Đệ Nhất Thi Thê

Chương 315: Chương 315




Chiến Nam Thiên vừa nhìn phòng nghiên cứu vừa hồi tưởng lại, mãi đến khi nghiên cứu viên cầm đầu đi tới trước mặt, hắn mới dừng lại, ánh mắt cố định trên người nghiên cứu viên.

Nghiên cứu viên cầm đầu lạnh lùng nhìn lướt qua Chiến Nam Thiên một lượt, nhạt giọng nói: “Trước mắt rút hết móng tay và móng chân của hắn ra, dùng thuốc số 1 để ngăn cản móng tay mọc dài, sau đó lấy băng gạc cuốn lấy móng tay, tránh cho hắn cào chúng ta.”

“Vâng.” Hai nghiên cứu viên lấy kìm ra.

Không biết lời này khiến Chiến Nam Thiên nghĩ tới điều gì, hắn nôn nóng hỏi: “Anh là ai? Rốt cuộc anh là ai?”

Nghiên cứu viên cầm đầu kia không để ý tới hắn, xoay người sai người cạo tóc Chiến Nam Thiên, sau đó dùng một chiếc mũ trùm đầu làm bằng nguyên liệu đặc biệt để đội lên đầu Chiến Nam Thiên.

Chiến mũ trùm này rất đặc biệt, đỉnh đầu để hở, tiện cho nghiên cứu viên tiến hành giải phẫu đại não.

“Anh là nghiên cứu viên Lý, có phải không?” Chiến Nam Thiên giận dữ nói: “Chắc chắn anh là nghiên cứu viên Lý, dù anh có đeo khẩu trang, tôi cũng nhận ra giọng anh.”

Hắn nhớ ở kiếp trước sau khi thua Chiến Bắc Thiên, liền bị Chiến Bắc Thiên đưa tới viện nghiên cứu, sau đó có một nghiên cứu viên họ Lý tiến hành nghiên cứu với hắn.

Nghiên cứu viên họ Lý này, hiểu rất rõ về tang thi, bởi vì anh ta đã tốn hai, ba năm để nghiên cứu tang thi, cho nên rất biết cách đối phó với tang thi, có thể hành hạ tang thi tới chết đi sống lại.

Đơn cử là, nghiên cứu viên Lý này biết phải rút móng tay hắn ra, tránh cho móng tay hắn làm tổn thương tới con người, còn biết cách dùng thuốc để ngăn nó mọc dài.

Cũng từ lúc đó, ngày nào hắn cũng như ở trong nước sôi lửa bỏng.

Thế nhưng, sao nghiên cứu viên họ Lý lại ở đây?

Hắn nhớ, nghiên cứu viên họ Lý này là hai năm sau mạt thế, từ nước ngoài trốn về, sau đó được Chiến Bắc Thiên cứu giúp.

Hơn nữa, giờ mới mạt thế được một năm, hẳn nghiên cứu viên họ Lý này vẫn chưa hiểu biết nhiều về tang thi mới đúng chứ.

Ngay lập tức, không biết Chiến Nam Thiên nghĩ tới điều gì, kinh ngạc trợn trừng mắt.

Lẽ nào hắn quay trở lại kiếp trước, lúc bị Chiến Bắc Thiên đánh bại?

Đúng lúc này, Chiến Nam Thiên cảm thấy móng tay hơi nhói đau.

Hắn cúi đầu nhìn, thấy móng tay của mình bị rút ra.

Nghiên cứu viên họ Lý thấy Chiến Nam Thiên có vẻ không cảm nhận rõ rệt, lại cất tiếng nói: “Chuẩn bị thuốc số 2.”

Thuốc số 2 tăng cường cảm nhận xúc giác của tang thi, cho nên, Chiến Nam Thiên lập tức cảm nhận được cái nhói đau ở đầu ngón tay mỗi lúc một mạnh, cuối cùng, không nhịn được mà khẽ rên lên bằng mũi.

Nghiên cứu viên Lý thấy phản ứng của hắn, cảm thấy vô cũng thỏa mãn, bảo nghiên cứu viên ở bên cạnh ghi lại khoảnh khắc này: “Tang thi có phản ứng với thuốc số 2, có cảm giác đau, như vậy, tang thi vẫn có hi vọng trở về làm người.”

Nghiên cứu viên rút sạch móng tay của Chiến Nam Thiên, đổ thuốc số 1, sau đó lấy băng cuốn kỹ ngón tay hắn.

Nghiên cứu viên Lý thấy toàn bộ móng tay của hắn đã bị rút, liền lấy găng tay phẫu thuật bên cạnh đeo vào tay, đón lấy dao phẫu thuật từ tay những nghiên cứu viên khác, chuẩn bị lấy tinh hạch trong đầu Chiến Nam Thiên.

