Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Chương 107: Chương 107: Giấc mộng hoàng lương(*)




(*) Hoàng: vàng, Lương: kê. Lư Sinh đi thi không đỗ, vào một cái quán nghỉ lại. Có một vị đạo sĩ cho mượn một cái gối để kê lên mà nằm. Lư Sinh liền chiêm bao thấy thi đỗ tiến sĩ, làm quan trong triều ngoài quận trên 20 mươi năm hiển hách, con cái đều làm quan to. Sau vì dâng sớ hạch tội Lý Lâm Phủ nên bị cắt chức. Lúc tỉnh dậy Lư mới hay đó chỉ là giấc mộng. Khi bắt đầu nằm ngủ thì trong quán đang nấu nồi kê, tỉnh giấc nồi kê vẫn chưa chín, thế mà mộng thấy không biết bao nhiêu chuyện nữa, vinh hoa phú quý đều đủ cả. Nghĩa bóng: giấc mộng, công danh phú quý chỉ là giấc mộng.( Trích từ điển Tiếng Việt)

Cung nữ thái giám ra sức dập lửa, Trấn Quốc công mang binh hộ giá, Thành Nguyên đế lảo đảo bước chân, nhìn chằm chằm Lục Yến đang hô hấp nặng nề.

Hai mắt Tĩnh An trưởng công chúa đỏ bừng, run tay, khàn cả giọng nói, “Gọi thái y!”

Nghe vậy, Thành Nguyên đế cũng lạnh lùng nói: “Gọi thái y lại đây cho trẫm!”

Vài tên thái y bước nhanh tới, Lục Yến được nâng tới Trường Tây các cách Hàm Nguyên Điện gần nhất.

Ánh nến trong phòng leo lắt, nhân tâm hoảng sợ, Tĩnh An trưởng công chúa run giọng nói: “Có nguy hiểm tới tính mạng không?”

Vương thái y mồ hôi vã ra như mưa, “Hồi bẩm trưởng công chúa, mũi tên tuy xuyên qua ngực nhưng may mắn không trúng vào chỗ yếu hại, thần nguyện tận lực thử một lần.”

“Chỉ cần có thể khiến Tam Lang tỉnh lại, trẫm sẽ có thưởng mạnh.”

Qua một lúc lâu sau.

Vương thái y quay đầu ném mũi tên vào thau đồng, phát ra hai tiếng “keng, keng”. Lại nói khẽ với một vị thái y khác: “Đưa thuốc cầm máu cho ta.”

Hứa hoàng hậu không cam lòng nhìn chằm chằm mũi tên nghiêng nghiêng, bỗng nhiên nhớ tới lời Cát thiên sư nói với bà ta......

“Nương nương, hương hoàn tuy có thể mê hoặc tâm thần, nhưng không thể lấy mạng người. Nếu bệ hạ không để Hoằng đại nhân rời khỏi người, cho dù bần đạo có gan tày trời cũng không dám ở trước mắt Hoằng đại nhân làm ra chuyện gì. Lần này khuyên Hoằng đại nhân ở lại đạo quan bảo vệ long khí đã xem như đại mạo hiểm, cứ tiếp tục như vậy còn có thể giấu được bao lâu? Nếu thánh thượng phản ứng lại trên đời này cũng không có thuật trường sinh bất lão, vậy hết thảy mưu hoa của nương nương phải làm thế nào? Thái Tử sẽ như thế nào?”

“Trước mắt tuy bần đạo có thể lấy được vài phần tín nhiệm của thánh thượng, nhưng đế vương trời sinh tính tình đa nghi, chỉ cần sự tình liên quan đến binh phù, binh quyền thánh nhân tuyệt đối sẽ không dung bần đạo xen vào nửa câu.”

Binh quyền, đây là chỗ khúc mắc của Hứa hậu.

Rốt cuộc, nếu không có binh quyền, Thái Tử vĩnh viễn cũng chỉ là Thái Tử.

