Đế Quân

Chương 162: Chương 162: Là người Thu gia. (2)




Ngay lập tức, nó làm cho nhiệt độ không gian chung quanh đều tăng lên không nhỏ. Mà ngay cả Thần Dạ, giờ phút này cũng cảm giác được cái nóng hầm hập như trực tiếp bị mặt trời chiếu rọi lúc giữa trưa.

Liền trong khoảng khắc lúc cột sáng xuất hiện, trong số năm người thì hai tay ông lão hành động nhanh chóng nhất. Chỉ thấy, có một dạng vật phẩm gì đó nhanh chóng trôi nổi ra, sau đó năm người nhất tề ra tay, đều dùng Huyền Khí của mình trực tiếp bức vật phẩm như vậy trôi vào trong cột sáng.

- Ong ong!

Đến khi năm đạo Huyền Khí tiến vào, vật phẩm không lớn kia chợt thấy tăng vọt kích thước. Tới cuối cùng, nó hóa thành một pho Thiết Tháp trôi vào trong cột sáng đỏ như lửa.

Thần Dạ mắt đồng không khỏi hơi bị căng thẳng. Thiết Tháp kia sau khi tiến vào cột sáng đỏ như lửa, không ngờ lại hấp thu được năng lượng trong cột sáng đỏ như lửa. Mà cùng lúc đó, năng lượng hấp thu được phảng phất thông qua Thiết Tháp luyện hóa, rồi chuyển hóa thành một cỗ năng lượng tràn vào trong thân thể ông lão.

Cùng với năng lượng như thế tiến vào, Thần Dạ mơ hồ có khả năng cảm ứng được, khí tức của ông lão đang từ từ có xu hướng vững vàng hơn....

- Đây là?

Thần Dạ kinh ngạc. Lúc đầu, trên người ông lão có thương tích, mà lão đang mượn năng lượng không biết tên này để điều trị vết thương của mình.

Thiên địa bao la, quả nhiên không gì không có thể!

Thần Dạ trái lại không hề nghĩ tới, trong lúc vô tình, lại thấy được một việc như vậy.

Cột sáng đỏ như lửa kia, không hề nghi ngờ là có được khí tức nóng rực. Đừng nói người bình thường, coi như là Thần Dạ hắn trực tiếp tiến vào đến bên trong thì chỉ sợ cũng không chống cự được bao lâu thì sẽ bị cột sáng này hòa tan.

Năm người kia, không biết có cái gì để dựa vào, lại dám tới gần cột sáng đỏ như lửa ở cự li như thế, nhưng mà lông tóc không hè bị tổn thương. Hơn nữa, Thiết Tháp kia cũng không biết là bảo bối phẩm chất mà cũng lại không sợ cột sáng đỏ như lửa nóng rẫy....

Nhưng mà, tuy nói là như vậy, nhưng những cái này cũng chỉ là tạm thời, mắt thường có khả năng thấy rõ. Thiết Tháp ở trong cột sáng đỏ như lửa, hiện nay trạng thái cũng không phải rất tốt. Hiển nhiên, nó vô phương liên tục quá lâu. Mà năm người kia, cũng bởi vì cái nóng, nên trừ ông lão bởi vì là mượn năng lượng như vậy để chữa trị vết thương thì xem ra không có việc gì. Còn bốn người khác đều là thân thể đang nhẹ nhàng run rẩy, hẳn cũng là vô phương kiên trì được trong thời gian quá lâu.

Vào đúng thời điểm này, Thần Dạ rốt cục cũng cảm nhận được khí tức không đúng kia, thì ra có cội rễ là ở chỗ này.

Sau khi nhìn, Thần Dạ thu hồi ánh mắt. Đối với năm người này hắn không tiếp tục còn chút xíu tò mò. Sự hiếu kì của hắn, tất cả đều chuyển tới cột sáng đỏ như lửa kia.

- Đao Linh, ngươi có thể cảm ứng được không, cột sáng kia rốt cuộc là vật gì vậy?

Hết thẩy tình trạng phát sinh việc kỳ dị, nhất định sẽ có thiên tài địa bảo !

Đạo lý này, Thần Dạ biết, tin tưởng năm người kia cũng biết. Chỉ có điều là bọn họ không có người nào tiến thêm một bước để khai quật, chỉ là dựa vào cột sáng chữa thương. Điều này có khả năng biết, với năng lực của bọn họ, vô phương khai quật bảo bối chôn ở trong hố sâu.

Sau một lát trầm lặng, Đao Linh nói:

- Trong thế gian, vật quý hiếm quá nhiều, ta cũng không rõ ràng lắm đến tột cùng là cái gì. Nhưng ta có khả năng khẳng định, bên trong hố sâu kia nhất định là che giấu vật gì đó.