Chiến Nam Thiên nhìn con dao trong tay anh ta bằng ánh nhìn tàn nhẫn, lắc đầu, không muốn nghiên cứu viên Lý tiến hành mổ não mình.

Nghiên cứu viên bên cạnh vội giữ lấy đầu Chiến Nam Thiên, không để cho Chiến Nam Thiên nhích tới nhích lui.

“Chúng mày..”

Vốn là Chiến Nam Thiên muốn gầm lên vài câu, nhưng đến khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương, hắn liền ngậm miệng lại.

Người trong kia không phải hắn, không, nói chính xác thì, là hắn của hiện tại, là một người tên Chiến Nam Thiên.

Chiến Nam Thiên lập tức nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt lóe lên. Ngay sau đó, dây trói trên người bị tháo ra, từng nghiên cứu viên một biến mất, mà dị năng thì quay trở lại bên người hắn, một giây sau, hắn phẫn nộ lao vào nghiên cứu viên Lý.

Nghiên cứu viên Lý nhanh chân lui về phía sau, tránh né đòn tấn công của Chiến Nam Thiên, khẩu trang và quần áo trên người anh ta dần biến mất, thay vào đó là gương mặt của Mộ Nhất Phàm, phòng nghiên cứu cũng biến lại thành phòng làm việc.

Chiến Nam Thiên nhìn về chỗ chiếc gương ban nãy, thật ra đó là hình ảnh phản chiếu từ cửa sổ.

Hắn trợn trừng mắt nhìn chòng chọc Mộ Nhất Phàm: “Mộ — Nhất — Phàm, mày dám dùng ảo thuật với tao!”

Thực sự không thể tha thứ, bởi vì, Mộ Nhất Phàm vừa chạm tới ranh giới cuối cùng của hắn, chạm tới những tháng ngày tăm tối nhất trong cuộc đời hắn, đoạn ký ức mà hắn không muốn nghĩ tới một chút nào.

Mộ Nhất Phàm chép chép miệng: “Nhanh như thế đã bị lật tẩy, tao còn tưởng mày phải ở trong ảo thuật ít nhất một tiếng, mới nhận ra tao dùng ảo thuật với mày cơ, tiếc quá, tiếc quá đi.”

Thật đáng tiếc, ban nãy suýt chút nữa là đã có thể giết chết Chiến Nam Thiên rồi, thế mà Chiến Nam Thiên lại tỉnh táo trước lúc quan trọng nhất.

Chiến Nam Thiên tức giận gầm lên một tiếng, một cơn sóng âm mạnh mẽ quật vào người Mộ Nhất Phàm.

Nhưng đối phương là tang thi cùng cấp bậc, sóng âm vốn chẳng có tác dụng gì với Mộ Nhất Phàm.

Thế nhưng, đám tang thi từ đằng xa xa nghe thấy tiếng gầm của Chiến Nam Thiên, lại trở nên hết sức cáu kỉnh, cũng càng thêm hung hãn, rất nhiều tang thi cấp thấp xoay người quay trở về phía thành B.

Tang thi trung cấp có ý thức thì đợi chỉ thị từ tang thi cao cấp.

Phan Nhân Triết đợi mãi mà không thấy Dung Tuyết quay về, đành phải ra lệnh cho tang thi vào thành tìm chỗ con người ẩn núp.

Tang thi có dị năng nhận lệnh, đang muốn dùng dị năng bay về thành B, lại nghe thấy từ xa xa truyền tới tiếng gào, nhất thời, cắt ngang mọi hành động của bọn chúng, ép chúng không được cử động.

Sau đó, lại một tiếng gầm vang lên, giải trừ mọi áp bức của bọn chúng.

Nhưng vừa mới giải trừ, lại một tiếng gào vang lên, ép chúng phải rời đi.

Cứ như vậy hai tiếng gầm khác biết cứ lặp đi lặp lại, đầu đám tang thi mỗi lúc một đau, giống như muốn nổ tung, nhưng vẫn có ý chí khống chế mọi hành động của bọn chúng.

Nhưng bọn chúng lại không biết phải nghe ai, dù nghe ai cũng sẽ bị một ý niệm khác cắt đứt, khiến đầu chúng đau như muốn vỡ ra, vô cùng đau đớn.

Tất cả tang thi đều ngửa đầu lên trời mà gào thét, phát ra tiếng kêu thống khổ.

Ngay cả tang thi cao cấp cũng không chịu nổi hai tang thi vương hành hạ, đau không đứng dậy nổi, thậm chí ngã lăn xuống đất.

Mọi người trong thành nghe thấy tiếng tang thi truyền tới, không khỏi lo lắng, hy vọng có thể mau chóng rời khỏi thành B.