“Nương nương làm tới mức này, đã sớm không còn đường rút lui nữa rồi!”

Hứa hoàng hậu âm thầm vuốt ve miệng hổ, như suy tư gì.

Ngày đó Lục Yến tỉnh lại đã cách ngày vạn quốc tới triều bái ước chừng hơn nửa tháng, trăng rằm đầu tháng thay đổi, bàn bạch ngọc như soi bóng trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm.

Nửa tháng qua đi, Tĩnh An trưởng công chúa như sắp sụp đổ, bà ở trong phòng bước qua bước lại, nhíu mày hỏi thái y: “Nếu không nguy hiểm tới tính mạng sao lâu như vậy vẫn chưa tỉnh lại? Nó lâu như vậy không ăn cơm, cứ tiếp tục như thế......” Lời còn lại trưởng công chúa không dám nói ra.

Viện chính căng da đầu nói: “Trưởng công chúa bớt giận, ngày ngày thần đều giúp Lục đại nhân chuyện cơm nước, nghĩ đến có lẽ còn có thể chống đỡ được một khoảng thời gian......”

Đúng lúc này, Lục Yến chậm rãi mở mắt ra, mông lung phân biệt thời gian. Chỉ thấy trong phòng đứng đầy người, mẫu thân, Thành Nguyên đế, Hứa hậu, thái y đều có mặt cả.

Ánh mắt Hứa hoàng hậu sáng ngời, kinh hô: “A, Tam Lang tỉnh lại kìa!”

Tĩnh An trưởng công chúa bước nhanh đi đến bên giường ngồi xuống, thấy thần sắc hắn mơ hồ không ngừng, ôn nhu nói: “Con biết ta là ai không?”

“Mẹ.” Lục Yến che ngực, khụ một tiếng, nhìn qua phía doanh cửa sổ, thấp giọng nói: “Hôm nay là ngày mấy?”

Trưởng công chúa nói: “Đã là mười sáu tháng giêng rồi.”

Ánh mắt Lục Yến nhíu lại, che ngực đứng dậy.

Thế mà đã qua mười sáu?

Tĩnh An trưởng công chúa ấn bờ vai hắn nói: “Con nằm xuống trước đã.”

Lục Yến khàn giọng nói: “Bệ hạ.”

“Tam Lang, vết thương ở ngực con chưa khỏi, lễ liền miễn đi.” Thành Nguyên đế nói.

Lục Yến đứng dậy xuống đất, thẳng tắp quỳ trên mặt đất, hít sâu một hơi nói: “Thần, có một chuyện muốn thỉnh cầu.”

Thành Nguyên đế duỗi tay dìu hắn, thấp giọng nói: “Mau đứng lên, mau đứng lên! Con muốn cái gì cứ nói là được, trẫm đều đáp ứng.”

Không nói đến Thành Nguyên đế vốn thích người cháu ngoại trai này, nay hắn lại có công cứu giá, Thành Nguyên đế căn bản là vô pháp phản bác thỉnh cầu của hắn.

Hứa hoàng hậu nhìn một màn trước mắt, tâm trực tiếp dâng tới cổ họng.

“Thần và Vinh An huyện chủ vô duyên, khẩn cầu bệ hạ, thu hồi đạo thánh chỉ kia.”

Giọng nói vừa dứt, không khí bốn phía như ngưng kết.

Thành Nguyên đế cương ở chỗ cũ.

Ông không nghĩ tới, câu đầu tiên Lục Yến nói khi tỉnh lại cư nhiên lại là dùng công cứu giá đổi lấy một tờ giấy lui hôn.

Sắc mặt Hứa hoàng hậu lập tức trầm xuống. Hành động này của Lục Yến không thể nghi ngờ là ở trước mặt mọi người đánh vào mặt Hứa gia.

Thành Nguyên đế nhìn thoáng qua Tĩnh An trưởng công chúa, “Tĩnh An, việc này muội suy nghĩ thế nào?”

