Đệ Nhất Lang Vương

Chương 306: Chương 306: Mạnh Long phải chết!




Đánh?

Ai sợ ai chứ?

Trịnh Long cũng không phải là tên hèn nhát, hai bên liếc nhau, anh ta dùng hết sức tiến về phía trước, với sức mạnh hung hãn, đánh ngã mấy tên côn đồ đầu tiên lao lên xuống đất.

Không phải là một tên vô dụng... đánh đấm cũng khá?

Đánh cái con mẹ nhà mày!

Đi chết cho tao!

Đồng tử Mạnh Long co rút lại.

“Mẹ kiếp một đám ăn hại, các người, ngây ra đấy làm gì, lên cho tao!”

Mạnh Long quay đầu lại và hét vào mặt một đám côn đồ khác.

Càng có nhiều tên đàn em của hắn lao lên phía trước...

Cuối cùng, Trịnh Long đã bị số đông áp đảo, đánh ngã xuống đất, đám côn đồ bắt anh ta đến trước mặt Mạnh Long.

“Ha, không phải đánh giỏi lắm sao? Đánh đi, tiếp tục đánh?”

Mạnh Long hất cằm, đi tới trước mặt Trịnh Long với bộ dạng coi thường người khác.

Sau đó hắn giơ tay lên...

“Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!”

Mạnh Long trực tiếp giáng cho Trịnh Long 4 cái tát nặng nề.

Một vệt máu tràn ra từ khóe miệng Trịnh Long, nhưng anh ta vẫn nhìn Mạnh Long với ánh mắt hung hăng.

Âm thanh lớn vang lên cuối cùng cũng đánh thức Dương Cẩm Tú, cô từ từ mở mắt ra, còn chưa kịp hoàn hồn.

“Hừ, còn không sợ chết! Đánh chết nó cho tao!”

Mạnh Long chỉ vào một tên côn đồ nói, sau đó hắn ta tiếp tục làm những gì mình muốn làm nhưng bị tên súc sinh này phá đám.

Hắn ta đi đến trước mặt Dương Cẩm Tú.

Nhìn thấy Dương Cẩm Tú vẫn chưa tỉnh hoàn toàn, khóe miệng không khỏi nhếch lên.

“Wa, thật là một mỹ nhân, đến ngủ cũng đẹp như vậy!”

“Để anh đây đến yêu thương em nào!”

Vừa nói hắn vừa tiến lại gần, vào lúc bàn tay tội lỗi của hắn sắp chạm đến Dương Cẩm Tú.

Cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra.

Bóng hình Vu Kiệt khẽ vụt qua, một quyền đấm Mạnh Long bay ra xa.

Mạnh Long lại một lần nữa bay ra ngoài.

Vu Kiệt đến rồi.

...

...

Bên ngoài phòng phẫu thuật, Dương Cẩm Tú mở mắt ra, vừa lúc nhìn thấy Vu Kiệt đánh Mạnh Long bay đi.

Cô lập tức tỉnh táo, dụi dụi đôi mắt đau nhức, mặc kệ cơn buồn ngủ, vội vã kéo Vu Kiệt lại.

“Anh!”

Dương Cẩm Tú không biết tên khốn Mạnh Long vừa rồi định làm gì mình.

Vu Kiệt đưa tay ra sờ sờ đầu Dương Cẩm Tú, nhẹ nhàng nói.

“Dương Kiếm không sao rồi. Em vào thăm anh ấy đi”.

“Được, em... em vào ngay đây...”

Ánh mắt ôn nhu của Vu Kiệt dần trở nên sắc bén, anh nhìn quanh phòng bệnh một lượt.

Thấy bóng hình mệt mỏi hốc hác của Dương Cẩm Tú bước vào phòng phẫu thuật.

Nhìn về phía Dương Kiếm, người đang nằm trên bàn mổ với đầy ống trên người.

Anh lại nhìn về phía Trịnh Long đang quỳ dưới đất với khuôn mặt bầm dập sưng tấy.

Còn có...

Thằng khốn không biết tốt xấu vừa muốn động vào Dương Cẩm Tú --- Mạnh Long.

“Thằng chó này! Mày là cái thá gì mà dám đánh tao! Cũng không tiểu một bãi rồi soi lại mình trong đó!”

“Mạnh Long! Chính là hắn, chính hắn là người nói anh vô dụng. Là thằng khốn không coi anh ra gì!”

Bác sĩ Trần bật dậy như một kẻ mất trí, chỉ vào Vu Kiệt và hét lên.

Vu Kiệt liếc hắn một cái, lạnh lùng nói.

“Lúc trước tôi tha cho ông, không ngờ, ông lại là một con chó quay lại cắn ngược tôi, thật là xấu hổ với hai chữ bác sĩ”.

Vu Kiệt nhìn về người được gọi là Mạnh Long kia.

Người mà tất cả mọi người đều sợ hãi.

Có quyền có thế thì có thể điên cuồng như vậy sao?

Vu Kiệt nắm chặt nắm đấm...

Mạnh Long bị đá bay ra ngoài hai lần liên tiếp, đứng dậy được thì tức giận vô cùng.

Mặt hắn vặn vẹo nhăn nhó vì tức, âm trầm nghiến răng nghiến lợi.

Hai chữ từ kẽ răng phát ra: “Vu... Kiệt...”

“Tất cả lên cho tao!”

“Ông đây giết chết mày!”

“Tao muốn đánh gãy chân chúng mày, còn muốn hiếp chết người đàn bà của mày nữa!”

Đám côn đồ không dám chậm trễ, giơ thanh sắt trong tay lên, cùng đám lính đánh thuê lao về phía Vu Kiệt.

