Đế Hoàng Phi

Chương 35: Chương 35




Trong cung Thấu

An, một đám thái giám, cung nữ bận rộn ra vào.

Thượng Dương Quận

chúa mặc bộ đồ màu trắng chậm rãi bước đi trên hành lang. Thường ngày, Liên phi

tuy không đắc sủng nhưng cung Thấu An vẫn rất náo nhiệt. Các phi tần trong lục

cung thường xuyên tới đây, có người thì ngưỡng mộ Liên phi có con trai, cũng có

người ghen tị với vẻ anh tuấn trời sinh của Dận Vương.

Vương Khởi khẽ nở

nụ cười, khi ngước mắt lên liền nhìn thấy bóng dáng của nam tử thoáng ẩn thoáng

hiện phía sau ô cửa sổ khép hờ. Vương Khởi cả kinh, sau nháy mắt đã thu lại nụ

cười, xách váy chạy lên phía trước: “Đường ca ca!”

Đám cung nữ thấy

Vương Khởi đi vào, vội vàng hành lễ.

Dận Vương ngoảnh

lại, đưa mắt nhìn nàng, khẽ mỉm cười, hỏi: “Sao muội lại tới đây?”

Từ khi Liên phi

qua đời, Vương Khởi rất ít khi thấy hắn cười. Lúc này, nhìn thấy nụ cười trên

khuôn mặt hắn, tâm trạng nàng ta cũng tốt hơn nhiều. Thấy hắn vén bức rèm châu

để đi vào phía trong, nàng ta bèn ngoảnh đầu nhét cây quạt tròn vào tay cung nữ

rồi vội vàng bước theo. Đã là cuối hạ nhưng tiết trời vẫn còn nóng nực, đưa tay

chạm vào bức rèm châu trước mắt liền có cảm giác mát rượi. Vương Khởi đi theo

hắn vào phòng, từ chiếc lọ hương mạ vàng không còn những làn khói thơm tỏa ra.

Vương Khởi khẽ nói: “Muội vốn ở trong cung Thấu An này với Nương nương, chẳng

lẽ huynh quên rồi sao?”

Dận Vương hơi

ngẩn người, lại nghe nàng ta hỏi: “Sao huynh lại tới cung Thấu An?”

Dận Vương đang

dặn dò một ả cung nữ, nghe thấy vậy mới quay lại, trả lời: “Phụ hoàng sai người

thu dọn di vật của mẫu phi, ta sợ để sót thứ gì nên đích thân tới xem.”

Liên phi đã qua

đời, cung Thấu An sớm muộn cũng phải dọn dẹp, chỉnh trang, có lẽ trong tương

lai không xa, sẽ có người mới vào đây ở.

Sau này, có ai

còn nhớ có vị Liên phi từng sống ở đây?

Sắc mặt Dận Vương

thoáng vẻ buồn bã, cho dù chẳng ai nhớ, nhưng chắc chắn hắn sẽ rất nhớ mẫu phi

của mình. Hắn bước lên trước một bước, dừng chân bên chiếc bàn trang điểm, cẩn

thận ngắm nghía hồi lâu, đột nhiện đưa tay cầm lấy một cây thoa vàng. Trong đôi

mắt đang cụp xuống rõ ràng bùng lên một tia căm hận. Vương Khởi đứng gần đó,

không kìm được kinh sợ. Nàng ta lúng túng đứng đó, không nói thêm được câu nào.

Vốn còn muốn hỏi

hắn về mối hôn sự với Công chúa Bắc Hán, nhưng nhìn tình hình này, Vương Khởi

thực không dám hé răng.

Khi Lệnh Viên từ

Đế cung đi ra, sắc trời đã ngả về chiều. Đôi ánh tà dương hắt xuống bức tường

gạch đỏ, phản chiếu những tia sáng mờ mờ.

Anh Tịch đi sát

theo sau, thấp giọng nói: “Dận Vương nói là đến cung Thấu An một chuyến, không

ngờ lại đi lâu như vậy.” Trong lời của thị có vẻ trách móc. “Vậy bây giờ chúng ta

phải làm sao? Cũng đến cung Thấu An ư?”

