Đêm Đỗ Kinh

Chương 14: Chương 14




Mộ Dung Thu Thủy kéo hai vạt áo xuống rồi cúi xuống băng bó vết thương trên chân Khúc Lan, ngón tay chưa chạm vào áo ông ta, trên mặt liền “chát” một tiếng trúng một chưởng, âm thanh vang dội trong xe ngựa yên lặng càng làm tăng thêm hiệu quả của âm thanh đó. Mộ Dung Thu Thủy bị một chưởng làm cho quỳ rạp xuống đất, vết thương trên trán hé miệng, máu lại một lần nữa chảy xuống gương mặt tái nhợt, trong ánh mắt hắn không biểu lộ gì mà chỉ tiếp tục xem vết thương trên bắp đùi sư phụ đang không ngừng chảy máu.

Vì vậy, trên má phải cũng nối gót theo trúng một cái còn vang dội hơn!

Ôn Lương Tương đã băng bó xong tay trái, chợp mắt nhíu mày dựa vào vách xe, trong ngực đau đớn như lửa, hàng mi run rẩy không dứt như đang vô cùng đau đớn. Trên thực tế, nghe tiếng hai cái tát vang dội, trong lòng nàng lại không thể ngăn được cảm giác vui sướng đang dâng trào.

Bọn họ ước định bốn mươi người vào thành, cuối cùng chỉ sống sót chín người, không có ai khác ngoài Khúc Lan, Mộ Dung Thu Thủy, Lưu Vệ Thần, ngoài ra còn có sáu người khác bị thương có nặng có nhẹ. Nếu không có Đỗ Lương Dạ đột nhiên phản chiến, chỉ e là toàn bộ đã bị tiêu diệt không còn một mảnh giáp, không thể nghi ngờ mà nói đối với Khúc Lan đó là một sự đả kích rất lớn, khó trách ông ta giận chó đánh mèo là Mộ Dung Thu Thủy. Ha hả! Cuộc đời đắc ý nhất là đồ đệ yêu quý cùng với kẻ thù cừu hận lại có tâm tình mờ ám. Hừ! Ngay cả đồ đệ mình cũng không quản được, tức chết cũng xứng đáng!

Trong bụng Ôn Lương Tương tràn ngập sự hả hê, gần như sắp cười ra thành tiếng. Loại cảm giác đau đớn và vui sướng này khiến khuôn mặt nàng có chút méo mó. Duyệt Ý phát hiện sắc mặt của Ôn Lương Tương có chút khác biệt, liền cúi người sờ tay vào trán nàng, Ôn Lương Tương bỗng nhiên mở to mắt, sắc bén nhìn qua.

Duyệt Ý giật mình sửng sốt: “Bà chủ, ngươi không sao chứ?”

Ôn Lương Tương thần sắc dịu đi, cười nói: “Không sao.”

Duyệt Ý chậm rãi ngỗi trở lại, lặng lẽ nhìn Mộ Dung Thu Thủy đang quỳ rạp ở trong xe, y phục trên lựng hắn đã rách nát lộ ra vết thương trên lưng máu thịt bầy nhầy, toàn bộ vết máu đều đông cứng trên áo, nhưng có một phần ứ đọng lại ở góc áo ngấm ngầm chảy, chậm rãi rơi từng giọt từng giọt lên thảm Ba Tư sang trọng.

Cũng không biết những giọt máu này là của hắn…hay là của người khác. Duyệt ý chỉ cảm thấy hết hồn, lo lắng hắn có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Người đánh ngựa phía trước là Vô Song cũng có cảm giác lo lắng này, hắn kéo dây cương, vỗ vỗ mặt Đỗ Lương Dạ, kêu lên: “Này này! Ngươi đang ngủ phải không?”

Đỗ Lương Dạ tựa dưới chân hắn, đầu gác lên đùi hắn, mái tóc bị gió thổi làm rối tung che kín nửa khuôn mặt của nàng, hơi thở yếu ớt không nghe rõ. Vô Song vươn tay khẽ chạm vào vết thương bên vai trái của nàng, nàng đau đớn khẽ kêu lên một tiếng, phẫn nộ ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng như hai ngôi sao nhỏ.

Vô Song thấy ánh mắt nàng lấp lánh, tâm trạng chút nhẹ nhõm, nét mặt liền cười dịu dàng, nói: “Đừng ngủ nữa. Lát nữa thôi là có thể tránh được đám truy binh, đến lúc đó hãy ngủ tiếp….”

“Ngủ cái rắm!’ Đỗ Lương Dạ lạnh lùng ngắt lời hắn, lại một lần nữa tựa đầu vào đùi hắn, nhắm mắt lại, yếu ớt nói: “Đầu tiên tìm một chỗ nào ăn cơm thật no, ta đói muốn chết!”

Vô Song nghe vậy ra sức thúc giục tuấn mã chạy nhanh, bên trong xe rõ ràng lại truyền ra hai tiếng kêu đau đớn, đại khái là đụng phải vết thương. Đỗ Lương Dạ khẽ nghiêng người đi tránh đụng vào vết thương ở vai tráo. vừa vén sợi tóc rối ra sau đưa mắt nhìn ra ngoài, mặt trời ở phía Đông đang lên, trên bầu trời xanh thẳm mây phiêu lãng bay, ánh trắng chỉ còn lại một vết tích mờ nhạt, giống như trên bầu trời mới đây vừa khép lại vết thương.

Nàng không lo lắng truy binh sẽ đuổi theo!