Thân mình Trưởng công chúa hơi hoảng, đỡ trán nức nở nói: “Thỉnh bệ hạ ân chuẩn việc này đi, nếu tác thành một đôi oán ngẫu, ngược lại cũng không có gì tốt đẹp.”

Thành Nguyên đế gật đầu, “Trẫm đáp ứng con.”

Lục Yến gật đầu, “Đa tạ cữu cữu.”

Thành Nguyên đế vỗ lên bờ vai hắn, nói lời thấm thía: “Con ở trong cung dưỡng thương cho tốt, đừng làm cữu cữu lo lắng.”

Thân thể Lục Yến cần tĩnh dưỡng, mọi người rời đi rồi, Dương Tông mới trèo tường đi vào.

Dương Tông áp thanh âm nói: “Chủ tử, đã xảy ra chuyện......”

Lục Yến nhìn dáng vẻ Dương Tông muốn nói lại thôi, trong lòng trầm xuống, đã đoán được đại khái, trong khoảng thời gian hắn hôn mê này, Hứa hậu tất nhiên sẽ không nhàn rỗi.

Hắn ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói: “Nói thẳng.”

“Ngày ấy sau dạ yến chư quốc triều bái, Trường Bình hầu tự thỉnh xuất chiến, giải quyết tình huống lửa sém lông mày, thánh nhân long tâm đại duyệt nên cho hắn một hứa hẹn.”

Ánh mắt Lục Yến rùng mình.

“Trường Bình hầu cầu bệ hạ tứ hôn, bệ hạ ân chuẩn.” Tâm Dương Tông run rẩy, nói thẳng: “Ngay sau đó, Thẩm đại nhân ra tù.”

Lục Yến mặt không đổi sắc nói: “ Chuyện khi nào?”

“Bảy ngày trước.”

“Ra khỏi thành rồi sao?”

“Mới ra thành không lâu.”

Nghe vậy, Lục Yến xoay người đứng lên, nói: “Ngươi tìm ngựa tới cho ta.”

“Trên người ngài còn có vết thương, trăm triệu không thể!”

“Tìm cho ta!”

Lúc này đã gần đến giờ Hợi, trong thành Trường An phát ra tiếng động lộc cộc, Lục Yến ra cung xong liền xoay người lên ngựa, kẹp chặt bụng ngựa, chạy thẳng ra ngoài thành.

Trên người hắn có lệnh bài của Kinh Triệu Doãn, thủ vệ cửa thành tự nhiên không người dám cản hắn.

Một đường ra roi thúc ngựa, đêm đi mấy dặm, cửa thành Trường An nhanh chóng nhỏ dần ở phía sau, cuối cùng hắn cũng ngăn cản được xe ngựa một đường chạy về phía bắc của Trường Bình hầu.

Hắn kéo cao dây cương, xuống ngựa.

Cơ hồ là đồng thời Thẩm Chân cũng khom lưng xuống xe ngựa.

Hai người cứ như vậy đứng mặt đối mặt.

“Vết thương của Đại nhân đã khá hơn chưa?” Thẩm Chân mở đầu phá vỡ yên lặng.

Thanh âm gió lạnh gào thét thổi tan thanh âm của nàng, trở nên dị thường mềm nhẹ, Lục Yến nhìn chăm chú đôi mắt trong suốt sáng trong của nàng, gằn từng chữ: “Ta hỏi, nàng đáp.”

Gió quật tứ phía càng thêm lợi hại, tóc mái giữa trán Thẩm Chân nháy mắt hỗn độn, “Được.”

“Hứa phu nhân từng tới Trừng Uyển?”

Thẩm Chân nắm tay, “Phải.”

Lục Yến nói: “Khiến nàng chịu ủy khuất?”

Thẩm Chân nói: “Không coi là ủy khuất.”

