Đế Quân

Chương 214: Chương 214: Tiến hóa. (2)




Thần Dạ khó chịu nói:

- Trước tiên là đồng ý đã, còn có thể giúp được ngươi hay không thì có lẽ vẫn cứ là điều chưa biết. Đừng có hy vọng quá nhiều vào ta.

Nói thì rất bất đắc dĩ, kỳ thật trong lòng Thần Dạ đã nóng lòng muốn thử. Tạm không đề cập tới việc sau khi tiến vào Quỷ Mộ thì có thể mang đến cho hắn bao nhiêu lợi ích. Mà chỉ riêng là vị tiền bối Quỷ Chân Nhân này, đã khiến cho Thần Dạ phi thường muốn đích thực đi tìm hiểu về ông ta.

Một người như vậy, bản thân chính là tồn tạinhư thần linh. Bởi vì, tất cả những gì ông ta lưu lại cũng đều không được trời cao thừa nhận.

Một người như thế, dù có hay không thì cũng được coi là đích thực nghịch thiên sao?

Cho tới bây giờ cũng không có người nào biết thực sự rõ ràng. Bởi vì cái gọi là nghịch thiên, hay là không nghịch thiên, do bầu trời cũng không hề thay đổi, vậy nói gì là nghịch thiên đây?

Tuy nhiên, Thần Dạ vẫn còn chưa từng bao giờ gặp những vật do một người lưu lại sẽ khiến trời xanh ghen ghét. Mặc dù Thần Dạ hiện tại biết vẫn còn khá ít, nhưng cũng có thể khẳng định, Quỷ Chân Nhân, chỉ sợ là cao thủ trong thế gian, là một vị tồn tại độc nhất vô nhị.

Điểm này, coi như là Đao Linh, không thừa nhận cũng không được. Phong ấn kết giới kia đúng là giống nhau như đúc. Trong thế gian, lại không thể có được người thứ hai có thể thi triển ra được.

Nếu như có cơ hội được chứng kiến thức những thứ do nhân vật cỡ này đích thực lưu lại, thì Thần Dạ tất nhiên sẽ không bỏ qua. Đương nhiên, nếu mà từ đó có thể xác thực biết được phương pháp tiến hóa Quỷ Thi, vậy thì liền không thể tốt hơn.

Thấy được Thần Dạ có vẻ buồn bực, Phong Tam Nương cười duyên một tiếng:

- Nếu có thể giúp ta vào Quỷ Mộ, tiểu oan gia, tỷ tỷ tự sẽ cho ngươi cũng đủ lợi ích. Nhưng nếu mà không vào được.... Ngươi hẳn phải cẩn thận. Ở trong trấn Thanh Dương, tỷ tỷ chính là có một biệt danh khác, tên là Tiếu Hạt Tử ( con bọ cạp cười ) a!

Một tiếng cười này, quả là mị hoặc vô biên vô tận, phong tình vạn chủng. Khiến cho Thần Dạ nhìn chằm chằm đến thiếu chút nữa thì con ngươi cũn rơi ra ngoài.

- Thật là một yêu tinh hút hồn không đền mạng.

Thần Dạ âm thầm cắn chặt hàm răng, hắn chợt đứng dậy nói:

- Sinh tử chiến giữa Thu gia cùng Cuồng Đao Quán liền vào hôm nay. Sau khi giải quyết chuyện chúng ta muốn giải quyết, thì liền đi Quỷ Mộ đi!

- Thần Dạ, ngươi thật đúng là muốn nhúng tay vào chuyện hai nhà à?

Phong Tam Nương có hơi kinh ngạc.

Thần Dạ khoát khoát tay, nói:

- Ta nguyên vốn cũng không muốn. Thế nhưng Thu Chấn lão nhân kia đã từng ám hại ta một lần. Nếu ta không bị chết, vậy đương nhiên là có ý định ác trả ác báo rôi. Không có lý do để cho hắn được sống dễ chịu, đúng không?

Phong Tam Nương lập tức do dự một lát, rồi sau đó nói:

- Nếu như ngươi định đối phó Thu gia, ta tịnh không ngăn trở ngươi, hơn nữa cũng có thể giúp ngươi, bởi vì ta cũng có thù oán cùng Thu gia. Nhưng mà ta không tán thành để ngươi hỗ trợ Cuồng Đao Quán đối phó Thu gia. Người của Võ gia, cũng không có một ai tốt đẹp cả.

- Võ Cuồng lão nhi kia, nói thật, lòng dạ so với Thu Chấn thì còn sâu hơn. Lưu hắn độc bá ở trấn Thanh Dương, đối với người ở trấn Thanh Dương mà nói, cũng không phải quá tốt....

- Ta cũng không nghĩ tới, trong lòng Phong cô nương lại vẫn còn ý định gánh vác cho thiên hạ!