Lệnh Viên chậm

rãi bước đi, mặt trời sắp lặn, cái nóng cũng đã giảm đi ít nhiều. Một làn gió

mát thổi tới, cảm giác thực vô cùng sảng khoái. Nàng khẽ lắc đầu, không đến

cung Thấu An thì hơn, dù sao mẹ chồng tương lai của nàng cũng qua đời khi nàng

còn chưa một lần gặp mặt. Bây giờ, mọi người trong cung, ngoài cung gặp nàng

đều gọi “Công chúa” chứ chẳng phải “Vương phi”, có thể thấy đã có người chỉ

thị, nàng cũng không cần phải tới cung Thấu An làm gì. Vốn dĩ giữa nàng và

người đó không có chút tình cảm, nàng cũng không phải loại người có thừa lòng

thương hại để đi bố thí. Mà có lẽ, sự bố thí ấy Dận Vương cũng chẳng cần.

Nghĩ vậy, Lệnh

Viên bất giác nở nụ cười.

Anh Tịch hỏi,

giọng nghi hoặc: “Công chúa cười cái gì vậy?”

Muốn cười thì

cười thôi!

Ống tay áo rộng

nhẹ nhàng buông xuống, Lệnh Viên chợt xoay người, bước về phía trước, cất giọng

ung dung: “Đã rảnh rỗi không có việc gì làm, chi bằng đi dạo quanh đây một

chút.” Nàng đã tới Hoàng cung của Nam Việt mấy lần nhưng chưa lần nào có thể đi

thăm thú khắp nơi. Hôm nay trò chuyện với Hoàng đế Nam Việt, những nút thắt

trong lòng Lệnh Viên dường như đã bớt đi một chút. Hoàng thượng nói đúng, có

một số chuyện không làm sẽ hối hận, làm rồi cũng chưa chắc sẽ không hối hận. Và

chuyện của nàng, kết quả là như thế nào còn chưa biết được. Có lẽ nàng đã nhạy

cảm quá mà thôi.

Nghe nàng nói

vậy, Anh Tịch cất tiếng cười theo.

Suốt dọc đường

đi, hai bên hành lang trăm hoa đua nở, hương sắc ngập tràn. Giữa không khí bát

ngát mùi hương, khiến lòng người thư thái.

Đi vòng qua một

ngọn giả sơn, thấp thoáng có tiếng khóc của nữ tử từ đâu đó vọng ra, trong sự

bi thương còn xen lẫn một tia sợ hãi.

Anh Tịch sợ đến

nỗi toàn thân co rúm, vội vàng ngước mắt nhìn Lệnh Viên. Lệnh Viên thoáng cau

mày, dừng chân quan sát, rồi khẽ nháy mắt ra hiệu, nhẹ nhàng nói: “Qua đó xem

sao!”

Anh Tịch thấy

trong đáy mắt nàng không hề có vẻ sợ hãi, liền thầm nghĩ mình nhát gan, lấy hết

can đảm bước lên phía trước. Sau khi hít một hơi thật sâu rồi lao vào một hang

động, nơi phát ra tiếng khóc, một tiếng “Ai?” vừa mới hét lên của Anh Tịch đột

nhiên biến thành “a” đầy kinh ngạc. Trong đó là một cung nữ mặc đồ màu xanh,

thấy có người đột ngột xông vào, thị vội đứng dậy, ra sức dập tắt những thứ

đang cháy trước mặt.

Có một mảnh giấy

còn chưa cháy hết bay sang bên cạnh, nhìn kĩ thì rõ ràng là tiền âm phủ.

Trong cung có rất

nhiều điều cấm kỵ, trong đó có một điều cấm là cung nhân không được phép tự

tiện đốt tiền giấy, kẻ vi phạm nhẹ thì phạt gậy, nặng thì xử tử.

Người này thật to gan!

Cung nữ áo xanh nhìn rõ người tới, thấy Anh

Tịch vận bộ đồ may bằng tơ lụa màu đen, trước ngực có hai chiếc nơ tinh tế. Đây

rõ ràng không phải cách ăn mặc của cung nữ trong cung, nhưng nhìn kỹ, Anh Tịch

cũng không giống tiểu thư nhà quan… Thị ngẩn ngơ ngắm nhìn, lại thấy có một

người khác chậm rãi đi vào từ phía sau Anh Tịch. Nhìn thấy tấm dung nhan tuyệt

thế của Lệnh Viên, sau một thoáng ngẩn ngơ, thị bèn quỳ sụp xuống, khấu đầu nói

với nàng: “Nô tì Cầm Anh khấu kiến Đại trưởng công chúa Điện hạ!”

