Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

Chương 124: Chương 124: Tết Thượng Nguyên




Mà bên kia...

Xe ngựa chuyển động, một đường chạy về hướng tây.

Ban đêm, Lục Yến tiến vào Đông Cung, người hầu ngoài điện thay hắn mở cửa, cung kính nói: “Lục đại nhân, mời vào trong.”

Đi vào viện Trường Hi, thị nữ khom người đứng sát hai sườn, Lục Yến khom người: “Thần gặp qua thái tử điện hạ.”

Thái tử ngồi trên giường bật cười, “Lục đại nhân vĩnh viễn lễ nghĩa chu toàn như thế, nào mau ngồi đi.”

Lục Yến nhìn chăm chú cánh tay băng kín băng gạc màu trắng của thái tử, nhẹ giọng hỏi: “Vết thương của điện hạ không sao chứ?”

Thái tử gật đầu, “Chỉ là chút vết thương ngoài da thôi, không đáng ngại.”

Lục Yến châm chước một lúc lâu mới mở miệng: “Điện hạ, thứ thần nói thẳng, vết thương này có lẽ không đơn giản chỉ là bị thương ngoài da.”

Thái tử sửng sốt. Hắn biết Lục Yến sẽ không tùy ý mở miệng nói những lời này, liền hỏi lại: “Chỉ giáo cho?”

Lục Yến nhíu mày nói: “Bạch đại phu bây giờ vẫn ở Đông Cung chứ?”

Tay Thái tử đặt trên đầu gối tùy ý vỗ nhẹ một cái, nói: “Trước mắt nhà nhà đều đang ăn Tết, cô nghĩ đây chỉ là vết thương nhỏ nên không triệu hắn, chỉ triệu người ở Thái Y Viện tới một chuyến.”

Lục Yến hỏi: “Người của Thái Y viện nói thế nào?”

Thái tử nói: “Bị thương ngoài da.”

Lục Yến nghĩ tới cảnh trong mơ lúc ban đầu của hắn.

Bạch Đạo Niên nói với Dương Tông: “Năm đó thế tử gia không phải chỉ đơn giản là bị trúng tên, trí mạng chính là trên mũi tên kia có tẩm độc! Ta ở Tây Vực sinh sống nhiều năm mới nhận biết được đó là một loại độc của hoàng thất Tây Vực, tên gọi là ‘ hào ’ cổ độc. Hào độc một khi nhập thể sẽ không có bất kỳ triệu chứng dị thường gì, nhưng chờ tới ba năm sau, độc sẽ nháy mắt phát tác, hút khô lục phủ ngũ tạng, đoạt đi tính mệnh của người đó.”

“Dù trên đời này có giải dược bây giờ cũng không còn kịp nữa rồi, ba năm thời gian, hào độc đã sớm thâm nhập vào từng lớp máu thịt......”

Nghĩ tới đây, ánh mắt Lục Yến càng thêm nghiêm nghị, trịnh trọng nói: “Điện hạ hiện tại lập tức triệu hắn vào cung đi, thần hoài nghi trên mũi tên kia có độc.”

Nội thị bên người Thái tử bỗng dưng ngẩng đầu.

Nửa canh giờ sau, Bạch Đạo Niên chậm rãi đi đến.

Hắn vuốt mũi tên kia một hồi lâu, đặt trong nước ngâm, lại dùng lửa đốt một lần, một lúc lâu qua đi, bề mặt mũi tên dần hiện lên một chất lỏng màu vàng.

Ánh mắt Bạch Đạo Niên trầm xuống, gỡ băng gạc trên người thái tử ra, hít sâu một hơi, nhìn về phía Lục Yến, “Bị Lục đại nhân nói trúng rồi, mũi tên này xác thật có độc, nếu tại hạ đoán không sai, đây hẳn là ‘ hào ’ độc của Tây Vực.”

Giọng nói vừa dứt, hai nội thị bên người thái tử lập tức “Bịch” một tiếng, quỳ trên mặt đất.

Sắc mặt Thái tử ngược lại tương đối bình tĩnh, nhàn nhạt hỏi: “Độc này có thể giải không?”

