Đế Quân

Chương 35: Chương 35: Nguy cơ của Thần gia. (1)




Cũng phải một hồi rất lâu sau, Thần Dạ thu hồi ánh mắt nhìn về xa xa, giống như một hơi mà hộc ra ngũ tạng từ trong cơ thể. Sắc mặt kia, trong nháy mắt liền đã tái nhợt cực độ.

- Tam ca, ca muốn tranh, không người nào sẽ trách ca. Đối với ta. . . . Thủy chung vẫn là đệ đệ cùng gốc rễ, ta sao ca lại không chịu bỏ qua như thế!

Màn đêm buông xuống, cứ đứng sừng sững mãi cho đến tận lúc này thì Thần Dạ mới giống như một người vừa sống lại. Bước chân khẽ di chuyển từ từ đi ra khỏi căn phòng. Nhưng tấm lưng kia, hoàn toàn không có sinh khí!

Thần Dạ thông minh, lại thêm hai kiếp làm người, đừng nói so với bạn cùng lứa tuổi, coi như là so với những lão nhân đã sinh sống cả đời như Thần lão gia tử , thì mức độ cứng cỏi tâm tính của hắn cũng không chênh lệch nhiều!

Nhưng đối mặt với sự vô tình của huynh đệ ruột thịt một nhà thì Thần Dạ cũng không cách nào trong thời gian ngắn có thể đủ sức gánh chịu được tất cả điều này.

- Đã được sống lại, ta có được vô số cơ hội thay đổi vận mệnh gia tộc. Tuy nhiên, đúng là bởi vì những người dạng này, cũng cho khiến cho ta phải đi đối mặt với những việc u ám này!

Tam ca Thần Nguyên ưu tú như thế nào, lại sống ở trong nhà quyền thế tuyệt đỉnh Đại Hoa hoàng triều , tự nhiên bụng có chí lớn.

Mà Thần Dạ cũng một mực biết, vị Tam ca này, bởi vì không phải con trưởng cho nên đã có cố gắng hơn xa so với Đại ca Nhị ca. Ca kỳ vọng có một ngày, nhờ vào sự khắc khổ của bản thân mà nhảy vượt lên trở thành người nối nghiệp xuất sắc nhất của Thần gia .

Có loại ý nghĩ này cũng không có gì đáng trách. Không ai, nhất là nhân vật ưu tú bực này , lại nguyện ý cuộc đời của mình trở thành bậc thang đi lên cho người khác, trở thành kẻ phụ thuộc vào người khác .

Nhưng hoàn toàn thật không ngờ, vì quyền thế cùng địa vị, Tam ca hắn dĩ nhiên. . . .

Thần Dạ cười khổ không thôi, coi như chuyện hôm qua cũng chưa từng phát sinh một lần. Nhưng trước kia , lúc hắn phong bế chính mình, Tam ca tất nhiên chưa hề tới tìm chính mình để nói một cái gì đó. Hiện nay, chính mình đã thay đổi nên cũng đã trở thành một mục tiêu để những người khác có khả năng tiến công.

Thở dài một tiếng, cùng với cánh cửa phòng đóng lại như muốn vĩnh viễn lưu tại hắc ám trong đó .

Thần Dạ tựa hồ muốn dùng biện pháp này, để quăng đi thật xa ra khỏi bản thân mọi sự khó chịu ở trong lòng. Sau khi đi vào trong phòng, trên gương mặt hắn liền đã không có loại mờ mịt vốn có. Mà thay vào đó là một sự kiên định!

Có một số việc, mặc dù rất không tình nguyện thì cũng là không cách nào tránh khỏi. Nếu đã như vậy, Thần Dạ không nghĩ đến tranh đấu, nhưng mà nhất định phải làm những điều gì đó. Ý định duy nhất đến lúc này, chính là cố gắng phô ra sự ưu tú của bản thân. Sau đó khiến cho Tam ca Thần Nguyên biết, cho dù hắn cố gắng cỡ nào thì cũng không cách nào để có được điều ca ấy mong muốn ở trong lòng.

Làm như vậy, mặc dù đối với Tam ca có hơi tàn nhẫn. Nhưng chỉ có biện pháp này, mới có thể dốc hết khả năng tránh cho giữa các huynh đệ rơi vào cảnh tương tàn. Cũng sẽ không làm cho gia gia đã già lại còn phải gánh chịu nỗi khổ con cháu mình bất hiếu!

- Dạ nhi!

Thời gian một đêm, bởi vì trong lòng có tính toán, nên đủ loại tâm tình phản đối này tạm thời bị vứt sang một bên. Hắn đang hưởng thụ sự thanh thản dễ chịu vào lúc sáng sớm thì một âm thanh chất phác liền từ bên ngoài nhà truyền tới.

- Chào Đại bá!

