Đế Hoàng Phi

Chương 8: Chương 8




Gió đã dừng.

Rốt cuộc Lệnh Viên cũng lên tiếng: “Mẫu hậu

muốn ta giữ vững giang sơn của nhà họ Lưu.”

Nơi đáy mắt nam tử là bóng dáng mờ nhạt của

người trước mặt, chợt y nở nụ cười, bàn tay rời khỏi vai Lệnh Viên, lùi lại

phía sau, nói: “Đến ta mà ngươi cũng không tin, không chịu nói thật một câu

nào.”

“Ta không hề.”

“Vậy ngươi hãy đi theo ta, thiên hạ này cần

có một hoàng đế, chứ không phải ngươi.”

Đôi hàng mi thoáng run rẩy, lúc này nàng

cũng cảm thấy mỏi mệt tới tột cùng, cúi đầu cười nhẹ, hỏi: “Tại sao?”

Y bật cười một tiếng, nhìn nàng rất nghiêm

túc. “Những việc đó vốn không phải trách nhiệm của người. Năm xưa, phụ hoàng,

mẫu hậu ngươi lưu đày ngươi đến nơi xa xôi, hoang vắng, bây giờ lại muốn ngươi

gánh vác trách nhiệm nực cười này, muốn ngươi chôn vùi tuổi xuân đẹp nhất trong

nhà ngục hoàng cung… Bọn họ nhẫn tâm, nhưng ta thì không.”

Từng câu, từng chữ… tiếng lòng của y đã bộc

lộ rõ ràng.

Gió làm nhạt đi không khí nghiêm túc hiện

giờ, ánh sáng chiếu xuống khiến hai chiếc bóng đan vào bụi cỏ bên cạnh, tiếng

bước chân nhè nhẹ vang lên, Lệnh Viên khẽ mỉm cười: “Rõ ràng sư thúc đang gạt

ta, nếu người thật sự không nhẫn tâm, tại sao trong mấy năm dài đằng đẵng đó,

người lại hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời ta.”

Nơi đáy mắt y khó có thể giấu giếm những

nét buồn vui xen lẫn: “Những năm đó, ngươi có Phò mã.”

Trên đỉnh Hàm Lăng, phu thê tình nồng, đã

phá tan vô số ảo mộng của y.

Lệnh Viên buông lơi ống tay áo, những ngón

tay giấu trong đó không kìm được bắt đầu run rẩy. Bao nhiêu năm nay nàng chưa

từng từ bỏ việc đi tìm nguyên nhân khiến mẫu hậu ban cho Phò mã cái chết.

Suốt cuộc đời, Phò mã đều vô cùng thương

yêu nàng, quả thực nàng không thể để y chết một cách không rõ ràng.

Chỉ đáng tiếc, người có liên quan đến

chuyện này hoặc đã chết, hoặc không thể nào tìm thấy.

Biết bao đêm giật mình tỉnh giấc, thậm chí

nàng còn cảm thấy, nếu nàng mà đi, bí mật đó sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn, không

người nào có thể khám phá được.

“Kiều Nhi…”

“Ta phải về rồi.”

Vừa dứt lời, vẻ u

sầu trong đôi mắt nữ tử lập tức biến mất, bóng dáng yếu đuối đó vội vã chạy ra

khỏi tòa đại viện to lớn mà tịch mịch của Bùi gia. Bùi Vô Song cứ lặng lẽ đứng

như thế, nút buộc trên chiếc áo choàng không biết đã tuột ra tự lúc nào khiến

nó trượt từ trên vai xuống. Bụi đất khẽ bay lên, lớp sa mỏng khẽ đung đưa, mơn

man trên khuôn mặt y. Dưới ánh mặt trời ấm áp, thấp thoáng có thể nhìn thấy

những đường nét tuấn tú.

Phía bên cạnh,

một thân hình cao lớn đi tới, Bùi Nghị còn chưa kịp mở miệng đã nghe Bùi Vô

Song nói: “Ta vốn cho rằng bao nhiêu năm nay, nàng chỉ để tâm đến một mình Phò

mã, vậy mà chẳng biết tại sao, đến tận lúc này mà nàng vẫn không chịu vứt bỏ

tất cả để rời khỏi nơi đây.”

Bùi Nghị khom

người nhặt chiếc áo choàng trên mặt đất, lại cẩn thận khoác lên người Bùi Vô

Song rồi nhẹ nhàng nói: “Người mà Công chúa không thể vứt bỏ chính là Hoàng

thượng.”