Bạch Đạo Niên gật đầu, “Ít nhiều cũng nhờ Lục đại nhân phát hiện sớm, tại hạ có thể dùng một số loại dược để loại bỏ độc tính, nếu chờ đến khi độc phát tác mới thật sự là không có biện pháp, nhưng mà......”

Thấy hắn muốn nói lại thôi, thái tử lên tiếng: “Không cần kiêng kị, cứ nói thẳng đi.”

Bạch Đạo Niên quả nhiên không nói ra được những lời nguyên lành may mắn, hắn thấp giọng mở miệng: “Hào độc này độc tính rất mạnh, cho dù có giải được thì thân thể cũng sẽ suy nhược hơn người khác, thậm chí là ảnh hưởng đến tuổi thọ......”

“Cô đã biết.” Thái tử nói.

Câu nói của Bạch Đạo Niên có ý nghĩa gì, chỉ cần không phải ngốc tử đều có thể nghe hiểu.

Nội thị bên người Thái tử nức nở hỏi Bạch Đạo Niên: “Thật sự không có khác biện pháp sao? Trong biệt uyển của điện hạ có vô số dược liệu trân quý, chỉ cần có thể giúp được thái tử điện hạ......”

“Trăm triệu không thể! Dùng dược phải chú ý ‘ bổ chớ bổ quá, bổ chớ lạm dụng ’, cho dù có là dược liệu trân quý đến đâu cũng không thể dùng quá nhiều.”

Nội thị sốt ruột nói: “Nhưng......”

“Được rồi.” Thái tử nói: “Thân thể cô, cô là người rõ ràng nhất, hết thảy đều nghe theo Bạch đại phu đi.”

Trong suy nghĩ của thái tử, nếu không có Lục Yến đưa vị thần y này từ Dương Châu tới, có lẽ hắn đã không sống nổi đến ngày hôm nay. Những thứ hắn sở hữu đều là do vận mệnh chú định, còn những thứ khác, hẳn không nên cưỡng cầu.

Chỉ cần ngày nào hắn còn là thái tử Đại Tấn, ngày đó hắn nhất định sẽ chu toàn trách nhiệm của một thái tử.

Giây lát, thái tử quay đầu lại nhìn Lục Yến nói: “Cô lại thiếu đệ một ân tình.”

Lục Yến nói: “Điện hạ quá lời.”

Khóe miệng Thái tử cong lên, không tiếp tục nói lời khách sáo.

Chỉ là lại nói thầm trong lòng: Nếu cô còn có cơ hội, phần ân tình này cô sẽ luôn ghi nhớ.

******

Sau khi hạ hai trận tuyết lớn, cuối cùng cũng tới mười lăm tháng giêng.

Mỗi mùa tết Thượng Nguyên, các nhà đều sẽ làm vài món ăn đặc biệt như thịt băm, lồng lụa(*), bánh ngọt....

(*) Một loại thực phẩm được làm trong tết Thượng Nguyên cổ đại.

Sáng sớm Ô Lợi đã đi tới Thẩm phủ, đến giữa trưa, mọi người cùng nhau dùng bữa.

Thẩm Nhiễm, Thẩm Chân, Thẩm Hoằng ngồi bên trái Thẩm Văn Kỳ, Ô Lợi và Thẩm Dao thì ngồi ở phía bên phải Thẩm Văn Kỳ.

Phong tục cưới gả của dân tộc Dân tộc Hồi Hột không quan trọng tam thư lục lễ. Thẩm Dao bị phong công chúa lại còn xuất giá từ trong cung cho nên số lần Ô Lợi thấy nhạc phụ của mình có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay, quả thật không nhiều lắm, cụp hai đầu ngón tay xuống là đủ rồi.

Ô Lợi đối mặt với cả Thẩm gia ít nhiều cũng có chút mất tự nhiên. Khi dùng bữa còn cố tỏ vẻ phong lưu văn nhã khiến Thẩm Dao ngồi một bên nhịn không được bật cười.

Thẩm Dao đẩy bánh ngọt trước mặt đến trước mặt hắn, “Đây là đặc sản Lạc Dương, chàng nếm thử nha?”

Ô Lợi không kén ăn, cầm lên ăn thử một miếng, ai ngờ vừa vào miệng tức khắc nếm được một loại vị mặn không ra mặn, ngọt không ra ngọt, còn hơi thối, điều khiến hắn càng không thể chịu đựng nổi chính là nó còn hơi dinh dính.