Vai đương nhiên là rất đau, nhưng lúc này nàng cảm giác vô cùng đói. Nàng không còn ngây thơ cho rằng việc đột phá vòng vây sẽ khiến cho đám người Khúc Lan khoan dung, nàng biết Khúc Lan sẽ không bỏ qua cho nàng, chỉ cần xe ngựa dừng lại, ông ta sẽ từ trong xe nhảy ra, dùng phong đao trứ danh nhiệt tình thăm hỏi nàng, hả ha, đó cũng là nguyên nhân mà Vô Song để nàng ở bên cạnh hắn. Cho nên, hiện giờ nàng cần phải dự trữ năng lương, nghỉ ngơi dưỡng sức!

Nàng vẫn không thể chết được!

Đỗ Lương Dạ khẽ nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt trong suốt rơi xuống tóc mai, khóe miệng khẽ cười. Dáng vẻ tươi cười rất quỷ dị, nhưng trong mắt Vô Song, lại có cảm giác vô cùng kỳ diệu.

Hắn khẽ đưa tay nhẹ nhàng ôm tóc nàng, dịu dàng nói: “Không sao đâu, mọi việc sẽ qua!”

Trên mặt Đỗ Lương Dạ ý cười càng nhiều.

Trầm mặc một lúc lâu mới nghe được một câu rất nhỏ: “Cả đời này của ta xong rồi.”

Vô Song nghe vậy mặt biến sắc, nhưng vẫn dịu dàng nói: “Mọi việc còn có ta, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”

Đỗ Lương Dạ áp mặt vào đùi hắn, cười, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Lúc này đây, có người nào thật sự đáng để tin tưởng?…Vô Song, ta không hề tin tưởng bất cứ ai.”

“Bao gồm cả Mộ Dung Thu Thủy ư?”

“Có lẽ…”

“Ngươi do dự, rõ ràng là ngươi tin tưởng hắn!”

“Sai, ta do dự, là bởi vì ngay cả bản thân mình ta cũng không dám tin…” Nàng như cân nhắc, âm thanh nhẹ nhàng thong thả, “Ngươi sẽ không hiểu đâu, khi một người, cô ta đã từ bỏ điều quan trọng nhất gì đó, thì lúc đó, cô ta đã không hề tin tưởng bản thân mình..Như vậy, cô ta…”

Giọng nói của nàng rất yếu ớt gần như không thể nghe thấy, đầu của nàng nghiêng đổ xuống dưới theo chân hắn.

Vô Song kinh hãi, vội vàng lấy tay nâng đầu nàng lên, kêu lên: “Lương Dạ, Lương Dạ, ngươi làm sao vậy…”

Hắn còn chưa nói dứt lời, phía sau có tiếng động, sắc mặt Mộ Dung Thu Thủy trắng bệch đi ra, hắn đỡ lấy Đỗ Lương Dạ trong tay Vô Song, khẽ vỗ nhẹ vào má nàng, gọi: “Lương Dạ.”

Đỗ Lương Dạ mở mắt ra thấy Mộ Dung Thu Thủy, cố cười tươi nói “Thật đói quá!”

Trong ngực Mộ Dung Thu Thủy đau đớn, nghẹ ngào không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt nàng vào lòng, động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng, giống như nàng là một chiếc gốm sứ tinh xảo, mạnh tay sẽ vỡ vụn. Nhưng Đỗ Lương Dạ bỗng nhiên đẩy Mộ Dung Thu Thủy ra, giơ kiếm ra sức gạt về phía trước, nghe ‘đinh’ một tiếng, lửa bắn khắp nơi, nàng cảm giác một sự chấn động từ bàn tay nàng truyền đến thẳng nội tạng, ngay sau đó cả người bắn ra ngoài, đóa hồng trên y bào bị gió thổi la động, như cánh diều bị đứt dây.

Vô Song thở nhẹ một tiếng, từ chỗ ngồi nhảy bật lên, cánh tay áo dài rộng nhẹ nhàng cuốn lấy nàng rồi nhanh nhẹn rơi xuống đất.

Mộ Dung Thu Thủy đờ đẫn người một chút, tiếp theo đó bỗng nhiên bật cười, đưa tay ấn nhẹ lên mi tâm.

Khúc Lan đặt chân lên ghế, dùng cặp mắt đỏ ngầu nhìn Mộ Dung Thu Thủy, sau đó đưa phong đao trong tay qua cho hắn, gằn từng chữ: “Giết cô ta!”

Mộ Dung Thu Thủy trầm mặc một chút, nói: “Xin lỗi sư phụ….”

Khúc Lan ngắt lời hắn, lạnh lùng nói: “Giết cô ta, không thì ngươi sẽ làm ta thất vọng.”

Mộ Dung Thu Thủy nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Con không thể sư phụ, con không thể…”

Khúc Lan phất tay cho hắn một bạt tai. Khóe miệng Mộ Dung Thu Thủy chảy máu, nhưng trên mặt hắn bình tĩnh chưa từng có.

‘Sư phụ, từ nhỏ đến lớn, người nói gì thì là cái đó, con cũng chưa từng dám làm trái, duy nhất chuyện này, xin thứ cho con không thể tuân mệnh…Con cũng từng quyết tâm phải quên nàng, nhưng con không làm được…”

Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười khổ, giọng điệu kiên quyết: “Sư phụ, con biết làm mất hứng người, nếu như người nhất định phải giết nàng, xin người hãy giết con đi.”

Nói xong, hắn quỳ xuống đất, chậm rãi cúi đầu xuống.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn gọn gàng dứt khoát cãi lệnh của sư phụ, hơn nữa còn ở trước mặt bao nhiêu người. Khí huyết Khúc Lan lập tức bốc lên, khuôn mặt vốn ngăm đen lại càng thêm đen được phát ra từ đôi đồng tử đen kịt, con mắt trừng trừng, bàn tay run run làm phong đao cũng run theo, phong đao cách yết hầu của Mộ Dung Thu Thủy chỉ còn hai tấc.

Ánh mắt mọi người đều tập trung vào phong đao.