Cũng may là đường hầm Chiến Bắc Thiên bảo nhóm Tôn Tử Hào thông rất rộng rãi, cũng bằng phẳng, còn dùng hàng rào ngăn cách hơn hai mươi đường cho xe chạy, tránh cho mọi người chen chúc vào đường xe chạy khác gây ùn tắc.

Đồng thời, dưới sự sắp xếp của nhóm Tôn Tử Hào, rất nhiều người không có xe cũng có thể lên xe rời đi.

Ngoài ra, nếu chen ngang hay làm loạn thì sẽ bị bắt dừng lại tại chỗ, không được rời đi, cho nên, mọi người không dám làm loạn, khiến mọi chuyện tiến hành rất đỗi thuận lợi, cũng nhờ vậy mà không bị ùn tắc.

Chỉ nửa giờ ngắn ngủi, đã có một nhóm người nhỏ rời đi.

Chiến Bắc Thiên nghe thấy tiếng gầm, liền tìm được tòa nhà nơi Mộ Nhất Phàm đang ở.

Thấy Mộ Nhất Phàm vẫn bình yên vô sự, hắn thả lỏng mình, đi tới bên cạnh Mộ Nhất Phàm.

Mộ Nhất Phàm thấy Chiến Bắc Thiên, hai mắt sáng lên: “Sao rồi? Có chắc là em họ anh không?”

“Tám mươi phần trăm là nó.”

“Thế tiếp theo đây anh định làm gì?”

Chiến Bắc Thiên nhìn về phía Chiến Nam Thiên.

Chiến Nam Thiên thấy Chiến Bắc Thiên tới, ngừng gầm lại, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chòng chọc bọn họ.

Đột nhiên, cơ thể hắn phun ra một lượng hắc khí lớn, như cơn sóng mạnh mà quật vào người nhóm Chiến Bắc Thiên.

Chiến Bắc Thiên đưa Mộ Nhất Phàm rời khỏi tòa cao ốc.

Cùng lúc đó, Mộ Nhất Phàm phóng ra dị năng hệ quang muốn thanh lọc hắc khí, nhưng không thành công, bởi vì lần này không giống như khi ở khu thành phía bắc, khi đó không có chủ thể khống chế hắc khí, cho nên mới thanh lọc được.

Hôm nay, Chiến Nam Thiên ở đây, hắc khí bị hắn khống chế, nuốt trọn dị năng hệ quang.

Chiến Bắc Thiên đưa anh tới nơi an toàn, để Mộ Nhất Phàm rời khỏi đây, còn hắn thì đối phó với Chiến Nam Thiên.

Mộ Nhất Phàm không đồng ý: “Một mình anh chỉ kéo dài được thời gian, có em thì sẽ khác, hai chúng ta có thể nhanh chóng giải quyết hắn.

Chiến Bắc Thiên cũng mong có thể giải quyết Chiến Nam Thiên trong thời gian ngắn, nên đành đồng ý để Mộ Nhất Phàm ở lại.

Mộ Nhất Phàm lại nói thêm: “Hắn là tang thi, chúng ta đánh những vị trí khác trên người hắn cũng vô ích, chỉ có thể tấn công đầu hắn, nhưng dị năng của chúng ta vừa tới gần hắc khí đã mất hiệu lực, đây mới là điểm khó nhằn nhất.”

Chiến Bắc Thiên nói: “Hắn cũng không dám tới gần anh, sợ anh sử dụng dị không gian với hắn.”

“Chúng ta..”

Mộ Nhất Phàm còn chưa nói hết, Chiến Nam Thiên từ trong tòa nhà lao ra, cả người đầy hắc khí tựa như đám mây đen tối thui.

Chiến Bắc Thiên liền nói: “Chúng ta tách ra hành động đi.”

Dứt lời, hai người hết sức ăn ý mà tách ra đi về phía đông và phía tây.

Đột nhiên Mộ Nhất Phàm xoay người, dùng một kết giới to lớn bao quanh Chiến Nam Thiên.

Chiến Bắc Thiên nhân lúc trước khi kết giới của Mộ Nhất Phàm bị hắc khí của Chiến Nam Thiên nuốt lấy, lật tức phóng ra dị không gian, sau đó lại phóng lưỡi chém không gian vừa mạnh như gió bão vừa thoắt ẩn thoắt hiện về phía Chiến Nam Thiên.

Trong khoảnh khắc kết giới của Mộ Nhất Phàm bị hắc khí nuốt lấy, dị không gian bao vây Chiến Nam Thiên, đồng thời, phóng ra lưỡi chém mãnh liệt vào người Chiến Nam Thiên.

Lúc này, dưới sự phối hợp vô cùng ăn ý của hai người, hắc khí bị đánh tan

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.