Trong phút chốc, Vu Kiệt đã bị đám người bao vây lại...

Không ngờ chỉ trong chốc lát, đám côn đồ vốn đang vây quanh Vu Kiệt, lần lượt bay ra ngoài, đập mạnh vào người Mạnh Long.

Vu Kiệt trực tiếp ra tay, không một chút do dự!

Người đánh anh, anh đánh người.

Người động vào bạn bè người thân của anh, vậy thì phải chết!

“Mẹ nó, đánh chết nó cho tao, đánh bằng chết!”

“Fuck. Thằng khốn này sao lại giỏi như vậy?”

“Hắn... nhanh!”

Đúng vậy, Vu Kiệt rất nhanh, chân anh rung lên, thân thể anh như một cái bóng, lao qua đám đông bằng những cú đấm chuẩn xác.

Cảnh này vừa xuất hiện.

Mạnh Long sợ hãi, vội vã lùi về sau và hét lớn.

Đột nhiên, một bàn tay to cầm lấy tay Mạnh Long rút lui về phía sau, Mạnh Long quay đầu nhìn thấy chính là thủ lĩnh đám lính đánh thuê của mình.

“Cậu chủ Mạnh”.

Thủ lĩnh đám lính đánh thuê nhìn người đàn ông với thân thủ nhanh nhẹn trong đám người, không ai có thể trấn áp anh.

Trong ấn tượng của hắn, trong giới lính đánh thuê, dường như không có người nào khác ngoài “Lang Vương” có thể làm như vậy.

Anh ta lẽ nào là...

“Người đàn ông đó rốt cuộc là ai?”

Mạnh Long hất bàn tay của hắn ra, ánh mắt khinh thường, hừ lạnh.

“Chẳng qua chỉ là một thằng tạp chủng vừa ra tù thôi”.

“Em trai của một thằng ở rể, một thằng vô dụng”.

“Dựa vào thân phận ân nhân của nhà họ Đổng, huênh hoang điên cuồng”.

“Hắn có chút công phu, đánh bị thương đàn em của tôi, xem ông đây chơi hắn thế nào!”

Đôi mắt của tên thủ lĩnh nhíu chặt, cảm thấy không đơn giản như lời Mạnh Long nói.

Tư thế này, thủ đoạn này...

Sao lại giống...

Lúc này, đám côn đồ đã ngã xuống gần hết, những tên còn lại cũng không dám tiến lên.

Vu Kiệt đứng giữa đám người.

Sát khí ngập tràn.

Xuyên qua đám côn đồ, Mạnh Long cũng cảm nhận rõ ràng ánh mắt Vu Kiệt đang nhìn mình.

Tràn đầy sát ý…

Trong lòng Mạnh Long giật thót, trên trán toát ra mồ hôi lạnh.

Mẹ nó… còn dám trừng mắt nhìn tao…

“Anh! Cũng lên cho tôi, bắt lấy thằng súc sinh kia đến trước mặt tôi, ông đây phải từ từ hành hạ hắn đến chết!”

Mối nghi ngờ lóe lên trong lòng tên lính đánh thuê, hắn lập tức xua tan nó và lao về phía trước.

Có lẽ không trùng hợp như vậy,

Đáng tiếc, hắn đã đoán nhầm.

Anh! Đang ở ngay tại Hương Thành, trước mắt hắn!

Anh! Chính là Lang Vương--- Vu Kiệt!



Vu Kiệt vỗ tay nhìn về phía Mạnh Long, ánh mắt như đang muốn hỏi: Chỉ có vậy thôi sao?

Mạnh Long bị khiêu khích, tức đến đỏ mặt, hét lên với với thủ lĩnh đám lính đánh thuê.

“Lên cho tôi… giết chết hắn ta!”

Đám lính đánh thuê lần lượt giơ súng lên, những họng súng đen ngay lập tức chĩa về phía Vu Kiệt.

Nhưng không ngờ Vu Kiệt còn nhanh hơn.

Chỉ thấy anh tập trung năng lượng, thân hình anh rung lên, bước chân nhanh như bay, phút chốc đã không nhìn rõ nữa.

Rất nhanh!

Đám lính đánh thuê mở to mắt, ý nghĩ đã bị gạt bỏ trong đầu lại xuất hiện.

Đợi khi Vu Kiệt một lần nữa đứng trước mặt chúng, trong tay anh đã có thêm vài khẩu súng.

Đám lính đánh thuê kinh sợ, nhìn súng trong tay mình.

Không sai, súng trong tay của chúng đang nằm trong tay anh.

“Cạch cạch… cạch cạch!”

Vu Kiệt bóp biến dạng tất cả đống vũ khí trong tay mình.

“Đây là tất cả những gì cậu chủ Mạnh có sao?”

Giọng nói lạnh như băng của Vu Kiệt vang lên, nhìn Mạnh Long bằng ánh mắt sắc bén.

Thân thể Mạnh Long khẽ run lên, sau lưng toát mồ hôi lạnh, nuốt một ngụm nước bọt.

Đây… hắn là một thằng điên!

Hắn vẫn liều mạng, hét về phía lính đánh thuê.

“Giết hắn đi… giết hắn cho tao!”

Đám lính đánh thuê nhìn nhau, biết người đàn ông trước mặt này không chỉ đơn giản biết đánh đấm, nhao nhao nhìn về phía tên thủ lĩnh.

Tên đó không dám chắc chắn người đàn ông trước mặt này có phải là người kia hay không…

Là người được thuê, hắn ta không thể không lao về phía Vu Kiệt.

Hắn lao về phía Vu Kiệt, điều cấm kị với toàn bộ giới lính đánh thuê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.