Màn kịch này thật ra cũng không có chút gì mới mẻ, ba năm trước đây cũng từng diễn qua một lần rồi. Đời người thật đúng là không có gì đổi mới cả. Đỗ Lương Dạ thầm cười nhạt, cũng không cần suy đoán, Phạm âm ti tông chủ của Thiên hạ vô song các là ai mà có thể tùy tiện xử trí được chứ?

Vô Song ôm Đỗ Lương Dạ lặng im không nói, gió thổ bay mái tóc dài của hắn lộ ra toàn bộ gương mặt, đôi mắt sáng như tuyết, tất cả những mỹ tử có thể dùng để khen tặng hắn e rằng còn thiếu. Lúc này, trên khuôn mặt mỹ lệ đó không biểu lộ một chút gì, nhưng lại có một cảm giác lạnh lùng nghiêm nghị không thể nói thành lời, giống như ở trước mặt hắn bất kể một quyết định nhỏ bé nào đều là đi quá giới hạn.

Gió thổi qua ánh bình minh sườn núi làm cây cỏ phát ra âm thanh càng làm tăng thêm sự yên tĩnh.

Đúng lúc này, phi hạc Lưu Vệ Thần nhô đầu trong xe ngựa ra, nói: “Khúc lão đại, việc này có quy củ của giang hồ. Đỗ nha đầu đêm nay cứu chúng ta một mạng, chúng ta cũng nên tha cô ta một lần, chờ cô ta dưỡng thương khỏi rồi, chúng ta lại cùng cô ta thanh toán món nợ, đừng để cho anh hùng thiên hạ chế nhạo chúng ta…”

Khúc Lan theo lời thu hồi phong đao lại, xoay người quay trở lại trong xe.

Từ nay đến ba ngày sau, ông ta không thèm nhìn Mộ Dung Thu Thủy.

***

Tuy nói là thời tiết lập thu từ lâu, nhưng khí hậu trở nên lạnh hơn giống như bắt đầu từ chuyện đêm đó. Đỗ Lương Dạ nằm trên giường, nhìn ra ngoài bầu trời cao trong xanh ngoài cửa sổ, và nhìn thoáng qua những bóng chim bay qua. Phòng của khách điếm bình dân có một cây cổ thụ lâu đời, rễ sâu lá tốt, lá rụng vi vu bay theo gió cuối mùa thu càng vô cùng tịch liêu.

Vô Song ngồi đối diện với Đỗ Lương Dạ, mười ngón tay như bay gọt quả cam, vừa hỏi: “Vai còn đau không?”

Đỗ Lương Dạ vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, lười biếng hừm một tiếng không trả lời, cũng không biết là còn đau không, hay là hết đau rồi. Vô Song bất mãn càu nhàu; ‘Này, đó là cao tuyết liên ta mua ở Liêu Đông, chuyên trị đao thương, nếu không có hiệu quả, ta sẽ tìm bọn chúng để tranh luận phái trái…”

Đỗ Lương Dạ bật cười. Lời này nàng hoàn toàn tin tưởng, về phương diện buôn bán Vô Song rất trung thực, rất nghiêm túc!

Vô Song lột một miếng cam đưa tới trước mặt nàng, mặt mở to, hứng thú dạt dào đề nghị: “Qua hai ngày nữa, chờ thương thế của ngươi khỏi rồi, chúng ta đi du ngoạn Trường Giang…”

Đỗ Lương Dạ nhận lấy miếng cam từ tay hắn, ánh mắt như cười nhìn hắn.

“Lại không đồng ý à…” hắn hơi trề môi, biểu hiện thân thiết: “Ta nói tiểu Dạ này, đến bây giờ ngươi vẫn không hiểu tình huống này hay sao, người triều đình đang đuổi bắt các ngươi, bản thân Mộ Dung đã khó bảo toàn rồi, hắn tuyệt đối không thể mang ngươi theo đươc…”

Đỗ Lương Dạ dường như không nghe gì, đưa mắt nhìn sắc trời, nói: “Trời tối nhanh thật, sao huynh ấy còn chưa về?”

Vô Song thấy nàng như vậy, bĩu môi kêu lên: “Bọn họ có ba phân đà đã bị triều đình bao vây diệt trừ rồi, tử thương nặng nề, hiện giờ không thể để tâm đến ngươi đâu!”

Đỗ Lương Dạ cười cười không nói, thần sắc bình tĩnh.

Vô Song tự thấy những lời này hơi khó nghe, liền dùng tay phải còn lại cầm tay nàng, giọng điệu dịu hơn: “Ngươi biết mà, bất luận sau này xảy ra chuyện gì, ta luôn ở bên ngươi…” Mắt thấy nàng thờ ơ, liền chậm rì rì thêm vào một câu: “Hơn nữa, ta không lấy bạc của ngươi đâu…”

Đỗ Lương Dạ nghe vậy không nhịn được phì cười trên giường.

Vô Song vì thế hừ hai tiếng, bỏ quả cam xuống, dùng chiếc khăn ướt bên cạnh lau tay, đứng lên cầm hộp thuốc mỡ, nói: “Đến giờ bôi thuốc rồi, đến đây, quay người qua đây.”

Đỗ Lương Dạ nghe lời xoay người lại, Vô Song từ đằng sau cởi chiếc áo rộng thùng thình của nàng ra, cởi miếng vải trắng băng bó trên vai trái của nàng, tỉ mỉ bôi thuốc lên vết thương trên vai nàng.

Bởi vì triều đình phát lệnh truy nã, bọn họn phải tạm thời trốn tại một khách điếm nhỏ hẻo lánh, ngay cả đại phu cũng không dám tùy tiện tìm. May mà mọi người đi lại giang hồ nhiều, thường xuyên chuẩn bị kim sang dược, những vết thương do đao kiếm cũng có thể tự trị khỏi được, lại đến y quán trên trấn mua một ít thuốc bắc sắc uống là xong. Như vậy trong ba ngày tới, đương nhiên cũng phục hồi có hiệu quả.