“Bùi Nghị!”

Một tiếng quát

vang lên, từ đáy mắt Bùi Vô Song bừng lên những tia bi ai sâu sắc, còn có cả

nỗi thất vọng và thương tâm. Ngẩn ngơ bước lên phía trước một bước, y đưa tay

bám vào thân cây lạnh lẽo trước mặt, nơi từng bị sâu kiến gặm nhấm đã trở nên

xơ xác, hệt như trái tim từng bị tổn thương không biết bao nhiêu lần của Lệnh

Viên.

Nhưng nàng vẫn

kiên trì và không hối hận.

Bùi Nghị khom

người quỳ xuống, cúi đầu nói: “Trong tay Hoàng thượng không có thực quyền,

nhưng không phải Công chúa cứ muốn giao là giao được, còn phải xem Hoàng thượng

có giữ nổi không. Hoàng cung hiện giờ trong thì có phi tần tranh sủng, ngoài

thì có tông thất rình mò, đám đại thần trong triều có được bao nhiêu lòng trung

thành, thiếu gia tất biết rõ hơn Bùi Nghị. Công chúa… lòng như gương sáng,

người không đi được cũng bởi người không thể vứt bỏ Hoàng thượng.”

“Nhưng y lại hận nàng.” Bùi Vô Song hơi cúi

đầu, giọng nói chan chứa vẻ thê lương.

“Dù có hận hơn đi chăng nữa… Công chúa vẫn

là cô ruột của Hoàng thượng.”

Hai chữ “cô ruột” hệt như lưỡi dao sắc bén

đâm thẳng vào trái tim Bùi Vô Song. Y từng nói với bản thân mình rất nhiều lần,

những thứ không thể cắt đứt đó, chẳng qua chỉ là thứ tình cảm cô cháu nực cười

mà thôi!

Ống tay áo rộng buông thõng, những ngón tay

mảnh khảnh nắm chặt miếng ngọc bội bên hông, y ngước mắt nhìn bầu trời cao

trong vạn trượng, cười lạnh lùng: “Ngày y chết chính là ngày nàng được giải

thoát. Bùi Nghị, có phải ngươi muốn nhắc nhở ta điều này không?”

“Thiếu… Thiếu gia.”

Người đang quỳ dưới đất sợ hãi mở trừng đôi

mắt, bóng dáng trước mặt y bất động, nhưng dường như chỉ trong khoảnh khắc,

giữa trời đất gió dữ đã rít gào, cảnh tượng này thực giống rất nhiều năm về

trước, thiên hạ đổi chủ, phong vân biến sắc…

Liêu Hiền Thái phi vừa mới theo đội nghi

trượng về cung, liền sai người đến bẩm với Thiếu đế, xin phép được rời khỏi tẩm

cung, một mình dọn tới thanh tu tại Bắc Tam Sở, nơi nằm ở trong cùng của hoàng

cung.

Từ xưa đến nay, chưa từng có phi tần nào

được sủng hạnh đến khi qua đời, con cái mới là chỗ dựa duy nhất của người phụ

nữ sau này. Bây giờ, Công chúa Vĩnh Huy đã chết, trên thế gian này, Liêu Hiền

Thái phi chẳng còn ai mà nương tựa, trái tim bà đã nguội lạnh như tro tàn. Ngay

cả Tố Tuyết muốn đi theo hầu hạ, bà cũng kiên quyết cự tuyệt.

Gió đêm hơi lạnh, Dương phi khẽ kéo chiếc

áo trên người, ngẩn ngơ lắng nghe đám người bên cạnh bàn luận về chuyện của

Liêu Hiền Thái phi.

Một tiếng “nương nương” của Tụng Ngọc khiến

nàng ngây ra, ngoảnh đầu lại liền thấy Vương Đức Hỷ đang mỉm cười đứng bên

cạnh: “Nương nương, Hoàng thượng mời người vào trong.”

Bức rèm châu ngọc khẽ đung đưa, trong phòng

mịt mờ một mùi hương thanh đạm.

Cách một lớp màn mỏng, bóng dáng nữ tử yểu

điệu, thướt tha, khi bước đến gần, chợt quỳ xuống bên chân Thế Huyền, cúi đầu

khóc lóc: “Thần thiếp biết sai rồi!”