Người Nam Việt không ai gọi nàng là: “Đại

trưởng công chúa”, nhưng Cầm Anh này… Lệnh Viên quả thực không có chút ấn tượng

nào.

Anh Tịch cũng cả kinh, hỏi: “Ngươi là ai?”

Cầm Anh ngước lên, gương mặt lã chã nước

mắt: “Nô tì là thị nữ tùy thân của Công chúa Hân Huy! Năm đó theo Công chúa đến

Nam Việt hòa thân, ngoài nô tì ra còn có Kỳ Duyệt, Thư Hương và Họa Hiện, nhưng

bây giờ chỉ còn lại một mình nô tì! Không ngờ lại gặp được Công chúa ở đây, nô

tì… xin Công chúa hãy đưa nô tì rời cung!”

Lệnh Viên mặc bộ đồ gấm sang trọng, đứng đó

quan sát một hồi, thấy thị khóc đến thương tâm, nàng chỉ hỏi: “Ngươi đang đốt

cái gì?”

Cầm Anh ngẩn người rồi vội vã trả lời: “Là

một ít tiền giấy. Nô tì tưởng nhớ Công chúa Hân Huy, liền đốt cho Công chúa một

ít tiền giấy, chỉ mong Công chúa ở dưới âm ty không phải chịu khổ.”

Nơi đáy mắt Anh Tịch thoáng qua một nét cảm

thông. Thị đang định mở miệng liền nghe từ bên ngoài vọng tới những giọng nói

đầy vẻ nôn nóng: “Công chúa… Công chúa Ninh An… Công chúa, người ở đâu…”

Anh Tịch đưa mắt nhìn về phía Lệnh Viên,

thấy nàng đã quay người đi ra ngoài. Cầm Anh chợt đưa tay giữ lấy tà váy nàng,

cất tiếng van nài: “Nô tì xin Công chúa hãy thương xót nô tì, đưa nô tì ra

ngoài cung đi!”

Lệnh Viên không ngoảnh đầu lại, chỉ hờ hững

nói: “Nếu ngươi muốn sống thì nhân lúc chưa ai phát hiện, hãy thu dọn những thứ

này đi. Nếu không, đến bản cung cũng không bảo vệ được ngươi. Bản cung ở đây!”

Cả một đám cung nữ, thái giám cùng ngoảnh

đầu lại, thấy Lệnh Viên cùng thị nữ ung dung đứng bên cạnh hành lang. Hai

người, một người yêu kiều, cao quý, một người thì trong sáng, thanh tân, ráng

chiều đã nhuốm đỏ cả nửa bầu trời phía sau lưng bọn họ, khiến đám cung nhân

nhìn đến ngây người. Gã thái giám dẫn đầu khom người bước lên phía trước, cẩn

thận nói: “Có người nhìn thấy Công chúa đi về hướng này, bọn nô tài cho rằng

Công chúa bị lạc đường, cho nên mới… đi tới xem sao.”

Lệnh Viên khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Đã

phiền công công phải lo lắng rồi, bản cung chỉ tùy tiện đi lại một chút thôi.

Dận Vương điện hạ đã rời khỏi cung Thấu An rồi sao?”

Gã thái giám lại cúi đầu: “Bây giờ thì

chưa, nhưng hẳn cũng sắp rồi!”

Lệnh Viên gật đầu, nói: “Vậy bản cung sẽ

tới cung chờ Điện hạ là được.”

Đồ đạc của Liên phi không nhiều nhưng cũng

chẳng phải ít. Thu dọn xong thì chỉ còn lại mấy thứ đồ vụn vặt, nhưng đám cung

nữ đều phải hỏi Dận Vương. Dận Vương suy nghĩ một lát, cuối cùng dứt khoát sai

người bọc lại, mang tất cả đến phủ Dận Vương.

Vừa rồi Vương Khởi ở lại trong tẩm cung của

Liên phi với hắn một lát, sau đó Trần tần[1] phái người đến mời nàng tới phủ

Nội vụ xem một số loại vải vừa được đưa tới. Trần tần và Vương Khởi tuổi tác

tương đương, Vương Khởi ở trong nội đình, thường ngày cũng chỉ quen với nàng

ta, cho nên không thoái thác được, đành rời đi.

