Đế Sư Xuất Sơn

Chương 191: Chương 191




Nhà họ Khúc là gia tộc danh giá ở thủ đô, nơi sinh sống tất nhiên chính là khu vực sầm uất nhất thủ đô, một khu biệt thự lớn rộng hơn 2000m2.

Nhìn thấy cô cả nhà mình hơn nửa đêm còn kéo một người đàn ông lạ mặt về nhà, quản gia nhà họ Khúc lập tức ngạc nhiên nói: “Cô cả, cô sao vậy?”

Khúc Tiểu Nghệ hoàn toàn không để ý tới ông ta, hung dữ nói với Diệp Phùng nói “Anh ngoan ngoãn ngồi ở đây cho tôi, trước khi tôi trở về không được phép đi bất cứ đâu!”

Nói xong, cô ta quay người đi về phòng mình thay đồ.

Diệp Phùng không quan tâm bĩu môi, bắt chéo chân, quan sát sảnh lớn nhà họ Khúc. “Bỏ chân xuống cho tôi!”

Đột nhiên, một tiếng quát lạnh lùng nổ vang bên tai, Diệp Phùng vừa quay đầu liền phát hiện quản gia đang nhìn anh bằng vẻ mặt uy nghiêm. “Không nhìn xem đây là nơi nào sao? Còn bắt chéo chân! Chẳng ra cái thể thống gì cả!”

Diệp Phùng khẽ cười một tiếng “Có phải ông quan tâm quá nhiều rồi không? Tôi tướng mình ngồi như thế nào là chuyện của tôi, liên quan gì đến ông?”

“Láo xược!”

“Nơi này là nhà họ Khúc! Khi tới nơi này phải làm theo quy định nhà họ Khúc!”

Quản gia nhìn anh đầy uy nghiêm: “Mà tôi chính là người đại diện cho quy định của nhà họ Khúc!”

Ánh mắt Diệp Phùng lạnh lùng “Chẳng lẽ ông chưa nghe câu ‘Ngưoi tới là khách sao?”

“Chỉ bằng cậu cũng xứng làm khách của nhà họ Khúc chúng tôi?”

Quản gia nhìn quần áo rẻ tiền trên người Diệp Phùng, thậm chỉ còn loang lổ vết bẩn, trong mắt hiện lên sự chán ghét dày đặc: “Dáng vẻ nghèo rớt mồng tơi này, tôi vừa nhìn đã thấy ghê tởm, tôi nói cho cậu biết, lòng dạ cô cả chúng tôi thiện lương, thấy chó mèo đáng thương lang thang ngoài đường cô ấy đều sản lòng mang về nhà, nhưng tôi lại không thể chấp nhận được chuyện đám quỷ nghèo rác rưởi như các cậu xuất hiện trước mặt mình!”

“Nhìn dáng vẻ như ăn mày này của cậu xem, cậu xuất hiện đây đúng là làm ô nhiễm đôi mắt tôi!”

Quản gia nói lanh lảnh, trong giọng nói cất chứa sự huênh hoang giả tạo sâu đậm: “Bây giờ tôi cho cậu hai lựa chọn, nếu không tự mình cút đi thì tôi sẽ tìm người ném văng cậu ra!”

Ánh mắt Diệp Phùng đã hoàn toàn sa sầm xuống: “Hay cho một quản gia oai phong kiêu ngạo, chẳng lẽ ông không nghe thấy chủ của ông vừa bảo tôi ở lại đây sao?”

“Chủ?”

Trong mắt quản gia hiện lên sự khinh thường: “Một con nhãi ranh không hiểu sự đời thì là chủ cái gì? Tôi có nói câu cút thì một con bé như cô ấy cũng không dám nói thêm nửa chữ!”

“Hừ! Xúc phạm chủ mình sau lưng, ông không sợ tôi nói cho Khúc Tiểu Nghệ sao?”

“Ha ha.”

Trong mắt quản gia hiện lên sự chán ghét sâu đậm: “Đừng nói đến việc cậu không còn cơ hội gặp lại cô ấy, dù cậu có nhìn thấy cô ấy, cô ấy sẽ tin lời của một thằng ăn mày như cậu sao?”

“Đừng nói nhảm nữa, người đâu, ném tên bẩn thỉu xin cơm ra này ngoài cho tôi!”

“Nửa đêm nửa hôm rồi còn ầm ĩ cái gì đấy!”

Lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên, sau đó một người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm túc xuất hiện trong sảnh lớn.

Quản gia lập tức thay đổi thành gương mặt chân chó nịnh nọt: “Gia chủ, sao ông lại ra đây?”

“Không biết cô cả nhặt được một tên ăn mày ở đâu, tôi sợ quầy rầy ông nghỉ ngơi nên đang chuẩn bị cho tiền đuối đi!”

Khúc Long Khâm hơi quay đầu, chot nhìn thấy Diệp Phùng đang ngồi trên ghe, cười như không cười nhìn ông ta, lập tức kinh ngạc há to miệng, sau đó ha ha cười, đi tới chào đón: “Người anh em Diệp, sao cậu lại ở đây?”

Nói xong, không quan tâm cơ thể anh bẩn thỉu, bước lên muốn ôm anh một cái thật chặt!

Thấy cảnh này, sắc mặt quản gia lập tức trắng bệch, ngẩn ngơ đứng tại chỗ!