Ánh mắt dừng lại trên đôi ủng thêu hình

rồng, ngẩng lên, lại nhìn thấy những ngón tay mảnh khảnh của Thiếu đế đang đặt

trên đầu gối, Dương phi không dám nhìn tiếp lên trên nữa. Ngọn đèn lưu ly tỏa

ánh sáng lờ mờ, Dương phi thấp thỏm quỳ ở đó, không dám mở miệng. Trái tim dần

trở nên loạn nhịp, Dương phi lại bật khóc nức nở: “Thần thiếp thật sự biết sai

rồi! Thần thiếp thực sự muốn tốt cho ca ca và Tứ công chúa, nào ngờ lại xảy ra

chuyện như vậy…”

Bức màn trước mặt khẽ đung đưa, đôi ủng

thêu rồng đột nhiên đứng dậy. Dương phi còn chưa nói hết câu, cơ thể đã bị kẻ

đế vương kéo lên và ôm vào lòng. Dương phi sợ hãi mở to đôi mắt, nhưng lại

không dám nói thêm một câu nào.

Hoàng thượng đã giận rồi sao? Vậy nàng phải

làm thế nào?

Lòng bàn tay lạnh băng lấm tấm mồ hôi, nắm

chặt long bào của Thế Huyền không biết có nên buông ra hay không.

Bàn tay đang vòng qua eo Dương phi đột

nhiên dùng sức, hai chữ “Hoàng thượng” còn chưa kịp thốt khỏi miệng, đôi môi

nàng đã bị Thế Huyền khóa chặt.

Trút bỏ bộ cung trang tinh tế trên người,

đôi tay trắng nõn như ngó sen của nữ tử vòng qua cổ Thế Huyền. Động tác của y

chẳng có vẻ gì dịu dàng, lưỡi sắc như dao, nụ hôn như mang theo độc dược.

Đỉnh màn mạ vàng không ngừng lắc lư, trong

màn, hai con người cùng buông mình vùng vẫy trên chiếc long sàng rộng lớn mà

mềm mại.

“Sinh cho trẫm một hoàng tử.”

Ánh mắt Thế Huyền lạnh băng, lời nói cũng

chẳng có chút tình cảm.

Dương phi không ngừng thở hổn hển, xấu hổ

cụp đôi mắt, dịu dàng nói: “Hoàng thượng… Thần thiếp ngu xuẩn, còn sợ Hoàng

thượng không thích thần thiếp nữa…”

Mái tóc đen nhánh của Dương phi buông xõa,

Thế Huyền khom người xuống, đưa tay nâng chiếc cằm thon của nàng lên. Dưới ánh

sáng mờ ảo, làn da nữ tử ánh lên những tia sáng như bạch ngọc, vô cùng quyến

rũ. Cặp mắt Thế Huyền ẩn chứa nét cười, nhưng đáy lòng lại lạnh đến mức khiến

người ta khiếp sợ…

Người ngu xuẩn mới dễ khống chế.

Bên ngoài điện Tuyên Thất, đèn đuốc sáng

trưng, khung cảnh hệt như ban ngày.

Trong không khí phảng phất hương thơm

thoang thoảng, Lệnh Viên vẫn mặc bộ đồ khi đi theo đội nghi trượng xuất cung

trước đó. Sau khi từ Bùi phủ trở về, nàng tới cung của Đoan phi ngồi lại một

lát, hỏi thăm tình hình về vết thương của Chiêu Nhi. Sắc trời dần tối, nàng lại

bắt đầu nghĩ tới Thế Huyền. Đi thẳng tới đây, Trung thường thị lại nói với

nàng, Dương phi tới điện Tuyên Thất. Hoàng thượng đuổi tất cả mọi người ra

ngoài, lúc này e là không tiện vào trong.

Đôi giày lụa cao quý mới đi đi lại lại mấy

vòng trong sân đã nghe sau lưng có tiếng cửa mở nặng nề, ngay sau đó là giọng

nói hờ hững mà mỏi mệt của Thiếu đế: “Cô cô!”

Ánh sáng hắt ra từ bên trong dường như đã

làm dịu bớt không khí lạnh lẽo bên ngoài, một tia sáng mảnh như tơ đậu lại trên

vai Thiếu đế, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm giữa ánh trăng thanh.

Lệnh Viên ngoảnh lại nhìn, sau cánh cửa

không thấy Dương phi, chỉ có một mình Thiếu đế trong bộ đồ ngủ màu trắng, thêm

một chiếc áo rộng khoác trên vai, nơi đáy mắt y còn ẩn hiện nét cười.

Nụ cười ấy như đã xua tan bầu không khí âm

u suốt những ngày qua, xua tan cả cô hồn chết oan trên xà nhà đó.

Lệnh Viên bất giác ngây người.