Lưu Vệ Thần cậy khinh công cao chỉ bị thương một chút ngoài da. Cao Kiện trên đỉnh núi đánh lén gặp phải một đội hơn mười người không người nào không phải là cao thủ đại nội cả, vì vậy mà ông ta bị thương nặng nhất, nội tạng trọng thương nghiêm trọng. Điều tức ba ngày rồi, những người còn lại hầu như đã gần khôi phục nhưng duy chỉ có ông ta là chưa chút khởi sắc.

Sự thất bại trước nay chưa từng có, sắc mặt mọi người trong phòng đều chán nản, duy chỉ có Lưu Vệ Thân là âm thanh dõng dạc.

“Ban đầu muốn đánh tan đám Thanh cẩu ở Đồng Quang, Đại Thuận Vương liền liên hệ với Tả Lương Ngọc, muốn cùng hắn liên hợp kháng Thanh, ai ngờ tên Tả Lương Ngọc khốn kiếp này, hắn không những không đánh Thanh cẩu, còn xa xả cái gì ‘phụng mật chiếu thái tử’ ‘ nghiêng về Thanh quân’, cầm trong tay tám mươi vạn binh mã từ Vũ Xương đến Nam Kinh đánh Mã Sĩ Anh, Nguyễn Đại Thành, kết quả thế nào? Mã Sĩ Anh triệu tập ba mươi vạn binh mã từ bốn trấn nghênh chiến, khiến cho phòng tuyến sông Hoài, Trường Giang trống rỗng, Thanh cẩu vì thế thừa cơ vào được, quy mô Nam hạ, một tháng thì dẹp xong Nam Kinh, triều đại Nam Minh là Hoằng Quang Triêu lúc đó bị diệt. Sau đó đến Long Võ, Thiệu Võ Chiêu cũng đều là phù dung sớm nở tối tàn, thảo nào Khúc lão đại thấy bọn họ chướng mắt…”

Đúng lúc này, Khúc Lan bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời ông ta: “Ngươi nịnh hót ta cũng không dùng.”

Lưu Vệ Thần cười hắc hắc, lại tỏ ra giọng điệu khẩn thiết: “Lão đại, mấy năm nay chúng ta kinh qua khắp nơi, tuy rằng không ít trận thắng, nhưng nếu muốn đối kháng với Thanh cẩu, quả thực là không thể đich nổi, chỉ có thể cùng triều đại Nam Minh liên hợp lại, cộng đồng kháng Thanh thì mới là lối thoát…”

Khúc Lan biết Lưu Vệ Thần cố tình nói từ xa tới gần, trên thực tế là muốn cầu tình thay Mộ Dung Thu Thủy, liền xoay người, động tác không muốn nghe. Lưu Vệ Thần quả nhiên không vòng vo nữa, nói thẳng vào chủ đề: “Mộ Dung mấy năm nay vẫn tận tâm tận lực, tích cực liên hợp các thế lực để liên kết kháng Thanh, tâm hắn vẫn luôn ở bên chúng ta, nhưng rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ, một thời nhiệt huyết, cũng có nữ nhân tình trường. Về phần Đỗ nha đầu kia…Không bằng đợi đến đại hội anh hùng xử quyết cô ta….”

“Ai nói muốn đợi đến đại hội hả?”

“Lão đại,” Lưu Vệ Thần giả vờ giật mình cất cao giọng kêu lên: “Ngươi không đến đại hội anh hùng, vậy thì vị trí minh chủ do ai làm hả?”

Một câu nói làm cho tất cả mọi người đều cười rộ lên, làm cho cả người Khúc Lan dễ chịu, nhưng ông ta vẫn giữ khuôn mặt cau có như cũ, trầm ngâm một lát mới nói: “Ta nghĩ việc này có chút kỳ lạ…”

Lưu Vệ Thần nói: “Nói xem nào?”

“Có năng lực liên lạc các hào kiệt giang hồ các nơi, tề tụ ở Mãnh Trì để mở ra đại hội anh hùng kháng Thanh, nhất định trên là giang hồ có một ai đó đức cao trọng vọng trên giang hồ, không giống như Ôn Lương Tương chỉ là một nữ tử có thể làm được việc đó….”

“Vấn đề này ta cũng từng nghĩ đến, hay là phía sau cô ta có cao nhân nào khác?”

“Sẽ là ai? Từ lúc Hứa chưởng môn của phái Huyễn Nguyệt kiếm ở Thục Trung bất hạnh ngộ hại, vùng Tương Cống cũng có vài người, nhưng còn xa mới có thể là người đức cao trọng vọng như vậy.”

Mọi người nghe vậy đều trầm tư, nói ra tên vài người đều bị Khúc Lan bác bỏ, cuối cùng không tìm ra được người nào. Lưu Vệ Thần cười ha hả nói: “Không cần quan tâm hắn là ai, đến lúc đó chúng ta sẽ biết.”

Dứt lời liền nhìn Khúc Lan dò xét, phát hiện thần sắc ông ta đã nguôi giận,liền thưa dịp nói: “Lão đại, chờ Mộ Dung trở về, hãy kể lại cho hắn một chút chuyện đại hội ở Mãnh Trì, việc này là hắn và Ôn Lương Tương bàn bạc, hắn biết cụ thể hơn…”

Khúc Lan nghe vậy vẻ mặt lại lạnh lùng, hừ một tiếng, chưa nói gì, chợt nghe tiểu nhị bên ngoài cửa lên tiếng nói: “Các vị khách quan, cơm tối đến rồi!”

Cơm tối được đưa vào phòng, khác điếm vốn không có loại phục vụ này, nhưng Vô Song đưa cho ông chủ ngân phiếu làm ông ta không thể từ chối, vì vậy mà có trường hợp đặc biệt này.