Khóe miệng Diệp Phùng nhẹ nhàng nhếch lên, lui về phía sau một bước, né tránh cái ôm của Khúc Long Khâm: “Gia chủ nhà họ Khúc vẫn nên cách xa tôi một chút đi, tôi là một thắng ăn mày, sao có thể xứng được ôm gia chủ nhà họ Khúc!”

Vừa nghe lời này, Khúc Long Khâm nhíu mày lại, trong nháy mắt hiểu ra, vung tay quăng một cái tát vang dội! “Thứ khốn kiếp này! Mắt chó mọc trên mông rồi hả? Ngay cả khách quý của nhà họ Khúc chúng ta cũng dám xúc phạm, có phải chán sống rồi hay không?”

Quản gia “Bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu “Gia chủ, tôi sai rồi! Là tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Ông tha cho tôi lần này đi!”

“Hừ! Ngày thường kiêu ngạo huênh hoang còn chưa tính, hiện giờ ngay cả khách quý nhà họ Khúc cũng dám đắc tội, thật đúng là coi mình cao quý làm!”

“Người đâu, ném ông ta ra cho tôi, trục xuất khỏi nhà họ Khúc, vĩnh viễn không được quay lại!”

“Đồ lưu manh, tô…”

Thời điểm Khúc Long Khâm đang nói chuyện phiếm với Diệp Phùng, Khúc Tiểu Nghệ đã thay đồ thành dáng vẻ đáng yêu giả tạo nhảy nhót ra, lời còn chưa ra khỏi miệng liền thấy

Khúc Long Khâm, sắc mặt cô ta lập tức cứng đờ, ngại ngùng nói “Ba, sao ba lại ở đây?”

Tuy đã tắm rồi nhưng vẫn không thể gột sạch mùi rượu khắp người cô ta, Khúc Long Ngâm lạnh lùng hừ một tiếng: “Một đứa con gái nửa đêm nửa hôm ra ngoài uống rượu còn ra thể thống gì?”

“Khách quý tới nhà, cũng không có một chút lễ giáo, còn không qua đây gặp chủ Diệp của con!”

Nhìn Diệp Phùng không kém tuổi mình là bao, Khúc Tiểu Nghệ trừng lớn måt, buột miệng thốt ra: “Cái gì? Ba bắt con gọi đồ lưu manh này là chú?”

Trên mặt Diệp Phùng lập tức xẹt qua ba vạch đen, ai là lưu manh, sao tôi lại thành lưu manh trong mắt cô rồi?

Khúc Long Khâm lập tức nghi hoặc hỏi: “Đây… Người anh em Diệp, hai người quen nhau sao?”

Tất nhiên Diệp Phùng sẽ không nói là Khúc Hoàng Dân mời anh đến, chỉ nói thay Hà Tổ Nghi tới nhà họ Khúc bàn chuyện hợp tác, trong lúc vô tình đụng phải Khúc Tiểu Nghệ ở quán bar, kể tóm tắt sự việc một lần, tất nhiên một chữ cũng không đề cập tới đoạn mình đi vào WC nữ kia. “Người anh em Diệp, cậu đúng là ngôi sao may mắn của nhà họ Khúc!”

Khúc Long Khâm nằm lấy bàn tay Diệp Phùng, kích động nói: “Không chỉ cứu ba tôi, hôm nay còn cứu con gái tôi, con bé này từ nhỏ đã không khiến tôi bớt lo, sắp tới lễ đính hôn rồi mà còn gặp phải chuyện gì, mặt mũi nhà họ Khúc chúng tôi sẽ bị nó phủi sạch hết mất!”

Vừa nghe lời này, Khúc Tiểu Nghệ lập tức trả lời: “Con không muốn đính hôn, con căn bản không thích tên Từ Minh gì đó, vì sao lại muốn con gả cho anh ta?”

“Ngông cuồng!”

Khúc Long Khâm trừng mắt: “Con và Từ Minh cùng nhau lớn lên mà không hiểu cậu ta? Lại nói nữa, ba là ba con, ba sẽ hại con sao?”

Khúc Tiểu Nghệ lập tức đỏ måt: “Ba vẫn luôn không tôn trọng ý kiến của con, ba năm trước con rời nhà trốn đi, chẳng lẽ ba còn không biết là vì điều gì sao?”

Nói xong, cô ta lau nước mắt, quay đầu chạy ra ngoài.

Trong mắt Khúc Long Khâm hiện lên sự có lỗi, nhìn Diệp Phùng: “Người anh em Diệp, khiến cậu chê cười rồi, con bé này từ nhỏ đến lớn đều không làm người ta bớt lo!”

“Chuyện hợp tác tôi biết, sáng mai tôi sẽ cho người đưa hợp đồng tới để cậu ký, sau đó cậu nhất định phải ở lại nhà họ Khúc mấy ngày, để cho tôi làm hết lễ nghĩa của một người chủ nhà đó!”

Diệp Phùng thuận nước đẩy thuyền, cười gật đầu “Vậy quấy rầy gia chủ nhà họ Khúc rồi!”

“Ha ha… Người anh em Diệp quả khách sáo rồi, người đâu, sắp xếp một gian phòng cho khách tốt nhất, tiếp đãi khách quý của nhà họ Khúc chúng ta!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.