“Bà ta dùng tính mạng Thẩm đại nhân uy hiếp nàng?” Chu Thuật An đang bị giam trong ngục, hiện giờ Đại Lý Tự Khanh chính là tâm phúc của Hứa hậu, nếu bà ta dùng tính mạng của Thẩm Văn Kỳ vậy có thể nói là dễ như trở bàn tay.

Trong lòng Thẩm Chân biết bản thân không thể gạt được hắn, liền đơn giản thừa nhận: “Đúng vậy.”

Lục Yến hít sâu một hơi.

Nếu Hứa phu nhân đi tìm nàng, vậy hôn sự giữa hắn và Hứa Thất Nương nàng tất nhiên cũng biết.

“Thẩm Chân, thánh nhân thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Hôn sự giữ ta và Hứa Thất Nương đã bị hủy bỏ.” Hầu kết Lục Yến hoạt động: “Trước đó ta không phải cố ý giấu nàng.”

Thẩm Chân bỗng dưng ngẩng đầu lên.

“Cùng ta trở về đi.” Vầng trăng treo cao, soi sáng thân ảnh mỏi mệt của hắn.

Mây núi trắng xoá, nước sông mênh mông, bốn phía gió lạnh thấu xương, từng bông tuyết lớn bay tán loạn.

Nàng đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên nàng gặp được hắn, hình như cũng là ở trong tình huống như vậy, tháng mười năm trước, cũng là bạc sương đầy đất, hắn mặc một thân quan phục tím sẫm xuất hiện ở trước mặt nàng, bắt nàng trở về phủ Kinh Triệu.

Còn đánh nàng sáu bản tử.

Chuyện cũ tựa như đèn kéo quân mà tới, từng chuyện, từng chuyện hiện lên trước mắt nàng, mùi hương mộc đàn hương lạnh thấu xương trên người hắn hãy còn thoang thoảng trước mũi nàng.

Nàng nhìn mặt mày kiêu ngạo sâu thẳm của Lục Yến, lục phủ ngũ tạng như thầm run rẩy theo, nàng nỗ lực bình phục, áp lực bản thân, cánh môi không tự giác mím lại, không phát ra một chút thanh âm.

Bên tai bỗng nhiên quanh quẩn lời nói Thẩm Mạn từng nói với nàng.

Thẩm Mạn, nhị thiếu phu nhân phủ Trấn Quốc công, cũng là nhị tẩu của Lục Yến.

Vào lúc hắn biến mất nửa tháng, Hứa phu nhân đã nhanh chóng tra ra Trừng Uyển, ngay sau đó, Thẩm Mạn lại tìm tới cửa. Khác với Hứa phu nhân kiêu ngạo, Thẩm Mạn đối với nàng không hề có địch ý.

Câu nói đầu khi mở miệng cũng vô cùng khách khí, “Tam muội muội còn nhớ rõ ta?”

“Tam Lang bị trúng hai mũi tên, nhưng trước mắt tính mạng đã không có nguy hiểm gì, hắn sẽ mau chóng tỉnh lại, muội không cần lo lắng.”

“Ta biết muội và Tam Lang tình cảm sâu đậm......” Thẩm Mạn hơi dừng lại: “Phủ Vân Dương hầu tuy đã không còn, nhưng muội cũng từng là cao môn quý nữ, theo lý nên biết tư tình nhi nữ chung quy không hơn được gánh nặng trên vai.”

“Nếu muội muốn cùng hắn ở một chỗ, không thể nghi ngờ chính là kêu Lục gia và Hứa gia xé rách da mặt, trước mắt Hứa hậu âm thầm cầm giữ triều chính, Đông Cung độc quyền, muội thật sự không thể vì hắn ngẫm lại sao?”

“Lui một vạn bước, nếu hắn thật sự đón muội vào phủ Quốc công, muội lại có thể đối mặt với tổ mẫu, với cha mẹ, với huynh trưởng của hắn thế nào.”

“Trưởng công chúa trong một đêm suýt nữa bạc trắng đầu, lão thái thái biết được tin tức hắn trúng mũi tên lập tức ngất xỉu hai lần.”