Đỗ Lương Dạ ăn xong được một lúc thì Ôn Lương Tương bỗng tới chơi. Ôn Lương Tương đứng ở trước cửa, vóc người tinh tế, tay trái sưng to được băng bó bằng tấm vải trắng, nhìn trông như chiếc bánh màn thầu.

Ôn Lương Tương không nhìn Đỗ Lương Dạ, chỉ quay sang Vô Song, nói: “Nói chuyện một chút nhé.”

Đỗ Lương Dạ đưa mắt nhìn mặt Vô Song, thấy hắn như không có việc gì đặt đũa xuống, ngoan ngoãn đi ra ngoài cùng Ôn Lương Tương.

Ha hả, đó không giống như phong cách của hắn.

Nàng hơi trầm ngâm, chộp lấy thanh kiếm trên bàn, đẩy cửa sổ nhẹ nhàng đi ra ngoài, đứng yên ở dưới gốc cây cổ thụ của khách điếm, bỗng nhiên tay trái bắt lấy thanh kiếm, bàn tay phải chậm rãi quét qua thân cây, động tác thong thả, nhưng dáng vẻ vô cùng chăm chú vất vả.

Có tiếng mắng chửi tàn bạo, một hàn khí sắc bén từ phía sau nàng kéo tới.

Đỗ Lương Dạ lâm biến cũng không sợ hãi, lòng bàn tay thuận thế phát lực vào thân cây, cả người theo thân cây bắn lên tránh được một kích bất thình lình, hai chân mượn lực cành cây đàn hồi lăng không bắn lên nóc nhà khách điếm, lao về phía tây.

“Rốt cuộc ngươi có ý gì?” Ôn lương Tương đóng cửa lại không kiềm chế được liền hỏi luôn, thái độ không kiên nhẫn.

“Ý gì là ý gì?” Vô Song lạnh nhạt đáp lời, cũng không nhìn nàng, chỉ mải cúi đầu quan sát hai ống tay áo rộng thùng thình.

Áo choàng của hắn mùa tím sậm, một phần tay áo màu trắng được thêu vài đóa hoa, nhìn qua thì giống như hoa tường vi, cũng có thể là mẫu đơn, bởi vậy tay áo hắn cuồn cuộn nhìn rất chân thực, cảm giác như có một mùi hương thơm ngát từ ống tay áo của hắn tỏa ra, u lạnh thấu xương.

Mũi của Ôn Lương Tương đăc biệt mẫn cảm với mùi hương.

Khứu giác của nàng đã quen thuộc với hương thơm, càng cảm thấy trong lòng nôn nóng, tức thì lạnh lùng cười nói: “Mấy ngày nay ngươi một tấc cũng không rời khỏi Đỗ Lương Dạ, vậy rốt cuộc là ngươi có ý gì?”

Vô Song nhướng mày, cười nói: ‘Ta thích nàng ấy.”

Ôn Lương Tương mặt biến sắc: “Ngươi nói, Đỗ Lương Dạ là người hại chết Hứa chưởng môn.”

“Không sai. Là nàng làm.”

“Vậy thì cô ta là kẻ thù của ta, nhưng người là nhất mực che chở cho cô ta…”

Ôn Lương Tương ngừng lại một chút, hai mặt chăm chú nhìn Vô Song, nét mặt ẩn ý cười, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự quạnh quẽ: “Ha hả, Các chủ, vậy mà ngươi lại lấy của ta hai vạn lượng bạc.”

Vô Song không cho là vậy, cười nói: “Là ta thu bạc của ngươi, nhưng hình như ta không hứa hẹn là sẽ giết Đỗ Lương Dạ báo thù thay cho sư phụ ngươi.”

“Việc làm của ngươi bây giờ, chẳng khác nào là ngăn cản ta báo thù.”

“Nếu ngươi giết cô ta, không sợ Mộ Dung Thu Thủy trở mặt với ngươi hay sao?”

Ôn Lương Tương cười khẽ: “Mộ Dung Thu Thủy? HIện giờ hắn còn có năng lực để trở mặt với ta hay sao?”

Vô Song cũng cười: “Ta vẫn cho rằng bà chủ Ôn là nữ trung hào kiệt, không ngờ cũng có ánh mắt thiển cận như vậy.”

Ôn Lương Tương giật mình.

Vô Song chuyển câu chuyện, sắc mặt lạnh lùng nói tiếp: “Mặc dù lần này bị nhục, thực lực của tổ chức phản Thanh phục Minh vẫn không thể khinh thường. Thứ hai, kẻ địch lớn nhất của đại Tây nghĩa quân là thát tử Mãn Thanh chứ không phải là Mộ Dung Thu Thủy và tổ chức phản Thanh phục Minh. Thứ ba, Mộ Dung Thu Thủy sẽ tham gia đại hội tại Mãnh Trì, là người duy nhất có năng lực khiến các lộ hào kiệt tâm phục khẩu phục. Ha hả, bà chủ Ôn, mục đích chuyến này của ngươi không phải là liên hợp các nghĩa sĩ dân gian và anh hùng hào kiệt khắp nơi cùng chống lại Thanh binh hay sao? Hiện giờ vì một người là Đỗ Lương Dạ mà trở mặt với Mộ Dung Thu Thủy, chẳng phải là…”

Ôn Lương Tương cười lạnh, xen lời hắn: “Quan hệ lợi và hại trong đó ta rất hiểu rõ, không cần Các chủ phải lo lắng! Ngươi nói một đống như thế, đơn giản là muốn ta buông tha cho Đỗ Lương Dạ. Ta nói cho ngươi biết, tuyệt đối không! Ta không những không bỏ qua cho Đỗ Lương Dạ, ta cũng tuyệt không tha cho Mộ Dung Thu Thủy, đó là một đôi cẩu nam nữ.”