Thần Dạ cất tiếng cười trêu chọc, rồi thản nhiên nói:

- Đối phó Thu Chấn lão nhi, vị tất nhất định phải liên thủ cùng Cuồng Đao Quán. Mà mặc dù liên thủ, kết quả cuối cùng thì chúng ta cũng không nhất thiết có khả năng toại nguyện. Cho dù toại nguyện, ha hả, Võ gia hắn từ đó có thể đủ độc bá trấn Thanh Dương ?

Phong Tam Nương không khỏi nhìn Thần Dạ thật sâu, rồi nói:

- Ngươi đã muốn đi mạo hiểm, ta đây liền đi cùng ngươi. Có điều kết quả là ngươi sẽ phải hối hận.

- Đi thôi!

Phong Tam Nương tay ngọc khẽ vung lên, phong ấn kết giới tự động tách ra một cái cửa. Ánh sáng chói mắt lập tức từ bên ngoài giới chiếu xuyên vào, khiến cho bên trong cực kỳ sáng sủa!

Trên bãi đất trống bên ngoài trấn Thanh Dương, hôm nay, dường như tất cả mọi người ở trấn Thanh Dương đều hội tụ tại nơi này. Khiến cho cả vùng đất cũng khá rộng rãi được mọi người quây chung quanh chật như nêm cối!

Hoạt động lớn như thế thật là hiếm có khó gặp, chỉ bởi vì hôm nay ở trong trấn Thanh Dương có cuộc chiến sinh tử giữa hai thế lực cường đại nhất, Thu gia cùng Cuồng Đao Quán !

Ở giữa đám người vây quanh đó, một vùng đất với diện tích không nhỏ được bỏ trống. Đám người của Thu gia và Cuồng Đao Quán chia làm đôi bên đứng đối diện nhau, ánh mắt mỗi người đều gắt gao nhìn chăm chú hai người đang đại chiến giữa sân. Người nào người nấy đều không hề chớp mắt!

Hai người đại chiến giữa sân, một người trong đó tự nhiên chính là Thu gia Gia chủ Thu Chấn. Một người khác, chắc hẳn phải vậy, tự nhiên là quán chủ Cuồng Đao Quán Võ Cuồng!

Cuộc chiến sinh tử của hai đại cao thủ Trung Huyền đích xác có thanh thế kinh người, mỗi một chiêu một thức, mỗi một lần công kích, đều là nhằm vào chỗ hiểm. Chỉ cần hơi không cẩn thận liền sẽ đành nuốt hận ngay tại chỗ!

Mà chết, vẫn còn không chỉ có là chính một mình bản thân một người, lại còn bao gồm mọi người trong nhà. Bởi vậy, cho dù là Thu Chấn hay Võ Cuồng, trong lúc tiến công lẫn nhau đó, nhìn thì như hung dữ mãnh liệt vô cùng, nhưng lại từ đầu đến cuối đều có lưu một phân dư địa, để cho mình một không gian cứu vãn.

Chênh lệch tu vi giữa hai người chỉ là một cấp độ nhỏ, cho nên, Thu Chấn tất nhiên tu vi uyên thâm hơn một chút. Nhưng nếu muốn ở trong khoảng thời gian ngắn mà đánh bại thậm chí giết chết Võ Cuồng, quả quyết là vô phương làm được.

Chênh lệch một cấp độ nhỏ cũng không phải rất lớn, nên chỉ cần Võ Cuồng có được con bài chưa lật cường đại, thì chuyện xoay ngược lại giết chết Thu Chấn cũng không phải không có khả năng. Cho nên, khi cuộc chiến đấu vẫn còn chưa tiến vào đến lúc gay cấn thì không người nào có thể kết luận, rốt cuộc ai sẽ là người chiến thắng sau cùng.

Cao thủ đại chiến tương tự đến mức này, không được hơn trăm chiêu thậm chí ngàn chiêu trở lên thì tuyệt đối không phân ra thắng bại.

Mặc dù tất cả người vây xem lẫn người của hai nhà cũng biết đạo lý này, nhưng mà thần sắc của ai nấy đều vô cùng căng thẳng. Phải biết rằng, kết cục cuối cùng của trận chiến đấu này chính là quan hệ đến sau này ở trấn Thanh Dương, họ nhà ai sẽ có danh tiếng nhất !

- Theo con mắt của ngươi, ngươi cảm giác là ai sẽ thắng?

Trong đám người, thỉnh thoảng lại có âm thanh như vậy xuất hiện, thoạt nghe thì cũng không tính là đột ngột, tự nhiên cũng sẽ không khiến người khác chú ý.

- Thu Chấn có tu vi cao hơn Võ Cuồng một cấp độ, nhưng chỉ là một cấp độ nhỏ trong cảnh giới Trung Huyền. Ngoài ra ở trên người hai vị này thì điều đó không có được tác dụng mang tính quyết định. Bởi vì hai người bọn họ đều là hạng người có kinh nghiệm phong phú. Để phân thắng bại liền xem ai có công pháp võ kỹ, cùng với binh khí còn hơn người một bậc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.