Thân thể cao lớn đó đã bước lại gần, mùi

long diên hương như ẩn như hiện.

Trái tim bỗng đập như trống trận. Lệnh Viên

lùi về phía sau một bước: “Hoàng thượng nhìn gì vậy?”

Y nhìn nàng chăm chú, ánh mắt sáng rực, bên

khóe miệng còn xuất hiện một nụ cười tươi: “Cô cô nhìn trẫm, trẫm nhìn mỹ nhân”

Những câu nói nửa đùa nửa thật được thốt ra

từ miệng Thế Huyền, chẳng thể tìm lại được nỗi thương tâm và dáng vẻ thảm hại

của y trong cung Chung Trữ ngày đó. Nhưng Lệnh Viên hiểu, những nỗi đau được

giấu kín kia chỉ là sự khởi đầu cho những cuộc giao tranh tiếp theo giữa bọn

họ.

Dưới bầu trời đêm trong vắt, mấy ngọn đèn

soi sáng con đường lát đá uốn lượn dưới chân. Giữa mùa đông giá lạnh, ngự hoa

viên tĩnh lặng lạ thường, dù nín thở cũng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở đan

xen của những người đứng xung quanh.

Thiếu đế không mặc long bào, trên người chỉ

có một bộ đồ ngủ màu trắng, rồi khoác thêm áo choàng bên ngoài. Dưới ánh sáng

mờ mờ, thân hình y càng trở nên cao lớn. Đại trưởng công chúa cũng mặc một bộ

đồ màu trắng, trên búi tóc đen nhánh chẳng có thứ trang sức nào ngoài một cây

trâm bằng bạch ngọc.

Bóng hình cao lớn đứng bên tấm thân mỹ lệ,

nhìn từ xa có cảm giác đẹp như tranh vẽ.

Trong hậu cung của Hoàng thượng có biết bao

giai nhân, nhưng chưa từng thấy phi tần nào đứng bên cạnh y có thể mang lại cảm

giác này.

Trong đầu Anh Tịch chợt nảy ra bốn chữ:

“Thần tiên quyến lữ.”[1]

[1] Cặp tình nhân đẹp đôi tựa thần tiên –

DG.

“Nghĩ gì vậy?” Ngọc Trí khẽ cất tiếng, rồi

cau mày nhìn Anh Tịch.

Lúc này Anh Tịch mới phát hiện mình vừa

không cẩn thận, nên giẫm lên giày của Ngọc Trí, rồi đột nhiên thị sợ đến nỗi

mặt mày trắng bệch, hoang mang cất tiếng phủ nhận, rồi lén đưa tay lên ôm ngực.

Công chúa Điện hạ là cô ruột của Hoàng thượng, thị không thể suy nghĩ lung tung

như thế được!

Những tiếng động lạ sau lưng không khiến

hai người đi phía trước để tâm, họ vẫn sánh vai đi cùng nhau trên con đường nhỏ

dẫn tới cung Thịnh Diên. Thế Huyền cách Lệnh Viên rất gần, mùi long diên hương

quen thuộc tỏa ra xung quanh, Lệnh Viên mỉm cười, nói: “Chỉ mấy bước chân thôi,

có gì đâu mà phải tiễn.”

Chuyện của Công chúa Vĩnh Huy lần này, Lệnh

Viên còn sợ là Thế Huyền sẽ hận nàng tới cùng cực, không ngờ lúc này, y lại như

đã quên hết tất cả. Trong nụ cười còn thấp thoáng nét gần gũi như có như không

với nàng, giống hệt ngày xưa.

Chỉ là, về việc tiễn nàng, đây mới là lần

đầu tiên.

Bờ môi Thế Huyền hơi nhếch lên thành một nụ

cười mỉm, những ngón tay mảnh khảnh khẽ vuốt một cành cây ở bên cạnh. Y không

nhìn nàng, thấp giọng nói: “Cũng không hoàn toàn là đi tiễn cô cô, trẫm cũng

muốn ra ngoài đi dạo một lát.”

Lệnh Viên ngoảnh đầu nhìn y, ánh sáng mờ ảo

làm tôn lên những đường nét hoàn mỹ trên khuôn mặt ấy, hai hàng lông mi dày hơi

hấp háy, ngay đến lời nói cũng toát lên nét cười. Lệnh Viên như trút được gánh

nặng, khẽ nói: “Hoàng thượng cũng đừng nên trách Dương phi…”

Dù có ngu xuẩn hơn, đó cũng vẫn là em ruột

của Dương Ngự thừa.