Vô Song mặt hướng về phía cửa sổ, nghe vậy liền đưa tay sở trán, bùi ngùi thở dài nói :”Bà chủ Ôn, ta thực sự không biết nên khen ngươi ngay thẳng, hay là nói ngươi ngu xuẩn đây?”

“Có ý gì?” Ôn Lương Tương chau mày.

“Tình hình trước mắt không phải đã rõ ràng rồi sao, muốn diệt trừ Đỗ Lương Dạ, có một người còn sốt ruột thích hợp hơn so với ngươi, căn bản không cần ngươi tự mình động thủ…”

Ôn Lương Tương đầu tiên là sửng sốt, rồi trong đầu vụt sáng, đột nhiên hiểu ra, mỉm cười gật đầu nói: “Không sai! Ta thật sự là quá nóng vội hồ đồ rồi.”

Ôn Lương Tương thì hồ đồ, nhưng tỳ nữ Duyệt Ý lại không chút hồ đồ, hai mắt sáng rực đuổi theo bóng dáng Đỗ Lương Dạ, lấy trong người ra ba mũi phi trâm tẩm độc, nhắm sau lưng nàng mà phi.

Đỗ Lương Dạ tai vô cùng thính, khinh công cũng không kém, tai nghe phía sau có tiếng gió rít không chút hoang mang, cả người lăng không về phía tây ẩn người vào mặt sau của bức tường.

Nàng vừa đáp xuống đất, bỗng nhiên có hai cánh tay chặn ngang ôm lấy nàng.

Đỗ Lương Dạ thất kinh, theo bản năng muốn hét lên nhưng bàn tay kia đã chắn môi nàng, cùng với đó là một mùi hương quen thuộc phả vào mặt, tâm trạng nàng buông lỏng, thuận thế ngã vào lòng đối phương.

Mộ Dung Thu Thủy ôm cơ thể mềm mại vào lòng, thi triển khinh công vượt qua một loạt nóc nhà, qua bảy tám chỗ rẽ đã lập tức thoát được khỏi sự truy đuổi của Duyệt Ý.

Lúc này sắc trời vẫn chưa hoàn toàn tối, trấn nhỏ tịch mịch vắng vẻ, xa xa khói bếp lượn lờ, gió thu làm cành lá rung động. Phía Tây một màu vàng mô lung, hình như hé ra một ráng trời to lớn mỹ lệ, mềm mại buông xuống chạm sát mặt đất. Hai người ở đầu thôn tìm được một gốc cây, liền dựa vào chạc cây để ngồi, trước mắt là một mảnh ruộng ngô rộng lớn vàng ruộm, hai chú chó đen nhàn nhã dạo qua đồng ruộng, một cơn gió thổi qua, những lá ngô phát ra những tiếng động, làm kinh động đến những chú chim tước ăn vụng. Thời gian đất trời luân phiên vô cùng yên bình, thần kỳ huyền ảo.

Đỗ Lương Dạ bỗng nhiên xúc động xưa nay chưa từng có, nàng khẽ than thở: “Đây là hoàng hôn đẹp nhất trong đời muội.”

“Ta cũng vậy.”

Mộ Dung Thu Thủy đặt cằm lên đỉnh đầu của nàng, giọng nói khàn khàn đáp lại, rồi nói tiếp: “Thương thế của muội đã đỡ chưa?”

Đỗ Lương Dạ cười: “Không có gì, thật ra huynh, ừm…cho muội xem nào…” Nói xong từ trong lòng hắn ngẩng lên, đưa tay chạm vào mặt hắn.

Sắc mặt hắn tái nhợt, vết thương trên trán đã đóng vảy, một vết sẹo dài vẫn không làm tổn hại đến vẻ tuấn tú của hắn, trái lại càng làm tăng thêm vẻ anh khí. Hai mắt hắn đen kịt, thâm thúy, giống như một hàn đàm sáng rực, mỹ lệ, vừa dịp chiếu rọi lên dung nhan của nàng.

Nàng xem cực kỳ chăm chú, giống như muốn khắc dáng vẻ của hắn vào trong lòng.Taynàng mơn trớn từng ngũ quan của hắn, hắn liền bắt lấy đưa lên môi hôn, tay nàng mềm mại không xương với những sợi gân xanh mỏng. Hắn hôn như chưa đủ, cúi xuống tìm môi nàng.

Một lúc lâu.

Mộ Dung Thu Thủy bỗng nhiên đẩy nàng ra, nói: “Lương Dạ, muội đi đi.”

Đỗ Lương Dạ hai mái đỏ bừng, buồn nản oán giận nói: ” Huynh thật chẳng thay đổi gì.”

“Sư phụ sẽ không bỏ qua cho muội.”

“Yên tâm, muội cũng sẽ không bỏ qua cho ông ta.”

“Lương Dạ, hạnh phúc của muội là nguyện vọng lớn nhất của ta, xin đừng để ta thất vọng.”

“Có lẽ đến một ngày nào đó, huynh sẽ phát hiện tất cả những điều này đều không đáng?”

“Có đáng hay không, đều do ta định đoạt.” Mộ Dung Thu Thủy cười, dung sắc tú tuyệt như nguyệt lạc hải đường.

Đỗ Lương Dạ nhắm mắt im lặng chốc lát, bỗng nhiên cười nói: “Được! Muội nhất định sẽ không cho huynh có cơ hội hối hận.”

Mộ Dung Thu Thủy ôm nàng nhảy xuống đất, hai người cầm tay nhau sóng vai đi chầm chậm vào thôn.