Ô Lợi cố nén nuốt xuống, thấp giọng hỏi Thẩm Dao, “Nàng thích ăn cái này sao?”

Thẩm Dao hạ đũa, nghiêng đầu nhìn Ô Lợi, cười nói: “Không thể ăn sao?”

Ánh mắt thâm thúy của Ô Lợi chứa đầy nghi hoặc và khó hiểu, miễn cưỡng nói: “Nếu nàng thích, không bằng mua nhiều một chút mang về nhé?”

Thẩm Dao hơi lộ ra ý cười, nhỏ giọng nói: “Không cần đâu, thiếp chưa ăn thứ này bao giờ.”

Rốt cuộc cũng ở bên nhau bốn năm, Ô Lợi nhìn ánh mắt nàng bỡn cợt, lập tức minh bạch chính mình lại bị trêu cợt.

Thấy vậy, Thẩm Văn Kỳ không khỏi lắc đầu.

Đứa con gái thứ hai này của ông vẫn y như trước kia vậy.

Dùng cơm xong, Thẩm Hoằng ở một bên túm lấy ống tay áo của Ô Lợi hưng phấn nói: “Nhị tỷ phu, buổi tối có tết hoa đăng, huynh có muốn đi xem không?”

Ô Lợi không có nhi tử, chỉ có một nữ nhi, bây giờ thấy Thẩm Hoằng thân cận với chính mình như vậy, không khỏi cong thân nói: “Bệ hạ mời ta vào cung, ta không thể đi cùng với mọi ngươi.”

Dứt lời, Ô Lợi lại đưa một chiếc cung ngắn cho Thẩm Dao, “Đây là vật được ngự tứ, nàng nhớ tùy thân mang theo.”

Thẩm Dao nhận lấy, cười nói: “Tối nay phủ Kinh Triệu và Kim Ngô Vệ đều đi tuần sáu phố, sẽ không có đại sự gì đâu.”

Ô Lợi nói: “Đêm nay nhiều người phức tạp, nàng cứ cầm đi.”

Trở lại Trường An, Thẩm Dao cũng thay đổi từ hồ phục thành váy dài, nàng cúi đầu nhìn làn váy, lại ước lượng nhìn đoản cung không quá xứng đôi, nói: “Được rồi.”

Đúng lúc này, Thẩm Hoằng lại lôi kéo Thẩm Dao nói: “Nhị tỷ, có phải tỷ sắp phải rời Trường An rồi không?”

Giọng nói vừa dứt, bả vai Thẩm Dao cứng đờ, không khỏi quay đầu lại nhìn Ô Lợi, tuy chưa định ngày về nhưng nàng đại khái cũng đoán được tới cuối tháng nhất định sẽ phải rời đi.

Ô Lợi nhìn ánh mắt dần dần ảm đạm của nàng, cười nhẹ nói: “Dao Dao, qua tháng ba rồi nàng hãy về.”

Hô hấp Thẩm Dao căng thẳng, lập tức nhìn thẳng vào phu quân của mình.

Ô Lợi xoay người rời đi rồi Thẩm Nhiễm mới đẩy nhẹ cánh tay của nàng. Thật lâu sau, Thẩm Dao ôm chặt Thẩm Chân, hồng mắt nói: “Nhị tỷ có thể đưa muội xuất giá rồi.”

******

Trời tối dần, tối nay là hội đèn lồng của Tết Thượng Nguyên, các cửa tiệm Trường An đều mở cửa đón khách, vui chơi trắng đêm, đến tận bình minh mới dừng lại.

Ba tỷ muội thay y phục trang điểm xong, lôi kéo Thẩm Hoằng mặc áo thật dày bước ra Thẩm phủ. Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi tới, Thẩm Nhiễm nghiêng đầu nói với Thẩm Chân: “Muội mặc như vậy có phải hơi ít hay không?”

Thẩm Chân cầm lò sưởi tay, “Muội không lạnh chút nào hết.”

Thẩm Nhiễm nhìn thoáng qua Thẩm Chân, trong lòng kết luận cái gì mà không lạnh, chẳng qua là vì đẹp thôi chứ gì, vì thế quay đầu nói với Miêu Khỉ: “Lấy hai cái áo khoác đặt trong xe ngựa ra đây đi.”