[1] Tần cũng là một cấp bậc của vợ vua

trong hậu cung, ở dưới phi và trên quý nhân.

Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương dần tan

hết.

Dận Vương từ tẩm điện đi ra, chợt nghe phía

sau lưng có người gọi lại: “Điện hạ, xin dừng bước!”

Khi ngoảnh đầu nhìn, hắn liền bắt gặp thị

nữ Trụy Nhi của Liên phi. Thấy hắn dừng bước, Trụy Nhi vội vàng bước lên phía

trước, lại nhìn quanh thấy không có người, thị mới dám nói: “Nô tì có mấy câu

muốn nói, nhưng thời gian này luôn phải kìm nén trong lòng, không dám nói với

ai. Nương nương thường ngày đối tốt với nô tì… Hôm nay nô tì sẽ nói với Điện

hạ, cái chết của Nương nương…”

Giọng nói của Trụy Nhi hơi run rẩy, thị

nhìn thấy cặp mắt Dận Vương đang co rút, từ bên trong phát ra những tia sáng

lạnh lùng. Thị dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Cái chết của Nương nương e là có

liên quan tới Hoàng hậu nương nương.” Chuyện này dù không ai nói với Dận Vương,

hắn cũng đã đoán được phần nào, cho nên khi nghe thấy vậy hắn không cảm thấy

kinh ngạc, nhưng câu nói tiếp theo của Trụy Nhi rốt cuộc cũng khiến hắn ngây người:

“Trước khi Nương nương xảy ra chuyện, nô tì tận mắt nhìn thấy Quận chúa và

Khánh Vương ở cùng với nhau.”

Vương Khởi và Khánh Vương…

Từ cung Thấu An đi ra, trên khuôn mặt âm

trầm của Dận Vương không còn chút thần sắc nào.

Lệnh Viên và Anh Tịch ngồi trên xe ngựa chờ

đợi. Sắc trời đang tối dần.

“Dận Vương ra ngoài rồi!” Anh Tịch nhỏ

giọng nói.

Lệnh Viên vén rèm xe, quả nhiên nhìn thấy

bóng người màu xanh đó đang tiến lại gần. Một gã thái giám vội vàng dắt ngựa

lại cho hắn. Lệnh Viên quan sát từ xa, không ngờ lại cảm thấy bóng dáng đó vô

cùng cô độc. Nàng đến Nam Việt cũng đã được một thời gian, nhưng đến Khánh

Vương nói chuyện với nàng cũng nhiều hơn vị phu quân tương lai này. Ban đầu,

Lệnh Viên cho rằng vì một loạt những chuyện xảy ra đã khiến Dận Vương tâm thần

lao lực quá độ, dần dần, nàng phát hiện ra nam nhân này dường như cố ý xa lánh

mình, không muốn gần gũi mình.

Có lẽ, là bởi vì không yêu.

Xe ngựa rời khỏi hoàng cung, sắc trời đã

tối hẳn, nhưng đường lớn ở Sùng Kinh vẫn vô cùng náo nhiệt. Thời tiết này ngồi

trong nhà rất nóng bức, còn chẳng thoái mái bằng ra đường đi lại.

Tiếng vó ngựa tiến lại gần, ngay sau đó

liền vang lên giọng nói của Dận Vương: “Bản vương còn có việc quan trọng cần

làm, không tiễn Công chúa được.”

Rèm xe được vén lên, Lệnh Viên mỉm cười

nhìn ra ngoài, gật đầu, điềm đạm nói: “Điện hạ đi cẩn thận!”

Hắn hơi mím đôi môi mỏng, rồi ghì cương

quay đầu ngựa, nhanh chóng rời đi.

Từ hoàng cung đi ra, sắc mặt Dận Vương vẫn

luôn không tốt, dường như đang bị đè nén bởi chuyện gì. Có điều, hắn không nói,

Lệnh Viên tất nhiên cũng không nhiều chuyện mà đi hỏi.

Đợi khi Dận Vương dời đi, Lệnh Viên liền

sai người dừng xe ngựa. Anh Tịch thấy nàng đứng dậy bước ra ngoài, liền kinh

ngạc đi theo. Nữ tử trong bộ đồ gấm thướt tha như cánh bướm, nhẹ nhàng nhảy

xuống xe ngựa, dặn dò đám người dưới hãy về biệt uyển trước.

