không nói, đúng là nổi danh. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.