Hai chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại, bốn người xuống xe ngựa, không nói lời nào mà đồng thời nhìn lên bầu trời đêm. Cho dù bọn họ đã trải qua vô số hội đèn lồng, nhưng vẫn như cũ sinh ra rung động đối với cảnh tượng trước mắt.

Ánh trăng, ánh đèn ngập đế đô, hương thơm, xe quý đầy đường lớn.

Ngoài cửa An Phúc có một chiếc đăng luân(*) cao hai mươi hai trượng. Người qua kẻ lại ăn mặc rực rỡ, trang sức vàng ngọc. Tám vạn châm đèn không ngừng toả sáng, tụ thành từng nhóm nhỏ như những bông hoa.

(*) Đèn lồng lớn.

Ánh sáng hoa lệ, người bày tạp kỹ. Hơn ngàn thiếu nữ, phụ nhân khắp Trường An đều dạo chơi dưới ánh đèn hoa đăng.

Cờ chéo đan xen, biết bao cô nương mặc lụa hoa, khoác cẩm tú, cài châu ngọc, thi hương phấn, ở dưới ánh tà dương ngược ảnh hoá thành tiên nữ.

Một tiểu thương bán đèn thấp giọng nói: “Ba vị cô nương muốn làm đèn bình an không?”

Tặng đèn bình an là tập tục Tết Thượng Nguyên của triều Tấn, với hàm ý chúc phúc lẫn nhau. Ba tỷ muội nhìn Thẩm Hoằng đã bất động bước chân, đành phải nói: “Đèn bán thế nào?”

Tiểu thương chỉ vào hình rồng, đà điểu, cỏ thơm và hoa lan xanh nói: “Mấy thứ này đều có giá năm lượng.”

Sau đó lại chỉ vào bách chi, cửu quang, uyển chi nói: “Mấy chiếc này thì không bán, dựa vào đối thơ để lấy.”

Đối thơ, điều này không làm khó được Thẩm gia nữ cùng với một thằng bé lùn lùn mọt sách.

Thẩm Nhiễm nói: “Mời ngài ra đề.”

Lão bá nói: “Mãn mục tân phân mãn mục giai.”

Thẩm Hoằng lập tức vỗ tay, reo lên, “Ta biết! Ta biết! Nghê hồng thiểm thước ánh thiên hoa.”

Lão bá cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện phía dưới còn có một người, cười nói: “Vậy tiểu công tử lại giải tiếp một câu nữa nhé, thượng nguyên đăng hoả mê nhân túy.”

Thẩm Hoằng lại nói: “Ta biết! Thôi xán kim tiêu dạ tự hoa.”

Thẩm Dao sờ đầu của hắn, “Woa, được lắm nha Hoằng Nhi, năm tỷ rời đi đệ đến nói còn chưa sõi đâu!”

Thẩm Chân đỡ trán, thấp giọng nói: “Nhị tỷ, thằng nhóc này hiện tại nói rất nhiều, vô cùng nhiều, cực kỳ nhiều......”

“Tam tỷ đừng nói như thế chứ.” Thẩm Hoằng có chút ủy khuất nhìn Thẩm Chân, sau đó lại lấy cái tay béo nhỏ che kín miệng mình.

Lão bá cười nói: “Vậy hai cái đèn này đều là của tiểu công tử.”

Thẩm Nhiễm cũng cúi đầu chọn mấy cái, ở một bên yên lặng thanh toán tiền.

Thấy Thẩm Chân hôm nay tập trung, mấy người không khỏi cười trêu chọc: “Chân Nhi, muội định tặng đèn cho ai thế?”

Khuôn mặt Thẩm Chân ửng đỏ, há miệng muốn đáp, nhưng không có mặt mũi nào thốt ra chữ “Lục”.

Qua một lúc lâu, Thẩm Dao đột nhiên thấy được thân ảnh một nữ tử, ánh mắt nàng cứng đờ.

Thẩm Nhiễm hỏi: “Làm sao vậy?”

Thẩm Dao trầm giọng nói: “Đại tỷ, đó là Hứa Tam Nương sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.