“Tam muội muội, muội và ta tuy không phải cùng chi, nhưng cũng đều là Thẩm gia nữ, hôm nay ta nói với muội những lời này đều là xuất phát từ phế phủ(*), mong rằng muội có thể cẩn thận ngẫm lại.”

(*) Ý là từ trong lòng, lời nói thật lòng.

“Tính tình Lục Yến muội chắc chắn hiểu rõ hơn ta, Thẩm Chân, nếu muội ở lại kinh thành, hắn nhất định sẽ không cưới người khác.”

Từng lời của Thẩm Mạn tựa châu ngọc tuyên truyền giác ngộ.

Bốn chữ phủ Trấn Quốc công này sắp ép nàng tới hít thở không thông...... Hứa Ý Thanh nói nàng không cần để ý, nhưng Thẩm Mạn nói, nàng lại không cách nào hờ hững như không......

“Thẩm Chân, cùng ta trở về, điều có thể cho nàng, ta đều sẽ cho nàng.” Giọng nói khàn khàn của Lục Yến quấy nhiễu suy nghĩ của nàng.

Thẩm Chân hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Đại nhân, ta nghe nói Mạc Bắc trời rất xanh, mây rất thấp, giơ tay là có thể với tới, ta, muốn tới xem.”

Chỉ trong nháy mắt, hắn liền hiểu rõ ý nàng.

Ngay trước đó, hắn từng hỏi qua nàng có oán hắn lưu nàng ở lại trong kinh, vây khốn nàng cô đơn ở chỗ kia hay không.

Nhớ rõ nàng nói: Ta biết có đại nhân đây che chở ta.

Ánh mắt Lục Yến đen tối không rõ, theo bản năng nắm lấy nhẫn ban chỉ trên tay, thiên ngôn vạn ngữ như bị chặn ở yết hầu, một lúc lâu sau hắn mới thấp giọng hỏi: “Nàng nghĩ kỹ rồi?”

Thẩm Chân cúi đầu, “Phải.”

Lục Yến nhìn xe ngựa cách đó không xa, xoa nhẹ lên ngực nói: “Trong lòng nàng có hắn sao?”

Thẩm Chân cúi đầu nói: “Hầu gia đối xử với ta rất tốt.”

“Ta không hỏi hắn đối đãi với nàng thế nào, Thẩm Chân, nàng trả lời ta một lần nữa, trong lòng nàng có hắn hay không.”

Thẩm Chân ngước mắt nói: “Có.”

Từ chóp mũi Lục Yến khẽ bật ra một tiếng cười, “Vậy một năm nay Tam cô nương ở cùng ta tính là cái gì? Sương sớm chóng tàn sao?”

“Ở cùng một chỗ với đại nhân ban đầu không phải là ý của ta.”

Đây là một lời nói thật, trong lòng Lục Yến biết rõ ràng.

“Hôn kỳ định khi nào?” Khóe miệng Lục Yến ngậm ý cười.

“Hai năm sau.” Hộ Quốc công chết trận sa trường, trên người Trường Bình hầu còn có hai năm hiếu kỳ.

Lục Yến tùy ý gật đầu một cái, cười như không cười nhìn nàng nói: “Đến lúc đó nếu có thể tái kiến, ta nên gọi nàng là gì? Trường Bình hầu phu nhân?”

Thẩm Chân nhìn bộ dáng hắn nói nói cười cười, đầu ngón tay đâm mạnh vào da thịt, nàng áp xuống nước mắt sắp tràn, gằn từng chữ: “Đại nhân có ân với ta, Thẩm Chân biết được, suốt đời khó quên, nếu có kiếp sau......”

“Thẩm Chân, nàng biết ta không tin kiếp sau.” Lục Yến lạnh lùng ngắt lời nàng, xoay người lên ngựa, “Đường tới Mạc Bắc núi dài đường xa, nàng nhớ bảo trọng.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.