“Công chúa!” Anh Tịch vô cùng ngạc nhiên,

vội đuổi theo sau, suýt nữa ngã từ trên xe ngựa xuống.

Lệnh Viên liếc mắt nhìn thị, khẽ trách: “Có

gì đâu mà phải hoảng hốt như vậy. Cẩn thận kẻo bị người ta chê cười!”

Anh Tịch không kìm được đỏ bừng hai má,

phủi nhẹ váy áo rồi cất bước đuổi theo: “Sao Công chúa lại xuống xe vậy?”

“Ừm, ta muốn đi dạo một chút!”

Trước đây, ở Thịnh Kinh, tuy không ai hạn

chế sự tự do của nàng, nhưng suốt mấy năm dài đằng đẵng, nàng chưa một lần đi

dạo trên đường. Trước mắt chợt như thoáng qua bóng dáng gầy guộc đó, chiếc nón

có mạng che trong ký ức vẫn rất rõ ràng. Lệnh Viên bất giác mỉm cười, nàng quên

mất, đã từng có một lần. Còn giờ đây, tuy đang ở nước khác nhưng trong lòng

nàng lại rất nhẹ nhõm, dường như đã không còn nhiều sự ràng buộc như xưa.

Một làn gió đêm thổi tới khiến ống tay áo

lất phất bay. Khóe miệng hơi nhếch lên, để lộ một nụ cười, Lệnh Viên ngẩng đầu

nhìn bầu trời sao dưới màn đêm mờ mịt.

Đúng lúc Khánh Vương đi ngang qua, lập tức

nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp dưới gốc long não cổ thụ đó.

“Khéo thật!” Một giọng nói đắc ý xen lẫn

nét cười vang lên từ phía sau, Lệnh Viên liền xoay người, thấy Khánh Vương đang

ung dung đứng sau lưng nàng.

Hắn chỉ có một mình. Dường như cuộc tranh

chấp trong Đế cung ngày đó chỉ là một giấc mộng phù du, lúc này gặp lại, trong

đáy mắt Khánh Vương, ngoài sự dịu dàng và thiện ý thì không còn điều gì khác.

Anh Tịch khom người hành lễ với hắn, lại

nghe Lệnh Viên cười, hỏi: “Điện hạ giám sát ta sao?”

Hắn hơi ngẩn người, ngay sau đó liền cất

tiếng cười sang sảng: “Công chúa quả thực đã vu oan cho ta rồi!” Rồi hắn lại

khẽ lắc đầu, để lộ sự thất vọng.

Lệnh Viên chẳng hề để tâm, quay người định

đi. Dưới màn đêm, bóng dáng của nam tử đi nhanh tới, đưa tay chụp lấy cổ tay

thon của nàng, nở một nụ cười tà dị: “Công chúa đã trách nhầm người tốt, há có

thể đi dễ dàng như vậy sao?”

“Điện hạ muốn thế nào?” Giọng nói của Lệnh

Viên trở nên lạnh lùng.

Hắn vẫn cười, ánh mắt nhìn về phía trước,

nói: “Phía trước chính là phủ đệ của bản vương, ta muốn mời Công chúa vào phủ

trò chuyện một lát.”

Lệnh Viên cười giễu cợt: “Lá gan của Điện

hạ cũng thật lớn, không sợ Lệnh Viên tố cáo với Hoàng thượng sao? Ta là em dâu

tương lai của ngài, há có thể để ngài càn rỡ!”

Đôi hàng lông mày của hắn hơi nhướng lên,

rõ ràng là không hề sợ hãi: “Bản vương quang minh chính đại, có cái gì mà phải

sợ? Nghe nói Công chúa kỳ nghệ cao siêu, ta cũng muốn lĩnh giáo một chút, như

thế sau này đánh cờ với phụ hoàng cũng không đến nỗi bị thua quá thảm!”

Cái cớ của hắn quả thực rất đường hoàng! Kẻ

này bề ngoài nhìn thì phong lưu, phóng khoáng, không ngờ cũng có những hành

động tùy tiện, cợt nhả như vậy! Lệnh Viên thầm giận dữ, rụt tay lại, nói:

“Buông tay ra!”