Không thể ngờ Thế Huyền lại đột nhiên cất

tiếng: “Trẫm không trách bản thân, không trách cô cô thì sao phải trách nàng

ta!”

Trái tim Lệnh Viên chợt run lên, thấy bên

khóe môi Thế Huyền vẫn thấp thoáng nét cười, lời nói toát ra vẻ hờ hững, dường

như trong lòng y, chuyện này từ lâu đã trở thành chuyện nhỏ, không đáng để nói

tới. Lệnh Viên cúi đầu thở dài, nếu y không trách nàng, tại sao lại tới cung

Chung Trữ, tại sao lại nói ra những lời đó…

Bị tổn thương sâu sắc như thế, người đầu

tiên Thế Huyền nghĩ tới vẫn là Thôi Thái hậu, mẫu thân của y. Chỉ đáng tiếc, nữ

tử thông tuệ của ngày xưa giờ đến một câu an ủi cũng không nói được, đến một

chút dịu dàng cũng không thể mang lại cho đứa con yêu của mình.

Ngày đó, cánh cửa tẩm cung đóng chặt, từ

đằng xa cũng chỉ có thể nghe thấy tiếng gào thét điên cuồng của Thôi Thái hậu

vọng ra.

Lệnh Viên vội đẩy cửa đi vào, trên chiếc

ghế lớn làm bằng gỗ trầm, y ngồi đó, toàn thân mềm nhũn, hơi thở yếu ớt, máu

tươi bắn đầy trên vạt áo, vừa thoáng nhìn đã khiến người ta cảm thấy đau đớn

đến nghẹt thở.

Thôi Thái hậu, người mà y mong sẽ đem đến

cho y sự an ủi, lúc đó đang đứng bên cạnh cười điên dại, dường như đang thưởng

thức một bức họa… Nàng nắm chặt bàn tay y, y đã chẳng còn sức mà nắm lại, chỉ

biết thở dốc, còn nói… hận nàng.

Lòng dạ đang rối bời, đôi giày dưới chân

vấp phải thứ gì đó, khi Lệnh Viên giật mình tỉnh táo trở lại, cơ thể nàng đã

mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước. Cánh tay người bên cạnh bỗng đưa ra ôm

lấy bờ eo thon của nàng, nhưng Thế Huyền cũng không kịp đứng vững, cả hai cùng

ngã vào vườn hoa bên cạnh đường.

“Hoàng thượng!”

“Công chúa!”

Tiếng kêu kinh hãi bỗng vang lên, rồi có

ánh đèn lồng dần chiếu tới.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng bước chân không

ngớt vang lên. Anh Tịch lấy một bộ quần áo sạch cho Lệnh Viên thay, cẩn thận

vuốt phẳng những nếp nhăn trên đó, chợt nghe Lệnh Viên cất tiếng hỏi: “Hoàng

thượng không sao chứ?”

Anh Tịch đang ngồi xổm giúp nàng chỉnh lại

tà áo dài dưới chân, nghe vậy bèn cười, đáp: “Ngọc Trí đang hầu hạ Hoàng thượng

ở bên ngoài, Hoàng thượng cũng chỉ bị ướt áo thôi, không sao cả.”

Chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay va vào tấm

áo giáp mềm, làm phát ra những âm thanh trong trẻo, vui tai. Vừa rồi, trong

khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thế Huyền đã ra sức kéo nàng vào lòng, đầu

nàng tựa vào ngực y, cả người được tấm thân gầy yếu của y đỡ lấy, nào có chạm

đến mặt đất lạnh băng. Đầu ngón tay Lệnh Viên hơi run rẩy, khoảnh khắc đó nàng

chợt nhận ra người trước mặt không còn là một đứa trẻ, y là hoàng đế của thiên

hạ Bắc Hán này, cũng là một nam nhân thực sự.

Bên ngoài bức rèm, Vương Đức Hỷ sợ hãi quỳ

dưới chân Thiếu đế, vội vàng nói: “Nô tài nhất định sẽ dạy dỗ lũ người trông

coi vườn hoa đó!” Chẳng biết kẻ hồ đồ nào sau khi tưới hoa xong đã quên cất

thùng nước khiến Đại trưởng công chúa vấp phải, Hoàng thượng cũng ngã theo, nếu

xét ra kẻ này có thể bị khép vào tội chết!

Vì Hoàng thượng tới cung Thịnh Diên nên lò

sưởi bên trong lúc này được tăng thêm rất nhiều.