Bóng đêm tràn xuống, vài ngôi sao lờ mờ trong màn đêm, tỏa ánh sáng rất nhỏ cũng đủ để hắn thấy rõ gương mặt của Đỗ Lương Dạ, nhu hòa và quật cường. Đôi mắt nàng sáng rực giống như hai ngọn lửa, ánh lên một sự mạnh mẽ khiến cho hắn nhớ tới lúc bé đã nhìn thấy cây hoa thầu dầu, mềm mại mà dẻo dai, có tính thích ứng rất mạnh, một gốc cây nho nhỏ mà lá cây có thể sinh sôi nảy nở tươi tốt rậm rạp, trong ban đêm tịch mịch cơ thể nghe được những âm thanh trái cây nổ bung, âm sắc rất giòn, có một sức bật rất đặc biệt. Trời biết, hắn yêu âm thanh này biết nhường nào.

Mộ Dung Thu Thủy dừng lại, lần thứ hai ôm Đỗ Lương Dạ vào lòng. Bởi vì dùng lực khá mạnh làm đau vết thương trên vai trái của nàng, nhưng nàng không kêu. Nàng nghe tiếng tim hắn đập mạnh, từng tiếng gõ vào ý chí của nàng. Sau đó, nàng cảm thấy yếu đuối chưa từng có, đành phải đẩy hắn ra.

‘Muội đi rồi, sư phụ huynh có tức giận giết huynh không?”

“Sẽ không.” Mộ Dung Thu Thủy cười cười.

“Nếu thật sự như vậy, muối nhất định báo thù cho huynh.”

Mộ Dung Thu Thủy không nói gì, im lặng chốc lát mới cười khổ nói: “Hai người đều là người quan trọng nhất trong cuộc đời này của ta, nhưng số phận chỉ có phép ta chọn một người. Thì ra cuộc đời thực sự là có chuyện này.”

Đỗ Lương Dạ nghe vậy vô cùng đau đớn, không nhịn được nước mắt tràn xuống mi.

Mộ Dung Thu Thủy buông tay nàng ra, nói: “Ta đi!”

Hắn nói xong thì bước đi luôn, không quay đầu lại.

Bốn bề yên tĩnh, từng nhà trong trấn nhỏ thắp lên đèn dầu lập lòe trong ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, ở một khoảng xa để nhìn giống như những nụ hoa cúc đang hé nở cuối mùa thu, vô cùng mỹ lệ động lòng người…thế gian có rất sự vật, nếu ở một khoảng cách nhất định để nhìn, thì dường như rất mỹ lệ động lòng người, nếu đến gần thì khó tránh khỏi rơi vào thế tục đời thường.

Tình yêu kỳ thực cũng thế. Trên đời này nó không hề vĩnh cửu, mà lại dễ dàng bay hơi, đặc biệt chỉ có tác dụng trong một thời gian nhất định, nếu đem tình yêu trai gái đặt vào một góc chân thực ngay trước mặt, thì tám chín phần mười là sẽ lộ ra thảm đạm lực bất tòng tâm.

Nàng không muốn mạo hiểm như vậy.

***

Ngủ ngoài trời đối với người trong giang hồ không có gì ngạc nhiên, nhưng đối với một người đi lại giang hồ đang bị thương thì sẽ không chút thư thái. Đỗ Lương Dạ nằm trên một cành lá xum xuê, cảm giác vai trái càng lúc càng đau. Giờ là cuối mùa thu, hàn khí càng lúc càng nhiều, gió đêm thổi tới càng làm cho cảm giác lạnh lẽo.

Là đau đớn khiến cho bản thân yếu đuối sao?

Nàng cong khóe miệng tự giễu mình, chậm rãi nhắm mắt lại thầm vận khí điều tức. Ước chừng hơn hai canh giờ mới mở mắt ra, chỉ thấy trên đỉnh đầu bầu trời đen thẳm mượt như tơ, những ngôi sao đầy ắp trên bầu tởi, tỏa ánh sáng mỹ lệ không gì sánh được. Nhất thời trong lòng nàng đầy vui sướng, phản ứng đầu tiên là muốn gọi Mộ Dung Thu Thủy đến xem, nhưng lập tức ý thức được, hắn đã không còn ở bên mình, nàng không kìm lòng nổi, trong ngực tràn ngập sự bi ai.

Cả đời này, xác nhận cảnh đẹp không có tác dụng gì, ngay cả dù có thiên loại phong tình, nhưng biết tỏ cùng ai?

Đỗ Lương Dạ nhìn bầu trời đầy sao, trong lòng vô cùng thê lương, liền nhớ tới một từ khúc nhiều năm trước đã từng nghe qua, liền lục tìm ký ức, cất giọng:

“Soi mình trong gương

Chỉ thấy ngọc lưu ly đã tan nát

Phấn hương sớm đã nhạt nhòa

Vì sao một đêm phong hoa tuyết nguyệt

Ta liền đã bạc đầu?”

Nàng vừa hát xong, dưới tàng cây có tiếng vỗ tay nhè nhẹ, có tiếng cười: “Thì ra ngươi hát hay như vậy, nếu như đổi nghề, e rằng ngay cả Ôn Lương Tương cũng không bằng, đêm nay không biết ta tu luyện gì mà có phước như vậy…ha ha ha…”

Vô Song cười ha ha một tràng dài.

Đỗ Lương Dạ thay đổi tư thế trên cây, lười phản ứng với hắn.

Vô Song tự mình nhảy lên cây, Đỗ Lương Dạ nghe tiếng gió liền nhấc chân đá mạnh qua, Vô Song đưa tay vỗ lên đùi nàng, hai chân ôm lấy cành cây thuận thế hướng người ra, mặt đối mặt với nàng, mùi hương nam tính ấm áp thơm ngát áp thẳng vào mặt nàng, mái tóc dài buông thẳng xuống, hoa lệ lay động.