Nhìn bộ dạng giận dữ của nàng, Khánh Vương

không những không chán ghét, ngược lại còn thích chí vô cùng. Hắn cất tiếng

cười càn rỡ, nói: “Chỉ có những cô nương miền Nam mới rụt rè, e thẹn, thề chết

cũng không chịu tùy tiện tiếp xúc da thịt với nam tử. Từ lâu ta đã nghe nói

người miền Bắc đều khoáng đạt, Công chúa hà tất phải nhỏ nhen như thế?”

Lệnh Viên vô cùng chán ghét bộ dạng này của

Khánh Vương, bèn lật tay tát mạnh một cái.

Hắn không né tránh, chịu nguyên một cú tát

của nàng. Lệnh Viên dùng hết sức lực, lòng bàn tay truyền tới cảm giác đau rát,

móng tay còn cào mạnh lên khuôn mặt hắn, để lại một vết xước dài, rỉ máu.

Anh Tịch cả kinh há hốc miệng.

Khánh Vương hơi cau mày nhưng vẫn mỉm cười:

“Quả nhiên không yếu đuối như những cô nương miền Nam, bản vương rất thích người mạnh

mẽ…” Còn chưa dứt lời, hắn đã cảm thấy mu bàn tay có thứ gì đánh trúng, nhất

thời đau đớn không kìm nén được. Lệnh Viên vừa cảm thấy bàn tay hắn buông lỏng,

lập tức rụt tay ra. Nhìn thấy dáng vẻ đau đớn trên khuôn mặt hắn, nàng vội vã

lùi về phía sau mấy bước, xoay người kéo Anh Tịch hòa mình vào dòng người đông

đúc xung quanh.

Khánh Vương giữ chặt mu bàn tay, ngước mắt

lên nhìn, chỉ thấy hai cái bóng đó đã rời đi rất xa.

Chạy một quãng đường rất dài, đến khi cả

hai đều không chạy nổi nữa, bọn họ mới dừng lại, thở dốc. Anh Tịch đưa tay ôm

ngực, sắc mặt trắng bệch, nói: “Gã Khánh Vương này… thật đáng sợ quá! Hắn… hắn

muốn làm cái gì chứ…” Anh Tịch thở hổn hển, đến nói năng cũng không được trôi

chảy.

Lệnh Viên đưa tay kéo Anh Tịch vào một con

hẻm nhỏ, thở phào một hơi, đột nhiên nói: “Doãn Duật, có phải là huynh không?”

Anh Tịch kinh hãi đến nghẹt thở.

Sau khoảnh khắc, quả nhiên có bóng dáng cao

lớn của một nam tử xuất hiện ở đầu con hẻm. Y không do dự, rảo bước về phía hai

người.

Lệnh Viên thở phào một hơi. Ở Nam Việt,

người chịu giải vây giúp nàng ngoài y ra thì không còn ai khác. Y không chịu ra

mặt, vì sợ gây ra những lời đàm tiếu phiền phức, đặc biệt đối phương còn là kẻ

khó đối phó như Khánh Vương.

Doãn Duật vốn muốn đi theo nàng tới Cẩm Tú

biệt uyển, không ngờ lại bị nàng phát hiện. Y bước lên phía trước, khom người

hành lễ với Lệnh Viên, thấp giọng nói: “Công chúa không nên một mình dẫn theo

thị nữ đi lại trên đường như thế. Khánh Vương không phải hạng người đơn giản,

hơn nữa hắn mồm miệng khéo léo, lại có Hoàng hậu nương nương đứng sau lưng, nếu

thật sự xảy ra chuyện, chỉ e Công chúa sẽ phải chịu thiệt thòi.”

Y nói với nàng bằng giọng nghiêm túc, Lệnh

Viên vừa phải bỏ chạy đến đầm đìa mồ hôi, không có tâm trạng để tính toán, chỉ

cười, nói: “Chịu thiệt thòi? Ta có thể chịu thiệt thòi gì đây? Huynh còn sợ ta

chết sao? Hắn không làm vậy đâu, hắn chẳng qua chỉ muốn ta lấy hắn mà thôi!”

Trong giọng nói của nàng mang theo nét

cười, nhưng dưới làn ánh sáng lờ mờ, sắc mặt Doãn Duật lại trầm xuống. Y bước

tới một bước, nói: “Nàng không thể lấy hắn!”