Lúc này, Thế Huyền đã cởi áo choàng, thay

một bộ đồ thanh nhã, thảnh thơi ngồi dựa vào chiếc ghế sau lưng, lắng nghe lời

giải thích của Trung thường thị. Rốt cuộc y cũng lặng lẽ mở mắt, đưa tay lên

xoa nhẹ chỗ bả vai, vừa định mở miệng thì từ phía trong đã vang lên những tiếng

“ting tang” của bức rèm châu.

Y lập tức ngước lên nhìn.

Kể từ năm Càn Ninh thứ sáu, sau khi Lệnh

Viên dọn vào cung Thịnh Diên, y chưa tới nơi này lần nào nữa. Nhưng bức rèm

châu kia thì y nhận ra, ngày trước nó còn là một vật hết sức xa hoa trong cung

Hy Hòa.

Thứ từng được Thái hoàng thái hậu vô cùng

yêu thích đó lúc này lại như đang nhắc nhớ y rằng, nữ tử trước mặt cũng là

người được Thái hoàng thái hậu yêu quý nhất.

Y định cười tiếp, nhưng chẳng thể cười được

tiếng nào.

Vương Đức Hỷ cẩn thận gọi: “Hoàng thượng”,

lập tức kéo Thế Huyền trở về với hiện thực. Ánh mắt y dừng lại trên người nữ tử

trước mặt, thoáng chút do dự rồi mới nói: “Lui ra hết đi!”

Vương Đức Hỷ chỉ sợ mình nghe nhầm, không

còn để ý đến lễ nghi nữa, vội ngước mắt nhìn lên, thấy người trên ghế lộ rõ vẻ

chán ghét, dường như không muốn nói nhiều. Tới lúc này, lão mới nín thở, im

miệng, vội vàng bò dậy, ra hiệu cho mọi người lui ra hết.

Ngoài cửa sổ, bóng người thấp thoáng. Bên

trong, căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

Không khí trong phòng vấn vít những làn

hương khinh la thoang thoảng, mấy ngón tay nõn nà như ngọc vuốt nhẹ trên vai

trái Thế Huyền, giọng nói âu lo của nữ tử vang lên: “Có đau lắm không? Để ta

gọi…”

Câu: “Để ta gọi thái y đến xem” còn chưa

kịp thốt ra, Lệnh Viên đã cảm thấy dưới tay mình trống trải. Thế Huyền đã đứng

dậy, bàn tay đang xoa bả vai cũng buông xuống. Ánh mắt y không nhìn bức rèm

châu màu đỏ sậm bắt mắt kia, mà nhìn chăm chăm Đại trưởng công chúa lúc này đã

trút bỏ bộ cung trang sang trọng.

Mái tóc đen nhánh, mềm mại được vấn qua

quýt, bên thái dương buông lơi mấy sợi tóc buông lơi. Nơi đáy mắt nữ tử tràn

ngập vẻ âu lo, khuôn mặt không tô son điểm phấn, bộ dạng ấy thực quá khác so

với vị Đại trưởng công chúa thường ngày luôn khiến người ta kính sợ, nhưng vẫn

không cách nào che giấu được vẻ đẹp của nàng.

Đó là sự tôn quý đã in sâu vào sinh mệnh,

không phải thứ mà một bộ đồ bên ngoài có thể thay đổi được.

Thế Huyền ngẩn ngơ nhìn nàng hồi lâu, rồi

đột nhiên bật cười: “Cô cô thực xứng danh Bắc Hán đệ nhất mỹ nhân.”

Nàng còn chưa kịp mở miệng thì lại bị Thế

Huyền cắt ngang: “Trẫm vẫn luôn tò mò, một mỹ nhân giống như cô cô đây, rốt

cuộc phải là người như thế nào thì mới xứng đáng được ở bên bầu bạn?” Lệnh Viên

không khỏi kinh ngạc, y vẫn thản nhiên cười nói tiếp: “Con người Phò mã thế

nào, bây giờ trẫm đã không còn cơ hội để tìm hiểu, có điều, trước mắt hiện đang

có một người, trẫm thực sự rất muốn gặp một lần cho biết.”

Trái tim Lệnh Viên đập thình thịch, trong

lòng nàng lúc này chỉ nghĩ tới Bùi Vô Song, nàng hạ thấp giọng, hỏi: “Là Thụy

Vương nói sao?”

Thế Huyền không đáp mà vẫn cười, nói: “Rốt

cuộc là ai mà lại có thể khiến cô cô động lòng?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.