ĐỖ Lương Dạ khẽ nhíu mày, trừng mắt với hắn, đã thấy một đôi đồng tử đen nhánh cười dịu dàng nhìn nàng chăm chú, vẻ mặt hồn nhiên ngây thơ, nàng lập tức tức giận nói: “Muộn rồi ngươi còn không ngủ muốn làm gì hả?”

“Còn nói nữa, ngươi có giường tốt ở khách điếm mà không ngủ, chạy ra đây ngủ trên cây làm gì?”

“Mát mà.”

‘Hử?” Hắn nắm tay nàng, “Taylạnh như vậy, xem ra thực sự là rất mát.”

“Đương nhiên rồi.” Nàng nhắm mắt lại hừ một tiếng, “Không có việc gì thì đừng quấy nhiễu người khác ngủ.”

Vô Song cười hì hì nói: “Quay về khách điếm ngủ chẳng phải là rất tốt sao, dù sao đám người Mộ Dung đã đi hết rồi. khách điếm rất rộng, cũng không có ..”

“Đi rồi?” Đỗ Lương Dạ mở to mắt, hỏi: “Bọn họ đi đâu?”

“Đi đến Mãnh Trì tham dự đại hội anh hùng…”

“Đại hội anh hùng?”

“Đúng vậy.’ Vô Song đáp, đổi tư thế nói: “Có người nói các anh hùng hào kiệt Trung Nguyên đều đến Mãnh Trì, muốn tuyển chọn ra một vị võ lâm minh chủ thống lĩnh mọi người chống lại Thanh binh.”

Đỗ Lương Dạ trầm ngâm một lát, lại cười nói :”Đây là trò của Ôn Lương Tương phải không?”

Vô Song từ chối cho ý kiến, hỏi ngược lại: “Vì sao lại khẳng định như vậy?”

Đỗ Lương Dạ hừ nói: “Ngay cả ngươi mà cô ta cũng có bản lĩnh mời được, vậy một đại hội anh hùng đương nhiên cũng không thành vấn đề.”

Vô Song nghe vậy bật cười ha ha: “Rốt cuộc đó là lời khen tặng của ngươi đối với ta phải không?”

Đỗ Lương Dạ thấy khó kích được hắn, thản nhiên nói: “Là ta ăn ngay nói thật.”

“Ta chẳng thể làm gì khác là vui lòng nhận.” Hắn bật cười.

“Thật là kỳ lạ…”

“Hả?”

“Ta còn chờ cô ta tới giết ta. Sao lại bỏ đi chứ?”

“Hiển nhiên là đại hội anh hùng kia quan trọng hơn so với ngươi.”

“Ha hả, bọn họ đều đi tham dự đại hội anh hùng, ngươi còn ở đây làm gì?”

Vô Song trừng mắt với nàng, lộ ra thần sắc u oán, nói: “Thật chẳng có lương tâm, nhân gia không phải lo lắng cho ngươi sao…”

Đỗ Lương Dạ tựa vào thân cây, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt hắn dưới ánh trăng, hàng mi đen dày, đôi mắt sáng rực, mặc dù là đang nói dối, nhưng ánh mắt lại vô cùng vô tội, hồn nhiên ngây thơ giống như một yêu nghiệt. Nàng tự cho mình là hiểu rõ nhân tính, nhưng không chút nào hiểu được mỹ thiếu niên trước mắt, hắn rốt cuộc là muốn gì?

‘Những lời trước đây ngươi nói đều là thật phải không?” Nàng đột nhiên hỏi.

“Nói gì?”

“Ngươi thích ta.”

“Đương nhiên là thật.” Vô Song vội vàng cam đoan, mắt thấy nàng nheo mắt lại nghi ngờ, hắn lại nói: “Ngươi không tin ta, ta có thể thề với trời….” Hắn giơ hai tay lên, chỉ vào ánh trăng cất tiếng: “Ta – Thiên hạ vô song thật sự thích Đỗ Lương Dạ, nếu như nói dối sẽ thành con rùa bốn chân…”

Hắn còn chưa thề xong, Đỗ Lương Dạ bỗng nhiên nhấc chân đá vào chân hắn đang quặp lấy thân cây, hắn theo bản năng nhấc chân để tránh, cả người mất đi chỗ dựa rơi xuống dưới, cũng may hắn ứng biến cực nhanh, tư thế quái dị cuộn tròn người lại nhanh nhẹn rơi xuống đất, rất khéo thành con rùa chổng vó.

‘Tiểu Dạ, vì sao ngươi luôn tính toán với ta?”

“Vì sao ngươi luôn luôn đùa bỡn ta?”

‘Lòng ta có nhật nguyệt chứng giám.”

“Được lắm.”

Đỗ Lương Dạ bỗng nhiên cất tiếng lanh lảnh, xoay người nhảy xuống đất, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: “Vậy người thay ta đem đầu Ôn Lương Tương tới đây.”

Vô Song ngẩn ra:”Vì sao?”

“Cô ta giết cha ta.”

“Ngươi có chứng cứ không?”

Lần này đến lượt Đỗ Lương Dạ giật mình, biểu hiện của nàng như khó tin, sau đó cười. Vô Song biết mình nói lỡ, trên mặt ngượng ngùng. Quả thật, Hội xuân lâu bị cháy, không chỉ có Đỗ đại nhân không thể sống sót, còn có vô số người dân vô tội bị liên lụy, thương vong nặng nề. Không thể không nói là sai lầm của Ôn Lương Tương.

Vô Song cảm thấy hơi áy náy: “Ta…”

Đỗ Lương Dạ ngắt lời hắn: “Ta phải đến đại hội anh hùng ở Mãnh Trì, không rỗi ở đây với ngươi, sau này chúng ta sẽ gặp lại.”

Nàng nói xong thực sự quay người đi, thân pháp cực nhanh, hoa hồng trên y bào trong bóng đêm di chuyển, lúc ẩn lúc hiện, chốc lát thì biến mất trong đêm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.