Không thể lấy hắn, nhưng có thể lấy Dận

Vương sao?

Lệnh Viên vẫn đang cười. Cố che giấu sự

buồn thương trong tim, nàng mạnh dạn nhìn y, nói: “Ta không quên!”

Không quên thì tốt, rất tốt…

Doãn Duật nở một nụ cười chua chát, đưa mắt

tiễn bọn họ ra ngoài, rồi lại đi theo từ xa. Mãi đến khi thấy Cẩm Tú biệt uyển

đã ở ngay trước mắt, y mới nhỏ giọng nhắc nhở: “Sau này, Công chúa ra ngoài nhớ

dẫn theo thị vệ. Hôm nay, nếu không phải ta đi ngang qua Dận Vương phủ thì

không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

Lệnh Viên ngẩn ngơ dừng chân nhưng không

quay đầu lại mà chậm rãi bước về phía trước, hỏi: “Dận Vương phủ có chuyện gì

sao?” Nàng không hỏi Dận Vương, nhưng lại hỏi Doãn Duật.

“Cái chết của Liên phi nương nương e là có

liên quan tới Thượng Dương Quận chúa.”

“Nghĩa muội của Dận Vương?”

“Phải, có người nhìn thấy Quận chúa đã gặp

gỡ Khánh Vương.”

Khánh Vương… Quả nhiên là do Tiêu Hậu chỉ

thị sao? Lệnh Viên hơi cau mày, vẫn không ngoảnh đầu, chỉ thấp giọng nói:

“Huynh nhớ phải cẩn thận!”

Chỉ một câu ngắn gọn nhưng lại khiến trái

tim Doãn Duật cảm thấy ấm áp. Ánh mắt dịu dàng nhìn về phía nữ tử thướt tha

trước mặt, y chậm rãi trả lời: “Được!”

Cẩm Tú biệt uyển sáng trưng đèn đuốc, hơi

thở của nam tử sau lưng đã bị cánh cửa kia ngăn cách. Nhưng trong lòng Lệnh

Viên lại như tràn đầy mật ngọt, nàng đã quên đi những điều không vui khi gặp

Khánh Vương.

Anh Tịch bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của

nàng, cũng không nhắc tới việc đó, có điều, thị như nghĩ đến điều gì, bèn cất

tiếng hỏi: “Công chúa, lúc ở trong cung sao người không đồng ý thỉnh cầu của

Cầm Anh? Nô tì còn tưởng người sẽ nể tình cùng là người Bắc Hán mà giúp đỡ

thị.”

Lệnh Viên vẫn đang cúi đầu vuốt vuốt gấu

váy, nghe Anh Tịch nói vậy có chút tức cười. Cái gì mà người Bắc Hán với không

Bắc Hán, lúc trước Lưu Hâm câu kết với Hoàng đế Nam Việt, ý đồ nhúng tay vào

việc nội bộ của Bắc Hán có từng nghĩ mình cũng là người Bắc Hán không? Còn Lệnh

Viên nàng, bảo người giết Lưu Hâm thì cũng đã giết rồi, bây giờ còn phải thương

hại một ả tì nữ của cô ta sao? Đúng là nực cười!

“Thị không phải là người thật thà.”

Lệnh Viên cất giọng hờ hững, nhưng lại

khiến Anh Tịch cả kinh: “Sao Công chúa lại nói vậy?”

Câu hỏi này, Lệnh Viên không trả lời, Anh

Tịch chỉ thấy nàng nở nụ cười mỉm.

Cầm Anh nói là đốt tiền giấy cho Công chúa

Hân Huy, nhưng trong tiếng khóc của thị lại thấp thoáng sự sợ hãi. Nếu như vì

lo lắng Công chúa Hân Huy ở dưới âm ty sống không tốt mà đốt tiền giấy cho cô

ta, sao Cầm Anh phải sợ đến vậy? Huống chi Lệnh Viên vốn không quen người này,

hà tất phải tự đem đến phiền phức cho bản thân. Từ khi bị Ngọc Trí phản bội,

nàng không còn dám tùy tiện tin người khác nữa.

Ở Nam Việt, nàng chỉ có thể tin tưởng hai

người, đó là Doãn Duật và Anh Tịch. Đối với nàng, vậy là đủ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.