Nói tới đây, Đao Linh cười cười mà hỏi:

- Thế nào, chủ nhân ngươi động tâm ?

Nghe vậy, Thần Dạ cũng là cười một tiếng, nếu bảo không động tâm thì đó là giả. Nhưng hiện tại ông lão kia rõ ràng là cần nó để chữa thương. Thần Dạ còn không phải loại người cậy mạnh không nói đạo lý....

- Hắc!

Liền tại lúc Thần Dạ vẫn còn không hề suy nghĩ nhiều, trong năm người, lão già kia chợt quát một tiếng. Hai tay lão vẫy một cái, Thiết Tháp hóa thành nguyên hình rồi trở lại trong tay của lão. Bỗng nhiên, bốn người còn lại cũng là lui lại cực kì nhanh chóng....

Liền vào lúc này, khí tức toàn thân ông lão đang tăng lên với tốc độ chậm rãi. Tốc độ tuy chậm, nhưng lại để cho người biết, lão có khả năng đạt tới một cấp độ tiếp theo.

Mà cột sáng đỏ như lửa kia cũng không bởi vì hành động của năm người này mà có bất cứ biến hóa gì. Phảng phất là nó đến từ thiên địa, là một loại kỳ quan tự nhiên, một mực liên tục ở nơi này.

Rốt cục tại một thời khắc nào đó, khí tức ông lão phát tán ra ngoài đã ổn định tại một cấp độ. Một âm thanh thoải mái lập tức thét dài ra từ trong miệng lão.

- Gia gia, chúc mừng ngài a. Không chỉ có vết thương khôi phục một chút, ngay cả tu vi đều thăng tiến một cấp độ.

Cô gái duy nhất kia, giờ phút này liền cười duyên.

Ông lão xoay người lại, cười cười một tiếng. Trong khoảnh khắc sau đó, ánh mắt lập tức rét lạnh, lão nhìn một chỗ nào đó ở chung quanh mà quát chói tai:

- Bằng hữu, ngươi cũng nhìn rất lâu ? Có thể hiện thân gặp mặt?

Hướng của đối phương, đúng là chỗ Thần Dạ .... Thần Dạ ngây cả người, với tu vi của ông lão, cho dù đã thăng tiến một cấp độ thì cũng không nên phát hiện chính mình chứ?

- Chủ nhân, trong nháy mắt tu vi thăng tiến, lực nhận biết sẽ được phóng đại....

Thì ra là như vậy!

Thần Dạ gật đầu, ra khỏi cây đại thụ rồi xuất hiện ở trước mặt năm người. Nếu đã bị phát hiện thì tránh né không phải là biện pháp. Đối phương có ông lão cao thủ như thế, nếu muốn không một tiếng động rời khỏi đây là không có khả năng.

- Là người đi ngang qua, trong lúc vô tình lại tới đây, hy vọng không có quấy rầy đến các vị!

Năm người kia ngây ra một lúc, giống như không nghĩ tới là một nam nhân trẻ tuổi như thế.... trẻ tuổi như thế, không ngờ bọn họ đều không hề phát giác. Thực lực của đối phương, làm cho người ta suy nghĩ không thấu!

- Là vô ý sao?

Sau khi phục hồi tinh thần lại, nàng kia lạnh lùng cười một tiếng mà vung tay lên. Ngoại trừ ông lão ra, ba người còn lại nhẹ nhàng đi lên vây quanh Thần Dạ vào bên trong. Hành động như vậy làm cho người ta biết, chỉ cần Thần Dạ không có một lời giải thích hợp lý thì hôm nay, hắn là hắn đừng nghĩ dễ dàng rời khỏi nơi đây.

Thần Dạ nhìn quanh tả hữu một chút, cuối cùng ánh mắt dừng lại nhìn thẳng vào ông lão. Hắn thản nhiên nói:

- Bọn họ không tin ta là vô ý, cái đó vẫn còn có thể lý giải. Còn nếu như lão trượng ngươi cũng cho ta là cố ý, cái này rất không nên .

Nghe vậy, thần sắc ông lão căng thẳng, sau một lát mới nặng nề nói:

- Lão phu là Thu Chấn, Gia chủ Thu gia trấn Thanh Dương ở ngoài núi. Không biết tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào?

Âm thanh của ông lão vẫn cứ lạnh thấu xương, nhưng mà vẻ mặt kia cũng là đang ở từ từ giãn ra.

Thấy vậy, Thần Dạ mềm mỏng cười một tiếng, rồi nói:

- Tại hạ Thần Dạ, rèn luyện trong núi ở chỗ này. Vốn khi muốn rời đi, thì phát hiện nơi này không giống bình thường, cho nên tò mò đến xem. Không nghĩ tới....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.