Thần Dạ cười cười bước ra nghênh đón. Vị đại bá này quanh năm lãnh binh tại ngoại đóng ở biên giới. Mặc dù rất ít về nhà, nhưng cũng là cực kì yêu thích đối với đứa cháu này của mình. Chỉ cần có lúc rảnh rỗi ở nhà thì đều sẽ tự mình đến chơi nói chuyện.

- Tinh thần cũng khá đấy!

Thần Thuận đi tới, một vẻ thương xót kia ở chỗ sâu trong con ngươi nhanh chóng tiêu tan. Lão vỗ vỗ vai Thần Dạ mà cởi mở cười hỏi:

- Có hứng thú cùng đại bá cưỡi ngựa đi dạo hay không ?

Ngửa đầu nhìn vị đại bá cao hơn rất nhiều so với chính mình này, Thần Dạ phảng phất có hơi không nhận ra lão. Sau một hồi mới nhẹ nhàng nói nhỏ:

- Đại bá, ngài cũng biết đấy, những năm gần đây, cháu cũng không thích ra ngoài lắm.

- Chuyện hôm qua , ngài cũng biết ?

Thần Thuận gật đầu, trầm giọng nói:

- Nhưng gia gia của ngươi và Nhị bá ngươi còn không biết!

Thần Dạ lập tức hiểu rõ ràng ý định của đại bá khi đến tìm mình. Nhưng hắn không có quá nhiều do dự, liền cười nói:

- Đại bá yên tâm, chuyện này, cháu sẽ không ghi tạc trong lòng.

- Dạ nhi, để ngươi chịu thiệt thòi.

Mấy ngón tay đang bóp trên bả vai Thần Dạ đột nhiên tăng thêm vài phần sức lực, khiến cho thân thể hắn nghiêng đi một cái. Tiếp theo sau đó, trong mắt Thần Thuận thoáng hiện một tia sáng sắc bén giống như trong phút chốc đã cắt qua hư không, nhìn tới một phương hướng khác trong đế đô.

- Dạ nhi, vẻn vẹn trong thời gian không đến hai ngày mà ngươi biết không, trong đế đô Hoàng Thành đã nổi lên sóng ngầm mãnh liệt. Mà những cái này, tất cả đều là nhằm vào Thần gia chúng ta.

Không hổ là tướng tài tuyệt thế có kinh nghiệm sa trường. Vẻn vẹn là lúc đang nói mà ánh mắt, liền phụt ra những tia đặc biệt lợi hại vô cùng cường đại.

- Trường Tôn gia, Đồng gia, Ngô gia. . . ..v..v... Một đám người cầm lái các Đại gia tộc tối hôm qua đã gặp mặt. Bọn họ nói về chuyện gì, Dạ nhi, với sự thông minh của ngươi hẳn là có thể nghĩ đến.

- Đây là muốn liên thủ sao?

Thần Dạ cười lạnh một tiếng.

Nghe vậy, Thần Thuận cười nói:

- Đương nhiên là muốn liên thủ. Nếu không, vào lúc này, khi hoàng thất vẫn không thể ra tay toàn diện thì bất cứ một nhà nào trong số bọn họ cũng không dám làm gì đối với Thần gia chúng ta.

- Không biết đối với việc này thì gia gia có ý kiến gì không?

Thần Dạ hỏi.

Thần Thuận không đáp, hỏi ngược lại:

- Nếu như ngươi là người cầm lái Thần gia , ngươi sẽ làm như thế nào?

Thần Dạ ngây ra, rồi chợt cười hỏi:

- Đại bá, là ngài đang khảo nghiệm chắt nhi?

Thần Thuận mỉm cười không nói!

Thần Dạ cũng không giả bộ, sau khi trầm tư một lát thì hắn nói nghiêm túc:

- Việc trước mặt , hoàng đế bệ hạ ở sau lưng đổ dầu vào lửa. Hơn nữa mấy nhà này, bình thường đã không phục đối với gia gia. Trước mắt đúng là một cơ hội tốt, bọn họ hiển nhiên sẽ không bỏ qua.

- Mà liên thủ, muốn đối phó với việc triển khai thế công nhằm vào Thần gia như thế nào ? Điều này là một nan đề làm bọn hắn đau đầu!

- Dù sao, hiện tại Thần gia chúng ta vô tội. Nếu muốn dùng những âm mưu quỷ kế trên công đường triều đình , hiển nhiên vô phương thực hiện được. Còn nếu như trực tiếp xông thẳng lại đây, bọn họ còn không có thực lực này.

Thần Dạ nói:

- Chỉ cần hoàng đế bệ hạ không ban xuống thánh chỉ, như vậy, ngay cả Thần gia chúng ta thân ở trong mưa to gió dữ thì cũng sẽ không có nửa phần dấu hiệu bị thổi đổ. Cho nên, nếu như chắt nhi là bọn hắn, trực diện xông tới rõ ràng không phải là hành động tốt nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.