Để Hôn Em Lần Nữa

Chương 46: Chương 46




- Tôi hiểu. – Đăng cũng đáp lại cô bằng biểu tượng mỉm cười, dù nó hoàn toàn không diễn tả được sự cảm thông và an ủi mà anh muốn biểu đạt. Thời sinh viên đi trông thi đại học, anh đã chứng kiến cảnh nhiều vị phụ huynh thúc giục, ép buộc con cái về chuyện phải thi khối nọ khối kia, đỗ vào trường này trường khác để làm rạng danh dòng họ. Có lẽ gia đình Quỳnh cũng chất lên vai cô những gánh nặng gần giống vậy… Anh gõ thêm một câu động viên nhưng cũng rất thật lòng – Anyway, tin bài y dược em dịch rất hay, cứ chủ động tìm bài đưa lên nhé.

- Vâng, nhưng pageviews thì sao ạ?

- Mấy mục này chỉ lo thiếu bài chất lượng chứ không lo thiếu pageviews. Cần thiết thì thay title thay ảnh một chút là được. Em có thể vào Dân Trí hay Ngôi Sao đọc thử mấy bài tương tự để biết cách treo đầu dê – Anh đưa kèm biểu tượng nháy mắt.

- Em vào ngay đây ạ. – Cô mạnh dạn dùng biểu tượng cười nhe răng, .

- À, về chuyện hôm trước, chuyện tôi hỏi em Chủ nhật có rỗi không ấy mà.

- Vâng?

- Xin lỗi, tôi hỏi đường đột quá, làm phiền em rồi.

- ….

- Tôi muốn mời em đi xem phim – Đăng gõ nhanh khi chương trình báo bên kia vẫn đang “typing a message”, có lẽ cô còn bận biên tập câu chữ để vừa công nhận là hôm đó anh đã làm phiền cô vừa không làm mất mặt anh – Chiều mai ở CLB Điện ảnh có một phim tài liệu về Việt Nam, đạo diễn người Mỹ sang đây giao lưu.

Buổi chiếu phim tài liệu và giao lưu với đạo diễn kéo dài đúng một tiếng rưỡi. Bộ phim có lời bình chậm rãi dễ nghe, chủ đề về cuộc sống Việt Nam sau Đổi mới nên cũng gần gũi và không có gì khó hiểu. Phòng chiếu không kín chỗ nhưng cũng khá đông, khán giả đa số là người nước ngoài hoặc người Việt Nam công tác tại các cơ quan nước ngoài nên hầu như không ai cần đến tai nghe khi xem phim. Trong phần giao lưu sau đó, vai trò của phiên dịch cũng vô cùng mờ nhạt. Vị đạo diễn nổi tiếng từng được đề cử giải Oscar cho phim tài liệu đang thu hút mọi ánh mắt bằng thân hình cao lớn, điệu bộ sinh động và cách nói chuyện hài hước của mình. Hình như chỉ có một khán giả nữ trẻ tuổi, có lẽ thuộc thế hệ người Việt sinh ra sau Đổi mới, còn thỉnh thoảng cưỡng lại được sức quyến rũ của ông để chú ý đến người phiên dịch đứng bên cạnh.

Đôi lúc, giữa những khoảng lặng khi micro chưa được chuyển cho khán giả có câu hỏi, cô lặng lẽ chuyển hướng nhìn, kín đáo quan sát anh. Hôm nay, Đăng mặc một chiếc quần âu màu đen cắt vừa người và áo sơ mi body màu hồng nhạt, khác hẳn loại quần âu và sơ mi rộng thùng thình cả kiểu dáng lẫn màu sắc đều cổ lỗ mà anh hay mặc tới văn phòng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay khá trắng nhưng nhìn qua vẫn biết là thường xuyên luyện tập. Anh đứng hơi lui xuống phía sau, trầm lặng nhưng vẫn phản ứng rất nhanh nhạy trong các tình huống cần thiết, ngay cả chất giọng vẫn còn khàn khàn sau cơn viêm thanh quản cũng mang vẻ… gợi cảm đặc biệt, cô lấy làm lạ là tại sao mọi người cứ dán mắt vào ông đạo diễn và bắt đầu tự hỏi, có thật anh mời cô đến đây chỉ vì muốn tặng cho cô một cơ hội thực hành tiếng hay không…

Buổi giao lưu kết thúc lúc ba rưỡi chiều, vẫn hơi sớm để chạy qua công viên gặp Đức, Quỳnh nán lại ở quán cà phê trong sân câu lạc bộ điện ảnh. Vừa nãy, Đăng chỉ kịp nói qua loa vài câu với cô rồi phải đi theo ông đạo diễn, hình như ông phải dự một chương trình đột xuất ở một địa điểm khác. Cô không đợi ai cả, chỉ đơn giản là có cảm tình với bộ bàn ghế mộc mạc nằm dưới giàn cây leo và muốn ngồi uống gì đó, nghĩ ngợi vẩn vơ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.